Trịnh Khung kinh ngạc phát hiện, mấy tên tùy tùng của Tô Hoang lại đang đi đến Hoang Nguyên Lăng!
Bọn họ bước đi vội vã, dáng vẻ rất gấp gáp.
Nhưng lại vô cùng có mục đích.
Không giống như ruồi nhặng không đầu chạy loạn xạ.
Mà là đi thẳng về phía sâu trong Hoang Vu Chi Địa —— hướng về Rừng Hoang Thủy.
Tại sao bọn họ lại ở đây?
Trịnh Khung nghi hoặc.
Nhưng nhìn dáng vẻ vội vàng của bọn họ, chẳng lẽ Tô Hoang đã liên lạc với bọn họ?
Tô Hoang nhặt được đồ tốt gì sao?
Không không không, không đúng.
Bọn họ biết vị trí của Tô Hoang?
Nhìn Hậu Thổ và mấy người kia dần đi xa, nội tâm Trịnh Khung có chút giằng co, nhưng cuối cùng hắn vẫn lựa chọn đi theo!
Không nói hai lời, hắn bay lên không trung, lén lút bám theo phía sau bọn họ.
Hắn muốn xem thử, mấy người này có phải thật sự có tin tức của Tô Hoang hay không!
Mấy người này đều là tâm phúc của Tô Hoang.
Hắn không thể nào cứ thế mà bỏ lại bọn họ được!
Trịnh Khung rất khẳng định!
Chỉ cần đi theo Hậu Thổ, hắn có thể tìm được Tô Hoang!
Hậu Thổ dẫn theo Minh Trí và Tôn Lão bay suốt một đường.
Nhanh chóng lao về phía Rừng Hoang Thủy.
Trịnh Khung bám theo sau lưng bọn họ.
Trong lòng âm thầm kinh hãi!
Hắn không ngờ tốc độ của mấy người này lại nhanh đến vậy!
Ngay cả cái tên bị Tô Hoang nói là người bình thường kia, bây giờ cũng bước đi như bay.
Tốc độ còn cao hơn hắn một bậc!
Biến thái!
Một đám biến thái!
Trịnh Khung thầm mắng trong lòng.
Hắn hiện tại cảm thấy Tô Hoang thật sự quá ghê tởm!
Một đám biến thái, một đám yêu nghiệt, trong miệng hắn lại trở thành không đáng một xu.
Lúc đó bản thân mình còn từng dương dương tự đắc.
Bây giờ nghĩ lại, hắn đúng là tên hề!
Chuyện này bảo hắn giấu cái mặt già này vào đâu chứ!
Mắng thì mắng, nhưng hắn vẫn đi theo.
Hắn muốn xem bọn họ rốt cuộc muốn đi đâu?
Muốn làm gì?
Còn có Tô Hoang, rốt cuộc đã làm cái gì.
Người xung quanh càng lúc càng ít.
Trịnh Khung hiển nhiên là không trốn được nữa.
Hắn chỉ có thể treo ở phía sau nhóm Hậu Thổ một khoảng rất xa.
Lén lén lút lút bám theo bọn họ.
Minh Trí ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn, cười nói với Hậu Thổ:
“Phía sau có một con chuột nhắt đang đi theo, có muốn giải quyết hắn không?”
Hậu Thổ cũng cảm ứng được, không quay đầu lại.
“Không cần quan tâm, việc cấp bách là tìm được Tô Hoang.”
Hậu Thổ nói xong, tốc độ lại nhanh hơn vài phần.
Minh Trí thấy Hậu Thổ đều không sao cả nên cũng không quản nữa, đi theo sát.
Tôn Lão vẫn luôn trầm mặc ít lời, rất ít nói chuyện, đi theo sau bọn họ, cũng không bị tụt lại.
Ngược lại hắn liếc mắt nhìn về phía sau một cái.
Nhìn thấy Trịnh Khung đang lén lút bám theo.
Đột nhiên, tâm niệm Tôn Lão khẽ động, trong tay u quang lưu chuyển, để lại một đạo ấn ký trong hư không.
Sau đó liền không quản nữa.
Chút động tác nhỏ này không có ai chú ý tới.
Ít nhất Trịnh Khung không chú ý tới.
Khi hắn đi tới chỗ Tôn Lão lưu lại ấn ký, ấn ký ẩn nấp trong hư không liền hiện ra sau lưng hắn.
Gắn lên người Trịnh Khung.
Tôn Lão ở phía trước mỉm cười.
Cắn câu rồi.
Cảm ứng của Trịnh Khung nói nhạy bén thì hắn không cảm nhận được ấn ký Tôn Lão để lại.
Nói không nhạy bén, Tôn Lão mỉm cười một cái, hắn lại cảm thấy lưng lạnh toát.
Quay đầu nhìn xem cũng không có ai tới.
Không nghĩ nhiều nữa, Trịnh Khung nhanh chóng đuổi theo Hậu Thổ.
Vẫn là lén lén lút lút, vụng trộm đi theo.
Nhất cử nhất động của hắn đều rơi vào trong cảm nhận của Tôn Lão.
Ấn ký kia là Tôn Lão dùng để theo dõi.
Hiện tại lại bị hắn dùng để giám sát Trịnh Khung.
Càng đi vào sâu, người xung quanh càng ít.
Mãi cho đến về sau gần như không còn ai đi về phía bên này nữa.
Trịnh Khung thấy đối phương không hề chú ý tới mình đang đi theo phía sau, cũng dần to gan hơn.
Không còn lén lút nữa, quang minh chính đại đi theo phía sau.
Càng ngày càng trống trải, người cũng càng ngày càng ít.
Có trốn tránh thế nào cũng không còn ý nghĩa.
Trịnh Khung cũng dứt khoát không trốn nữa.