Virtus's Reader
Hồng Hoang: Gia Nhập Nhóm Chat Chư Thiên

Chương 715: CHƯƠNG 657: HEO CHẾT KHÔNG SỢ NƯỚC SÔI, QUÁ KHỨ CỦA TRƯ NHỊ

“Cho nên, nhà ngươi ngoại trừ ngươi, hiện tại còn có ai?”

Tô Hoang có chút tò mò, hỏi.

“Hết... hết heo rồi.”

“Hết heo rồi?”

Tô Hoang có chút nghi hoặc.

Cái gì gọi là hết heo rồi?

Sao, nhà ngươi đều không phải là heo à?

Tô Hoang không hiểu tại sao Trư Nhị lại nói như vậy.

Hắn mặt lộ vẻ không vui, con heo này có chút không thành thật!

Lập tức Tô Hoang trợn mắt nhìn, nghiêm túc nói với Trư Nhị:

“Ngươi nếu còn không thành thật, lát nữa rơi xuống thì đừng trách ta!”

“Thành thật chút nói đi, người nhà ngươi đâu?”

Nhìn bộ mặt hung thần ác sát của Tô Hoang.

Trư Nhị một trận hoảng hốt.

Người này!

Tâm địa thật độc ác!

Động một tí là đòi giết heo.

Tô Hoang không đợi Trư Nhị nói chuyện, lại bồi thêm một câu.

“Đương nhiên, thịt trắng bóng này của ngươi cũng không thể lãng phí!”

Hắn cười tà ác.

Nhìn đến mức Trư Nhị cũng hoảng hốt.

Liên tục lùi về phía sau.

Mông đít tì vào thân cây, lui không thể lui.

Cảnh giác nhìn Tô Hoang.

Chỉ thiếu chút nữa là lấy hai móng trước ôm ngực.

Giết heo còn muốn tru tâm!

Thật sự làm cho heo lạnh lòng!

Uy hiếp heo thì thôi đi, còn muốn sỉ nhục heo!

Tô Hoang quá không phải là người!

Trư Nhị quật cường mở miệng.

“Ngươi đừng hòng!”

Tô Hoang cười cười.

Không nói gì.

Nhưng biểu cảm kia lại đại biểu cho tất cả.

“Ta... ngươi...”

Trư Nhị nhất thời không biết nên nói cái gì.

Mình thật sự sẽ bị tên này chà đạp sao?

Cuối cùng dường như đã thông suốt, mặt lộ vẻ ủy khuất.

Mở miệng nói:

“Ta là heo đực đấy! Cái này ngươi cũng không buông tha?”

Tô Hoang nghe xong suýt chút nữa hộc máu.

Bốp!

Hắn một tát đánh vào cái đầu heo của Trư Nhị.

Thanh âm thanh thúy, cái đầu heo này nghe là biết rất ngon!

“Nghĩ gì thế? Cả người ngươi đầy thịt này, cũng chỉ có thể nướng lên lấp đầy bụng, còn có thể làm gì?”

Tô Hoang cạn lời!

Heo bây giờ đều như thế này sao...

Trư Nhị bừng tỉnh đại ngộ!

Hóa ra không phải cái kia a!

Nhưng trước mặt heo mà nói ăn heo nướng cũng chẳng phải người tốt lành gì!

Ta biết ngay tên này miệng chó không mọc được ngà voi!

Trư Nhị thầm oán thầm trong lòng.

Dưới dâm uy của Tô Hoang không dám biểu lộ ra.

Vạn nhất lát nữa lại “rơi” xuống, chuyện này ai mà nói trước được chứ?

Cho nên Trư Nhị chỉ dám yên lặng oán thầm trong lòng.

Trên mặt vẫn là vẻ mặt chất phác.

Một bộ dáng heo thành thật.

“Đừng đánh trống lảng! Nói tình hình nhà ngươi xem.”

Tô Hoang có chút không kiên nhẫn.

Con heo này quá biết lươn lẹo rồi.

Bị nó nói đông nói tây chuyện phía sau của mình còn làm hay không?

“Chính là hết heo rồi!”

Trư Nhị đứng đắn nói.

“Chính là ý trên mặt chữ a! Hết rồi...”

“Chết rồi?”

Tô Hoang hỏi.

“Ừm...”

Nhắc tới chuyện thương tâm, Trư Nhị cũng có chút khổ sở.

Cảm xúc bắt đầu sa sút.

“Chết như thế nào?”

Tô Hoang không chút nào để ý tới cảm xúc của Trư Nhị.

Tiếp tục hỏi.

Con heo này không thành thật.

Tô Hoang mới không tin nó là thật sự đang khổ sở đâu.

Nói không chừng còn đang tính toán cái gì đó.

Mà Trư Nhị hiện tại cũng xác thực như thế.

Thỉnh thoảng liếc trộm Tô Hoang một cái.

Sau đó lại giả bộ một bộ dáng đáng thương vô tội, cô đơn chiếc bóng.

Bộ dáng kia giống như đang nói, ta chỉ còn lại một con heo thôi!

Ngươi cũng không thể tùy tiện đánh ta nữa!

Nhưng trong lòng Trư Nhị đều đang nghĩ ——

“Tên ngốc này nói không chừng mềm lòng liền thả ta.”

Nhưng nó nào ngờ tới, Tô Hoang ác như vậy, không có tình người như vậy.

Vạch trần vết sẹo của nó, còn muốn rắc thêm nắm muối!

Thật không biết xấu hổ!

Trư Nhị cố làm ra vẻ đau lòng, nức nở nói.

“Hôm đó... ta... ta đi ra ngoài tìm đồ ăn.”

“Sau khi về đến nhà, thì... thì...”

“Thì nhìn thấy một con sói! Một con sói khổng lồ đang gặm nhấm người nhà của ta!”

“Ta sợ hãi chạy một mạch, mới sống sót...”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!