[Fixed] Ngay sau đó, hắn dùng bàn tay phải còn lại duy nhất, rút phắt thanh trường đao cắm trên ngực ra, máu tươi đầm đìa, nhuộm đỏ cả áo giáp của người đàn ông trung niên, trông vô cùng đáng sợ.
Tô Hoang nhìn vào lồng ngực đầy sẹo của hắn, trong lòng mơ hồ cảm thấy.
Tính cách của người đàn ông trung niên này dường như có vài phần tương tự với mình.
Trong mắt hắn thoáng qua một tia suy tư.
Người đàn ông trung niên ho khan một tiếng, phun ra một bãi máu đỏ thẫm, hắn giơ tay lau đi vết bẩn trên miệng, ánh mắt rơi trên người Tô Hoang.
Tô Hoang nhận thấy ánh mắt của hắn, thần sắc lãnh đạm nhìn hắn: “Có chuyện gì sao?”
Hắn không có ấn tượng tốt gì với người đàn ông trung niên trước mặt này.
Người đàn ông trung niên nhếch miệng cười, để lộ hai chiếc răng nanh, giọng nói khàn khàn trầm thấp: “Tiểu quỷ, chúng ta hợp tác thế nào?”
“Xin lỗi, ta không có hứng thú.” Tô Hoang từ chối.
Người đàn ông trung niên nghe vậy cũng không tức giận, ngược lại còn lộ vẻ hưng phấn: “Ngươi không biết nơi này cất giấu bao nhiêu bảo bối đâu, nếu ngươi chịu liên thủ với ta, hai chúng ta chia đều…”
Tô Hoang vẫn lắc đầu: “Không cần.”
Hắn lướt qua người đàn ông.
Trong mắt người đàn ông trung niên loé lên vẻ u ám.
Ngay lúc này, một luồng kiếm quang rạch tan màn đêm, bay về phía Tô Hoang.
Tô Hoang ngước mắt nhìn, trên thanh kiếm đó lại có ba viên linh thạch lơ lửng.
Ánh mắt Tô Hoang khẽ động, vung tay chặn lại kiếm quang, nhặt linh thạch dưới đất lên rồi xoay người đi về phía xa.
Hành động của hắn khiến người đàn ông trung niên ngẩn ra một lúc, sau đó nổi giận đùng đùng.
“Tiểu quỷ! Đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!”
Người đàn ông trung niên gầm lên, xách cây cung lớn lao về phía Tô Hoang.
Tô Hoang không thèm để ý đến hắn, đi thẳng về phía trước, hắn muốn tìm lối ra.
Vút vút vút—
Mũi tên xé gió.
Tô Hoang dễ dàng đỡ được từng mũi tên.
Hắn khẽ điểm mũi chân xuống đất, thi triển khinh công, nhảy lên ngọn cây, đạp lên cành cây leo lên trên.
Người đàn ông trung niên thấy vậy, sắc mặt tái mét, vội vàng kéo dây cung, bắn ra những mũi tên dày đặc hơn.
Nhưng dù hắn có bắn bao nhiêu mũi tên, cũng không làm gì được Tô Hoang, thậm chí còn không chạm được vào bóng của hắn.
[Fixed] Trong mắt hắn ánh lên tia lạnh lẽo, cười lạnh một tiếng: “Để xem ngươi có thể trốn đến khi nào?!”
Người đàn ông trung niên thu lại tâm tư, tiếp tục bắn tên.
…
Bầu trời đêm tĩnh lặng sâu thẳm, chỉ có vầng trăng sáng và những vì sao lấp lánh.
Tô Hoang trong rừng cây đột nhiên dừng lại, cảnh giác nhìn về một hướng.
Hắn ngửi thấy mùi máu tanh thoang thoảng.
Tô Hoang từ từ đi tới.
Cảnh tượng đập vào mắt khiến hắn khẽ mở to mắt: “… Ngươi đang làm gì vậy?”
Chỉ thấy người đàn ông nằm trong vũng máu, toàn thân nhuốm máu, đã tắt thở.
Tô Hoang đưa tay thăm dò thi thể của hắn, phát hiện hắn đã chết từ lâu.
“Thì ra là tự sát.”
Tô Hoang hơi kinh ngạc, hắn thấy được trên người đàn ông có vết thương, nhưng không ngờ hắn lại chọn cách tự sát.
Theo hắn thấy, người đàn ông trung niên này hẳn là hận thấu xương đám người truy đuổi, cho nên thà chết chứ không muốn liên lụy đến họ.
“Thôi vậy, ngươi chết đúng chỗ rồi.”
Tô Hoang thu lại ánh mắt, cất bước đi về phía trước.
Tô Hoang đi dọc theo bìa rừng.
Đột nhiên, hắn cảm nhận được phía trước có tiếng động nhỏ.
Hắn đi chậm lại, lặng lẽ đến gần.
Chỉ thấy bụi cỏ cách đó vài mét khẽ rung động.
Một bóng người mơ hồ từ từ hiện ra từ trong bụi cỏ.
Khi người đó hoàn toàn bước ra khỏi bụi cỏ, đồng tử Tô Hoang đột nhiên co lại: “Sao ngươi lại ở đây?!”
Hắn nhìn vết thương trên người đàn ông, mày nhíu chặt lại: “Ai làm?”
“Một lũ chó điên.” Người đàn ông thần sắc lãnh đạm, hoàn toàn không coi đối phương ra gì.
“Chó điên?” Tô Hoang nhíu mày, thế giới này sao lại có sinh vật kỳ lạ như vậy?
“Đi thôi, chúng ta rời khỏi đây trước, kẻo bị chó điên cắn một miếng, biến thành chó điên.”
Người đàn ông thúc giục.
...........