[Hôm nay thu hoạch săn bắn của cô không ít, đang lo không có chỗ để.]
Bây giờ thì hay rồi, buồn ngủ liền có người mang gối đến.
“Đừng đánh nữa, cầu xin cô đừng đánh nữa…” Người đàn ông ôm đầu gào thét: “Đau chết gia rồi…”.
Nghe vậy, Trần Dao ngừng tay, nhướng mày nhìn đối phương.
Người đàn ông mặt mũi bầm dập, trông vô cùng thảm hại.
Tuy nhiên, Trần Dao không quen biết hắn.
“Tại sao nửa đêm lén lút rình mò nhà ta? Ngươi theo dõi ta phải không?”
Trần Dao nghiêm giọng chất vấn.
Cô không ngốc, một người đàn ông xa lạ nửa đêm xuất hiện ở cổng nhà cô.
Chắc chắn không phải chỉ đơn thuần đi ngang qua, tuyệt đối có mưu đồ khác.
Người đàn ông vội vàng xua tay, khẩn thiết nói:
“Không có, không có… Ta chỉ đi ngang qua thôi…”
Trần Dao híp mắt, giọng điệu đầy uy hiếp:
“Đi ngang qua? Vậy tại sao lại trèo cửa sổ nhà ta?”
Người đàn ông chỉ muốn khóc mà không có nước mắt, “Cô nương, hai chúng ta vốn không quen biết, ai lại đi trèo cửa sổ nhà người khác vào nửa đêm chứ?”
“Ta chỉ thấy trong nhà đèn còn sáng, tưởng cô chưa ngủ nên mới đến,
Ai ngờ vừa đẩy cửa sổ ra đã thấy cô…”
Người đàn ông ấm ức đến mức sắp khóc.
“Thật không?” Trần Dao nghi ngờ nhìn hắn.
“Thật, một trăm phần trăm là thật!”
Người đàn ông gật đầu lia lịa, đảm bảo: “Ta thật sự chỉ đi ngang qua!”
Trần Dao hừ lạnh một tiếng: “Coi như ngươi không dám nói dối!”
“Tốt nhất ngươi nên nhớ kỹ những lời hôm nay!”
“Lần sau nếu để ta thấy ngươi còn dám trèo cửa sổ nhà ta, ta thấy một lần đánh một lần!”
“Vâng vâng vâng, tuyệt đối không dám nữa, ngài cứ yên tâm.”
Người đàn ông vội vàng cười làm lành.
“Cút đi!”
Trần Dao mất kiên nhẫn xua tay, như đuổi ruồi:
“Sau này đừng đến nhà ta nữa, nếu không thấy một lần đánh một lần.”
“A, được rồi!” Người đàn ông nhanh nhẹn bò dậy, vội vàng cúi đầu chào tạm biệt Trần Dao.
Đợi hắn rời đi, Trần Dao mới ngồi xuống.
Cô sờ cổ mình, thầm than bản thân thật quá may mắn.
Lúc trước nếu không phải Tô Hoang kịp thời xuất hiện, những sợi tơ nhện kia đủ để lấy mạng cô.
Nghĩ đến những sợi tơ nhện đó, Trần Dao bỗng cảm thấy có gì đó kỳ lạ.
Cô cúi đầu nhìn lòng bàn tay, phát hiện tơ nhện dính trên đó có chút thâm đen.
Mặc dù màu sắc của những sợi tơ này trông rất nhạt,
Nhưng cô vẫn nhận ra rõ ràng thành phần trong đó.
Cô nhíu mày.
Chẳng trách lúc nãy khi cô phản kháng, những sợi tơ nhện này không dính vào người cô như những loại tơ nhện khác.
Bởi vì những sợi tơ nhện này có độc!
Sau khi nghĩ thông suốt, Trần Dao hoàn toàn thả lỏng cảnh giác.
Cô lật chăn lên, nằm trên giường, nhắm mắt lại.
Nhưng rõ ràng, Trần Dao đã quên mất bộ quần áo cô đang mặc rộng đến mức nào…
Thế là, cô lật người một cái, đè lên một vật nào đó.
Trần Dao: “…”
Cô lặng lẽ dịch người ra, đổi một tư thế khác.
Lần này cô cuối cùng cũng tìm đúng vị trí, nằm trên giường, yên ổn chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau.
Khi Trần Dao tỉnh dậy, đã khoảng chín giờ.
Lúc này, Tô Hoang đang luyện công ở bên ngoài.
Trần Dao rửa mặt xong, ra ngoài xem tình hình luyện công của hắn.
Cô đi tới, nhìn người đàn ông đang múa kiếm.
Tô Hoang tổng cộng luyện bảy bộ chiêu thức, bộ cuối cùng là Hoành Tảo Thiên Quân.
Hắn chậm rãi thu kiếm vào vỏ, quay người lại, liền thấy một cô gái mặc váy đỏ đang lặng lẽ đứng bên ban công.
Vẻ mặt hắn ngẩn ra, một lúc sau, hắn mím môi nói nhàn nhạt: “Chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.” Trần Dao cười toe toét với hắn.
Tô Hoang nhìn nụ cười rực rỡ chói mắt đó, trái tim khẽ run lên.
Hắn nhanh chóng dời tầm mắt, khẽ “ừ” một tiếng, tiếp tục đi về phía nhà bếp.
Trần Dao thấy vậy khóe miệng co giật, quả nhiên, hôm qua cô không nhìn lầm.
Tên này đúng là một khúc gỗ mà!
Trần Dao bĩu môi, chậm rãi đi theo.
Hai người ai làm việc nấy.
...........