“Nương...”
Nàng hoảng loạn giải thích: “Đây không phải là giả, tối qua con vừa mới cho nó ăn mà.”
Tần phu nhân tức giận đến cực điểm: “Sao con có thể tùy tiện cho súc sinh ăn đồ! Vạn nhất nó cắn chết con thì sao?!”
Tần Hiểu Hiểu ủy khuất ba ba: “Con đâu có cho ăn bậy bạ, đều là đặc biệt tuyển chọn một số thứ tốt để cho ăn.”
“Con còn không thừa nhận! Con thế mà lại coi mạng người như trò đùa!” Tần phu nhân chỉ vào chóp mũi nàng mà mắng.
Tần Hiểu Hiểu cuống lên, nàng không ngừng biện bạch: “Con không cố ý! Con thật sự không cố ý!”
“Nương, người nghe con nói, con không cố ý!”
“Con không cố ý? Cả nhà chúng ta vất vả nuôi sống con, cung cấp cho con đọc sách...”
“Con lại coi chúng ta như kẻ thù, còn đẩy ta xuống vách núi! Ta nói cho con biết, hôm nay con bắt buộc phải gả cho đại thiếu gia Triệu gia!”
“Nếu không —— đừng hòng bước ra khỏi Tần gia nửa bước!”
Đầu óc Tần Hiểu Hiểu ong ong, giống như có một đạo lôi đình nổ vang bên tai. Nàng lảo đảo ngã ngồi trên mặt đất, mờ mịt nhìn quanh, bỗng nhiên nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.
Chính là Tô Hoang.
Trái tim nàng đập thình thịch điên cuồng.
Tô Hoang không chút biểu cảm đứng đó, thần sắc đạm mạc băng lãnh, dường như đã sớm liệu được Tần Hiểu Hiểu sẽ có phản ứng như vậy.
“Tô ca ca cứu muội!” Tần Hiểu Hiểu hướng Tô Hoang vươn tay cầu cứu, lệ châu lăn dài, sở sở khả liên.
Tần phu nhân cười lạnh nói: “Tô Hoang, ở đây không đến lượt ngươi xen mồm! Ngươi mau đi đi! Miễn cho cản trở chúng ta giáo huấn con gái!”
Tô Hoang diện dung tuấn lãng, mắt như lãng tinh, quanh thân lượn lờ khí chất xa cách lại cao quý. Tần phu nhân nhìn thấy gương mặt này là khí không đánh một chỗ tới. Đứa con gái bảo bối của bà tài mạo song toàn, dựa vào cái gì phải gả cho một tên phế vật hoàn khố!
Ánh mắt Tô Hoang hơi trầm xuống, đôi môi mỏng mím thành một đường cong băng lãnh: “Tần gia chủ, Tần phu nhân.”
Tần gia chủ và Tần phu nhân lần lượt dời đi sự chú ý.
“Ngươi có chuyện gì?”
“Ta có lời muốn nói riêng với Tần phu nhân.”
Tần phu nhân hồ nghi nhìn chằm chằm hắn: “Ngươi muốn nói cái gì?”
“Ta muốn cưới Hiểu Hiểu.” Tô Hoang mặt không biểu cảm nói: “Tần gia chủ có thể đồng ý?”
Thái độ của hắn cường ngạnh, không cho phép cự tuyệt.
Tần gia chủ bừng bừng nổi giận, đập mạnh xuống bàn: “Đừng hòng!”
“Tiểu tử Tô gia, ngươi không xứng cưới con gái ta! Đồ phế vật!”
Tần phu nhân càng thêm phẫn nộ, hận không thể xé nát gương mặt xinh đẹp kia của Tô Hoang: “Hiểu Hiểu không thèm gả cho ngươi! Đồ cóc ghẻ mà còn vọng tưởng cưới Hiểu Hiểu!”
Tần Hiểu Hiểu ngơ ngác nhìn Tô Hoang. Đôi mắt nàng mở to tròn xoe, giống như hai viên hắc trân châu, lấp lánh ánh sáng oánh nhuận. Nàng ngẩn ngơ một lát, chậm rãi cong khóe miệng, trong mắt nở rộ nụ cười kinh hỉ.
Hóa ra, Tô ca ca là vì mình a.
Gương mặt nhỏ nhắn của nàng ửng hồng như rạng đông, trong sự thẹn thùng lộ ra vẻ vui mừng và ngọt ngào.
Tần phu nhân và Tần gia chủ thấy thế, sắc mặt càng tệ hơn.
“Thằng ranh con này cư nhiên dám câu dẫn con gái nhà ta!” Tần gia chủ càng nhìn càng thấy không thuận mắt, nộ sừng sộ: “Người đâu, lôi hắn xuống quan cấm túc!”
Thị vệ tiến lên, định giá lấy Tô Hoang.
Tô Hoang không chút sứt mẻ.
Tần gia chủ tức đến hộc máu. Thằng nhóc Tô gia này dám kháng mệnh lệnh của lão! Đúng là vô lý hết sức!
Tô Hoang quét mắt nhìn mọi người trong phòng, đạm nhiên nói: “Tần gia chủ không sợ bị ngự sử đàn hặc sao?”
Ngự sử?
Nhắc đến chuyện này, trên mặt Tần gia chủ lướt qua vẻ sợ hãi. Ngự sử chuyên quản vấn đề phong bình của văn quan võ tướng, nhẹ thì sâm tấu, nặng thì trị tội. Tiền đồ của Tần gia chủ còn chưa rộng mở, tự nhiên là sợ hãi ngự sử đàn hặc.
Tô Hoang tiếp tục nói: “Tần gia chủ là người thông minh.”
“Nên biết rằng, nếu ta đem chuyện hôm nay tiết lộ ra ngoài, sẽ rước lấy phiền phức gì.”
“Đe dọa ta?” Tần gia chủ âm trầm nhìn về phía hắn.