Hắn xách theo bó cành cây nặng trĩu đi ra thật xa.
Khi hắn ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, phát hiện mặt trời đã leo lên giữa không trung, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu rọi khắp thế giới.
Tô Hoang hít sâu một hơi không khí trong lành, tiếp tục đi về phía trước.
Bỗng nhiên, hắn nhận thấy được một tia sát ý.
Tô Hoang dừng bước, nhìn về hướng sát cơ truyền đến.
Nơi tầm mắt hắn nhìn tới, có một tảng đá lớn che khuất tầm nhìn.
Sát ý càng lúc càng nồng đậm.
Tô Hoang đứng tại chỗ, lẳng lặng ngưng thị tảng đá kia.
Mặc kệ chủ nhân của sát ý muốn làm gì, nếu hắn đã lựa chọn ra tay vào giờ phút này, ắt có nguyên do.
Tô Hoang không động đậy, cũng không dời đi ánh mắt.
Sát ý dần thịnh.
Bùm!
Tảng đá nổ tung, đá vụn bắn ra tứ phía, đánh vào cánh tay trái của hắn.
Tô Hoang phản ứng nhanh nhẹn, nghiêng người tránh đi. Đá vụn rơi xuống bên cạnh người hắn.
Tô Hoang chậm rãi quay đầu, nhìn về phía bụi rậm cách đó không xa.
Hắn nhìn thấy hai bóng người chậm rãi đi ra.
Đồng tử Tô Hoang chợt co lại.
Đó là một nam một nữ.
Nam nhân lớn tuổi hơn, ước chừng ba mươi lăm ba mươi sáu tuổi, dáng người gầy yếu, khuôn mặt vàng vọt.
Nữ tử lại là một cô nương thanh xuân xinh đẹp, thân tư yểu điệu, da thịt trắng nõn, dung nhan tú mỹ, mái tóc đen nhánh đơn giản buộc thành đuôi ngựa, theo bước chân nàng lay động tạo nên độ cong ưu nhã.
Hai người nhìn qua không phú thì quý.
Tô Hoang nhìn chằm chằm thiếu nữ: “Các người muốn làm gì?”
Thiếu nữ nhếch môi cười, giọng nói mềm mại uyển chuyển, phảng phất mang theo ma lực: “Ngươi đoán xem?”
Dứt lời, thân thể thiếu nữ bỗng dưng biến mất tại chỗ.
Trong lòng Tô Hoang chuông cảnh báo vang lên đại tác.
Thiếu nữ xuất hiện trước mặt hắn, vươn cổ tay trắng nõn mảnh khảnh, chộp tới yết hầu của hắn.
Tô Hoang lập tức lui về phía sau, đồng thời nâng chân đá về phía bụng thiếu nữ.
Thiếu nữ nghiêng người tránh đi, trở tay bóp chặt eo hắn, kéo mạnh vào trong lòng, một cánh tay khác siết lấy cổ hắn, ý đồ muốn sống sờ sờ siết chết hắn.
Tô Hoang liều mạng giãy giụa.
Đáng tiếc võ nghệ của thiếu nữ cao cường hơn hắn, hắn căn bản không địch lại, mặc kệ hắn giãy giụa như thế nào, trước sau vẫn không thể thoát khỏi sự kìm kẹp của thiếu nữ.
Mắt thấy hô hấp khó khăn, trong phổi tràn ngập cảm giác hít thở không thông, trong mắt Tô Hoang toát ra vẻ điên cuồng.
Hắn cắn răng gầm nhẹ: “Đi chết đi!”
Nụ cười trên mặt thiếu nữ không đổi, chỉ nhẹ nhàng phất tay áo bào, một luồng kình phong vô hình quét về phía Tô Hoang.
Bịch một tiếng!
Tô Hoang quỳ rạp trên mặt đất.
“Ha ha ha...”
Thiếu nữ cười tủm tỉm ngồi xổm xuống, nhéo má Tô Hoang tái nhợt, “Vật nhỏ, lại dám uy hiếp ta, ta thấy ngươi là chán sống rồi đi!”
“Ngươi không sợ ta chết sao?” Tô Hoang khàn giọng hỏi.
Thiếu nữ chậc chậc lắc đầu:
“Vật nhỏ còn thật là quật cường nha, bất quá ta không thích đấu với mấy kẻ tính tình bướng bỉnh như các ngươi. Ta cho ngươi một cái thống khoái, thế nào?”
Tô Hoang mím chặt môi.
Thiếu nữ bóp xương hàm dưới của Tô Hoang, buộc hắn há mồm, nhét một viên đan dược vào trong bụng hắn:
“Nhớ kỹ, sau này ngoan ngoãn một chút, đừng chọc ta tức giận.”
“Phi!” Tô Hoang nhổ ra.
Trong con ngươi thiếu nữ phiếm hàn mang, ngón tay dùng sức, bóp đứt cổ Tô Hoang.
Máu tươi từ khóe miệng Tô Hoang tràn ra. Hắn trừng tròn hai mắt, trong đồng tử phản chiếu khuôn mặt tàn nhẫn dữ tợn của thiếu nữ.
Thiếu nữ ghét bỏ lau đi vết máu bên khóe miệng, xoay người chuẩn bị rời đi.
“Chờ đã.” Giọng nói hư nhược khàn khàn vang lên.
Thiếu nữ nhíu mày quay đầu lại, lại thấy Tô Hoang đã khôi phục bình thường, hắn mặt vô biểu tình nhìn chằm chằm nàng.
Thiếu nữ cười nhạo: “Yô hô? Giả ngu hả?”
Nàng buông lỏng cổ Tô Hoang ra, vỗ vỗ khuôn mặt dính vết máu của hắn, trào phúng nói: “Ngươi sẽ không cho rằng, vừa rồi thứ ta cho ngươi ăn là độc dược chứ? Ha ha ha ha, ngươi cũng thật đủ ngây thơ!”
Tô Hoang lạnh lùng nhìn chăm chú vào nàng.