Tô Hoang ngước mắt quan sát con hổ nhỏ kia.
Nó chừng khoảng ba tuổi, bộ lông trắng muốt bóng loáng, đôi mắt đen láy, trên chóp mũi mọc một cục thịt nhỏ, trông khá là ngốc nghếch đáng yêu.
Con hổ nhỏ mập mạp thấy Tô Hoang cũng ngẩn ra một chút, nghiêng đầu nhìn hắn hồi lâu, đột nhiên há to cái miệng đỏ lòm, lộ ra hàm răng nanh sắc nhọn.
“Mao u ——”
Nó phát ra một tiếng gầm giận dữ, lao về phía Tô Hoang.
Thân hình hổ nhỏ tuy to lớn, nhưng tốc độ cực nhanh, chớp mắt đã đến trước mặt.
Tô Hoang theo bản năng ôm chặt lấy chú chó nhỏ trong lòng, nghiêng người che chắn.
“Bầm!”
Hổ nhỏ vồ hụt, ngã nhào nặng nề xuống đất.
“Mao u u u ~”
Nó vùng vẫy muốn bò dậy, đáng tiếc toàn thân bủn rủn, căn bản không có chút sức lực nào.
Tô Hoang nhìn bộ dạng chật vật của nó, tâm trạng vui vẻ hơn một chút.
Hắn nhét chú chó nhỏ vào dưới bụng hổ nhỏ để giấu đi, lúc này mới cúi người xách tai hổ nhỏ lên, nhấc bổng nó lên không trung.
“Mao u mao u!” Hổ nhỏ vung vẩy móng vuốt đá vào ngón tay Tô Hoang, dùng giọng sữa non nớt kêu cứu mạng.
Tô Hoang mỉm cười: “Thật đáng yêu.”
Hắn đưa tay bóp mũi hổ nhỏ, hổ nhỏ tức thì đỏ bừng mặt vì nghẹt thở.
Tô Hoang nắn nắn đôi chân ngắn mập của nó:
“Ừm, quả nhiên vừa ngắn vừa béo, hèn chi lại sinh ra được con.”
Hổ nhỏ:???
Tô Hoang buông tay thả hổ nhỏ ra, ném nó ra xa: “Cút.”
Hổ nhỏ ngã ngồi bệt xuống đất, ấm ức cực kỳ, nhưng nó càng sợ Tô Hoang hơn, nên run rẩy chạy mất dạng.
Tô Hoang quay người đi vào bếp.
Hắn tìm thấy một cái hũ gốm trong tủ, bên trong đựng một ít nước sạch, miễn cưỡng coi như là vật chứa đồ dùng.
Tô Hoang đem nước sạch trong hũ tưới lên đất bùn.
“Áu u ~” Chú chó nhỏ đen trắng nằm phục bên cạnh, dáng vẻ ngây ngô.
Tô Hoang liếc nó một cái, không thèm để ý.
Đợi đến khi nước sạch khô cạn hoàn toàn, hắn lại thêm một ít nước, chôn cái hũ vào trong đất. Làm xong tất cả những việc này, cuối cùng hắn cũng có chút cảm giác thèm ăn.
Tô Hoang bước vào bếp, lấy ra một chiếc đĩa sứ và đôi đũa.
Hắn gắp một miếng cá, thịt cá tươi ngon trơn trượt vào miệng, đôi mắt Tô Hoang tức khắc nheo lại.
Hắn đã lâu rồi chưa được nếm mùi thịt cá.
Tô Hoang giải quyết xong một con cá, cảm thấy tinh thần tốt hơn nhiều.
Hắn rửa sạch đũa và bát đĩa, bưng lên bàn.
“Mao?” Hổ nhỏ sáp lại gần, trợn tròn đôi mắt to nhìn Tô Hoang.
Tô Hoang dùng xiên tre đâm một miếng thịt cá đút cho nó.
“Mao!” Hổ nhỏ ngoạm lấy miếng thịt cá, hạnh phúc nhắm mắt lại, khẽ hừ hừ như đang tận hưởng.
Tô Hoang bật cười, cái tên này cũng ham ăn thật.
Hổ nhỏ nhai nát thịt cá, nuốt xuống bụng, mắt sáng rực lên: “Ngon quá!”
Tô Hoang tiếp tục đút.
Hổ nhỏ ăn ngon lành.
Sau khi ăn hết một con cá, hổ nhỏ dường như vẫn chưa no, lại nhìn chằm chằm vào nửa con cá còn lại.
“Còn ăn nữa không?” Tô Hoang hỏi nó.
“Mao u!” Hổ nhỏ liếm liếm lưỡi.
Tô Hoang bất đắc dĩ mỉm cười, gạt phần thịt cá còn lại cho nó.
Ăn hết phần lớn con cá, hổ nhỏ cuối cùng cũng ăn no căng bụng.
Tô Hoang lấy lương khô và nước cho nó lót dạ.
Hổ nhỏ ăn no uống đủ, nằm cuộn tròn trong góc, lười biếng sưởi nắng ấm áp, thỉnh thoảng dùng đôi mắt đen láy nhìn trộm Tô Hoang.
Tô Hoang dọn dẹp bát đũa, chuẩn bị nghỉ ngơi một lát.
Hắn vừa ngồi xuống, liền thấy con hổ nhỏ kia sáp lại, thân hình nhỏ bé dán chặt vào y phục của hắn, cái đầu nhỏ cọ vào cánh tay hắn, dùng giọng mềm mại gọi hắn: “Mao u mao u ~~”
Tô Hoang nhướng mày, bế cái con nhỏ này lên.
“Mao u ~~~”
Cái con nhỏ này vui mừng khôn xiết, thò cái lưỡi nhỏ màu hồng liếm liếm lòng bàn tay hắn.