Thiếu niên gãi đầu,
ngượng ngùng cười nói:
“Nhà chúng tôi nghèo, cậu đừng để ý.”
Giọng nói của cậu rất dễ nghe,
mang theo chút non nớt,
khiến người ta không nỡ trách móc.
“Ừm.” Tô Hoang gật đầu, “Cậu về đi.”
Thiếu niên muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn xoay người rời đi.
Sau khi về nhà, cậu lập tức kể chuyện này cho mẹ.
Mẹ cậu là một người phụ nữ siêng năng, tháo vát,
bà lấy tiền đồng ra mua bánh bao thịt cho thiếu niên ăn,
vừa cằn nhằn:
“Tiểu Bảo, sao con lại tiêu hết tiền rồi?
Nhà mình hết lương thực rồi!”
Thiếu niên cắn một miếng bánh bao,
nói không rõ lời:
“Con không quên lời hứa của mình, tối nay con sẽ vào núi bắt cá.”
Mẹ cậu nghe vậy, lộ ra vẻ mặt vui mừng:
“Con ngoan, con thật hiểu chuyện.”
Bà xoa đầu thiếu niên, cười nói: “Mẹ chờ con về.”
Thiếu niên toe toét cười ngây ngô với bà.
Màn đêm buông xuống.
Rừng núi chìm trong bóng tối dày đặc,
thỉnh thoảng vọng lại tiếng chim thú kêu,
trong sự yên tĩnh lại toát ra một bầu không khí bí ẩn, lạnh lẽo.
Thiếu niên luồn lách giữa những cành lá rậm rạp,
tai thính mắt tinh, vô cùng nhanh nhẹn,
dù ở trong bóng tối cũng có thể dễ dàng tìm thấy con mồi.
Vận may của cậu rất tốt, bắt được hai con thỏ rừng,
lại tóm được một ổ gà rừng, cộng thêm hai con cá cậu vớt dưới sông,
đã đủ cho gia đình ăn hai bữa.
Cậu xách đồ về nhà, phấn khích gọi:
“Mẹ, con về rồi!”
Mẹ cậu nghe thấy tiếng, vội vàng ra đón:
“Tiểu Bảo về rồi à? Mau vào ngồi một lát, mẹ hâm nóng thức ăn cho con.”
“Vâng ạ.”
Thiếu niên ngoan ngoãn gật đầu,
khuôn mặt cậu bị khói hun đen, không nhìn rõ dáng vẻ ban đầu,
chỉ còn lại đôi mắt long lanh, sáng như sao trời.
Thiếu niên đưa đồ trong tay cho mẹ,
rồi cởi giày lên giường sưởi, ngồi cạnh mẹ.
“Hôm nay thu hoạch khá phong phú nhỉ, có hai con thỏ và mấy con gà rừng,
mẹ, lần này con có thể đổi được mấy đồng chứ.”
“Đủ rồi, đủ rồi.”
Mẹ cậu vội vàng xua tay,
“Sao có thể lần nào cũng dựa vào bán cá để kiếm tiền được.”
Thiếu niên cười hì hì:
“Con đi đun nước trước, mẹ xử lý chúng đi.”
Mẹ cậu đáp: “Được thôi.”
Thiếu niên nhảy xuống giường, lon ton chạy ra khỏi bếp,
chui vào bên cạnh bếp lò trong nhà để nhóm lửa nấu cơm.
Mẹ cậu lột da thỏ, rửa sạch, thái lát rồi phơi khô.
Thiếu niên bưng cơm nóng hổi từ trong nhà đi ra:
“Mẹ, ăn cơm thôi.”
Mẹ cậu mở nắp bát, hương thơm xộc vào mũi,
bà ngạc nhiên hỏi:
“Hôm nay nấu món gì ngon vậy? Sao mẹ ngửi thấy mùi thịt nướng?”
Thiếu niên đỏ mặt giải thích:
“Hôm qua con ra chợ mua hai cân giò heo.”
“Ồ!”
Nụ cười của mẹ cậu càng tươi hơn,
“Tiểu Bảo giỏi giang rồi, vậy mà biết lấy giò heo để dỗ mẹ vui.”
“Đây không phải con nghĩ ra đâu.”
Thiếu niên lắc đầu,
“Đều là chú hàng xóm dạy, chú ấy là một người rất lợi hại,
con muốn bái sư học võ, chú ấy liền chỉ con đọc sách biết chữ,
còn dạy con viết chữ, tên của con cũng là do chú ấy đặt, gọi là Tô Nghiêu.”
“Họ Tô à.”
Mẹ cậu ngẩn ra, “Người của Tô thị nhất tộc?”
“Vâng.” Tô Nghiêu gật đầu, đưa đũa cho mẹ.
Mẹ cậu gắp một miếng giò heo vừa nạc vừa mỡ,
nhét vào miệng thiếu niên: “Mau nếm thử đi.”
Tô Nghiêu nhai nhai, cảm thấy giò heo tươi ngon,
khen ngợi:
“Ngon quá, mẹ, giò heo này là ai nướng vậy ạ?”
Cậu liếm liếm khóe miệng dính dầu mỡ,
vẻ mặt thòm thèm.
Mẹ cậu cười tủm tỉm nói:
“Là hàng xóm bên cạnh, nếu con cảm kích, hôm nào mời người ta qua ăn cơm nhé.”
“Vâng ạ.”
Tô Nghiêu gật đầu mạnh,
“Vậy mẹ thay con cảm ơn người ta nhé.”