Virtus's Reader
Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 1: CHƯƠNG 1: THỈNH AN MƯỢN BẢO BỐI

Mục lụcSau

Bàn Cổ khai thiên phá Hồng Mông,

Thanh trọc phân ly thiên địa hiện.

Thiên địa sơ khai vạn vật mênh mang,

Trước có long phượng náo hồng hoang,

Sau có Hồng Quân truyền đạo ba ngàn.

Thuở hồng hoang có một thần sơn được gọi là Côn Luân Sơn, dãy núi kéo dài mấy vạn dặm có ba tòa chủ phong. Trên mỗi chủ phong đều có một tòa cung điện nguy nga. Tấm bảng của cung điện tọa lạc trên tòa chủ phong chính giữa có ba chữ ‘Thái Thanh Cung’, tòa chủ phong ở bên trái là ‘Ngọc Thanh Cung’ và bên phải là ‘Thượng Thanh Cung’.

Vào giờ phút này, bên trong một tòa Thiên Điện ở biên giới của Thượng Thanh Cung, một thiếu niên tướng mạo thật thà đang cầm bút tô tô vẽ vẽ gì đó trên một quyển sách nhỏ.

Thiếu niên đó tên là Bạch Cẩm, chính là một con Thương Thiên Bạch Hạc đã đắc đạo. Vốn dĩ kiếp trước hắn là một người vô cùng bình thường nhưng lại ngủ một giấc không tỉnh xuyên việt đến hồng hoang. Lúc đầu nội tâm rất bài xích chuyện này nhưng sau khi biết được có thể tu tiên làm Tổ, trường sinh bất tử thì trong lòng lại mừng như điên. Đến khi biết được sư phụ của bản thân là Thông Thiên giáo chủ đại danh đỉnh đỉnh thì cả người liền mơ hồ. Thông Thiên giáo chủ? Chính là Đại lão đáng thương đến cả một người bạn cũng không có, còn bị nhà tan cửa nát? Nếu vậy thì chẳng phải tương lai của hắn sẽ rất đen tối sao? Quan trọng nhất là hắn còn là một đệ tử ngoại môn.

Sau khi Bạch Cẩm biết bản thân là đệ tử của Thông Thiên giáo chủ thì biết ngay đây là một vị sư phụ không đáng tin cậy. Hắn đành lén lút lập kế hoạch tự cứu lấy bản thân. Tuy Phong Thần Chiến còn cách rất xa nhưng Bạch Cẩm đã cảm nhận được nguy cơ nồng đậm.

Buông bút xuống, trên tờ giấy trắng xuất hiện một vài ký hiệu thần bí, kỳ thực có thể gọi là phù triện, đó là chữ viết mà Tiên Thần dùng để giao tiếp.

Bạch Cẩm nhìn những phù tự đó, thì thầm: “Phương hướng tự cứu ở hồng hoang, bước đầu tiên là bước quan trọng nhất, đó là lấy lòng hai vị sư bá. Đại sự bá thượng thiện nhược thủy nên trước mặt hắn phải lạnh nhạt xuất trần, Nhị sư bá coi trọng đức hạnh nên trước mặt hắn phải tuân thủ khuôn phép.”

Hắn siết chặt nắm đấm nói: “Bạch Cẩm cố lên, ngươi có thể làm được.”

Cất quyển sách nhỏ đi, Bạch Cẩm đi ra bên ngoài, mở cửa đại điện rồi trực tiếp đi ra ngoài.

Chưa đi được mấy bước thì đã thấy một nữ tử ung dung trang nhã đang đi tới dọc theo sơn dạo.

Bạch Cẩm vội vàng hành lễ: “Bái kiến Vô Đương sư tỷ.”

Vô Đương bất đắc dĩ nói: “Sư đệ, sao ngươi lại không đóng cửa?”

Bạch Cẩm đứng lên, gãi đầu cười chất phác nói: “Đại sư tỷ, ta cảm thấy quân tử không có gì là không thể để người khác thấy, hơn nữa trên núi đều là người một nhà, không sao cả.”

Vô Đương bất đắc dĩ nói: “Ngươi đó! Ngươi là quân tử nhưng người khác thì chưa chắc. Sau này sư phụ còn muốn thu thêm đệ tử khác, ngươi mà như thế này thì không tốt đâu.” Nói xong nàng tiện thể phất tay một cái, đại môn ‘rầm’ một tiếng đóng lại.

Bạch Cẩm liên tục gật đầu cảm kích nói: “Đa tạ sư tỷ đã dạy bảo.”

Vô Đương lại hỏi: “Sư đệ đang muốn đi đâu vậy?”

Bạch Cẩm nói: “Đi thỉnh an hai vị sư bá.”

Vô Đương gật đầu rồi cười nói: “Đi đi!”

“Được rồi! Ta sẽ mang đồ tốt về cho đại sư tỷ.”

“Vậy thì cảm ơn sư đệ.”

Bạch Cẩm đi thẳng xuống chân núi.

Vô Đương tiếp tục tiến về phía trước rồi đi vào một nơi phong cảnh mỹ lệ. Thác nước ‘ầm ầm’ trút xuống, trong hàn đàm ở bên dưới cuốn lên một đám hoa tuyết. Trên đó có một thiếu niên vóc người cao to đang ngồi bên cạnh thác nước nhắm mắt ngộ đạo.

Đột nhiên thiếu niên mở to mắt, trong hai mắt hiện lên một đạo quang mang sắc bén, ‘ầm’ một tiếng, thác nước bị chém làm đôi.

Vô Đương thánh mẫu cười nói: “Đa Bảo sư huynh, kiếm ý của ngươi lại càng tinh túy hơn rồi.”

Đa Bảo nói: “Vốn dĩ tu hành là như thế, mạnh mẽ tiến bộ mới có thể đi lên con đường đại đạo, sư muội cũng không thể lười biếng.”

Vô Đương thánh mẫu chắp tay thi lễ nói: “Đa tạ sư huynh dạy bảo!”

Đa Bảo chần chờ một chút rồi hỏi: “Tên Bạch Cẩm kia lại đi ra ngoài rồi à?”

Vô Đương thánh mẫu nói: “Đi thỉnh an hai vị sư bá rồi.”

Sắc mặt Đa Bảo lạnh lẽo, hắn nói: “Rốt cuộc hắn là đệ tử của sư phụ hay là đệ tử của hai vị sư bá? Nếu đã ân cần như vậy thì sao không bái nhập sư môn của hai vị sư bá luôn đi?”

Vô Đương thánh mẫu đi đến một tảng đá xanh rồi ngồi xuống nói: “Hắn cũng thỉnh an sư phụ không ít lần mà.”

Đa Bảo giận dữ nói: “Hoang đường, chúng ta được ân sư xem trọng nên mới thu làm đệ tử, vốn dĩ nên nỗ lực tu hành để sau này giúp đỡ cho sư tôn. Hắn thì hay rồi, ngày ngày đi đến thỉnh an sư bá, nào còn tâm tư tu luyện? Tâm cảnh như vậy ắt sẽ rơi vào ma đạo.”

Vô Đương thánh mẫu nhíu mày nói: “Đại sư huynh nói quá rồi.”

Đa Bảo hít sâu một hơi rồi chậm rãi thở ra, nói: “Thôi bỏ đi, ta cũng không muốn quan tâm đến hắn, cũng chỉ là một đệ tử ngoại môn mà thôi, hắn muốn làm gì thì làm đi. Sư muội, chúng ta luận đạo đi!”

Vô Đương thánh mẫu gật đầu nói: “Được!” Đạo vận như có như không tràn ngập quanh thân nàng.

Một đạo thanh quang rơi xuống trước Thái Thanh Cung rồi hóa thành dáng vẻ của Bạch Cẩm.

Bạch Cẩm sửa sang y phục một chút rồi chắp tay cúi đầu chín mươi độ nói: “Đệ tử Bạch Cẩm bái kiến Đại sư bá!”

Một thanh âm tang thương truyền ra từ bên trong: “Vào đi!”

“Đa tạ Đại sư bá!”

Đại môn của cung điện ‘kẽo kẹt’ một tiếng rồi mở ra, Bạch Cẩm cất bước đi vào cung điện. Hắn vừa tiến vào liền gặp được một lão đạo già nua đang ngồi xếp bằng ở phía trên.

Bạch Cẩm đi đến trước bồ đoàn rồi quỳ xuống dập đầu ba cái, nói: “Đệ tử thỉnh an Đại sư bá, chúc Đại sư bá sớm ngày được chứng Thánh Đạo.”

Thái Thượng ôn hòa nói: “Sao lại được chứng Thánh Đạo?”

Bạch Cẩm lãnh đạm nói: “Đệ tử cũng không biết nhưng đệ tử có thể nhìn thấy điều đó từ trên người Đại sư bá.”

Thái Thượng cười nói: “Ngươi nói tiếp đi.”

Bạch Cẩm nghiêm mặt nói: “Thiên Đạo có lợi mà không hại. Thánh Nhân đạo làm mà không tranh.”

Thái Thượng sững sờ, trầm ngâm một lát rồi cười nói: “Rất tốt, ngươi nói rất đúng.”

Cuộc vấn đáp coi như chấm dứt ở đó, buổi thỉnh an cũng kết thúc. Bạch Cẩm cũng nên cáo từ rời đi nhưng hôm nay Bạch Cẩm lại quỳ trên bồ đoàn nhăn nhăn nhó nhó.

Thái Thượng hỏi: “Bạch Cẩm còn có chuyện gì sao?”

Bạch Cẩm vội vàng nói: “Khởi bẩm Đại sư bá, đệ tử dự định xuống núi một chuyến. Người cũng biết ở bên ngoài đại yêu đại ma hoành hành khắp nơi, ta sợ sau khi ra ngoài sẽ bị Vu tộc bắt làm bữa tối cho nên muốn cầu người ban cho một kiện bảo vật hộ thân.”

Thái Thượng nói: “Quả thực bây giờ xuống núi rất nguy hiểm.” Hắn vung tay lên, Thái Cực Đồ treo trên tường bay vụt xuống rồi lơ lửng trước người Bạch Cẩm: “Vật này cho ngươi để hộ thân.”

Thái Cực Đồ? Bạch Cẩm kích động vội vàng cúi đầu tạ ơn: “Đa tạ Đại sư bá!”

“Đi đi!”

Bạch Cẩm nở nụ cười chất phác, đứng dậy cầm theo Thái Cực Đồ rồi bước nhanh ra ngoài. Quả nhiên nịnh bợ sư bá là một đường tắt để tự cứu lấy bản thân.

Ra khỏi đại môn của cung điện, Bạch Cẩm hóa thành một đạo thanh quang xẹt qua dãy núi rồi đáp xuống trước Ngọc Thanh Cung, sau đó lại cúi đầu một góc chín mươi độ nói: “Đệ tử bái kiến Nhị sư bá!”

“Vào đi!” Một thanh âm uy nghiêm vang lên, đại môn ‘kẽo kẹt’ một tiếng rồi mở ra.

Sau khi Bạch Cẩm đi vào, sắc mặt thận trọng mà nghiêm túc đi đến bồ đoàn quỳ xuống, lạy ba lạy một cách quy củ rồi nói: “Đệ tử Bạch Cẩm thỉnh an sư bá, chúc sư bá sớm ngày được chứng Thánh Đạo.”

Nguyên Thủy Thiên Tôn ngồi trên chủ vị nơi cao khẽ gật đầu hỏi: “Sao lại thành Thánh?”

Bạch Cẩm nghiêm túc nói: “Thiên đạo, trong đục có thứ tự. Thánh Nhân đạo, tuân theo thiên mệnh.”

Ánh mắt Nguyên Thủy Thiên Tôn lóe lên vẻ hài lòng, nói: “Rất tốt!” Song lại tiếc nuối nói: “Đáng tiếc đáng tiếc.”

Bạch Cẩm hỏi: “Sư bá đang tiếc cái gì vậy?”

“Đáng tiếc ngươi chỉ là một con Bạch Hạc, thành tựu ngày sau đã định trước là hữu hạn.”

Bạch Cẩm cung kính nói: “Đệ tử không cầu nổi danh khắp hồng hoang, cũng không cầu có thể hủy thiên diệt địa, chỉ cầu có thể phụng dưỡng bên cạnh hai vị sư bá là đã thỏa mãn rồi.”

Chương 2: Rời núi

Nguyên Thủy Thiên Tôn gật đầu cười nói: “Ngươi có đạo tâm như vậy là rất tốt! Lui xuống trước đi.”

Bạch Cẩm đứng dậy, do dự một chút rồi nói: “Nhị sư bá, ta dự định rời núi một chuyến. Người cũng biết bên ngoài bây giờ đại yêu đại ma hoành hành khắp nơi, ta sợ sau khi ra ngoài bị Vu tộc bắt làm bữa tối cho nên muốn cầu người ban cho một kiện bảo vật công phạt.”

Nguyên Thủy Thiên Tôn nghi hoặc nói: “Thông Thiên không ban cho ngươi bảo vật hộ thân nào sao?”

Bạch Cẩm vội vàng nói: “Sư tôn đã ban cho ta bốn chuôi Thanh Thiên Kiếm là Thanh Minh, Thanh Vũ, Thanh Tiêu và Thanh Vân.”

Nguyên Thủy Thiên Tôn hài lòng gật đầu nói: “Bốn chuôi kiếm này rất tốt, là cao phẩm trong danh sách Tiên Thiên Linh Bảo, cho dù là Thông Thiên thì những cao phẩm như thế cũng không có nhiều.”

Bạch Cẩm cảm động nói: “Đệ tử vô cùng cảm kích sự hậu ái của sư tôn nhưng thực lực của ta còn yếu nên không thể phát huy được thực lực của bọn chúng, vì vậy ta muốn cầu sư bá ban cho ta thêm một kiện bảo vật hộ thân.”

Nguyên Thủy Thiên Tôn nói: “Quả thực ngoại giới hiện giờ vô cùng hỗn loạn, đối với ngươi mà nói thì khá là nguy hiểm, vậy ngươi dùng cái này để hộ thân đi!” Hắn vung tay lên, một cây quạt nhỏ bay ra lơ lửng trước mặt Bạch Cẩm.

Trong lòng Bạch Cẩm khẽ nảy một cái, thoáng trầm mặc rồi vội vàng hỏi: “Sư bá, đây là?”

Nguyên Thủy Thiên Tôn ngạo nghễ nói: “Sát khí đệ nhất tại hồng hoang, Bàn Cố Phiên!”

Bạch Cẩm mừng rỡ rồi lập tức nhận lấy Bàn Cổ Phiên, sau đó kích động cúi đầu tạ ơn: “Đa tạ Nhị sư bá!”

“Đi đi!”

Bạch Cẩm cung kính cúi đầu rồi lui ra khỏi cung điện, hóa thành một đạo thanh quang rời đi.

Trong cung điện, Nguyên Thủy Thiên Tôn khẽ cười, lẩm bẩm: “Tiểu gia hỏa này vậy mà lại hiểu lễ nghĩa hơn cả hai đệ tử khác của Thông Thiên.” Đột nhiên trong lòng khẽ động một cái, bản thân có nên thu nhận vài tên đệ tử không nhỉ? Bạch Hạc tộc mà còn hiểu lễ nghĩa như vậy, hay là tìm một đồng tử từ Bạch Hạc tộc?

Đi một vòng, Bạch Cẩm lại trở về trước Thượng Thanh Điện, tùy tiện đi lên gõ cửa, lớn tiếng gọi: “Sư phụ, ta tới thỉnh an người.”

Đại môn của cung điện ầm vang một tiếng, bên trong có một thanh niên mày kiếm mắt sáng đang ngồi trên chủ vị, phía dưới trưng bày mấy cái bồ đoàn.

Bạch Cẩm đi đến một cái bồ đoàn rồi quỳ xuống, dập đầu nói: “Đệ tử chúc sư phụ tiên phúc vĩnh hưởng, Thánh thọ vô cương.”

“Sao lại là Thánh?” Thông Thiên giáo chủ mở to mắt nhìn Bạch Cẩm.

Trong lòng Bạch Cẩm nghĩ thầm, không phải sư phụ đã bàn trước với hai vị sư bá rồi chứ? Sao ba người đều hỏi cùng một vấn đề vậy? Lúc này, hắn mới duỗi thẳng eo nghiêm nghị nói: “Tay cầm Tam Xích Thanh Phong, bỏ đi nhiệt huyết hào hùng đuổi đến tận bích lạc hỏi thăm Cửu Tiêu.”

Đột nhiên Thông Thiên giáo chủ cười ra tiếng, nói: “Đơn giản thôi, hỏi thăm Cửu Tiêu, thiên địa nên đáp lại như thế nào?”

“Nếu thiên không đáp thì trảm đi thiên. Nếu địa không đáp thì đạp nát địa. Dùng thanh kiếm trong tay mà chọn lấy đường đi.”

“Ha ha.” Thông Thiên cười to vài tiếng, mừng rỡ nói: “Người hiểu ta nhất lại là đệ tử ngươi.”

“Đứng lên đi!”

“Vâng ạ.” Bạch Cẩm xoay người ngồi xếp bằng trên bồ đoàn.

“Lời nói cuồng vọng như vậy không thể nói ra bên ngoài.”

Bạch Cẩm liên tục gật đầu rồi cười ngây ngô nói: “Ta chỉ nói bậy trước mặt sư phụ mà thôi.”

Thông Thiên giáo chủ nói: “Thỉnh an hai vị sư bá hết rồi?”

Bạch Cẩm gật đầu nói: “Thỉnh an hết rồi!”

Thông Thiên giáo chủ bật cười: “Hiện tại xem ra ngươi lại là người hiểu chuyện nhất!”

Bạch Cẩm vội vàng cười nói: “Sư huynh sư tỷ đều bận tu luyện, tư chất của ta không tốt nên đành đến trước mặt sư phụ và sư bá lăn lộn cho quen mắt.”

“Ngươi vậy mà lại hiểu rõ.”

Nụ cười trên mặt Bạch Cẩm cứng đờ. Sư phụ à, tuy đây là sự thật nhưng người nói như vậy sẽ khiến người ta đau lòng đó!

Thông Thiên giáo chủ phất tay nói: “Đi đi! Tu sĩ vẫn nên lấy tu luyện làm chủ.”

“Đệ tử hiểu rõ!”

Bạch Cẩm đứng dậy từ trên bồ đoàn, vẻ mặt nịnh nọt xoa tay nói: “Sư phụ, đệ tử định ra ngoài lịch luyện một chút, còn có thể tìm được chút cơ duyên. Người xem có nên ban cho đệ tử vài món pháp bảo hộ thân không? Bên ngoài Vu Yêu giao chiến thực sự rất loạn.”

Thông Thiên giáo chủ nhíu mày, không vui nói: “Đã có Thái Cực Đồ và Bàn Cổ Phiên rồi, hồng hoang thì lớn cỡ nào được chứ? Ngươi còn muốn gì nữa?”

Bạch Cẩm kinh ngạc nói: “Sư phụ, người biết à?” Hắn đau lòng nói: “Chẳng lẽ người nghe lén ta nói chuyện với hai vị sư bá sao?”

Thông Thiên giáo chủ không vui: “Trên người ngươi có khí tức của Thái Cực Đồ và Bàn Cổ Phiên, vi sư còn không nhìn ra sao?”

Bạch Cẩm khẽ thở phào trong lòng, cười ngượng ngùng nói: “Sư phụ nhìn rõ hết rồi.”

Thông Thiên giáo chủ không vui nói: “Cút đi!”

“Sư phụ, người mới là sư phụ của ta mà! Hai vị sư bá đều ban chí bảo cho ta rồi, người lại không cho ta cái gì sao?” Bạch Cẩm vội vàng kêu lên.

“Vậy ngươi muốn cái gì?”

Bạch Cẩm cười hì hì nói: “Sư phụ, nghe nói người có đệ nhất sát trận là Tru Tiên kiếm trận!”

“Cút!” Thông Thiên giáo chủ phất tay.

“A!” Bạch Cẩm kinh hô một tiếng, trong nháy mắt liền bay ra xẹt ngang qua bầu trời, ‘ầm’ một tiếng rớt vào một hồ nước, bọt nước văng tung toé một trận.

“Tiểu tử thối, Tru Tiên kiếm trận hấp thu hung sát chi khí của hồng hoang. Nó là thứ mà người có thể khống chế được sao?” Thông Thiên giáo chủ không vui lẩm bẩm một câu, sau đó đột nhiên cười lên: “Nếu thiên không đáp thì trảm đi thiên. Nếu địa không đáp thì đạp nát địa. Dùng thanh kiếm trong tay mà chọn lấy đường đi. Ha ha, bản lĩnh không lớn nhưng khẩu khí lại không nhỏ.”

Ào! Một thân ảnh lao ra từ trong hồ nước, Bạch Cẩm lơ lửng giữa không trung, toàn thân chấn động khiến những giọt nước bắn tung tóe rồi rơi lộp bộp xuống hồ nước.

Bạch Cẩm bay đến bên cạnh hồ nước, thì thầm: “Sư phụ này của ta cũng thật keo kiệt!” Đột nhiên thân thể khựng lại, nguyên thần lâm vào một mảnh hỗn độn. Một đạo quỹ tích sáng ngời xẹt qua trong hỗn độn rồi bị hỗn độn chia cắt mãnh liệt. Quỹ tích trong đầu kia lại càng ngày càng rõ ràng, càng ngày càng sáng ngời, cuối cùng hóa thành một đạo kiếm khí vô song sắc bén tràn ngập trong óc hắn.

Ầm! Kiếm khí nổ tung, đột nhiên Bạch Cẩm mở to mắt rồi há mồm thở dốc, trên người đầm đìa mồ hôi. Trong lòng bỗng ngộ ra, một kiếm kia là Khai Thiên Kiếm.

Bạch Cẩm quỳ xuống đất dập đầu về phía Thượng Thanh Cung, nghiêm mặt nói: “Đệ tử cảm tạ công ơn truyền đạo của sư phụ.” Hắn lạy ba lạy rồi chậm rãi đứng lên từ trên mặt đất.

Bên cạnh truyền đến một tiếng cười khẽ: “Chúc mừng sư đệ.”

Bạch Cẩm quay đầu cười nói: “Đa tạ sư tỷ đã hộ pháp cho ta.”

Vô Đương thánh mẫu nói: “Không cần khách sáo, đầy là điều sư tỷ nên làm.” Nàng tò mò hỏi: “Sư đệ ngộ ra gì vậy?”

Bạch Cẩm gãi đầu cười ngây ngô: “Không có gì, chỉ là một chiêu kiếm pháp mà sư phụ ban thưởng.”

Vô Đương thánh mẫu ao ước nói; “Không ngờ tới ngươi mới mà đệ tử mà sư phụ yêu thích nhất.”

Bạch Cẩm liền vội vàng lắc đầu nói: “Không có, không có, chỉ là tư chất của ta quá kém, sư phụ chê ta làm người mất mặt cho nên mới truyền cho ta một chiêu kiếm pháp mà thôi. Quả thực thì ta rất hâm mộ sư huynh và sư tỷ, hoàn toàn không cần sư phụ phải nhọc lòng.”

Vô Đương thánh mẫu oán trách cười một tiếng: “Căng thẳng như vậy làm gì? Sợ sư tỷ đố kỵ với ngươi sao? Đến đây, bồi sư tỷ một chút.”

“Được!” Bạch Cẩm đáp ứng.

Chương 3: Ngẫu nhiên gặp Hậu Thổ

Bạch Cẩm theo Vô Đương thánh mẫu đi sâu vào trong mạch núi, đi tới một bên vách núi nhìn xuống biển mây bên dưới.

Bạch Cẩm cung kính nói: “Sư tỷ, người có phân phó gì sao?”

Vô Đương thánh mẫu vỗ vai Bạch Cẩm, oán trách: “Đều là sư huynh đệ đồng môn, khách khí như vậy làm gì? Nếu ngươi mà còn như vậy thì sư tỷ sẽ tức giận đó!”

Bạch Cẩm gãi đầu, cười ngây ngô nói: “Được rồi.”

Vô Đương thánh mẫu ngồi xếp bằng trên một tảng đá, nói: “Ta nhớ ngôi nhà trước kia của ngươi cũng giống như vậy, ngập trong biển mây.”

Bạch Cẩm nháy mắt vài cái, đó là chuyện của Thương Thiên Bạch Hạc trước kia, liên quan gì tới Bạch Cẩm ta chứ?

Bạch Cẩm ngồi xếp bằng ở bên cạnh, tò mò hỏi: “Sư tỷ, ngươi nói xem sao sư phụ lại thu nhận ta làm đồ đệ? Tư chất của ta cũng không tốt, hoàn toàn khác với hai vị sư huynh và sư tỷ. Nhập môn rồi cũng chỉ là một đệ tử ngoại môn. Ta cảm thấy rất kỳ quái, sao lúc ấy sư phụ lại thu nhận ta vậy?”

Vô Đương thánh mẫu nhìn Bạch Cẩm với sắc mặt cổ quái, nàng nói: “Ngươi không biết sao?”

Bạch Cẩm lắc đầu.

Vô Đương thánh mẫu cố nén cười: “Ban đầu sư phụ định dùng ngươi làm tọa kỵ.”

Bạch Cẩm chấn kinh kêu lên: “Cái gì? Tọa kỵ?”

Vô Đương thánh mẫu gật đầu nói: “Vốn dĩ có dự định này nhưng về sau sư phụ nghe nói bạch hạc không đủ ổn trọng, cũng không ngầu.”

Bạch Cẩm vội vàng hỏi: “Sư tỷ, hiện tại sư phụ vẫn ấp ủ dự định này sao?”

Vô Đương thánh mẫu vừa cười vừa nói: “Ta cũng không biết.”

Bạch Cẩm lập tức đứng dậy rồi bay ra bên ngoài.

Vô Đương thánh mẫu vội vàng kêu lên: “Sư đệ, ngươi muốn đi đâu đó?”

“Đi tìm tọa kỵ cho sư phụ.” Thanh âm của Bạch Cẩm truyền đến từ xa xa.

Đường đường là người xuyên không mà lại là đệ tử ký danh đã đủ mất mặt rồi. Nếu hắn lại biến thành tọa kỵ thì người xuyên không có còn chút mặt mũi nào không chứ?

Hắn quyết định rồi, lần này ra ngoài nhất định phải làm một chuyện chính, đó là tìm tọa kỵ cho sư phụ. Không đúng, còn phải tìm tọa kỵ cho hai vị sư bá nữa, ngộ nhỡ bọn hắn cũng coi trọng hắn thì phải làm sao? Hắn lại đẹp trai như vậy, Thương Thiên Bạch Hạc chính là giống loài hiếm có ở hồng hoang.

Thiên địa mênh mông, vạn vật vô số, trên hồng hoang có Cửu Thiên Yêu Đình, dưới có Vu tộc tung hoành. Yêu quản thiên, Vu quản địa, đại chiến không ngừng nghỉ.

Bạch Cẩm mặc thanh y đi trong thiên địa mênh mông, cây cối um tùm, dị thú hoành hành. ‘Bộp’, tiện tay đập chết một con muỗi nhỏ, sau đó lại ngắm nhìn bốn phía, trong mắt ánh lên sự mê mang.

Trước đó Bạch Cẩm đã tính toán xong, Tiên Thiên Linh Bảo mở khắp hồng hoang, phần lớn đều đã có người nhưng Bạch Cẩm vẫn còn nhớ một chỗ ẩn giấu một kiện Tiên Thiên Linh Bảo, cũng là nơi duy nhất mà hắn nghĩ có Tiên Thiên Linh Bảo. Lạc Bảo Kim Tiền ở Vũ Di Sơn, trong tương lai nó sẽ tỏa ra hào quang rực rỡ ở Phong Thần Chiến, có Lạc Bảo Kim Tiền trong tay thì còn sợ sau này không có bảo bối sao?

Lần rời núi này chủ yếu Bạch Cẩm ấp ủ mưu đồ đoạt lấy Lạc Bảo Kim Tiền, thuận tiện tìm đến Đại Hồng Bào mẫu thụ làm trà ngon cho sư phụ và hai vị sư bá. Nhị sư bá thì khó nói nhưng khẳng định Đại sư bá sẽ rất thích. Đến khi Phong Thần Chiến diễn ra, Đại sư bá sẽ hạ thủ lưu tình, bố cục sâu xa trong đó thật sự khiến người ta nhìn mà than thở. Đi một chuyến mà đạt được nhiều mục đích như vậy, ngẫm lại hắn liền đắc ý không thôi.

Nhưng sau khi rời khỏi Côn Luân Sơn, đi một vòng giữa thiên địa rộng lớn, Bạch Cẩm phát hiện một vấn đề rất quan trọng, hình như hắn lạc đường rồi!

Bạch Cẩm đi trong trong rừng cây, đầu óc một mảnh mơ hồ, làm sao tới được Vũ Di Sơn đây? Lúc tính toán kế hoạch thì hùng hồn như vậy mà ngay cả chuyện bị Vu Yêu ngăn cản cũng không nghĩ đến. Kết quả vừa mới xuống núi, kế hoạch còn chưa kịp áp dụng thì đã hoàn toàn không tìm được phương hướng.

Chỉ có thể dọc theo một hướng mà đi thẳng về phía trước, vượt núi băng sông, vờn gió đuổi mây. Lần này đã đi mất một tháng, thời gian ở hồng hoang khác với thời gian ở kiếp trước, một ngày ở hồng hoang có bốn nghìn ba trăm tám mươi giờ, một tháng cũng là ba mươi năm của kiếp trước, tất cả sinh mệnh ở nơi này đều là thần thánh.

Trong bóng tối, Bạch Cẩm đứng trên một đỉnh núi nhìn xuống chút ánh lửa ở bên dưới, vui mừng nói; “Có lửa, chẳng lẽ là có người sống sao?”

Sau đó hắn lập tức lao xuống, nếu như gặp được một đại năng giả hiền lành thì tốt, có thể hỏi đường, còn nếu là tiểu yêu tiểu quái, đường đi còn không nhiều bằng bản thân ăn cơm.

Bên cạnh một dòng sông, đống lửa thiêu đốt hừng hực, trên đó có nướng một cái chân thú, bên cạnh đống lửa có một nữ tử khoác tiên bào hoàng sắc ung dung cao quý đang ngồi.

Bạch Cẩm hạ xuống từ không trung, đạo bào nhẹ nhàng bay múa, thoạt nhìn khí độ bất phàm, thở dài thi lễ: “Bạch Cẩm của Côn Luân Sơn bái kiến đạo hữu.”

Nữ tử kia ngẩng đầu nhìn Bạch Cẩm, cười ôn hòa nói: “Nếu ta nhớ không lầm thì Côn Luân Sơn là nơi Tam Thanh tu hành, ngươi có quan hệ gì với bọn hắn?”

Trong lòng Bạch Cẩm vui mừng, người này biết các sư phụ, vậy thì dễ rồi, hắn lập tức nói: “Đạo hiệu của sư phụ ta là Thông Thiên.”

Nữ tử vừa cười vừa nói: “Hóa ra là đệ tử của hắn, lại đây ngồi đi!”

“Đa tạ tiền bối.”

Bạch Cẩm đi qua ngồi ở phía đối diện, mở miệng nói: “Không biết tiền bối xưng hô như thế nào?”

Nữ tử liếc nhìn Bạch Cẩm một chút rồi nói: “Hậu Thổ!”

Oa! Đột nhiên Bạch Cẩm trợn trừng mắt đứng lên. Hậu… Hậu Thổ? Vận khí của ta là may hay là rủi vậy chứ? Hắn vội vàng kích động nói: “Bái Kiến Hậu Thổ nương nương đại từ đại bi!”

Ánh mắt Hậu Thổ lóe lên vẻ kinh ngạc, cười nói: “Đại từ đại bi? Ngươi là người đầu tiên gọi ta như vậy, thế nhân không phải đều nhớ là Hậu Thổ Tổ Vu hiếu chiến sao?”

Bạch Cẩm cung kính nói: “Chiến lực của Hậu Thổ Tổ Vu có một không hai trên hồng hoang nhưng điều khiến ta thực sự bội phục lại là tấm lòng từ bi của nương nương.”

Hậu Thổ mỉm cười nói: “Tiểu tử này thật thú vị, ngồi xuống đi!”

“Vâng!” Bạch Cẩm thật thà ngồi xuống đối diện Hậu Thổ.

Hai người ngồi yên tĩnh một lúc, Bạch Cẩm tò mò hỏi: “Hậu Thổ nương nương, nơi này là bộ lạc Vu tộc sao?”

“Không phải.”

“Vậy sao nương nương lại ở chỗ này?”

Hậu Thổ lộ ra nụ cười ấm áp nói: “Đây là thế giới do phụ thần sáng tạo ra, ta muốn ngắm nhìn kỹ một chút.” Nàng kích động nói: “Tiểu gia hỏa, ngươi thấy thế giới này như thế nào?”

Bạch Cẩm không nhịn được mà nghịch ngợm: “Dùng mắt nhìn nha!”

Hậu Thổ sững sờ, cười ha hả nói: “Thật là một tiểu quỷ thú vị!”

Nàng giơ tay lên cầm lấy nhánh cây khuấy đống lửa, nói: “Thế giới do phụ thần sáng tạo ra, hải dương rộng lớn, sông núi tuyệt mỹ, ta đã đi hơn phân nửa, trong lòng hơi xúc động. Thoạt nhìn hết thảy đều rất hoàn mỹ nhưng dường như có chút không ổn, tuy nhiên ta lại không nói ra được là không ổn chỗ nào.”

Bây giờ đã phát hiện ra thiên địa khuyết thiếu sao? Bạch Cẩm há hốc mồm, cuối cùng cũng không nói gì. Hiện tại bản thân hắn chỉ là một nhân vật nhỏ, mọi chuyện chỉ có thể thuận nước đẩy thuyền nhưng nếu để lộ ra chuyện luân hồi quá sớm mà gây nên biến hóa gì lớn thì không phải một người như hắn có thể trụ được.

Sau

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!