Virtus's Reader

Những thủ lĩnh khác cũng đồng tình theo.

Mặc kệ có quan hệ tốt xấu thế nào, trong tình huống như bây giờ, tất cả mọi người phải thể hiện ra là mình đang rất tức giận.

Trần Diệu hỏi: “A Hoa còn nói gì nữa không?”

Hàn Tân đáp: “Sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Hắn ta bỏ ra không ít tìm để tìm rất nhiều thám tử tư, đang tìm kiếm A Đống khắp nơi. Tưởng tiên sinh, ta định ngày mai sẽ đi một chuyến đến New York.”

Thập Tam Muội nói: “Ta cũng đi theo ngươi.”

Khủng Long nói: “Ta cũng đi nữa.”

Tưởng Thiên Sinh xua tay và nói: “Bây giờ đang trong thời buổi rối loạn. Các xã đoàn lớn nhìn bề ngoài thì có vẻ bình tĩnh, nhưng thực tế lại là sóng ngầm mãnh liệt. Hơn nữa, ba người các ngươi có đi thì cũng không có tác dụng gì, còn không bằng ở lại đảo Hồng Kông chờ tin tức.”

Hàn Tân nói: “Nhưng này phải chờ tới khi nào?”

Tưởng Thiên Sinh suy nghĩ một lúc rồi đáp: “Lấy thời gian là ba ngày đi. Ba ngày sau mà còn không nhận được tin gì của A Đống thì các ngươi có thể đi đến New York.”

Hàn Tân gật gật đầu, đồng ý nói: “Cũng được.”

Hải Đăng quốc – New York.

Aix và Morris đang chiến đấu kịch liệt.

Trong vòng chưa đầy một tuần, hai người đều đã trải qua vài lượt ám sát.

Sở cảnh sát New York không thể chịu đựng được nữa, cục trưởng Howard đích thân đứng ra hòa giải.

Thật ra Aix rất hy vọng cuộc chiến này có thể nhanh chóng kết thúc, nhưng Morris – người đang đau lòng vì mất con lại không chút do dự mà từ chối, tỏ ý không chết không ngừng.

Nhìn thấy dáng vẻ điên cuồng ấy của Morris, Howard không dám khuyên ngăn nữa, chỉ mong hắn ta đừng làm tổn thương người dân bình thường.

“Thẩm tiên sinh, ta muốn biết rốt cuộc thì khi nào ngươi mới giao đám con của Aix cho ta?”

Morris gọi điện thoại cho Thẩm Đống và hỏi.

Thẩm Đống đáp: “Vào lúc 5 giờ chiều mai, ta sẽ trả đám trẻ lại cho Aix.”

Morris nghe thế thì giận tím mặt, lạnh lùng nói: “Thẩm tiên sinh, ngươi không giữ chữ tín.”

Thẩm Đống cười nói: “Morris tiên sinh, đừng tức giận, ngươi hãy nghe ta nói đã. Vào lúc 3 giờ chiều mai, ta sẽ nói cho ngươi biết vị trí cụ thể của ba đứa con Aix. Ngươi có thể phái người đến đó và mai phục trước, chờ khi Aix đến. Chuyện sau đó không cần ta phải nói thêm nhỉ?”

Morris trầm mặc một lúc rồi nói: “Thẩm tiên sinh, ta hy vọng ngươi có thể giữ lời hứa của mình.”

Thẩm Đống: “Yên tâm đi. Morris tiên sinh à, ta càng muốn mạng của Aix hơn so với ngươi đấy.”

Số đồ cổ, trang sức châu báu và tiền mặt có giá trị lên đến hơn một tỷ đô la Mỹ của Aix đều đang nằm hết trong không gian hệ thống của Thẩm Đống.

Trong khoảng thời gian này, sở dĩ Aix không ra tay chính là vì hắn ta sợ Thẩm Đống sẽ phá hủy những thứ đó.

Thẩm Đống đã từng đồng ý với Aix, trước khi hắn trở về đảo Hồng Kông thì sẽ trả lại toàn bộ mấy thứ này.

Nhưng đồ đã vào trong miệng, sao có thể cam tâm nhổ ra được?

Cho nên, Aix phải chết.

Buổi sáng thứ hai, sau khi Thẩm Đống và tam nữ ăn xong bữa sáng rồi thì đi đến phòng giao dịch, đôi mắt nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính.

Liên quan đến số tiền khổng lồ hơn 5 tỷ đô la Mỹ, ngay đến cả Thẩm Đống cũng vô cùng hồi hộp chứ đừng nói gì đến tam nữ.

Tống Tử Hào, Lý Kiệt và những người khác cũng tập trung lại hết.

Là thành công hay thất bại, tất cả đều phụ thuộc vào giây phút này.

Thu Đề vỗ ngực nói: “Ta căng thẳng đến mức không thở nổi luôn.”

U Vịnh Ân nói: “Còn có hai phút nữa là sàn giao dịch mở cửa. Hy vọng sẽ có được kết quả tốt.”

Lý Hân Hân quay đầu nhìn về phía Thẩm Đống, nhìn thấy biểu tình cực kỳ nghiêm túc của hắn.

Đã ở chung với nhau trong thời gian dài như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy Thẩm Đống có vẻ mặt như thế.

“Lão công, chúng ta nhất định có thể thắng.” Lý Hân Hân nắm lấy tay Thẩm Đống, nhẹ nhàng nói.

Thẩm Đống mỉm cười nói: “Nhất định phải thắng.”

9 giờ 30 phút, thị trường chứng khoán của Hải Đăng quốc bắt đầu phiên giao dịch.

Dường như sự thua lỗ của tuần trước đã khơi lên cảm xúc phản kháng, ngay khi sàn chứng khoán mới bắt đầu giao dịch thì chỉ số DowJones và chỉ số NASDAQ đã tăng lần lượt 6% và 5% trong vòng chưa đầy năm phút đồng hồ.

“Mẹ kiếp.”

“Nó đang tăng lên nhanh quá.”

“Làm sao bây giờ? Chúng ta đã lỗ 3 tỷ đô la Mỹ rồi.”

Mọi người đều nhìn về phía Thẩm Đống.

Thẩm Đống bình tĩnh nói: “Không cần lo lắng. Chúng ta còn có 500 triệu đô la Mỹ, lấy tỷ lệ đòn bẩy gấp mười lần mà đầu tư toàn bộ vào hết đi, tăng chi phí lên.”

Tống Tử Hào khuyên nhủ: “Đống ca, chờ một chút nữa đi. Nếu làm như vậy thì rất có thể chúng ta sẽ lỗ sạch vốn mất.”

CHƯƠNG 405: CÁI CHẾT CỦA AIX (2)

Thẩm Đống vẫn dứt khoát nói: “Mũi tên đã lên dây rồi thì không thể thu lại được nữa, phải bắn thôi. Mua đi!”

Hơn hai mươi chuyên viên giao dịch chứng khoán đã bắt đầu hành động.

Trái tim của U Vịnh Ân đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Nếu lần này thực sự không thành công thì sẽ chết mất.

Thu Đề chắp tay trước ngực, chân thành cầu xin thượng đế phù hộ.

Hai chỉ số lớn lại lần nữa tăng lên khoảng 1%, sau đó vẫn cứ dừng ở nơi đó, giống như bị người ta niệm chú bất động vậy.

Khoảng chừng mười phút sau, đường cong lại tiếp tục chuyển động.

Nhưng khác với lần trước, lần này, chỉ số DowJones và chỉ số NASDAQ lại giống như vận động viên nhảy cầu, lao dốc xuống với một tốc độ chóng mặt.

Cũng là năm phút, hai chỉ số lớn đã lần lượt giảm mạnh 16% và 12%.

Hạnh phúc đến quá mức đột ngột, khiến cho tất cả mọi người đang theo dõi đều choáng váng ngơ ngác.

Thẩm Đống vỗ tay, cười lớn nói: “Ta đã đánh cược thắng rồi. Thị trường chứng khoán của Hải Đăng quốc sắp sụp đổ.”

Nghe được lời của Thẩm Đống nói, lúc này mọi người mới phục hồi lại tinh thần, cả đám đều cực kỳ kích động hưng phấn.

“Trời ạ, quá tuyệt vời.”

“Trái tim ta có chút không chịu nổi.”

“Lên rồi xuống chính là vài tỷ đô la Mỹ, đúng thật là hù chết người mà.”

......

Mọi người bàn tán sôi nổi.

Vẻ mặt Tống Tử Hào rất phấn chấn, nói: “Đống ca, chúng ta đã kiếm lời được hơn bốn tỷ đô la Mỹ, ngươi có muốn rút một phần hay không?”

Thẩm Đống xua xua tay, nói: “Không cần sợ hãi. Nhìn từ những lần thị trường chứng khoán Hải Đăng quốc sụp đổ trong quá khứ thì mức độ sụt giảm lớn nhất có thể lên tới 50%. Mà mục tiêu giả thiết chúng ta đặt ra là 30%. Ha ha, ta tin chắc rằng trước giữa trưa ngày hôm nay, tất cả số cổ phiếu mà chúng ta mua khống đều có thể bán được hết.”

A Hoa lắc mạnh cánh tay, phấn khích hét to: “Mẹ nó, quá kích thích.”

U Vịnh Ân hô: “Nhìn kìa, lại sắp giảm nữa rồi.”

“Xoát”

Hai chỉ số lớn lại lần nữa giống như thác nước, đổ xuống với tốc độ rất nhanh.

“Giảm!”

“Giảm!”

“Giảm!”

“Giảm!”

Hơn hai mươi chuyên viên giao dịch chứng khoán nhịn không được mà hô lên.

Đám người A Hoa, Tống Tử Hào, Lý Hân Hân cũng hô lên theo.

Mỗi lần chỉ số giảm 1%, có nghĩa rằng Thẩm Đống có thể kiếm lời được 500 triệu đô la Mỹ.

Tốc độ kiếm tiền này còn nhanh hơn so với cướp ngân hàng gấp vô số lần.

Một tiếng sau, máy tính của các chuyên viên giao dịch chứng khoán đều lần lượt hiện lên thông báo kết thúc phiên giao dịch.

Nhìn đồng hồ, bây giờ cũng mới chỉ là 11 giờ 30 mà thôi.

Tống Tử Hào thống kê lại một chút, nhìn tiền lãi trong báo cáo, hắn ta kích động đến mức tay cũng run rẩy, nói: “Đống ca, tổng lợi nhuận mà chúng ta có được là 16,2 tỷ đô la Mỹ.”

“Mẹ kiếp!”

“Chúa tôi ơi.”

“Ai nói cho ta biết hơn 16 tỷ đô la Mỹ là bao nhiêu tiền được không?”

“Hơn 100 tỷ đô la Hồng Kông, mẹ nó còn là vốn lưu động nữa chứ, tính thanh khoản đủ để leo lên bảng xếp hạng top 10 đại gia giàu nhất đảo Hồng Kông.”

“Chúng ta thành công rồi.”

Mọi người đồng thanh hoan hô vui mừng.

Lý Hân Hân, U Vịnh Ân và Thu Đề ôm nhau, vô cùng vui sướng.

Ngay cả Thiên Dưỡng Sinh ngày thường luôn lạnh lùng, hôm nay trên mặt cũng không nhịn được mà lộ ra nụ cười rạng rỡ.

Thẩm Đống thở phào nhẹ nhõm.

Tuy nói có ký ức từ kiếp trước, nhưng hắn cũng không hoàn toàn chắc chắn rằng liệu thế giới này có xảy ra thay đổi gì hay không.

Đặc biệt sự tăng vọt kéo dài trong năm phút khi vừa bắt đầu phiên giao dịch, chuyện đó không hề xảy ra trong kiếp trước.

Lúc ấy, tuy bề ngoài Thẩm Đống tỏ vẻ bình tĩnh, nhưng thật ra thì hắn sắp suy sụp rồi.

Cũng may, tình hình vẫn như kiếp trước.

Thời gian tiếp theo, thị trường chứng khoán sẽ còn lao dốc, nhưng giảm với mức độ không quá lớn.

Một số cổ phiếu nổi bật ở Hải Đăng quốc sau này, bây giờ đều đang ở mức thấp nhất trên thị trường.

Sau mười năm nữa, mỗi một cổ phiếu này đều có thể tăng hơn mười mấy lần so với hiện tại. Thậm chí có cổ phiếu còn tăng vọt giá trị hơn gấp trăm lần.

Nếu lúc này Thẩm Đống mà không mua thì hắn quả thật là đồ ngốc.

Nhìn thấy Thẩm Đống vẫn bình tĩnh như cũ, A Hoa ngạc nhiên hỏi: “Đống ca, ngươi đã kiếm lời được hơn 16 tỷ đô la Mỹ, sao nhìn ngươi có vẻ không vui vậy?”

Những người khác nghe thế thì cũng nhìn về phía Thẩm Đống.

Thẩm Đống mỉm cười nói: “Ta đương nhiên rất vui vẻ, chỉ là chúng ta còn có một chuyện rất quan trọng phải làm.”

A Hoa hỏi: “Là chuyện gì?”

Ánh mắt của Thẩm Đổng chợt thay đổi như chợt nhận ra gì đó, hắn nói: “Hôm nay là ngày đầu tiên của Đăng Tháp Quốc và toàn cầu, là phạm vi lớn nhất. Tầm một đến hai tháng, thị trường chứng khoán sẽ tiếp tục giảm xuống. A Hoa, nếu bản thân ngươi là tổng thống của Đăng Tháp Quốc thì ngươi sẽ làm gì?"

CHƯƠNG 406: CÁI CHẾT CỦA AIX (3)

Hắn ta không hề do dự: "Dùng hết sức để cứu thị trường."

Thẩm Đống hỏi: "Vậy nếu chính phủ dùng hết sức để cứu thị trường thì chúng ta phải làm sao?"

A Hoa đáp: "Chạy ngay tức khắc. Chẳng phải chúng ta đã muốn rời khỏi đây rồi sao?"

Tống Tử Hào nghẹn họng, hắn ta nói: "Hoa ca, ý của Đống ca là phải hưởng ứng lời kêu gọi của chính phủ và chi tiền khi các công ty lớn đều đang giảm giá cổ phiếu."

A Hoa như ngộ ra: "Thì ra là vậy."

Thẩm Đống nói: "Ta đang định lợi dụng sự sụp đổ của thị trường chứng khoán, sau đó bỏ ra mười tỷ đô để thu mua các công ty chất lượng cao. Nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì mười năm sau, mười tỷ đô có thể đẻ ra thành năm mười tỷ đô và thậm chí là một nghìn tỷ đô la Mỹ. Khi ấy, chúng ta chẳng khác nào gã khổng lồ kinh tế thế giới như Bill Gates. Một cú dậm chân cũng làm cả thế giới chấn động."

Nghe về một tương lai do Thẩm Đống vạch sẵn cũng khiến mọi người thấy kỳ vọng.

Ba người phụ nữ nhìn hắn bằng ánh mắt ngưỡng mộ.

Chẳng còn gì kiêu ngạo bằng sự dũng cảm của người đàn ông này.

Tống Tử Hào nói: "Vậy chúng ta nên làm gì tiếp đây Đống ca?'

Thẩm Đống cười nói: “A Hào, trong khoảng thời gian này sẽ vất vả cho ngươi một chút, cứ đưa mọi người về Đăng Tháp Quốc và để ý đến tình hình chứng khoán. Đồng thời, thu thập cái thông tin tức về các công ty lớn và tổng hợp thành một tập tài liệu rồi gửi cho tôi. À hơn nữa, ngươi không thể ở lại New York, buộc phải đi nơi khác.”

Tống Tử Hào: "Đã rõ."

Thẩm Đống nói: "Với cả, ngươi hãy thuê một vài vệ sĩ đáng tin cậy để đảm bảo an toàn cho mọi người. Không cần phải tiết kiệm tiền ăn, mặc, ở và đi lại. Ta sẽ đích thân chi trả những khoản tiền đó. Đến khi trở về đảo Hong Kong, ta sẽ tặng cho mỗi người một căn nhà và một chiếc xe như để ghi nhận sự đóng góp của mọi người."

“Ồ.”

“Đống ca muôn năm.”

Hơn hai mươi chuyên viên giao dịch đang reo hò.

Một căn nhà với chiếc xe phải có giá lên đến hơn 1,5 triệu.

Dù bọn họ có làm thương nhân với mức lương cao ngất ngưỡng thì cũng phải mười năm họ mới có thể kiếm được ngần ấy tiền.

Ăn ngon, ở yên, chơi vui mà được trả đến hơn 1,5 triệu đô la HongKong thì đừng nói là một hay hai tháng, dù là một hai năm cũng chẳng sao.

Thẩm Đống rút ra 6,2 tỷ đô la Mỹ và để lại trong tài khoản mười tỷ.

Sau khi trừ đi thuế thu nhập cá nhân thì chỉ còn 4,4 tỷ đô la Mỹ, tương đương với 320 triệu đô la HongKong.

Sau khi mọi chuyện ổn thỏa, hắn nhanh chóng gọi cho Aix.

"Ông Aix, ba đứa con của ông và những món đồ kia được giấu ở những nơi khác nhau. Ta sẽ thông báo cho ngươi khi đã rời đi."

“Không được. Ta phải đảm bảo rằng bọn trẻ đã ổn thì ngươi mới được rời đi."

"New York là địa bàn của ngươi. Vì cái mạng quèn này nên ta không thể nói trước cho ngươi được."

"Thẩm, bây giờ ta không hề có ác ý gì với ngươi."

"Được thôi. Giờ ta sẽ nói vị trí của ba đứa con cho ngươi, chờ đến khi ta đến sân bay thì sẽ gửi vị trí của những món đồ. Chắc ngươi cũng tự biết rằng những thứ đó quá nhiều nên ta không thể mang theo được."

“Cứ vậy mà làm."

Ba giờ chiều, Thẩm Đống gọi điện cho Morris.

"Ông Morris, ba đứa con của Aix đang ở khách sạn Queens Hal's."

"Được, ta sẽ cử người đến."

"Chờ đã. Ngươi có chắc chắn rằng Aix sẽ đích thân đến đón con mình không?"

Morris suy nghĩ một hồi rồi đáp: "Không chắc."

Thẩm Đống cười nói: "Ta biết chắc chắn Aix sẽ đến một nơi."

Morris vội hỏi: "Nơi nào?"

Thẩm đống nói: “Công viên Avenue trên đại lộ Manhattan 232."

Morris hỏi: “Sao hắn ta lại đến đó?"

Thẩm Đống: “Bây giờ phần lớn tiền mặt của ông ta đang nằm trong tay ta và ta sắp nói cho ông ta biết những thứ đó đang ở đâu. Mà loại người như Aix, có thể không quan tâm đến tình thân nhưng chắc chắn sẽ quan tâm đến tài sản của mình."

Morris nói: “Ngươi cướp sạch biệt thự của Aix sao?"

Thẩm Đống nhướng mi, hắn chợt thấy giọng điệu của Morris có hơi sai sai nên nhanh chóng hiểu ra rằng đối phương đang suy nghĩ nhiều. Thẩm Đống nói: "Ngài Morris, những món đồ đó ta đã đưa trở lại Hong Kong, ngài không cần phải mạo hiểm với họ."

Morris hỏi: "Ai đang ở nơi công viên Avenue trên đại lộ Manhattan 232?"

Thẩm Đống nói: "Không rõ lắm. Dù gì thì cũng chẳng có ai ở đó."

Morris nói: "Ta có bao nhiêu giờ để có thể đến thu xếp ở đó?"

Thẩm Đống đáp: "Ba giờ."

Morris nói: "Đủ."

Một giờ sau, Thẩm Đống khởi hành với những người khác, đến sân bay quốc tế.

Vì bảo đảm an toàn cho mọi người nên hắn đã thuê một đội ngũ bảo vệ gồm một trăm ngươi và chi gần một ngàn đô la mỹ để thuê hai chiếc xe cảnh sát dọn đường phía trước.

Tất nhiên là cảnh sát của New York không thể làm vệ sĩ được, chỉ là "tình cờ" họ cũng đi đến sân bay quốc tế New York mà thôi.

CHƯƠNG 407: KẾ HOẠCH RÚT KHỎI HỒNG HƯNG (1)

Vốn được đang làm chuyện của Aix, thế mà nhìn cách làm của Thẩm Đống cũng thấy đứng tim.

Trên đường đi, Thẩm Đống cũng nói vị trí của ba đứa nhỏ cho Aix.

Hắn ta nhanh chóng cử người đi đón con về.

Thẩm Đống đoán không sai, Aix không đích thân đến đón con mình.

Sau khi đến sân bay và làm thủ tục đăng ký, Thẩm Đống lại gọi cho Aix một lần nữa và nói với hắn ta rằng đồ đang nằm ở tầng hầm của công viên Avenue trên đại lộ Manhattan 232.

Sau khi chuyến bay cất cánh được nửa giờ thì Aix mới dẫn theo một đoàn xe đến công viên Avenue.

Nơi đây là một tòa nhà ba tầng, hình như đã rất lâu chẳng có ai đến ở.

Aix vô cùng cẩn thận, hắn ta cử người mở cửa vào và đi quanh một vòng.

Sau khi chắc chắn rằng không có gì nguy hiểm thì mới dẫn mọi người vào.

Cách đó không xa, Morris đang quan sát Aix khi hắn ta đi vào rồi móc ra một chiếc điều khiển từ xa và nói: "Ta sẽ trả thù cho ngươi, Robert."

Vừa dứt lời thì hắn ta đã bấm nút.

"Bùm."

Sáu quả bom được giấu trong nhà đều nổ mạnh, ánh lửa bốc lên cao.

Ngay cả Thẩm Đống cũng không ngờ rằng Morris sẽ tàn nhẫn đến như thế, còn bố trí cả bom.

Aix và toàn bộ người của hắn ta đều bị bom nổ đến thịt nát xương tan.

Sau khi giết chết Aix, Morris còn cho người lao thẳng vào biệt thự của hắn ta và giết chết vợ con hắn ta.

Điều khiến người ta nghẹn họng là cảnh sát đã làm ngơ trước chuyện này, như thể thảm kịch đã hóa hư không.

Khi Thẩm Đống rời khỏi sân bay quốc tế Hong Kong được hai mươi bốn giờ.

Không một ai hay biết, hắn lặng lẽ quay trở về biệt thự Vịnh Repulse mà hắn đã dành được trong tay Hàn Tân.

A Hoa hỏi: "Đống ca, giờ ta nên làm gì nữa?"

Thẩm Đống đáp: "Ta định rời khỏi Hồng Hưng và thành lập doanh nghiệp riêng. Đưa tất cả anh em vào làm nhân viên của tập đoàn, cắt đứt hoàn toàn với xã hội. A Hoa, ngươi thấy sao?"

A Hoa nói: "Đống ca, trước đây ngươi đã từng nói rằng nếu rời khỏi Hồng Hưng thì chắc chắn sẽ bị Tưởng Thiên Sinh tấn công. Những hội có thù địch sẽ không buông tha cho chúng ta. Nếu thế thì ngươi định giải quyết như thế nào."

Thẩm Đống cười nói: "Chúng ta không chỉ có địch thủ, còn có bạn bè như Big D và Hồng Văn. Chỉ cần chúng ta trả đủ thì họ cũng sẽ vươn tay giúp đỡ. Yêu cầu của ta cũng không cao, chỉ cần họ có thể chặn Trung Nghĩa Tín lại cho ta là được."

Ở số các hiệp hội lớn ở Hong Kong, bên có thể tấn công Thẩm Đống nhất chính là Trung Nghĩa Tín, Hồng Hưng và Đông Tinh.

Chắc chắn Hồng Thái sẽ không ra tay, vì sự hiện diện của Hồng Văn.

Trong ba băng đảng thì thực lực của Trung Nghĩa Tín là mạnh nhất, giờ Hồng Hưng không còn Thẩm Đống nữa nên chỉ xếp thứ hai, cuối cùng là Đông Tinh.

Nếu Big D và Hồng Văn có thể ngăn chặn Trung Nghĩa Tín thì Thẩm Đống sẽ chẳng còn sợ bất kỳ ai khi rời khỏi băng đảng.

Hơn nữa, chưa chắc Hồng Hưng sẽ đánh Thẩm Đống.

Bởi vì giờ Thẩm Đống đã có bằng chứng rằng Tưởng Thiên Sinh giết Aix, chỉ cần đưa bằng chứng ra thì hắn ta sẽ mất hết mặt mũi.

Hàn Tân, Thập Tam Muội, sẽ có lý do chính đáng để không gây chiến với hắn.

Trừ khi Tưởng Thiên Sinh sẵn sàng trả một cái giá quá lớn khiến các anh lớn không dám ra tay với hắn ra.

Dù sao thì hĐống ca của Tưởng Thiên Sinh đã vi phạm vào đạo đức của giới giang hồ, không được lòng người.

A Hoa nói: "Đống ca, tốt nhất là ngươi nên nói chuyện với Big D và Hồng Văn. Phải nhận được cam kết từ họ trước khi rời khỏi Hồng Hưng."

Thẩm Đống gật đầu: "Tối nay, ta sẽ lén đến gặp họ. Ngươi nghĩ cái giá bao nhiêu là đủ?"

A Hoa đáp: "Tốt nhất phải là một cái giá mà họ không thể từ chối."

Thẩm Đống suy nghĩ một hồi rồi nói: "Vậy đưa họ 30 triệu đô la Mỹ, đồng thời sẽ chịu mọi chi phí y tế và nhà ở cho cấp dưới."

A Hoa cười nói: "Như vậy thì chẳng còn vấn đề gì nữa. À với lại, Tân ca có gọi cho ta để thăm dò tình hình của ngươi. Hắn ta đã lên kế hoạch đến New York với Thập Tam Muội."

Thẩm Đống chợt thấy ấm áp: "Hồng Hưng có nhiều anh em như vậy nên ta cũng giao cho hai anh em này. Ngươi thấy sao?"

A Hoa nói: "Ta nói là ngươi có manh mối, bảo bọn họ chờ tin."

Thẩm Đống nói: "Ngày mai, ngươi hãy đến nói với Tưởng Thiên Sinh để xinn triệu tập hội nghị Hồng Hưng vào buổi chiều. Bảo là có chuyện muốn tuyên bố ở cuộc họp. Nếu Tưởng Thiên Sinh có hỏi cụ thể thì cứ bảo rằng ta đã chết.

A Hoa: "Được."

Đến bảy giờ chiều, cả Big D lẫn Hồng Văn đều lần lượt đến biệt thự của Thẩm Đống.

Hắn đích thân vào bếp và nấu một bàn đồ ăn.

Tuy có vẻ không bằng đầu bếp nhưng chủ yếu là sự thành tâm.

CHƯƠNG 408: KẾ HOẠCH RÚT KHỎI HỒNG HƯNG (2)

Sau ba hớp rượu và năm món ngon, Big D đã nói: "A Đống, gần đây có nghe giang hồ đồn đại rằng ngươi đã chết ở New York, làm ta buồn không thôi. Giờ thấy ngươi bình an trở về ta mới thở phào nhẹ nhỏm.

Nghe Big D nói thế, Thẩm Đống chỉ thấy mỉa mai.

Big D quan tâm đến Thẩm Đống như vậy là vì có mưu đồ riêng.

Hắn ta chỉ muốn nhanh chóng xác nhận cái chết của Thẩm Đống để có thể vội vã nhảy vào tranh dành địa bàn của hắn.

Có tin tức từ anh em nằm vùng, Big D đã triệu tập những người đứng đầu và tổ chức một cuộc họp bí mật, dường như mục đích chính là để chia cắt địa bàn của Thẩm Đống.

Hồng Thái cũng như thế, nhưng chơi đẹp hơn Big D một chút.

Thẩm Đống cười nói: "Chuyến đi New York lần này, ta đã bị mafia trong khu vực ám sát."

Hồng Văn kinh ngạc: "Ngươi đụng gì đến họ?"

Thẩm Đống thở dài: "Ở Hong Kong đã có kẻ chi 8 triệu đô la Mỹ cho cái mạng của ta."

"Chết tiệt."

Big D rít lên một cách kinh ngạc: "Ai làm?"

Thẩm Đống cười nói: "Hai ngươi không thử đoán một chút sao?"

Hồng Văn suy nghĩ rồi nói: "Tưởng Thiên Sinh phải không?"

Thẩm Đống nhướng mi: "Sao Văn ca lại nghĩ là hắn?"

Hồng Văn giơ hai ngón tay và nói: "Có hai nguyên nhân. Một là vì thực lực của ngươi quá đáng sợ nên đã uy hiếp đến địa vị của Tưởng Thiên Sinh. Hai là vì ngươi đã gọi chúng ta đến đây một cách bí mật và không được tiết lộ cho kẻ nào khác. Với thế lực hiện tại của ngươi thì không cần phải e ngại bất cứ băng đảng nào. Mà ngươi chỉ e ngại mỗi Tưởng Thiên Sinh, cũng là cái đầu rồng của Hồng Hưng."

"Bốp bốp bốp."

Thẩm Đống vỗ tay khen ngợi: "Không hổ là Văn ca, hoàn toàn đúng."

Big D trố mặt nhìn: "Tưởng Thiên Sinh? Có nhầm không?"

"Để ta cho các ngươi xem thứ này."

Thẩm Đống mở TV , hai clip ngắn được phát lên.

Thẩm đống mở ra TV, bên trong truyền phát tin hai cái đoạn ngắn.

Một là Aix đang nói chuyện với Tưởng Thiên Sinh, một cái là A Lãng nói với Trương Khánh.

Sau khi xem xong, Hồng Văn thở phào nhẹ nhõm: "Tưởng Thiên Sinh đúng là quá tàn nhẫn."

Big D đập bàn: "A Đống, Tưởng Thiên Sinh đối xử như thế với ngươi mà ngươi vẫn muốn ở lại Hồng Hưng à?"

Thẩm Đống hớp miếng rượu và đáp: "Ta sắp rời khỏi Hồng Hưng rồi."

Big D cười ha ha: "Ngươi nên rời khỏi."

Hồng Văn có vẻ chu đáo hơn Big D: "Ngươi đã nghĩ đến hậu quả chưa?"

Thẩm Đống gật đầu: "Hồng Hưng, Đông Tinh, Trung Nghĩa Tín và những băng đảng khác có thể ra tay với ta. Hôm nay ta tìm hai ngươi là để nhờ đến sự giúp đỡ của hai ngươi. Ta định sẽ thành tập một tập đoàn Ascendas. Nếu các băng đảng có đả động gì đến ta thì mong hai người có thể hỗ trợ."

Big D suy nghĩ một hồi: "A Đống, tuy quan hệ của chúng ta tốt như anh em, nhưng chuyện gì ra chuyện nấy. Ta muốn hỏi nếu bây giờ ta giúp ngươi thì ta sẽ được lợi lộc gì? Và ta sẽ giúp ngươi như thế nào?"

Thẩm Đống nói: "Nếu Trung Nghĩa Tín ra tay với ta thì mong hai người có thể đưa tay ngăn chặn. Còn về lợi ích, ta có thể đưa cho mỗi người 30 triệu đô la Mỹ, và còn cung cấp chi phí y tế và nhà ở cho anh em. Mỗi người trên hai trăm ngàn đô la Hong Kong."

"30 triệu đô la Mỹ?"

Hai mắt Big D sáng bừng, hắn ta thốt lên: "Ngươi trúng số à?"

Thẩm Đống cười nói: "Là tiền lời do kinh doanh."

Hồng Văn nói: "Nếu Trung Nghĩa Tín không ra tay thì sao?"

Thẩm Đống đáp: "Từ ta sẽ đưa mỗi người năm triệu đô la Mỹ, xem như phí cảm ơn."

Hồng Văn không do dự mà đáp: "Được, ta đồng ý."

Big D nói: "Ta cũng thế. Haha, không giấu gì các ngươi, ba ngày nay ta đã mất gần 50 triệu đô la Hong Kong trên thị trường chứng khoán, xém chút nữa thì phá sản. Nếu giờ trong tay ta có 30 triệu đô la Mỹ thì ta không chỉ bù được cho khoản lỗ của mình mà còn kiếm được thêm hơn một trăm triệu. Thương vụ tốt như này mà ta không đồng ý thì đúng là ngu."

Sự sụp đổ của thị trường chứng khoáng Hong Kong đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến Đăng Tháp Quốc, ba ngày gần đây, chỉ số Hằng Sinh giảm đến 30%.

50 triệu của Big D chỉ là một con số nhỏ, bây giờ cổ phiếu của tập đoàn Thái Thịnh của Hồng Văn đã giảm đến 42%. Tổn thất quá lớn khiến cổ đông và hội đồng quản trị sắp phát điên rồi.

"Cảm ơn."

Thẩm Đống búng tay một cái, Lý Kiệt và Tưởng Thiên Dương đã cầm một chiếc vali đen tới.

Sau khi mở vali mới thấy trong đó là những sấp tiền đô la Mỹ giày cộm.

Thẩm Đống cười nói: "Văn ca, Big D, đây là năm triệu đô la Mỹ. Lúc hai ngươi về thì cứ cầm theo, mọi chuyện đã xong xuôi rồi đấy."

Big D vui vẻ ra mặt, hắn ta giơ ngón cái với Thẩm Đống: "Đống ca, rất vui được hợp tác với ngươi."

Thẩm Đống nói: "Ngày mai ta sẽ đến hội nghị Hồng Hưng. Văn ca, Big D nhớ là phải giúp ta giữ bí mật đấy."

Hồng Văn và Big D gật đầu cùng lúc và cùng nói: "Không thành vấn đề."

CHƯƠNG 409: ĐẠI HỘI HỒNG HƯNG, HỎI TỘI

Chiều hôm sau, A Hoa đã bước vào lãnh thổ của Hồng Hưng.

Lúc này, toàn bộ anh em trong đảng đều đã tề tựu đông đủ.

A Hoa vừa đến thì mọi ánh mắt đều đổ dồn vào hắn ta.

Thập Tam Muội đứng lên và hỏi: "A Hoa, A Đống có chuyện gì vậy?"

A Hoa ngồi vào vị trí của mình, vẻ mặt u ám: "Ngày thứ ba khi Đống ca đến New York thì đã bị mafia của Aix ám sát. Sau khi điều tra thì lội ra rằng có người thuê Aix để lấy mạng của Đống ca."

"Rầm."

Hàn Tân đập bàn rồi nói một cách lạnh lùng: "Là ai? Điều tra ngay rồi băm vằm hắn thành trăm mảnh."

Những người khác cũng tức giận.

A Hoa nói: "Ta đã điều tra ra rồi. Chờ đến khi Tưởng Thiên Sinh đến thì ta sẽ công khai bằng chứng."

Thâp Tam Muội nói: "A Hoa, ngươi còn chưa nói gì về tình hình của A Đống."

A Hoa đang định cất lời thì Tưởng Thiên Sinh đã đến cùng Trần Diệu.

Sau khi hai người ngồi xuống, Trần Diệu ho khan một tiếng rồi nói: "A Hoa yêu cầu mở họp, bảo là có chuyện quan trọng cần phải tuyên bố. Bây giờ mọi người đã đông đủ rồi, ngươi nói đi."

A Hoa lắc đầu: "Vẫn còn một người chưa đến."

Trần Diệu hỏi: "Ai?"

"Ta."

Thẩm Đống đi vào.

Thập Tam Muội đập bàn, vô cùng vui vẻ: "Vãi thật. A Đống, ta biết là ngươi sẽ không dễ đi chầu ông bà như vậy."

Hàn Tân vừa cười vừa mắng: "A Hoa, hoá ra là ngươi đã tìm được A Đống từ trước rồi à. Vãi, ngươi vẫn luôn gạt ta chứ gì?"

A Hoa không hề cười lấy một lần mà chỉ nói: "Tân ca, có người muốn ám sát Đống ca nên ta cũng chịu rồi."

Vì Tưởng Thiên Sinh và Trần Diệu vốn luôn cho rằng Thẩm Đống đã chết nên sắc mặt thay đổi một cách trầm trọng. Nhưng cả hai đã nhanh chóng nhoẻn miệng cười, nom chẳng khác nào tắc kè hoa.

Tưởng Thiên Sinh nói: "A Đống, mọi người đều lo lắng cho ngươi đấy. Không sao là tốt rồi."

Cơ ca: "Ai nói là không sao? A Đống, chắc chuyến đi này cũng kiếm được không ít phải không? Định khi nào thì chia cho anh em?"

Thẩm Đống ngồi xuống vị trí của mình và thản nhiên: "Đúng thật là kiếm được không ít, chia cũng được. Nhưng trước hết, ta phải làm rõ một chuyện."

Hàn Tân nhướng mi và hỏi: "Ngươi tìm được thủ phạm rồi sao?"

Thẩm Đống gật gù: "Tìm được rồi."

Hàn Tân hỏi: "Ai?"

Thẩm Đống dứt khoát chỉ sang Tưởng Thiên Sinh: "Muốn giết ta thì chỉ có thể là vị thủ lĩnh cao cao tại thượng của Hồng Hưng chứ còn ai nữa."

"Ầm."

Mọi người nghe như sét đánh bên tai.

Mười mấy cặp mắt đều nhìn về phía Tưởng Thời Sinh.

Trần Diệu đập bàn và nói một cách lạnh lùng: "A Đống, ngươi có biết mình đang nói gì không?"

Thẩm Đống đáp bằng giọng lạnh băng: "Trần Diệu, ngươi có biết mình với Tưởng Thiên Sinh đã làm gì không? Cấu kết với mafia của Aix ở New York và mua cái mạng của ta với giá 8 triệu đô la Mỹ. May là ta sống dai, chứ nếu không thì sao ta có thể về lại Hong Kong được nữa?"

Trần Diệu nói: "Đừng có ngậm máu phun người. A Đống, vu hại thủ lĩnh thì phải chịu ba dao sáu lỗ(*).

(*)Ba dao sáu lỗ là quy định của băng đảng, nếu đã làm điều gì đó không thể sửa chữa được và cầu xin đối phương tha thứ thì phải dùng một con dao sắc nhọn đâm ba lỗ trên người mình, đây gọi là “ba dao sáu lỗ”.

Thẩm Đống cười vì giận: "Cấu kết với người ngoài để sát hại chính anh em của mình vì mưu đồ bất chính thì cũng phải chịu ba dao sáu lỗ."

Thấy mọi chuyện dần trở nên sai sai, Trần Hạo Nam lên tiếng: "Diệu ca, Đống ca, đều là anh em với nhau, có hiểu lầm thì cứ nói ra là được mà."

Thẩm Đống vung tay và nói: "Hiểu lầm cái gì mà hiểu lầm. Hôm nay ta đến hội nghị là để hỏi tội. Tưởng Thiên Sinh, Trần Diệu, để ta dạy cho hai ngươi một bài học. Có những việc phải tự mình là lấy, giao cho người khác thì tự khắc sẽ có vấn đề. Ta nói cho ngươi biết, đúng là Aix có cho người ám sát ta nhưng ta đã thoát được. Sau đó, ta điều tra ra rằng Aix là kẻ đứng sau nên đã bắt cóc ba đứa con của hắn."

"Tưởng Thiên Sinh, từ cuộc điện thoại đầu tiên giữa ngươi và Aix thì ta đã dùng ba đứa nhỏ để đe dọa hắn. Kể từ đó, những cuộc gọi sau này đều bị ta ghi âm lại. Sau này ngươi còn âm thầm phái A Lãng và Trương Khánh đến New York để xem xét thi thể của ta. Ta đã ép hắn phải báo tin về cho ngươi rằng ta đã chết vì ta vẫn còn vướng chuyện chưa giải quyết xong ở NewYork."

"Ngay trước hôm sàn chứng khoáng của Đăng Tháp Quốc bị giảm một cách chóng mặt, ta đã kiếm được một khoảng lớn và âm thầm trở về Hong Kong."

"Ha ha, tuy rằng ngươi bày ra đủ cạm bẫy nhưng cuối cùng cũng trở thành trò hề trong mắt ta mà thôi."

Tưởng Thiên Sinh im lặng từ nãy đến giờ mới chịu lên tiếng: "Ngươi cứ luôn miệng bảo ta muốn giết ngươi, thế bằng chứng đâu?"

CHƯƠNG 410: RẤT QUYẾT ĐOÁN (1)

Thẩm Đống nhìn A Hoa, A Hoa nhanh chóng lấy một chiếc đĩa CD ra và nói: "Ở đây. Trong đây có TV và ổ đĩa nên ta sẽ phát nó lên."

Hàn Tân to giọng: "Thế còn chờ gì nữa? Phát lên đi."

Sắc mặt Trần Diệu nhìn có vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng đang thấp thỏm không yên.

Hắn ta muốn ngăn A Hoa không phát lên nhưng lại chẳng tìm được lý do thích hợp nào cả, chỉ có thể hy vọng rằng A Hoa và Thẩm Đống chỉ đang tỏ vẻ.

Tiếc là lần này Trần Diệu đã phải thất vọng.

Cho dù là ghi âm điện thoại hay video và hình ảnh quay chụp, đều đã chứng minh rằng Tưởng Thiên Sinh và Trần Diệu đã thuê Aix để ám sát Thẩm Đống.

Sau khi đoạn video kết thúc, mọi người đều nhìn sang Tưởng Thiên Sinh bằng ánh mắt quái lại.

Ai cũng biết, hiểm họa của Tưởng Thiên Sinh chính là Thẩm Đống.

Chỉ vì muốn chèn ép hắn mà hắn ta đã ưu ái Trần Hạo Nam bằng mọi giá.

Nhưng chẳng ai ngờ rằng thủ lĩnh của mình sẽ cấu kết với người ngoài để ám sát Thẩm Đống.

Cố gắng kìm nén sự hoảng sợ đang sục sôi trong lòng, Tưởng Thiên Sinh nhấp một ngụm cà phâ và nói: "A Đống, có lẽ ngươi đã bị tên gian manh như Aix lừa rồi. Người trong video kia không phải ta."

Trần Diệu phản ứng nhanh chóng và phụ họa theo: "Đúng vậy. Ta và ngài Tưởng chưa từng phái người đến New York để chứng thực tin A Đống đã chết. A Lãng và Trương Khánh trong video đã phản bội Hồng Hưng và biến mất từ lâu rồi.

Bằng chứng lúc nãy chỉ có giọng nói của Trương Thiên Sinh chứ không phải hình ảnh nên hai người vẫn có thể ngụy biện.

Thẩm Đống bình tĩnh đáp: "Ta đã đưa A Lãng và Trương Khánh rời khỏi Hong Kong để không bị hai người ám sát."

Trần Diệu nói: "Thế Aix đâu? Bọn ta có thể đối chất với hắn."

Thẩm Đống cười mỉa: "Một thủ lĩnh mafia khác đã khiến Aix nổ tung đến tan xương nát thịt, còn đâu để ngươi đối chất nữa?"

Trần Diệu nhíu mày: "Chỉ có vài cuộc điện thoại do hai kẻ phản bội gài bẫy mà ngươi dám nói rằng ta và thủ lĩnh thuê sát thủ để giết ngươi. A Đống, có phải ngươi đã quá độc đoán rồi không?"

Cơ ca nói: "Diệu ca nói đúng đất. A Đống, ngươi không có nhân chứng thì chúng ta cũng có thể nói là ngươi đã tìm người để gài bẫy ngài Tưởng mà đúng không? Mọi người thấy có đúng không?"

Cả phòng họp, không một ai lên tiếng.

Thật ra mọi người đều biết Thẩm Đống đang nói sự thật.

Nhưng Tưởng Thiên Sinh mới là thủ lĩnh.

Nếu tin đồn một người đứng đầu mà ra tay giết chêt anh em của mình bị truyền ra ngoài thì khắp cả Hồng Hưng sẽ chế nhạo.

Nhưng nếu họ trơ tráo như Cơ ca và nói rằng Thẩm Đống đang vu oan hãm hại thì cũng không được.

Thẩm Đống nói: "Thật ra hai người có thừa nhận hay không thì cũng không quan trọng. Hôm nay ta tuyên bố sẽ rút khỏi Hồng Hưng."

Hàn Tân thốt lên: "A Đống, ngươi điên rồi à?"

Thập Tam Muội cũng khuyên: "A Đống, đừng bốc đồng."

Thẩm Đống thở dài: "Bây giờ thủ lĩnh và Bạch Chỉ Phiến muốn giết ta mà ta còn ở lại Hồng Hưng thì mới là điên."

Hàn Tân và Thập Tam Muôi nghe thế thì cứng họng.

Tưởng Thiên Sinh vỗ vỗ tay và cười nói: "Ta hiểu rồi. A Đống, ngươi cất công gài bẫy ta như thế là vì ngươi muốn rời khỏi Hồng Hưng. Ngươi luôn được Hồng Hưng bảo vệ, lúc này ngươi đã có thể dấn thân vào sự nghiệp, đã đủ lông đủ cánh nên thấy rằng Hồng Hưng sẽ cản trở sự phát triển của ngươi. Giờ ngươi muốn rời đi chứ gì, ngươi cho rằng sẽ có chuyện tốt như thế à?'

Thẩm Đống cười nói: "Tưởng Thiên Sinh, với tư cách là thủ lĩnh của băng đảng, ngươi có biết vấn đề lớn nhất của người là gì không?"

Tưởng Thiên Sinh còn chưa kịp trả lời thì Thẩm Đống đã nói: "Không có chỗ cho người khác. Hơn hai mươi năm, chỉ cần có người có thể đe dọa đến vị trí thủ lĩnh của ngươi thì ngươi sẽ dùng nhiều thủ đoạn để giết người đó, và bây giờ là đến lượt ta. Đáng tiếc, ngươi hành động quá muộn. Sáu tháng trước nếu ngươi ra tay thì vẫn còn 30% cơ hội, nhưng bây giờ ngươi chẳng còn gì nữa, ngươi đã đánh mất rồi."

Tưởng Thiên Sinh nói: "Nếu ngươi muốn rời khỏi, Hồng Hưng sẽ không đồng ý và ta cũng sẻ không chịu nổi oan này."

Thẩm Đồng không kiên nhẫn: "Tưởng Thiên Sinh ơi Tưởng Thiên Sinh, ngươi giả nhân giả nghĩa làm cái gì, càng làm ta thấy ghê tởm mà thôi. Lúc trước khi Tịnh Khôn nắm quyền thì sao các anh em lại được cảnh sát chăm sóc đặc biệt thế? Chẳng phải vì ngươi đã bỏ 20 triệu đô la Mỹ ra để thuê phó cục trưởng Simon ở Hong Kong giúp đỡ đó sao?"

"Sau này, vì để giành lại vị trí thủ lĩnh nên ngươi đã không ngần ngại để hy sinh đại ca B, lúc này cũng đặt dấu chấm hết cho Tịnh Khôn. Tiếc thay cho đại ca B là kẻ trung thành với ngươi vô điều kiện, cuối cùng lại phải chết thảm như thế."

CHƯƠNG 411: RẤT QUYẾT ĐOÁN (2)

"Bây giờ, ta càng ngày càng mạnh, cho dù ta đã thế rằng sẽ không làm bất cứ điều gì đe dọa đến vị trí thủ lĩnh của ngươi nhưng ngươi vẫn lo lắng. Nếu không có cơ hội ở Hong Kong thì lại tìm người ở Đăng Tháp Quốc để ám sát ta."

"Tưởng Thiên Sinh, ngươi nghĩ rằng kẻ khác không nhìn thấy chuyện ngươi đã làm sao? Ngươi sai rồi, ta nói cho ngươi biết, ta biết rõ nhất cử nhất động của ngươi."

"Vốn dĩ ta phải nhịn nhục đến hôm nay là vì ta đã có đủ năng lực để chống lại ngươi."

Nghe Thẩm Đống nói thế khiến mọi người sửng sốt.

Có thể ngồi được ở Hồng Hưng này thì chẳng có ai ngu cả.

Họ đã cảm thấy có gì đó không đúng từ lâu, nhưng không nói ra.

Bây giờ, Thẩm Đống nói thẳng ra như thế thì cũng đồng nghĩ với việc quyết đoán hoàn toàn với Tưởng Thiên Sinh.

Tưởng Thiên Sinh tức điên: "Đừng ăn không nói có. Thẩm Đống ngươi có muốn thì cũng không thể rời khỏi Hồng Hưng, bây giờ ta cho ngươi một cơ hội để rút lại lời nói, nếu không đừng trách ta dẫn Hồng Hưng đánh bại ngươi."

Thẩm Đống cười mỉa: "Ta vốn đã muốn rời khỏi Hồng Hưng rồi, ngươi muốn đánh thì cứ thử xem. Ta không chắc rằng mình có thể đánh bại Hồng Hưng, nhưng ta chắc chắn rằng mình có thể giết chết ngươi đấy Tưởng Thiên Sinh. A Hoa, chúng ta đi."

Tưởng Thiên Sinh lạnh lùng: "A Hoa, chớ quên rằng ngươi cũng là thủ lĩnh của Hồng Hưng."

A Hoa mỉm cười: "Bây giờ thì không."

Sắc mặt của Tưởng Thiên Sinh dần trở nên u ám: "Ngươi nghĩ ngươi có thể rời đi được không? Người đâu."

"Rầm rập."

Một nhóm người cầm dao xông vào phòng họp và bao vây Thẩm Đống, A Hoa.

Ánh mắt của Thẩm Đống chợt lạnh băng, thân hình hắn chợt di chuyện đến gần một đàn em và giật lấy con dao từ tay hắn ta.

Đàn em bên cạnh thấy thế thì hoảng sợ, vội lia dao chém Thẩm Đống.

Nhưng Thẩm Đống đã đá hắn ta ra và lao về phía Tưởng Thiên Sinh.

"Ngài Tưởng, cẩn thận."

Thái Tử kéo Tưởng Thiên Sinh về phía sau và cầm ghế dựa đánh thẳng về phía Thẩm Đống.

"Rắc."

Thẩm Đống dùng dao chém cái ghế thành hai, sau đó lao đến tấn cống Tưởng Thiên Sinh thêm lần nữa.

Trần Hạo Nam và Đại Phi bay đến lấy dao để chặn Thẩm Đống lại.

"Không biết tự lượng sức mình."

Thẩm Đống chém trái chém phải.

Trần Hạo Nam và Đại Phi dần cảm nhận được sức mạnh áp đảo đến từ đòn chém của Thẩm Đống, nó chiếc quai hàm của bọn họ rách ra, ứa máu.

Trần Hạo Nam và Đại Phi, những kẻ có tiếng tăm vang dội suốt nửa năm qua mà không thể đỡ được đòn của Thẩm Đống đã khiến mọi người sốc nặng.

Vì nể tình anh em nên hắn không giết hai người mà nhanh chóng lao đến trước mặt Thái Tử.

"Cút."

Thẩm Đống quát lớn một tiếng rồi đấm thẳng vào người Thái Tử.

Tay của hắn ta bị đánh đến mức gãy xương.

Nếu Thẩm Đống không nể tình mà nhẹ tay thì chắc đôi tay ấy đã tàn tật rồi.

Sau khi đánh bại Trần Hạo Nam, Đại Phi và Thái Tử một cách dễ dàng, Thẩm Đống đã kề dao lên vai Tưởng Thiên Sinh.

Cả quá trình diễn ra chưa đến nửa phút mà Tưởng Thiên Sinh đã thành tù nhân của Thẩm Đống.

"A Đống, thả ngài Tưởng ra."

"Có gì thì nói, đừng bốc đồng."

"Nếu ngươi dám động đến ngài Tưởng thì Hồng Hưng sẽ không bỏ qua cho ngươi.

...

Mọi người đều chỉ trích.

"A Đống, đừng gây tổn thương cho ngài Tưởng."

Hàn Tân cau mày, hắn ta không ngờ mọi chuyện sẽ đến nước này.

Nhưng giờ có thể đổ lỗi cho Thẩm Đống được không?

Không!

Mọi người đều tường tận rằng bằng chứng hắn đưa ra là thật.

Cho dù giết Tưởng Thiên Sinh thì Thẩm Đống và Hồng Hưng vẫn không cứu vãn được về như ban đầu.

Nên ngay cả hắn ta cũng phải lên tiếng nói thay cho Tưởng Thiên Sinh.

Cái này gọi là: vừa vào giang hồ, thân bất do kỷ.

Thẩm Đống khẽ mỉm cười: "Ngài Tưởng, ta có thể rời đi được không?"

Ngay cả khi đối mặt với tình thế nguy hiểm thì Tưởng Thiên Sinh vẫn rất bình tĩnh, không hề sợ hãi và nói: "Ngươi có thể đi nhưng ta vẫn sẽ dẫn Hồng Hưng đánh ngươi."

Thẩm Đống đáp: "Nếu thế thì ta sẽ chặt đầu ngươi xuống và dùng nó làm bóng chơi."

Vừa dứt lời, Thẩm Đống trực tiếp giơ dao lên và chém thẳng vào cổ hắn ta.

"Ngài Tưởng."

Mọi người đều hét lớn.

Tưởng Thiên Sinh gần như mất bình tĩnh, khuôn mặt tái nhợt.

Ai cũng sợ chết và hắn ta chẳng phải ngoại lệ.

Ngay khi dao gần kề cổ, thì nó chợt đổi hướng lên phía trên một chút và cắt đứt một nhúm tóc của Tưởng Thiên Sinh.

Thẩm Đồng cười nói: "Đừng lo. Ta thấy tóc của ngài Tưởng hơi dài nên giúp ngài tỉa bớt một chút ấy mà."

Mọi người nghe thấy thế thì thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng Trần Diệu lại móc súng ra và chỉa về phía A Hoa: "Thả ngài Tưởng ra ngay và luôn. Nếu không ta sẽ giết A Hoa."

Thẩm Đống nhíu mày: "Ta cho ngươi ba giây để đưa súng cho A Hoa. Nếu không đưa thì ta sẽ chém đứt tay của ngài Tưởng đây đấy. 3,2..."

CHƯƠNG 412: MUỐN ĐÁNH CŨNG ĐƯỢC NHƯNG PHẢI ĐƯA TIỀN TRƯỚC (1)

Sắc mặt Trần Diệu tái mét, rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan nên hắn ta chỉ đành đưa súng cho A Hoa.

Thẩm Đống bĩu môi và nói: "Bạch Chỉ Phiến như ngươi chẳng thông minh chút nào."

Trần Diệu: "Ngươi muốn cái gì?"

Thẩm Đống nói: "Có dao trên tay thì ta có thể giết tất cả những người đang ở đây, nhưng ta sẽ không làm thế. Dù sao trước đây ta cũng là người của Hồng Hưng, vẫn còn tình nghĩa anh em với mọi ngượ. Tưởng Thiên Sinh, Trần Diệu, trước cuộc họp thì ta đã tung toàn bộ chứng cứ ra khắp chốn giang hồ. Các ngươi có thể tìm bất kỳ lý do gì để biện minh cho Hồng Hưng, có thể giả vờ bối rối không hay không biết nhưng không thể lấp kín miệng của người dân ở Hong Kong."

"Ngày hôm nay ta quyết định rời khỏi Hồng Hưng thì cũng đã tính đến đường lui rồi. Nếu các người ra tay đánh ta thì đừng trách tại sao ta không nể tình anh em trong quá khứ. Ta sẽ để các ngươi tự trải nghiệm cách mà trước đây ta dùng hai ngàn người để chống chọi lại mười ngàn người từ ba băng đảng lớn.

Cơ ca hét lớn: "Thẩm Đống, thế tiền của bọn ta đâu?"

Dù đứng trước tình hình như thế này nhưng Cơ ca vẫn còn nghĩ đến tiền của hắn ta.

Đừng nói là Thẩm Đống, mà ngay cả Tưởng Thiên Sinh và Trần Diệu cũng cạn lời.

Thẩm Đống nhún vai và nói: "Bây giờ còn hai tháng nữa mới hết thời hạn ba tháng. Hai tháng sau, ta sẽ đưa tiền cho mọi người. Tất nhiên là nếu mọi người còn sống."

Trước khi đến New York, mọi người đã đưa cho Thẩm Đống hơn một tỷ.

Có không ít người đập nồi bán sát, dường như dồn hết vốn liếng minh có vào đó.

Bây giờ Thẩm Đống đã rút khỏi Hồng Hưng nhưng hắn vẫn có thể sử dụng số tiền này để đe dọa đám thủ lĩnh của băng.

Nếu có người dám đánh Thẩm Đống thì hắn sẽ nuốt luôn đống tiền này.

Cơ ca không phải thằng ngu, hắn ta cũng nghĩ như thế nên đã chỉ thẳng vào mặt Thẩm Đống: "Mẹ kiếp, đồ quỷ quyệt."

Thẩm Đống mỉm cười: "So với người đứng đầu Hồng Hưng và Bạch Chỉ Phiến thì ta còn phải học tập nhiều nữa đấy. Ngài Tưởng, nhờ ngài đưa ta ra ngoài.

Dưới sự "hộ tống" của Tưởng Thiên Sinh, Thẩm Đống và A Hoa ngồi lên xe rồi ung dung rời khỏi địa bàn của Hồng Hưng.

Nhìn thấy chiếc xe dần khuất, sắc mặt của Tưởng Thiên Sinh cũng u ám vô cùng: "Chúng ta họp tiếp."

Sau khi trở lại phòng họp, hắn ta nhìn quanh một vòng rồi nói: "Bây giờ, Thẩm Đống và A Hoa đã phản bội Hồng Hưng, mọi người tính thế nào?"

Mọi người đều im lặng, không một ai muốn lên tiếng.

Tưởng Thiên Sinh nhin sang Hàn Tâm và hỏi: "A Tân, mọi người đều biết quan hệ giữa ngươi và Thẩm Đống rất tốt. Ngươi nói thử xem?"

Hàn Tân đã suy nghĩ từ trước: "Chỉ cần ngài Tưởng có thể bù đắp được 500 triệu ta đã đầu tư vào Thẩm Đống thì ta có thể cho người tấn công hắn."

"Phụt."

Nghe Hàn Tâm nói thế khiến Thập Tam Muội bật cười.

Tưởng Thiên Sinh nhíu mày: "Ý của ngươi là không đánh?"

Hàn Tân dang tay: "Đánh kiểu gì đây? Giờ ta là kẻ không một xu dính túi. Một khi phái người đi thì chắc chắn Thẩm Đống sẽ không trả tiền lại cho ta. Đến lúc đó, mấy tên đòi nợ sẽ giết ta đấy."

Tưởng Thiên Sinh nói: "Chỉ cần đánh bại được Thẩm Đống thì tiền sẽ tự khắc quay về."

Hàn Tân nói: "Sau khi giết Thẩm Đống thì toàn bộ tài sản sẽ bị sung vào công quỹ, một cắc cũng không lấy về được. Mà bắt sống thì khỏi nói luôn đi. Thẩm Đống muốn tiền có tiền, muốn người có người, đã thế hắn còn là đệ nhất cao thủ trong giới giang hồ ở Hong Kong. Bắt sống hắn còn khó hơn gấp trăm lần so với giết hắn"

Trần Diệu tức điên: "Ngươi đang muốn thúc đẩy tham vọng của kẻ nhác và hủy hoại uy tín của chính mình."

Hàn Tân thở dài: "Diệu ca, ta ăn ngay nói thật thôi mà. Vì cớ gì mà suốt nửa năm qua không một ai dám gây rối đến Thẩm Đống? Không phải là không muốn, mà là không dám, bọn họ đều sợ bị A Đống đánh. Nếu chúng ta thật sự kết thù với hắn thì mọi người có biết chúng ta sắp đối mặt với điều gì không?"

Tưởng Thiên Sinh lạnh lùng liếc nhìn Hàn Tân, hắn ta đang cố nén giận để quay sang hỏi Trần Hạo Nam: "A Nam, ngươi nghĩ sao?"

Trần Hạo Nam nói: "Chắc chắn phải đánh, nhưng đợi đến hai tháng sau hẳn đánh."

Thập Tam Muội cũng hùa theo: "A Nam nói đúng. Chúng ta phải lấy được tiền thì mới đánh nhau với A Đống được."

Khủng Long nói: "Giờ ta nghèo đến mức chẳng còn một xu nào. Muốn ta đánh cũng được nhưng phải đưa tiền cho ta trước."

Tưởng Thiên Sinh cũng không ngờ Trần Hạo Nam lại bất tài như thế, trong lòng tức đến điên người.

Trần Diệu nói: "Tận hai tháng nữa mới đánh thì mặt mũi của Hồng Hưng để đâu? Mọi người trong giang hồ đang quậy phá, họ đang muốn gì? Thể diện. Thể diện là thứ quan trọng hơn đồng tiền.

CHƯƠNG 413: KẾ HOẠCH CỦA THẨM ĐỐNG (1)

Thập Tam Muội nói: "Diệu ca, nhà ngươi làm ăn lớn nên ngươi mới có thể nói thế, bọn ta thì không."

"Rầm."

Tưởng Thiên Sinh đập bàn và nói một cách lạnh lùng: "Chúng ta buộc phải đánh nhau với Thẩm Đống. Không phải vì người khác mà là vì danh tiếng của Hồng Hưng. Mỗi thủ lĩnh phải tập trung được hai nghìn người, sau ba ngày chúng ta sẽ tấn công vào địa bàn của Thẩm Đống. Được rồi, tan họp."

Hội nghị kết thúc, Tưởng Thiên Sinh rời khỏi phòng họp một cách tức giận, Trần Diệu thì đi theo sau.

Tại một quán bar ở Đồng La Loan.

Trần Hạo Nam, Thái Tử, Đại Phi, Thập Tam Muội và Khủng Long đang ngồi uống rượu.

Hàn Tân hỏi: "Hái Tử, tay của người có sao không?"

Thái Tử cười gượng: "Trong vòng một tháng không được cử động mạnh."

Trần Hạo Nam thốt lên: "Nặng vậy sao?"

Chỉ một đòn có thể khiến Thái Tử gần bị tàn phế, thực lực của Thẩm Đống mạnh hơn Trần Hạo Nam tưởng.

Thái Tử nói: "A Đống đã nể tình rồi đấy, nếu không thì tay ta sẽ phế luôn rồi."

Hàn Tân cười nói: "Hắn cố ý làm người bị thương đấy."

Thái Tử sửng sốt: "Vì sao?"

Hàn Tân nói: "Ngươi bị thương nên không thể tham gia cùng Hồng Hưng khi đánh nhau với A Đống. Nếu không thì chính vì sự dũng cảm của ngươi, chắc chắn sẽ bị hắn đánh chết."

Thái Tử thở dài: "Sao lại thành ra như vậy?"

Hàn Tân nói: "Ta đã biết ngày này rồi sẽ tới. Thái Tử, A Nam, các ngươi nói thật đi, các ngươi tin tưởng A Đống hay ngài Tưởng?"

Ba người im lặng.

Trần Hạo Nam hỏi ngược lại: "Tân ca, vậy ngươi tin ai?"

Hàn Tân cười nói: "Tất nhiên là ta tin A Đống rồi. Nếu ngài Tưởng không đưa sáu triệu đô la Mỹ kia cho A Lãng thì liệu hắn có tự lấy được không? Vả lại, A Đống không có lý do gì để vu khống ngài Tưởng bằng chuyện như thế cả."

Thập Tam Muội nói: "Hình ảnh và ghi âm đã rõ ràng như thế rồi, ngay cả thằng ngu cũng biết là ngài Tưởng chắc chắn đã ra tay với A Đống. Chẳng qua là vì mọi người e ngại trước thế lực của ngài Tưởng nên mới không dám lên tiếng mà thôi. Bây giờ thì hay rồi, A Đống giận quá nên đã rời khỏi Hồng Hưng, mất đi một người như hắn sẽ là tổn thất to lớn với băng đảng của chúng ta."

Trần Hạo Nam thấp giọng: "Thế bây giờ ngài Tưởng muốn chúng ta đánh A Đống, chúng ta nên làm gì đây?"

Hàn Tân nói: "Ai thích đánh thì đánh, giờ một tên đàn em ta cũng không cho đi."

Thập Tam Muội cũng gật gù: "Ta cũng thế. Nếu ngài Tưởng muốn ép ta thì ta cũng rời khỏi Hồng Hưng. Cùng lắm thì đi làm ăn với A Đống thôi. A Nam, còn ngươi thì sao?"

Trần Hạo Nam cười gượng: "Ta không biết.

Thập Tam Muội nói: “Khuyên các ngươi một câu. Nếu thật sự nhất thiết phải ra tay, tốt nhất là các ngươi chỉ xuất công, không ra lực. Thuộc hạ của A Đống gồm Lý Kiệt, Thiên Dưỡng Sinh, Hạ Hầu Vũ, Phong Vu Tu, Vương Triết đều là những cao thủ mạnh mẽ nhất trong giang hồ. Bản thân hắn còn vô địch hơn nữa, còn có mấy ngàn tên tiểu đệ, tất cả đều đã trải qua quá trình huấn luyện quân sự khắc nghiệt. Những người này, nếu bộc phát hoàn toàn sức mạnh ra thì chắc chắn không phải là thứ mà các ngươi có thể ngăn cản. Nếu các ngươi không muốn chết thì hãy thành thật một chút đi.”

Đại Phi nãy giờ luôn im lặng, lúc này mới lên tiếng: “Thập Tam Muội, ngươi và Tân ca có quan hệ tốt nhất với Đống ca, có thể nói hắn trước tiên trả lại tiền cho ta hay không?”

Hàn Tân tức giận nói: “Ngươi cảm thấy chuyện đó có khả năng không? Ta nói cho ngươi biết, bây giờ Tưởng tiên sinh là khó khăn nhất. Hắn đầu tư vào A Đống hơn 500 triệu đô la Hồng Kông. Một khi chiến tranh nổ ra thì chắc chắn A Đống sẽ không trả lại tiền cho hắn. Chúng ta cũng như thế thôi.”

Thập Tam Muội cười nói: “Thằng nhóc A Đống ngày quả thật con mẹ nó quá mức xảo quyệt.”

“Xảo quyệt?”

Hàn Tân cười lạnh: “Nếu A Đống xảo quyệt giống như Tưởng tiên sinh thì chỉ sợ là bây giờ cỏ mọc trên mộ Tưởng tiên sinh đã cao ba thước rồi.”

Thập Tam Muội nói: “Ta muốn đi tìm A Đống để nói chuyện.”

Hàn Tân gật đầu: “Ta sẽ gọi điện thoại cho hắn.”

Nửa tiếng sau, Hàn Tân và Thập Tam Muội đi đến hộp đêm Bích Hải.

Thẩm Đống tự mình dẫn hai người đến một cái ghế lô, sau đó vừa pha trà vừa nói: “Ta biết chắc rằng các ngươi sẽ tìm đến ta.”

Vẻ mặt Hàn Tân âm trầm, nói: “Chuyện lớn như vậy, vì sao không nói cho ta biết trước? Ta không đáng để ngươi tin tưởng như vậy sao?”

Thẩm Đống cười hỏi: “Trước tiên hỏi ngươi một câu, ngươi có định rời khỏi Hồng Hưng cùng với ta không?”

Hàn Tân cứng lại, nói: “Ta không có lý do gì.”

Thẩm Đống đáp: “Cho nên nếu nói cho ngươi biết thì ngoại trừ tăng thêm rắc rối cho ngươi thì không còn tác dụng gì. Làm không tốt còn sẽ khiến cho Tưởng Thiên Sinh hiểu lầm. Ta đây là vì muốn tốt cho ngươi, ngươi hẳn phải nên cảm ơn ta mới đúng.”

Thập Tam Muội hỏi: “A Đống, ngươi thật sự quyết định rồi sao?”

CHƯƠNG 414: KẾ HOẠCH CỦA THẨM ĐỐNG (2)

Thẩm Đống gật đầu đáp: “Khi ta biết Tưởng Thiên Sinh làm chuyện đó sau lưng ta, ta đã có quyết định phải nhanh chóng rời khỏi Hồng Hưng càng sớm càng tốt. Tân ca, Thập Tam Muội, các ngươi nên hiểu rõ rằng, khi mà việc kinh doanh buôn bán của ta càng lúc càng phát đạt thì cảm giác nguy cơ của Tưởng Thiên Sinh cũng càng ngày càng nặng nề. Nếu càng kéo dài thì mâu thuẫn giữa hai người chúng ta sẽ càng lớn. Đến lúc đó, rất có thể sẽ diễn ra một cuộc chiến sinh tử, không chết không ngừng.”

Thập Tam Muội: “Ngươi vì chuyện Tưởng tiên sinh thuê người giết ngươi nên muốn rời khỏi Hồng Hưng, đây đã là không chết không ngừng với Tưởng tiên sinh rồi. Hắn ta sẽ vì giữ gìn thể diện của mình mà chắc chắn không buông tha cho ngươi.”

Thẩm Đống tự tin nói: “Đừng trách ta nói quá thẳng thắn. Cho dùng là Tưởng Thiên Sinh tập hợp hết tất cả các huynh đệ trong Hồng Hưng lại thì cũng chưa chắc có thể đánh bại được ta đâu. Kết quả cuối cùng chỉ là song phương chịu thiệt, bị các xã đoàn khác nhảy vào lợi dụng cơ hội mà thôi. Bản thân ta không dựa vào địa bàn để kiếm sống nên thật ra cũng không sao cả, nhưng Hồng Hưng thì không được như vậy.”

Hàn Tân nói: “Đừng quên ngươi còn đắc tội với những xã đoàn khác nữa. Bao gồm Đông Tinh, Trung Nghĩa Tín, Hồng Thái. Nếu như bọn họ liên hợp lại thì e là ngươi rất khó chống đỡ.”

Thẩm Đống cười nói: “Về vấn đề này thì ta cũng đã có kế hoạch đối phó trước rồi. Tóm lại, nếu Tưởng Thiên Sinh muốn đánh ta thì ta sẽ đánh với hắn. Hắn muốn đánh bao lâu, ta đánh với hắn bấy lâu. Chờ khi ta chán rồi thì sẽ tự tay hái đầu hắn xuống và viết cho Hồng Hưng một câu. Ha ha, nói không phải khoe khoang với các ngươi chứ, nhưng ta đã muốn giết ai thì ngay cả thống đốc đảo Hồng Kông cũng không thoát được đâu.”

Hàn Tân và Thập Tam Muội nghe Thẩm Đống nói ngông cuồng như vậy thì cũng không biết nói gì nữa.

Thẩm Đống hỏi: “Đúng rồi, hai người các ngươi và Khủng Long hẳn sẽ không đánh nhau với ta chứ?”

Hàn Tân nói: “Tưởng tiên sinh nói mỗi thủ lĩnh chúng ta phái hai ngàn tiểu đệ ra đánh ngươi. Nhưng mà chúng ta đã quyết định không nghe theo.”

Thẩm Đống cười nói: “Vậy cảm ơn.”

Thập Tam Muội hỏi: “Chưa cần nói cảm ơn đâu. Tiền của ta đâu rồi? Rốt cuộc thì khi nào ngươi mới trả lại cho ta?”

Thẩm Đống móc từ trong túi ra ba tấm séc của ngân hàng Hoa Kỳ, một tấm đưa cho Thập Tam Muội, hai tấm khác thì đưa cho Hàn Tân và nói: “Đây là tiền của hai người và Khủng Long, ta đã chuẩn bị hết rồi. Tiền của Khủng Long, ngươi hãy đưa cho hắn thay ta. Còn những thủ lĩnh khác thì xem thái độ của họ đã.”

Hàn Tân nhận lấy tấm séc, nhìn thoáng qua con số trên đó thì thốt lên: “Từ tiền vốn là 500 triệu đô la Hồng Kông mà chưa đến một tháng ngươi đã giúp ta kiếm lời được 100 triệu. A Đống, thằng nhóc ngươi thật là trâu bò.”

Thập Tam Muội vui vẻ ra mặt, nói: “Bây giờ ta xem như là tỷ phú danh xứng với thực rồi. A Đống, nói thật đi, lần này ngươi đến New York đã kiếm lời được bao nhiêu tiền vậy?”

Thẩm Đống nhướng mày và đáp: “Đây là bí mật, nhưng ta có thể nói cho các ngươi biết, số tiền mà ta kiếm được tuyệt đối vượt quá sức tưởng tượng của các ngươi. Nếu Tưởng Thiên Sinh muốn đánh với ta thì ta sẽ ra giá 20 triệu đô la Mỹ để mua cái mạng của hắn, để xem hắn có tránh được sự truy đuổi ám sát của những tập đoàn sát thủ đó hay không.”

Hàn Tân giơ ngón tay cái lên, nói: “Ngươi lợi hại.”

Bởi vì Thẩm Đống và Hồng Hưng đã có mâu thuẫn, cho nên Hàn Tân và Thập Tam Muội không tiện ở lại lâu.

Sau khi trò chuyện hơn nửa tiếng nữa thì hai người rời đi.

Tiểu Mã ca nói: “Đống ca, chúng ta có thể tăng cường an ninh hơn cho hộp đêm Bích Hải hay không?”

Thẩm Đống cười nói: “Đây là chuyện nên làm. Ngoại trừ người của chúng ta ở bên ngoài, ngươi đi tìm thêm 300 nhân viên an ninh chuyên nghiệp đi. Ý của ta là tìm những công ty vệ sĩ tư nhân nằm trong top 10 ở đảo Hồng Kông ấy, mỗi công ty thuê 30 nhân viên an ninh. Nếu Hồng Hưng tới quấy rối thì cứ bảo những nhân viên đó đi xử lý.”

Tiểu Mã ca nhanh chóng hiểu rõ ý trong lời nói của Thẩm Đống, nói: “Đống ca, ngươi đây là đang lợi dụng?”

Có thể mở công ty vệ sĩ tạo đảo Hồng Kông – nơi giới xã hội đen hoành hành thì chắc chắn có chống lưng không hề tầm thường.

Nếu Tưởng Thiên Sinh dám chém chết nhân viên của bọn họ thì hắn ta nhất định không có kết quả tốt gì.

Tiểu Mã ca đã biết được từ trong miệng Tống Tử Hào, tài sản của Thẩm Đống bây giờ đã vượt hơn trăm tỷ đô la Hồng Kông, là tỷ phú trăm tỷ hàng thật giá thật, cười nói: “Đống ca thật đủ hào khí.”

Thẩm Đống đắc ý nói: “Mẹ nói ta chính là nhà giàu mới nổi đấy, Có tiền thì mọi chuyện có thể giải quyết được hết.”

CHƯƠNG 415: LỰA CHỌN CỦA TRUNG NGHĨA TÍN (1)

Tiểu mã ca nghe vậy thì cười ha ha.

Bên kia, sau khi Tưởng Thiên Sinh trở về nhà thì sắc mặt cực kỳ âm trầm.

Vẻ mặt của Trần Diệu cũng rất lo lắng.

Vốn dĩ, hai người còn tưởng rằng A Hoa yêu cầu mở họp là vì tuyên bố tin tức Thẩm Đống đã chết. Không ngờ Thẩm Đống không những không chết mà còn có được bằng chứng bọn họ thuê người sát hại hắn. Chuyện này đã đánh cho hai người một cú trở tay không kịp.

Thẩm Đống hiên ngang rời khỏi, càng khiến cho Hồng Hưng rơi vào tình thế bấp bênh.

Dù hai người có muốn thừa nhận hay không, nhưng việc Thẩm Đống là thủ lĩnh mạnh mẽ nhất của Hồng Hưng là sự thật, muốn tiền có tiền, muốn người có người.

Ngay cả người đứng đầu như Tưởng Thiên Sinh cũng không thể so sánh với Thẩm Đống về thực lực được.

Sự rời đi của hắn, đối với Hồng Hưng mà nói là thực sự một tổn thất rất lớn.

Tưởng Thiên Sinh hỏi: “A Diệu, ngươi cảm thấy chúng ta nên làm cái gì bây giờ?”

Trần Diệu trầm ngâm một lúc và đáp: “Phải đánh thôi, không có sự lựa chọn thứ hai nữa.”

Tưởng Thiên Sinh hỏi: “Đánh như thế nào?”

Trần Diệu nói: “Đoàn kết lại hết tất cả các lực lượng có thể đoàn kết được. Bao gồm Trung Nghĩa Tín, Đông Tinh, Hòa Liên Thắng, Hồng Thái và các xã đoàn nhỏ khác. Mọi người cùng nhau chiến đấu với Thẩm Đống, chia cắt toàn bộ địa bàn của hắn.”

Tưởng Thiên Sinh nhíu mày nói: “Địa bàn của Thẩm Đống cũng chính là địa bàn của Hồng Hưng chúng ta, quá đáng tiếc.”

Trần Diệu cười khổ nói: “Tưởng tiên sinh, chúng ta không còn lựa chọn nào khác nữa. Bởi vì nếu chỉ dựa vào lực lượng của Hồng Hưng chúng ta thì căn bản không thể nào đánh bại được Thẩm Đống.”

Tưởng Thiên Sinh hỏi: “Tại sao?”

Trần Diệu đáp: “Vấn đề chủ yếu là từ trong nội bộ. Thẩm Đống có mối quan hệ thân thiết với Hàn Tân, Thập Tam Muội và Khủng Long. Với đám A Nam, Đại Phi và Thái Tử cũng có quan hệ không tồi. Một khi khai chiến thi rất có thể bọn họ sẽ không tham gia. Nhìn vào thái độ của Hàn Tân và Thập Tam Muội, có lẽ họ còn làm hư chuyện của chúng ta nữa.”

Tưởng Thiên Sinh tức giận nói: “Bọn họ dám?”

Trần Diệu nói: “Trước kia thì không dám, cũng không có nghĩa là hiện tại không dám. Nếu Thẩm Đống rời khỏi thì chúng ta còn có thể miễn cưỡng chấp nhận. Nhưng nếu đám người Hàn Tân bọn họ lại ra đi nữa thì Hồng Hưng chúng ta sẽ lập tức trở thành xã đoàn hạng hai. Đến lúc đó, coi như chúng ta xong.”

Nghe thấy những lời phân tích của Trần Diệu, sắc mặt của Tưởng Thiên Sinh càng thêm khó coi.

Từ khi tiếp nhận Hồng Hưng cho đến nay, Tưởng Thiên Sinh vẫn luôn được thuận buồm xuôi gió, đưa xã đoàn phát triển rất thịnh vượng.

Mặc dù có rất nhiều người tràn đầy dã tâm và tham vọng, nhưng cuối cùng cũng bị hắn ta thu phục được một cách dễ dàng.

Tưởng Thiên Sinh chưa bao giờ tưởng tượng được, chỉ mới một năm thôi mà Hồng Hưng đã đi đến tình cảnh như bây giờ.

“Đều là do tên khốn Thẩm Đống đó.”

Tưởng Thiên Sinh nghiến răng nghiến lợi nói.

Trần Diệu nói: “Tưởng tiên sinh, tốc độ của ngươi cần phải nhanh một chút. Tốt nhất là trong buổi tối hôm nay có thể thuyết phục được những lão đại của xã đoàn khác.”

Tưởng Thiên Sinh gật đầu: “Ta hiểu.”

Chuyện Thẩm Đống rời khỏi Hồng Hưng đã gây nên một cơn chấn động mạnh cho các xã đoàn lớn trên đảo Hồng Kông.

Vì để mình đứng bên phía có đạo đức, Thẩm Đống đã sớm kêu Jimmy bí mật ghi lại bằng chứng cho thấy Tưởng Thiên Sinh muốn ám hại hắn, làm ra một ngàn đĩa CD.

Trước khi cuộc họp lớn của Hồng Hưng bắt đầu, một ngàn cái đĩa CD này đã rò rỉ ra ngoài.

Toàn bộ chốn giang hồ trên đảo Hồng Kông đều đã biết chuyện Tưởng Thiên Sinh chi ra 8 triệu đô la Mỹ để ám sát Thẩm Đống, mà Thẩm Đống thì cao tay hơn một bước, chơi ngược lại Tưởng Thiên Sinh một vố đau.

Tuy rằng Tưởng Thiên Sinh đã thanh minh rằng những bằng chứng trong đĩa CD là giả, nhưng cũng không có tác dụng mấy.

Trung Nghĩa Tín Đà Di.

Liên Hạo Long triệu tập các thuộc hạ để mở họp.

Bây giờ, Trung Nghĩa Tín có thể nói là nhân tài đông đúc, ngoại trừ Tứ Đại Thiên Vương: Liên Hạo Đông, Lạc Thiên Hồng, A Hanh và A Phát, còn có không ít cao thủ mới gia nhập gần đây. Trong đó bao gồm ba huynh đệ A Tra, Tony và A Hổ.

Bọn họ tìm được một bác sĩ chuyên trị thương ở Miến Điện quốc, sau nửa năm dưỡng thương thì tứ chi đã hoàn toàn bình phục.

Vì để báo thù, ba huynh đệ này bí mật quay trở về đảo Hồng Kông, gia nhập vào xã đoàn Trung Nghĩa Tín đang phát triển mạnh mẽ như mặt trời ban trưa.

Liên Hạo Long phát lại nội dung trong đĩa CD rồi hỏi: “Mọi người nghĩ như thế nào?”

Liên Hạo Đông nói: “Ta đã xem qua đĩa CD này rồi. Quá rõ ràng là Tưởng Thiên Sinh sợ Thẩm Đống sẽ cướp vị trí long đầu của hắn ta nên lên kế hoạch giết chết Thẩm Đống ở New York. Đáng tiếc là đã thất bại, còn bị Thẩm Đống xoay vòng như đồ chơi.”

CHƯƠNG 416: LỰA CHỌN CỦA TRUNG NGHĨA TÍN (2)

A Phát cười nói: “Tưởng Thiên Sinh sai người truyền bá khắp nơi rằng bằng chứng đó là giả, là vì Thẩm Đống muốn rời khỏi Hồng Hưng nên cố ý bịa đặt ra. Nhưng ai cũng hiểu rõ hình ảnh và âm thanh trong đó không có cách nào làm giả được. Bây giờ Thẩm Đống đã giận dữ rời khỏi Hồng Hưng, chuyện này đối với Hồng Hưng mà nói thì chắc chắn là một đả kích không nhỏ.”

Liên Hạo Long gõ gõ bàn, nhíu mày: “Đĩa CD là thật hay là giả, đối với chúng ta không quan trọng. Quan trọng là chúng ta có thể thu được lợi ích gì trong chuyện này?”

A Phát có đầu óc lanh lợi nhất, nói: “Nhất định Hồng Hưng sẽ không bỏ qua cho Thẩm Đống, hai bên ắt hẳn sắp có một trận chiến không thể tránh khỏi. Nếu so với Hồng Hưng thì ta cảm thấy Thẩm Đống là mối đe dọa lớn hơn đối với chúng ta. Chúng ta có thể chọn một thời cơ thích hợp, lấy việc A Ô bị giết làm cái cớ để cướp đoạt địa bàn của Thẩm Đống.”

Liên Hạo Long hỏi: “Thời cơ thích hợp là khi nào?”

A Phát đáp: “Khi hai bên giằng co hoặc đều chịu thiệt hại nặng nề.”

Liên Hạo Đông lắc đầu, nói: “Ta không nghĩ như vậy. Nếu chỉ dựa vào Hồng Hưng thì chắc chắn không làm gì được Thẩm Đống. Muốn khiến cho bọn họ lưỡng bại câu thương là gần như không có khả năng. Nếu Thẩm Đống thực sự muốn làm việc mạnh tay thì ta thậm chí nghi ngờ là có lẽ Tưởng Thiên Sinh không sống quá nổi ba ngày.”

A Phát nhíu mày nói: “Đông ca, có phải nói hơi quá rồi không? Thẩm Đống lợi hại như thế sao?”

Liên Hạo Long nói: “A Phát, Thẩm Đống còn lợi hại hơn so với tưởng tượng của chúng ta đấy. Trong hơn nửa năm qua, Trung Nghĩa Tín chúng ta đã phát triển mạnh, thế lực bành trướng, nhưng ta vẫn không đi gây sự với Thẩm Đống, vì sao ta lại không đi? Chính là bởi vì ta không dám chắc.”

Lạc Thiên Hồng vuốt ve thanh Bát Diện Hán Kiếm đã được rèn lại, nói: “Ta muốn đi lĩnh giáo đao pháp của hắn lần nữa.”

Liên Hạo Long nói: “Thiên Hồng, đừng nên xúc động. Thẩm Đống không phải người mà một mình ngươi có thể đối phó được. Ý của ta là liên hệ với Tưởng Thiên Sinh để hợp tác xử lý Thẩm Đống.”

Liên Hạo Đông lập tức tán thành: “Ta đồng ý với ý kiến của đại ca.”

A Phát nói: “Tốt nhất là để Tưởng Thiên Sinh chủ động để nhờ chúng ta hỗ trợ.”

Vừa dứt lời thì điện thoại của Liên Hạo Long vang lên.

“Alo, ta là Liên Hạo Long.”

“Xin chào Long ca, ta là Tưởng Thiên Sinh.”

Ánh mắt Liên Hạo Long lóe sáng, hỏi: “Tưởng tiên sinh có chuyện gì sao?”

Tưởng Thiên Sinh nói: “Long ca, chắc ngươi đã xem qua đĩa CD của Thẩm Đống rồi đúng không?”

Liên Hạo Long đáp: “Đã xem qua. Tưởng tiên sinh, nội dung bên trong đĩa CD rốt cuộc là thật hay là giả thế?”

Tưởng Thiên Sinh không chút do dự mà nói: “Đương nhiên là giả. Thẩm Đống vì để rời khỏi Hồng Hưng mà tìm người làm ra đĩa CD như thế, mục đích là bôi đen hạ thấp uy tín của ta, ra vẻ chính nghĩa đạo đức. Nói ra thì thật xấu hổ, hai năm gần đây Thẩm Đống phát triển quá nhanh, bản thân cũng dần kiêu ngạo hơn, chỉ dựa vào Hồng Hưng chúng ta đã không đối phó được với hắn nữa. Long ca, ta hy vọng có thể hợp tác với Trung Nghĩa Tín, cùng nhau đánh Thẩm Đống. Không biết ngươi có đồng ý không?”

Liên Hạo Long hỏi: “Sau khi đánh bại Thẩm Đống thì địa bàn phân chia như thế nào?”

Tưởng Thiên Sinh nói: “Hồng Hưng chúng ta sẽ không quan tâm đến địa bàn của Thẩm Đống. Các ngươi đánh đến đâu thì địa bàn ở đó thuộc về các ngươi.”

Liên Hạo Long cười ha ha và nói: “Được, ta đồng ý. Tưởng tiên sinh, không phải là ta nói lời châm chọc đâu, Thẩm Đống người này trời sinh tướng phản nghịch, đáng lẽ ngươi nên sớm nhìn ra.”

Tưởng Thiên Sinh thở dài, nói: “Ngươi nói đúng. Long ca, 8 giờ tối hôm nay chỗ Hữu Cốt Khí của ta có mở tiệc, mời ngươi và những long đầu của các xã đoàn khác đến tham dự, mong ngươi vui lòng đồng ý.”

Liên Hạo Long nói: “Không thành vấn đề.”

Cúp điện thoại, trên mặt Liên Hạo Long nở nụ cười, nói: “Tưởng Thiên Sinh đã ngồi không yên rồi, hắn ta muốn hợp tác với chúng ta để đánh bại Thẩm Đống, sau khi xong rồi thì địa bàn hoàn toàn về tay chúng ta.”

Vẻ mặt Liên Hạo Đông rất phấn khởi, nói: “Vậy thì đánh. Mẹ nói, ta đã sớm nhìn Thẩm Đống không vừa mắt rồi.”

Những người khác cũng sôi nổi hùa thôi.

CHƯƠNG 417: THẨM ĐỐNG KIÊU NGẠO (1)

Một bên khác, Bổn thúc - long đầu của Đông Tinh cũng nhận được cuộc gọi của Tưởng Thiên Sinh.

Khác với Liên Hạo Long, Bổn thúc không đồng ý ngay lập tức mà nói lại là muốn cân nhắc kỹ hơn.

Về chuyện dự tiệc tối nay thì hắn ta đồng ý.

“A Uy, ngươi nghĩ như thế nào về chuyện Thẩm Đống rời khỏi Hồng Hưng?” Bổn thúc rít một điếu thuốc và hỏi.

Phích Lịch Hổ - Hứa Uy, năm nay 32 tuổi, thân hình cao lớn, đầu báo mắt khoen (1), hàm yến râu hổ (2), nếu làn da mà ngăm đen thêm chút nữa thì quả thật là Trương Phi tái sinh.

(1,2): 燕 颔虎须 , 燕 颔虎须 : có nghĩa là miêu tả vẻ ngoài uy nghiêm và hung dữ của một người.

Bề ngoài của Hứa Uy trong có vẻ là một người đàn ông cao lớn thô kệch, nhưng thực tế hắn ta vô cùng thông minh, là quân sư của Bổn thúc.

“Bổn thúc, chứng cứ mà Thẩm Đống tung ra chắc chắn là sự thật, Tưởng Thiên Sinh hẳn là làm quá trớn rồi.”

Bổn thúc cười ha hả, nói: “Vấn đề lớn nhất của Tưởng Thiên Sinh chính là lòng dạ của hắn ta quá mức hẹp hòi. Chỉ cần có kẻ nào khiến hắn cảm thấy bị uy hiếp thì hắn sẽ tìm trăm phương ngàn kế để xử lý kẻ đó. Nhưng mà không ngờ là Thẩm Đống lại cao tay hơn một bước, chơi ngược là Tưởng Thiên Sinh một vố đau. Bây giờ Tưởng Thiên Sinh mời chúng ta cùng nhau tấn công Thẩm Đống, ngươi cảm thấy thế nào?”

Hứa Uy suy nghĩa một lúc rồi nói: “Thẩm Đống chỉ muốn tập trung làm kinh doanh. Sau khi rời khỏi Hồng Hưng, chắc chắn hắn sẽ dồn hết toàn lực vào công việc kinh doanh. Chỉ cần chúng ta không đi khiêu khích hắn thì chắc là hắn cũng không làm gì chúng ta. Ngược lại, Hồng Hưng mới là kẻ địch lớn của chúng ta, tương lai không thể tránh khỏi một cuộc chiến với bên đó. Cho nên, ý kiến của ta là nên trợ giúp cho Thẩm Đống đánh với Hồng Hưng, chứ không phải là hỗ trợ cho Hồng Hưng đánh Thẩm Đống.”

Bổn thúc thở dài, nói: “Ta cũng nghĩ như vậy, nhưng mà làm không được.”

Hứa Uy nhíu mày hỏi: “Vì sao?”

Bổn thúc nói: “Bởi vì lúc trước, tam hổ đã chết trong tay Thẩm Đống. Nếu bây giờ chúng ta đề nghị giúp Thẩm Đống đánh Hồng Hưng thì toàn bộ xã đoàn đều sẽ phản đối, các tiểu đệ bên dưới cũng sẽ không đồng ý.”

Hứa Uy gật đầu: “Ta không nghĩ đến điều này.”

Bổn thúc nói: “Bây giờ chúng ta chỉ có hai sự lựa chọn, hoặc là giúp Hồng Hưng đánh Thẩm Đống, hoặc là không giúp cho bên nào. Tối nay ta sẽ đến Hữu Cốt Khí dự tiệc, để xem Tưởng Thiên Sinh nói thế nào.”

8 giờ tối, Tưởng Thiên Sinh, Liên Hạo Long, Bổn thúc, Lâm Hoài Nhạc, lão đại của bốn xã đoàn lớn đều tề tụ lại đây.

Lúc đầu, Tưởng Thiên Sinh cũng gọi điện thoại cho Hồng Văn và Đại D, nhưng đều bị đối phương từ chối.

Cảm thấy có gì đó không đúng, Tưởng Thiên Sinh liền mời Lâm Hoài Nhạc đến đây.

Bốn vị lão đại nói chuyện suốt hai tiếng, đều nhất trí quyết định sẽ đánh Thẩm Đống.

Còn chuyện phân chia địa bàn thì chỉ có một câu, ai đoạt được thì thuộc về người đó.

Sau khi lên kế hoạch tấn công, bốn vị lão đại của các xã đoàn rời đi.

Mới vừa ra khỏi cửa, Liên Hạo Long đột nhiên ý thức được gì đó, sắc mặt biến đổi, cơ thể mập mạp lập tức nghiêng sang bên trái.

Đáng tiếc là vẫn chậm.

Một viên đạn bắn xuyên qua ngực phải của hắn ta, máu tươi nhiễm đỏ cả quần áo.

“Có sát thủ.”

“Bảo vệ lão đại.”

Tiểu đệ của các xã đoàn sôi nổi chắn trước người lão đại bên mình.

Ở phía xa, Tiểu Trang thu hồi súng bắn tỉa, mắng: “Mẹ kiếp, tên này hình như cũng cảm nhận được nguy hiểm, chỉ là không nhạy bén bằng Đống ca.”

Hắn nào đâu biết rằng trước khi có Thẩm Đống, Liên Hạo Long đã được xưng là cao thủ đệ nhất ở đảo Hồng Kông, đây cũng không phải là hư danh.

Liên Hạo Long đã luyện Hồng Quyền đến trình độ ám kình, so với Phong Vu Tu và Hạ Hầu Vũ thì mạnh hơn một chút.

Tuy rằng trạng thái tinh thần còn chưa đạt đến cảnh giới chí thành chi đạo, nhưng nhiều năm đối mặt với gió tanh mưa máu cũng đã giúp Liên Hạo Long rèn luyện ra giác quan thứ sáu hơn người.

Loại giác quan thứ sáu này đã cứu mạng Liên Hạo Long không biết bao nhiêu lần.

Một phát súng không giết được mục tiêu, Tiểu Trang không có chút chần chờ nào mà lập tức biến mất trong bóng đêm.

Sau khi Tiểu Trang rời khỏi không lâu, có hai chiếc xe chậm rãi dừng trước mắt bốn xã đoàn lớn.

Cửa xe mở ra, Thẩm Đống từ bên trong bước ra ngoài.

Ngoại trừ hắn, còn có A Hoa, Lý Kiệt, Thiên Dưỡng Sinh, Phong Vu Tu, Hạ Hầu Vũ, Vương Triết, Phi Cơ, đều là các thuộc hạ trung thành.

Nhìn thấy Thẩm Đống đến, mọi người đều hết sức cảnh giác, nhìn chằm chằm vào đám người Thẩm Đống.

Thẩm Đống nhìn quanh một vòng, khó hiểu hỏi: “Các ngươi đây là bị sao vậy?”

A Hoa nói: “Đống ca, dường như Liên tiên sinh bị thương rồi.”

CHƯƠNG 418: THẨM ĐỐNG KIÊU NGẠO (2)

Thẩm Đống nhìn về phía Liên Hạo Long, ra vẻ ngạc nhiên nói: “Đáng chết, Liên tiên sinh, sao ngươi lại bị thương thế? Là ai làm? Huynh đệ chúng ta sẽ giải quyết hắn giúp ngươi.”

Sắc mặt của Liên Hạo Long hơi tái nhợt, nhưng ánh mắt vẫn rất sắc bén như cũ, nói: “Thẩm Đống, ta đã coi thường ngươi.”

Thẩm Đống cười nói: “Nào có? Nếu như ngươi thật sự xem thường ta thì chỉ sợ đã sớm xuất binh đánh ta rồi, sao có thể kiên nhẫn chờ cho đến hôm nay. Liên tiên sinh, nghe ta khuyên một câu, bây giờ việc quan trọng nhất mà ngươi cần làm là dưỡng thương cho tốt. Mấy chuyện lộn xộn linh tinh này đừng nên quan tâm đến thì hơn.”

Liên Hạo Đông tức giận nói: “Thẩm Đống, sát thủ mới nãy chính là người của ngươi. Mẹ nó, ngươi làm vậy có muốn cùng Trung Nghĩa Tín chúng ta không chết không ngừng đúng không?”

Thẩm Đống lắc đầu, nói: “Đầu tiên, ta không biết có sát thủ đến. Thứ hai, ta cũng không muốn cùng Trung Nghĩa Tín các ngươi không chết không ngừng. Nếu các ngươi nhất định muốn đánh, ta chỉ cần giải quyết sạch sẽ hai vị và các thành viên nòng cốt thì mọi chuyện sẽ kết thúc.”

Liên Hạo Đông đáp: “Chỉ sợ ngươi không có năng lực này thôi.”

Thẩm Đống mỉm cười nói: “Hồng Quyền mà đại ca ngươi luyện cũng không tồi đó, nhưng còn lâu lắm mới đạt đến hóa cảnh. Có thể tránh được đòn ám sát của sát thủ, chắc hẳn là dựa vào giác quan thứ sáu được rèn luyện nhờ nhiều năm vào sinh ra tử. Đáng tiếc tố chất thân thể của hắn có hơi yếu, dù cho có cảm ứng được thì cũng không tránh khỏi, đây là nguyên nhân vì sao hắn bị thương. Về phần ngươi thì lại càng chẳng ra gì, chỉ cần một ngón tay của ta cũng có thể ấn chết ngươi. Bây giờ đại ca ngươi cần dưỡng thương, nếu như ngươi dám mang người của Trung Nghĩa Tín đến đánh ta thì ta đảm bảo ngươi sống không quá 24 giờ đâu.”

Liên Hạo Đông nói: “Thẩm Đống, ngươi nghĩ ta sợ sao.”

Thẩm Đống vỗ vỗ vai hắn ta nói: “Không tin thì cứ thử xem.”

Tưởng Thiên Sinh lạnh lùng nói: “A Đống, khi còn ở Hồng Hưng, ngươi vẫn rất khiêm tốn. Không ngờ là sau khi rời khỏi Hồng Hưng, ngươi lại kiêu căng ngạo mạn như thế, không ai bì nổi. Ngươi không cảm thấy quá tiểu nhân đắc chí rồi sao?”

Thẩm Đống nói: “Sửa lại một chút đi. Tưởng tiên sinh à, ta không phải chủ động rời khỏi Hồng Hưng, mà là bị ngươi ép phải rời khỏi. Long đầu và bạch chỉ phiến muốn giết ta, nếu ta còn tiếp tục ở lại Hồng Hưng thì chỉ sợ kết cục sẽ không tốt lành gì. Còn nữa, mấy năm nay ta vẫn luôn sống theo phong cách làm người khiêm tốn, làm việc cao sang. Ngươi mời long đầu của ba xã đoàn đến để bàn bạc kế sách đối phó ta, ta đương nhiên sẽ không khách khí đối với các ngươi rồi.”

Bổn thúc hừ một tiếng, nói: “Thẩm Đống, mối thù ngươi giết tam hổ của Đông Tinh chúng ta, ta sẽ từ từ tính sổ với ngươi.”

Thẩm Đống gật đầu nói: “Đông Tinh tìm ta để báo thù, chuyện này ta có thể hiểu được. Còn Lâm Hoài Nhạc tiên sinh thì ta không hiểu, vì sao ngươi lại muốn nhảy vào vũng nước đục này chứ?”

Lâm Hoài Nhạc cười lạnh, nói: “Ta đã điều tra qua, kế hoạch chia rẽ đại D và Hòa Liên Thắng, hoàn toàn xuất phát từ tay ngươi. Đương nhiên ta muốn đánh ngươi.”

Thẩm Đống nói: “Miệng của đại D cũng lớn thật đó, hắn đây là cố ý kéo thù hận đến cho ta. Nhưng mà cũng không sao, thiên yếu hạ vũ, nương yếu giá nhân (3), cái gì nên tới thì cứ tới, Thẩm Đống ta đều sẽ tiếp đón. A Hoa, tìm một tổ chức ủy thác uy tín, ta ra giá 20 triệu đô la Mỹ để mua cái đầu của Lâm Hoài Nhạc tiên sinh. Mặc kệ ta còn sống hay đã chết, ám hoa này vẫn có hiệu lực.”

(3) 天要下雨 , 娘要嫁人 : Trời sắp mưa, góa phụ quyết tâm kết hôn, không ai có thể ngăn cản được. Thường dùng để chỉ người quyết tâm làm điều gì đó và khó có thể can ngăn.

A Hoa nói: “Không thành vấn đề. Đống ca, có muốn thêm vài vị nữa hay không?”

Thẩm Đống nhìn về phía Tưởng Thiên Sinh và nói: “Lúc trước, khi ta đi New York, nhờ vào 500 triệu đô la Hồng Kông mà ngươi đưa nên đã kiếm được không ít tiền. Dựa theo thỏa thuận thì ta phải trả lại ngươi 600 triệu đô la Hồng Kông. Như vậy đi, ta thêm vào 100 triệu đô la Hồng Kông và còn thêm 100 triệu đô la Mỹ để mua cái mạng này của ngươi. Tưởng tiên sinh, ngươi nghĩ sao về chuyện này?”

Vẻ mặt của Tưởng Thiên Sinh vô cùng khó coi, nói: “Chúng ta đã có thỏa thuận.”

Thẩm Đống cười nói: “Yên tâm, ta sẽ rút ngắn hiệu lực của ám hoa lại còn hai tháng. Ngươi chỉ cần sống qua được hai tháng thì ta sẽ trả lại cho ngươi 600 triệu đô la Hồng Kông. Đúng rồi, còn Bổn thúc, ngươi cho rằng mạng của mình đáng giá bao nhiêu tiền? Báo cái giá đi, ta thêm tên của ngươi vào luôn.”

Bổn thúc giận tím mặt nói: “Thẩm Đống, mẹ nó ngươi quá kiêu ngạo rồi. Không phải là ám hoa thôi sao? Ngươi nghĩ rằng chỉ có mỗi mình ngươi có tiền à?”

CHƯƠNG 419: LẠC THIÊN HỒNG KHIÊU CHIẾN (1)

Thẩm Đống nói: “Một cái mạng của ta đổi lấy mấy các mạng của các ngươi, cũng đáng giá. Bổn thúc, Tưởng tiên sinh, Lâm tiên sinh, Liên tiên sinh, tốt nhất là các ngươi nên chuẩn bị quan tài sẵn đi là vừa, miễn cho đến lúc chết mà không có nơi chôn.”

Đúng lúc này, Lạc Thiên Hồng đứng lên nói: “Ta muốn lĩnh giáo đao pháp của ngươi lần nữa.”

Vẻ mặt Liên Hạo Long biến đổi, lạnh lùng nói: “Thiên Hồng, trở về cho ta.”

Bản thân đã bị trúng đạn từ sát thủ, không dưỡng thương một hai tháng thì không thể khôi phục.

Trong thời điểm mấu chốt này, nếu có thêm Lạc Thiên Hồng bị thương nữa thì còn đánh đấm gì nữa.

Thẩm Đống sao có thể bỏ qua một cơ hội như vậy, liếc mắt nhìn Lạc Thiên Hồng một cái, khinh thường nói: “Nghe đại ca ngươi mà mau quay về đi. Làm rùa đen rút đầu thì sống lâu hơn một chút đó. Ngươi nhìn Đông Tinh đi, một đám đều hận không thể băm ta ra thành trăm mảnh, nhưng mà từ đầu đến cuối đều không có tên nào dám đấu một mình với ta. Ngươi nên học tập tinh thần yêu quý mạng sống của đám ninja rùa đó.”

Võ giả, có thể chết, nhưng không thể bị sỉ nhục.

Lạc Thiên Hồng là một võ giả đơn thuần, thứ hắn ta không thể chịu đựng được nhất là bị đối thủ khinh miệt.

Nhìn thấy Thẩm Đống không có chút nào để mình vào mắt, Lạc Thiên Hồng rút thanh Bát Diện Hán Kiếm ra, lạnh lùng nói: “Rút đao đi.”

Thẩm Đống ra vẻ kinh ngạc, hỏi: “Ngươi thật sự muốn khiêu chiến với ta sao?”

Lạc Thiên Hồng cất cao giọng đáp: “Đúng vậy.”

Thẩm Đống lại một lần nữa đánh giá Lạc Thiên Hồng, gật đầu tán thưởng: “Thiên Hồng, sự chấp nhất đối với công phu của ngươi đã được ta tôn trọng. Như thế này đi, ta chỉ ra ba đao. Nếu ngươi có thể ngăn cản được, ta liền thừa nhận ngươi là đệ nhất cao thủ kiếm thuật trên đảo Hồng Kông này. Nếu ngươi không ngăn được thì chỉ có thể xin lỗi ngươi thôi.”

Lạc Thiên Hồng nói: “Mời.”

Thẩm Đống nhận lấy đường đao từ tay Phi Cơ, cũng nói: “Mời.”

Mọi người xung quanh lập tức lui ra sau bảy tám mét, chừa không gian đủ để cho hai người giao đấu.

“Giết!”

Lạc Thiên Hồng hét lớn một tiếng, ra tay trước.

Kiếm của hắn ta đã nhanh hơn trước rất nhiều, nơi kiếm vung qua, ánh kiếm lập lòe khiến người ta hoa cả mắt.

Khi sắp đến gần Thẩm Đống, mấy chục tia sáng hội tụ thành một đường, tựa như một tia chớp nhắm thẳng vào trái tim của Thẩm Đống.

“Mẹ nó.”

“Tốc độ quá nhanh.”

“Không hổ là đệ nhất kiếm thủ của đảo Hồng Kông.”

Mọi người bàn tán xôn xao.

Ở bên kia, Phong Vu Tu lại lắc đầu và nói: “Vẫn còn quá chậm.”

Hạ Hầu Vũ ừ một tiếng, nói: “Nếu tốc độ của hắn ta có thể nhanh hơn gấp đôi thì có lẽ có khả năng tạo được một chút uy hiếp đối với Đống ca.”

Phong Vu Tu cười khổ: “Hắn có thể luyện công phu đến trình độ này, với tốc độ này thì cũng đã là một sự tiến bộ rất lớn rồi. Nhanh gấp đôi căn bản là không thể nào.”

Lúc trước, năm đại tuyệt đỉnh cao thủ Hạ Hầu Vũ, Phong Vu Tu, Lý Kiệt, Thiên Dưỡng Sinh và Vương Triết đã cùng nhau khiêu chiến với Thẩm Đống.

Vì để có thể đánh bại được hắn, năm người còn vạch ra kế hoạch tác chiến rất kỹ càng.

Kết quả cuối cùng là họ chỉ cầm cự được bốn phút thì tất cả đã bị Thẩm Đống đánh gục.

Đó đã là Thẩm Đống đã hạ thủ lưu tình, nếu không thì có khi bọn họ không chịu được nổi hai phút.

Công phu có thể tu luyện đến trình độ này, đủ để xưng là thiên hạ vô địch.

Lạc Thiên Hồng một đơn thương độc mã ngăn cản ba đao của Thẩm Đống, trừ khi Thẩm Đống buông tay, nếu không đó là điều không thể.

Quả nhiên, cánh tay phải của Thẩm Đống giơ lên, dùng đường đao trong tay để đỡ lấy thanh Bát Diện Hán Kiếm của Lạc Thiên Hồng.

“Keng.”

Lạc Thiên Hồng chỉ cảm thấy có một sức mạnh vô cùng to lớn truyền đến từ nơi đao và kiếm chạm nhau.

Cả người hắn ta lui về sau hai bước.

“Không tốt.”

Trong lòng Lạc Thiên Hồng chấn động, gót chân phải dậm mạnh xuống đất, nhanh chóng lùi ra sau.

Tốc độ của Thẩm Đống nhanh hơn so với Lạc Thiên Hồng rất nhiều, chỉ trong khoảng ba bước đã đuổi kịp, nhất chiêu lực phách Hoa Sơn, chém từ trên xuống, hướng về phía Lạc Thiên Hồng.

“Mẹ kiếp.”

Lạc Thiên Hồng nghiến chặt răng, trường kiếm xoay lại, ngăn cản đường đao của Thẩm Đống.

“Răng rắc.”

Lại một lần nữa, Bát Diện Hán Kiếm bị chém thành hai đoạn.

Cả người Lạc Thiên Hồng quỳ gối trên mặt đất.

“Ha ha ha.”

“Đao thứ ba.”

Trong tiếng cười lớn, đường đao của Thẩm Đống như tia chớp chém về phía đầu của Lạc Thiên Hồng.

Lạc Thiên Hồng không còn dám trực diện đón đỡ nữa, lăn lộn một vòng trên đất, định né tránh.

Đáng tiếc là vẫn chậm.

Trên đùi của Lạc Thiên Hồng bị cắt ra một đường dài, đao chém sâu vào thịt, máu tươi đầm đìa.

Nhưng vẫn bảo toàn được tính mạng.

Thẩm Đống đưa lại đường đao cho Phi Cơ, nhìn về phía Lạc Thiên Hồng, trong ánh mắt hắn tràn ngập tán thưởng, nói: “Trên toàn bộ đảo Hồng Kông này, người có thể tiếp nhận được ba đao của ta mà không chết chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay. Thiên Hồng, ngươi khá lắm.”

CHƯƠNG 420: LẠC THIÊN HỒNG KHIÊU CHIẾN (2)

Lạc Thiên Hồng cố gắng chịu đựng cơn đau khủng khiếp từ đùi truyền tới, trầm giọng nói: “Một ngày nào đó, ta nhất định sẽ đánh bại ngươi.”

Thẩm Đống cười ha ha, nói: “Đừng nghĩ đến việc đánh bại ta nữa. Nhưng sau này ngươi có khả năng đón đỡ được ba đao của ta mà không bị thương đấy.”

Bổn thúc nói: “Bây giờ là thời đại súng đạn rồi, công phu còn dùng cái khỉ gì nữa.”

Thẩm Đống nhíu mày nói: “Chúng ta là võ giả, loại người như ngươi làm sao có thể hiểu được?”

”Ngươi…”

Bổn thúc tức đến mức không nói nên lời.

Thẩm Đống thở dài, nói: “Sau khi ta rời khỏi Hồng Hưng thì vốn có ý định chung sống hòa bình với các ngươi. Qua mấy năm nữa thì đảo Hồng Kông sẽ ổn định, lăn lộn trong giới xã hội đen không có tương lai đâu, làm kinh doanh mới là con đường đúng đắn. Nếu như các vị cứ một hai coi ta trở thành đối thủ, thì Thẩm Đống ta đảm bảo sẽ trở thành một đối thủ có đủ tư cách. Ngày mai, trước 12 giờ trưa, ta hy vọng có thể nhận được điện thoại của bốn vị. Nếu là không nhận được, từ nay chúng ta chính là kẻ địch không chết không ngừng. Là hòa hay là chiến, tất cả phụ thuộc vào quyết định của các ngươi. Tạm biệt.”

Nói xong, Thẩm Đống lại quét mắt một vòng, khí thế mạnh mẽ và ánh mắt sắc bén kia khiến cho mọi người ở đây rùng mình.

Ngay cả sau khi hắn đi rồi thì mọi người ở hiện trường vẫn còn chưa hồi thần lại.

Thậm chí, có không ít tiểu đệ của bốn xã đoàn lớn đều lộ ra vẻ mặt sùng bái.

Quá bá đạo!

Dám ngang nhiên uy hiếp lão đại của bốn xã đoàn lớn trước mặt công chúng như thế, chỉ sợ trên khắp đảo Hồng Kông này cũng chỉ có mỗi mình Thẩm Đống dám làm vậy.

Cách đó không xa, trên xe cảnh sát, Lý Văn Bân vừa mới được bổ nhiệm làm cảnh sát trưởng đã chứng kiến hết toàn bộ quá trình Thẩm Đống giằng co với lão đại của bốn xã đoàn lớn.

Lý Hiền bên cạnh cười nói: “Ta đã sớm muộn gì cũng có một ngày Thẩm Đống rời khỏi Hồng Hưng mà.”

Lý Văn Bân hỏi: “Vì sao?”

Lý Hiền từng làm gián điệp nằm vùng, khi đó cấp trên của hắn ta là Lý Văn Bân, cho nên quan hệ của hai người rất tốt.

Sau khi Lý Văn Bân trở thành cảnh sát trưởng, việc đầu tiên làm chính là điều Lý Hiền từ sở cảnh sát Central về làm việc ở chỗ mình.

Lý Hiền nói: “Bân ca, nếu ngài tiếp xúc nhiều với Thẩm Đống thì sẽ nhận ra con người hắn và đám xã hội đen trên đảo Hồng Kông này không hợp nhau. Lúc ta ở Đồn Môn, ta đã từng điều tra về hắn rất kỹ càng tỉ mỉ, phát hiện tên này ngoại trừ thu một ít phí bảo kê để tượng trưng thì chưa bao giờ làm giao dịch gì trái pháp luật, đặc biệt là càng căm thù đến tận xương tủy đối với ma túy. Nói thật, thậm chí có đôi khi ta còn nghi ngờ hắn là người cùng ngành với chúng ta.”

Lý Văn Bân liếc mắt nhìn Lý Hiền, nói: “Có phải ngươi cảm thấy hắn rất giống ngươi khi đi nằm vùng lúc trước đúng không?”

Lý Hiền nhướng mày, nói: “Bây giờ ngươi nói thế thì ta mới thấy đúng là có cảm giác này.”

Lý Văn Bân: “Ngươi quá chủ quan rồi. Thẩm Đống đã giết nhiều người như vậy, sao có thể là nằm vùng được? A Hiền, Tưởng Thiên Sinh tìm đến lão đại của ba xã đoàn kia đối phó với Thẩm Đống, rất có thể sẽ có một hồi gió tanh mưa máu sắp diễn ra. Ngươi nghĩ Thẩm Đống có thể cầm cự được bao lâu?”

Lý Hiền cười nói: “Thẩm Đống chưa bao giờ làm chuyện mà hắn không nắm chắc. Nếu hắn đã dám rời khỏi Hồng Hưng thì chắc chắn hắn đã có chuẩn bị hết rồi. Chẳng lẽ ngươi không phát hiện ra là Hồng Thái với một long đầu khác của Hòa Liên Thắng không đến sao? Ta nghi ngờ rất có thể bọn họ sẽ giúp Thẩm Đống.”

Lý Văn Bân nhíu mày nói: “Nếu bảy thế lực đánh như thì càng thêm phiền phức. Ta muốn gặp Thẩm Đống.”

Lý Hiền lấy điện thoại ra, nói: “Để ta gọi điện cho hắn.”

Chẳng mấy chốc, cuộc gọi đã được kết nối.

“A Đống, ta là Lý Hiền, chuyện của ngươi đang ồn ào lắm đó.”

Thẩm Đống cười nói: “Vừa nãy ở trước cửa Hữu Cốt Khí, ta cảm nhận được có hai ánh mắt đang âm thầm quan sát ta. Vốn dĩ còn tưởng rằng là hai vị mỹ nữ, hóa ra là Lý tiên sinh.”

“Fuck.”

Lý Hiền ngạc nhiên: “Thằng nhóc ngươi cũng nhạy bén quá đi? Ánh mắt của chúng ta mà ngươi cũng cảm nhận được sao?”

Thẩm Đống nói: “Khi nào ngươi luyện võ thuật truyền thống Trung Hoa đến trình độ giống như ta thì cũng có thể làm được thôi. Lý tiên sinh, quay lại vấn đề chính, ngươi tìm ta có chuyện gì sao?”

Lý Hiền nói: “Cấp trên của ta cảm thấy có hứng thú đối với ngươi, muốn tìm ngươi nói chuyện.”

Thẩm Đống nói: “Vậy thì đến hộp đêm Bích Hải đi.”

Lý Hiền cười mắng: “Mẹ nó ngươi cố ý đúng không? Chúng ta là cảnh sát, không thể đến đó được.”

Thẩm Đống cười ha ha, nói: “Chỉ đùa với ngươi chút thôi. Chúng ta gặp ở chỗ cũ.”

CHƯƠNG 421: GẶP MẶT LÝ VĂN BÂN

Lý Hiền: “Này thì còn được.”

Sau khi cúp điện thoại, Lý Văn Bân nghiền ngẫm nói: “Chỗ cũ ư. A Hiền, có vẻ như ngươi có quan hệ khá tốt với hắn nhỉ.”

Lý Hiền vội vàng giải thích: “Đừng hiểu lầm. Ta chỉ đi uống rượu ở quán bar Huy Hoàng của hắn mới có hai ba lần mà thôi.”

Lý Văn Bân nói: “Hiện giờ đang là thời điểm ngươi sắp sửa được thăng chức thành thanh tra cấp cao, tốt nhất là hãy kiềm chế lại những hành động giống đám côn đồ lưu manh kia đi, có hiểu không?”

Lý Hiền nhún nhún vai đáp: “Ta hiểu mà Lý tiên sinh.”

Lý Văn Bân cũng không nói gì nữa.

Rất nhanh, hai người đã đi đến quán bar Huy Hoàng.

A Hoa ra dẫn hai người đi vào.

Trong quán bar, ngoại trừ đám người Lý Kiệt, Thiên Dưỡng Sinh đang uống rượu ca hát thì không có một vị khách nào.

Đi vào một ghế lô, chỉ thấy Thẩm Đống đã khui ra một vài chai rượu vang đỏ, ngồi trên sô pha chờ bọn họ.

Nhìn thấy hai người, Thẩm Đống đứng dậy cười nói: “Lý tiên sinh, đã lâu không gặp, nghe nói ngươi lại sắp được thăng chức.”

Lý Hiền ngạc nhiên nói: “Tiểu tử ngươi cũng biết nhiều thật đấy.”

Thẩm Đống nói: “Bên trong nội bộ sở cảnh sát tiết lộ râ, chuyện lớn như thế, nếu ta mà không biết thì mới là không bình thường ấy.”

Lý Hiền vui vẻ nói: “Nếu ngươi lợi hại như vậy, vậy ngươi thử đoán xem vị cảnh sát bên cạnh ta là ai?”

Thẩm Đống nhìn Lý Văn Bân: “Lý tiên sinh có thể đến quán bar Huy Hoàng này của ta, thật đúng là một vinh hạnh lớn lao.”

Lý Văn Bân đáp: “Khách khí.”

Thẩm Đống mời hai người ngồi xuống, nói với A Hoa: “Ngươi đi hát hò với mấy huynh đệ khác đi. Không có việc gì gấp thì đừng quấy rồi chúng ta. Còn nữa, cấm A Sinh hát đó. Mẹ nó, người khác hát thì đòi tiền, tên đó hát thì như đòi mạng.”

Nghe thấy lời Thẩm Đống nói, không chỉ Lý Hiền mà ngay cả người thường hay nghiêm túc như Lý Văn Bân cũng không nhịn được mà bật cười.

Sau khi A Hoa rời đi, Thẩm Đống rót cho mỗi người một ly rượu vang đỏ, nói: “Người bán rượu nói đây là La Romanee-Conti, cũng không biết là thật hay giả, mời hai vị nếm một chút để thẩm định xem.”

Lý Hiền nhướng mày nói: “La Romanee-Conti có giá cả đắt đỏ, ngươi đây là đang hối lộ chúng ta sao?”

Thẩm Đống cười nói: “Lý tiên sinh, đều là bạn bè cũ với nhau, ngươi đã từng thấy có khi nào ta hối lộ ngươi chưa? Hơn nữa, dù có muốn hối lộ thì ta cũng nên đi hối lộ mấy quan chức cấp cao đứng đầu ở tổng cục đó chứ, cần gì phải hối lộ một vị thanh tra như ngươi.”

Lý Hiền cười ha hả, nói: “Vậy thì ta thay ngươi nếm thử trước đây.”

Thẩm Đống làm ra động tác mời, Lý Hiền cầm ly rượu lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, gật gật đầu và nói: “Chắc đúng là hàng thật.”

Thẩm Đống mỉm cười: “Nếu là thật thì tốt. Hai vị cảnh sát, ta mời các ngươi một ly, coi như là cảm ơn các ngươi đã cống hiến sức mình vì sự bình yên và phát triển của đảo Hồng Kông này.”

Lý Văn Bân nhìn hắn một lúc rồi nói: “Nghe được câu này từ miệng một cao thủ đệ nhất trong giới giang hồ trên đảo Hồng Kông như ngươi, khiến cho ta cảm thấy có chút buồn cười.”

Thẩm Đống đặt ly rượu xuống, nghiêm túc nói: “Lý tiên sinh, ngài xuất thân thì một gia đình có truyền thống làm cảnh sát, còn ta xuất thân từ cô nhi viện. Hoàn cảnh trưởng thành của hai chúng ta khác nhau như trời với đất, cũng khiến cho nhân sinh quan và giá trị quan của ta và ngươi không giống nhau. Nói như thế, nếu bảy tám năm trước mà ta không gia nhập vào Hồng Hưng thì có lẽ bây giờ cỏ mọc trên mộ ta đã cao ba thước rồi.”

“Ha ha, nếu năm đó có thể được lựa chọn, mẹ nó ai lại muốn phải trải qua những ngày tháng liếm máu trên lưỡi dao cơ chứ? Đây không phải là do không còn cách nào khác sao?”

Lý Văn Bân nói: “Ngươi có thể làm cảnh sát, ta sẽ đặc biệt phê chuẩn cho ngươi.”

Thẩm Đống mỉm cười, nói: “Mười năm trước, khi ta sắp chết ngươi không nói với ta câu này. Hiện tại ta sắp trở thành tỷ phú rồi thì ngươi mới nói, đã muộn rồi. Huống hồ gì ta cũng không thích bán mạng cho Ương Tương lão.”

Lý Văn Bân nhíu mày nói: “Cảnh sát chúng ta tồn tại với mục đích là giữ gìn trật tự trị an trên đảo Hồng Kông, chứ không phải bán mạng cho Ương Tương.”

Thẩm Đống nhún vai nói: “Tùy ngươi nói thế nào cũng được.”

Nhìn thấy hai người bất đồng ý kiến, rất có xu thế sắp đánh nhau thì Lý Hiền vội vàng can ngăn: “Thôi đừng nói mấy chuyện vô nghĩa này nữa. Rượu vang đỏ chất lượng cao như vậy, không thể lãng phí được. Đến nào, làm một ly.”

Thẩm Đống cười nói: “Đúng thế, hai vị Lý tiên sinh, cụng ly.”

Lý Văn Bân hung hăng trừng mắt nhìn Lý Hiền một cái, nhưng vẫn cầm ly rượu lên, chạm ly với Thẩm Đống.

“Mẹ nói, quả nhiên là La Romanee-Conti có khác, uống ngon thật.”

CHƯƠNG 422: ĐẬP PHÁ CHỖ CỦA TƯỞNG THIÊN SINH (1)

Lý Văn Bân nhấp một ngụm nhỏ, thầm nghĩ trong lòng.

Tuy rằng hắn làm cảnh sát, giá trị con người coi như xa xỉ, nhưng mà rượu ngon như La Romanee-Conti hắn cũng chỉ mới uống qua ba bốn lần mà thôi.

Lý Hiền cũng lộ ra dáng vẻ hưởng thụ.

Chỉ có Thẩm Đống sau khi uống một ngụm thì cau mày lại thành chữ “ 川 ”, mắng: “Mẹ kiếp, sao vị giống như nước tương vậy? Đây là đồ giả à?”

Lý Hiền sửng sốt, tức giận nói: “Không hiểu biết về rượu vang đỏ thì đừng nói bậy.”

Lý Văn Bân nói: “vị của La Romanee-Conti có mùi nhẹ tương tự như nước tương, hòa với hương hoa và vị cam thảo, uống như thấm vào ruột gan. Chai rượu vang đỏ này là hàng thật 100%.”

Thẩm Đống bĩu môi nói: “Vẫn là rượu Mao Đài của Hạ Quốc chúng ta uống ngon hơn, rượu này rõ ràng có vị chẳng ra gì.”

Lý Văn Bân nhướng mày, hỏi: “Ngươi thấy thế nào về phương bắc?”

Vẻ mặt của Thẩm Đống tràn đầy cảm xúc nhớ nhung, nói: “Nơi đó là gốc gác của ta.”

Lý Văn Bân nhếch khóe miệng, nhìn về phía Thẩm Đống, trong ánh mắt đã có nhiều thêm một tia chấp nhận, nói: “Ta nghe nói ngươi mua rất nhiều đất ở Bằng Thành để xây nhà ở, nhà máy sản xuất mì ăn liền và nhà máy sản xuất quần áo. Ngươi coi trọng phát triển nội địa như vậy sao?”

Thẩm Đống nói: “Ngươi nói thật vô nghĩa. Nếu ta không coi trọng nội địa thì còn đi đầu tư làm gì? Lý tiên sinh, ngươi không cần phải thăm dò ta đâu. Ta không ngại nói thẳng cho ngươi biết, ta là con cháu Hoa Hạ, mắt đen da vàng, là người Hạ Quốc chính thống. Trong mắt ta, Ương Tương Quốc chỉ là một bọn cướp ỷ mạnh tham nhiều. Ta không hề có chút thiện cảm nào đối với chúng.”

Trên thực tế, Thẩm Đống đẽ sớm biết Lý Văn Bân là người của phe phương bắc.

Nói những lời này, chẳng qua là để tạo ấn tượng tốt đẹp với hắn ta mà thôi.

Dựa theo nội dung trong phim, tương lai Lý Văn Bân sẽ trở thành phó cục trưởng của cục cảnh sát đảo Hồng Kông. Nếu không phải bị Lưu Kiệt Huy can thiệp vào, rất có thể hắn ta sẽ trở thành người đứng đầu ở cục cảnh sát.

Xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với người như vậy, đối với Thẩm Đống mà nói có lẽ trăm lợi mà không hại.

Nghe thấy lời Thẩm Đống nói, Lý Văn Bân càng có hảo cảm hơn, nói: “Đảo Hồng Kông có ba phe phái, phe nội địa, phe Ương Tương và phe trung lập. Nếu ta mà là người của phe Ương Tương, nghe ngươi nói như vậy thì ta chắc chắn sẽ tính sổ với ngươi.”

Thẩm Đống cười nói: “Thứ mà bây giờ ta không thiếu nhất đó chính là tiền, mà thứ đám Ương Tương lão quyền cao chức trọng trong chính phủ đó thích nhất cũng là tiền. Nếu ngươi gây rắc rối cho ta thì ta cũng có thể gây rắc rối cho ngươi. Lý tiên sinh, nói vào vấn đề chính đi, ngươi tìm ta có chuyện gì?”

Lý Văn Bân hỏi: “Tưởng Thiên Sinh của Hồng Hưng tìm nhiều xã đoàn đến để đối phó với ngươi, ngươi định làm gì?”

Thẩm Đống đáp: “Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn.”

Lý Văn Bân trầm gọng hỏi: “Không đánh không được ư?”

Thẩm Đống mỉm cười: “Đương nhiên là ta không muốn đánh, vấn đề nằm ở chỗ Tưởng Thiên Sinh. Nếu ngươi có thể thu phục được hắn ta, ta sẽ lập tức quyên góp 5 triệu đô la Mỹ cho sở cảnh sát các ngươi để bày tỏ lòng biết ơn.”

Lý Văn Bân cười lạnh, nói: “Ngươi cũng giỏi tính toán đấy.”

Thẩm Đống: “Vậy không còn cách nào khác nữa rồi. Người ta muốn giết ta, ta cũng đâu thể đưa cổ ra cho họ chém được?”

Lý Văn Bân nói: “Tối hôm nay ta thấy được có người dùng súng bắn tỉa để ám sát Liên Hạo Long - long đầu của Trung Nghĩa Tín. Ta hỏi ngươi, có phải tên sát thủ đó là do ngươi phái tới đúng không?”

Thẩm Đống không hề do dự trả lời: “Không phải. Liên Hạo Long đã làm long đầu mười mấy năm, không biết đã đắc tội với bao nhiêu người. Có sát thủ muốn ám sát hắn ta cũng là chuyện bình thường.”

Lý Văn Bân hừ một tiếng, nói: “Yêu cầu của ta rất đơn giản. Cố gắng không đánh hết sức có thể, nếu bắt buộc phải đánh thì chỉ có thể đánh trong khoảng thời gian từ 11 giờ tối đến 4 giờ sáng. Đồng thời không được làm người dân bình thường bị thương, không được phá hoại tài sản công tư, không được làm ảnh hưởng đến trật tự trị an của ngày hôm sau.”

Thẩm Đống gật đầu: “Những lời ngươi nói đã là những quy củ cố định, chúng ta đã sớm nhớ rõ.”

Lý Văn Bân: “Quan trọng nhất chính là không được dùng súng. Ai dám dùng súng thì chúng ta sẽ xử lý người đó.”

Thẩm Đống đáp: “Đã hiểu rồi Lý tiên sinh, ngươi sẽ đi nói chuyện với bọn họ sao?”

Lý Văn Bân: “Đương nhiên.”

Thẩm Đống cười nói: “Vất vả cho hai vị Lý tiên sinh, nào, cụng ly.”

Một chai La Romanee-Conti, Thẩm Đống uống chưa hết một ly, còn lại đều vào bụng của Lý Hiền và Lý Văn Bân,

Tự mình tiễn hai người rời đi, Thẩm Đống hỏi: “A Hoa, La Romanee-Conti có thật sự là loại rượu ngon nhất không?”

CHƯƠNG 423: ĐẬP PHÁ CHỖ CỦA TƯỞNG THIÊN SINH (2)

A Hoa nói: “Một chai có giá ba mươi ngàn đô la Mỹ, chắc là cũng ngon lắm chứ?”

Tròng mắt của Thẩm Đống như sắp rớt ra ngoài, kêu lên: “Một bình rượu nát này có giá ba mươi ngàn đô la Mỹ? Ngươi mua khi nào vậy?”

A Hoa bất mãn nói: “Đống ca, lúc trước ngươi nói với ta là Hân tỷ, Thu Đề và u tiểu thư đều thích rượu vang đỏ, bảo ta đi mua vài chai về mà. Ta liền đi mua ba chai La Romanee-Conti và sáu chai Lafite. Nếu ngươi cảm thấy quá đắt cũng không sao, ta có thể bán lại. Mấy loại rượu vang đỏ xa xỉ đắt tiền này không lo bị ế đâu.”

Thẩm Đống nói: “Thôi đừng, ngày mai đều đem tất cả đến biệt thự đi. Mẹ nó, hèn gì hai tên kia uống hết cả chai rồi mới bằng lòng rời đi. Sớm biết trước rượu đắt tiền như thế thì ta đã không lấy ra mời rồi.”

A Hoa hỏi: “Đống ca, bọn họ tới tìm ngươi làm gì thế?”

Thẩm Đống bĩu môi nói: “Mấy lời sáo rỗng thôi. A Hoa, chúng ta phải chuẩn bị cho tốt. Vào lúc 11 giờ tối ngày mai, chắc chắn bốn xã đoàn lớn sẽ tấn công chúng ta, mà ta không muốn chỉ phòng thủ mà không chống trả.”

A Hoa hỏi: “Đống ca, ngươi tính làm gì?”

Thẩm Đống đáp: “Bắt giặc thì phải bắt vua trước. Nếu đã xác định phải đánh thì chúng ta cần tiên hạ thủ vi cường(*). Địa bàn của Tưởng Thiên Sinh là ở Central. Buổi tối hôm nay, kêu năm người A Sinh, A Huy, A Tu, Hạ Hầu Vũ và Vương Triết mang người đi đập phá những nơi mà hắn ta quản lý đi. 500 triệu đô la Hồng Kông của Tưởng Thiên Sinh còn nằm trong tay ta, để xem hắn còn có thể lấy ra bao nhiêu tiền để đền bù cho mấy ông chủ ở đó?”

(*) 先下手 为强 : Ra tay trước thì chiếm được lợi thế.

Xã đoàn có được quyền quản lý địa bàn cũng không có nghĩa rằng họ có thể ngồi không thu tiền, mà phải cần thiết đảm bảo cho hoạt động kinh doanh ở đó được an toàn.

Mặc kệ là do nguyên nhân gì, chỉ cần địa bàn quản lý xảy ra vấn đề thì xã đoàn có trách nhiệm cần phải bồi thường thiệt hại.

Nếu không, sau này những ông chủ của các nơi đó sẽ không tin tưởng vào xã đoàn kia nữa.

A Hoa do dự nói: “Đống ca, chúng ta làm như thế thì liệu có đắc tội với mấy ông chủ lớn đó không?”

Thẩm Đống nói: “Bảo các huynh đệ đeo thêm mặt nạ, đập phá xong thì nhanh chân bỏ chạy. Chỉ cần không bị bắt được chứng cứ thì chúng ta không hề có liên quan gì.”

A Hoa gật đầu: “Ta sẽ lập tức đi sắp xếp.”

Tại Central có rất nhiều có hộp đêm và vũ trường, Thẩm Đống và A Hoa bàn với nhau một chút, chọn ra từ trong số đó năm nơi xa hoa đông đúc nhất.

Hai tiếng sau, năm đại cao thủ mỗi người dẫn theo một đám người, thẳng tiến đến các mục tiêu được định ra.

Những tiểu đệ của Tưởng Thiên Sinh bị đánh cho không kịp phản ứng, mấy địa điểm kia bị đập phá tan tành.

Tưởng Thiên Sinh vừa được đại minh tinh Phương Đình xoa bóp cho, nghe thấy tin báo này thì vội vã mặc quần áo vào, triệu tập các huynh đệ đi đến đó chi viện.

Đáng tiếc, chờ cho đến khi bọn họ đến nơi thì người của Thẩm Đống đã rời đi hết.

“A Sinh, hộp đêm của ta vừa mới chi ra hơn 20 triệu đô la Hồng Kông để sửa sang lại, còn chưa kịp kiếm tiền về bù vốn thì đã bị người ta đập phá. Ta phải làm gì với khoản lỗ này đây?” Triệu Quang Minh - ông chủ của hộp đêm Nhu Tình nói với vẻ chán nản.

Tưởng Thiên Sinh nhẹ nhàng an ủi hắn ta: “Minh ca, thật xin lỗi, là do người của ta không để tâm. Ta sẽ chịu trách nhiệm về những tổn thất có liên quan.”

Triệu Quang Minh thở dài, nói: “Thực lực đám tiểu đệ của ngươi không tồi, nhưng mà so với người ta thì còn kém xa, một đám tất cả đều bị đánh gãy chân. A Sinh, có phải ngươi đã đắc tội ai hay không?”

Tưởng Thiên Sinh nhíu mày: “Ta muốn xem camera giám sát.”

Triệu Quang Minh nói: “Camera đã sớm bị nhóm người kia đập nát hết rồi. Bọn họ đều mang mặt nạ, sau khi phá xong thì xoay người chạy đi, không hề để lại bất kỳ một manh mối nào.”

Tưởng Thiên Sinh gật đầu nói: “Ta đã biết. Minh ca, ngươi đi nghỉ ngơi đi, chuyện này ta sẽ giải quyết.”

Sau khi Triệu Quang Minh rời đi, sắc mặt của Tưởng Thiên Sinh vô cùng âm trầm.

Phí sửa chữa lại hộp đêm Nhu Tình, phí bồi thường và phí chữa thương cho các tiểu đệ, ít nhất cũng phải lên đến hơn 10 triệu.

Mà còn có bốn địa điểm khác cũng xảy ra chuyện đập phá như hộp đêm Nhu Tình.

Nói cách khác, đối phương đập phá mất 20 phút, còn Tưởng Thiên Sinh phải bồi thường từ 40 đến 50 triệu.

Thiệt hại lớn như vậy, cho dù là Tưởng Thiên Sinh có nhiều tiền nhiều của cũng không khỏi cảm thấy có chút đau lòng.

Đáng sợ nhất là ảnh hưởng tiêu cực sau đó.

Nếu không giải quyết chuyện này một cách ổn thoải, những ông chủ lớn đó sẽ nghĩ Hồng Hưng không bảo kê được nữa.

CHƯƠNG 424: CHÚNG TA LÀ NGƯỜI KINH DOANH ĐÓNG THUẾ, GẶP CHUYỆN THÌ BÁO CẢNH SÁT (1)

Một khi xuất hiện phản ứng dây chuyền thì càng rắc rối hơn.

“Thẩm... Đống...”

Tưởng Thiên Sinh dùng mông nghĩ cũng biết do là Thẩm Đống làm.

Bản thân hắn ta còn chưa ra tay đâu, vậy mà Thẩm Đống lại khiêu chiến trước, mục tiêu là nhằm vào hắn ta, điều này làm cho Tưởng Thiên Sinh vô cùng bực bội.

Một lát sau, Trần Diệu đuổi đến nơi.

“Tưởng tiên sinh, ta đã đi kiểm tra những vũ trường và hộp đêm bị đập phá khác, thiệt hại rất lớn.”

Vẻ mặt Tưởng Thiên Sinh lạnh lẽo, nói: “Có qua mà không có lại thì thật thất lễ. Thẩm Đống dám đập phá chỗ của chúng ta thì chúng ta cũng phải đi đập nơi của hắn mới được.”

Trần Diệu nói: “Tưởng tiên sinh, quy mô của các hộp đêm vũ trường chỗ địa bàn của Thẩm Đống cũng không lớn cho lắm. Thật ra hắn có mấy địa điểm khá xa hoa, trong số đó có hộp đêm Bích Hải.”

Tưởng Thiên Sinh nói: “A Diệu, tập hợp người của chúng ta lại đi, đến đập hộp đêm Bích Hải.”

Trần Diệu khuyên: “Tưởng tiên sinh, Thẩm Đống đã sắp xếp không ít người đến bảo vệ hộp đêm Bích Hải, thậm chí còn thuê các nhân viên an ninh của vài công ty vệ sĩ. Chúng ta mà cứ hành động hấp tấp thì không đạt được kết quả gì đâu.”

Tưởng Thiên Sinh nói: “Vậy thì tìm thêm người đi. A Diệu, chúng ta phải gậy ông đập lưng ông. Nếu không, ngày mai chuyện này mà lan truyền đi thì sẽ tạo nên ảnh hưởng không tốt đến với danh tiếng của Hồng Hưng chúng ta.”

Trần Diệu gật đầu nói: “Được, ta sẽ đi vẫy cờ.”

...

Vào lúc Trần Diệu đang vẫy cờ, nằm vùng mà Thẩm Đống xếp vào đã thông báo cho hắn biết tin Tưởng Thiên Sinh muốn đến đập hộp đêm Bích Hải.

Thẩm Đống đã sớm đoán được chuyện này, lập tức gọi điện thoại cho tiểu Mã ca.

Tiểu Mã ca nói: “Đống ca, ta lập tức đi vẫy cờ đây, phải đánh bọn họ một trận thật đau mới được.”

Thẩm Đống tức giận nói: “Đánh cái con khỉ. Ngươi là ai? Là người đóng thuế. Mỗi tháng ngươi đóng thuế hơn mấy chục triệu. Bây giờ có xã đoàn muốn đến phá hộp đêm của một người nộp số tiền thuế khổng lồ như ngươi thì người tốt nhất đứng ra giải quyết chuyện này là cảnh sát mới đúng.”

“Ý của ngươi là báo cảnh sát sao?”

Tiểu Mã ca hơi do dự, nói: “Đống ca, làm như vậy liệu có ổn không? Sẽ bị người trên giang hồ khinh thường đó.”

Thẩm Đống nói: “Ta đã rời khỏi Hồng Hưng rồi, không phải người của giới xã hội đen nữa. Cho nên cần đánh thì đánh, nên báo cảnh sát thì phải báo cảnh sát, không cần phải kiêng nể gì cả. Ta sẽ phái Trần Huy dẫn người qua hỗ trợ cho ngươi.”

Tiểu Mã ca nói: “Ok Đống ca, ta biết nên làm thế nào mà.”

Sau khi nói chuyện với Thẩm Đống xong, tiểu Mã ca lập tức gọi điện cho đồn cảnh sát ở Tiêm Sa Chủy, đồng thời cũng triệu tập các tiểu đệ của mình đến.

Sở cảnh sát Tiêm Sa Chủy rất coi trọng một nơi nộp tiền thuế nhiều như hộp đêm Bích Hải, đã cử hơn 30 cảnh sát đến đây.

Chỉ là hiệu suất của bọn họ có hơi thấp.

Từ khi cảnh sát triệu tập cho đến lúc đi đến nơi thì mất khoảng hơn một tiếng đồng hồ.

Lúc này, hơn một ngàn tiểu đệ của Tưởng Thiên Sinh đã đến, đang đứng trước cửa của hộp đêm Bích Hải, chiến đấu kịch liệt với hơn hai trăm nhân viên bảo vệ.

Hơn hai trăm nhân viên bảo vệ này đều đến từ phía bắc, là quân nhân xuất ngũ. Mặc dù không thể lấy một địch mười, nhưng lấy một đấu ba hay lấy một đấu năm đều không thành vấn đề.

Lúc cảnh sát đuổi đến nơi thì đã có hơn ba trăm tiểu đệ bên phe của Tưởng Thiên Sinh bị đánh gục trên mặt đất, sống chết không rõ.

Bên Thẩm Đống cũng có hơn hai mươi tiểu đệ bị thương, được các đồng bạn cứu giúp và đỡ vào trong hộp đêm nghỉ ngơi.

Đây chính là chỗ tốt của việc chiến đấu trên sân nhà.

“Đoàng.”

Tổ trưởng của tổ chống xã hội đen ở Tiêm Sa Chủy - Phì Sa nã một phát súng chỉ thiên lên trời để cảnh cáo.

Nghe được tiếng súng, hai bên đang đánh nhau đều ngừng lại.

Phì Sa hô to: “Tất cả mọi người ngồi xổm xuống mặt đất, hai tay ôm đầu cho ta.”

Dù cho chỉ có hơn ba mươi cảnh sát, nhưng ai cũng đều có súng nên người của Hồng Hưng không dám không nghe. Tất cả đều ôm đầu, thành thành thật thật ngồi xổm trên đất.

“Các ngươi cũng ngồi xổm xuống cho ta.”

Phì Sa nói với đám người Trần Huy.

Tiểu Mã ca chạy từ trong hộp đêm ra, nói: “Tiên sinh, bọn họ đều là nhân viên bảo vệ của hộp đêm Bích Hải chúng ta, không phải tội phạm.”

Phì Sa nhíu mày hỏi: “Ngươi là ai?”

Tiểu Mã ca lấy danh thiếp ra và nói: “Ta là quản lý của hộp đêm Bích Hải.”

Phì Sa: “Chuyện này có liên quan đến hơn một ngàn người đánh nhau, bọn họ cần phải theo ta về đồn.”

Tiểu Mã ca nói: “Nếu nhân viên bảo vệ của hộp đêm chúng ta đi về đồn với các ngươi hết rồi, mà lại có người đến đập phá thì cảnh sát các ngươi có bồi thường thiệt hại không?”

CHƯƠNG 425: CHÚNG TA LÀ NGƯỜI KINH DOANH ĐÓNG THUẾ, GẶP CHUYỆN THÌ BÁO CẢNH SÁT (2)

Phì Sa: “Ý của ngươi là gì?”

Tiểu Mã ca trầm giọng nói: “Mỗi tháng, hộp đêm Bích Hải của chúng ta nộp lên cục thuế đảo Hồng Kông hơn 10 triệu tiền thuế. Từ lúc báo cảnh sát đến bây giờ đã hơn một tiếng trôi qua. Nếu không nhờ có các nhân viên của chúng ta thì hộp đêm này đã sớm bị đám người kia đập nát rồi. Bây giờ ngươi muốn đưa các nhân viên bảo vệ về đồn, thì trong lúc đó, ngươi có thể đảm bảo rằng sẽ không có ai dám đến đây gây rắc rối cho chúng ta không? Nếu hộp đêm của chúng ta bị đập thì phí sửa chữa lại cũng hơn trăm triệu đô la Hồng Kông, vậy ngươi bồi thường hay sở cảnh sát Tiêm Sa Chủy bồi thường?”

“Điều động chậm, hiệu suất thấp, làm việc kém hiệu quả và tùy hứng, không hề suy nghĩ cho người kinh doanh như chúng ta chút nào. Tiên sinh, nếu ngươi vẫn tiếp tục như vậy thì ta sẽ đến cục cảnh sát đảo Hồng Kông để khiếu nại ngươi. Cùng lúc đó, nếu hộp đêm Bích Hải có bất cứ thiệt hại nào thì ngươi phải chịu bồi thường.”

Tiểu Mã ca nói một tràng dài, khiến cho Phì Sa cũng đơ cả người, qua một hồi lâu mới nói: “Thôi được rồi, tìm vài nhân viên bảo vệ rồi ghi chép hiện trường lại là được.”

Tiểu Mã ca nở một nụ cười, nói: “Cảm ơn tiên sinh.”

Trần Huy và các tiểu đệ của hắn ra tay không lưu tình, trong số hơn 300 người bị thương của bên Hồng Hưng, có ít nhất 50 người chết ngay tại chỗ. Những tên côn đồ khác bị thương không nhẹ, cần ít nhất hơn hai tháng mới bình phục được.

Cảnh sát không thể không gọi xe cứu thương để đưa mấy tên côn đồ đó vào bệnh viện.

Đám côn đồ khác thì đều bị nhốt lại.

Cảnh sát rời đi, tiểu Mã ca báo cáo lại toàn bộ sự việc cho Thẩm Đống.

Thẩm Đống cười nói: “Làm tốt lắm. Tiểu Mã, nhớ kỹ, bây giờ chúng ta đang là thương nhân, là đại gia nộp thuế cho đảo Hồng Kông. Cảnh sát là bảo tiêu của chúng ta, phải có trách nhiệm bảo vệ, đảm bảo an toàn. Sau này nếu như có chuyện hàng trăm hàng ngàn người kéo đến đập phá hộp đêm nữa thì không cần do dự, cứ báo cảnh sát ngay lập tức, ngươi hiểu chưa?”

Tiểu Mã ca nói: “Đã hiểu. Ha ha, hôm nay thật sự là quá sung sướng. Trước kia khi nhìn thấy cảnh sát, ta cứ luôn có cảm giác chột dạ không yên. Bây giờ ta còn khiển trách cả cảnh sát, mà hắn còn không dám cãi lại ta nữa chứ. Ha ha, nhớ lại mà sướng cả người.”

Thẩm Đống nói: “Ngày mai ngươi đi đến sở cảnh sát Tiêm Sa Chủy để khiếu nại bọn họ điều động chậm trễ đi, tốt nhất là có thể khiến cho bọn họ thành lập một đội tuần tra bên ngoài hộp đêm Bích Hải.”

Tiểu Mã ca gật đầu: “Được, Đống ca, ngày mai ta sẽ đi đến sở cảnh sát Tiêm Sa Chủy.”

Thẩm Đống nói: “Còn nữa, ngươi và A Thiền nhất định phải chú ý an toàn đấy. Phải mang theo vệ sĩ bảo vệ 24/24, cho đến khi nào cơn sóng gió này trôi qua mới thôi.”

Tiểu Mã ca đáp: “Ta biết rồi.”

Ngày hôm sau, chuyện giao tranh giữa Thẩm Đống và Tưởng Thiên Sinh đã bị lan truyền ra ngoài, gây nên một trận ồn ào xôn xao.

“Năm nơi bị Thẩm Đống đập phá, lần này Hồng Hưng thiệt hại ít nhất là 50 triệu.”

“Cái này cũng chưa là gì đâu, mất mặt nhất chính là hơn một ngàn người của Hồng Hưng kéo đến hộp đêm Bích Hải. Chẳng những không thành công mà còn ngược lại, bị thương vong hơn trăm người. Tưởng Thiên Sinh không chỉ phải trả phí an gia và chi phí y tế chữa thương, còn phải đến sở cảnh sát để chuộc người về nữa.”

“Dưới trướng tướng mạnh không có binh hèn. Thẩm Đống không hổ danh là đệ nhất cao thủ trên đảo Hồng Kông, ngay cả thuộc hạ cũng lợi hại như vậy.”

“Nói nhảm. Ta nghe nói là tất cả tiểu đệ của Thẩm Đống đều là quân nhân phía bắc đã xuất ngũ đấy, có thể lấy một chọi mười, không nói chơi đâu.”

“Mẹ nó, Thẩm Đống lợi hại như vậy, hèn gì Tưởng Thiên Sinh muốn diệt trừ hắn? Nếu đổi lại là ta thì khẳng định cũng sẽ làm như vậy.”

…..

Mọi người bàn tán sôi nổi.

Lúc đầu, Lâm Hoài Nhạc đã đồng ý với Tưởng Thiên Sinh sẽ cùng nhau đối phó với Thẩm Đống. Bây giờ hắn ta nhìn thấy Thẩm Đống mạnh như thế thì thái độ không rõ ràng nữa.

Còn về phía Trung Nghĩa Tín và Đông Tinh thì ỷ vào thực lực mạnh, có nhiều tiểu đệ nên thái độ vẫn kiên quyết như cũ.

Vào lúc 10 giờ sáng, tiểu Mã ca dẫn theo luật sư đi đến sở cảnh sát Tiêm Sa Chủy.

Khi bước xuống xe, vừa lúc đụng phải Trần Diệu đang đến nộp tiền bảo lãnh.

Trên mặt tiểu Mã ca nở một nụ cười tươi tắn, nói: “Diệu ca, đã lâu không gặp nha.”

Vẻ mặt của Trần Diệu thì hoàn toàn trái ngược, vô cùng âm trầm lạnh lẽo, nói: “Tiểu Mã, đêm qua là ngươi báo cảnh sát có đúng không?”

Tiểu Mã ca chỉnh trang lại bộ âu phục một chút rồi trả lời: “Ta bây giờ đang là một thương nhân. Có một đám côn đồ lưu manh đến gây rắc rối cho ta, đương nhiên ta phải báo cảnh sát rồi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!