Hắn lảo đảo đứng dậy, sau đó nhìn về phía bãi biển bên trái, miệng lẩm bẩm: "Dựa theo ký ức trong mộng cảnh, sư tỷ đang ở hướng này!"
Lăng Phong men theo hướng bãi biển bên trái mà đi tới.
Đi được vài trăm mét, Lăng Phong phát hiện Liễu Hàn Yên trên bờ biển, nàng vẫn chưa tỉnh lại, sắc mặt tái nhợt.
Lăng Phong nắm lấy cổ tay nàng, kiểm tra thân thể cho nàng.
Một lát sau, Lăng Phong buông cổ tay Liễu Hàn Yên ra, hắn cảm nhận được thân thể Liễu Hàn Yên tuy có chút suy yếu, nhưng cổ trùng trong cơ thể nàng đã không còn nữa.
"Cổ trùng lại cứ thế biến mất!"
Lăng Phong thầm cảm thán trong lòng.
Hắn nghĩ mãi không ra, tại sao cổ trùng trong người Liễu Hàn Yên lại biến mất vô cớ như vậy.
"Có lẽ là do cỗ sức mạnh thần bí và cường đại đã bộc phát trong cơ thể sư tỷ trước đó!"
Lăng Phong thầm nghĩ.
Hắn cúi người bế Liễu Hàn Yên lên.
"Ầm ầm!"
Hắn ôm Liễu Hàn Yên đi được một lúc, bầu trời vốn đang quang đãng vạn dặm bỗng chốc mây đen giăng kín, sấm chớp rền vang, cuồng phong gào thét, ngay sau đó mưa rào tầm tã đổ xuống.
Lăng Phong ôm Liễu Hàn Yên, loạng choạng đi về phía vùng đất cao hơn.
Một lúc sau, Lăng Phong cuối cùng cũng mang theo Liễu Hàn Yên tìm được một hang động.
Bên trong hang động tối như mực, Lăng Phong phóng ra linh thức của mình, hắn không hề cảm nhận được bất kỳ hơi thở sinh mệnh nào trong hang động này.
Hắn lấy ra một viên thủy tinh cầu từ trong túi trữ vật, thủy tinh cầu tỏa ra ánh sáng trắng dịu nhẹ, soi sáng cả hang động.
Hang động này rất lớn, rộng chừng mấy chục mét vuông.
Hơn nữa trên vách hang còn có một cửa thông gió, khiến không khí trong động có thể lưu thông, không hề ngột ngạt.
Lăng Phong lấy ra một tấm thảm từ trong túi trữ vật, sau đó mới nhẹ nhàng đặt Liễu Hàn Yên xuống.
"Khụ khụ..."
Lúc này, Liễu Hàn Yên ho khan một tiếng rồi tỉnh lại.
"Sư đệ?"
Liễu Hàn Yên nhìn thấy Lăng Phong, có chút mơ màng.
"Sư tỷ, cuối cùng tỷ cũng tỉnh rồi!"
Lăng Phong thấy Liễu Hàn Yên tỉnh lại thì cũng rất vui mừng.
Liễu Hàn Yên nhìn quanh một lượt rồi mở miệng hỏi Lăng Phong: "Sư đệ, chúng ta đang ở đâu vậy?"
Lăng Phong khẽ nhíu mày, nói: "Ta cũng không biết chúng ta đang ở đâu nữa. Trước đó ở trên Trùng Đảo, người của Trùng Đảo đã dùng bí pháp đánh thức cổ trùng trong cơ thể tỷ, sau đó trong người tỷ bộc phát ra một luồng sức mạnh cường đại. Dưới sự trợ giúp của luồng sức mạnh đó, thực lực của tỷ tăng vọt, có thể sánh với nửa bước Đại Năng, tại chỗ giết chết mấy vị trưởng lão của Trùng Đảo, cuối cùng còn giao đấu với đảo chủ Trùng Đảo..."
Lăng Phong kể lại toàn bộ sự việc xảy ra trên Trùng Đảo cho Liễu Hàn Yên nghe.
"Sư đệ, những gì đệ nói đều là thật sao?"
Liễu Hàn Yên nghe xong lời Lăng Phong, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.
Nàng không ngờ trong cơ thể mình lại có một luồng sức mạnh cường đại đến thế.
Nửa bước Đại Năng?
Sức mạnh như vậy, trước đây Liễu Hàn Yên có nằm mơ cũng không dám tưởng tượng.
Vậy mà bây giờ Lăng Phong lại nói với nàng, trong cơ thể nàng có một luồng sức mạnh cường đại như vậy.
Điều này khiến nàng cảm thấy thật không thể tin nổi.
"Là thật, cổ trùng trong cơ thể tỷ cũng đã biến mất rồi!"
Lăng Phong gật đầu với Liễu Hàn Yên.
Bây giờ cổ trùng trong người Liễu Hàn Yên đã biến mất, hắn cũng hoàn toàn yên tâm.
"Cổ trùng biến mất?"
Liễu Hàn Yên sững sờ, ngay sau đó trong lòng dâng lên một trận cuồng hỉ.
Nàng biết Lăng Phong sẽ không lừa mình.
"Đúng vậy, sau khi tỉnh lại, ta đã kiểm tra cho tỷ một lần, cổ trùng trong cơ thể tỷ đã biến mất!"
Lăng Phong mỉm cười với Liễu Hàn Yên, sau đó mở miệng nói: "Sư tỷ, tỷ đi tắm trước đi, thay một bộ quần áo khác, y phục của tỷ bây giờ ướt sũng, khó chịu lắm!"
"Tắm ư? Tắm thế nào bây giờ?"
Liễu Hàn Yên nhìn hoàn cảnh xung quanh, đôi mày thanh tú nhíu lại.
"Cách thì có nhiều mà!"
Lăng Phong cười với Liễu Hàn Yên, sau đó thi triển Hóa Trúc Thuật, dùng tre đan thành một chiếc bồn tắm khổng lồ, hắn lại thi triển bí thuật, lấp kín những khe hở giữa các thanh tre.
Sau đó hắn thi triển Linh Vũ Quyết, ngưng tụ hơi nước xung quanh lại, dẫn nước vào trong bồn tắm.
"Sư tỷ tắm trước đi!"
Lăng Phong nói xong với Liễu Hàn Yên, định đi ra ngoài cửa động.
"Sư đệ, đệ định làm gì vậy?"
Liễu Hàn Yên vội gọi Lăng Phong lại.
"Tỷ cứ tắm đi, ta ra ngoài dầm mưa cho sảng khoái!"
Lăng Phong cười với Liễu Hàn Yên, sau đó xoay người rời khỏi sơn động.
Liễu Hàn Yên có chút bất đắc dĩ.
Nàng cởi y phục của mình, bước vào bồn tắm, chậm rãi nhắm mắt lại.
Nàng phát hiện, trong đầu mình bỗng dưng xuất hiện một luồng thông tin xa lạ.
"Luồng thông tin xa lạ này, dường như là một loại công pháp rất cường đại!"
Liễu Hàn Yên trong lòng kinh hãi không thôi, nàng không ngờ trong đầu mình lại xuất hiện một bộ công pháp cường đại đến thế.
"Công pháp này, chắc hẳn có liên quan đến luồng sức mạnh thần bí cường đại trong cơ thể ta!"
Liễu Hàn Yên thầm nghĩ.
Bên ngoài vẫn là cuồng phong gào thét, Lăng Phong cởi bỏ y phục, sau đó thi triển Linh Vũ Quyết, gom nước mưa xung quanh lại rồi gột rửa thân thể.
Thân thể hắn lơ lửng giữa không trung, sau đó vô thức vận chuyển công pháp trong cơ thể.
Linh khí đất trời xung quanh nhanh chóng tụ về phía hắn.
Hắn lập tức tiến vào một trạng thái tu luyện huyền diệu.
Khoảng nửa canh giờ sau.
"A..."
Trong sơn động truyền đến tiếng hét thất thanh của Liễu Hàn Yên.
Lăng Phong đang trong trạng thái tu luyện đột nhiên mở mắt.
"Sư tỷ!"
Trên mặt Lăng Phong hiện lên một tia lo lắng, thân hình lập tức bay về phía cửa động.
Khi hắn bay về phía cửa động, những dòng nước mưa đang bao quanh thân thể hắn tức thì tiêu tán, mà hắn cũng không kịp mặc y phục, chỉ khẽ động ý niệm, Phượng Hoàng Chiến Y lập tức bao trùm lên thân thể hắn, tạo thành một bộ chiến bào màu xám trắng.
Nhưng khi Lăng Phong vừa tiến vào sơn động, hắn liền phát hiện một bóng người lao về phía mình.
Hắn theo bản năng chuẩn bị ra tay, nhưng lại phát hiện người lao về phía mình chính là sư tỷ của hắn, Liễu Hàn Yên.
Giờ phút này, Liễu Hàn Yên vừa tắm xong, mái tóc ướt sũng, nàng khoác trên người một tấm lụa mỏng, thân thể kiêu hãnh mềm mại như ẩn như hiện.
Ngay lúc Lăng Phong còn đang sững sờ, Liễu Hàn Yên đã lao tới, sau đó ôm chặt lấy Lăng Phong.
"Sư đệ, đêm nay sư tỷ muốn đệ!"
Liễu Hàn Yên nhìn Lăng Phong với vẻ mặt thâm tình, sau đó ôm Lăng Phong xoay người, bay về phía sâu trong sơn động.
Tiến vào sâu trong sơn động, Lăng Phong mới phát hiện, nơi này đã được Liễu Hàn Yên tỉ mỉ bài trí một phen, bên trong treo những tấm rèm lụa sặc sỡ, còn có rất nhiều đèn màu xinh đẹp điểm xuyết.
Trên mặt đất, trải mười mấy tấm thảm dày.
"Sư tỷ, không được!"
Lăng Phong lập tức có chút hoảng hốt.
"Ngươi mà dám phản kháng, ngươi không phải là đàn ông..."
Liễu Hàn Yên hung hăng trừng mắt nhìn Lăng Phong, sau đó trực tiếp đè hắn xuống!
...
Ba canh giờ sau, mưa bên ngoài đã tạnh.
Lăng Phong nắm tay Liễu Hàn Yên, từ trong sơn động bước ra, bầu trời vốn u ám cũng đã sáng lên.
Thế nhưng xung quanh lại phiêu đãng sương trắng dày đặc, tầm nhìn chỉ khoảng 30 mét.
Hắn bắt đầu cùng Liễu Hàn Yên thăm dò hòn đảo thần bí này.
Một canh giờ sau, Lăng Phong và Liễu Hàn Yên đứng trên một vùng phế tích.
Mảnh phế tích này, Lăng Phong đã từng thấy trong giấc mộng.
Nhưng đó cũng là phân cảnh cuối cùng trong mộng cảnh của hắn.
Chuyện sau đó, hắn cũng không biết.
Ngay cả trước đó, Lăng Phong cũng không ngờ mình lại bị chính sư tỷ của mình đè ngã.
Bởi vì hình ảnh trong mộng cảnh lướt qua quá nhanh, Lăng Phong chỉ có thể nắm bắt được vài phân cảnh rời rạc...
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ