Virtus's Reader
Hồng Mông Thiên Đế

Chương 1736: CHƯƠNG 1736: DOANH ĐỊA SỐ 333

Nam Cung Tử Nguyệt mỉm cười nói, trong lòng nàng đã sớm coi Lăng Phong là ca ca của mình. Hơn nữa, lần này đến Thượng Cổ chiến trường, ngay cả thân phận và tên gọi nàng cũng đổi thành Tần Nguyệt.

"Ca ca của ngươi?"

Du Long Đạo Quân và Huyễn Thạch Đạo Quân nghe Nam Cung Tử Nguyệt nói xong thì càng thêm nghi hoặc.

Ánh mắt Du Long Đạo Quân rơi trên người Thanh Lương và Thiên Khí, y cất tiếng hỏi: "Hai con Yêu thú này là sao vậy?"

Nam Cung Tử Nguyệt quay đầu nhìn thoáng qua Thanh Lương và Thiên Khí, sau đó nói: "Bọn chúng là huynh ấy mời tới giúp đỡ! Thực lực của chúng ít nhất cũng đạt tới cấp bậc Chiến Thần!"

Vừa rồi, cảnh tượng Thanh Lương và Thiên Khí tiêu diệt hai quân đoàn của Tu La tộc, Nam Cung Tử Nguyệt vẫn còn nhìn rõ mồn một.

Theo nàng thấy, có thể làm được đến mức đó, thực lực của Thanh Lương và Thiên Khí ít nhất cũng phải đạt tới cấp bậc Chiến Thần.

"Ca ca của ngươi mời tới giúp đỡ? Cấp bậc Chiến Thần?"

Nghe Nam Cung Tử Nguyệt nói xong, Du Long Đạo Quân và Huyễn Thạch Đạo Quân không khỏi hít vào một hơi khí lạnh.

Ban đầu, bọn họ còn tưởng quân đoàn của Nam Cung Tử Nguyệt bị hai đầu Hoang Cổ dị thú này tấn công nên đã chuẩn bị xuất thủ.

Thế nhưng điều khiến họ không ngờ là hai con dị thú này lại là người do đại ca của Nam Cung Tử Nguyệt mời tới giúp đỡ, hơn nữa còn có thực lực cấp bậc Chiến Thần.

Trong lòng họ cũng rất tò mò, vị đại ca này của Nam Cung Tử Nguyệt rốt cuộc là thần thánh phương nào mà lại có thể khiến hai đầu Yêu thú thực lực cường đại và hiếm có như vậy trở thành trợ thủ của mình?

"Đúng vậy, vô cùng cảm tạ các huynh đã đến trợ giúp chúng ta, bây giờ sắc trời đã muộn, lát nữa chúng ta cùng nhau về doanh địa nhé!"

Nam Cung Tử Nguyệt mở miệng nói với Du Long Đạo Quân và Huyễn Thạch Đạo Quân.

"Được thôi!"

Du Long Đạo Quân và Huyễn Thạch Đạo Quân gật đầu, sau đó quay người ra hiệu cho những người phía sau, tất cả mọi người liền giải trừ tư thế chiến đấu.

Nam Cung Tử Nguyệt quay trở lại quân đoàn của mình, sau đó nói với mọi người: "Trời đã tối, mọi người nghỉ ngơi tại chỗ, chờ chiến thuyền tới đón chúng ta!"

Bọn họ cách doanh địa rất xa, chỉ có thể cưỡi chiến thuyền mới có thể trở về doanh địa trước khi trời tối.

"Vâng!"

Người của quân đoàn Nam Cung Tử Nguyệt lập tức đáp lời, sau đó tất cả đều nghỉ ngơi tại chỗ.

Lăng Phong cũng bảo Thanh Lương và Thiên Khí hóa thành hình người.

"Hóa hình?"

Khi mọi người thấy Thanh Lương và Thiên Khí hóa hình thì đều có phần kinh ngạc.

Ai cũng biết, Yêu thú sinh trưởng bản địa ở Thượng Cổ chiến trường gần như đều không biết hóa hình.

Bây giờ thấy Thanh Lương và Thiên Khí hóa hình, họ đều có chút giật mình.

"Xem ra hai con Yêu thú này đã bị người nô dịch!"

Những người đó đều thầm nghĩ trong lòng.

Theo họ thấy, hai con Yêu thú này không phải là Yêu thú nguyên sinh trên Thượng Cổ chiến trường, mà thuộc về thế giới bên ngoài.

Sau khi hóa thành hình người, Thanh Lương và Thiên Khí cũng đi tới bên cạnh Lăng Phong, theo sát hắn.

Lúc này, Du Long Đạo Quân và Huyễn Thạch Đạo Quân cũng dẫn người đi tới.

"Du Long đại ca, Huyễn Thạch đại ca, ta xin giới thiệu với các huynh một chút, vị này là ca ca ta, Tần Kiêu!"

Lúc giới thiệu Lăng Phong, Nam Cung Tử Nguyệt còn vô cùng thân mật khoác tay hắn, sau đó nàng cũng chỉ vào Du Long Đạo Quân và Huyễn Thạch Đạo Quân rồi nói với Lăng Phong: "Tần Kiêu ca ca, vị này là Du Long đại ca, vị này là Huyễn Thạch đại ca! Bọn họ đều rất chiếu cố muội!"

"Tần Kiêu?"

Du Long Đạo Quân và Huyễn Thạch Đạo Quân nhìn Lăng Phong, cũng hơi sững sờ.

"Tần Kiêu là tên của ta, đạo hiệu của ta là Thiên Tà!"

Lăng Phong mỉm cười với Du Long Đạo Quân và Huyễn Thạch Đạo Quân, nói: "Đa tạ hai vị đã chiếu cố tiểu muội!"

"Ha ha, Thiên Tà đạo hữu không cần khách khí!"

Du Long Đạo Quân và Huyễn Thạch Đạo Quân lúc này cũng cười ha hả, tỏ ra rất khách sáo với Lăng Phong.

Bọn họ đều biết, Tần Kiêu trước mắt này không hề đơn giản, người có thể thu phục được hai đầu Yêu thú cấp bậc Chiến Thần há lại là kẻ tầm thường?

Sau đó, mọi người liền cùng nhau chờ đợi chiến thuyền.

Nửa canh giờ sau, ba chiếc chiến thuyền bay tới đây, chậm rãi hạ xuống.

Lăng Phong mang theo Thanh Lương và Thiên Khí cùng mọi người leo lên chiến thuyền.

Nửa canh giờ sau, họ trở về doanh địa số 333 của Nhân tộc, lúc này sắc trời đã tối đen hoàn toàn.

Thế nhưng trong doanh địa lại đèn đuốc sáng trưng.

Doanh địa số 333 rất lớn, có hơn một trăm quân đoàn, tổng cộng hơn mười mấy vạn người, chẳng khác nào một tòa thành trì cỡ nhỏ.

Lăng Phong đi theo Nam Cung Tử Nguyệt và mọi người cùng nhau xuống chiến thuyền.

Thanh Lương và Thiên Khí theo sát bên người Lăng Phong, sau khi xuống chiến thuyền, bọn chúng đều tò mò nhìn mọi thứ xung quanh.

Bởi vì đây là lần đầu tiên bọn chúng tiến vào doanh địa của Nhân tộc.

Tất cả mọi thứ trong doanh địa này đối với chúng đều vô cùng mới lạ.

Lăng Phong theo Nam Cung Tử Nguyệt trở về doanh địa của quân đoàn 99624, trực tiếp tiến vào tiểu viện của riêng nàng.

Nam Cung Tử Nguyệt là thủ lĩnh của quân đoàn 99624, nàng ở một mình trong một khoảng sân rộng.

Nàng sắp xếp ổn thỏa cho Lăng Phong và hai người kia xong, liền nói với Lăng Phong: "Tần Kiêu ca ca, muội đi tắm trước, sau đó sẽ nghỉ ngơi, hôm nay mệt quá rồi!"

"Được!"

Lăng Phong gật đầu.

Sau đó hắn cũng đi vào một căn phòng để nghỉ ngơi.

Thanh Lương và Thiên Khí được sắp xếp ở chung một phòng.

Bọn chúng không có ý kiến gì với sự sắp xếp này.

Sáng sớm hôm sau.

Lăng Phong đang tu luyện thì nghe thấy tiếng bước chân đến gần phòng mình, hắn đột nhiên mở mắt, nhìn ra phía cửa.

"Cốc cốc cốc... Tần Kiêu ca ca, dậy ăn sáng thôi!"

Một tràng tiếng gõ cửa cùng với giọng nói của Nam Cung Tử Nguyệt truyền vào tai Lăng Phong.

Mặc dù bây giờ họ đều là cường giả cấp bậc Đạo Quân, nhưng trong môi trường áp lực cao như Thượng Cổ chiến trường, sự trao đổi chất trong cơ thể họ diễn ra rất nhanh, điều này cũng dẫn đến thể lực bị tiêu hao mau chóng.

Và họ cũng cần ăn uống kịp thời để bổ sung thể năng.

Thức ăn mà họ dùng đều là một số loại linh thực cao cấp.

"Biết rồi!"

Lăng Phong đáp lại một tiếng, sau đó cũng bước xuống giường.

Hắn mở cửa phòng, rồi gọi Thanh Lương và Thiên Khí dậy.

Thanh Lương và Thiên Khí cả đêm không ngủ, nhưng không có mệnh lệnh của Lăng Phong, bọn chúng cũng không dám ra khỏi phòng.

Khi Lăng Phong và hai người kia đi vào tiền sảnh, lại thấy Nam Cung Tử Nguyệt đang ngồi trước một chiếc bàn.

Trên mặt bàn bày hai xửng bánh bao.

Những chiếc bánh bao này nóng hôi hổi, đều được làm từ bột mì xay từ linh mạch cao cấp.

"Tần Kiêu ca ca, mau tới đây!"

Nam Cung Tử Nguyệt thấy Lăng Phong đi ra, lập tức đến bên cạnh hắn, kéo tay hắn đến ngồi xuống bên bàn.

Mà Thiên Khí và Thanh Lương thì đứng ở đằng xa, không đi tới.

Thế nhưng khi ngửi thấy mùi thơm của bánh bao, bọn chúng cũng không ngừng nuốt nước miếng.

Nhìn thấy bộ dạng này của chúng, Lăng Phong cười cười, cầm lấy hai cái bánh bao ném về phía chúng.

Bọn chúng mắt tinh tay lẹ, lập tức bắt lấy bánh bao.

"Ăn đi!"

Lăng Phong nói với cả hai.

"Đa tạ sư tôn!"

Thiên Khí và Thanh Lương đều lập tức hành lễ với Lăng Phong.

"Bọn chúng gọi ngươi là sư tôn?"

Nam Cung Tử Nguyệt nghe được cách xưng hô của Thanh Lương và Thiên Khí đối với Lăng Phong thì có vẻ hơi ngạc nhiên...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!