Lăng Phong kiểm tra vô cùng cẩn thận. Trọn vẹn nửa nén hương sau, hắn mới buông tay Mân Nguyên đại sư ra, mở to mắt nói:
"Đại sư, trong cơ thể ngài tích tụ một lượng lớn hỏa độc. 30 năm trước ngài từng bị thương, mắt của ngài bị một luồng sức mạnh thuộc tính Băng Hàn làm tổn thương, còn chân của ngài thì bị một nguồn sức mạnh thuộc tính Lôi bá đạo đánh trúng. Vừa rồi ta đã xem qua, ta hoàn toàn có thể giúp ngài khôi phục!"
"Thật sao?"
Mân Nguyên đại sư kinh ngạc nhìn Lăng Phong. Ban đầu, lão cứ ngỡ sau khi kiểm tra xong, Lăng Phong sẽ lắc đầu thở dài.
Nào ngờ bây giờ Lăng Phong lại nói có thể giúp lão hoàn toàn khôi phục.
Lão sững sờ một lúc rồi nhanh chóng hoàn hồn, cất tiếng hỏi: "Ngươi thật sự có thể giúp ta khôi phục sao?"
Lăng Phong gật đầu: "Đúng vậy!"
Lăng Phong không hề khoa trương. Hắn sở hữu Bất Tử Chi Thân, trong Nguyên Linh lại có Sinh Mệnh nguyên lực, cộng thêm những bí thuật nghịch thiên như Linh Tê Chỉ và Huyền Linh Châm, việc chữa thương cho Mân Nguyên đại sư chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.
Mân Nguyên đại sư nhìn Lăng Phong, hơi thở cũng trở nên dồn dập.
Lăng Phong nhìn lão, cất lời: "Ta muốn cùng đại sư làm một giao dịch, ta giúp ngài khôi phục thân thể, ngài giúp ta luyện chế Thần Tằm Hóa Điệp Đan, tài liệu luyện đan do ta tự chuẩn bị, thế nào?"
Mân Nguyên đại sư nhìn Lăng Phong, vẻ mặt nghiêm nghị đáp: "Được!"
"Vậy bây giờ ta sẽ giúp đại sư loại bỏ hỏa độc trong cơ thể trước. Hỏa độc trong người ngài đã tích tụ quá nhiều, ảnh hưởng đến cả khiếu huyệt và kinh mạch. Rất nhiều kinh mạch đã bị hỏa độc ăn mòn, tắc nghẽn, nhiều khiếu huyệt cũng bị chúng hủy hoại dần!"
Nói rồi, Lăng Phong đi đến sau lưng Mân Nguyên đại sư, cất lời: "Bây giờ ta sẽ dùng bí thuật giúp ngài trừ độc, mong đại sư đừng phản kháng. Đương nhiên, nếu đại sư không tin tưởng ta thì ta có thể rời đi ngay lập tức!"
Lăng Phong biết, trên đời này, có được sự tin tưởng của một người là chuyện rất khó.
Hắn và Mân Nguyên đại sư trước nay chưa từng gặp mặt, hôm nay là lần đầu tiên, giữa hai người cũng chẳng hề thân quen.
Trong tình huống này, Mân Nguyên đại sư có toàn lực phối hợp với hắn hay không là điều rất khó nói, bởi vì nếu hắn có lòng dạ bất chính thì trong tình huống này, việc lấy mạng Mân Nguyên đại sư là vô cùng dễ dàng.
"Cứ tới đi, lão già xương khụ này của ta sống thêm ngày nào cũng là dày vò ngày đó!"
Vẻ mặt Mân Nguyên đại sư vô cùng kiên định. Tuy lão là cường giả Linh Thánh, nhưng thân thể lúc này đã là một cái xác tàn, hỏa độc trong người mỗi thời mỗi khắc đều đang giày vò lão.
Nếu không phải vì muốn cho người nhà trong gia tộc có cuộc sống tốt hơn, lão đã không cố gắng cầm cự đến tận bây giờ.
Bởi vì lão là một cường giả Đan Thánh, cho dù năng lực luyện đan hiện tại đã sa sút rất nhiều so với thời kỳ đỉnh cao, nhưng lý luận và kiến thức của lão vẫn còn đó.
Tuy bây giờ lão rất ít khi luyện đan, nhưng lại có thể dạy dỗ các tiểu bối khác luyện đan để thu lấy một chút lợi ích, trang trải cho gia tộc.
Những hậu bối của Mân Nguyên đại sư đều rất xuất chúng, mà đám hậu bối của lão cũng cần lượng lớn tài nguyên để bồi dưỡng, cho nên lão muốn tranh thủ thêm một chút cho họ.
Dù sao nếu đám hậu bối của lão không có đủ tài nguyên tu luyện, sẽ bị người khác bỏ lại ngày càng xa.
Sau đó, Mân Nguyên đại sư làm theo lời Lăng Phong, thả lỏng cơ thể, từ từ nhắm mắt lại, toàn lực phối hợp.
Lăng Phong thi triển Huyền Linh Châm, cắm vào huyệt Bách Hội của Mân Nguyên đại sư, sau đó khống chế Huyền Linh Châm phân tách từng tầng trong cơ thể lão.
Hỏa độc trong cơ thể Mân Nguyên đại sư tuy bá đạo nhưng cũng chỉ lan đến huyệt vị cấp thứ chín. Lăng Phong lại tu luyện tâm pháp Phượng Hoàng Kiếp, có thể nói là khắc tinh của loại hỏa độc này.
Nửa canh giờ sau, Lăng Phong đã hấp thu toàn bộ hỏa độc trong cơ thể Mân Nguyên đại sư không còn một tia.
Hắn thu Huyền Linh Châm về, nói với Mân Nguyên đại sư: "Xong rồi! Hỏa độc trong cơ thể ngài đã được ta hóa giải toàn bộ! Đại sư, ngài hãy vận công cảm nhận một chút! Nhưng đừng vận công quá mạnh, kinh mạch và khiếu huyệt trong người ngài hiện giờ vẫn còn rất yếu ớt, không thể chịu được lực lượng quá lớn!"
Lăng Phong không muốn nói những hỏa độc này đều bị hắn hấp thu, mà chỉ nói là bị hắn hóa giải.
Bởi vì "bị hấp thu" và "bị hóa giải" là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Nghe Lăng Phong nói xong, Mân Nguyên đại sư không mở mắt mà lập tức vận công.
Lão phát hiện hỏa độc trong cơ thể mình thật sự đã biến mất.
Trước kia, mỗi khi vận công, vì đám hỏa độc này mà kinh mạch và khiếu huyệt của lão đều sẽ đau đớn dữ dội.
Nhưng bây giờ, khi vận công, lão lại cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm, trong người không còn một chút cảm giác đau đớn nào, lão cảm thấy tất cả chuyện này thật quá mức hư ảo.
Một lát sau, lão ngừng vận công, mở mắt ra, kích động nói với Lăng Phong: "Không ngờ thiếu hiệp lại có thủ đoạn cao siêu đến vậy, lão hủ vô cùng cảm kích!"
Nói rồi, lão đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Lăng Phong.
Từ khi trở thành Luyện Đan Sư đến nay, hỏa độc trong cơ thể lão vẫn luôn là thứ không thể xua tan, ngày qua tháng lại tích tụ, dần dần biến thành một loại độc tố cực kỳ bá đạo.
Giờ phút này, hỏa độc trong người được Lăng Phong tiêu trừ, khiến lão có cảm giác như được tái sinh.
Lăng Phong mỉm cười nói với Mân Nguyên đại sư: "Đại sư không cần khách khí, ta giúp ngài cũng là giúp chính mình. Ngài hãy tìm một chỗ nằm xuống, ta sẽ chữa trị vết thương ở chân cho ngài!"
"Vậy làm phiền thiếu hiệp. Phải rồi, ta vẫn chưa biết tên của thiếu hiệp là gì?"
"Ta tên Tần Kiêu!"
Lăng Phong mỉm cười đáp.
"Tần Kiêu thiếu hiệp, vậy phiền ngài rồi!"
Mân Nguyên đại sư phất tay, một tấm thảm liền xuất hiện trên mặt đất, lão nằm xuống đó.
Lăng Phong nói với Mân Nguyên đại sư: "Đại sư, ngài có Luyện Thể Đan không? Không cần quá cao cấp, bát phẩm là được!"
"Có!"
Mân Nguyên đại sư lập tức gật đầu, sau đó lấy ra một bình ngọc màu trắng, nói: "Trong bình này có tất cả mười viên Luyện Thể Đan bát phẩm! Phẩm chất đều là cực phẩm trong số Luyện Thể Đan bát phẩm!"
"Được, ngài ăn hết đi!"
Lăng Phong nói với Mân Nguyên đại sư.
"Ăn hết sao?"
Con mắt duy nhất của Mân Nguyên đại sư lập tức trợn tròn. Lão bây giờ đâu còn là gã trai tráng thời trẻ, mà là một thân thể tàn tạ, kinh mạch căn bản không thể nào chịu nổi dược lực của mười viên Luyện Thể Đan bát phẩm.
"Đúng vậy, ăn hết đi. Có ta ở đây, ngài cứ yên tâm!"
Lăng Phong khẽ gật đầu với Mân Nguyên đại sư.
Mân Nguyên đại sư nhìn Lăng Phong, rồi cắn răng mở nắp bình, nuốt hết tất cả Luyện Thể Đan vào bụng.
Khi lão chuẩn bị vận công luyện hóa dược lực của Luyện Thể Đan, giọng nói của Lăng Phong lại vang lên bên tai: "Ngài không cần vận công, cứ nằm yên là được, tất cả cứ giao cho ta!"
Mân Nguyên đại sư gật đầu, sau đó thả lỏng toàn thân...
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi