Tiêu Kiếm cũng vô cùng ngưỡng mộ Diệp Lưu Ly, là kẻ theo đuổi nàng trung thành nhất, không có người thứ hai.
Bởi vì tất cả những kẻ khác muốn theo đuổi Diệp Lưu Ly, hoặc chỉ bị nghi là có ý đồ đó, đều đã bị hắn đánh cho chạy mất.
Lúc này, nhìn thấy Diệp Lưu Ly đang nằm trong lòng Lăng Phong, hai luồng sát khí lạnh lẽo lập tức loé lên trong mắt Tiêu Kiếm.
"Tiểu tử, lập tức buông bàn tay chó của ngươi ra!"
Tiêu Kiếm lớn tiếng quát Lăng Phong.
"Ừm?"
Lăng Phong khẽ nhíu mày, ngẩng đầu nhìn Tiêu Kiếm, thản nhiên cất lời: "Ngươi đang nói chuyện với ta sao?"
"Ngươi điếc à? Ta bảo ngươi lập tức bỏ bàn tay chó của ngươi ra! Lưu Ly sư muội không phải là kẻ ngươi có thể chạm vào!"
Tiêu Kiếm sầm mặt lại, một luồng sát khí nhàn nhạt tỏa ra từ người hắn.
Bởi vì hắn mới từ Trung Vực trở về, chưa hề nghe nói đến sự kiện đánh người ở Thanh Vân lâu, mà trước đó hắn vẫn luôn lịch luyện bên ngoài, rất ít khi để tâm đến chuyện của Huyền Kiếm Tông.
Giờ phút này, Tiêu Kiếm hoàn toàn không quen biết Lăng Phong.
"Lần này Lăng Phong gặp phiền phức rồi!"
"Đúng vậy, ta nghe nói Tiêu Kiếm sư huynh rất thích Lưu Ly sư muội, không cho phép bất kỳ ai có ý đồ gì với nàng!"
"Ta nghe nói trước đây có mấy kẻ vọng tưởng theo đuổi Lưu Ly sư muội, cuối cùng đều bị Tiêu Kiếm sư huynh đánh gãy chân!"
"Phải đó, có một lần ta đã tận mắt chứng kiến!"
"Bây giờ Lăng Phong này lại dám ôm Lưu Ly sư muội, e rằng hôm nay Tiêu Kiếm sư huynh chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua cho hắn!"
"Nhưng Lăng Phong này cũng không phải dạng dễ chọc, từ trước đến nay, những kẻ trong Huyền Kiếm Tông chúng ta chọc vào Lăng Phong đều không có kết cục tốt đẹp!"
"Ta thấy Lăng Phong sư đệ và Lưu Ly sư tỷ thật ra rất xứng đôi!"
Một vài đệ tử Thanh Vân phong không nhịn được lên tiếng.
"Ta cũng nghĩ vậy!"
Không ít đệ tử Thanh Vân phong cũng khẽ gật đầu.
Trong lòng họ, Diệp Lưu Ly là người của Thanh Vân phong, mà Lăng Phong cũng là người của Thanh Vân phong. Nếu Lăng Phong có thể chiếm được trái tim Diệp Lưu Ly, bọn họ cũng rất vui mừng, ít nhất theo họ thấy, đây gọi là phù sa không chảy ruộng ngoài.
Nếu Diệp Lưu Ly bị Tiêu Kiếm của Tử Vân phong theo đuổi thành công, cho dù Tiêu Kiếm là một thiên tài, trong lòng họ vẫn sẽ cảm thấy khó chịu.
"Hừ, Lăng Phong này là cái thá gì mà cũng dám tranh giành nữ nhân với Tiêu Kiếm sư huynh?"
"Đúng thế, nói về đẹp trai thì Lăng Phong không bằng Tiêu Kiếm sư huynh, nói về tài năng thì chắc chắn cũng không sánh bằng Tiêu Kiếm sư huynh!"
"Tiêu Kiếm sư huynh và Lưu Ly sư muội đơn giản là một đôi trời sinh đất tạo!"
Những đệ tử Tử Vân phong kia thấy Lăng Phong ôm Diệp Lưu Ly, trong lòng cũng rất khó chịu.
"Mẹ kiếp, đám người Tử Vân phong các ngươi mặt dày vừa thôi chứ? Lưu Ly sư muội là người của Thanh Vân phong chúng ta!"
Đệ tử Thanh Vân phong nghe những lời của đệ tử Tử Vân phong thì lập tức khó chịu, không ít người lên tiếng chửi mắng.
"Thì sao nào? Có bản lĩnh thì các ngươi theo đuổi Lưu Ly sư muội đi? Ai quy định đệ tử Tử Vân phong không được theo đuổi đệ tử Thanh Vân phong?"
"Đúng vậy, Thanh Vân phong các ngươi, bây giờ ngay cả một người dám công khai theo đuổi Lưu Ly sư muội cũng không có!"
"Người của Thanh Vân phong toàn một lũ nhát gan!"
Đám người Tử Vân phong lên tiếng châm chọc khiêu khích, hiện tại trong Huyền Kiếm Tông, xét về kiếm thuật dưới cảnh giới Nguyên Anh, không ai có thể so bì với Tiêu Kiếm.
Trong mắt rất nhiều người, Tiêu Kiếm chính là thiên tài trời sinh vì kiếm, sống vì kiếm.
"Lời này của ngươi quá đáng rồi đấy, mau xin lỗi, nếu không ta với ngươi không xong đâu!"
Nghe đệ tử Tử Vân phong nói đệ tử Thanh Vân phong là đồ nhát gan, không ít đệ tử Thanh Vân phong lập tức nổi giận.
"Quá đáng thì sao? Có gan thì động thủ đi!"
Đệ tử Tử Vân phong vẻ mặt đầy khiêu khích nhìn đám đệ tử Thanh Vân phong.
"Mẹ kiếp, ngươi đừng có ngông cuồng, đừng tưởng lão tử không dám động đến ngươi!"
Đám đệ tử Thanh Vân phong và đệ tử Tử Vân phong xung quanh lập tức cãi vã ầm ĩ.
"Tránh ra!"
Đúng lúc này, một tiếng quát lạnh từ bên ngoài đám đông truyền đến, những người đang ồn ào vội vàng dạt ra.
Phương Hằng dẫn theo Phương Du, Phương Thần và Phương Ngọc đi tới.
"Lăng Phong?"
Khi thấy Lăng Phong, Phương Hằng thoáng sững sờ, hắn không ngờ Lăng Phong cũng đến tham gia thí luyện Kiếm Trì.
Trước đây Phương Hằng từng giao đấu với Lăng Phong, tuy Lăng Phong rất lợi hại, nhưng Phương Hằng biết hắn chỉ là một tay mơ về kiếm thuật.
Nhìn thấy Lăng Phong ở đây khiến hắn cảm thấy có chút bất ngờ.
"Xảy ra chuyện gì vậy?"
Phương Hằng ngẩng đầu hỏi một đệ tử Thanh Vân phong bên cạnh.
"Tiêu Kiếm sư huynh ghen tuông vì Lưu Ly sư tỷ, muốn quyết đấu một trận với Lăng Phong sư huynh!"
Tên đệ tử Thanh Vân phong kia lập tức trả lời, hắn biết cha của Phương Hằng đã là gia chủ Phương gia, thân phận của Phương Hằng ở Phương gia cũng nước lên thì thuyền lên, hắn căn bản không dám chậm trễ.
"Ồ?"
Nghe tin Tiêu Kiếm chuẩn bị khiêu chiến Lăng Phong, trên mặt Phương Hằng cũng lộ ra một nụ cười.
Lăng Phong nhìn chằm chằm Tiêu Kiếm, trên mặt lộ vẻ không vui, sau đó truyền âm cho Diệp Lưu Ly: "Lưu Ly sư tỷ, tỷ có biết gã này không?"
"Biết, kẻ này là đệ tử của Lưu Vân Kiếm Chủ, chưởng tọa Tử Vân phong, suốt ngày bám lấy ta, phiền chết đi được!"
Diệp Lưu Ly đang nằm trong lòng Lăng Phong khẽ chau mày, trong lòng nàng vô cùng chán ghét Tiêu Kiếm.
"Đệ tử của chưởng tọa à? Hèn gì dám ngông cuồng như vậy, cũng đúng là có vốn để ngông cuồng!"
Lăng Phong ngẩn người, hắn không ngờ lai lịch của đối phương lại lớn đến thế. Nhưng vừa nghĩ đến cuộc nói chuyện với lão giả lôi thôi hơn mười ngày trước, trong mắt hắn lập tức lóe lên một tia khinh thường!
Hơn mười ngày trước, trong lúc nói chuyện với lão giả lôi thôi, lão giả từng nói chưởng tọa Thanh Vân phong hoàn toàn không có tư cách làm đối thủ của lão, điều đó cũng có nghĩa là, chưởng tọa Tử Vân phong cũng không thể so sánh với lão giả lôi thôi.
"Tiểu tử, ngươi không nghe thấy tiếng người à?"
Thấy Lăng Phong vẫn không có động tĩnh gì, lửa giận trong lòng Tiêu Kiếm càng bùng lên.
Lăng Phong nhìn bộ dạng ngông cuồng của Tiêu Kiếm, cười lạnh nói: "Ta chỉ nghe thấy tiếng một con chó đang sủa bậy!"
"Khốn kiếp!"
Những đệ tử Tử Vân phong đang cãi nhau với đệ tử Thanh Vân phong nghe Lăng Phong nói vậy đều sững sờ, sau đó không nhịn được mà buột miệng chửi lớn.
"Tên này ngông cuồng quá rồi!"
"Hắn tưởng mình là ai chứ? Chẳng phải chỉ quen biết vài người thôi sao?"
"Bành trướng rồi, đúng là bành trướng quá rồi, lẽ nào hắn không biết Tiêu Kiếm sư huynh là thiên tài Kiếm Đạo đệ nhất ngàn năm qua của Huyền Kiếm Tông chúng ta sao? Lẽ nào hắn không biết sư tôn của Tiêu Kiếm sư huynh chính là chưởng tọa Tử Vân phong sao?"
"Đúng thế, xét về tư lịch, chưởng tọa Tử Vân phong còn là sư huynh của chưởng tọa Thanh Vân phong đấy!"
"Ngay cả chưởng tọa Thanh Vân phong gặp chưởng tọa Tử Vân phong chúng ta cũng phải khách khí!"
Thấy Lăng Phong dám đối đầu với Tiêu Kiếm như vậy, các đệ tử Tử Vân phong đều tỏ ra vô cùng phẫn nộ. Bọn họ biết Lăng Phong ở Huyền Kiếm Tông cũng được xem là một kẻ bá đạo.
Thế nhưng trong mắt những đệ tử Tử Vân phong này, Lăng Phong dù có chút lợi hại, nhưng so với Tiêu Kiếm thì còn kém xa, thậm chí hai người căn bản không cùng một đẳng cấp.
"Ngươi... ngươi dám mắng ta là chó?"
Tiêu Kiếm nhìn chằm chằm Lăng Phong, ánh mắt trong nháy mắt trở nên băng giá.
"Sao nào, lẽ nào con chó vừa sủa bậy chính là ngươi à?"