Virtus's Reader
Hồng Mông Thiên Đế

Chương 675: CHƯƠNG 675: CHẲNG LẼ ĐÂY LÀ THIÊN Ý?

Con yêu thú sư tử kỳ lạ trước mắt này, cho dù không đập đôi cánh sau lưng, vẫn có thể lơ lửng giữa không trung, nó có thực lực ít nhất là cảnh giới Nguyên Anh.

Yêu thú sư tử vừa xuất hiện, móng vuốt khổng lồ của nó liền vung lên, ba đạo hồng quang bắn ra, gào thét lao về phía thiếu nữ.

"Đáng ghét!"

Khi nhìn thấy con yêu thú sư tử này, sắc mặt thiếu nữ áo tím đột nhiên biến đổi, vội vàng lùi lại.

"Móa!"

Lăng Phong thấy cảnh này, không nhịn được chửi ầm lên.

Nhưng đúng lúc này, thiếu nữ áo tím vung tay, một dải lụa màu tím lập tức bay ra quấn lấy Lăng Phong, rồi đột ngột kéo mạnh một cái.

"Ngươi đi mau!"

Thiếu nữ áo tím nói với Lăng Phong một tiếng, sau đó khẽ vung tay, ném Lăng Phong bay ra ngoài.

Nhưng đúng lúc này, ba đạo hồng quang do yêu thú sư tử bắn ra đã đánh trúng nơi Lăng Phong vừa đứng.

"Rầm rầm rầm!"

Ba đạo hồng quang nổ tung trên mặt đất, bùn đất bắn tung tóe, cây cối đổ rạp, bụi mù giăng kín trời.

Trên mặt đất xuất hiện ba cái hố sâu hoắm.

Một luồng sóng khí kinh khủng khuếch tán ra bốn phía, thân thể Lăng Phong còn chưa kịp rơi xuống đất đã bị hất văng đi.

Hắn nhìn thấy thiếu nữ áo vải đã giao đấu với con yêu thú sư tử kia.

Thân thể hắn bị hất bay xa mấy trăm mét, rơi vào trong một con suối nhỏ.

"Ầm ầm!"

Phía trước không ngừng truyền đến từng đợt dao động năng lượng kinh khủng, xem ra thiếu nữ áo vải hẳn là đã giao chiến với con yêu thú kia.

"Đi!"

Lăng Phong từ trong suối nhỏ nhảy ra, chạy thẳng một mạch không ngoảnh đầu lại.

Hắn biết rằng bất kể là thiếu nữ áo vải kia hay con yêu thú sư tử kỳ quái đó, đều không phải là đối thủ mà hắn có thể địch nổi.

Hắn một mạch phi nước đại, chạy xa hơn mười dặm mới dừng lại.

"Nguy hiểm quá, lão tử suýt chút nữa là mất mạng rồi!"

Lăng Phong thở hổn hển.

Hắn quay đầu lại nhìn về phía mình vừa chạy thoát, nơi đó mang lại cho hắn một cảm giác cực kỳ nguy hiểm, hắn không dám đi tiếp nữa, chỉ một chút sơ sẩy là sẽ mất mạng như chơi.

Hắn quay người tiếp tục đi tới.

Lúc hoàng hôn mặt trời lặn, Lăng Phong đi tới dưới một con thác nước, đang chuẩn bị bắt mấy con cá cho đỡ đói.

Thế nhưng hắn lại nhìn thấy một người bên bờ đầm nước dưới chân thác, đó là một nữ tử mặc áo vải.

Lúc này, nữ tử đang úp mặt xuống, thân thể bị dòng nước đẩy dạt vào bờ.

"Quần áo này, sao trông quen thế nhỉ?"

Ánh mắt Lăng Phong hơi ngưng lại, sau đó lập tức đi tới bên cạnh nữ tử, phát hiện sau lưng nàng có ba vết cào sâu hoắm, da tróc thịt bong, vô cùng thê thảm.

Hắn lật người nữ tử lại, phát hiện người này lại chính là thiếu nữ áo vải mà hắn gặp lúc sáng.

Trên gương mặt xinh đẹp của thiếu nữ có nhiều chỗ trầy xước, ngay cả lồng ngực cũng có vết thương kinh khủng. Lăng Phong đặt tay lên động mạch ở cổ nàng, cảm nhận được nữ tử này vẫn còn mạch đập.

"Chưa chết!"

Lăng Phong nhìn nữ tử này, trong lòng do dự, hắn biết thực lực của thiếu nữ này rất mạnh, nếu mình cứu nàng, sau khi nàng hồi phục rất có thể sẽ ra tay với mình.

Thế nhưng bỏ mặc thiếu nữ này ở đây, trong lòng hắn lại áy náy, dù sao trước đó nàng cũng đã cứu hắn.

"Trước đó nàng cứu ta một mạng, bây giờ lại bị ta gặp được, chẳng lẽ đây là thiên ý sao?"

Lăng Phong lập tức ôm nữ tử này lên, tung người nhảy lên, đi ngược lên thượng nguồn.

Khoảng một nén nhang sau, Lăng Phong tìm được một sơn động ở phía trên thác nước, bên bờ sông.

Không gian bên trong sơn động này rất lớn, trên đỉnh động có một lỗ thủng rộng chừng mười mét, ánh nắng có thể chiếu xuống, khiến cho trong sơn động rất sáng sủa.

Lăng Phong ôm thiếu nữ đi tới trước một tảng đá bằng phẳng, đặt nàng lên trên đó.

Thiếu nữ lúc này đã rơi vào hôn mê sâu, Lăng Phong nhìn những vết thương trên người nàng, rồi nghiến răng nói: "Đắc tội rồi!"

Hắn nói với thiếu nữ một tiếng, sau đó đưa tay cởi quần áo trên người nàng ra. Nàng mặc một bộ nhuyễn giáp, nhưng nhuyễn giáp cũng đã bị xé rách.

Lăng Phong cởi nhuyễn giáp ra, chỉ để lại một chiếc yếm.

Làm xong những việc này, hắn lập tức lấy ra một bình tam phẩm khôi phục linh dịch, bôi lên vết thương của thiếu nữ.

Dưới tác dụng chữa trị của Tiên Thiên linh dịch, vết thương trên người thiếu nữ chỉ bớt sưng đi một chút chứ không hề khép lại.

Tình huống này nằm trong dự liệu của Lăng Phong, hắn biết linh dịch chữa trị của mình được luyện chế từ nội đan của Tiên Thiên Yêu thú, chỉ là tam phẩm linh dịch chữa trị.

Mà vị nữ tử này, tu vi ít nhất cũng là cường giả cảnh giới Nguyên Anh, tam phẩm linh dịch chữa trị đối với nàng hiệu quả có hạn.

Lăng Phong lấy băng gạc ra, cẩn thận băng bó lại vết thương trên người thiếu nữ, sau đó hắn lấy ra một bộ y phục của mình, khoác lên người nàng.

Làm xong tất cả, Lăng Phong mới thở phào một hơi. Lúc này bụng hắn đói đến sôi ùng ục, hắn lấy một ít lương khô từ trong túi trữ vật ra ăn.

Hắn đã ăn lương khô rất nhiều ngày, vốn định ra bờ sông bắt cá để cải thiện bữa ăn, không ngờ lại gặp phải thiếu nữ này.

Hắn cố gắng gặm xong một cái bánh nướng, rồi đi tới lối vào sơn động, dùng Cơ Quan Cầu bố trí một vài cơ quan và cấm chế.

Ngay cả cái lỗ thủng trên đỉnh động, Lăng Phong cũng không bỏ qua.

Làm xong tất cả, hắn lại kiểm tra cẩn thận toàn bộ sơn động một lần, sau khi phát hiện không có nguy hiểm gì mới hoàn toàn yên tâm.

Hắn quay trở lại bên cạnh thiếu nữ, lấy lư hương ra, bỏ mấy viên nội đan của Tiên Thiên Yêu thú vào trong, sau đó thu lư hương về đan điền, bắt đầu ngồi xuống tu luyện.

Mãi cho đến sáng sớm ngày hôm sau, thiếu nữ vẫn chưa tỉnh lại.

Trải qua một đêm tu luyện, Lăng Phong lại luyện hóa ra không ít linh dịch chữa thương, hắn cạy miệng thiếu nữ ra, đem toàn bộ linh dịch chữa thương luyện hóa tối qua đút cho nàng.

Sau khi uống linh dịch chữa thương, Lăng Phong thấy sắc mặt thiếu nữ trở nên hồng hào hơn một chút.

"Xem ra linh dịch chữa thương của ta vẫn có tác dụng!"

Nhìn sắc mặt hồng hào hơn của thiếu nữ, khóe miệng Lăng Phong nở một nụ cười.

Sau đó hắn ăn một chút lương khô, rồi lại tiếp tục luyện hóa nội đan Yêu thú.

Mãi cho đến trưa, Lăng Phong cảm thấy kinh mạch của mình sắp đạt tới giới hạn chịu đựng, lúc này mới ngừng tu luyện.

Hắn đút cho thiếu nữ linh dịch chữa thương vừa luyện hóa xong, rồi rời khỏi sơn động, ra bên ngoài bắt đầu tu luyện kiếm pháp.

Đến tối, thiếu nữ vẫn chưa tỉnh lại, mà Lăng Phong tiếp tục luyện hóa nội đan Yêu thú, dùng linh dịch chữa thương giúp nàng trị thương.

Ngày thứ ba, thiếu nữ vẫn chưa tỉnh lại!

Ngày thứ tư, thiếu nữ vẫn hôn mê như cũ.

Trong bốn ngày này, Lăng Phong đã cho thiếu nữ uống rất nhiều linh dịch chữa thương, vết thương trên người nàng cũng đang dần hồi phục.

Thế nhưng bốn ngày trôi qua, nội đan Tiên Thiên Yêu thú trên người Lăng Phong đã tiêu hao gần hết.

"Làm sao bây giờ?"

Lăng Phong lúc này có chút khó xử, hắn không ngờ thiếu nữ lại hôn mê lâu như vậy mà vẫn chưa tỉnh.

Hắn suy nghĩ một lát, quyết định thu thiếu nữ này vào không gian của Lưu Ảnh Thạch, mang theo nàng đi săn giết Tiên Thiên Yêu thú, sau đó tiếp tục luyện hóa nội đan Tiên Thiên Yêu thú để có linh dịch chữa thương giúp nàng hồi phục thương thế...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!