Mà Lăng Phong đang muốn mượn rượu giải sầu, cho nên loại rượu này uống vào chẳng có cảm giác gì.
Hắn từ trong túi trữ vật lấy ra một gốc Tử Tâm Long Thiệt Thảo, trực tiếp ném vào bình rượu.
Tử Tâm Long Thiệt Thảo này là linh dược thượng phẩm dùng để cất rượu, bình thường được phối hợp với các linh dược khác, có thể khiến cho mỹ tửu trở nên càng thêm hương thuần.
Cho dù không phối hợp với những dược liệu khác, chỉ riêng Tử Tâm Long Thiệt Thảo cũng đã rất tốt rồi.
Tử Tâm Long Thiệt Thảo vô cùng hiếm có. Gốc trong tay Lăng Phong chính là do hắn có được khi còn ở Hắc Long sơn mạch cùng với Diêu Tiểu Thất và Viên Tuyết Nhạn.
Sau khi có được những gốc Tử Tâm Long Thiệt Thảo này, Lăng Phong vốn định tự mình cất rượu, nhưng hắn vẫn luôn không có thời gian.
Bây giờ để có rượu mạnh hơn, biện pháp đơn giản nhất chính là bỏ Tử Tâm Long Thiệt Thảo vào bình.
Tử Tâm Long Thiệt Thảo chứa vật chất đặc thù, sau khi kết hợp với rượu nhạt sẽ nhanh chóng chuyển hóa thành cồn và các vật chất khác, khiến cho rượu trở nên mạnh và thuần khiết hơn.
Bình thường, các đại sư ủ rượu sẽ dùng rất nhiều nguyên liệu để phối hợp với Tử Tâm Long Thiệt Thảo, như vậy hương vị của rượu sẽ ngon hơn.
"Xèo xèo!"
Sau khi Lăng Phong ném Tử Tâm Long Thiệt Thảo vào bình, bên trong lập tức bốc lên một làn sương mù màu tím, một mùi rượu mê người tức thì tràn ngập khắp phòng khách.
"Thơm quá!"
Những người trong phòng khách ngửi thấy mùi rượu mê người này đều lần lượt nhìn về phía Lăng Phong.
Lăng Phong cầm bình rượu lên, lại dốc vào miệng.
Lần này, hắn cảm nhận được rượu trong bình đã hoàn toàn thay đổi so với lúc nãy, trở nên vô cùng mạnh.
"Đã nghiền!"
Lăng Phong đưa tay cầm lên một miếng thịt bò kho, hung hăng cắn xé.
"Ực!"
Những người khác trong đại sảnh đều im lặng nhìn Lăng Phong, không ít người không ngừng nuốt nước bọt. Khi họ nâng chén rượu của mình lên, đột nhiên cảm thấy rượu trong chén đã trở nên vô vị.
"Chết tiệt!"
Không ít người thầm mắng, bọn họ rất muốn chạy tới xin Lăng Phong một chén để uống cho đã thèm, nhưng cuối cùng vẫn nhịn được.
Một số người cảm thấy trong hoàn cảnh này mà chạy tới xin rượu một người trẻ tuổi là hành vi rất mất mặt.
Một lúc sau, một nam tử trẻ tuổi mặc kim bào lụa trắng từ trong phòng riêng đi ra, lớn tiếng gọi: "Tiểu nhị!"
Gã tiểu nhị đã đưa Lăng Phong lên lầu ba lập tức chạy tới trước mặt nam tử trẻ tuổi này, cung kính hỏi: "La Bân công tử, có gì phân phó ạ?"
Thanh niên áo trắng tên La Bân này thản nhiên hỏi: "Mùi thơm này rốt cuộc là từ đâu ra?"
"Dạ, là của vị khách quan kia đang uống rượu ạ!"
Gã tiểu nhị lập tức chỉ về phía Lăng Phong.
Ánh mắt của thanh niên áo trắng này ngưng lại, hắn lên tiếng hỏi: "Rượu gì? Cũng mang cho ta vài vò!"
"Cái này... Thật ngại quá, rượu đó là của vị khách quan kia, tửu lầu chúng ta không có ạ!"
Tiểu nhị lập tức lộ vẻ khó xử trên mặt.
Thanh niên áo trắng liếc nhìn vò rượu trong tay Lăng Phong, sắc mặt hơi trầm xuống rồi nói: "Hắn? Ngươi đừng hòng lừa ta, hắn uống chẳng phải là Trúc Diệp Thanh của tửu lầu các ngươi sao?"
"La Bân công tử, rượu trong tay hắn đúng là Trúc Diệp Thanh của chúng ta, nhưng vừa rồi không biết vị khách quan kia đã thêm thứ gì vào nên nó mới trở nên thơm như vậy. Nếu các ngài muốn, xin hãy tự mình đến hỏi vị khách quan đó, chuyện này tiểu nhân thật không làm chủ được!"
Tiểu nhị nói với vẻ mặt khó xử.
Đúng lúc này, mấy nữ tử trẻ tuổi xinh đẹp cũng bước ra, đi tới bên cạnh thanh niên áo trắng. Gương mặt các nàng đều hơi ửng hồng, mắt đẹp như tơ, nói với hắn: "Này La Bân, sao ngươi lề mề thế, lấy một vò rượu mà cũng lâu như vậy?"
"Đúng đó, chán chết đi được, rượu bên trong bị bọn ta uống cạn cả rồi. Ai da, nóng quá!"
Mấy nữ tử kia vừa nói, vừa vô thức đưa tay kéo vạt áo vốn đã trễ xuống, để lộ ra một mảng da thịt trắng như tuyết.
Những người xung quanh thấy cảnh này, mắt đều sáng lên, rất nhiều ánh mắt cứ dán chặt vào người mấy nữ tử kia, không tài nào dời đi được.
"Oa... Là Lưu Thiến và Bạch Xảo Tâm!"
"Đúng vậy, chính là họ. Không ngờ hai năm không gặp, các nàng lại trở nên xinh đẹp như vậy!"
"Chậc chậc, bộ ngực kia đầy đặn hơn nhiều rồi!"
"Cả vòng ba kia nữa, cũng cong vút hơn nhiều!"
"Nhìn mà chỉ muốn bóp một cái!"
"Lão tử cũng vậy!"
Những người trong đại sảnh nhìn thấy mấy nữ tử kia cũng không nhịn được mà xì xào bàn tán.
"Suỵt, nhỏ tiếng một chút, mấy vị này đều không phải nhân vật đơn giản đâu. Gia tộc của các nàng đều là đại gia tộc ở Băng Tâm thành chúng ta đấy!"
"Ừm!"
Nghĩ đến gia tộc đứng sau những nữ nhân này, không ít người lập tức lộ vẻ kiêng dè.
Nhóm người trước mắt này không phải là những kẻ mà họ có thể chọc vào, đặc biệt là La Bân.
Gia tộc của La Bân chính là đệ nhất đại gia tộc ở Băng Tâm thành, mà phụ thân hắn chính là gia chủ La gia.
La Bân có một người tỷ tỷ tên là La Phượng Hi. Nàng chính là đệ nhất thiên tài của La gia, tuổi còn trẻ đã là cường giả Tiên Thiên, ngưng tụ được Kim Đan có bảy đạo linh văn.
Năm ngoái, tỷ tỷ của hắn đã kết thành đạo lữ với cháu trai của một vị trưởng lão nội môn Thiên Hà Tông. Kể từ đó, địa vị của La gia cũng nước lên thì thuyền lên.
Bây giờ La gia của họ đã là đệ nhất đại gia tộc ở Băng Tâm thành.
"Oa, mùi gì mà thơm quá vậy!"
"Ta cũng ngửi thấy!"
"Hình như là mùi rượu!"
Mấy nữ tử vừa đi ra từ phòng của La Bân giờ phút này cũng ngửi thấy mùi rượu mê người đang tràn ngập trong đại sảnh.
"La Bân, ta cũng muốn uống loại rượu này!"
Một nữ tử trẻ tuổi mặc váy đỏ đi tới bên cạnh La Bân, ôm lấy cánh tay hắn, dùng bộ ngực đầy đặn của mình cọ xát, khiến những người xung quanh vô cùng hâm mộ.
"Chết tiệt, La Bân này đúng là diễm phúc không cạn!"
"Hừ, ai bảo hắn vừa đẹp trai, nhà lại có tiền có thế chứ!"
"Đúng vậy, nếu gia tộc của ta cũng lợi hại như thế, ta cũng có thể ngày ngày dẫn mỹ nữ đi ăn chơi trác táng!"
Những người trong đại sảnh nhìn những mỹ nữ mơn mởn bên cạnh La Bân, ai nấy đều đỏ cả mắt vì ghen tị.
"Đúng, chúng ta cũng muốn uống!"
Những nữ tử khác cũng nhao nhao lên tiếng, vây quanh La Bân nũng nịu.
"Được, được, được! Các nàng cứ chờ đó, ta đi lấy rượu cho các nàng ngay!"
Nhìn những mỹ nữ đang nũng nịu trước mặt, La Bân thản nhiên cười. Những nữ nhân này hắn phải rất vất vả mới hẹn ra được, nếu không để các nàng uống cho thỏa thích thì hôm nay muốn có được các nàng sẽ hơi khó.
Mặc dù thực lực La gia của hắn quả thực rất mạnh, nhưng thế lực gia tộc đứng sau những nữ nhân này cũng không hề yếu.
"Mau đi đi, bọn ta chờ ngươi đó!"
Những nữ tử kia nũng nịu nói với La Bân.
"Được!"
La Bân gật đầu, sau đó đi tới chỗ Lăng Phong, mở miệng nói: "Vị huynh đệ này, không biết ngươi uống là rượu gì, có thể bán cho ta vài vò được không?"
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂