Bốn đến sáu tinh là cấp Thiên tài.
Bảy đến chín tinh là cấp Tuyệt thế.
10 đến 12 tinh là cấp Nghịch Thiên.
Những người được tuyển vào Thể Tông, thiên phú sức mạnh chí ít cũng phải đạt tới cấp bậc ba tinh.
Mà phần lớn đều ở cấp bậc bốn đến sáu tinh.
Thiên phú sức mạnh đạt tới bảy tinh đã tương đối hiếm, trong 1000 đệ tử nội môn của Thể Tông, đại khái chỉ có hai, ba người.
Thiên phú sức mạnh đạt tới tám tinh trở lên lại càng ít hơn.
Thế mà thiên phú sức mạnh của Lăng Phong lại đạt tới cấp 10 tinh, đây chính là thiên phú sức mạnh thuộc cấp Nghịch Thiên.
Long Sơn Đạo Chủ định thần lại, rồi nhìn tiếp xuống dưới.
Độ rộng kinh mạch của Lăng Phong đạt đến 12 tinh.
Lượng dự trữ trong đan điền của Lăng Phong đạt đến 12 tinh.
"12 tinh?"
Lông mày Long Sơn Đạo Chủ đột nhiên nhíu lại, hắn ngẩng đầu nhìn về phía Mộ Dung Xuyên, hỏi: "Ngươi chắc chắn không nhầm chứ?"
"Chắc chắn!"
Mộ Dung Xuyên khẽ gật đầu. Vừa rồi, khi giúp Lăng Phong tiến hành khảo nghiệm, hắn cũng tưởng công cụ khảo nghiệm bị hỏng, phải liên tục đổi ba mật thất mới xác định được độ rộng kinh mạch và dung lượng đan điền của Lăng Phong đều đạt đến 12 tinh.
Đây chính là cấp bậc cao nhất của Thể Tông.
"Lăng Phong, ngươi hãy thành thật trả lời ta, đạo đài Trúc Cơ của ngươi có phải là Thiên Mệnh Đạo Đài không?"
Long Sơn Đạo Chủ nhìn Lăng Phong, truyền âm vào trong lòng hắn.
"Không phải!"
Lăng Phong do dự một lát, sau đó hồi đáp trong lòng. Hắn vẫn quyết định không nói bí mật của mình cho Long Sơn Đạo Chủ.
"Nhưng tại sao kinh mạch và đan điền của ngươi lại rộng lớn đến vậy?"
Long Sơn Đạo Chủ nhìn Lăng Phong, mày không khỏi nhíu lại.
"Chuyện này có lẽ liên quan đến một loại linh quả mà ta từng ăn, đó là Băng Tinh Long Mạch Quả!"
Lăng Phong hồi đáp trong lòng.
Băng Tinh Long Mạch Quả chính là loại cao cấp hơn Long Mạch Quả mà Lăng Phong từng lấy được trong Hắc Long sơn mạch, đây là điều hắn thấy được trong Vạn Dược Phổ.
Băng Tinh Long Mạch Quả cũng giống như Long Mạch Quả thông thường, có hiệu quả mở rộng kinh mạch và đan điền.
Thế nhưng Băng Tinh Long Mạch Quả còn hiếm hơn Long Mạch Quả, thuộc về một loại biến dị của Long Mạch Quả.
Lăng Phong sợ rằng nếu nói chỉ dùng Long Mạch Quả mà khiến kinh mạch và đan điền rộng lớn đến vậy thì Long Sơn Đạo Chủ sẽ hoài nghi, cho nên hắn mới nói dối, bảo rằng mình đã ăn Băng Tinh Long Mạch Quả, hy vọng dùng lời nói dối này để che giấu bí mật về Thiên Mệnh Đạo Đài của mình.
Lăng Phong biết, cho dù là ở hai đại thánh địa của Nhân tộc, người có Thiên Mệnh Trúc Cơ hẳn cũng không nhiều.
"Quả nhiên!"
Ánh mắt Long Sơn Đạo Chủ khẽ sáng lên, hắn biết đạo đài Trúc Cơ càng cao cấp thì khi đột phá, linh lực bộc phát ra càng nhiều, nhờ đó kinh mạch và đan điền sẽ được mở rộng hơn.
Nhưng một vài thiên địa linh túy cũng có thể mở rộng kinh mạch và đan điền, ví như Băng Tinh Long Mạch Quả mà Lăng Phong nhắc tới chính là một trong số đó.
So với việc Lăng Phong ngưng tụ được Thiên Mệnh Đạo Đài, Long Sơn Đạo Chủ càng muốn tin rằng kinh mạch và đan điền của hắn sở dĩ được mở rộng đến mức này là nhờ ăn thiên địa linh quả.
Bởi vì Long Sơn Đạo Chủ không tin ở một nơi như Nam Vực lại có người hoàn thành được Thiên Mệnh Trúc Cơ.
Long Sơn Đạo Chủ biết, trong Thể Tông có không ít người mà độ rộng kinh mạch và trữ lượng khí trong đan điền đạt tới cấp 12 tinh, những người này ngoại trừ kẻ ngưng tụ được Thiên Mệnh Đạo Đài ra, thì tất cả những người còn lại đều nhờ phục dụng một vài loại thiên địa linh túy mới đạt được.
Long Sơn Đạo Chủ định thần lại, hắn đưa tay khoanh một vòng trên tờ giấy, một đạo bạch quang xuất hiện, lập tức che đi những thông tin liên quan đến thiên phú sức mạnh, kinh mạch và đan điền của Lăng Phong trên trang giấy.
"Mộ Dung Xuyên, tin tức liên quan đến thiên phú sức mạnh, kinh mạch và đan điền của Lăng Phong tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài!"
Long Sơn Đạo Chủ nghiêm mặt nói với Mộ Dung Xuyên.
Người vừa tiến hành kiểm tra thiên phú sức mạnh cho Lăng Phong chính là Mộ Dung Xuyên.
Bởi vì nơi khảo nghiệm kia chỉ cần trả tiền là có thể đi vào, cho nên hiện tại, thông tin về thiên phú sức mạnh của Lăng Phong chỉ có Mộ Dung Xuyên biết.
"Sư phụ, con biết rồi, người yên tâm đi!"
Mộ Dung Xuyên gật đầu, hắn cũng biết những thông tin này trên người Lăng Phong có ý nghĩa thế nào, một khi tiết lộ ra ngoài để những người khác trong Thể Tông biết được, nói không chừng bọn họ sẽ chạy tới lôi kéo người.
Bọn họ sẽ đưa ra điều kiện hậu hĩnh hơn để lôi kéo Lăng Phong.
Mộ Dung Xuyên cho rằng Long Sơn Đạo Chủ sợ Lăng Phong bị người khác lôi kéo đi, nhưng điều Long Sơn Đạo Chủ lo lắng chính là sau khi thiên phú của Lăng Phong bị tiết lộ, hắn có thể sẽ gặp phải sự ám sát của kẻ địch.
Trên Tiên Ma đại lục, Nhân tộc không phải là bá chủ duy nhất.
Trên Tiên Ma đại lục, ngoài Nhân tộc ra còn có Ma tộc, Tu La tộc, Linh tộc, Yêu tộc, những chủng tộc có thực lực cường đại.
Trước thời Thái Cổ, lúc Nhân tộc ở thời kỳ đỉnh cao nhất còn có thể áp chế các chủng tộc này, nhưng vào thời Thái Cổ, thiên địa xảy ra biến đổi lớn, Nhân tộc chịu tổn thất nặng nề nhất, chín đại thánh địa truyền thừa thì có bảy cái bị hủy diệt.
Bảy thánh địa truyền thừa bị hủy diệt đó, Thiên Thư truyền thừa đều đã biến mất.
Bảy đại thánh địa bị hủy diệt khiến thực lực của Nhân tộc suy giảm nghiêm trọng.
Nhân tộc ngày nay chỉ có thể co cụm ở Đông Thổ của Tiên Ma đại lục để sinh sôi nảy nở.
Trải qua gần 100.000 năm sinh sôi phát triển, mặc dù thực lực Nhân tộc đã khôi phục không ít, nhưng so với thời kỳ Thái Cổ vẫn còn chênh lệch rất lớn.
Vì vậy, vì sự an toàn của Lăng Phong, Long Sơn Đạo Chủ không muốn để những thiên phú này của hắn bị tiết lộ ra ngoài.
Ma tộc, Tu La tộc và những chủng tộc khác vẫn luôn muốn diệt Nhân tộc, trong lãnh thổ Nhân tộc, có rất nhiều người đã trở thành nội gián của dị tộc, âm thầm đầu phục chúng.
Những năm gần đây, rất nhiều thiên tài của Nhân tộc đều chết trong tay những tên gián điệp dị tộc ẩn náu trong lãnh địa Nhân tộc này.
"Lăng Phong, theo ta!"
Long Sơn Đạo Chủ thản nhiên nói với Lăng Phong một tiếng, sau đó dẫn hắn đi về phía tầng ba của cổ tháp.
Một lúc sau, Long Sơn Đạo Chủ dẫn Lăng Phong đến tầng thứ bảy của cổ tháp.
Tầng thứ bảy của cổ tháp này là nơi để khảo thí thiên phú khiếu huyệt.
Long Sơn Đạo Chủ và Lăng Phong dừng lại trước một cánh cửa lớn, trên cánh cửa này có một đôi bàn tay lớn.
Mà trên đôi bàn tay lớn này lại có rất nhiều điểm sáng lấp lánh, những điểm sáng này đều là huyệt vị trên tay người, có một vài huyệt vị Lăng Phong đều nhận ra.
"Chúng ta kiểm tra thủ khiếu trước!"
Long Sơn Đạo Chủ nói với Lăng Phong.
"Vâng!"
Lăng Phong gật đầu, sau đó cùng Long Sơn Đạo Chủ đi về phía cánh cửa.
Khi bọn họ đến gần, trận văn trên cánh cửa sáng lên, rồi cánh cửa từ từ mở ra.
Sau khi cánh cửa mở ra, Lăng Phong nhìn thấy một hành lang rất dài, hai bên hành lang là từng gian mật thất, có mật thất cửa đóng chặt, có mật thất lại mở toang.
Long Sơn Đạo Chủ và Lăng Phong đi vào một gian mật thất, ngay sau đó cửa mật thất liền đóng lại.
Trong mật thất, Lăng Phong nhìn thấy một quả cầu thủy tinh, trên quả cầu thủy tinh đó có hai vết lõm hình bàn tay.
Long Sơn Đạo Chủ nói với Lăng Phong: “Cởi áo của ngươi ra, sau đó đến trước quả cầu thủy tinh kia, đặt hai tay vào vết lõm hình bàn tay là được!”
Lăng Phong gật đầu, cởi áo của mình ra, để trần thân trên đi tới trước quả cầu thủy tinh, hít một hơi thật sâu, sau đó từ từ đặt tay mình lên trên vết lõm kia...