Đại trận của Lăng gia đã được kích hoạt.
Từ trong thân thể của người mặc áo choàng đen kia, vô số con quạ màu đen không ngừng bay ra, lao thẳng đến những màn sáng kia.
Những con quạ đó, ngay khoảnh khắc va chạm vào màn sáng, liền lập tức nổ tung.
"Ầm ầm ầm ầm..."
Lực xung kích kinh hoàng từ những vụ nổ tạo ra khiến màn sáng màu vàng óng gợn lên từng vòng sóng, không ít đạo văn màu vàng kim cũng hiện ra trên đó.
"Tặc nhân, nhận lấy cái chết!"
Thấy có kẻ tấn công Lăng gia, Hồng Xà Nữ nổi giận, khẽ quát một tiếng, đang chuẩn bị ra tay với người mặc áo choàng đen kia.
"Hồng Vân tỷ tỷ, đừng xúc động!"
Lăng Phong nhìn người mặc áo choàng đen, lập tức kéo Hồng Xà Nữ lại.
"Sao vậy?"
Hồng Xà Nữ lên tiếng, có chút nghi hoặc nhìn Lăng Phong.
"Người này là một vị tiền bối của Huyền Kiếm tông, tỷ không cần ra tay, cứ để ta!"
Lăng Phong nhìn bóng người mặc áo choàng đen, cất giọng bình thản nói với Hồng Xà Nữ.
Dù lúc này người mặc áo choàng đen đang quay lưng về phía mình, nhưng Lăng Phong vẫn nhận ra người này.
Đó chính là Hàn Nha chân nhân của Huyền Kiếm tông, người đã truyền thụ cho hắn bí thuật cơ quan và trận pháp.
Lăng Phong không ngờ Hàn Nha chân nhân lại xuất hiện ở đây, hơn nữa còn công kích Lăng gia của bọn họ.
Hắn suy nghĩ một lát, rồi bay đến trước mặt Hàn Nha chân nhân, cất tiếng hỏi: "Hàn Nha đạo hữu, không biết vì sao ngài lại ra tay với Lăng gia của ta?"
Người mặc áo choàng đen nghe Lăng Phong nói, thân thể khẽ run lên, rồi ngẩng đầu nhìn về phía hắn.
Khi đối phương ngẩng đầu, Lăng Phong cuối cùng cũng thấy rõ dung mạo của y.
Người này quả thật là Hàn Nha chân nhân.
Chỉ có điều, Hàn Nha chân nhân lúc này khác hẳn với Hàn Nha chân nhân mà Lăng Phong từng thấy.
Hàn Nha chân nhân lúc này khuôn mặt khô gầy, gò má nhô cao, hốc mắt hõm sâu, hai mắt vằn đầy tơ máu.
Thần thái vô cùng tiều tụy.
Dáng vẻ này của y có sự thay đổi rất lớn so với trước đây.
"Ngươi biết ta?"
Hàn Nha chân nhân nhìn chằm chằm Lăng Phong, cất tiếng hỏi.
Giọng của y khàn đặc, phảng phất như tiếng của một người đã khát khô từ lâu.
"Hàn Nha chân nhân, đại sư cơ quan thuật và trận pháp của Huyền Kiếm tông, ta đã sớm ngưỡng mộ đại danh, không ngờ hôm nay lại có thể gặp được đạo hữu tại đây!"
Lăng Phong mỉm cười với Hàn Nha chân nhân.
Mặc dù Hàn Nha chân nhân có ơn với hắn, nhưng lúc này hắn không muốn bại lộ thân phận thật của mình.
"Đạo hữu là người của Lăng gia ở thành Ngọc Dương này?"
Hàn Nha chân nhân nhìn Lăng Phong, thần sắc đạm mạc hỏi.
"Đúng vậy!"
Lăng Phong gật đầu, hỏi lại Hàn Nha chân nhân:
"Không biết Hàn Nha đạo hữu, vì sao ngài lại công kích Lăng gia chúng ta? Lẽ nào ngài là người do Tào gia mời đến?"
Lăng Phong có chút nghi hoặc nhìn Hàn Nha chân nhân.
"Không phải!"
Hàn Nha chân nhân khẽ lắc đầu, sau đó nói:
"Mấy ngày trước, ta vừa đến Quảng Nam quận, nghe nói Lăng gia ở thành Ngọc Dương có một tòa đại trận rất lợi hại, ngay cả cường giả cảnh giới Nguyên Thần cũng không phá nổi, nên ta mới cố ý đến đây để xem đại trận của Lăng gia các ngươi! Ta đối với Lăng gia các ngươi không có ác ý!"
Tu vi của Hàn Nha chân nhân từ rất lâu trước đây đã đạt đến cảnh giới Nguyên Anh đại viên mãn.
Nhưng y lại mãi không thể đột phá.
Vì vậy, y liền du ngoạn đại lục, mong tìm được cơ duyên đột phá.
Bản thân y lại là một người tu luyện am hiểu cơ quan thuật và trận pháp.
Nghe tin Lăng gia ở thành Ngọc Dương có một tòa trận pháp cao cấp như vậy, y tự nhiên muốn đến xem thử.
"Thì ra là thế!"
Lăng Phong gật đầu, nghe Hàn Nha chân nhân không phải cố tình đến gây sự, hắn cũng thở phào nhẹ nhõm.
Dù sao Hàn Nha chân nhân cũng là ân nhân của hắn, nếu y thật sự có địch ý với Lăng gia, hắn sẽ rất khó xử.
Hàn Nha chân nhân là một đại sư trận pháp, y nghe nói thành Ngọc Dương có một tòa trận pháp rất lợi hại nên mới đến để lĩnh giáo một phen.
Vừa rồi, y đã dùng Hàn Nha của mình công kích trận pháp này mấy chục lần.
Sở dĩ y công kích trận pháp này là hy vọng có thể tìm ra sơ hở của nó.
Thế nhưng cho đến bây giờ, Hàn Nha chân nhân vẫn không tìm ra được sơ hở của đại trận Lăng gia.
"Khụ khụ..."
Bỗng nhiên, Hàn Nha chân nhân ho khan.
Khi ho, khóe miệng y còn có máu tươi trào ra.
Thân ảnh đang lơ lửng trên không của y lập tức rơi thẳng xuống đất.
"Ầm!"
Thân thể Hàn Nha chân nhân rơi xuống đất, lăn vài vòng trên đường phố.
"Oa, thanh niên thần bí kia lợi hại thật, lập tức đã đánh bại kẻ mặc áo choàng kia rồi!"
"Haiz, ta còn tưởng Tào gia lần này tìm được cứu binh mạnh cỡ nào! Vậy mà còn chưa ra tay đã gục ngã rồi!"
Những người khác trong thành Ngọc Dương thấy cảnh này cũng không khỏi bàn tán xôn xao.
Bọn họ đều tưởng Hàn Nha chân nhân là cứu binh do Tào gia mời đến.
Rất nhiều người đều cho rằng Hàn Nha chân nhân bị Lăng Phong công kích nên mới rơi xuống đất.
"Tiền bối!"
Lăng Phong lập tức đáp xuống đất, đi đến bên cạnh Hàn Nha chân nhân.
Lúc này Hàn Nha chân nhân đã hôn mê.
Lăng Phong bắt lấy cánh tay Hàn Nha chân nhân, phát hiện nội tức trong người y vô cùng hỗn loạn, kinh mạch trong cơ thể thì tàn phá nặng nề, gần như đã đến mức dầu cạn đèn tắt.
Hắn không ngờ thân thể của Hàn Nha chân nhân lại suy tàn đến thế.
Hắn ôm lấy Hàn Nha chân nhân, rồi bay về phía đại viện Lăng gia.
Người thủ hộ thần bí trong Hắc Thạch lâu thấy Lăng Phong ôm Hàn Nha chân nhân bay về phía Lăng gia, cũng lập tức đóng lại đại trận.
"Đây là tình huống gì?"
Lăng Bách Xuyên bay đến trước mặt Lăng Phong, lập tức truyền âm hỏi hắn.
"Gia gia, người này là Hàn Nha chân nhân của Huyền Kiếm tông, chính là ân nhân của con. Lần này y đến thành Ngọc Dương không phải để đối địch với Lăng gia chúng ta, y chỉ muốn quan sát đại trận của Lăng gia để nghiên cứu một chút thôi!"
Lăng Phong lập tức truyền âm đáp lại Lăng Bách Xuyên.
Bản chép tay mà Hàn Nha chân nhân truyền thụ cho Lăng Phong trước đây chính là tâm huyết cả đời của y.
Và bản chép tay của Hàn Nha chân nhân cũng đã giúp đỡ Lăng Phong rất nhiều.
"Thì ra là thế, con theo ta đến Trưởng Lão viện!"
Lăng Bách Xuyên hoàn hồn, lập tức dẫn Lăng Phong đến Trưởng Lão viện.
Sau đó, một hồi tù và lại vang lên, các đệ tử Lăng gia cuối cùng cũng yên tâm, bởi vì tiếng tù và này đại biểu cho nguy hiểm đã được giải trừ.
Lăng Phong ôm Hàn Nha chân nhân vào Trưởng Lão viện, sau khi đặt y xuống, hắn liền lấy ra ba bình linh dịch chữa thương cho Hàn Nha chân nhân uống.
Sau khi uống linh dịch chữa thương, kinh mạch và đan điền bị tổn thương của Hàn Nha chân nhân đang nhanh chóng hồi phục.
Sau khi uống trọn vẹn 15 bình tứ phẩm linh dịch chữa thương, thương thế của Hàn Nha chân nhân mới hoàn toàn hồi phục.
Bởi vì Hàn Nha chân nhân vốn là cường giả cảnh giới Nguyên Anh đại viên mãn, y đã dừng lại ở cảnh giới này quá lâu.
Y am hiểu cơ quan thuật, cho dù chưa trở thành cường giả cảnh giới Nguyên Thần, nhưng uy lực công kích từ những con quạ mà y tạo ra còn mạnh hơn cả rất nhiều cường giả cảnh giới Nguyên Thần.
Sau khi giúp Hàn Nha chân nhân hồi phục thân thể, Lăng Phong lại lấy ra mấy bình Hồn Dịch cho y uống.
So với thân thể, linh hồn của Hàn Nha chân nhân bị thương còn nghiêm trọng hơn.
Bởi vì y thường xuyên phải suy diễn các loại trận pháp, có lúc khi bố trí những trận pháp cường đại, y sử dụng linh hồn chi lực quá độ, nên thường xuyên bị phản phệ...