Chỉ có thể nói, sự xảo trá của loài Gnome đã ăn vào trong máu, rõ ràng giây trước còn đang vui vẻ cả làng, giây sau đã bắt đầu ngấm ngầm gài bẫy.
Hắn cố tình khơi lại chuyện này, thực chất là muốn làm Kỷ Minh khó chịu.
Bởi vì khi một người chìm trong những cảm xúc tiêu cực như xấu hổ hay áy náy, dù cho họ có nắm chắc lý lẽ trong các vấn đề khác, lời nói và hành động cũng sẽ bất giác yếu đi vài phần.
Đồng thời, đây cũng là một kiểu dương mưu. Rất nhiều người dù biết tỏng là bẫy nhưng vẫn sẽ rơi vào thế yếu vì sĩ diện quá cao.
Và với tư cách là một thương nhân gian xảo giỏi đàm phán, Renault cực kỳ thành thạo việc khoét sâu vào điểm yếu của đối phương để chiếm thế chủ động.
Nhưng…
Nhìn vẻ phấn khích giả tạo cùng vài tia tinh ranh ẩn sâu trong đáy mắt của gã lùn da xanh, Kỷ Minh chỉ nhún vai.
"Sao nào, chỉ số mị lực của tôi cao, không phục à?"
Xin lỗi nhé, tao mặt dày.
"Ha ha, cậu bạn này đôi lúc cũng tẻ nhạt thật đấy..."
Bị Kỷ Minh cà khịa một phen về cái gọi là "sức hút bùng nổ" đặc trưng của Gnome, Renault lại chẳng hề tức giận, chỉ mỉm cười cho qua chuyện.
Tốt lắm, cũng là loại không cần mặt mũi.
Phục vụ nhanh chóng bưng đồ ăn lên, tiếp theo là màn nâng ly cạn chén, ăn uống no say.
Hai người trông như đang tán gẫu, nhưng thực chất vẫn đang thăm dò lẫn nhau.
Thế là Kỷ Minh tiết lộ rằng mình được Liên Hợp Hội Thương Mại Sola để mắt tới, muốn đặt mua Hồi Xuân Dịch của hắn dài hạn.
"Cũng may nhờ có một người bạn làm bên xử lý thuế vụ, không thì làm sao mà dọn nhà nhanh thế được."
Renault cũng hé lộ rằng mình đã chớp thời cơ, dùng tiền và nhân lực đầu tư vào Hiệp Hội Mạo Hiểm Giả.
"Tộc trưởng gia tộc Nấm Cục rất thích loại Whiskey mới ra của hầm rượu chúng tôi. Hôm nay hết hàng rồi, hôm khác tôi mời cậu qua nếm thử!"
Về phần những lời này là vô tình buột miệng hay đang cố tình thăm dò lai lịch của nhau, chỉ có hai người họ tự biết.
"Tốt thật, ai cũng có tương lai xán lạn cả!"
Rượu qua ba tuần, người khác thì mặt đỏ bừng, riêng mặt xanh của Renault lại càng xanh hơn.
Gã chép miệng, ra hiệu cho Kỷ Minh ghé sát lại.
Kỷ Minh suy nghĩ một chút rồi cũng nhích người tới gần.
Vẻ mặt của gã Gnome hiếm khi nghiêm túc, gằn từng chữ một cách trịnh trọng.
"Phòng khám của cậu ở ngay xéo đối diện, vậy tôi phải nhắc cậu một chuyện..."
Cái giọng điệu này… Chẳng lẽ cửa hàng của mình bị ma ám à?
Kỷ Minh nhíu mày, trong lòng không khỏi dâng lên vài phần phấn khích.
Nhưng không cần hắn phải đoán, vì Renault đã nói ra đáp án ngay giây tiếp theo.
"Cái cửa hàng đối diện nhà cậu vẫn đang sửa chữa ấy, sáng nay tôi thấy có người của Giáo Đường Thánh Quang đi vào."
Ai cũng biết, cái gọi là ba thế lực lớn thường không chỉ có ba thế lực.
Tại thành Dương Quang, ngoài Liên Hợp Hội Thương Mại, Hiệp Hội Mạo Hiểm Giả và Liên Minh Lính Đánh Thuê, vẫn còn tồn tại rất nhiều phe phái khác.
Chỉ là bọn họ hoặc quá yếu, hoặc không mấy hứng thú với việc tranh giành quyền thế, nên tỏ ra khá "hiền lành".
Mà Giáo Đường Thánh Quang đến từ Vương quốc Huy Quang chính là một trong số đó.
Bởi vì thông thường họ chỉ chuyên tâm phát triển tín đồ, chứ không chủ động khuếch trương phạm vi thế lực của giáo đường.
Vì vậy, các thế lực khác cũng không dại gì đi gây sự với họ, khi có mâu thuẫn hay xung đột cũng sẽ cố gắng nể mặt vài phần.
Nhưng dù thế nào đi nữa, đây vẫn là một thế lực không thể tùy tiện chọc vào.
Đây đúng là cái loại thế lực mà đụng vào thằng con thì lòi ra thằng bố, đụng vào thằng bố thì lòi ra cả họ nhà nó.
Thấy người ta có lòng tốt nhắc nhở, Kỷ Minh cũng cười cảm ơn.
"Hầy, biết đâu người ta chỉ thuê mục sư đến tẩy uế chúc phúc thôi mà, cứ bình tĩnh đối mặt là được."
"Vậy thì tốt nhất!"
Cơm nước no nê, hắn để lại hai bình Hồi Xuân Dịch rồi rời khỏi quán rượu.
Ăn không ngồi rồi mấy ngày trời, ngày mai phòng khám sẽ chính thức hoạt động trở lại.
Đây là trận ra quân đầu tiên của mình trong nội thành, có tạo được danh tiếng hay không là nhờ cả vào nó, vẫn phải chuẩn bị thật chu toàn mới được.
Thế là hắn vội vàng xách một ít nguyên liệu chui vào phòng bào chế, lấy cối và chày ra, ngồi trên ghế đẩu bắt đầu xử lý nguyên liệu.
Trước đây, động tác của Kỷ Minh thường khá mạnh tay mạnh chân, dù sao tường và sàn đều đen thui, có văng ra ngoài cũng chẳng sao.
Nhưng giờ nhìn những bức tường mới tinh sáng bóng và sàn nhà sạch không một hạt bụi, điều kiện vệ sinh đột ngột được nâng cấp này thật sự khiến hắn có chút không quen, đến biên độ giã thuốc cũng phải thu lại vài phần.
Hơn nữa, việc từ ngoại thành vào nội thành là một chuyện khá khó khăn, ngay cả đối với lũ chuột, nên đến giờ chúng vẫn chưa tìm được đến nhà mới của hắn.
Không có một đám động vật nhỏ vây xem mình làm việc, Kỷ Minh thậm chí còn cảm thấy có chút cô đơn giữa tiếng giã thuốc nhàm chán.
Giã thuốc, nổi lửa, nấu thuốc, đậy nắp nồi.
Toàn bộ quy trình đã quá quen thuộc, chẳng mấy chốc Kỷ Minh đã đổ đầy một rương Hồi Xuân Dịch cấp 4.
Dù chưa dùng hết nguyên liệu, nhưng nhìn căn phòng chứa đồ vừa được mở rộng gấp đôi cũng trống đi một nửa, Kỷ Minh nhận ra một vấn đề khác.
—— Sau này dù là học tập hay tiến hóa, nếu muốn đến cửa hàng nguyên liệu Thụ Tinh Trừ Bệnh thì e là sẽ phức tạp hơn nhiều.
Nên cố định một ngày mỗi tuần ra ngoại thành làm việc, hay là nhanh chóng tìm cách phát triển một nguồn cung cấp đáng tin cậy trong nội thành đây?
Trong lúc đang suy tư, trời dần tối, Kỷ Minh theo bản năng đi đến phòng khách chuẩn bị đóng cửa.
Nhưng khi đứng ở cửa nhìn ra xa, hắn mới phát hiện, dù cũng là hoàng hôn, nhưng người đi trên đại lộ xa xa không những không vội vã như trước, ngược lại còn đông đúc hơn.
Hơn nữa, dù chưa treo biển hiệu, nhưng nhờ danh tiếng của "Hắc Mạch Tửu của Renault", quán rượu của gã Gnome đã dần đông kín khách.
Thậm chí tiệm bánh mì bên cạnh cũng thỉnh thoảng có người đeo giỏ sau lưng ra ra vào vào, đi giao những chiếc bánh mì đã được các nhà đặt trước.
Khác với ngoại thành đầy rẫy nguy hiểm, ban đêm vẫn là một phần không thể thiếu trong cuộc sống nội thành.
"Tuyệt, đúng là một thế giới ma thuật."
Lấy thêm một miếng bánh mì từ trong túi giấy, Kỷ Minh một mình dựa vào cửa chậm rãi ăn.
Chờ đến khi nuốt miếng mật ong cuối cùng vào bụng, hắn mới xác định được tại sao mình lại tự dưng emo rồi.
"Chết tiệt, sao mình lại có dự cảm chẳng lành thế này!?"
Mặc dù vận khí của mình nó quái đản vãi, toàn cho mình mấy kỹ năng kỳ lạ, nhưng riêng khoản dự cảm thì chưa bao giờ sai.
Sinh vật cuồng bạo ngày càng nhiều, ma khí tràn ngập, mưa gió sắp đến.
Chẳng lẽ tất cả những điều này đều là sự bình yên trước cơn bão, đại nạn sắp tới rồi sao?
Kỷ Minh liếc nhìn đám đông lần cuối, vẫn khóa chặt cửa như thường lệ, rồi tắt đèn trở về lầu hai.
Lúc này là 6 giờ tối, cũng là lúc hai thế giới cùng chìm vào màn đêm, và thành phố dưới lòng đất dần trở nên náo nhiệt.
Kỷ Minh mở bản đồ ra xem trước, phát hiện hầu hết người chơi đều đang tập trung trong làng, tạm thời chưa có ý định tiến về phía đông.
Mở camera theo dõi mới biết, tuy đã có rất nhiều người online, nhưng thời gian cao điểm vẫn phải đợi đến nửa đêm.
Vì vậy, trước khi có đủ sự chắc chắn, người chơi cũng không vội khai chiến, lúc này vẫn đang trong giai đoạn chuẩn bị cuối cùng.
【Khi nào trận chiến chính thức bắt đầu thì báo cho tôi một tiếng, tôi muốn đích thân theo dõi.】
Gửi một tin nhắn cho Sylvia xong, Kỷ Minh đi đến phía bắc sân diễn võ.
Ngoài những sinh vật cuồng bạo thông thường, nơi đây còn có vài sinh vật kỳ lạ được tạo thành từ cành lá cây cỏ lảng vảng, đi sâu vào trong một chút, còn có một con Ma Lang khổng lồ đang đứng trên một tảng đá.
Nhìn ngắm phế tích âm u trong bóng tối, Chloe ngáp một cái.
Khổ nỗi, Lang Nhân tuy có sức mạnh cá nhân vượt trội, nhưng thức ăn thì không thể tự dưng mà có được.
Trước kia khi còn ở Hoang Man Nguyên, dù được các bộ lạc khác cung cấp, nhưng ăn của người ta, uống của người ta, cũng không thể không làm gì được.
Thế nên đám sói mỗi ngày hoặc phải dẫn đội đi chăn thả, hoặc phải di chuyển khắp nơi cùng người ta.
Bận tối mắt tối mũi, đừng nói là thịt, đến cơm ăn bình thường cũng khó.
Sau đó bộ lạc Lang Nhân xảy ra biến cố, nàng một đường chạy trốn đến lãnh địa Hesse, ngụy trang thành Hắc Lang Vương.
Lần này thì ngày nào cũng được ăn thịt, nhưng lăn lộn cùng bầy sói thì chỉ có thể ăn sống, đối với một sinh vật có trí tuệ thì quả thực khó nuốt.
Sau đó nữa thì bị ma khí xâm nhiễm...
Quỷ mới biết khoảng thời gian đó nàng đã ăn thứ của nợ gì! Nàng căn bản không dám nhớ lại, sợ sẽ nhớ ra thứ gì đó kinh tởm.
Tiếp theo là lúc tấn công phòng khám, bị gã thầy thuốc bí ẩn kia bắt được.
Bị nhốt trong nhà tù tối tăm không thấy ánh mặt trời hành hạ suốt một ngày một đêm, cuối cùng bị ném thẳng đến nơi này.
Vốn nghĩ phen này toi đời nơi rừng thiêng nước độc, kết quả tối hôm đó, vị thiên sứ cao lớn đáng sợ kia lại mang đến một đĩa cá nướng lớn.
Chloe vừa ngửi mùi, vừa nghiêm túc suy nghĩ suốt hai tiếng đồng hồ xem trong đó có độc hay không.
Cuối cùng cắn răng hạ quyết tâm.
Thôi kệ, đằng nào cũng thế này rồi, chết thì chết!
Ăn một miếng.
Rồi lại ăn thêm một miếng.
Trong vòng mười phút ngắn ngủi đã chén sạch bách cả đĩa cá nướng.
Hơn nữa, sáng sớm hôm sau, vị thiên sứ đó lại đến, mang cho nàng bữa sáng gồm trái cây và súp nấm.
Sau đó, một ngày ba bữa đều có người lo, thực đơn và cách chế biến còn thay đổi liên tục, gần như không trùng lặp.
Về phần công việc hàng ngày cũng chỉ là tuần tra dọc theo biên giới, so với việc chăn cừu chăn bò trước kia thì đơn giản không thể đơn giản hơn.
Nhớ lại hương vị của món cá không xương thơm nức mũi vừa rồi, Chloe không nhịn được liếm môi.
Có ăn có uống còn có thể bắt cá, sao cảm thấy ngồi tù ở đây còn sướng hơn làm mưa làm gió ở Hoang Man Nguyên vậy nhỉ.
Đang lúc rảnh rỗi buồn chán, nghĩ xem sáng mai sẽ ăn gì, nàng lại vô tình thấy một bóng người quen thuộc đang đứng ở phía xa.
Nàng nhất thời cảm thấy cúc hoa thắt lại, sống mũi cay cay, sợ đến mức định quay đầu bỏ chạy.
Nhưng vào giây phút cuối cùng, nàng vẫn cố gắng khống chế cơ thể, không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Cất quả cầu Độc Khí đi, rồi thả lỏng những ngón tay đang dần siết chặt, Kỷ Minh nở một nụ cười ôn hòa.
"Thế mới ngoan chứ. Giờ chúng ta là đồng nghiệp tương lai rồi, nội bộ phải đoàn kết."
"A, vâng, vâng, vâng."
Chloe luôn miệng đáp phải, nhưng bộ lông dựng đứng khắp người đã tố cáo tâm trạng của nàng lúc này.
"Báo cáo trước đi, gần đây phía bắc có động tĩnh gì không?"
Chloe cố gắng sắp xếp lại câu chữ.
"Thưa ngài... Chào ngài."
Nhưng vừa mở miệng vẫn lắp ba lắp bắp.
"Tôi, mỗi ngày đều tuần tra bằng cách thay đổi nhiều vị trí để kiểm tra nhiều lần động tĩnh của đối phương."
"Tôi đã quan sát rất kỹ, sau đó lại quan sát một cách nghiêm túc, nhưng kết luận cuối cùng là, ờm, không có gì hết."
Nàng ngập ngừng một chút.
"Thậm chí có thể nói... còn yên tĩnh hơn trước đây một chút thì phải?"