Dù vui vẻ đến mấy, hôm nay cũng không trốn được kiếp làm thuê.
Cho một muỗng muối vào nồi mì gói không có gói gia vị, vuốt phẳng chiếc áo khoác nhăn nhúm chẳng biết vì sao, hắn uể oải ra khỏi nhà.
Mở cửa tòa nhà, hắn né chính xác “bãi mìn” do một con chó hoang nào đó để lại, nhưng khi đến trạm xe buýt thì chỉ thấy bóng lưng chiếc xe vừa rời đi.
Xui một lần thì cười khổ, xui hai lần thì thở dài, xui ba lần thì chửi thề.
Còn với một kẻ xui xẻo vô số lần mỗi ngày như hắn, thứ dâng lên trong lòng chỉ còn lại vẻ mặt chết lặng đã thành thói quen.
Quét một chiếc xe đạp công cộng đến công ty, hắn đón nhận may mắn đầu tiên trong ngày – không bị muộn.
— Vãi! Mới nhận chức chưa đầy nửa tháng đã đi muộn ba lần, nếu muộn thêm lần nữa thì chắc chắn bị sếp cho nghỉ việc!
Rót một ly cà phê hòa tan siêu đắng vì tan quá nhanh, Lâm La bắt đầu công việc buổi sáng.
Công việc ư?
Bắt cá!
Giả bộ như mình đang chăm chỉ làm việc, hắn làm xong một cái Power Point rồi lập tức không thể chờ đợi được nữa mà bắt đầu khoảng thời gian lười biếng của mình.
Lén lút mở trang D, Lâm La định xem mấy UP chủ chuyên review mà mình yêu thích nhất có cập nhật gì mới không.
Nhưng là một tựa game hot đã lâu, thứ đầu tiên đập vào mắt hắn lại là chuyên mục «Danh Hiệu: Dương Nguyệt» được trang D đặc biệt ghim lên.
Hắn di chuột xem qua mấy vlog hoặc video hài hước do những người chơi khác quay, trong lòng đột nhiên nảy ra một ý nghĩ mơ hồ.
... Đúng rồi!
Màn mở đầu của Goblin Tù Trưởng + cơ thể không thể kiểm soát nhưng miệng lưỡi vẫn lải nhải không ngừng của Phong Vương, đây chẳng phải là một màn tấu hài cực mạnh sao?
"Chết tiệt, sao một thằng ngu như mình bây giờ mới nghĩ ra nhỉ?"
Bị ý tưởng kỳ diệu này kích thích đến mức ngón tay run rẩy, hắn nhanh chóng đăng ký một tài khoản mới trên trang D.
Đổi ảnh đại diện thành ảnh tự sướng của mình trong game, rồi đổi ID thành 【Ta và pet điện tử Phong Vương của ta】.
Hắn tải tệp từ ổ đĩa mạng xuống, đang phấn khích định biên tập và xử lý video quay tối qua thì đột nhiên cảm thấy sau lưng lạnh toát.
Quay đầu lại, một người đàn ông trung niên cao to vạm vỡ như Boomer đang đứng sau lưng hắn, cặp kính gọng vuông lóe lên ánh sáng nguy hiểm.
"Sếp... sếp, em đang tìm tài liệu..."
Sau một tiếng hít hơi như máy cày khởi động, đối phương đập mạnh xuống bàn.
"Tìm tài liệu? Tìm tài liệu cái con khỉ!"
Thế là tối về nghe Phong Vương gào thét điên cuồng, ngày đi làm nghe sếp la lối om sòm.
Lâm La cảm thấy đầu mình đau như búa bổ, trong thoáng chốc đã không còn phân biệt được đâu là thực tế, đâu là trò chơi.
May mắn là tiếng gầm thét không kéo dài bao lâu, sau một tràng ho khan.
"Đủ rồi, về chỗ làm việc cho tôi, tối tôi sẽ kiểm tra!"
Quản lý Tôn vừa đấm lưng vừa quay về văn phòng, nhìn chàng trai trẻ đang ngồi xuống với vẻ mặt ngơ ngác bên ngoài cửa sổ lá sách, không khỏi thở dài.
"Bọn trẻ bây giờ rốt cuộc bị làm sao vậy? Chẳng có chút tinh thần nào cả."
Uống một ngụm trà nóng trong ly, ông ta lật giở hồ sơ quảng cáo trước mặt, liếc qua chữ ký.
"Ai, Kỷ Minh, hình như trước đây cũng làm ở vị trí này thì phải..."
"Chết tiệt, sao mình đột nhiên có cảm giác đáng sợ như lão Tôn khốn kiếp đang đứng sau lưng vậy!"
Kết thúc buổi làm việc sáng nay, Kỷ Minh lau dọn phòng khám một lượt, xách cây lau nhà chuẩn bị nghỉ ngơi thì đột nhiên rùng mình một cái.
Nghi ngờ nhìn quanh bốn phía, hắn đóng cánh cửa đang bị gió lạnh thổi vù vù, quay đầu lại thì thấy Adele đang nằm liệt trên ghế sô pha.
"Không phải tan làm rồi sao? Sao cô còn chưa về?"
Adele còn chẳng thèm mở mắt, trực tiếp lật người, kéo tấm thảm lên cao hơn.
"Thuê bảy ngày tặng hai ngày, tiền thuê nhà hết hạn, bị người ta đuổi ra ngoài rồi."
Kỷ Minh cũng không nhất thiết phải đuổi người đi, chỉ là đây là chiếc ghế sô pha yêu thích nhất của hắn.
Nếu không có nó, sau này xem chuyện vui của người chơi vào buổi tối sẽ không còn thoải mái nữa!
Vì vậy, hắn đầy căm phẫn, nhíu mày.
"Chủ quán trọ vậy mà không có tình người sao? Đi, lần này chúng ta thuê thẳng một tháng luôn!"
Nhưng Adele vẫn không có chút phản ứng nào, quay lưng về phía hắn không nhúc nhích.
Kỷ Minh chỉ có thể dời một chiếc ghế đẩu ngồi xuống bên cạnh, kiên nhẫn khuyên nhủ.
"Đừng mà, bây giờ cô còn nhỏ nên có thể không biết, chứ thực ra sống một mình thoải mái lắm."
Adele hừ lạnh một tiếng.
"Tôi sống một mình nhưng người khác thì không, nửa đêm đầu hôm nghe người ta đập bàn uống rượu đánh nhau, nửa đêm về sáng nghe người ta trên giường hôn hít ngã lăn, cuộc sống như vậy tôi chịu đủ rồi!"
Chết tiệt, sao chuyện này mà cũng có thể đọc rap được cơ à!
Kỷ Minh kinh hãi, dù sao cũng sống chung lâu như vậy, ít nhiều cũng có chút tình cảm, hơn nữa mình còn hứa với bọn Stone là sẽ chăm sóc Adele cẩn thận.
Xem ra phải siết chặt việc giáo dục thanh thiếu niên mới được!
"Haiz, tuy nói ra hơi xấu hổ, nhưng bây giờ thành Dương Quang loạn như vậy, thân là thầy thuốc, tôi đúng là cũng kiếm được một mớ."
"Thế này đi, tôi liên lạc với Cuper xem gần đây có căn nhà nào tốt không, chúng ta mua đứt luôn, làm một lần cho xong."
Ai ngờ Adele lại ném ra một câu.
"Tầng hai không phải rất gần sao? Tôi nhớ chỉ có một phòng được sửa thành phòng ngủ thôi, còn lại vẫn trống mà."
Cô để ý bao lâu rồi mà sao nhớ rõ thế?
Kỷ Minh vội vàng phản bác.
"Không được! Bây giờ tôi là Thánh Đồ Thần Chọn, thân phận phức tạp, giữ người khác phái ở trong nhà sẽ bị người ta đồn thổi linh tinh."
Hết cách, hắn đành phải tung ra chiêu cuối.
"Cô cũng không muốn sau này khi tôi khuyên người khác làm việc tốt, lại bị người ta dùng chuyện này để vặn lại chứ?"
Uy lực cực lớn, một đòn chí mạng, lần này Adele quả nhiên không lên tiếng nữa.
Nhưng khi Kỷ Minh chuẩn bị nói mấy lời mềm mỏng để cho qua chuyện này, nàng đột nhiên quay người lại.
Dùng tấm thảm lau nước mắt, Adele co người lại với đôi mắt đỏ hoe.
"Thầy thuốc, có phải anh có chuyện gì đó đang lừa dối tôi không?"
...
Vãi chưởng, quả này nàng lên Danh Đao Tư Mệnh à!
Lừa dối cô... chuyện nào nhỉ?
Không cần suy nghĩ, vô số bí mật bắt đầu sôi trào trong đầu Kỷ Minh.
Ta là thượng thần, là trùm cuối sau màn, là người dẫn đường của Tam Thể do chính ý thức thế giới chỉ định, là kẻ vừa mở game đã đập nát vận mệnh thế giới, còn nhiều lần bắt nạt luật lệ của nó. Ngoài thành ta có cả một tòa thành dưới lòng đất, bên trong có hơn một ngàn Thiên Tai đang chuẩn bị mở rộng bờ cõi để chào đón thêm nhiều Thiên Tai khác đến cho cái thế giới này bay màu...
Nhưng cuối cùng tất cả suy nghĩ đều quy về một mối, hóa thành một câu chân thành.
"Không có, sao tôi có thể lừa cô được?"
Có lẽ là do mị lực của hắn quá cao nên sức thuyết phục rất mạnh, cũng có thể là mọi người đã quen với việc tự lừa mình dối người.
Adele nhìn chằm chằm hắn một lúc lâu, cuối cùng cũng dời mắt đi.
"Chắc là do trực giác của tôi có vấn đề, dù sao từ khi đến thành Dương Quang, tôi luôn cảm thấy trong lòng trống rỗng, tối ngủ cũng hay bị giật mình tỉnh giấc."
"Khó khăn lắm mới cảm thấy yên ổn một chút, ai ngờ lại gặp phải chuyện này..."
Nàng im lặng một lúc.
"Đúng là tôi còn quá nhỏ, có rất nhiều chuyện thực sự không có khả năng làm được."
Gặp cao thủ rồi?
Kỷ Minh ngây người tại chỗ, chết lặng.
Cô là Kiều Đặc Ruud hay Lục Giới Thần Vương vậy, sao mà sát thương ghê thế!?
Thế là hết kế, không thể hồi sinh.
Chỉ có thể giơ tay đầu hàng.
"Được rồi được rồi, cô thắng, tôi đồng ý cho cô dọn vào."
Hắn nhìn vào lịch trình của mình, phát hiện hôm nay còn khá nhiều việc.
"Buổi chiều tôi còn phải ra ngoài làm việc, nên bây giờ đi luôn đi, tôi giúp cô dọn đồ qua."
"Ok luôn!"
Lần này Adele không giả chết nữa, nàng bật dậy khỏi ghế sô pha, dẫn Kỷ Minh đến quán trọ.
Vì là thuê nhà nên cô gái nhỏ cũng không sắm sửa bao nhiêu đồ đạc, căn phòng trông không khác mấy so với lần trước Kỷ Minh đến.
Điểm khác biệt duy nhất, có lẽ là trên ban công nhỏ đang phơi vài bộ quần áo.
Ví dụ như chiếc tạp dề mặc khi phẫu thuật, ví dụ như chiếc áo choàng pháp sư để thể hiện thân phận khi ra ngoài, ví dụ như...
Adele cũng không ngờ hôm nay có thể cuốn gói thành công, cho nên...
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽