Virtus's Reader
Hỏng Rồi, Con Boss Này Thật Không Có Kỹ Năng Bình Thường

Chương 235: CHƯƠNG 181: MỘT QUYỀN BỐN MƯƠI TẤN, ANH CÓ SỢ KHÔNG?

Coi cô như một thành viên không chính thức của làng Cẩu Cẩu, một đêm cho cô ăn tận ba bữa.

Chloe: Thế thì ổn rồi.

Thế nên lúc Kỷ Minh gặp, cô nàng đang nằm sấp trên sườn núi, cụp tai cụp đuôi gặm cá nướng, trông y hệt một chú cún.

Có lẽ vì trong danh hiệu của mình cũng có chữ "sói", Thương Lang lắc đầu cảm thán.

"Cũng không biết nhà phát hành game nghĩ cái quái gì nữa, tạo hình rõ ràng là sói mà hành động với thần thái lại y như chó."

Phi Ưng xoa cằm, bắt đầu phân tích qua loa.

"Chắc là muốn trung hòa bớt cảm giác đáng sợ của đám Thụ Nhân thủ vệ, dù sao cây búa trong tay bọn họ to tổ chảng, trông ghê thật."

Kỷ Minh: "... Đúng á đúng á."

Tổ đặc biệt không phải là những người đầu tiên đến vùng bình nguyên dưới lòng đất. Thực tế, với sự nỗ lực của đông đảo người chơi, chỉ sau một ngày, rất nhiều địa điểm trong thành phố dưới lòng đất đã được thắp sáng.

Đặc biệt là những người chơi Beta mang danh hiệu "Người Bảo Vệ làng Cẩu Cẩu", dưới sự ảnh hưởng của ông chủ nhỏ, khi họ gặp các sinh vật ở bình nguyên dưới lòng đất, chỉ số mị lực của bản thân sẽ được đồng loạt tăng lên 20. Có được thiện cảm cơ bản này, họ dễ dàng mở lời đối thoại.

Vì vậy cho đến bây giờ, dù người chơi vẫn chưa phát triển được thế lực đồng minh nào, nhưng cũng chưa từng gặp phải thế lực thù địch, xem như là một khởi đầu khá suôn sẻ.

Theo chỉ dẫn trên bản đồ, ba người cũng đã đến được một địa điểm gần cổng thành nhất.

Và cũng giống như mọi người chơi khác khi đến đây, họ chỉ cần liếc một cái là đã phải kinh ngạc thốt lên.

"Vãi chưởng, nhiều Tauren vãi!"

*

"Huhu, chết tiệt, không muốn, không muốn quay lại nữa! Hu hu..."

Hai mắt vô hồn nằm dài trên tấm thảm mềm mại, Agger gào thét trong bi thương, vẻ mặt trông hết muốn sống.

Lần đầu tiên gặp con người.

"Cái gì? Các người nói các người là những nhà khai phá đến từ phía tây à? Nhưng bên đó không phải chỉ là một vùng phế tích sao?"

Lần thứ hai gặp con người.

"Thánh tọa Hồn Linh, Tứ Đại Hộ Pháp, Ma Sói Thú Nhân, còn có hơn một ngàn nhà khai phá chuẩn bị tiến vào bình nguyên dưới lòng đất? Xì..."

Lần cuối cùng gặp con người.

"Bằng hữu, tại sao mỗi lần ta giới thiệu mình là Tauren, các ngươi đều trưng ra cái bộ mặt cố nén cười thế hả?"

...

A!

"Chết tiệt, NTR là cái quái gì? Đàn ông bộ lạc Vó Sắt chúng ta không có hứng thú với vợ người khác, và cũng tuyệt đối trung thành với vợ của mình!"

Bật người dậy, Agger tức giận không thôi, chỉ hận không thể lập tức băm đám nhân loại khốn kiếp dám bôi nhọ danh dự của mình ra làm nhân bánh.

Nhưng trí tuệ của một tù trưởng mách bảo hắn rằng, vì mấy chuyện cỏn con này mà trở mặt với các nhà khai phá loài người tuyệt đối là hạ sách.

Hắn chỉ có thể vực dậy tinh thần, tiếp tục phát huy truyền thống hiếu khách của tộc Ngưu Đầu để tiếp đãi từng người chơi tìm đến bộ lạc.

Nhưng trông mong vào sự đáng tin của đám người chơi mới vào game là điều không thể, bọn trời không sợ đất không sợ này không trộm cắp ngay trước mặt đã là may lắm rồi.

Thế là sau khi nghe bọn họ chém gió vài lần, Agger phải cố gắng lắm mới bình ổn được huyết áp đang tăng vọt của mình.

"Thôi bỏ đi, người chơi thường thì miễn tiếp, cứ để đại diện công hội tới là được!"

Đáng tiếc, dù lượng người chơi đến đã giảm đi đáng kể, nhưng đây cũng đã là nhóm thứ năm trong ngày hôm nay rồi.

Sau một tiếng thở dài não nề, hắn bắt đầu đọc lại lời mở đầu của mình như thể đang trả bài.

"Chào các vị, ta là Tù Trưởng Ngưu Đầu Agger, màu nâu là màu da của ta, khuyên mũi là biểu tượng của sức mạnh, họ của ta là Vó Sắt chứ không phải Vương, ta yêu vợ của mình..."

Nhưng chờ hắn lải nhải xong, thứ chào đón hắn lại là...

"Trời đất, cái bắp tay này... chắc đủ sức thổi bay một con người luôn quá!"

"Kinh khủng thật, có khi xách được cả súng máy hạng nặng đi càn quét ấy chứ."

"Tôi ghi lại rồi, để đồng nghiệp bên phòng tình báo tính toán phân tích sau."

Ba người thì thầm to nhỏ một lúc, rồi một người đàn ông trong số họ đột nhiên hỏi một câu.

"Tù trưởng Agger, xin hỏi một cú đấm của ngài được bao nhiêu cân ạ?"

"...Hả?"

20 điểm mị lực đã đủ để tạo ấn tượng tốt cho người khác, huống chi là Kỷ Minh với chỉ số đã lên tới hai mươi lăm?

Vì vậy, Agger do dự một chút rồi trầm giọng đáp.

"Ta không biết làm thế nào để đo lường sức mạnh của nắm đấm, nhưng năm đó ta có thể trở thành tù trưởng là vì ta đã vác cột đồ đằng đi một vòng quanh bộ lạc."

Có lẽ là một truyền thống cổ xưa nào đó, trong bộ lạc Vó Sắt có dựng một cây cột trụ.

Trên đó khắc đầy những hoa văn và bích họa tinh xảo, dù phong cách có hơi trừu tượng nhưng vẫn có thể nhìn ra được những cảnh chiến đấu và sinh hoạt của tổ tiên Tauren.

Nhớ lại một chút, Phi Ưng khẽ nói.

"Cái thứ đó... cái vật thần thánh đó toàn thân làm bằng đá, liếc qua cũng cao ít nhất mười mét, e là nặng không dưới 20 tấn đâu!"

"Cột đồ đằng của bộ lạc Vó Sắt không phải làm từ đá thường, mà là loại linh pyroxene hiếm có, nên con số đó ít nhất phải nhân đôi lên."

Agger nghe vậy lại lắc đầu, rồi cười nói.

"Lúc đó ta oai phong lẫm liệt lắm, tiếc là giờ có tuổi rồi, phong độ giảm đi không ít, không còn được như xưa nữa..."

Chuyện này mà cũng nói ra được sao?

Chả trách đến giờ ngoài Tử Thần ra thì chưa có người chơi nào chết ở ngoài thành, hóa ra anh Ngưu hiền lành thế này, có gì nói nấy luôn...

Mang theo vài phần đồng cảm, Kỷ Minh lặng lẽ ghi lại đoạn đối thoại này thành văn bản rồi đăng lên kênh chat.

【(toát mồ hôi hột) Mấy ông đừng có tới trước mặt NPC mà nói nhảm nữa, cẩn thận người ta đấm cho một phát bốn mươi tấn nát như tương bây giờ!】

Đáng tiếc, server thử nghiệm có đến hơn một ngàn người chơi, môi trường kênh chat chắc chắn không thể nào trật tự như hồi Beta được.

Giống như một cái group chat cả ngàn người siêu sôi động, lời nhắc nhở của hắn nhanh chóng bị trôi đi giữa vô số tin nhắn khác.

Chỉ có vài người trả lời, mà phần lớn còn là mấy câu tào lao.

【Không thể nào, trưa nay tôi vừa chén một nồi lẩu bò Triều Sán, giờ nôn ra còn kịp không?】

【Ok ok, đại ca đầu chó cứ nói tiếp đi, anh em thích nghe lắm.】

【Bro à, nghĩ lại đi...】

...

Thôi kệ, đám khốn đó chết cũng đáng đời.

So với những người chơi khác, tổ đặc biệt đã được coi là lịch sự chán, lại còn có Kỷ Minh, người sở hữu siêu năng lực mị lực, nên đã để lại ấn tượng ban đầu không tệ cho Agger.

Nhân cơ hội này, họ định trò chuyện thêm với vị tù trưởng để moi thêm thông tin, nhưng đúng lúc này, bên ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng bước chân.

"Tù trưởng đại nhân, có khách quý từ bên ngoài đến thăm..."

Một Tauren gầy hơn Agger, nhưng vẫn to con hơn người thường rất nhiều, bước vào và ghé tai hắn nói nhỏ vài câu.

"Người của công hội Mũi Thương đến à?"

Người chơi đang thăm dò hắn, mà Agger nào có phải không biết điều đó?

Qua nhiều lần trao đổi, hắn đã biết trong số người chơi có tồn tại những tập thể lớn nhỏ được gọi là "công hội".

"...Vậy thì cho họ vào đi."

Màn cửa được vén lên, hai người dưới sự dẫn đường của thị vệ bước vào.

Một trong số đó chính là Phó Nhạc, còn người kia là Đào Chu, chủ nhân của ID 【Quỷ Thần Bất Trắc】.

Người biết tiêu tiền chưa chắc đã thông minh, nhưng người kiếm được tiền thì tám chín phần là cáo già.

Có thể dẫn đầu chi ra một khoản tiền lớn để thu phục lòng người ngay từ giai đoạn Beta, Đào Chu đương nhiên không phải kẻ ngốc.

"Ồ, mọi người cũng ở đây à."

Người không biết còn tưởng là bạn cũ gặp nhau, mặt hắn tươi cười nhiệt tình, chào hỏi tất cả mọi người một lượt rồi mới hành lễ.

"Tại hạ bất tài, hiện là hội trưởng của công hội Mũi Thương, nhất định sẽ tận tâm tận lực phục vụ mọi người!"

Phó Nhạc vốn chỉ tập trung vào thực tế, Triệu Quân cũng không phải người ham mê quyền lực, nên họ dứt khoát nhường lại vị trí này cho Đào Chu, người đã bận rộn ngược xuôi lại còn chi một khoản tiền lớn để thực hiện lời hứa của mình.

Agger nghe nói vị này chính là hội trưởng của công hội số một Mũi Thương, khuyên mũi khẽ rung lên, giọng điệu cũng trở nên nghiêm túc hơn vài phần.

"Ồ, thì ra ngài chính là hội trưởng của công hội Mũi Thương, hôm nay được gặp mặt thật là vinh hạnh quá!"

"Tù trưởng đại nhân khách sáo rồi, hôm nay chúng tôi đến đây chủ yếu là muốn truyền đạt một chút thiện ý với ngài..."

❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!