Virtus's Reader
Hỏng Rồi, Con Boss Này Thật Không Có Kỹ Năng Bình Thường

Chương 242: CHƯƠNG 190: VỀ NHÀ TRẺ HỌC LẠI ĐI!

Đứng trên quảng trường trước khu chợ, nụ cười của Allie sắp méo xệch đến nơi rồi.

Tuy người dân thành Dương Quang rất khôn ngoan, dù không nhận ra cô là ai thì cũng chẳng dại gì đi gây sự với một nhân vật mà họ biết tỏng là không thể đắc tội.

Nhưng một thiếu nữ quý tộc, mặc trang phục lộng lẫy, tay chống cây gậy nạm bảo thạch và đứng chình ình giữa khu đất trống, vẫn có phần quá ư là bắt mắt.

Uổng công mình đã cố tình ăn mặc lồng lộn để thể hiện phong thái tao nhã của một quý tộc vương đô, định bụng sẽ ra oai phủ đầu, để lại một ấn tượng hoàn hảo...

Chết tiệt, sao lại có đứa lần hẹn đầu tiên đã đến trễ được vậy!

Allie cảm thấy mình chẳng khác nào con khỉ mặc đồ lộng lẫy trong gánh xiếc, vừa muốn chuồn đi cho nhanh, lại vừa không dám rời đi vì đã có hẹn trước.

Cô chỉ đành lẩm bẩm tự cổ vũ trong lòng như mọi khi.

Allie, mày là người mang họ tộc Vương thất, là người làm đại sự nghiệp đó!

Nhìn một Dược Tề Sư nghèo kiết xác đi ngang qua, cô cắn môi.

Thôi được, tạm nhịn phen này!

Cứ coi như đây là thể hiện quyết tâm và tấm lòng rộng mở của một đại quý tộc như mình trong việc chiêu mộ nhân tài các nơi đi!

Cho đến khi gã Dược Tề Sư quèn kia đi ngang qua trước mặt cô lần thứ ba, còn ôm một cái rương cũ nát tiến lại gần, cô rốt cuộc không nhịn nổi nữa.

"Xin chào, tôi không có hứng thú mua dược tề của anh, anh có thể đi chỗ khác được không?"

Ai ngờ gã Dược Tề Sư ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

"Không thể nào, cô thật sự không nhận ra tôi à?"

Nhàm chán thật, ai mà rảnh rỗi đi nhìn kỹ mặt một người qua đường chứ?

Hơn nữa, ấn tượng đầu tiên về một người thường không phải là khuôn mặt, mà là khí chất và trang phục, những yếu tố tổng hợp lại tạo nên cái gọi là thần thái.

Với bộ quần áo thô kệch xấu xí này, cộng thêm vẻ mặt rụt rè sợ sệt, thờ ơ lạnh nhạt kia, nếu không phải hắn cất giọng, Allie có nhìn kỹ đến mấy cũng không thể liên tưởng người này với Kỷ Minh.

Cô chỉ có thể trố mắt ra, ngập ngừng hỏi.

"Sao anh lại ăn mặc thế này?"

"?"

"Hôm nay chúng ta không phải là muốn đi..."

Kỷ Minh vội cắt ngang, xua tay.

"Đi trước đến chỗ nào vắng người đã, thiên hạ sắp coi cô thành nghệ sĩ đường phố diễn hài kịch đến nơi rồi kìa."

"Ồ."

Allie đã muốn chuồn từ lâu, đương nhiên là lẽo đẽo đi theo ngay.

Hai người đi thẳng vào một con hẻm yên tĩnh gần đó rồi mới dừng lại.

Kỷ Minh quay người, nhìn Allie đang túm váy, cố tránh để không bị dính bụi từ hai bên tường.

"Tiểu thư Allie, cô có thể nhắc lại nội dung nhiệm vụ hôm nay một lần được không?"

"Anh..."

Quên rồi chứ gì!

Nén lại cơn tức đang dâng lên, Allie hạ giọng nhấn mạnh.

"Điều tra mấy địa điểm đáng ngờ bên ngoài thành, tìm kiếm manh mối liên quan đến sự kiện sinh vật cuồng bạo!"

"Ồ, ra là vẫn còn nhớ cơ đấy."

Kỷ Minh gật đầu.

"Vậy tôi mạo muội hỏi một câu, bộ dạng này của cô là sao đây? Nào là lụa là, nào là ren viền, đúng là biết cách thu hút ánh mắt người khác thật đấy."

Ai ngờ Allie nghe vậy lại mừng ra mặt, cô ưỡn ngực, dù cố nén nhưng khóe miệng vẫn cứ nhếch lên.

"Thật ra cũng chỉ là mặc tùy tiện thôi... là bộ đơn giản nhất trong tủ đồ của tôi ấy mà."

Chết tiệt, tôi có khen cô đâu!

Kỷ Minh đành phải chỉ thẳng vào vấn đề.

"Không phải... Tôi thấy chân cô lành lặn lắm mà, sao phải chống gậy?"

Khác với cây gậy ba-toong trông rất chắc chắn, tiện tay vung lên là đập vỡ đầu người của Blois, cây gậy của Allie trông như quyền trượng của thiếu nữ phép thuật, vừa khảm nạm vừa chạm hoa, gần như là chạm rỗng luôn rồi.

Cô nàng nâng nó lên một cách đầy yêu kiều, viên bảo thạch màu tím lấp lánh tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt ngay cả trong bóng tối.

"Đây là phong cách của giới quý tộc vương đô mà, bất kể nam nữ già trẻ, ra ngoài đều phải mang theo một cây gậy để thể hiện thân phận."

Hả, thôi đi bà, cái này mà để cho lão phu nhân nhìn thấy, chắc bà ấy chặt chân cô luôn quá...

Kỷ Minh thầm châm chọc, nhưng Allie đã quen thói bắt đầu "màn diễn thuyết uyên bác" của mình, thao thao bất tuyệt.

"Thật ra cây gậy cũng rất có quy tắc đấy, nếu trên đầu gậy khảm thanh kim thạch thì đại diện chủ nhân là một kỵ sĩ, nếu khảm khối ảnh ngân thì đại diện là một Nam tước, nếu như..."

Chết tiệt, ai thèm quan tâm đến mấy cái thiết lập vô dụng này chứ!

Kỷ Minh vội cắt ngang.

"Thế còn cái mùi trên người cô thì sao, cũng là tục lệ mới của giới quý tộc vương đô à?"

"Đúng vậy, sao anh biết hay thế."

Như đang biểu diễn ảo thuật, Allie không biết lấy từ đâu ra một lọ nước hoa, xịt thêm vài phát lên người.

"Đây là mùi cam chanh đang rất thịnh hành gần đây đó, nhưng tôi đã cố ý điều chỉnh lại công thức để nó có vẻ mơ màng và ảo diệu hơn một chút."

Kỷ Minh cảm thấy huyết áp của mình sắp tăng vọt, đang định cắt ngang lần nữa thì đột nhiên khựng lại.

Ra ngoài lúc nào cũng phải mang gậy, thỉnh thoảng lại lôi mấy thứ tỏa mùi ra xịt xịt, bên cạnh có một vị bác sĩ với võ lực nhất định đi theo, đến để điều tra những sự kiện thần bí mà quan chức không giải quyết được...

Mẹ nó, cái vận may quái quỷ gì đây, là cố ý hay vô tình thế hả?

Anh đành phải đi thẳng vào vấn đề chính.

"Tiểu thư Allie, hiện tại trong thành Dương Quang, có phải chỉ có một mình cô là quý tộc của vương đô Huy Quang không?"

"Chắc vậy, dù sao ngoài những kẻ dũng cảm mới nổi như tôi ra, ai lại từ bỏ cuộc sống an nhàn ở vương đô để đến nơi hỗn loạn này chứ..."

"Vậy nên cô muốn cho tất cả mọi người biết rằng cô đang tự mình điều tra sự kiện sinh vật cuồng bạo, và còn có tiến triển đột phá nữa, đúng không?"

"Cái gì?"

Kỷ Minh giơ hai tay ra, chỉ một lượt từ món trang sức bảo thạch lộng lẫy cho đến đôi giày da bóng loáng của Allie.

"Tôi nói có đúng không, hỡi nữ quý tộc kỳ tài một mình vả mặt ba gia tộc lớn?"

"..."

Với cái IQ này thì thôi đừng học lớp chín nữa, về thẳng nhà trẻ mà học lại chương trình cơ bản đi.

Chuyện đã đến nước này thì cũng đành chịu, vấn đề vẫn phải giải quyết.

Kỷ Minh không còn cách nào khác, đành bảo Allie quay về nhà thờ thay bộ đồ quá mức chói mắt này ra, còn mình thì đi mua giúp cô một ít quần áo để ngụy trang.

"Xin lỗi, thật ra tôi rất chuyên nghiệp, chỉ là vô ý quên mất thôi, những thứ khác đều đã chuẩn bị xong rồi... À, thật sự phải mặc bộ này sao?"

"Mặc vào!"

Tuy bộ đồ Kỷ Minh mua không phải là đồ bẩn, mà là một bộ quần áo vải bố rất sạch sẽ.

Nhưng có lẽ vì nó vừa rẻ tiền vừa thô kệch, hoặc cũng có thể vì loại trang phục xấu xí nhưng bền này chỉ có người nghèo mới mặc, nên dù nhìn thế nào cũng toát lên cảm giác vừa bẩn thỉu vừa tồi tàn.

Hơn nữa, quần áo rõ ràng lớn hơn vài cỡ, mặc lên người Allie vốn đã không mấy cường tráng, khiến ống tay áo và ống quần trông có vẻ luộm thuộm.

"Cái quái gì đây..."

Allie bĩu môi, còn phải nghe Kỷ Minh chỉ đạo cách trang điểm và ăn mặc.

"Thấy cái mũ trùm đầu kia không, đội lên cho tôi, tóc tai cũng nhét hết vào trong."

"Bôi thêm vài vệt đen lên mặt đi, đừng có 'a' nữa. Chính là cần cái vẻ thiếu sức sống này đấy."

"Nhớ bôi ít đất đen lên đôi găng tay vải thô, sau đó hãy đeo vào để trông cho thật hơn."

Sau khi giấu đi mái tóc dài màu đỏ quá nổi bật, Kỷ Minh lại chấm thêm vài nốt tàn nhang đặc trưng của thanh niên miền Nam lên mặt cô.

Kết hợp với gò má hơi góc cạnh và lợi thế vóc dáng trời cho của Allie, thoáng nhìn qua, trông cô thật sự giống một thiếu niên.

Kỷ Minh vốn định giải thích cặn kẽ hơn về vấn đề thần thái, nhưng anh còn chưa kịp mở miệng, Allie đã nộp một bài thi hoàn hảo.

"Đúng rồi, chính là cái vẻ rụt rè sợ sệt, ngại ngùng khi gặp người lạ này, giỏi lắm, ra là cô cũng có năng khiếu diễn xuất đấy chứ."

(Trong lòng Allie: Thầy giáo lễ nghi, em sẽ không để thầy thất vọng đâu!)

"... Tôi không ngại ngùng sao được? Đây là cái bộ đồ quái quỷ gì thế này, vừa cọ vào cổ vừa ngứa ngáy."

Thấy người ta không vui, Kỷ Minh đành an ủi một câu.

"Nhịn chút đi, có gì khổ đâu, chẳng lẽ cô không thấy sao? Mấy người dân bản xứ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!