Virtus's Reader
Hỏng Rồi, Con Boss Này Thật Không Có Kỹ Năng Bình Thường

Chương 318: CHƯƠNG 221: MỘT MẺ HỐT VÀNG, LÊN ĐỒ ĐI TRẨY HỘI!

"Tất cả những thứ này đều là vàng thật một trăm phần trăm, xin đừng nghi ngờ khát vọng của Long Tộc đối với của cải."

Chỉ có thể nói, không hổ là Thổ Hoàng Đế và Đại Thần Côn ẩn mình dưới bình nguyên, Reynolds có hơn mười nghìn tín đồ dưới trướng, tài sản nắm trong tay đúng là không thể tưởng tượng nổi.

Ngoài đống vàng bạc châu báu bị hắn chất đống dưới thân làm giường, gần như mỗi căn phòng trong lâu đài đều chứa đầy các loại bảo vật xa xỉ.

Ngoài ra, dù chưa từng được bậc trên chỉ dạy, nhưng nhờ vào trí tuệ kinh người bẩm sinh trong huyết mạch, hắn còn biết được đạo lý không nên bỏ hết trứng vào một giỏ.

Vì vậy, ở dưới lòng đất của mỗi bộ lạc phụ thuộc, thậm chí là những vùng đất hoang vu hẻo lánh, hắn đều sai Nguyên Tố Thổ lén lút giấu đi các kho báu.

Vốn dĩ hắn định dùng số của cải này làm chi phí tẩu thoát khi gặp biến cố, ai ngờ còn chưa kịp xoay xở gì đã bị Kỷ Minh cho một vố hàng phục thẳng cẳng.

Mười ngón tay mỗi ngón đeo một chiếc nhẫn, cổ tay và cổ cũng đeo đầy vòng tay với vòng cổ.

Kỷ Minh lắc lắc người như đang rung chuông một hồi lâu, cuối cùng mới thở dài.

"Haiz, thật ra tôi không có hứng thú với tiền bạc. Mấy thứ này đều là vật ngoài thân, sống không mang đến, chết không mang đi, vô nghĩa cả thôi..."

Nói xong, hắn liền kéo theo khối tài sản mà người thường không tài nào xách nổi rời khỏi kho chứa đồ.

Cứ như vậy, từ bộ lạc vảy rồng đến lâu đài đảo treo, hai điểm bất ổn đã được giải quyết triệt để, bình nguyên dưới lòng đất lại trở về với sự yên tĩnh hiếm có.

Kỷ Minh cũng yên tâm tận hưởng hai ngày bình... Thôi được rồi, làm gì có cuộc sống yên tĩnh nào, chào đón hắn là những buổi huấn luyện với cường độ còn tàn bạo hơn của bà lão.

Dù Kỷ Minh đã cố gắng hết sức để farm quái, nhưng điểm thuộc tính tự do cũng không thể chịu nổi tốc độ tiêu hao nhanh như vậy.

Trên bảng thuộc tính, các chỉ số của hắn đã biến thành:

【 Tên: Kỷ Minh 】

【 Cấp: 23 (320/480) 】

【 Khí Huyết: 35 】

【 Nhanh Nhẹn: 35 】

【 Trí Tuệ: 46 】

【 Mị Lực: 46 】

【 Điểm thuộc tính tự do: 5 】

【 Điểm kỹ năng tự do: 14 】

"Được rồi, cậu trai trẻ, đừng có nằm trên đất giả chết nữa, sau này có khối thời gian cho cậu ngủ."

Dọn dẹp xong ba cây thương huấn luyện đã bị hư hỏng hoàn toàn sau những va chạm cường độ cao, Blois ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.

"Tiềm năng của cậu đang dần được khai phá, nhưng tốc độ phát triển đã chậm đi không ít, tuy nhiên có thể tiến bộ thực sự đã là chuyện tốt rồi."

"Hôm nay huấn luyện đến đây thôi, về nhà đi."

"Hả?"

Kỷ Minh ngẩng đầu lên, khẽ "hử" một tiếng.

"Nhưng bây giờ mới giữa trưa mà, buổi chiều không cần huấn luyện sao?"

"Tối nay không phải cậu phải đi dự tiệc đêm sao, chẳng lẽ cậu định vác cái thân đầy mồ hôi mồ kê này đi à?"

Đệt, hai ngày trước bận dẫn người chơi đi combat, hai ngày nay lại bận bị người ta hành, suýt thì quên béng mất chuyện này.

Nhưng mà...

Hiện tại, đám người chơi đã hình thành một lực lượng chiến đấu khá dũng mãnh, mà sớm muộn gì mình cũng phải dẫn họ đến Thành Dương Quang.

Đến lúc đó, bất kể ba gia tộc lớn trong thành có muốn hay không, cũng đều phải chấp nhận việc thế lực bị xáo trộn.

Bữa tiệc này đến đúng lúc phết, để xem ai là kẻ có tiềm năng phát triển, còn ai thì nên ngậm miệng vĩnh viễn...

Trong lòng thầm tính toán, Kỷ Minh gắng gượng gồng mình bò dậy khỏi mặt đất.

Vừa định rời đi, hắn lại đột nhiên quay đầu lại.

Trước đó, vận may quái gở của mình đã có phản ứng với bữa tiệc đêm, tối nay không chừng sẽ xảy ra rắc rối gì đó.

Tuy sức chiến đấu hiện tại đã đủ dùng, nhưng thứ này thì ai lại chê nhiều bao giờ?

"Bà Blois, nếu tôi mang theo chiếc vòng nguyệt quế đó đi thì sẽ không có vấn đề gì chứ?"

"Người trẻ tuổi phải chững chạc một chút, đừng có được thứ gì tốt cũng muốn lôi ra cho người khác xem!"

Theo thói quen phê bình một câu, Blois liền đổi giọng.

"Không vấn đề gì, ta đã bảo Đặc Ni báo cáo lên Thánh Tọa rồi, chiếc vòng nguyệt quế đó là phần thưởng cho việc cậu đã vô tư cống hiến mười nghìn đồng vàng và chế tạo ra giáp phù lục, cậu thích thì cứ mang đi."

"Vậy thì tốt quá, con xin phép đi trước, mai gặp lại ạ!"

Chào tạm biệt bà lão, Kỷ Minh bước ra khỏi giáo đường, ngước nhìn bầu trời xám xịt của Thành Dương Quang.

"Ông đây đã nhịn chúng mày lâu lắm rồi, để xem tối nay các vị biểu hiện thế nào nhé..."

Hãy chú ý, người đàn ông này tên là Kỷ Minh.

Năm nay 28 tuổi, từng là nhân viên phòng marketing của công ty nước trái cây Thiên Thiên Hảo, hiện là Chúa Cứu Thế thứ 147 của thế giới Dương Nguyệt.

Quyển Vương, Gan Đế, Âu Hoàng, một bậc thầy quản lý thời gian.

Sống qua ngày đoạn tháng, xuyên không gần hai tháng, mãi cho đến bây giờ mới xuất hiện bước nhảy thời gian xa xỉ "hai ngày sau".

Và hiện tại, hắn đang suy nghĩ xem tối nay nên xuất hiện với tư thế nào trong hoạt động xã giao này.

Bất kể là cổ kim hay trong ngoài nước, nơi nào có người, nơi đó có giang hồ, quan hệ qua lại luôn là chủ đề không bao giờ thay đổi.

Nếu không cảm nhận được, không thấy được, vậy chỉ có thể nói là do bản lĩnh của người đó không đủ, địa vị không cao, không chen chân vào được vòng tròn của người ta mà thôi.

Cho nên...

Vứt bỏ ý định đến tiệm quần áo mua một bộ lễ phục, Kỷ Minh lôi chiếc áo choàng trắng tượng trưng cho thân phận Thánh Đồ ra giặt giũ.

Sau đó, hắn lấy ra vầng hào quang đã để trong kho chứa đồ từ lâu, đồng bộ hóa với vòng nguyệt quế rồi đội lên đầu.

Cuối cùng là món đồ được làm gấp, hắn liên lạc với Virginia để chế tạo một đôi giày lấy giáp phù lục làm cốt lõi.

—— Nếu mình được mời vì những thứ này, vậy thì cũng nên mặc chúng đi dự tiệc mới phải đạo.

Trang bị xong xuôi bộ đồ này, Kỷ Minh quay lại trước gương.

Chỉ nhìn một cái, hắn đã bị chính chỉ số mị lực cao tới 46 điểm của mình làm cho đẹp trai đến chết ngất.

Yeah! Mãn nhãn vãi!

【 Khoan đã, đừng có tùy tiện đùa kiểu dọa chết người chơi như thế chứ!!! 】

"Không có, không có, chỉ là đột nhiên cảm thấy ác ý của số phận thôi mà."

Chống cây thương dài hai mét đứng dậy, Kỷ Minh suy nghĩ một chút, rồi nhét thêm mấy lọ thuốc vào lớp lót trong áo.

Được rồi, chủng tộc chuẩn, nghề nghiệp chuẩn, vũ khí chuẩn, còn có...

Hắn lôi Chuột Tử từ thành dưới lòng đất ra, đặt sang một bên.

Triệu hồi vật cũng chuẩn luôn!

Với cái trình này, trong game không phải là carry chính thì cũng là chủ lực, thế này mà thua được nữa thì chịu.

"Chít chít?"

Chuột Tử gần đây đang chỉ huy người lùn và người chuột lùn giúp nó chế tạo bộ giáp chiến đấu chuyên dụng cho Thử Tộc.

Nó đang bận dẫn đám thuộc hạ làm các thí nghiệm liên quan thì không hiểu sao lại bị người ta túm cổ lôi ra.

Nó ngơ ngác tại chỗ ba giây, lôi sổ tay ra viết một dòng "Tốt nhất là có chuyện quan trọng đấy!", rồi vội vàng chạy về.

Giải quyết xong vấn đề trang phục, Kỷ Minh không phải đợi lâu, liền nghe thấy tiếng vó ngựa từ xa vọng lại, đó là xe ngựa Giáo Hội phái tới đón hắn.

Hắn nhét đủ loại vũ khí và đạo cụ vào đầy nhẫn không gian, rồi đẩy cửa phòng ra.

Mấy bệnh nhân đang ngồi tán gẫu trong phòng khách ở tầng một nghe thấy tiếng động trên lầu.

Họ đồng loạt quay đầu nhìn lại, không khỏi kinh ngạc thốt lên.

"Trời ơi, không hổ là Thánh Đồ được thần lựa chọn, đến cả đầu cũng phát sáng!"

"Ngợi ca Thánh Quang Thần, tôi... tôi cảm thấy vết thương ở chân đã đỡ hơn phân nửa rồi."

"Thánh Đồ đại nhân thường ngày có đến phòng xưng tội không ạ, bây giờ tôi đổi đạo còn kịp không?"

Trải qua một thời gian làm quen, Adele đã hoàn toàn thích ứng với công việc thầy thuốc.

Cô thò đầu ra từ phòng phẫu thuật, vừa định gọi người tiếp theo thì thấy Kỷ Minh đang đứng trên cầu thang.

"... Thầy thuốc, ngài mặc như vậy là định đi đâu thế ạ?"

"À, hai ngày trước cậu Sola có gửi cho tôi một lá thư mời, tối nay tôi có một bữa tiệc phải tham dự."

Suy nghĩ một chút, Kỷ Minh vẫn quyết định nhắc nhở Adele.

"Cô cứ cẩn thận ở nhà nhé... Nhớ khóa kỹ cửa nẻo, chú ý an toàn."

Lúc đi ngang qua cửa, hắn còn lặng lẽ ra lệnh cho cặp Grays hình chậu hoa trên bệ cửa sổ.

【 Tối nay Thành Dương Quang rất có thể sẽ xảy ra chuyện, các ngươi nhớ tinh mắt lên một chút. Nếu có kẻ nào không biết điều, cứ kéo người từ thành dưới lòng đất lên xử lý. 】

【 Rõ, thưa Thượng Thần đại nhân. 】

Xe ngựa của giáo đường dừng trước cửa, có bốn vị Kỵ Sĩ Giáo Đình cao to lực lưỡng hộ tống.

Chiến công là thứ hun đúc nên khí chất của người lính. Với tư cách là người đã giải quyết sự kiện sinh vật cuồng bạo trên danh nghĩa, so với trước đây, trông họ bây giờ uy phong hơn nhiều.

Kể cả con ngựa...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!