không còn thấy gì nữa.
Dù sao, mặc dù Kỷ Minh và Kristen có quan niệm bất đồng, đó cũng chỉ là sự khác biệt về quan niệm tình cảm mà thôi.
Bây giờ Dương Quang thành đang ầm ĩ lợi hại như vậy, đối mặt với đám quỷ dị hệ bóng mờ lòng dạ ác độc này, phe người sống ít nhất bây giờ vẫn có thể đứng cùng một chiến tuyến để chiến đấu.
Sức chiến đấu cấp cao có thể bảo toàn, hay là cứ cố gắng bảo toàn đi. Thật sự muốn thanh toán, ghê gớm lắm thì sau này lại từ từ giải quyết.
Mà ỷ vào sự nhanh nhẹn cao và thân hình nhỏ bé của mình, Kỷ Minh dùng Tinh Linh Bộ Pháp bay lượn trên dưới quanh người Cự quái. Từ phù lục đến Thánh Vật, rồi đến đủ loại binh khí trên người, hắn lần lượt thử qua một lần trên nó.
Sola cũng dần dần nhìn ra Kỷ Minh nói là đang chiến đấu không bằng nói là đang vui đùa. Chính mình khổ sở đồng hành cùng hắn xoay quanh tại chỗ, hóa ra chỉ là bị hắn coi như món đồ chơi, đùa giỡn trong lòng bàn tay mà thôi!
—— Trời ơi, cái này mà gọi là phụ trợ thì cũng chịu! Cái tên hậu cần chết tiệt này sao lại đánh ghê vãi thế?!
Trong cơn giận đùng đùng, hắn giống như một con cá nóc bơm hơi, toàn thân máu thịt bắt đầu lại một vòng điên cuồng tăng trưởng.
Kỷ Minh ngược lại không sợ cái này, nhưng thế là cả một điểm cuối cùng có thể nhìn thấy trên bức bích họa trần nhà, cũng bị lớp da đầu đầy máu tươi của Sola gắng gượng mài cho biến mất.
Chỉ còn lại một cái đầu Sư Tâm Vương cứ như vậy hoàn toàn biến mất trong bụi đất, vệt màu xanh lam chậm rãi chảy xuống kia phảng phất chính là những giọt nước mắt bất đắc dĩ của hắn.
"Không! Cái vị tiền bối đẹp trai, mê người nhưng yểu mệnh, cao có 1m56, là Bái Công Hồng Vũ tướng quân xông pha trận mạc, Tam Vị Nhất Thể, cả đời chinh chiến vô số, lật đổ sự thống trị vô năng của vương quốc Thánh Thụ, chỉ gây họa cho quý tộc chứ không làm hại bách tính, ngoài cái hậu cung khổng lồ ra thì chẳng có ham mê xấu xa nào khác, quan trọng nhất là còn cày cuốc kiếm sống không ngừng nghỉ, dũng cảm chiến đấu với 108 Mị Ma mà không hề sợ hãi kia của ta! Ta chỉ muốn để lại một tấm di ảnh của ổng treo trên tường chứ có phải muốn hái sao trên trời đâu, sao ngươi lại phá hủy nó?!"
"A, cái gì?"
Sola lại không biết Kỷ Minh đột nhiên phát bệnh điên gì, còn đang suy nghĩ những danh xưng liên tiếp kia rốt cuộc là ý gì, liền cảm giác ót mình đột nhiên rất nóng.
Nếu một điểm cuối cùng của ghi chép chiến đấu cũng bị xóa sổ, thì Kỷ Minh liền muốn hạ tử thủ với cái thứ đồ vật chán ghét không còn giá trị lợi dụng này.
Thánh Vật hơi chút gia tăng công suất, tùy tiện đảo qua sẽ khiến não bộ Cự quái mở rộng ra, sau đó đó là lòng dạ rộng rãi, móc tim móc phổi, đại triển quyền cước, còn kém thả về đại tự nhiên, vào ngũ tạng miếu lập bài vị.
Biến thành ô mai nhân bánh nở hoa đại bánh bao, Cự quái vô lực nằm trên đất, nhưng sinh mệnh lực cường đại lại khiến hắn không những không chết, ngược lại còn bắt đầu chậm rãi tu bổ thân thể bị tổn thương.
Máu thịt be bét trong miệng run rẩy.
"Ngươi... ngươi lại còn đang đùa ta?"
"Mặc dù chuyện quá khẩn cấp ta còn không biết ngươi là ai, nhưng không thể không nói năng lực sống lại vô hạn đúng là rất tốt, chỉ tiếc ta sẽ trong vòng ba phút khiến ngươi phải hối hận không thôi vì đã có được nó."
Kỷ Minh đi lên phía trước, đáy mắt một lần nữa sáng lên kim sắc thánh quang.
...
"Được rồi, là hai phút."
Cho cái đống thịt này cơ hội hắn không còn dùng được nữa. Kỷ Minh chỉ là qua loa thể nghiệm một chút laser băm nhân bánh, đã nhìn thấy nó thảm thiết kêu lên một tiếng: "Ta là Sola, khốn kiếp, nhớ kỹ cho tao, ngươi đã giết chết Vương của Dương Quang thành!" Rồi biến thành một đống thịt băm có thể dùng làm vằn thắn.
Bất quá đống thịt băm này không biết đã để bao lâu, dù đã chiên qua dầu nóng một lần vẫn thúi như vậy. Nhìn cái thứ nước xanh lè này, hoặc là đặc sản đảo Phúc, hoặc là chứa độc tố.
Vốn còn định cầm cho chó ăn, lần này thật đúng là đến chó cũng không thèm ăn...
Cẩu cẩu trấn mọi người thở phào nhẹ nhõm. jpg
Bất quá nghe nói chó sói có dạ dày tương đối khỏe và tinh thần mạnh mẽ, có lẽ bọn họ sẽ ăn...
Chloe cùng Fair Lạc khiếp sợ. jpg
"Khụ..."
Ở Kỷ Minh buông lỏng thân thể và nhân cơ hội kiểm tra số liệu lúc, Kristen, người đã bị đánh ngất xỉu, cũng chậm rãi tỉnh lại.
Nàng kịch liệt thở hổn hển mấy cái rồi chợt dừng, con ngươi cảnh giác chuyển hướng bốn phía, thấy được Kỷ Minh đứng cạnh một tòa thịt chất kinh khủng.
Đang định há mồm gọi Kỷ Minh, người cũng đang nhìn sang nàng, thì lại vội vàng dùng hai tay bưng kín mặt mình.
...Xong đời rồi, mình vốn đã trông đáng sợ, lại còn có lời đồn mấy lão nông thôn dùng bức họa của mình để xua đuổi quỷ dị nữa chứ. Lần này thì coi như hủy hoại hoàn toàn khuôn mặt rồi!
Mà Kỷ Minh nhìn thấy phản ứng này của nàng, theo bản năng liếc nhìn quần áo của mình.
Má ơi, dọa chết người! Rõ ràng quần áo ta vẫn nguyên vẹn, dáng vẻ hoàn hảo, vậy mà nàng ta đột nhiên lại lộ ra cái vẻ mặt như nữ chính phim tình cảm lỡ nhìn thấy đàn ông tắm rửa là sao?!
Mà Kristen vuốt ve gò má mình, lại phát hiện cảm giác cũng không phải máu thịt gồ ghề cùng xương cốt, mà là tương đối mà nói tương đối bóng loáng, vết thương nhẹ trên da thịt đã lành.
Đúng rồi, ta nhớ được ta rõ ràng bị nọc độc nhiễm, tùy thời có thể ngừng thở biến thành Hoạt Thi, sao bây giờ tinh thần chẳng những không biến mất, ngược lại còn rõ ràng hơn so với trước khi té xỉu?
Kỷ Minh đi tới trong phế tích nơi người khổng lồ băng sương gục xuống, dưới mũi nàng lung lay vặn mở một viên Độc Khí Đạn, sau đó trong tiếng kêu sợ hãi và làn khói bụi cuồn cuộn bị vén lên, nhanh chóng lui về phía sau.
"Còn không biết sao? Ta dùng dược tề đặc biệt cứu các ngươi."
Hiệu quả đánh thức của Độc Khí Đạn nhanh chóng. Người khổng lồ băng sương, người đã bị Sola một quyền đánh trúng yếu điểm khiến tim ngừng đập, sinh tử chưa biết, lập tức thanh tỉnh lại.
Nhưng vừa tỉnh nàng mới phát hiện cái này còn không bằng trực tiếp chết đâu. Mũi mình thật giống như bị một đám trâu đực phẫn nộ nghiền qua, hiện tại vẫn còn có chút không thở nổi.
"Trời ạ, đồ chơi gì thúi vậy..."
Ho ra máu ứ đọng trong cổ họng, nàng mở cặp mắt mơ hồ ngắm hướng bốn phía, thấy cách đó không xa trên đất nửa nằm một bóng người màu đen vàng suy yếu.
"Minh chủ, ngài không có sao chứ?"
Băng sương trên lông mi của người khổng lồ băng sương đều bắt đầu tan chảy vì kích động, lảo đảo chạy về phía đại tỷ nhà mình, bị dọa sợ đến Kỷ Minh vội chạy tới ngăn lại nàng.
"Dừng một chút bằng hữu, căn phòng này đã thành khu vực nguy hiểm rồi, ngươi còn bước nhanh như động đất thế này, e là nó sẽ sập mất!"
Hơn nữa, với cái đầu óc choáng váng, khả năng phán đoán kém của người khổng lồ băng sương hiện tại, rất dễ dàng khiến Chiến Mã Nương, người còn chưa khỏe hẳn, chịu một cú giẫm đạp chiến tranh không cần thiết.
Kristen cũng sợ chết, vội vàng luôn miệng đồng ý rồi đứng lên.
"Sương, ngươi đừng vội, ta không sao..."
Nhưng mà nàng lại thực sự bị Sola giận dữ đánh cho một trận tơi bời, cả người đều bị vó ngựa của hắn dẫm lên đất mấy lần mới đứng vững.
Kỷ Minh đem một màn này nhìn ở trong mắt, cũng lâm vào suy tư.
Cũng ba phút trôi qua, Tụ Linh Dịch vô địch mọi mặt lại còn không làm cho các nàng thân thể cơ năng hoàn toàn khôi phục bình thường...
Chẳng lẽ với phù lục cũng thế, loạt dược phẩm Hồi Xuân Dịch cũng sẽ theo cấp bậc mục tiêu đề cao mà hạ xuống hiệu quả?
Cũng được, vậy thì gia tăng lượng thuốc!
"Chuyển hóa Hoạt Thi là một loại ma pháp nguyền rủa tương đối bạo lực. Các ngươi bị tồn tại cấp độ mẫu thể đánh bại, thân thể sẽ xuất hiện các loại hậu quả về sau cũng coi như bình thường."
Vì vậy Kỷ Minh lại vặn mở rồi hai bình Hồi Xuân Dịch cấp 4 đưa tới.
"Nhanh lên uống đi, bây giờ toàn bộ thành trong đều bị ôn dịch Hoạt Thi bao phủ, vô luận là chiến hay lại là trốn, các ngươi cũng phải trước khôi phục sức chiến đấu mới được."
Hai bình dược này vừa xuống bụng hiệu quả nhanh chóng. Vốn là đáng lẽ phải nằm liệt giường dưỡng bệnh thêm mấy ngày, hai người trực tiếp hồi phục đầy đủ HP, cũng rốt cuộc có tinh thần để ý đến đống thịt băm dầu mỡ nồng nặc, đang nổ lách tách giữa đại sảnh.
Có thể đánh gục hai chức nghiệp giả chiến đấu cấp bậc không thấp, lại trong mấy phút lác đác các nàng bất tỉnh, biến thành hoàn toàn thay đổi, màu vàng óng ánh, bất cứ ai cũng phải nghi ngờ.
Nhưng Kỷ Minh đối với những vấn đề này, có một hệ thống vạn năng...