Thánh Đường tuy có thể chứa đủ ngàn người chơi nội trắc bằng cách dùng võ đài làm điểm xuất hiện, nhưng đây là hơn ba mươi vạn người chơi online cùng một lúc. Nhét tất cả vào một chỗ chắc chắn sẽ xảy ra sự cố. Kỷ Minh cũng không muốn vừa vào game đã thấy góc phải màn hình liên tục hiện thông báo người chơi tử vong, mà định thần nhìn lại thì toàn là do giẫm đạp lên nhau mà chết.
Hơn nữa, tụ tập lại với nhau là bản năng của sinh vật có trí tuệ. Ngoại trừ một số ít người chơi thật sự thích làm lãng khách độc hành hoặc định hóng hớt tình hình một thời gian, đại đa số sau khi nhận được mã kích hoạt là lập tức liên lạc với công hội mình muốn gia nhập. Các công hội lớn cũng đã họp bàn từ trước, chia địa điểm tập kết ra rải rác, từ võ đài đến lâu đài tháp cao, từ Miếu Tổ Bạch Lang đến Phủ Thành Chủ, đâu đâu cũng có thành viên công hội giơ bảng đón người. Coi như là một lần phân luồng người chơi nữa từ góc độ của chính họ.
Nhưng việc số lượng người chơi đột ngột tăng gấp 300 lần đã vượt quá khả năng tiếp nhận của các công hội nội trắc. Vì vậy, có một bộ phận không nhỏ người chơi bị từ chối hồ sơ; đồng thời cũng có rất nhiều câu lạc bộ định tham gia vào game, thậm chí là các ông lớn trong ngành khác, lựa chọn chiêu mộ người chơi trên mạng để thành lập công hội mới.
Tuy trong số đó có không ít người tỏ ra tôn trọng các công hội nội trắc, đôi bên vui vẻ nói chuyện và đi đến thỏa thuận hợp tác, nhưng vẫn có một số công hội Open Beta chẳng coi đám lão làng nội trắc này ra gì. Thậm chí, kim chủ đứng sau lưng họ, trên thực tế lại là "đối tác thân thiện" của mấy vị hội trưởng công hội nội trắc kia, chỉ hận không thể cuỗm sạch hết dàn người chơi ngôi sao dưới trướng bọn họ!
"Này ông bạn, vị trí này chúng tôi chiếm trước rồi, ranh giới cũng vạch sẵn rồi nhé?"
"Tuyến nào? Tôi có thấy đâu, ừm, làm gì có."
"Á à, sao các người lại vô lý như vậy? Các người là công hội nào?"
"Kệ mẹ tôi công hội nào? Có phải đám công hội nội trắc các người coi thường công hội Open Beta chúng tôi không? Tôi biết tỏng rồi, mọi người mau lại đây mà phân xử này!"
Kỷ Minh đứng sau màn xem cảnh này, giơ tay lên bắt đầu gõ chữ cho Địa Cầu Nương.
"Mẹ nó ơi, con thấy chúng ta nên xem xét lại sự an nguy của thế giới Dương Nguyệt thì hơn. Bọn họ vừa vào game đã bắt đầu nội chiến rồi kìa."
Tuy đã thấy không ít mâu thuẫn và drama trên mạng, nhưng chỉ vì chuyện ai vào game trước ai sau giữa dân nội trắc và Open Beta mà cũng có thể chia bè kết phái được, năng lực nội chiến mạnh mẽ thế này đúng là khiến Địa Cầu Nương được mở mang tầm mắt.
Có điều, vì mấy kẻ từng bị khóa tài khoản vĩnh viễn do giết người chơi khác để trục lợi trong giai đoạn nội trắc đến giờ vẫn còn đang khóc lóc làm trò hề trên mạng, nên dù có gân cổ lên hay nắm chặt tay, cả hai bên mâu thuẫn đều không dám có hành động quá khích nào. Bọn họ rất sợ mình sẽ là người châm ngòi trước rồi bị khóa acc, nên chỉ dám võ mồm, muốn dùng phép khích tướng để đối phương ra tay trước.
"Mày nhìn cái gì!"
"Nhìn mày thì sao!"
"Ngứa đòn à, có bản lĩnh thì lại đây solo với ông!"
"Được thôi, nhưng mày mới cấp một, thế này đi, anh đây đứng yên cho mày đánh!"
"Nực cười, ông đây có học võ đấy nhé, cấp một vẫn đấm vỡ mồm mày được. Mày có giỏi thì ra tay trước đi, tới đây!"
Nhưng công hội Open Beta muốn vượt qua ưu thế đi trước của công hội nội trắc, còn công hội nội trắc lại muốn giữ vững vị trí dẫn đầu của mình. Những chuyện này không phải chỉ dựa vào đấu võ mồm là được, cho nên sau một hồi chửi bới nhau, cả hai bên đều nhận được tin nhắn từ cán bộ trong hội yêu cầu họ rút lui.
Có điều, rút thì rút, nhưng giống như hai con chó bị người ta sống sượng kéo ra, biết rõ lần này không đánh được, hai bên lại càng hăng máu chửi đổng.
"Nhớ kỹ nhé, là mày không dám đánh đấy, chứ không phải tao không cho mày cơ hội đâu!"
"Mồm mép gớm nhỉ? Hả? Cũng không biết là cái thằng rùa rụt cổ nào lùi về trước đâu!"
Thành Dương Quang bây giờ đã biến thành một đống đổ nát. Trước đây, đám người chơi nội trắc đã cảm thấy dọn dẹp vô cùng mệt mỏi, huống chi là trong khoảng thời gian họ tạm thời không thể vào game này.
Vì vậy, sau khi thông báo đóng server, Kỷ Minh cũng rời khỏi thế giới Dương Nguyệt và điều chỉnh tốc độ thời gian ở đây chậm lại so với Trái Đất. Như vậy, bảy ngày sau, khi game chính thức Open Beta, thành Dương Quang mới chỉ trôi qua hơn một tiếng, mọi sắp xếp trước đó của người chơi vẫn có thể tiếp tục.
Thế nên, khi đám cao thủ võ mồm này càng lúc càng đi xa, các tu sĩ của Giáo Hội Thánh Quang đang ở sân cứu viện ngơ ngác nhìn số lượng người khai thác bỗng dưng tăng lên gấp mấy lần. Tối qua họ mới lần đầu chính thức tiếp xúc với những tín đồ của Chúa Tể Sinh Linh này, bây giờ muốn hỏi rõ tình hình cũng chẳng biết tìm ai.
May mà Hoa thúc Phó Nhạc, người đã lăn lộn trong giới nhiều năm, kinh qua đủ sóng gió và dần lui về hậu trường trong giai đoạn nội trắc, đầu óc nảy số rất nhanh. Ông đặc biệt dẫn theo mấy thành viên có khí chất ổn áp trong công hội 【 Mũi Thương 】 đến để "bảo kê".
Không những gặp được Đại Giáo Chủ Đặc Ni Tư, NPC quan trọng tối qua đã vung skill AOE loạn xạ, mà ông còn dựa vào tin tức chấn động 【 Chúa Tể Sinh Linh thánh nhan vui mừng, triệu hồi thêm ít nhất 30 vạn người khai thác 】 để ghi điểm đậm trong mắt đám tu sĩ Thánh Quang này.
"Ba trăm ngàn..."
Sau khi tiễn đám người khai thác cứ luôn miệng nhấn mạnh mình đến từ công hội 【 Mũi Thương 】, Đặc Ni Tư lại bắt đầu đi vòng vòng vò đầu bứt tóc trong phòng làm việc, lòng rối như tơ vò.
Nếu không phải đám người đáng ngờ này có thư xác nhận chính thức từ thần linh của mình, bà đã nghi ngờ đây là vở kịch do Chúa Tể Sinh Linh và Thần Bóng Mờ dựng lên. Bởi vì theo tin tức điều tra mới nhất, số lượng dân trong thành chết trong thảm họa lần này cũng xấp xỉ 300.000, đây quả thực là một màn tráo người trắng trợn!
Nhưng bất kể mục đích của đám người khai thác này là gì, nguồn nhân lực bùng nổ đột ngột đã giúp tốc độ dọn dẹp và tái thiết thành phố tăng lên không ít. Hơn nữa, theo thời gian, cấp bậc và thực lực của họ tăng nhanh chóng mặt, càng đẩy nhanh tiến độ hơn nữa.
Bởi vì sau khi game Open Beta, doanh trại huấn luyện thực chiến dưới lòng đất, một trong những phần quan trọng nhất của game, lập tức biến thành cảnh tượng chen chúc như ga tàu ngày Tết. Đám quái dã ngoại vốn đang nhàn rỗi bỗng phải làm việc 24/7, chết đi sống lại trong địa ngục vô tận. Mặc dù trong thời gian ngắn chưa có người chơi nào trâu bò đến mức cày max kinh nghiệm, nhưng từng tốp người chơi đã có cấp độ nhất định vẫn nhanh chóng lên mặt đất, bắt đầu cuộc phiêu lưu ở thế giới khác của riêng mình.
Đáng tiếc, đã là người thì sẽ có lòng tham. Trong quá trình này, tự nhiên sẽ có những công hội tham lam muốn chiếm cứ một hai phòng train cấp, độc chiếm một vài loại quái để kiếm lợi. Nhưng còn chưa đợi họ gây mâu thuẫn với người chơi khác hay thậm chí là các công hội lớn, game đã lập tức ra thông báo nghiêm cấm bất kỳ người chơi nào chiếm cứ phòng train cấp, một khi phát hiện sẽ phạt nặng.
Đại đa số những kẻ có ý đồ xấu đều bị hai chữ "phạt nặng" dọa cho lùi bước. Vì để giữ lại tài khoản, họ đành ngậm ngùi dỡ bỏ chốt chặn của mình.