...đang theo học các khóa bổ túc liên quan tại Học viện Ma pháp Vương đô, nên lúc này mới tạm thời ổn định lại.
"Franco à? Lại đây lại đây, đây là Thần Chọn Kỷ Minh mà ta đã kể với ngươi đấy, trẻ tuổi tài cao, lần trước chúng ta gặp nhau trò chuyện vui lắm."
"Thần Chọn tiên sinh, vị này là Franco. Chúng tôi quen biết từ nhỏ, cũng là bạn bè lâu năm rồi."
"Ồ, chào Thần Chọn tiên sinh, ngài không cần khách sáo đâu. Bạn của anh Phỉ cũng là bạn của tôi! Sau này có chuyện gì, ngài cứ nói với tiểu đệ một tiếng là được."
Nhìn vẻ mặt nháy mắt ra hiệu của gã trai trẻ trước mặt, Kỷ Minh nở một nụ cười ấm áp rồi đưa tay ra bắt.
"Ha ha, Thân Vương điện hạ, người bạn này của ngài nói chuyện hài hước thật đấy."
Nếu đã có thể xưng huynh gọi đệ với Phỉ Thân Vương, vậy thì cậu bạn Franco này e rằng cũng là một ông chủ bị sản nghiệp gia tộc đè đến không thở nổi. Hơn nữa nhìn cái vẻ nhà giàu mới nổi, không có chút phong thái quý tộc nào của hắn...
Đúng là cái đồ phú nhị đại chết tiệt!
Những chuyện còn lại cũng không có gì đáng nói, đã có người giới thiệu thì cứ xã giao vài câu, biết đâu mối quan hệ này ngày nào đó lại có ích.
Thế nên trong bữa tiệc sau đó, Kỷ Minh lại y như mọi khi, trở thành một NPC quan trọng mà khách khứa ai cũng phải ghé qua chào hỏi.
Hơn nữa, mặc dù hắn không kể chi tiết chuyện mình chữa bệnh cho Thái Dương Vương, dù sao đây cũng là chuyện trọng đại, làm không khéo sẽ gây ra sóng to gió lớn, với tư cách là một thầy thuốc, hắn phải bảo vệ sự riêng tư của bệnh nhân.
Nhưng xét cho cùng, bản chất việc hắn được anh em nhà họ Phỉ mời đến là để chữa bệnh cho cha của họ, chuyện Thần Chọn đặc biệt vào tẩm cung rồi mãi không ra chắc chắn những người ở đây không thể không biết.
Vì vậy, cho dù Kỷ Minh luôn kín miệng về kết quả chẩn đoán bệnh tình của quốc vương, cũng không mô tả cặn kẽ quá trình chữa trị của mình, nhưng vẫn hé lộ một thông tin mập mờ rằng "đã chuyển nguy thành an".
Lần này thì đúng là náo nhiệt hẳn lên. Mấy lão già thì muốn đến làm quen với chàng trai trẻ này, xem thử tân quý trong giới quý tộc có phong thái ra sao, có được như mình năm xưa hay không.
Đám thanh niên cũng muốn tới bắt chuyện với vị đại ca đây, xem thử vị Thần Chọn đang nổi như cồn này có thể giúp mình một tay, tìm cách đưa mình lên một vị trí cao hơn không.
Thế là sau khi đối phó với 81 lần khen ngợi sáo rỗng, 41 lời mời hợp tác, và đáng sợ nhất là 67 lần ám chỉ rủ rê "chơi bài" từ cả nam lẫn nữ, Kỷ Minh cuối cùng cũng sống sót qua được giờ cao điểm của bữa tiệc.
"Sợ vãi, suýt nữa thì bị ba gã đàn ông lôi đi chơi mạt chược!"
Nhưng nói một cách nghiêm túc thì hắn cũng không hoàn toàn ngồi tù, bởi vì thông qua đám người ai cũng có mưu đồ riêng này, hắn đã moi được không ít chuyện thâm cung bí sử trong giới quý tộc Vương đô.
Ví dụ như hai gã trai trẻ kia sở dĩ vừa thấy mặt đã long sòng sọc, là vì chỗ dựa của họ - Phòng ngự Đại thần Hi Quang Công tước và Kế toán Đại thần Hồ Quang Công tước - có chút thù riêng với nhau. Mà xét đến việc không ai moi ra được mối thù đó là gì, thì tám chín phần mười là mấy chuyện dơ bẩn dưới thắt lưng.
Lại ví dụ như vị tiểu thư quý tộc đã bắt chuyện với Kỷ Minh lúc trước thực ra là con gái riêng của một Hầu tước, nghe đồn gần đây đang dùng vốn cá nhân để xây dựng một hội anh em có sức ảnh hưởng, hòng lật đổ người chị gái con vợ cả vẫn luôn muốn đuổi cô đi.
Chết người hơn là những chuyện này thực ra đã được coi là sạch sẽ, dù sao cũng chỉ là những câu chuyện "chuyên tâm" kiểu đôi bên cùng có lợi, cùng nhau cố gắng leo lên cao.
Còn lại, từ những giao dịch tiền quyền đơn giản đến việc bán tước quan một bước lên mây, từ những buổi tiệc xã giao bình thường đến những liên minh ngầm hàng trăm người, những chuyện bê bối nhiều không đếm xuể.
Chỉ có thể nói Vương đô đúng là Vương đô, ngay cả phương diện này cũng có thể sáng tạo ra tầm cao mới, chơi ra đẳng cấp mới, đúng là đáng giơ ngón tay cái, khen một câu "mấy bro đỉnh thật!".
Khiến Kỷ Minh cũng không dám đào sâu thêm nữa, lỡ như đào đến cuối cùng lật tung cả tòa thành này lên thì ai chịu trách nhiệm?
"Ài, các vị thứ lỗi, tại hạ có chút việc riêng cần giải quyết."
Đối mặt với tình huống khó đỡ như vậy, Kỷ Minh, người thông thạo đạo lý chuồn là thượng sách, tất nhiên liền kích hoạt kỹ năng kinh điển —— viện cớ đi vệ sinh!
Hơn nữa lần này hắn thật sự không nói dối, sau khi đi giải quyết nỗi buồn một cách lịch sự và tao nhã, Kỷ Minh vừa thong thả rửa tay vừa không khỏi cảm thán trong lòng.
—— Nhà vệ sinh đúng là ngôi nhà vĩnh hằng của dân xuyên không mà!
Vốn dĩ hắn còn lần lượt mở từng buồng vệ sinh ra kiểm tra, tuy lần này không có, nhưng biết đâu chừng, liệu có khả năng 【Allie】 lại spawn ngay trong bồn cầu thì sao.
Kết quả là sau khi xác nhận an toàn còn chưa kịp thở phào một hơi, hắn đã nghe thấy tiếng bước chân, tiếng thì thầm và tiếng vải vóc cọ xát sột soạt từ bên ngoài.
May mà tai Kỷ Minh thính, nghe ra đó là một đôi nam nữ đang thảo luận xem chồng của cô gái có để ý không, chứ không phải là mấy trò biến thái hắc ám như lần trước, cho nên...
Tốt cái con khỉ!
Kỷ Minh đảo mắt nhìn quanh, phát hiện cái nhà vệ sinh chết tiệt này chỉ có một lối ra đã đành, bên ngoài còn nối với một hành lang dài dằng dặc, nếu hắn cứ thế đi ra thì chỉ có nước chạm mặt bọn họ.
"Vãi!"
Không muốn gặp phải tình huống khó xử này, hắn chỉ có thể hóa thân thành thích khách, dựa vào việc sư phụ mình là Tinh Linh Đại Hiền Giả, cứ thế mở cửa sổ rồi trèo xuống.
【Nói cứ như mình là trộm không bằng】
Kỷ Minh ra tay rất dứt khoát, vận may cũng rất tốt, cho đến khi tìm được một góc tối trong vườn hoa dưới lầu để ẩn nấp, toàn bộ quá trình đều không bị đội tuần tra gần đó phát hiện.
Nhưng hôm nay đúng là xui tận mạng, hắn vừa định mở diễn đàn người chơi lên, xem thử mấy tin đồn hóng được hôm nay có phải do bọn họ làm ra không, thì lại nghe thấy những lời lẽ cực kỳ không đứng đắn.
Đây tuyệt đối là khoảnh khắc hắn căm ghét thính giác của mình nhất, bởi vì hắn lại một lần nữa nghe ra đó là Franco, người vừa mới trò chuyện vui vẻ với hắn lúc nãy.
Hơn nữa lúc này, gã đang cùng một vị quý phu nhân vừa mời Kỷ Minh "chơi bài" lúc trước chơi trò poker, cả "bàn chơi" đang vang lên những âm thanh cạch cạch đầy ẩn ý.
... Khoan, hình như còn có người thứ ba. Bàn này lại chơi trò đấu địa chủ à!
Người ta muốn chơi bài gì với ai thì không đến lượt Kỷ Minh quản, không muốn tiếp tục nghe trực tiếp, việc duy nhất hắn có thể làm là nhanh chóng đổi chỗ khác...
Đổi chỗ khác...
Đổi...
...
"Vã cả mồ hôi. Không phải mệt, mà là cạn lời."
Kỷ Minh sắp tức đến bật cười, thảo nào sau 12 giờ mà trong sảnh vắng đi nhiều người như vậy, hóa ra tất cả đều là dân nghiện "chơi bài" cả à!
"Ghét thật, ghét thật!"
Hơn nữa, hắn cảm giác cái vận may quái quỷ của mình dường như cũng đã tham gia vào ván bài này, khiến tâm trạng hắn cứ lên xuống thất thường không biết phải làm sao.
Nhưng dù thế nào đi nữa, cảnh báo nguy hiểm đã kêu inh ỏi như vậy rồi, nơi này không nên ở lâu chắc chắn là sự thật.
Thế là hắn cũng chẳng thèm để ý đến việc phải chào tạm biệt chủ nhà để giữ lễ nghi quý tộc nữa, với đám dân nghiện poker này thì có gì hay ho mà nói chuyện? Hắn nhìn thời cơ rồi trực tiếp trèo tường rời khỏi tòa pháo đài này.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, chân phải còn chưa kịp chạm đất, hắn đã nghe thấy một tiếng hét thất thanh từ bên cạnh.
... Không thể nào, bên trong cũng không chứa nổi đám yêu quái các người nữa à? Còn phải chạy ra ngoài chơi trò hoang dã?
Kỷ Minh không thể nhịn được nữa, quyết định phải dùng chính đôi tay của mình để dập tắt cái luồng tà khí đang nguy hại đến giới trẻ vương quốc như lũ quét này.
Nhưng vừa quay đầu lại, hắn phát hiện con thằn lằn đang kinh ngạc nằm trên tường cũng là một người quen cũ.
"Allie, cô... sao cô lại spawn ở đây?"
"Tôi tôi tôi..."
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn