Bảo bọn họ lập thành từng đoàn lên núi săn thú, vừa lấp đầy bụng lại vừa dễ dàng diệt gọn trăm ngàn quân địch.
"Vương nữ Sofia, mời người xem xét cẩn thận vấn đề, đây chỉ là một ngọn đồi nhỏ có chu vi chưa tới năm cây số thôi, sinh vật trên đó không thể nào đủ cho năm mươi ngàn đại quân dùng trong ba tháng được."
"Ta biết mà, cho nên ta bảo họ đào xuống lòng đất, phát hiện một không gian dưới lòng đất siêu khổng lồ, bên trong có rất nhiều động vật!"
"... Vương nữ điện hạ, cho hỏi trên thế giới này có tồn tại nơi nào như vậy không ạ?"
"Hiện tại thì không, nhưng đợi ta đào ra thì chẳng phải là có sao?"
"..."
Kỷ Minh đang ngồi nghe lỏm thầm nghĩ: Một, không gian này đúng là có thật. Hai, mình vẫn muốn hóng xem vị Nữ Võ Thần này làm thế nào để tiện tay diệt trăm ngàn quân địch hơn.
Câu hỏi cuối cùng thì tương đối phức tạp, hơn nữa để mọi người thoải mái phát biểu, đề bài còn đưa ra một tiền đề là "Nếu bạn là quốc vương".
Sau đó, đề bài cho người trả lời biết rằng, hiện tại các thế lực hắc ám trong và ngoài nước đang muốn liên thủ tiêu diệt ngài, xin hỏi với tư cách là quốc vương bệ hạ, ngài nên làm thế nào để đạt được một kết cục hoàn mỹ nhất.
Mọi người cũng viết rất nhiều, nào là yêu cầu các vị công tước dẫn quân về kinh, nào là yêu cầu Thánh Quang Thần ra tay che chở, vô cùng náo nhiệt.
Chỉ có một vị đại thần, câu trả lời của ông ta chỉ có hai câu, mà câu đầu tiên đã là:
—— "Chuyện này thì có gì khó? Trẫm chỉ cần ra tay một chút là có thể tìm được cường giả đỉnh cấp level 99 dễ dàng nghiền nát mọi âm mưu!"
Mấy ông bà già ở ghế bình ủy cũng đứng hình, chuyền tay nhau đọc ít nhất ba lượt, mãi mới có một lão tiên sinh có trái tim tương đối khỏe mở miệng.
"Vương tử Khắc Duy Đa, ngài tìm đâu ra cường giả level 99, lại còn đặc biệt am hiểu truy tung và thuấn di thế."
"Thì... ta đã là quốc vương rồi mà, cả triều văn võ đều là thần tử của ta, muốn tìm là chắc chắn tìm được thôi."
"Nhưng mà... chúng ta không có người như vậy."
"Nhưng ta đã là quốc vương rồi cơ mà."
"Nhưng đây là thứ... không tồn tại."
"Ta thấy là có thể có!"
"Cái này thật sự không có!"
Lần này Khắc Duy Đa sốt ruột, đập bàn một cái.
"Mẹ kiếp, rốt cuộc ngươi phe nào hả, ta là quốc vương đấy! Loạn thần tặc tử, ngươi còn dám nói không có là ta chém đầu ngươi bây giờ!"
Kỷ Minh: ...
Chậc, đúng là con ruột của lão già An Đông rồi, đổi lại là người khác chắc đã phải tạ tội ngay tại chỗ.
So với đám thiên tài có trí tuệ kinh người này, câu trả lời của Phỉ Á dù không hoàn hảo nhưng vẫn rất quy củ, ít nhất thì còn có tính khả thi.
Mặc dù bá tánh khó tránh khỏi bị ảnh hưởng bởi chiến tranh, nhưng ít nhất không bị cuốn đi, sau chiến tranh còn có thể quay về xây dựng lại.
Mặc dù đã dốc toàn lực, năm mươi ngàn đại quân vẫn bị phân tán mất khoảng hai mươi ngàn mới miễn cưỡng vượt qua cửa ải khó khăn, nhưng ít nhất cũng chống đỡ được cuộc tấn công của kẻ địch cho đến khi viện quân tới.
Mặc dù "Phỉ Á Nữ Vương" mấy lần suýt bị ám sát, nhưng vẫn dựa vào sự can thiệp của Giáo Quyền, thành công cầm cự đến khi chân tướng được phơi bày, thuận lợi củng cố vương quyền.
Cho nên khi Thái Dương Vương xướng tên Phỉ Á, dù dưới sân khấu có không ít người tim đã nguội lạnh, nhưng phần lớn vẫn bày tỏ sự chúc mừng.
Cũng giống như đã nói trước đó, sau khi tin đồn Thái Dương Vương sức khỏe không tốt lan ra, bất kể là thật hay giả, cục diện chung đều đã thay đổi.
Kỳ khảo hạch của Vương Thất tổ chức được lần nào hay lần đó, chẳng ai biết được kỳ nào sẽ là lần cuối cùng.
Vì vậy những người đã "lên bờ", cũng hy vọng không có thêm người nào chen chân vào ván cờ này nữa, tốt nhất là những kẻ chưa lên được thì cứ tiếp tục chìm nghỉm.
Mà những kẻ chưa "lên bờ" thì cũng muốn nắm chặt cơ hội, vớ lấy mấy tấm vé cuối cùng để thuận lợi bắt được chuyến tàu cuối cùng mang tên Vương Quyền.
Do đó, đối với kỳ khảo hạch của Vương Thất năm nay, một nhóm người kỳ vọng vào một kết cục hoàn hảo thực ra là Allie tham gia khảo hạch, sau đó dựa vào cửa sau để nhận được phần thưởng.
Như vậy sẽ có hai cái lợi, một là Allie chắc chắn không thể tranh đoạt ngôi vua, mà với tư cách là một đối thủ cạnh tranh mạnh mẽ, Phỉ Á chắc chắn sẽ không vui, có thể sớm loại bỏ được một đối thủ.
Hai là nếu năm nay đã có tiền lệ đi cửa sau, thì sang năm chắc chắn sẽ không thể có thêm một ngoại lệ cho vị tử đệ Vương Thất thứ hai thông qua khảo hạch, chỉ có thể thi theo luật, coi như giảm bớt tỷ lệ lật xe.
Ai ngờ bọn họ vốn tưởng rằng các vị công tước trong triều chắc chắn sẽ cãi nhau một trận để họ có cơ hội đục nước béo cò, lại vì nhiều lý do mà thông qua sơ thẩm với số phiếu cao.
Đến các đại lão cũng đã gật đầu rồi, đám người này muốn dấy lên sóng gió cũng không còn đơn giản như vậy nữa, nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có thể rụt cổ chấp nhận kết quả.
Nhưng vấn đề là, vốn chỉ có bảy ứng cử viên, chỉ trong một tháng ngắn ngủi đã tăng thêm hai người, thật sự biến thành Cửu Tử Đoạt Vị, đúng là một ván cờ cao cấp.
Hơn nữa, nếu hai anh em Philip và Phỉ Á chắc chắn sẽ kết thành liên minh, thì bảy người còn lại dù thế nào cũng sẽ lập ra một hai phe phái.
Đến lúc đó, ba nhà chia Tấn, Bát Vương Chi Loạn... Chao ôi, thế cục phức tạp quá, mọi người trong nhà ơi tôi sợ!
Kỷ Minh: Đúng vậy, chỉ sợ đến lúc đó không đủ hít drama thôi.
Kệ đi, dù sao trong chín người này mình cũng vì lời nhờ vả của tiền bối mà sẽ chiếu cố Allie một chút.
Nhưng vì thân phận đặc thù, cô ấy chắc chắn sẽ không tham gia tranh cử, bây giờ đã coi như tốt nghiệp đường đời, mấy người còn lại sống chết mặc bay.
Có điều cũng không thể chỉ tuyên bố suông được, với tư cách là người cha trên danh nghĩa mà Phỉ Á chưa gặp mấy lần, Thái Dương Vương còn bước xuống thể hiện một phen hình tượng người cha hiền từ.
Kỷ Minh vốn đang nấp một bên yên lặng cà khịa, thầm nghĩ tuy đây là sự thật, nhưng thật khó để nhớ rằng hai người này là cha con.
Dù sao thì ông bố trông như ông cố kia, có khi chỉ vài ngày trước vẫn còn đang hú hí với một cô nàng còn nhỏ tuổi hơn cả cháu gái mình.
Kết quả không biết là do lão khốn này có tài bói toán, đoán được có người đang thầm rủa mình, hay là thật sự đã khắc sâu kẻ đáng ghét vào trong xương.
Lão ta đang diễn sâu ngon lành, đột nhiên lại gân cổ gọi to tên Kỷ Minh.
"Vãi!"
Kỷ Minh hết cách, đành phải lách người ra khỏi đám đông, trưng ra nụ cười công nghiệp rồi bước lên sân khấu.
Đáng tiếc, chuyên nghiệp đến mấy cũng có giới hạn, cho nên nụ cười của Kỷ Minh rất nhanh đã không giữ được nữa.
Bởi vì lão già này quả nhiên vẫn chứng nào tật nấy, vừa mở miệng đã bắt đầu bốc phét.
"Nói ra thật xấu hổ, mặc dù Bổn vương mới quen biết Thần Tuyển hơn một tháng, nhưng trong lòng ta, ta cảm thấy Thần Tuyển đã là một người bạn lâu năm của ta rồi."
Nói xong còn cười ha hả nghiêng đầu hỏi một câu.
"Đúng không?"
Kỷ Minh: Đúng cái beep!
"... Vâng, tôi cũng cảm thấy vậy."
"Các vị xem, Thần Tuyển là một vị tiên sinh vô cùng thông minh..."
Kết quả là lão khốn này được đằng chân lân đằng đầu, không hề có ý định dừng lại, sau đó lại là một tràng khen ngợi không biết ngượng, làm như thể quan hệ của hai người thật sự rất tốt vậy.
Nói thật, mặc dù Kỷ Minh rất muốn đấm cho lão một phát, nhưng cũng lờ mờ đoán được mục đích hành động này của Thái Dương Vương.
Về lý thuyết, mình nên được tính là người của phe Allie, nhưng thân phận của Allie quá đặc biệt, chắc chắn không thể trở thành quốc vương.
Vậy thì trong chuyện tranh đoạt ngôi vua này, "Thần Tuyển" hắn đây coi như là một người tự do, vẫn là một đối tượng có thể tranh thủ.
Cho nên...
*Các con của ta ơi, Thần Tuyển trẻ trung, ngon nghẻ, thơm phức mềm mại đây này.*
*Vừa nãy còn được cha các con đây, ngay trước mặt mọi người đưa ra đánh giá rất ~~~ cao, các con hiểu ý ta chứ?*
Hơn nữa, sợ đám con ngốc của mình không hiểu, Thái Dương Vương còn kéo Kỷ Minh, cứ như thể hắn mới là con ruột của lão vậy, lần lượt giới thiệu cho đám con cháu có mặt tại đây.
Đương nhiên, trọng điểm giới thiệu vẫn là mấy người đã vượt ải thành công.
Các vị thân vương và công chúa dù không phải ai cũng ở lại vương đô, thực ra phần lớn đều ra ngoài lịch luyện, hoặc là ở thái ấp của mình.
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn