"Cái gì? Bảo các ngươi tới đây chi viện á? Vãi cả nồi! Sao đây có thể là mệnh lệnh của ta được!"
A Tức Bảo gầm lên, đang định chửi cho tên thống lĩnh Lang Binh ngu xuẩn trước mặt một trận thì lại nghe thấy tiếng trống trận và kèn lệnh vang lên inh ỏi.
Hơn nữa không chỉ một lần, mà là hai lần, ba lần!
Cuối cùng, từ cả ba hướng Đông, Tây, Bắc của Hãn Thành, bốn cánh viện quân lần lượt kéo đến, chính là từ bốn tòa thành vệ tinh kia.
Và câu trả lời của mỗi đội đều y hệt nhau, rằng họ nhận được lệnh khẩn của Vương tử điện hạ, yêu cầu họ dốc toàn lực mang quân đến chi viện, không được chậm trễ!
"Sao có thể chứ?"
A Tức Bảo méo tin, giật lấy thư bọn họ nhận được xem thử, phát hiện niêm phong chắc chắn đã bị mở, nhưng con dấu của Hồ Vương và của chính hắn trên thư lại được đóng rành rành.
Hơn nữa sau khi xem xét kỹ, hắn phát hiện không chỉ có vậy, từ chất giấy, loại mực, cho đến nét chữ, phong thư này giống hệt với thói quen của chính hắn!
Nếu không phải A Tức Bảo nhớ rõ mồn một rằng mình chưa bao giờ viết thứ này, hắn thậm chí đã nghi ngờ mình bị mất trí nhớ.
Mãi cho đến khi hắn sao chép tại chỗ một bản, rồi đóng con dấu của mình và Hồ Vương lên để so sánh cẩn thận, xem đi xem lại đúng ba lần, lúc này mới phát hiện ra một vài chi tiết nhỏ khác biệt.
Nhưng với độ khác biệt mong manh thế này, ha, hoàn toàn có thể bỏ qua không tính.
Thế là A Tức Bảo cầm hai bức thư, giận đến tay cũng run lên.
"Mẹ nó... trình độ làm giả kiểu gì thế này!?"
Biết sao được, ai bảo mấy ngày nay phe hắn "làm rơi" mất mấy đội Tín Sứ, mấy hôm trước còn đi lạc cả mấy nghìn dũng sĩ nữa chứ?
Có nhiều mẫu vật và người trong cuộc "cung cấp" tình báo như vậy, với thực lực của người chơi, việc ngụy tạo công văn, thậm chí trà trộn vào hàng ngũ quân đội vương đình thật sự quá là dễ dàng.
Vì vậy, sau khi bọn họ hành động, không chỉ Hãn Thành không nhận được tin tức từ các thành vệ tinh, mà bốn tòa thành vệ tinh kia cũng chẳng nhận được tin gì từ Hãn Thành.
Thế nên trong khi A Tức Bảo và đám người của hắn đang tụ tập bàn tán xem tình hình các thành vệ tinh ra sao, thì bên kia các thành vệ tinh cũng đang họp, thảo luận xem chủ thành đã xảy ra chuyện gì.
Và thật đáng tiếc, những tướng lĩnh được cử đi này rõ ràng không có được sự bình tĩnh chiến lược như A Tức Bảo.
Khi bức thư lệnh khẩn cấp được một Tín Sứ trọng thương đưa tới, họ chỉ có thể tin sái cổ.
Lập tức điểm binh khiển tướng, mỗi người thống lĩnh hơn mười nghìn đại quân tức tốc chạy về cứu giá, thể hiện lòng trung thành.
Còn về phần Tín Sứ... Xin lỗi nhé, đưa tin xong là "ngắt kết nối" luôn rồi, chẳng để lại bất kỳ manh mối giá trị nào.
Lúc này A Tức Bảo đã lo lắng đi đi lại lại, nghe vậy liền vội hỏi.
"Vậy thi thể đâu?"
Đáp lại hắn là vẻ mặt đắng như mướp của các thống lĩnh Lang Binh, tất cả đều đồng loạt gật đầu.
"Bẩm điện hạ, đã xác nhận, là người 'của chúng ta'."
...
Thôi được rồi, đây chỉ là một mánh khóe vặt tương tự như đặc công Tinh Minh thôi, dù sao người chơi cũng có đầy thi thể Lang Nhân trong tay.
Chỉ cần nhẹ nhàng nhấn nút hồi sinh của hệ thống game, sau đó lôi Tín Sứ thế thân đã chuẩn bị sẵn trong ba lô ra vứt xuống đất là xong, đám sói ngốc này đảm bảo không nhận ra.
Nghe xong báo cáo của bốn vị thống lĩnh, Ngưu Vương lúc này mới nhận ra, đập bàn cái rầm.
"Toang rồi, đây là kế điệu hổ ly sơn! Hiền chất, mấy cái thành chúng ta chiếm được..."
A Tức Bảo chắp tay sau lưng, chỉ lắc đầu.
"Nếu nhân loại đã giăng ra một cái bẫy lớn như vậy, thì mấy tòa thành phòng thủ bị bỏ trống kia bây giờ chắc hẳn đều đã bị chúng cướp lại rồi."
"Thảo!"
Ngưu Vương lập tức xì hơi, ngồi phịch xuống, nghiến răng nghiến lợi.
"Bọn khốn kiếp đó đúng là thâm thật, vậy chúng ta phải làm sao đây?"
A Tức Bảo không nói gì, mà lặng lẽ liếc nhìn Hồ Vương trước.
Lại phát hiện vị Pháp Vương hùng mạnh này giờ phút này mặt lại lộ vẻ mông lung, dường như vẫn còn chìm đắm trong sai lầm vừa rồi của mình.
... Cũng phải, Phụ vương sao có thể cho phép một kẻ chỉ biết suy nghĩ cho đủ số gia nhập đội của mình được chứ?
Vì vậy vào thời khắc mấu chốt này, với tư cách là Vương tử của Lang Tộc, hắn không chút do dự đứng lên.
Hắn đập bàn một cái.
"Hai vị Đại vương, việc đã đến nước này, truy cứu trách nhiệm và hối hận cũng vô dụng!"
"Thành mất có thể chiếm lại, chỉ cần người còn là được, theo ta thấy, chúng ta cứ để các dũng sĩ vào thành trước đã!"
Đây đúng là một biện pháp hay, hơn nữa số dũng sĩ của các bộ lạc đang bị vây bên ngoài ba cổng thành cộng lại cũng gần sáu mươi nghìn, là một lực lượng chiến đấu không hề nhỏ.
Chần chừ sẽ sinh biến, nhận được mệnh lệnh, các Đại thống lĩnh lập tức quay về đội ngũ của mình, chờ đợi cánh cổng thành ma pháp trước mặt từ từ nâng lên.
Nhưng ngay khi họ còn đang bận rộn xếp hàng vào thành, đội ngũ mấy chục nghìn người mới vào được một nửa, thì từ trong bóng tối xa xa đột nhiên có một mũi tên bắn lén bay tới.
Phập!
"Hửm?"
Nhìn người chiến hữu bên cạnh còn chưa kịp rên một tiếng đã ngã lăn ra đất một cách khó hiểu, gã dũng sĩ thú nhân đứng cạnh nhất thời còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Mãi cho đến khi phát hiện huynh đệ mình không còn động đậy, sau gáy còn cắm nửa mũi tên, gã mới hét lên một tiếng cực kỳ mất mặt: "Có địch tấn công!"
Đáng tiếc, thanh quản của gã thật sự quá kém, nên ngay lập tức đã bị một tiếng hét khác lanh lảnh hơn, tình cảm dạt dào hơn, cảm xúc phong phú hơn, vừa hoảng hốt lại vừa có chút hả hê kiểu "phá game" át đi: "MỌI NGƯỜI CHẠY MAU!"
Thế nhưng, cũng như trong mọi bộ phim kinh dị, tiếng thét không những không giải quyết được vấn đề, mà ngược lại còn khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn.
Vì vậy, ngay giây tiếp theo, vô số ánh lửa bỗng sáng lên trong vùng núi hoang bên ngoài thành, đó là những mũi tên được Phụ Ma hỏa diễm.
Một giây sau, như dải ngân hà từ cửu thiên trút xuống, vô số mũi tên trút xuống đầu những thú nhân còn chưa kịp vào thành.
"Tới rồi, chúng nó tới thật rồi!"
"Trời đất ơi!"
"A! Đầu gối của tôi trúng một mũi tên!"
Dưới chân tường thành nhất thời tiếng gào thét bi thương vang lên không ngớt, có thể vì lúc xây Hãn Thành đã chặt quá nhiều cây, nên xung quanh căn bản không có bất kỳ chỗ nào để ẩn nấp.
Thế là đám dũng sĩ thú nhân vừa mới kết thúc chuyến hành quân xuyên đêm, đến giờ vẫn còn mệt mỏi, chỉ có thể dùng thân thể của mình để hứng chịu cơn mưa tên của kẻ địch.
Hơn nữa, đợi đến khi chúng rơi xuống đất họ mới phát hiện, bay tới không chỉ đơn giản là tên lửa.
Cung tên, nỏ tiễn, lao, thậm chí còn có cả những cây Phá Giáp Chùy to hơn cả cán thương, được bắn ra từ nỏ công thành ba nòng!
Thứ gì cũng có, hổ lốn đủ loại, lại còn được Phụ Ma với phẩm cấp khác nhau, khiến người ta khó lòng phòng bị.
Theo lý mà nói, dù các thú nhân không có sự chuẩn bị, nhưng với tư cách là dũng sĩ của bộ lạc, trên người họ ít nhất cũng có áo giáp, không ít người còn có khiên gỗ, thậm chí là khiên sắt.
Nếu có thể dưới sự hô hào của các mãnh sĩ mà tập hợp lại, tạo thành một trận khiên dày đặc để chống đỡ, ít nhiều cũng có thể câu giờ cho mọi người chạy hết vào thành.
Nhưng chẳng biết tại sao, trong hàng ngũ thú nhân lại trà trộn vào mấy con "chuột cống"... à không, mấy tên "cá da trơn" chuyên phá game.
Chúng vừa la hét, vừa chạy tán loạn khắp nơi, thỉnh thoảng còn rút nỏ nhỏ trong tay áo ra bắn lén, quyết không để mọi người tụ lại phòng thủ.
Dưới sự gieo rắc hoảng loạn và phá rối không ngừng của chúng, các thú nhân hoàn toàn mất đi chỉ huy hiệu quả, chỉ có thể cắm đầu cắm cổ chen chúc vào cổng thành.
Nhưng đây không phải là vài chục hay vài trăm người, dù đã vào được một nửa, số người bị kẹt trước cổng thành cũng lên đến cả vạn.
Vốn dĩ trật tự vào thành đã mong manh, giờ lại thêm hỗn loạn, thế là cánh cổng vốn còn lưu thông được đã bị tắc nghẽn hoàn toàn!
Hơn nữa, họ không phải là Lang Binh có chỉ huy thống nhất, mà là các dũng sĩ đến từ nhiều bộ lạc lớn nhỏ khác nhau, vừa vội vừa tức, trong lòng đầy oán khí.
Thế là xô đẩy, chửi bới, giẫm đạp, đánh nhau, cộng thêm sự kích động và những chiêu trò bẩn thỉu của đám nội gián người chơi, mâu thuẫn nội bộ lại gây ra thương vong trên diện rộng.
Cho nên, khi A Tức Bảo và những người khác vội vã chạy đến các cổng thành, muốn giải tán đám đông đang tắc nghẽn, họ liền phát hiện tình hình có vẻ không ổn lắm rồi.
Hơn nữa, đến con kiến còn ham sống, ai mà không quan tâm đến tính mạng của mình chứ?
Cơn dịch bệnh mang tên "hoảng loạn" đã hoàn toàn lan rộng, đến lúc này, mệnh lệnh của họ đã chẳng còn tác dụng.
"Tuy đã nói nhiều lần rồi, nhưng đám nhân loại đó đúng là đáng chết thật mà!"
Tuy nhiên, với tính cách của A Tức Bảo, hắn đương nhiên không ngu ngốc đến mức lao thẳng về phía nguồn tên bắn tới, dùng đầu mình để thử xem trong bụi cỏ có bao nhiêu thằng đi rừng đang mai phục.
Thay vào đó, hắn dứt khoát mặc kệ, lao như bay đến phía bên kia của Hãn Thành, muốn tìm Hồ Vương giúp đỡ, để nàng ta tung ra một lần nữa hỏa cầu diện rộng, xem xét rõ tình hình xung quanh Hãn Thành rồi mới tính tiếp!
Nhưng khi hắn đến nơi, lại phát hiện tình hình ở phía đông thành còn thê thảm hơn phía tây.
Bởi vì các thú nhân ở đây không được thưởng thức những mũi tên Phụ Ma nóng bỏng, mà là những viên đạn ma pháp lạnh lẽo.
Hơn nữa, sự tàn bạo và đa dạng trong cách tấn công của phe nhân loại ở đây không hề thua kém bên cổng Tây.
Có những vòng 【Hỏa Cầu Thuật】 yếu đến mức không thể đánh trúng, bay được nửa đường đã tan biến, chỉ có tác dụng tạo không khí là chính.
Cũng có những vòng 【Bạo Phong Vũ Nhận】 bắn liên tục như pháo đài ma pháp, hận không thể xé nát mọi thứ nó chạm vào.
Hơn nữa, Hồ Vương còn chưa kịp ra tay, một Tín Sứ thở hổn hển đã tè ra quần chạy tới, mang theo báo cáo từ cổng Bắc.
Không sai, chẳng biết đám nhân loại đó vô tình hay cố ý, cổng Bắc, nơi chặn hai cánh quân viện binh, cũng bị tấn công, và vừa ra tay, chúng đã dùng súng ống và đại bác, vũ khí đặc trưng của mình.
Ầm ầm ầm! Chúng cứ thế nã vào tường thành và cổng thành một trận, khiến các dũng sĩ bộ lạc dưới đất đứng không vững, quân thủ trên tường thành thì bị hỏa lực áp chế đến mức không dám ló đầu ra.
Tuy nhiên, sau lần ăn quả đắng từ xe tăng lần trước, A Tức Bảo không còn dám coi thường những thứ trông như đồ chơi này nữa, thậm chí còn đặc biệt nghiên cứu qua.
Kết luận hắn đưa ra là — chúng chắc chắn không làm gì được những cường giả đỉnh cấp như hắn, nhưng nếu là để bón hành cho lính mới, với tầm bắn và độ chấn động này, đám lính cấp thấp có thêm mấy mạng cũng không đủ cho chúng nó giết!
Vì vậy, mặc dù số lượng thú nhân ở cổng Bắc là đông nhất, nhưng tốc độ chết cũng là nhanh nhất.
Chỉ trong nháy mắt, tinh thần họ đã tan vỡ, chạy tán loạn, thậm chí đầu hàng tại chỗ, biến thành một đám bại binh.
Trong chốc lát, tin xấu từ khắp nơi dồn dập bay về, chỉ trong thoáng chốc, tình hình chiến sự vốn đang ổn định đã đột ngột thay đổi.
Thế nên sau cơn kinh ngạc và tức giận, A Tức Bảo cũng bắt đầu nghi ngờ, đám nhân loại đó rốt cuộc từ đâu chui ra?
Hơn nữa, những cánh quân viện binh bị lừa ra khỏi thành rõ ràng mới đến Hãn Thành chưa đầy nửa giờ, tại sao chúng đã có thể bao vây xung quanh rồi?
Nhưng nghĩ lại, nếu kẻ địch có thể cắt đứt hoàn toàn liên lạc giữa chủ thành và bốn thành vệ tinh, dùng thư giả để lừa gạt qua lại.
Thì nói không chừng, từ lúc màn đêm buông xuống, khu vực bên ngoài tường thành mà họ tưởng đã hoàn toàn kiểm soát, thực chất đã là địa bàn của người ta.
Và mấy canh giờ vừa qua... ha, quả thật là quá đủ rồi.
Tình hình tuy đã tồi tệ đến mức này, nhưng sau cơn lo lắng, A Tức Bảo ngược lại bình tĩnh lại.
Dù sao thì cái gọi là quân đồn trú mà hắn cử đi, thực chất đều là trai tráng của các bộ lạc liên minh, thương vong nhiều hơn nữa hắn cũng không đau lòng.
Chỉ cần ba vị cấp 70 đều ở đây, ba đội quân chủ lực của vương đình không bị tổn thất lớn, hắn vẫn có tự tin lật kèo!
Vì vậy, hắn lập tức tập hợp quân đội, cùng hai vị Thú Vương chia làm ba đường, gấp rút chi viện cho ba hướng Đông, Tây, Bắc, phản công lại nhân loại!
Nhưng khi đội quân chính quy đầu tiên vừa đến gần cổng thành, họ liền phát hiện tình hình thực tế có vẻ hơi khác so với tưởng tượng.
Cụ thể là, không chỉ cổng thành chính, mà ngay cả những cổng phụ, cổng hông nhỏ hơn bên cạnh, cũng đã bị các dũng sĩ bộ lạc đang điên cuồng chặn cứng.
Dù sao đi nữa, tất cả đều là con dân dưới sự thống trị của vương đình, đều là huynh đệ thú nhân dưới sự cai trị vĩ đại của Lang Vương.
Người ta chỉ muốn sống sót mà thôi, họ không thể cùng với nhân loại trong ngoài giáp công, cầm đao giết sạch họ được.
Thế nên trong tình huống này, trừ khi đi vòng ra ngoài ba cây số, họ căn bản không thể ra khỏi thành, chứ đừng nói đến việc đóng cổng thành lại!
Họ chỉ có thể trèo lên tường thành, bắn trả những thứ không rõ là gì ở dưới thành, để yểm trợ cho các chiến hữu bên dưới.
Chiến sự đến nước này, dựa vào "Binh" hiển nhiên không thể xoay chuyển được cục diện, phải dựa vào "Tướng" nắm giữ sức mạnh tuyệt đối để định đoạt ngay lập tức.
Và theo phân tích của A Tức Bảo, hỏa lực ở cổng Bắc quá mạnh, không cứu được; hỏa lực ở cổng Tây quá yếu, không cần vội cứu; trong ba cổng thành, nơi cần nhất và dễ phá vây nhất, chính là cổng Đông.
Vì vậy, trong khi chỉ huy Ngưu Vương đến phía Bắc trấn giữ, hắn và Hồ Vương tiếp tục ở lại chiến trường phía Đông, chuẩn bị dùng thủ đoạn sấm sét, giải quyết vòng vây ở đây trước, thể hiện phong thái của Thú Vương.
Nhưng sau khi Hồ Vương "bụp bụp", tung ra một chuỗi Quang Lượng Thuật sáng như chùm nho, A Tức Bảo vốn đã vận sức chờ phát động lại đột nhiên xì hơi tại chỗ.
Hết cách rồi, cảnh tượng quá đáng sợ...
Chỉ thấy trong bóng đêm sâu thẳm của nửa đêm về sáng, bắt đầu từ vị trí cách tường thành khoảng hai trăm mét, cả một vùng sườn dốc thoai thoải lại chi chít toàn là người.
Hơn nữa, từ đông sang tây, từ trước mắt đến tận cùng tầm mắt, người đông nghịt, không thấy điểm cuối của đội ngũ, đông đến mức giống như cảnh thây ma vây thành trong những câu chuyện kinh dị.
Toàn. Bộ. Đều. Là. Kẻ. Địch!
Quào... quả này mà mình nhảy xuống... có mà toang à? Chẳng phải sẽ bị chúng nó tập trung hỏa lực nướng thành than tại chỗ sao!
Thế nên, khi Hồ Vương vừa niệm xong chiêu Viêm Bạo liên hoàn đặc trưng của mình để cổ vũ cho hiền chất, lại đột nhiên phát hiện A Tức Bảo bên cạnh hình như vẫn đứng im không nhúc nhích.
Bà quay đầu lại, nghi hoặc hỏi.
"Hiền chất, sao ngươi không 'lên' nổi à?"