"Ủa? Sao đất nứt ra thế này, khoan, không lẽ mình sắp xoạc chân à!"
"Đệt, thằng nào nắm chân tao... Hả? Dây leo ở đâu ra thế này! Ái da!"
"Không, tôi bị đại bác đè lên rồi, cầu xin các người, ai cũng được, mau tới cứu anh em một phát!"
Giữa làn bụi đất mịt mù do tường thành sụp đổ và những tiếng la hét thảm thiết không dứt, Công tước Hi giật mình, nhanh nhạy đáp xuống một tòa tháp canh trong thành.
Quay đầu nhìn lại, đó là một cảnh tượng khiến hắn cả đời khó quên.
Tựa như địa ngục trong truyền thuyết, vô số cành khô và dây leo dữ tợn, ngoằn ngoèo từ lòng đất trồi lên, hệt như ác quỷ vươn tay từ vực sâu.
Đê ngàn dặm còn có thể sụp vì tổ kiến, huống chi là vô số loài thực vật yêu dị đang ra sức chen chúc đào bới, tường thành nào mà chịu nổi.
Thế nên, cửa ải Tây Cảnh mà Công tước Hi đặt nhiều kỳ vọng cứ thế bị lật tung, kéo theo cả những binh lính đang đứng trên đó bị nhấn chìm trong biển màu xanh lục.
Nhưng nếu chỉ có vậy, thì cũng chỉ là do hắn không ngờ người của Thâm Lâm lại có thủ đoạn như thế, bất cẩn trúng kế của đối phương mà thôi.
Thắng bại là chuyện thường tình của nhà binh, cũng không có gì mất mặt, ván cờ chưa tàn thì vẫn có thể gỡ lại.
Mà vị chỉ huy bên phía Thâm Lâm hy sinh binh lính để đổi lấy việc thi triển ma pháp quy mô lớn, cưỡng ép phá hủy tường thành của cửa ải Huy Quang, thủ đoạn tuy có chút tàn nhẫn.
Nhưng xét đến tổn thất khi công thành, kế độc này chưa chắc đã không phải là một sự quyết đoán.
Vì vậy, cho đến lúc này, mọi thứ vẫn nằm trong phạm vi "chiến tranh ma pháp kiểu Dương Nguyệt" mà Công tước Hi có thể hiểu được, không vượt quá kinh nghiệm của hắn.
Nhưng khi hắn né được mấy đợt dây leo bất ngờ tấn công, định một mình ngăn chặn đợt công kích thứ hai của người Thâm Lâm để giữ vững trận tuyến.
Thì bỗng có một luồng gió mạnh mà hắn hoàn toàn không cảm nhận được thổi qua, khu rừng xanh biếc ngoài thành như thể đột ngột đón mùa thu, chớp mắt biến thành một mảnh khô héo.
"Cái gì?"
Công tước Hi Quang vô cùng kinh ngạc, nhưng nếu hắn có nghiên cứu về thực vật thì sẽ biết, rừng cây lá rộng sở dĩ khô héo vào mùa thu, một trong những nguyên nhân là do chúng đã chuyển hết dinh dưỡng trên lá đi.
Thế nên ngay khoảnh khắc tiếp theo, cành khô vỡ nát, mấy chục ngàn kỵ sĩ rõ ràng vừa bị giết chết, cả người lẫn ngựa, không thiếu một ai, toàn bộ "chui" ra từ trong thân cây!
Không chỉ vậy!
Cùng lúc đó, trên thi thể của những binh lính Huy Quang chết do tường thành sụp đổ và thực vật tấn công, vô số mầm cây xanh non mơn mởn, trông đến phát rợn người cũng phá xác chui ra.
Nảy mầm, sinh trưởng, trưởng thành, khô héo!
Chỉ trong chốc lát, lại có thêm mấy ngàn kỵ sĩ truyền lệnh mặc giáp đen, trông không giống người sống được làm mới trên chiến trường.
Điều đáng sợ nhất là khí tức của bọn chúng rõ ràng y hệt như lúc còn sống, nhưng vũ khí trong tay đã đổi mục tiêu.
"Khoan đã, đại ca, em là Charles đây! Anh... A!"
Không hề do dự, những binh lính Huy Quang vừa bò ra từ đống đổ nát, thậm chí còn bị kẹt trong đó, đã bị chính những chiến hữu ngày xưa của mình tàn sát.
Hơn nữa, giống như trong Resident Evil, mỗi một người sống bị kỵ sĩ hoặc thực vật chém chết đều sẽ nhanh chóng bị chuyển hóa thành một kỵ sĩ truyền lệnh mới.
Ngay cả một Nguyên Tố Pháp Sư cấp 50 cũng không ngoại lệ, sau khi bị một Kỵ Sĩ Trưởng chém bay đầu, hắn cũng nhanh chóng trở thành một thành viên của đám kỵ sĩ.
Chỉ có điều, vì từng là Pháp sư, vũ khí trong tay hắn là một cây pháp trượng thon dài nạm bảo thạch đỏ, hình dáng trông giống một cây chiến chùy hơn.
Dưới thảm họa này, chỉ có một loại người là ngoại lệ, đó chính là người chơi.
— Haha, ngu chưa mấy cưng! Bố mày làm gì có xác cho chúng mày chuyển hóa, bai bai nhé!
Người chơi có thể vui vẻ đùa giỡn, nhưng Công tước Hi thì thật sự toát mồ hôi lạnh, mở miệng là một tràng chửi thề hoa mỹ.
"Đây căn bản không phải ma pháp, đây rõ ràng là tà thuật quỷ dị mà chỉ tín đồ Tà Thần mới thi triển được! Mẹ kiếp, các ngươi rốt cuộc là ai!"
Nhưng đáng tiếc, như hòn đá ném xuống vực sâu, tiếng gầm của hắn vẫn không nhận được bất kỳ hồi đáp nào.
Ngược lại còn thu hút hai vị Kỵ Sĩ Trưởng cưỡi thiên mã giáp đen có cánh bay lên, giương thương lao về phía hắn.
"Càn rỡ!"
Công tước Hi râu tóc dựng đứng, nhưng không hề né tránh, vận dụng toàn thân Chính Khí, tung một quyền về phía hai người đang lao tới.
Theo lý mà nói, tất cả đều là cấp 70, với tư cách là đơn vị cao cấp, sức chiến đấu của kỵ sĩ truyền lệnh còn vượt xa mức trung bình.
Bây giờ lại có tới hai người cùng xông lên, Công tước Hi hoàn toàn không có cửa thắng, đáng lẽ nên tạm thời rút lui, tìm cơ hội khác mới phải.
Nhưng thời kỳ đặc biệt thì phải dùng thủ đoạn đặc biệt, trong thời khắc nguy nan thế này, rất nhiều quy tắc có thể tạm thời gác lại — ví dụ như bảo vệ động vật!
Vì vậy, trước khi đến Tây Cảnh, Công tước Hi còn ghé qua bãi săn của Hoàng Thất một chuyến, cày lên cấp 85 mới xuất sơn, thực lực đã khác xưa.
Cho nên dưới cú đấm này, ngược lại là khí thế của hai vị Kỵ Sĩ Trưởng yếu đi ba phần, không những không phá được hộ thể khí thuẫn của hắn, mà còn bị chấn gãy cả kỵ thương.
Hơn nữa người có hai tay, cú đấm này bọn họ đỡ được, nhưng Tước Gia vẫn còn một tay giấu sau lưng!
Ánh mắt sắc lẹm của hắn quét qua hai người, dò xét thấy tên bên trái hẳn là kẻ yếu hơn.
Rất tốt, chọn quả hồng mềm mà bóp!
Tốc độ của Tước Gia vốn đã nhanh, nay dưới sự gia trì của Chính Khí lại càng nhanh như chớp.
Ra sau mà đến trước, hắn gần như dịch chuyển tức thời ra sau lưng Kỵ Sĩ Trưởng kia, tung cú đấm thứ hai vào tấm lưng không chút phòng bị của hắn.
"Nhìn ngươi ngứa mắt, giết ngươi trước!"
Mãi cho đến khi thân thể của Kỵ Sĩ Trưởng kia bị đánh cho tan tành, văng tung tóe khắp nơi như một đống gỗ xếp hỏng, tiếng hô đầy phấn khích của lão già mới truyền đến tai những người xung quanh.
Tướng mạnh thì quân cũng hăng, vào những lúc dũng cảm thì cũng tương tự.
"Tước Gia uy vũ!"
"Nhanh, giữ vững phòng tuyến!"
"Chúng ta không thể thua!"
Thấy Công tước đại nhân lội ngược dòng phiên bản để lên rank, vừa ra tay đã chém một tướng địch, tinh thần gần như sụp đổ của quân Huy Quang lập tức được vực dậy.
Hơn nữa, cửa ải này ngoài tường thành vật lý còn có một lá chắn ma pháp bảo vệ, lại thành công chặn được lượng lớn thực vật yêu dị tấn công.
Dựa vào phòng tuyến thứ hai này, quân Huy Quang rút về phòng thủ đã khó khăn đứng vững trở lại, có được cơ hội cầm cự thêm một hiệp.
Nhưng rút lui chính là rút lui, quyền chủ động trên chiến trường đã rơi vào tay địch, bọn họ dù dũng cảm đến đâu cũng chỉ có thể nhìn kẻ địch tung chiêu.
Chiêu gì? Đương nhiên là cái chiêu âm hiểm đã dùng trước đó!
Cộng thêm cả những kỵ sĩ truyền lệnh vừa được chuyển hóa, sau một hồi tập hợp ngắn ngủi, một đội quân kỵ binh đông đảo hơn đã phát động đợt tấn công thứ hai.
"Toàn lực thi pháp, chống đỡ!"
Lá chắn bảo vệ bên trong có một thiết kế tương tự như cổng sạc, bất kỳ ai có ma lực trong người đều có thể nạp năng lượng vào đó.
Vì vậy, dưới mệnh lệnh của Công tước Hi, bao gồm cả bản thân hắn, toàn bộ quân thủ thành gần như liều mạng chống đỡ, lượng lớn ma lực được truyền vào lá chắn.
Nhưng kỵ sĩ truyền lệnh thật sự quá đông, tiếng vó ngựa như sấm dậy, thế công như vũ bão, nhìn mà khiếp vía.
Thấy sắc mặt các binh lính vẫn còn hơi tái nhợt, sợ tinh thần họ sụp đổ, Tước Gia cắn răng, dứt khoát chớp thời cơ bay ra khỏi trận.
"Đến đây, xem bản Tước Gia lại chém cho các ngươi một tướng nữa!"
Còn chém ai được nữa? Hắn đương nhiên là ba chân bốn cẳng đập chết tên Kỵ Sĩ Trưởng lúc nãy chưa chết hẳn.
Cái đầu lâu cầm trong tay còn hữu dụng hơn bất kỳ lời nói nào, giữa những tiếng tung hô cuồng nhiệt, sĩ khí của quân Huy Quang tăng vọt tại chỗ.
Thế nên mặc cho đám kỵ binh kia tấn công thế nào, cho dù bóng đen của địch đã che khuất gần nửa bầu trời, cũng không thể lay chuyển được tòa lá chắn này chút nào.
"Cố chịu đựng!"
Hơn nữa, đôi khi đánh trận là dựa vào một hơi khí thế, vì vậy Công tước Hi Quang thỉnh thoảng còn dẫn theo một đội cảm tử quân chủ yếu là người chơi xuất trận phản công.
Dù cho có hỏa lực tầm xa yểm trợ cũng không thể phá vòng vây, nhưng ít nhất cũng cho các tướng sĩ một chút hy vọng, một cơ hội để xả hơi trong sự ngột ngạt.
Trận giằng co chật vật này kéo dài từ quá trưa cho đến chạng vạng, thật sự là một buổi chiều dài nhất mà mọi người từng trải qua.
Cuối cùng, không biết từ lúc nào, tiếng kim loại va chạm vây quanh lá chắn dần biến mất.
Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện đám kỵ sĩ truyền lệnh lúc trước còn không ngừng cuộn trào đã biến mất sạch, thay vào đó là một khu rừng yên tĩnh.
"Chuyện này..."
Trong đám người cũng có kẻ thông minh, mạnh dạn đưa ra suy đoán của mình.
"Công tước đại nhân, lẽ nào đám kỵ sĩ truyền lệnh này chỉ có thể hành động vào ban ngày, trời tối là phải biến về thành thực vật?"
"Ừm!?"
Công tước Hi Quang ngẫm nghĩ kỹ lại, phát hiện... ầy, hình như có khả năng thật!
Hơn nữa, nhớ lại cẩn thận, trong báo cáo của đám trinh sát hình như đúng là không có ghi nhận nào về việc kỵ sĩ truyền lệnh hành động vào ban đêm.
Đám kỳ quái này đều ra ngoài vào buổi sáng, chạy đi khắp nơi, sau đó... sau đó không biết lúc nào thì biến mất.
Chẳng lẽ!
Biết rằng chuyện này phải tự mình kiểm chứng, Công tước Hi đánh bạo, tự mình đi ra khỏi lá chắn để thử nghiệm.
Hắn phát hiện những loài thực vật do kỵ sĩ chuyển hóa thành này, ngoài việc chất liệu cứng hơn một chút, màu sắc sặc sỡ hơn một chút, thì thật sự không khác mấy so với cây cối bình thường.
Không biết nói, không biết cắn người, ngay cả đứng dậy đi lại cũng không, hoàn toàn là những cái bia sống.
"Phù, cũng may, dọa chết ta rồi..."
Thực ra trước đó, Công tước Hi đã vô tình phát hiện ra tên Kỵ Sĩ Trưởng bị mình một quyền đánh chết hình như đã sống lại.
Hắn đang cưỡi ngựa như chưa có chuyện gì xảy ra, cầm thương đi tuần tra bên ngoài lá chắn.
Chỉ là sợ làm tổn hại sĩ khí, hắn đã nuốt nỗi sợ hãi này vào bụng, không dám lên tiếng mà thôi.
Dù sao thì loại sinh vật vừa có thể tái sinh tùy ý, vừa có thể hồi sinh tùy tiện này cũng quá kinh khủng, căn bản là không có cách nào đánh lại!
Cho nên bây giờ cuối cùng cũng phát hiện ra nhược điểm của địch, bất kể là hắn hay các cố vấn dưới trướng đều rất vui mừng, rối rít hiến kế.
"Đại nhân, hay là chúng ta đốt một mồi lửa, trực tiếp thiêu rụi khu rừng này, xem bọn chúng còn có thể sống lại được không!"
Công tước Hi vừa định gật đầu đồng ý, lại đột nhiên cảm thấy...
Ủa? Đám Yêu Binh chết tiệt này bị mình một quyền đánh thành thịt nát mà còn sống lại được, đốt thành tro thì có chết thật không?
Tuyệt đối đừng để lợn lành thành lợn què, lại vì kiêu ngạo mà thua cả ván cờ!
Vì vậy, vào thời khắc mấu chốt này, Công tước Hi Quang đã chọn cách làm việc thận trọng.
Dù sao thì bây giờ những người mệt lả trên mặt đất đều là người biết ma pháp, trong quân doanh còn đầy những gã trai tráng đã nghỉ ngơi cả buổi chiều, cũng nên để họ hoạt động một chút rồi.
Thế là chuyện tức cười đã xảy ra, chiến trường ban ngày còn chém giết không ngừng, trong nháy mắt đã biến thành một lâm trường với vô số gã lực điền đang hăng say lao động.
Dựa vào sức trâu bò, các binh lính cưỡng ép đào những cái cây này lên tận gốc, rồi vác vai gánh ngựa, ném hết chúng ra ngoài đống đổ nát của tường thành.
Không thể không nói, cây thật sự rất nhiều, đợi đến khi họ dọn dẹp sạch sẽ toàn bộ thực vật trong cửa ải, trời cũng đã tờ mờ sáng.
"Đi thôi, chúng ta mau về, bà nội nó, tôi cứ có cảm giác chúng nó đang động đậy!"
Mà ở đại bản doanh của quân Huy Quang, sau khi nghe tin tiền tuyến gặp phải chuyện kỳ lạ như vậy, viện binh từ bộ đội hậu cần và người chơi cũng đã kịp thời chạy tới.
Đưa người, đưa binh, đưa vật tư, đặc biệt là các chức nghiệp Pháp sư và dược tề ma lực cực kỳ quan trọng, giúp bọn họ hồi lại một ngụm máu lớn sau cơn kinh hoàng.
"Ai, hy vọng hôm nay có thể chống đỡ được."
Quân Huy Quang lại một lần nữa vào vị trí sẵn sàng chiến đấu, chỉ có Công tước Hi một mình đứng trên tòa tháp canh đã bị đánh sập đỉnh, nhìn về phương xa.
Đúng như hắn đoán, khi tia nắng đầu tiên chiếu xuống mặt đất, những cây cối bị các dũng sĩ nhổ cả gốc ném ra ngoài quả nhiên có động tĩnh kỳ lạ.
Giống như từng quả trứng Alien, những kỵ sĩ truyền lệnh quỷ dị kinh khủng xé toạc vỏ cây, giãy giụa chui ra.
Còn về nhóm đối chứng, bị Công tước Hi tách riêng ra, đốt sạch bằng một mồi lửa, ngay cả than củi cũng nghiền thành tro...
Cũng sống lại, chỉ là bọn chúng tốn nhiều thời gian hơn một chút, cần phải trải qua quá trình mọc rễ nảy mầm, sinh trưởng trưởng thành một lần nữa mà thôi.
"Mẹ kiếp, cái này rốt cuộc là thứ quái gì vậy!"
Không dám để bầy quái vật này tùy tiện làm càn nữa, Công tước Hi bay thẳng lên trời bắn một quả pháo hiệu, sau đó lao xuống mặt đất.
Khi tu luyện «Chính Khí Dưỡng Thân Công» đến cảnh giới Ngũ Chuyển, người tu luyện có thể phóng thích nội tâm của mình ra dưới dạng vật chất.
Vì vậy, sau một luồng kim quang lóe lên, bên cạnh Công tước Hi xuất hiện một con báo săn màu đỏ thẫm còn to hơn cả voi.
"Giết!"
Một người một báo lao xuống mặt đất, gây ra một trận động đất, trực tiếp hất bay cả một đám kỵ binh còn chưa kịp xếp hàng.
Trong trận chiến hỗn loạn, căn bản không ai có thể ngăn cản được Công tước Hi Quang đang dốc toàn lực, chỉ có sự thật tàn khốc là đụng vào thì chết, sượt qua thì tàn phế.
Đây chính là thế giới ma huyễn, siêu phàm giả mạnh mẽ thật sự có thể một mình xoay chuyển cục diện chiến trường.
"Hừ, muốn chạy à?"
Hai tên Kỵ Sĩ Trưởng kia cũng bị hắn nhanh tay lẹ mắt tóm được, tại chỗ xé toạc thành từng mảnh như xé gà, vung vãi khắp nơi như chiêu Thiên Nữ Tán Hoa.
Nhìn thì có vẻ lão già đang xả giận, nhưng thực ra...
Ít nhất ngoài việc xả giận ra, đây cũng là lần thí nghiệm thứ hai của hắn, muốn xem cơ chế hồi sinh của bầy quái vật này rốt cuộc là như thế nào.
Sự thật chứng minh, ngoài việc phải ngủ đông vào ban đêm, cơ chế hồi sinh của đám Yêu Binh này cũng không hoàn hảo đến vậy.
Ví dụ như hắn đã tung hoành cắt cỏ trong trận chiến khoảng nửa tiếng, cũng không thấy hai tên kia xuất hiện trở lại.
Có lẽ các mảnh vỡ của kỵ sĩ Giáp và kỵ sĩ Ất vẫn đang từ từ bò về phía nhau trong bóng tối, cần thêm một khoảng thời gian nữa mới có thể hợp lại.
Cho nên.
Chẳng lẽ chỉ cần ném các mảnh thi thể của chúng ra xa một chút, là có thể kéo dài thời gian hồi sinh của chúng hết mức có thể?
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn