Virtus's Reader
Huyền Giám Tiên Tộc

Chương 320: CHƯƠNG 319: CUNG NGHÊNH

Trên đỉnh Hàn Vân Phong, tuyết rơi lất phất, đáp xuống người thiếu niên áo trắng. Đôi mắt sáng ngời của hắn đang chăm chú nhìn đại trận Vân Long Thiên Nam với những hoa văn phức tạp.

Anh em nhà họ Phí không để Lý Thông Nhai phải đợi lâu, chỉ sau mười mấy hơi thở, ánh sáng trắng lấp lánh của đại trận Vân Long Thiên Nam đã nhanh chóng nhạt đi, một người từ trong trận bước ra đón.

Người này có khuôn mặt ôn hòa, tu vi Luyện Khí tầng sáu, tướng mạo có vài phần giống Phí Vọng Bạch. Y cưỡi gió bay tới, cung kính hành đại lễ, với vẻ mặt phục tùng, nói:

"Vãn bối Phí Vọng Giang, xin ra mắt tiền bối! Tiền bối một kiếm chém Úc Tiêu Quý, cứu giúp tộc nhân của chúng ta, đại ân này suốt đời khó quên."

Lý Thông Nhai nghe vậy liền khoát tay, đáp:

"Vọng Bạch đạo hữu và ta rất có giao tình, hai nhà cùng nhau tương trợ, đây cũng là việc nên làm."

Phí Vọng Giang đã là một người đàn ông trung niên, nhưng đối mặt với dung mạo chỉ mới mười sáu, mười bảy tuổi của Lý Thông Nhai lại không dám có chút khinh thường, cung kính mời hắn đi xuống. Hai người phiêu diêu đáp xuống đỉnh núi.

Trên đỉnh Hàn Vân Phong đã đứng đầy người của Phí gia, từ lão tu trăm tuổi cho đến trẻ sơ sinh còn trong tã lót, ai nấy đều nước mắt lưng tròng, đồng loạt quỳ xuống, cùng hô vang:

"Cung nghênh lão tổ..."

Lý Thông Nhai nghiêng người né tránh, ôm kiếm bước lên, đón lấy hai gã thanh niên đang tiến tới. Người dẫn đầu khoảng hai lăm, hai sáu tuổi, mặt đẹp như ngọc, vẻ mặt có chút thấp thỏm bất an, mặc một thân áo xám, cúi người bái lạy:

"Vãn bối Phí Đồng Ngọc, ra mắt lão tổ!"

Ánh mắt Lý Thông Nhai lướt qua những gương mặt tiều tụy của người Phí gia. Năm đó, họ là tiên tộc trên núi tuyết, áo trắng phiêu dật, vậy mà giờ đây ai nấy đều mang vẻ đau buồn khôn nguôi, mặt mày như tro tàn.

"Đứng lên đi."

Lúc này hắn mới nhận ra người Phí gia vốn luôn mặc áo trắng nay đã qua loa đổi sang một thân áo xám. Quần áo trên người mấy đứa trẻ còn được quấn vội vàng, xem ra đều là mới thay, e là sợ làm chướng mắt bộ bạch bào này của hắn.

"Ta đi đường đến đây... sao không thấy Vọng Bạch đạo hữu..."

Lý Thông Nhai hé miệng, lòng hơi chùng xuống, biết rõ nhưng vẫn cất lời hỏi.

"Lão tổ... ngài ấy đi rồi!"

Lý Thông Nhai vừa nhắc tới Phí Vọng Bạch, đám người Phí gia lập tức òa khóc nức nở. Phí Đồng Ngọc sợ làm phiền hắn, vội vàng dẫn Lý Thông Nhai vào trong sân.

Thiếu niên áo trắng ôm kiếm đứng lặng, nghe Phí Đồng Ngọc thủ thỉ kể lại đầu đuôi câu chuyện Phí Vọng Bạch bỏ mình, sau đó mới cung kính cúi đầu, tiến lên một bước, nhìn chiếc quan tài đen như mực rồi nhẹ nhàng đẩy nắp.

"Két..."

Ánh sáng ôn hòa chiếu rọi lên khuôn mặt ung dung quý phái của Phí Vọng Bạch. Phí Đồng Ngọc đã sửa sang y phục cho ngài rất phẳng phiu, sắc mặt vẫn như lúc sinh thời. Lý Thông Nhai vén tấm vải trắng ra, nhìn chằm chằm vào vết thương đáng sợ trên cổ ông.

"Gian Đạo Cẩm có những loại nào?"

Lý Thông Nhai ôn tồn hỏi một câu. Phí Đồng Ngọc chần chừ một chút, tiên cơ của nhà mình vốn là bí mật trấn tộc, nhưng Lý Thông Nhai vừa cứu cả Phí gia, tính mạng của cả nhà đều nằm trong tay người khác, đành phải mở miệng nói:

"Trong tộc ghi chép có Ngọc Đình Tướng, Thanh Ngọc Nhai, Đạo Hợp Chân... còn lại... thì không rõ."

"Ngọc Đình Tướng..."

Lý Thông Nhai trong lòng bừng tỉnh, tiên cơ của mấy nhà bên hồ này quả nhiên là cùng chung một nguồn gốc, thảo nào trước đó hại chết Úc Ngọc Phong, chưa được mấy năm lại đến Phí Vọng Bạch...

Ánh mắt đầy thâm ý của Phí Vọng Bạch tại hồ hội của Úc gia năm đó vẫn còn hiện rõ trước mắt, vậy mà giờ đây đã biến thành một thi thể lạnh băng. Lý Thông Nhai trong lòng thấy lạnh lẽo, thầm nghĩ:

"Hạo Hãn Hải trong «Giang Hà Nhất Khí Quyết» và Ngọc Đình Tướng trong «Bạch Thủ Khấu Thủ Kinh» vẫn nên tu luyện ít lại, cho dù đã luyện thành cũng chớ dùng nó để đột phá Trúc Cơ..."

"Tiêu Sơ Đình và nhà ta giao hảo, thời điểm Lăng Dục Môn bị phá cũng có lượng lớn công pháp lưu truyền ra ngoài, người tu luyện Hạo Hãn Hải không ít, còn đỡ một chút, nhưng Ngọc Đình Tướng này thì tuyệt đối không thể tu luyện!"

Bên này, Phí Đồng Ngọc thấy hắn im lặng không nói, tưởng rằng có điều gì không ổn, hai mắt rưng rưng, tiến lên một bước, đáp:

"Nhà ta cũng đã kinh doanh ở bờ bắc nhiều năm, có quen biết với ba tông bảy môn cùng mấy thế lực ở Từ quốc, nhưng làm thế nào cũng không đoán ra được thân phận người này!"

"Việt quốc cũng không có đại tông môn nào dùng kiếm! Chỉ có thể là kiếm tu của ba tông bảy môn... nhưng Trường Tiêu Môn thì khoáng đạt đại khí, Thang Kim Môn nhuệ khí vô song, Tử Yên Môn kiếm thế như trường hồng, không có môn nào khớp cả..."

Phí Đồng Ngọc trong lòng hoảng loạn, tràn đầy mong đợi nhìn Lý Thông Nhai, lòng hận thù tựa sông dài cuồn cuộn mà không biết trút vào đâu, chỉ hy vọng có thể nhận được một đáp án chắc chắn từ miệng hắn.

Hắn và đệ đệ Phí Đồng Khiếu sau lưng cũng đã lén lút bàn bạc, sàng lọc tới sàng lọc lui, thậm chí còn nghi ngờ đến cả Lý Xích Kính ở Nam Cương, nhưng lại nghe nói kiếm pháp của Lý Xích Kính tựa ánh trăng, uyển chuyển như gió, vẫn không trùng khớp.

"Có phải lão tổ nhà ta... vô tình đắc tội với một vị tán tu Trúc Cơ nào đó không..."

Lý Thông Nhai nghe Phí Đồng Ngọc than khóc xong, lúc này mới nhẹ nhàng giơ tay, vuốt qua vết thương trên cổ Phí Vọng Bạch, tựa như bắt một con cá đang bơi, hắn tóm lấy một đạo kiếm quang màu trắng nhạt.

Đạo kiếm quang này tự có linh tính, ở trong tay hắn trái xông phải đột, không ngừng va chạm vào lòng bàn tay, nhưng làm thế nào cũng không thoát ra được. Lý Thông Nhai hai ngón tay khép lại, phải mất trọn hai hơi thở mới ma diệt được nó.

"Kiếm đạo của người này còn trên cả ta."

Lý Thông Nhai chậm rãi nhắm mắt, trong đầu lần lượt hiện ra những người của ba tông bảy môn mà hắn từng gặp ở pháp hội của Tiêu Sơ Đình năm đó, lẩm bẩm:

"Phiêu diêu xuất trần, nhưng lại sinh sôi bất tận."

Hắn đột nhiên ngừng lại, một lúc lâu sau mới thở dài một hơi, quay đầu nhìn Phí Đồng Ngọc, ôn tồn nói:

"Người này tự cho rằng nhà ngươi tuyệt đối không nhận ra hắn, cho nên chỉ giết một mình Vọng Bạch đạo hữu."

Phí Đồng Ngọc tuy tính cách có phần yếu đuối, nhưng tuyệt không phải kẻ ngốc, nghe Lý Thông Nhai nói vậy, trong lòng lập tức nguội lạnh, giọng khàn khàn nói:

"Vãn bối hiểu rồi."

Hai người đang trò chuyện, thi thể và đầu của Phí Vọng Bạch trong quan tài cuối cùng cũng không còn bị kiếm khí ngăn cách, chậm rãi tự động hợp lại với nhau, đôi mắt u ám vô hồn từ từ mở ra. Lý Thông Nhai và Phí Đồng Ngọc đều không cảm thấy kinh ngạc, thân thể của tu sĩ Trúc Cơ được tiên cơ nuôi dưỡng, không phải tầm thường, có thể so với linh vật thông thường, nếu để ở nơi âm u lâu ngày, còn có thể nuôi dưỡng ra một vài dị tượng.

"Thân thể của Vọng Bạch đạo hữu, quý tộc định xử lý thế nào?"

Lý Thông Nhai nhẹ giọng hỏi, liền thấy Phí Đồng Ngọc cung kính ngẩng đầu, đáp:

"Nhà ta trước nay đều tu hành Gian Đạo Cẩm, tổng cộng có ba vị tổ tiên lần lượt tu thành Trúc Cơ, sớm đã có tiền lệ."

"Ba năm đầu, Gian Đạo Cẩm sẽ khiến răng, tóc, móng tay của tu sĩ lần lượt bong ra, hóa thành ngọc thạch, hai mắt thì hóa thành đan sa. Ba năm sau, da thịt sẽ hóa thành cát và gấm, nội tạng hóa thành vàng bạc. Kéo dài năm năm, những thứ còn lại sẽ hóa thành thủy ngân, không còn lại gì khác."

Lý Thông Nhai khẽ gật đầu, gương mặt tuấn lãng lộ vẻ suy tư. Hắn tu luyện nhiều năm, cũng từng nghe qua những lời đồn về sự biến hóa của tu sĩ Trúc Cơ này. Liền nghe Phí Đồng Ngọc cung kính nói tiếp:

"Sau đó sẽ theo lệ cũ, đem tất cả những vật này cất vào trong hộp ngọc, hưởng thụ sự thờ cúng của tộc nhân."

"Có tiền lệ thì tiện rồi."

Lý Thông Nhai gật đầu, Phí Vọng Bạch dù sao cũng có giao tình với hắn một phen, Phí gia bây giờ đang trong thời điểm nguy nan, hắn e rằng họ sẽ dùng thân thể của ông để làm những chuyện mờ ám, bây giờ nghe Phí Đồng Ngọc nói rõ, cũng yên tâm phần nào.

Thế là hắn đậy nắp quan tài, lùi lại hai bước, lại lần nữa khom người cúi đầu, khẽ nói:

"Tất cả vào đi."

Theo tiếng nói của hắn, cửa sân tự động kẹt một tiếng mở ra, Phí Vọng Giang và Phí Đồng Khiếu cùng bước vào, cung kính bái lạy.

"Đến rồi!"

Phí Đồng Ngọc trong lòng chấn động, lo lắng bất an chờ Lý Thông Nhai mở miệng. Lá bùa trong tay áo siết chặt rồi lại buông ra, hắn biết rõ rằng việc này đối với Lý Thông Nhai chỉ như một trò đùa, trong lòng dâng lên nỗi bi thương nồng đậm.

"Nếu hôm nay Phí gia phải vong, nhất định phải có máu tươi đổ xuống nơi này, gia tộc mất trong tay ta... chỉ có thể tự sát để tạ tội với tông tộc... Thiên phú của Khiếu đệ tốt hơn ta rất nhiều, sau này trong nhà có nó che chở, ẩn mình trăm năm... có lẽ sẽ có ngày xuất đầu lộ diện."

❇ Thiên Lôi Trúc ❇ Cộng đồng dịch giả

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!