Lý Xích Kính nhẹ nhàng thu kiếm vào vỏ. Nguyệt Hoa Thu Nguyên màu xanh trắng như có sinh mệnh, tựa dòng nước lượn lờ quanh thân hắn, chiếu rọi ra từng vầng thủy quang tựa ánh trăng.
Phía sau lưng, Tiêu Nguyên Tư cũng phất tay tán đi tấm ngọc nguyên pháp thuẫn đã rạn nứt khắp nơi, gần như sắp tiêu tán trong khoảnh khắc. Y khẽ cười nói:
"Kiếm khí của sư đệ thật sắc bén, «Nguyệt Hồ Ánh Thu Quyết» tu thành Nguyệt Hoa Thu Nguyên quả nhiên bất phàm."
Lý Xích Kính lại cau mày, giọng rầu rĩ:
"Ta nghe nói Thang Kim môn đã đánh vào Khuẩn Lâm Nguyên."
Tiêu Nguyên Tư thở dài, sắc mặt cũng có chút khó coi, bèn an ủi:
"Ta nghe người nhà nói, Lý gia không có gì đáng ngại, sư đệ không cần lo lắng."
Lý Xích Kính cúi đầu, siết chặt thanh kiếm trong tay, nhưng vẫn cất giọng không vui:
"Chuyện trong nhà sư tỷ đã nói với ta rồi, chỉ là... vì sao ta nghe nói trên Khuẩn Lâm Nguyên không một người đóng giữ?"
Tiêu Nguyên Tư nghe vậy thì sững lại, hàng mi rũ xuống, trầm giọng nói:
"Thang Kim môn đã thừa dịp Thanh Trì tông chúng ta thay quân mà ra tay... Tu sĩ phòng thủ đã trúng kế..."
Tiêu Nguyên Tư chỉ nói qua loa vài câu, thấy Lý Xích Kính gật đầu như có điều suy nghĩ, y vội vàng chuyển chủ đề:
"Mấy năm nay yêu vật ở phương nam không được yên ổn cho lắm, trong tông dự định điều động nhân thủ đến đó ngăn địch. Ta xem danh sách rồi, Thanh Tuệ phong của sư tôn chúng ta cần cử ra hai người."
Lý Xích Kính hơi nghiêng đầu, dò hỏi:
"Ý của sư tôn là?"
Tiêu Nguyên Tư cúi người, cười nói:
"Đương nhiên là ngươi và ta cùng đi, Viên Thoan không giỏi tranh đấu, cứ để nó ở lại trên phong."
Vỗ vỗ vai Lý Xích Kính, Tiêu Nguyên Tư cười nói:
"Ngươi luyện kiếm pháp, không xông pha nơi núi thây biển máu một phen thì sao thành tài được. Còn về phần ta... luyện đan cũng có chút tài năng, e rằng ý của tông môn là phái ta đi để hỗ trợ hậu phương cho các ngươi."
Lý Xích Kính bừng tỉnh ngộ, trong lòng cũng có chút kích động, cười nói:
"Cũng tốt, chỉ là chuyến này không biết bao lâu mới có thể trở về."
Tiêu Nguyên Tư gật đầu, đáp:
"Cũng phải, ngươi tìm cách gửi tin báo cho người nhà một tiếng. Tông môn cũng không bắt chúng ta làm không công, nêu ra vài yêu cầu để mưu cầu chút lợi ích cho gia tộc chắc chắn không thành vấn đề."
Lý Xích Kính nghe vậy lập tức phấn chấn tinh thần, hứng khởi nói:
"Trong tông có thể ban thưởng công pháp không?"
"Công pháp?"
Tiêu Nguyên Tư nhíu mày, thấp giọng nói:
"Ngươi đã luyện thành «Nguyệt Hồ Ánh Thu Quyết», cớ gì lại đi cầu..."
Nói đến đây, y đột nhiên vỡ lẽ, hạ giọng:
"Là cầu pháp cho gia tộc?"
Thấy Lý Xích Kính gật đầu, Tiêu Nguyên Tư cúi đầu trầm ngâm mấy hơi, lúc này mới lên tiếng:
"Công pháp tu hành trước nay đều là bí mật của các nhà, e là không dễ xin được."
"Tính thời gian, các huynh đệ trong nhà cũng sắp đến Thai Tức đỉnh phong, lại không có công pháp Luyện Khí nào tốt, nên ta muốn xin thử một phen."
Lý Xích Kính đặt thanh Thanh Phong trong tay lên bàn đá, giọng trầm trầm.
"Công pháp càng trân quý, càng ít người đem pháp môn nhà mình ra phường thị bán, thậm chí sẽ không mang theo công pháp bên người. Đến lúc gia tộc bị phá, tông môn bị diệt cũng sẽ cá chết lưới rách, hủy hết toàn bộ công pháp. Muốn tìm một môn công pháp truyền thừa thích hợp quả thực không dễ dàng."
"Hay là thế này đi."
Tiêu Nguyên Tư gật đầu, nghiêm mặt nói:
"Pháp quyết này Tiêu gia ta sẽ bỏ ra, đổi lại, ngươi hãy thay Tiêu gia ta xin tông môn một viên Toại Nguyên đan."
"Toại Nguyên đan?!"
Lý Xích Kính ngẩn người, có chút lo lắng hỏi:
"Sư huynh định đột phá Trúc Cơ sao?!"
"Là cầu cho một vị tộc thúc trong nhà thôi."
Tiêu Nguyên Tư lắc đầu đáp:
"Toại Nguyên đan này có thể tăng nửa thành tỷ lệ Trúc Cơ thành công, dược liệu vốn không quá trân quý, chỉ là đan phương bị tông môn nắm giữ, đan dược chỉ dùng làm phần thưởng, cho nên mới trở nên hiếm có. Ta sẽ đổi cho ngươi một môn tam phẩm công pháp..."
"Sư huynh thật giảo hoạt."
Lý Xích Kính cười hắc hắc, thấp giọng nói:
"Toại Nguyên đan tuy là đan dược Luyện Khí kỳ, nhưng có tiền cũng không mua được, trân quý vô cùng. Chỉ một môn tam phẩm công pháp thì ta không đổi đâu!"
Nhìn vẻ mặt bất đắc dĩ của Tiêu Nguyên Tư, Lý Xích Kính cười ha hả một tiếng, lúc này mới lên tiếng:
"Ta tùy ý chọn hai môn tam phẩm công pháp của Tiêu gia các ngươi, cộng thêm một môn Thái Khí Quyết."
Tiêu Nguyên Tư thoáng chốc vui vẻ, bực bội đáp:
"Một môn tam phẩm và một môn nhị phẩm, cộng thêm Thái Khí Quyết."
Lý Xích Kính cười gật đầu, đáp:
"Vậy sư huynh cũng đừng lấy loại hàng thông thường trên thị trường ra lừa ta. Ta muốn chính pháp, chứ không muốn cổ pháp hay bí pháp."
Tiêu Nguyên Tư nhìn bộ dạng của hắn cũng bật cười, bèn miêu tả từng môn công pháp. Lý Xích Kính cẩn thận lắng nghe, rồi nhíu mày nói:
"Sư huynh có công pháp Luyện Khí nào vận dụng được Hồ Trung Kim Thu không? Núi Lê Kính nằm ngay cạnh Vọng Nguyệt Hồ, nếu có thể dùng tới Hồ Trung Kim Thu thì tốt nhất."
Tiêu Nguyên Tư lắc đầu nói:
"Làm gì có chuyện tốt như vậy, ta thấy công pháp thôn phệ được Hồ Trung Kim Thu cũng chỉ có «Nguyệt Hồ Ánh Thu Quyết» mà ngươi luyện thành thôi."
Lý Xích Kính gật đầu, trầm ngâm hơn mười hơi thở rồi cười nói:
"Vậy thì lấy tam phẩm «Giang Hà Nhất Khí Quyết» và nhị phẩm «Thanh Linh Nguyên Pháp» này đi. Trong địa giới của gia tộc có rất nhiều nhánh của sông Lô Vi, khai thác thanh khí trong sông cũng thuận tiện."
—— ——
Động phủ núi Mi Xích.
Lý Hạng Bình bế quan mấy ngày, cuối cùng cũng điều chỉnh khí tức đến đỉnh phong. Hắn thở phào một hơi nhẹ nhõm, cảm thấy pháp lực trong cơ thể càng thêm tinh luyện, tu vi vốn mấy năm không hề tiến triển cuối cùng cũng có động tĩnh, khoảng cách đột phá tầng thứ năm của Thai Tức là Ngọc Kinh Luân lại gần thêm một phần, trong lòng không khỏi có chút vui mừng.
Ra khỏi thạch thất, Lý Hạng Bình liền thấy Lý Thông Nhai đang yên tĩnh vẽ phù lục trong đại sảnh động phủ. Y nhìn Lý Hạng Bình cười cười, thấp giọng nói:
"Xuất quan rồi à."
Ba gian thạch thất trong động phủ núi Mi Xích đã được cải tạo, một gian dùng để cất giữ linh cốc và linh vật, hai gian chuyên dùng để bế quan tu hành. Lý Huyền Tuyên đang bế quan trong một gian trong số đó.
Lý Hạng Bình ngồi xuống bên bàn đá, nghe Lý Thông Nhai kể lại những điều mắt thấy tai nghe trên đường đi cùng mọi việc trong nhà, hắn cau mày suy tư.
"Mưu đồ của Thang Kim môn và Thanh Trì tông chúng ta không thể quản, nhưng trước mắt Cấp gia đã chặn nhà ta ở trong núi, không thể không đề phòng."
"Mặc dù bây giờ Thang Kim môn đã rút đi, nhưng thực lực của Cấp gia vẫn hơn xa chúng ta..."
Lý Thông Nhai gật đầu, trầm giọng nói:
"Núi Hoa Thiên và toàn bộ địa giới Vạn gia đã thành một vùng phế tích. Lúc ta đi ngang qua địa giới Lô gia ở phía đông có nghe nói Lô gia đã mất một tu sĩ Luyện Khí dưới tay Cấp gia, hai nhà đã kết thù oán, tuyệt đối sẽ không bỏ qua."
"Thế thì tốt quá."
Lý Hạng Bình uống một ngụm trà, lại thấp giọng nói:
"Lô gia giữ chân Cấp Đăng Tề ở phía đông, dưới núi Hoa Thiên lại là một vùng phế tích, Cấp gia phải mất một hai mươi năm mới rảnh tay tây tiến được. Đến lúc đó, nhị ca cũng nên Luyện Khí rồi."
"Không sai."
Lý Thông Nhai dừng bút, khẽ nói:
"Lần sau đến Quan Vân phong, đem mấy thứ của lão đạo sĩ kia bán đi, hẳn là có thể kiếm được một phần nhỏ thanh linh khí."
Lý Hạng Bình híp mắt lại, nghiêm mặt nói:
"Tuyên Nhi vẫn còn thiếu quyết đoán, có lẽ là chưa từng thấy máu. Đợi nó đột phá Thanh Nguyên Luân, liền để nó đi quản lý tộc binh, giết vài con yêu vật để thấy máu một chút."
"Dù sao cũng mới mười bốn mười lăm tuổi thôi."
Lý Hạng Bình lắc đầu, lại thấy Lý Thông Nhai khẽ cười một tiếng, giễu cợt nói:
"Chuyện này khó nói lắm! Có kẻ mười bốn mười lăm tuổi đã một mình giết người, băm thây cho sói ăn, về đến nhà vẫn có thể thản nhiên như không có chuyện gì mà ăn hết một bát mì lớn."