Cũng phải, trong chính điện chỉ có một ghế chủ vị để phân rõ chủ thứ. Trương Đoan Nghiễn không phải là tu sĩ Tử Phủ, nhưng lại là người phát ngôn của Tử Phủ, thân thế lại hiển hách. Chân nhân nhà mình không có ở đây, Lý Giáng Thiên để nàng ngồi vào ghế chủ vị thì tỏ ra quá ân cần, còn bản thân ngồi vào lại quá mức xấc láo. Vì vậy, hắn lui vào hậu điện, ngồi xuống bên cạnh một bàn án, Thôi Quyết Ngâm phụng trà lên.
Lý Giáng Thiên cung kính nói:
"Tiên tông sứ giả quang lâm tệ xá, quả là vinh hạnh cho nơi này, không biết có gì chỉ giáo?"
"Thật có chút sắp đặt, không biết những năm gần đây có tin tức của chân nhân không? Chuyện bây giờ, có ngài ấy tọa trấn là tốt nhất."
Trương Đoan Nghiễn nhẹ nhàng gật đầu, cười đáp lại sự khách khí của hắn, hỏi về hành tung của Lý Hi Minh, Lý Giáng Thiên đáp:
"Chân nhân đang du lịch hải ngoại, trước mắt vẫn chưa có tin tức trở về. Nếu Tiên Sứ có tin tức muốn ta chuyển đạt cho lão nhân gia người, chỉ sợ là không được."
Trương Đoan Nghiễn khẽ thở dài, đáp:
"Gia chủ hiểu lầm rồi, mấy ngày trước, sứ giả phương bắc đến sơn môn Kim Vũ, dâng lên tiên lệnh, cùng Kim Vũ chúng ta thương nghị, định ra đại sự, phái ta xuôi nam truyền lệnh cho các tông."
'Sứ giả phương bắc?'
Trương gia từ trước đến nay không cho tu sĩ nào sắc mặt tốt, vậy mà có thể khiến Trương Đoan Nghiễn xưng là sứ giả phương bắc, địa vị còn ẩn ẩn thấp hơn một bậc, lai lịch của nhà này liền rất rõ ràng.
Lạc Hà Sơn!
Lý Giáng Thiên trong lòng vừa mới hiểu ra, Trương Đoan Nghiễn nói xong lời này, đã từ trên ghế đứng dậy, mạng che mặt không còn, lộ ra gương mặt mắt ngọc mày ngài, dung nhan xinh đẹp. Nàng thấp giọng nói:
"Vốn nên lập pháp đàn trên đài cao để tiếp chỉ, may mà đã nhận một lần ở Kim Vũ, bây giờ chỉ là truyền chỉ, tiên cách thấp hơn một bậc. Nhưng vẫn không nên truyền chỉ trong điện, trên không chạm trời thì điện này ắt sẽ sụp đổ, dưới không chạm đất thì gạch đá nền móng cũng sẽ vỡ nát."
Lý Giáng Thiên chỉ mời nàng dời bước, phía sau hậu điện chính là một khoảng sân hướng lên trời. Trương Đoan Nghiễn thấy cũng đủ rộng rãi, lúc này mới nói:
"Mời chư vị bái trước."
Vị lão giả đi cùng nàng sớm đã quỳ rạp trên mặt đất, thần sắc cung kính đến mức sợ hãi. Lý Giáng Thiên và Thôi Quyết Ngâm cũng cúi người xuống. Trương Đoan Nghiễn thần sắc trịnh trọng, đầu tiên là lùi lại nửa bước, khom mình hành lễ, hai tay nâng quá đỉnh đầu, cung kính nói:
"Thông Huyền Tử chiếu, Mậu Quang ngộ hà, kim hữu nhất đạo, thỉnh chi."
Không thấy hư không rung động, cũng chẳng thấy pháp quang nào lóe lên, bàn tay nàng chỉ hơi chấn động một chút, vậy mà đã có thêm một cuộn tiên chỉ viền nâu nền trắng. Nó trông không có gì đặc biệt, phảng phất như một thư quyển thế gian, bình thường nằm gọn trong tay nàng.
Lý Giáng Thiên trong lòng run lên, cũng không dám hỏi nhiều, chỉ nghe trong vườn, tất cả tiếng chim tước đều biến mất, gió cũng ngừng, ánh sáng rực rỡ trên bầu trời đều ảm đạm xuống.
Trương Đoan Nghiễn thần sắc trịnh trọng, đôi con ngươi vốn bình tĩnh giờ chỉ còn lại vẻ ngưng trọng, thanh âm trầm thấp:
"Thân Huyền năm thứ 22, ngày 22 tháng 7, Mậu Quang thụ hưởng lễ, tiên giá trân trọng chú ý, sắp tới Giang Bắc Tam Tuyền, hạ cố hồng trần thế tục, ban bố đức huệ, hướng đến đất Nghệ, Tề, Lỗ, sáu năm sáu tháng thì trở về. Phàm các gia tộc nơi tiên giá đi qua cần đốt hương làm lễ, đóng cửa không làm phiền. Nơi tiên giá xuất nhập đi qua, kính cẩn là trên hết, chớ gây nhân quả."
Trương Đoan Nghiễn chỉ mở miệng nói, cuộn tiên chỉ kia cũng không mở ra, có lẽ là Lý gia không có tư cách, cũng có thể là mở ra sẽ phát sinh chuyện gì đó đáng sợ, cuộn trục từ đầu đến cuối đều nằm yên trong tay nàng.
Nhưng thanh âm của nàng vẫn quanh quẩn bốn phía, xung quanh yên tĩnh không một tiếng động. Lý Giáng Thiên chậm rãi cúi đầu xuống, trong lòng như có sấm sét nổ vang.
'Lạc Hà Sơn tiên giá sắp tới Giang Bắc, xem hồng trần thế tục...'
Lạc Hà Sơn tiên giá thì còn có thể là ai? Tự nhiên là Chân Quân! Xem hồng trần thế tục... câu nói này nghe thật hay, nhưng khí thế cao cao tại thượng kia chính là chỉ Chân Quân muốn chuyển thế hạ phàm!
'Hướng đến đất Nghệ, Tề, Lỗ, sáu năm sáu tháng thì trở về...'
Vị Chân Quân này muốn từ Giang Bắc đi thẳng đến đất Tề Lỗ, trải qua sáu năm sáu tháng mới trở lại Lạc Hà Sơn, lặp lại chuyện xưa của Sở Dật năm đó!
Về phần lời dặn 'kính cẩn là trên hết, chớ gây nhân quả', thay vì nói là cảnh cáo, càng giống một lời nhắc nhở đầy thương hại. Chân Quân muốn tái chứng chính quả, thể nghiệm cái khổ thế gian, tất cả những gì cản đường ngài, dù là thế gia hay tiên môn, đều sẽ tan biến như tro bụi.
'Năm đó Sở Dật bỗng nhiên quật khởi, diệt thế gia Dự Phức quận, trong nhà nửa điểm không hay biết, chỉ có một chút suy đoán. Bây giờ... thành tựu Tử Phủ, lúc này mới có tư cách nghe lệnh của Lạc Hà Sơn...'
Lý Giáng Thiên vẫn còn tâm tư suy nghĩ, còn Thôi Quyết Ngâm bên cạnh đã bị chấn động đến ngây người tại chỗ, đờ đẫn như một pho tượng, hai chân khẽ run lên. Là dòng chính của Thôi gia từng chịu nhiều tra tấn ở hải ngoại, nỗi sợ hãi của hắn đối với Chân Quân lớn hơn Lý Giáng Thiên rất nhiều — thậm chí cả Trương Đoan Nghiễn.
Trương Đoan Nghiễn thì thần sắc trang trọng, trong mắt dâng lên sự sùng kính và sợ hãi vô hạn, tựa như bị đoạt mất tâm trí, lại tựa như vẫn là chính nàng, chỉ có đôi tay đang nắm cuộn trục kia là hơi trắng bệch.
Nàng là tu sĩ Trúc Cơ, sức mạnh này đủ để bóp nát gạch đá, nhưng tiên chỉ đương nhiên không có nửa điểm nếp uốn. Lý Giáng Thiên một đôi mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm mặt đất, cung kính nói:
"Tại hạ phụng chỉ!"
Tiên chỉ trong tay Trương Đoan Nghiễn đột ngột biến mất, như thể chưa từng xuất hiện. Nữ tử này rất tự nhiên tiến lên một bước, đỡ Lý Giáng Thiên dậy, thanh âm lại có chút khàn khàn, nói:
"Gia chủ mau mời đứng lên."
Lý Giáng Thiên thuận thế đứng dậy, trong lồng ngực từ đầu đến cuối vẫn đè nén một luồng khí tức nặng nề. Một bên, Thôi Quyết Ngâm mồ hôi đầm đìa, đôi mắt cúi gằm xuống đất, tựa như bị đinh lại, nhấc cũng không nổi.
Bốn người trầm mặc đi vào, Trương Đoan Nghiễn ngồi xuống, không nói một lời.
Trương Đoan Nghiễn rời Kim Vũ Tông đến đây, Lý thị cũng không biết đây là chặng thứ mấy trong chuyến đi của nàng, nhưng xem ra, nếu không phải là chặng đầu tiên thì cũng là chặng thứ hai... Nữ tử này hiển nhiên có rất ít kinh nghiệm tuyên đọc tiên chỉ, không chỉ người nhà họ Lý chấn động, mà sắc mặt nàng cũng có chút trắng bệch, trông như không thở ra hơi.
Lý Giáng Thiên nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc, rót trà cho nàng, nói:
"Thật sự đã phiền Tiên Sứ phải đi một chuyến, nhắc nhở nhà ta... Giáng Thiên thay mặt người Lý gia cảm tạ!"
Trương Đoan Nghiễn khẽ nâng chén trà, nhấp một ngụm, trong mắt lộ ra một chút mệt mỏi, nhưng vẫn cố gắng lấy lại tinh thần, thể hiện lễ nghi vốn có, đáp:
"Gia chủ nói quá lời, đây là chuyện trong chức trách..."
Lý Giáng Thiên thoáng suy nghĩ, hỏi:
"Chỉ là, Thân Huyền năm thứ 22 tháng 7, nhà ta lại không biết là khi nào?"
Trương Đoan Nghiễn thấp giọng nói:
"Thân Huyền là phương pháp tính năm theo linh phân của đạo thống phương bắc, nhằm vào tháng sáu của hai năm sau."
Lý Giáng Thiên nhẹ nhàng thở dài, đem thời gian này ghi nhớ trong lòng. Trương Đoan Nghiễn lại lên tiếng, nàng thần sắc trịnh trọng nói:
"Vì tiên giá sẽ đến Giang Bắc, ân oán giữa quý tộc và Bạch Nghiệp Đô Tiên Đạo, cần phải tạm gác lại. Nếu đến lúc này mà còn so đo những chuyện đó, chỉ sợ kết quả sẽ..."
Nàng do dự một lúc, Lý Giáng Thiên rất nhanh gật đầu, đáp:
"Sứ giả yên tâm, nhà ta biết chừng mực, đương nhiên sẽ không làm ra chuyện như vậy. Chuyện của Chân Quân tuyệt không phải chúng ta có thể nhúng tay vào, sẽ không cố ý chọc vào Đô Tiên Đạo... nhưng phía bên kia thì chưa chắc."
"Xin hãy yên tâm."
Trương Đoan Nghiễn lắc đầu:
"Đô Tiên Đạo tuyệt đối sẽ không dám động thủ, cũng sẽ không nhân cơ hội này mà giở trò mưu hại... Ngay cả ý niệm đó cũng sẽ không nảy sinh. Vấn đề này tuyệt không phải Tử Phủ có thể khống chế, một khi có tâm tư đó, thường thường sẽ hủy diệt cả hai bên, lại còn mạo phạm phương bắc, có thể nói là chọc thủng trời."
Lý Giáng Thiên liền yên lòng, Trương Đoan Nghiễn lúc này mới nói:
"Ước chừng hai ngày nữa, tiên chỉ của Đô Tiên Đạo cũng sẽ được tuyên đọc xong... Mời quý tộc cùng Đô Tiên Đạo thương lượng kỹ lưỡng, nhân lúc còn hơn hai năm, nhân thủ cần rút thì nhanh chóng rút đi, thế gia cần đề bạt thì nhanh chóng đề bạt, bàn giao địa giới cho tốt, đến lúc đó không đến mức phải đoạn vĩ cầu sinh."
"Về phần đốt hương hành lễ, tốt nhất là làm cho đủ lễ. Rốt cuộc không ai biết được sẽ như thế nào, tốt nhất có thể khởi công xây dựng một tòa đài cao, thực hiện đầy đủ các lễ tiết."
"Vãn bối lĩnh mệnh!"
Trương Đoan Nghiễn khe khẽ thở dài, trầm tư thật lâu, như thể đã hạ quyết tâm, mở miệng nói:
"Thu Thủy chân nhân năm đó cũng từng gặp qua Huyền Phong tiền bối, rất có duyên phận, đối với ngài ấy cũng rất có hảo cảm. Tổ phụ của ta lại càng có giao tình với quý tộc, ta liền ở đây nhắc nhở một câu... Quý tộc vẫn nên an phận một chút, đừng có ý định tiếp xúc, đó là cảnh giới vạn kiếp bất phục."
Lý Giáng Thiên nghe lời này, trong lòng có chút nghi hoặc:
'Đây là ý gì? Đã nói qua một lần rồi, nhà ta lại không phải chưa từng thấy chuyện của Sở Dật, sao lại điên đến mức đi tiếp xúc Chân Quân...'
Trong miệng lập tức đáp:
"Việc này tuyệt đối không có khả năng... Nhà ta đương nhiên sẽ không đi tự rước lấy khổ."
Trương Đoan Nghiễn nhẹ nhàng gật đầu, nhìn sang Thôi Quyết Ngâm, lúc này ngữ khí đã không còn khách sáo như vậy, nói:
"Còn có ngươi."
Thôi Quyết Ngâm đến giờ phút này vẫn mồ hôi đầm đìa, bị hỏi như vậy, càng hít một hơi thật sâu, hành lễ nói:
"Ta lấy Thôi thị Sùng Châu ra thề, tất không ngỗ nghịch tiên chỉ!"
Trương Đoan Nghiễn nhấp một ngụm trà, cuối cùng cũng đổi chủ đề, ôn nhu nói:
"Chờ chuyện này qua đi, Nguyên Tu chân nhân và Thu Thủy chân nhân nhà ta sẽ lần lượt chứng đạo Kim Đan. Cũng hiếm khi có chân nhân Trương gia chứng đạo ở ngoại giới, đến lúc đó cũng sẽ gửi thiệp mời đến quý tộc. Chân nhân nếu du lịch trở về, còn ở trong tộc, đều có thể cùng đến xem lễ."
Trương gia không thể so với Trì gia, họ là hậu duệ đường đường chính chính của Thái Nguyên Chân Quân, cũng là tiên duệ Kim Đan. Động thiên của Kim Vũ Tông không phải thứ mà Lục Thủy có thể so sánh, xem chừng có không ít dòng chính đều tu hành ở bên trong. Chân nhân Trương gia cho dù thọ nguyên cạn kiệt mà qua đời, cũng là vẫn lạc trong động thiên đó, linh cơ sau khi chết sẽ quay về động thiên, chứ không để lọt ra ngoài cho kẻ khác. Trương Thiên Nguyên nhiều năm không hiện thân hơn phân nửa cũng là như vậy.
Trương Đoan Nghiễn nói nghe hay, nào là hiếm khi có chân nhân chứng đạo ở ngoại giới, trên thực tế là vì những năm gần đây Trương gia không có một tu sĩ Tử Phủ nào có năng lực tu đến viên mãn năm đạo thần thông, bây giờ chỉ có thể trông cậy vào Thu Thủy.
Đối phương là tiên duệ Kim Đan, nói những lời này đã là cực kỳ tôn trọng. Lý Giáng Thiên vội vàng đáp lễ:
"Đại chân nhân chính là người đứng đầu Toàn Đan trong thiên hạ, một thân tu vi thuật pháp kinh thiên động địa, chắc chắn sẽ chứng được chính quả. Nhà ta chỉ cần chuẩn bị hạ lễ, chờ đến thời khắc đất trời cùng chúc mừng!"
✶ Thiên Lôi Trúc ✶ Dịch cộng đồng