Virtus's Reader
Kết Hôn Âm Dương

Chương 1: Chương 1: Phong Bao Lì Xì

Mục lụcSau

MỤC LỤC

Mục Lục

Kết Hôn Âm Dương

Chương 2: Bài Vị Thứ Mười Ba

Chương 3: Phá Trinh

Chương 4: Trả Lễ

Chương 5: Cô Chỉ Còn Lựa Chọn Là Tin Tôi

Chương 6: Động Phòng Hoa Chúc, Tân Lang Không Phải Là Người

Chương 7: Mộ Dưới Lòng Đất

Chương 8: Quỷ Nhập Tràng

Chương 9: Cái Chết Giáng Xuống

Chương 10: Tuyệt Đường Sống

Chương 11: Quỷ Môn Quan

Chương 12: Nghi Ngờ Đầy Rẫy

Chương 13: Nửa Thân Người Từ Dương

Chương 14: Thuật Thông Linh

Chương 15: Nửa Thân Dưới Của Tôi Đã Chạy Mất Rồi

Chương 16: Không Thể Ra Khỏi Từ Gia Trại

Chương 17: Chiếc Chăn Đẫm Máu

Chương 18: Những Cái Chết Ngoài Ý Muốn

Chương 19: Âm Hồn Đeo Bám

Chương 20: Kẻ Nào Đang Lái Xe

Chương 21: Hãy Dùng Nửa Thân Dưới Của Cô Đổi Lấy

Chương 22: Trong Tôi Là Cô, Trong Cô Có Tôi

Chương 23: Lấy Oán Báo Ơn

Chương 24: Địa Ngục Trần Gian

Chương 25: Đèn Dẫn Hồn

Chương 26: Đèn Giấy Hoa Sen

Chương 27: Nơi Càng Nguy Hiểm Lại Càng “An Toàn”?

Chương 28: Trong Cỗ Quan Tài

Chương 29: Là Cô Ta

Chương 30: Người Tuy Còn Sống, Trái Tim Đã Hóa Quỷ

Chương 31: Lật Bài Ngửa

Chương 32: Giết Người Diệt Tâm

Chương 33: Mẫu Tử Tương Tàn

Chương 34: Hiến Thân

Chương 35: Không Biết Đã Chết Từ Lúc Nào

Chương 36: Sông Vong Xuyên

Chương 37: Trả Hồn

Chương 38: Giả Điên

Chương 39: Truy Nã Toàn Quốc

Chương 40: Mưa Dầm Thấm Lâu

Chương 41: Chân Tướng Sự Việc

Chương 42: Viện Trưởng Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 43: Vì Không Có Con Mắt Âm Dương Nên Bị Khinh Thường

Chương 44: Đạo Hữu

Chương 45: Quy Định Kỳ Quặc

Chương 46: Hai Kẻ Ngốc Hẹn Hò

Chương 47: Quá Giang Xe Miễn Phí

Chương 48: Kẻ Đi Quá Giang

Chương 49: Mùi Người Chết Ám Trên Xe

Chương 50: Người Của Ta, Đương Nhiên Không Kẻ Nào Dám Bắt Nạt

Chương 51: Dì Mai

Chương 52: Thẻ Tên Không Cần Thiết

Chương 53: Lễ Tiếp Đón Người Mới (1)

Chương 54: Lễ Tiếp Đón Người Mới (2)

Chương 55: Nghịch Ngợm Một Chút, Sẽ Bị Ăn Mắng Đấy

Chương 56: Cả Bệnh Viện Toàn Là Ma

Chương 57: Âm Dương Khác Biệt

Chương 58: Xin Lỗi, Đây Là Do Phản Ứng Tự Nhiên Của Cơ Thể

Chương 59: Chúc Mừng Đạo Hữu, Cô Có Hỉ Rồi!

Chương 60: Tìm Ma

Chương 61: Ma Nhập

Chương 62: Thần Hộ Linh Của Tôi Lợi Hại Vô Cùng (1)

Chương 63: Thần Hộ Linh Của Tôi Lợi Hại Vô Cùng (2)

Chương 64: Xin Lỗi, Tôi Không Nhìn Thấy Gì Hết

Chương 65: Con Mắt Âm Dương (1)

Chương 66: Con Mắt Âm Dương (2)

Chương 67: Trang Word Trắng Tinh

Chương 68: Nhìn Thấy Ma, Không Chỉ Là Do Có Con Mắt Âm Dương

Chương 69: Hóa Ra Chúng Ta Giống Nhau

Chương 70: Nhảy Lầu

Chương 71: Không Thoát Được Sự Luân Hồi Của Tạo Hóa

Chương 72: Mạnh Bà

Chương 73: Điện Diêm Vương

Chương 74: Đóng Dấu

Chương 75: Bái Sư

Chương 76: Di Nguyện Của Tiểu Phấn

Chương 77: Nhà Bếp Về Đêm

Chương 78: Gặp Con Heo Năm Móng, Ba Năm Không Làm Nghề (1)

Chương 79: Gặp Con Heo Năm Móng, Ba Năm Không Làm Nghề (2)

Chương 80: Gặp Con Heo Năm Móng, Ba Năm Không Làm Nghề (3)

Chương 81: Gặp Con Heo Năm Móng, Ba Năm Không Làm Nghề (4)

Chương 82: Im Hơi Lặng Tiếng

Chương 83: Bạn Ở Cùng Phòng

Chương 84: Tôi Béo, Thậm Chí Béo Tròn

Chương 85: Muốn Làm Gỏi Âm Thiện

Chương 86: Kẻ Nghiện Thịt Ma Quỷ

Chương 87: Canh Mạnh Bà

Chương 88: Có Gì Khác Biệt Đâu?

Chương 89: Cắt Thận

Chương 90: Mối Tình Đầu Đẹp Nhất (1)

Chương 91: Mối Tình Đầu Đẹp Nhất (2)

Chương 92: Phá Cửa (1)

Chương 93: Động Vô Đáy

Chương 94: Quái Nhân Khoa Học

Chương 95: “Chìa Khóa”

Chương 96: Sinh Con Trong Nhà Vệ Sinh.

Chương 97: Sinh Con Trong Nhà Vệ Sinh (2)

Chương 98: Sinh Con Trong Nhà Vệ Sinh (3)

Chương 99: Gặp Lại Âm Thao

Chương 100: Cha Con Thành Kẻ Thù

Chương 101: Làm Mẹ Rồi, Đừng Ngốc Nghếch Như Thế Nữa

Chương 102: Ục Ục Đói Quá

Chương 103: Khinh Thường

Chương 104: Người Phụ Nữ Trong Câu Chuyện Ma Quỷ

Chương 105: Trên Đường Đào Thoát

Chương 106: Trở Về Từ Gia Trại

Chương 107: Đèn Dầu Máu Người

Chương 108: Một Giấc Mộng Nhẹ Nhàng, Tận Hưởng Lạc Thú Trước Mắt (1)

Chương 109: Một Giấc Mộng Nhẹ Nhàng, Tận Hưởng Lạc Thú Trước Mắt (2)

Chương 110: Một Giấc Mộng Nhẹ Nhàng, Tận Hưởng Lạc Thú Trước Mắt (3)

Chương 111: Một Giấc Mộng Nhẹ Nhàng, Tận Hưởng Lạc Thú Trước Mắt (4)

Chương 112: Đáy Hồ Máu Thi Thể Chồng Chất

Chương 113: Giải Trừ Phong Ấn

Chương 114: Tại Sao Lại Là Cô?!

Chương 115: Cách Thoát Khỏi Sinh Tử (1)

Chương 116: Cách Thoát Khỏi Sinh Tử (2)

Chương 117: Mua Một Tặng Một, Tặng Thêm Một Bí Mật Cho Cô

Chương 118: Nực Cười

Chương 119: Xin Chào, Xin Hỏi Có Gạo Nếp Không?

Chương 120: Hợp Tác

Chương 121: Tôi Đảm Bảo Anh Có Thể Sống Tiếp Xuống Núi

Chương 122: Nói Nhỏ Ông Nghe, Tôi Cũng Là Thần Bà Đó

Chương 123: Cách Biệt

Chương 124: Lòng Người Mẹ

Chương 125: Năm Đó

Chương 126: Ảo Giác

Chương 127: Biến Dị

Chương 128: Mâu Thuẫn Nội Bộ

Chương 129: Huyết Phù Trận

Chương 130: Trận Chiến Ác Liệt

Chương 131: Màn Cuối

Chương 132: Di Nguyện

Chương 133: Bé Củ Cải

Chương 134: Chiếc Xe Khách Màu Đen

Chương 135: Lên Nhầm Xe Chở Xác

Chương 136: Đứa Trẻ Mất Tích

Chương 137: Chuyến Xe Cuối Cùng Xuống Hoàng Tuyền (1)

Chương 138: Chuyến Xe Cuối Cùng Xuống Hoàng Tuyền (2)

Chương 139: Chuyến Xe Cuối Cùng Xuống Hoàng Tuyền (3)

Chương 140: Chuyến Xe Cuối Cùng Xuống Hoàng Tuyền (4)

Chương 141: Chuyến Xe Cuối Cùng Xuống Hoàng Tuyền (5)

Chương 142: Chuyến Xe Cuối Cùng Xuống Hoàng Tuyền (6)

Chương 143: Việc Ăn Thịt Quỷ Cũng Rất Ngầu

Chương 144: Thu Nhận Đồ Đệ

Chương 145: Lời Khó Nói

Chương 146: Chị Em Lật Mặt

Chương 147: Vấn Linh

Chương 148: Quỷ Của Sầm Cửu Nguyên

Chương 149: Lại Đón Xe Chở Hồn

Chương 150: Sư Phụ Mạnh Trần, Tôi Là Đồ Đệ Ngoan Của Người Nè (1)

Chương 151: Sư Phụ Mạnh Trần, Tôi Là Đồ Đệ Ngoan Của Người Nè (2)

Chương 152: Thử Thách (1)

Chương 153: Thử Thách (2)

Chương 154: Thử Thách (3)

Chương 155: La Hy Chi Mộ

Chương 156: Giấc Ngủ Của La Hy

Chương 157: Đứa Bé Không Mở Mắt

Chương 158: Ma Nhãn Hiện Thế

Chương 159: Cô Gái Thích Cười Thì Nhiều May Mắn

Chương 160: Ma Nhãn Bị Nguyền Rủa (1)

Chương 161: Ma Nhãn Bị Nguyền Rủa (2)

Chương 162: Ma Nhãn Bị Nguyền Rủa (3)

Chương 163: Nghĩa Trang Ngoại Ô Phía Tây

Chương 164: La Hy, Cô Sinh Ra Một Đứa Bé Vô Cùng Thú Vị

Chương 165: Âm Khí Nhập Thể

Chương 166: La Chương, Bọn Ta Đến Tìm Mi Đây (1)

Chương 167: La Chương, Bọn Ta Đến Tìm Mi Đây (2)

Chương 168: Dưới Lòng Đất Cô Đơn, Tôi Muốn Tìm Một Người Bầu Bạn

Chương 169: Mèo Đen Thành Tinh

Chương 170: Thuật Cắt Kéo

Chương 171: Người Chết Bò Lên Từ Dưới Lòng Đất (1)

Chương 172: Người Chết Bò Lên Từ Dưới Lòng Đất (2)

Chương 173: Ném Đứa Bé

Chương 174: Sống Không Thấy Người, Chết Không Thấy Xác

Chương 175: Kim Thiền Thoát Xác

Chương 176: Lành Ít Dữ Nhiều, Dấu Hiệu Đại Hung

Chương 177: Cuộc Gọi Hẹn Khám

Chương 178: Phòng Khám Lâm Thị

Chương 179: Chứng Tâm Thần Phân Liệt?

Chương 180: Khóa Lỗ Ban

Chương 181: Gặp Bạn Cũ

Chương 182: Tiểu Phấn Dịu Dàng

Chương 183: Người Đàn Bà Không Mặt (1)

Chương 184: Người Đàn Bà Không Mặt (2)

Chương 185

Chương 186

Chương 187: Vì Yêu, Mà Cạn Luôn Bát Canh Mạnh Bà

Chương 188: Thất Tín

Chương 189: Lại Lên Xe Chở Hồn

Chương 190: Vội Còn Đi Đầu Thai! (1)

Chương 191: Vội Còn Đi Đầu Thai! (2)

Chương 192: Tôi Thì Tội Ác Tày Trời, Khì Khì Khì

Chương 193: Giấy Thông Hành Đến Ngũ Điện

Chương 194: Trai Tơ Ngàn Năm?

Chương 195: Gặp Lại Diêm Quân

Chương 196: Tạo Nghiệp (1)

Chương 197: Tạo Nghiệp (2)

Chương 198: Sao Có Thể Không Cần Đạo Lý Gì…

Chương 199: Dùng Tâm Để Nhìn

Chương 200: Đoạt Xá

Chương 201: Chuyển Mình Thành Nữ Thần

Chương 202: Ma Thần Hiện Thế

Chương 203: Truyền Thuyết Mạnh Bà

Chương 204: Bố Ơi, Bố Có Phải Con Người Không?

Chương 205: Mẹ Con Bị Chết Vì Ngu Ngốc

Chương 206: Cô Ta Đến Rồi

Chương 207: Dẫn Sói Vào Nhà

Chương 208: Tại Sao Người Bị Thương Luôn Là Tôi

Chương 209: Xin Chào Bà Cố (1)

Chương 210: Xin Chào Bà Cố (2)

Chương 211: Dò Hỏi

Chương 212: Có Nhân Ắt Có Quả

Chương 213: Tập Chung Lực Lượng

Chương 214: Ba Bát Canh Mạnh Bà

Chương 215: Mộng Về Vạn Năm Trước

Chương 216: Điểm Hóa

Chương 217: Kết Thúc

Kết Hôn Âm Dương

Chương 1: Phong Bao Lì Xì

Ngày Tết, tôi theo Từ Dương về nhà anh.

Lần đầu gặp mặt, bố mẹ anh đã cho tôi hai phong bao lì xì, một lớn một nhỏ, một đen một đỏ.

Lúc đó tôi rất ngạc nhiên, tại sao hai người cùng lúc cho lì xì, lại khác xa nhau đến thế?

Nhưng mẹ của Từ Dương nói đó là tập tục của vùng này, nên tôi cũng không tiện hỏi thêm gì nữa.

Cũng nghĩ việc chỉ có thế, nhưng không ngờ là mẹ của Từ Dương bảo tôi mở phong bao lì xì trước mặt mọi người, tôi lúc đó hơi không vui lắm, làm gì có cái lý nào vừa nhận được lì xì đã mở ngay trước mặt người cho thế này? Ngay cả trẻ con đến Tết cũng biết phải đợi người lớn đi khỏi rồi mới len lén mở lì xì ra xem.

Nhưng mẹ của Từ Dương lại nói: Mở phong bao lì xì này ra, sau này dù có làm người hay làm ma thì vẫn là người của nhà họ Từ.

Tôi đưa ánh mắt cầu cứu về phía Từ Dương, Từ Dương lại chỉ đứng một bên cười, gật gật đầu với tôi, để tôi làm theo lời của mẹ anh.

Tôi không còn cách nào khác, chỉ đành mở bao lì xì nhỏ màu đỏ ngay trước mặt người lớn.

Phong bao lì xì nhỏ màu đỏ là của mẹ Từ Dương lì xì cho tôi.

Từ ngoài sờ thì thấy, bên trong là một tờ giấy mỏng tang, mở ra thì tôi cũng không bất ngờ lắm, đó là một tờ 100 tệ.

Tôi cũng không chê quà gặp mặt hơi mỏng, bởi vì nó là của mẹ Từ Dương cho tôi, bao lì xì của bố Từ Dương là “phong bao màu đen” thì lại quá long trọng – dày như viên gạch vậy đó!

Cũng không biết bên trong đựng bao nhiêu tiền, có khi phải đến ba bốn vạn tệ.

Nhưng đúng lúc tôi định mở phong bao “màu đen”, thì một bóng người bất ngờ chạy ra, nhào vào lòng mẹ Từ Dương, nũng nịu kêu bụng đói muốn ăn cơm.

Đây là chị của Từ Dương, cũng là chị chồng tương lai của tôi.

Chị ấy có hơi đáng thương, nghe nói hồi nhỏ bị ốm sốt một trận, sốt cao làm ảnh hưởng đến não, từ đó trí não chỉ như trẻ lên năm mà thôi, điên điên khùng khùng, cả ngày không biết làm gì.

Sắc mặt mẹ của Từ Dương bỗng biến đổi.

Tôi có cảm giác, bà ấy không chịu đựng được đứa con gái ngây ngô của mình, đẩy cô ấy đến mấy lần, còn một mực giục tôi mở phong bao lì xì của bố Từ Dương ra xem, càng giục càng gấp, gấp như muốn nhanh chóng đi đầu thai đến nơi.

Tôi hơi không vui, cảm thấy bà ấy đối xử với con gái có chút bạc bẽo, đúng lúc tôi muốn bà ấy chăm sóc chị chồng tương lai của tôi một chút đã thì mẹ Từ Dương đã không chịu đựng được, liền đẩy mạnh một cái, không ngờ đẩy cô ấy vào người của bố Từ Dương.

Thùng!!!

Khi bố Từ Dương ngã xuống đất, một âm thanh nặng nề phát ra.

Từ Dương và mẹ anh liền biến sắc.

Tôi đang muốn chạy lại đỡ, họ bèn đột nhiên chạy đến nhấc bố Từ Dương lên trước, cũng chẳng biết họ có phải cố ý hay không, khi đỡ ông ấy lên còn để lưng ông ấy đối mặt với tôi.

Dù có như thế đi chăng nữa, tuy tôi cũng đang hốt hoảng, nhưng vẫn nhận ra sắc mặt của bố Từ Dương từ đầu đến giờ đều không hề biến đổi.

Thường thì người già xương cốt rệu rã, có ngã một cái thì cũng không phải vừa, nhưng bố Từ Dương lại không hề kêu lấy một tiếng!

“Dương à, con đưa bố con về phòng đi, mẹ đi làm cơm cho chị con ăn.” Mẹ Từ Dương vội vã chỉ đạo, cũng không quan tâm đến việc giục tôi mở phong bao lì xì nữa, liền đi ngay vào bếp.

Tôi vốn dĩ muốn cùng Từ Dương đưa bố anh vào phòng nhưng sắc mặt anh có vẻ là lạ, cứ tránh cánh tay của tôi, cũng không cho tôi động vào người ông, còn nói một mình anh ấy có thể chăm sóc được bố, sau đó thì đỡ bố anh và mau chóng đi mất.

Len lén nhìn bóng hai người họ rời đi, mà trong lòng tôi cảm thấy buồn buồn.

Lần về cùng Từ Dương này, tôi cũng đã chắc chắn sẽ lấy anh, hơn nữa cũng muốn bên anh trọn đời, nhưng Từ Dương đến bố anh còn không để tôi chạm tới, lúc anh gạt tay tôi coi tôi cứ như người ngoài vậy.

Bây giờ thì không còn ai, bên cạnh cũng chỉ còn có bà chị điên điên khùng khùng, tôi định bụng mở phong bao lì xì ra xem rốt cục bố Từ Dương cho mình bao nhiều tiền, nếu nhiều quá thì tôi sẽ trả lại. Bố Từ Dương nhìn gầy gò như khúc củi, sắc mặt như người bệnh, còn cho tôi quà ra mắt nhiều như thế này, vậy không bằng dùng số tiền này để bố Từ Dương đi chữa bệnh.

Nhưng khi tôi bắt đầu mở phong bao, chị chồng tương lai bỗng nhiên nắm chặt lấy tay tôi!

Cô ấy dùng hết sức nắm chặt tay tôi, làm cho tôi đau thấu cả xương!

“Nếu muốn sống mà rời khỏi đây thì đừng mở cái phong bao này ra!” Chị chồng tương lai cứ như biến thành một người khác, ánh mắt sắc lẹm, âm thanh ghìm xuống khe khẽ, đâu phải điệu bộ của người điên như lúc nãy?

Cô ấy giả vờ điên!

Mà câu nói này có nghĩa là gì?

Tôi vừa muốn hỏi thêm chút gì nữa, Từ Dương liền đi ra.

Sắc mặt chị chồng tương lai đột nhiên biến đổi, lại bày ra một điệu cười điên dại, cướp lấy phong bao lì xì đen trên tay tôi, vừa hét vừa chạy xa: “Sinh ra là người, chết thành ma, nhận phong bao giấy trắng nhà tao, ăn cơm nhà tao, ngủ trên nắp quan tài nhà tao, là người hay ma đều không thể thoát! Sinh ra là người, chết là ma…”

Nghe thấy bài đồng dao như vậy, tôi ngạc nhiên hết sức, trước đó chị ấy rõ ràng là người bình thường, hay trong câu hát đồng dao đó có nhắc nhở tôi gì đó?

Vừa nghĩ vậy, đột nhiên kết nối với những cảm giác trước đó mà tôi cảm thấy, nhà Từ Dương có thể không đơn giản như tôi nghĩ!

Từ Dương nhanh chóng tiến lại gần tôi, sắc mặt nghiêm trọng làm tôi thấy sợ: “Sao em lại đưa phong bao đó cho chị ấy?”

Lúc này trong lòng tôi đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng ngoài mặt lại giả vờ như không có chuyện gì: “Là chị ấy cướp trong tay em, làm sao em biết chị ấy sẽ cướp đi chứ!”

“Để anh đi lấy phong bao lì xì về.” Từ Dương nhấc chân định chạy luôn theo.

Tôi ngay lập tức kéo tay anh: “Không sao đâu, đều là người nhà cả, tiền trong tay ai cũng giống nhau cả thôi mà?”

Từ Dương nói: “Chị anh là người điên, làm sao đưa tiền cho người điên được? Không được, để anh chạy theo lấy lại!”

Tôi liền kéo anh: “Dương, lời chị anh vừa nói là như thế nào?”

Mặt Từ Dương biến sắc, hơi né tránh ánh mắt của tôi, anh nói: “Làm gì có ý gì, em đừng nghĩ linh tinh, cũng không biết kẻ thất đức nào dạy chị ấy nói những lời xằng bậy đó, từ nhỏ tới lớn đã nói đi nói lại câu ấy, có lúc lên cơn, một ngày nói đến vài ba chục bận.”

Nói xong, anh hất mạnh tay của tôi ra, chạy theo hướng chị chồng tương lai.

Lúc tôi gặp lại chị chồng cũng là thời gian ăn tối.

Trông chị ấy không được ổn cho lắm, mặt mũi thâm sì sưng húp, nhìn là biết vừa bị đánh, chị ấy chỉ nhìn tôi lấy một cái rồi cúi đầu ăn cơm, sau đó không ngẩng đầu lên nữa.

Từ Dương thì lại mang phong bao lì xì về, đặt ngay ngắn trước mặt tôi, trước mặt bố mẹ anh, giục tôi mau chóng mở ra.

Tôi lại bị vào thế không có đường lùi.

Thật không biết vì sao, họ lại cứ bắt tôi phải mở phong bao lì xì trước mặt họ.

Tôi nhìn trộm chị chồng một cái, muốn tìm chút thông tin gì đó từ chỗ chị ấy, nhưng chị ấy chỉ cúi đầu vừa và cơm vào mồm, còn vừa cười ngu ngốc, tiếng cười đó cũng giống như một tiếng trước đây lúc Từ Dương bảo tôi mở phong bao lì xì như lời mẹ anh nói. Này cô, tôi đã sắp xếp hết cho cô rồi!

Tôi cúi thấp đầu nhìn chăm chăm vào phong bao màu đen, nghĩ xem mình có nên lấy mạng ra để thử, mở cái phong bao xem bên trong rốt cục là thứ gì?

Mà lúc đó, tôi phát hiện ra, phong bao màu đen này dường như khác so với cái phong bao trước.

Cái phong bao màu đen trước không hề có hoa văn gì.

Mà chiếc phong bao lần này lại có một vài hoa văn, mà màu sắc của hoa văn với màu của phong bao tương đối giống nhau, nếu không chú ý sẽ không thể phát hiện ra.

Hóa ra là đã bị đổi rồi.

Chị chồng vẫn cứ cười một cách quái dị.

Tôi hơi yên tâm nên mở phong bao ngay trước mắt cả nhà Từ Dương.

Chương 2: Bài Vị Thứ Mười Ba

Lúc tôi mở phong bao ra, mặt tức giận đến méo mó.

Tiền âm phủ!

Là tiền âm phủ bóng loáng!

Trên đó in: Ngân hàng thiên địa thông dụng!

Nhà họ Từ lại dùng tiền âm phủ làm quà gặp mặt?

Tôi định bùng nổ, nhưng tiếng cười của chị chồng làm tôi sực tỉnh, chiếc phong bao này đã qua tay chị ấy!

Thế là tôi phẫn nộ mắng vào mặt chị ta: “Cái bà điên này, có phải bà đã cố ý động tay chân với phong bao này, đổi tiền thật thành tiền âm phủ thế này không?”

Từ Dương chặn tôi lại, dáng vẻ và ngữ điệu ngọt ngào như được bôi mật lên: “Không nhầm đâu, La Hy, em không nhầm đâu, chị anh không đổi phong bao, đây là phong bao mà bố mẹ anh đã cho em.”

Tôi phẫn nộ không ngừng: “Cho em tiền âm phủ?!”

Từ Dương cười hì hì rồi nói: “Đúng rồi, đây là tập tục của vùng này, trưởng bối sẽ chuẩn bị cho dâu con, một người cho tiền dương, một người cho tiền âm. Em thấy đấy, tiền mặt thì để người dương dùng, tiền âm phủ thì để người âm dùng. Ý nghĩa là, em nhận lễ này thì từ nay về sau, lúc sống em là người nhà anh, nếu chết sẽ là ma nhà anh, cả cuộc đời này sẽ không xa rời nhau!”

Nói xong, anh ta vui vẻ nắm lấy tay tôi, mười ngón đan nhau, ánh mắt nhìn tôi ngọt ngào cứ như lúc đầu mới yêu nhau vậy.

Nhưng tôi cảm thấy buồn nôn!

Làm gì có ai một lòng muốn kết hôn, mà đối phương lại tặng tiền âm phủ?

Tôi đứng dậy, tức giận đẩy tay Từ Dương ra, về phòng thu dọn hành lý, lúc chuẩn bị đi thì bị Từ Dương chặn ngay ngoài cửa.

Anh ta lo lắng nhìn tôi: “La Hy, em muốn đi à?”

Tôi lườm anh ta một cái, rồi nói một cách rành rọt: “Từ Dương, chúng ta chia tay đi.”

Từ Dương lắc đầu.

Tôi hít một hơi thật sâu, nói: “Từ Dương, ngày trước khi chúng ta yêu nhau, anh không hề nói cho em sự thật, rằng anh có một bà chị bị điên, cũng không nói cho em biết sức khỏe của bố anh không tốt, nhà anh nghèo thì em cũng chấp nhận rồi, ai bảo em yêu anh? Nhưng nhà anh lại tặng em tiền âm phủ!!”

Anh bảo em nhịn nổi không?

Tôi không muốn nói nhiều hơn nữa, cũng muốn mau chóng rời khỏi nơi kỳ dị này, thế là tôi đẩy Từ Dương ra, muốn đi ngay.

Đột nhiên đằng sau gáy đau đớn!

Trước khi hôn mê, tôi cố gắng xoay người lại, nhìn rõ người đã dùng gậy để đánh tôi… là Từ Dương.

Anh ta như biến thành người khác, mặt biểu lộ sự tuyệt tình đến lạ!

Rầm.

Tôi ngã ra đất.

Trong mơ hồ, tôi cảm giác Từ Dương kéo chân tôi lôi đi, anh ta vừa đi vừa nói khe khẽ: “Sinh ra là người, chết thành ma, nhận phong bao giấy trắng nhà tao, ăn cơm nhà tao, ngủ trên nắp quan tài nhà tao, là người hay ma đều không thể thoát!...”

Giọng hát của anh ta, so với bà chị điên khùng, càng khủng khiếp…

Lúc tôi tỉnh dậy thì không biết mình đang ở đâu.

Tôi khẽ động đậy, phát hiện mình đang bị trói chân tay, tôi bây giờ đang nằm trên đất, giống như một con côn trùng, chỉ có thể khẽ động người.

Trước mặt ngồi xổm một bóng người.

Đó là chị của Từ Dương.

Lưng chị ta hướng vào tôi, không biết đang làm gì.

Tôi cố gắng nhướn dài cổ ra để nhìn cho rõ, chị của Từ Dương đang bày một hàng cơm trắng, mỗi bát cơm đều cắm ba nén hương, không biết là đang muốn cúng bái ai.

Hơn nữa, trong phòng này rõ ràng có bàn thờ, không biết vì sao lại bày hết xuống đất?

Không biết có phải do chị của Từ Dương phát bệnh, nên mang hết đồ cúng trên bàn thờ đặt xuống đất chơi hay không?

Tôi khẽ ho một hai tiếng, đợi chị của Từ Dương quay đầu lại, tôi cố gắng làm ra vẻ thân thiện hỏi: “Chị ơi, chị đang cúng cho ai đấy?”

Chị của Từ Dương khẽ hé miệng cười, điệu cười làm tôi không rõ là điên giả hay điên thật.

Chị ta bắt đầu từ cái linh bài thứ hai, từng cái vừa chỉ vừa nói: “Em dâu, em dâu, em dâu…”

Có tất cả mười ba cái bài vị, chị ta nói mười hai tiếng em dâu.

Tôi hơi không hiểu: “Sao lại nhiều em dâu thế? Chị rốt cục có bao nhiêu cậu em trai?”

Chị của Từ Dương lắc lắc đầu, lại bắt đầu đếm từ chiếc bài vị thứ hai, mỗi bài vị là một tiếng “em dâu”, đếm đi rồi lại đếm lại.

Tôi càng thấy mơ hồ, sau đó rốt cuộc hiểu ra: “Những người này có phải là vợ của Từ Dương không? Từ Dương lấy mười ba người vợ?

Chị của Từ Dương lắc lắc đầu.

“Không phải lấy mười ba người?” Tôi không hiểu lắm.

Chị của Từ Dương chỉ vào cái bài vị cuối cùng, cái bài vị đó có hơi khác so với các bài vị khác, điều này thì tôi cũng nhận ra rồi, đó là một cái bài vị không có chữ, tất cả các bài vị còn khác đều có tên có họ.

Chị của Từ Dương nói: “Của em.”

“Á…”

Tôi còn chưa chết, sao phải lập bài vị!

Vừa nghĩ đến đây, tôi lạnh hết cả sống lưng!

Đúng rồi.

Chính vì tôi chưa chết nên trên bài vị kia không khắc tên của tôi.

Nếu mà như vậy…

Trước đó những người có tên được khắc trên bài vị đó, đều đã chết…

Từ Dương lấy mười hai người vợ, chết mười hai người, mà mình lại là người xấu số thứ mười ba…

Chẳng trách khi chị của Từ Dương tỉnh đã nhắc tôi điều đó!

Nếu không mau chóng chạy thoát ra ngoài, tôi cũng sẽ chết ở đây!

“Chị ơi cứu em! Tranh thủ lúc này không có người, chị giúp em bỏ dây trói này ra. Chỉ cần chị mở trói giúp em, em sẽ đưa chị thoát khỏi nơi đây, sau khi ra khỏi đây, em sẽ tìm một bác sĩ tốt, để chữa bệnh cho chị, để chị có thể sống một cuộc sống bình thường! Có được không?” Tôi ôm hy vọng nói với chị của Từ Dương.

Chị của Từ Dương lắc lắc đầu.

Chị ta chỉ tay vào bài vị đầu tiên, nói hai từ: “Của tao”

Tôi ngây ngốc.

Trên bài vị đó ghi: “Ôn Như Ca chi bài vị” mà trên đó chữ Ca thiếu một nét phẩy.

Mà chị của Từ Dương cười ám muội.

Tôi lạnh sống lưng!

“Chị họ Ôn? Chị không phải chị ruột của Từ Dương?!” Tôi ngạc nhiên hỏi.

“Đồng, dưỡng, dâu.” Ôn Như Ca ngồi xuống, cầm bát cơm thứ nhất lên ăn, vui vẻ cười nói: “Sinh ra là người, chết thành ma, nhận phong bao giấy trắng nhà tao, ăn cơm nhà tao, ngủ trên nắp quan tài nhà tao, là người hay ma đều không thể thoát!...”

Cô ta vừa đọc vừa ăn, mà ăn rất vui vẻ.

Đột nhiên một cơn gió lạnh thổi vào, làm tôi cảm thấy ớn lạnh.

Mấy nén hương trước mặt bỗng chốc kỳ dị lạ thường, đốm lửa lúc tỏ lúc mờ, rồi theo một cách phản khoa học, bỗng chốc hương cháy dần đến gốc, cuối cùng thì tất cả tàn hương đều rơi xuống bát cơm trắng, đều tăm tắp một cách kỳ lạ, vừa hay che phủ hết cả bát cơm, không lộ một chút màu trắng nào của cơm.

Ôn Như Ca cũng vừa ăn xong bát cơm của cô ta.

Cô ta bê bát cơm cuối cùng, đi về phía tôi.

Tôi nhớ lại câu đồng dao mà cô ta và Từ Dương hay hát, xem ra Từ Dương giết vợ cũng có quy luật rồi, mà cho ăn cơm trắng cũng là bước thứ hai!

“Tôi không ăn!” Tôi cố gắng phản kháng lại!

Nhưng cũng không biết Ôn Như Ca lấy sức lực từ đâu, bóp được miệng tôi ra, nhét một thứ gì đó to như ngón tay cái vào miệng tôi.

Không phải là cơm trắng.

Tôi ngạc nhiên tột độ, lúc này mới phát hiện, bát trong tay Ôn Như Ca sạch sẽ, một hạt cơm cũng không có.

Tôi khẽ động cái miệng, hình như là thịt.

Thịt sống.

“Ọe…” Khi phát hiện đó là một miếng thịt sống mềm mềm, dạ dày tôi lộn lên, tôi bắt đầu nôn!

Ôn Như Ca ngay lập tức bịt mồm tôi.

“Muốn sống, thì phải nuốt nó!” Lúc này, trông cô ta có vẻ là bình thường.

Tôi cảm thấy cô ta không có ý hại mình, thế là cố gắng nhắm mắt nhắm mũi, nuốt miếng thịt sống kia.

Thấy tôi nuốt miếng thịt sống rồi, Ôn Như Ca mới bỏ tay ra, cười mãn nguyện.

Tôi thấy cô ta lúc này mới hơi bình thường, thế là mau chóng hỏi: “Cô cho tôi ăn cái gì vậy?”

“Thịt.”

“Thịt gì?”

“Thịt của nó.”

Chương 3: Phá Trinh

“Nó? Động vật gì? Gà hay vịt?”

Nhiều lúc tôi cũng không thể phân biệt được cái đại từ danh xưng thứ ba trong một câu nói uyên thâm trong thứ ngôn ngữ của chúng ta, “nó, hắn, cô ta”* khi nói thì đều không có gì khác biệt, nên không thể biết được rốt cuộc cái thứ mà cô ta muốn nói đến là thứ gì.

* Trong tiếng Trung Quốc thì ba từ này đều cùng một phát âm “ta”, tuy chữ Hán thì viết khác nhau.

Ôn Như Ca nói nhỏ: “Thịt… người chết.”

“Ọe!” Tôi thấy buồn nôn!

Chẳng trách mà tôi thấy sao như mùi thối của thịt bị rữa!

Nhưng đáng ghét nỗi, cả cơ thể tôi bị trói chặt, không thể nôn một cách thoải mái.

Ôn Như Ca cười mỉm rồi nhìn tôi hồi lâu, đột nhiên nói khẽ: “Hắn ta sẽ đến tìm cô.”

“Ai?” Tôi hỏi.

Nhưng cái con người điên khùng này không trả lời, cười ha ha rồi thu dọn bát đũa, đặt lại bài vị lên bàn thờ, tôi đoán là cô ta muốn tôi nhìn cho rõ các bài vị nên đã đặt chúng xuống đất.

Cô ta thu dọn xong thì đi ra ngoài, lúc đi ra ngoài vẫn hát lại bài đồng dao, nhưng có chút thay đổi trong đó: “Sinh ra là người, chết thành ma, nhận phong bao giấy trắng của Âm lão gia, ăn thịt của Âm lão gia, ngủ trên nắp quan tài của Âm lão gia, là người hay ma đều không thể thoát!...”

Cô ta hát khe khẽ, dường như sợ nhà Từ Dương nghe thấy lời cô ta hát, nhưng giọng điệu có thể nghe ra là rất vui vẻ.

Nhưng tôi thì lại thấy lạnh cả sống lưng!

Không quan tâm lời bài hát kia là gì, tôi nghe như là tôi đã bị biến thành vật tế phẩm, từ vật tế phẩm cho Từ Dương nay lại thành một lão họ Âm…

Cô ta vì sao phải làm như thế?

Làm vậy là có dụng ý gì?

Cô ta rốt cuộc là đang giúp tôi, hay là đang hại tôi?

Trong lòng tôi đầy hoài nghi, một chốc lát cũng không thể tự lý giải được, chỉ còn cách tạm gác lại chúng, nghiêng tai nghe ngóng động tĩnh của bên ngoài, thấy không có động tĩnh gì, tôi mới cẩn thận dựng người dậy, đang muốn học như trong phim, kiếm cái gì đó để làm đứt dây trói thì đột nhiên…

Bụng tôi đau quặn!

Là miếng thịt đó!

Nó rốt cuộc cũng là thứ không sạch sẽ, ăn vào bụng thì đúng là không thể tránh khỏi sẽ đau bụng rồi!

Nhưng sao lại đau vào cái lúc thế này…

Tôi đau đến mức ngất đi.

Cũng không biết mình ngất bao lâu, khi tỉnh lại, tôi lại bị đau một kiểu khác.

Có người giữ chặt tôi từ phía sau, lạnh lẽo đến vô tình xuyên qua tôi, tôi tưởng là Từ Dương bèn kêu lên: “Từ Dương dừng lại!”

“Từ Dương?” Đằng sau vọng lại tiếng nói trầm và lạ tai.

Tôi bỗng cứng đờ người!

Tôi nghĩ mình bị giam như vậy, có thể sẽ bị Từ Dương làm điều đó, nhưng… nhưng tiếng nói sau lưng không phải là Từ Dương!

Chẳng lẽ Từ Dương trói tôi lại, vì muốn bán xác tôi làm điều xằng bậy, để kiếm chác?

Tôi không kịp nghĩ nhiều, người phía sau cười một cái, nghe cũng không ra là cười hay là châm biếm: “Vật tế phẩm không sạch sẽ, dám lấy miếng thịt tôn quý của ta để kết thân? Muốn chết!”

Chết??

Tôi lạnh co cả người lại!

Cũng không biết có phải do tôi co cứng người lại hay không, hắn kêu lên một tiếng, rồi càng lúc càng dồn dập mạnh hơn!

Dây trói càng tăng thêm sự đau đớn, mà người kia lại không muốn làm giảm sự đau đớn đó cho tôi, chỉ có sự động chạm phần dưới, hắn không động đến chỗ khác của tôi, thậm chí còn rất thô bạo…

Tôi đau quá ngất đi.

Chỉ là trong lúc hắn làm chuyện đó, tôi vẫn có một chút ý thức, mê mê man man, tôi cảm thấy hắn như muốn tôi chết đi mới dừng lại. Từ lúc ra khỏi cơ thể tôi, không biết hắn nghĩ gì, đứng một bên nhìn tôi rất lâu…

Tôi tỉnh lại lần nữa, lần này là bị lạnh nên tỉnh dậy.

Cái chỗ mẫn cảm yếu đuối nhất của tôi bị người ta dùng nước lạnh lau qua lau lại, tôi đau quá hét lên rồi tỉnh dậy, chỉ thấy giữa hai chân là một cái đầu đen – là chị của Từ Dương, không, giờ phải gọi là Ôn Như Ca mới đúng.

Cô ta cười ngây ngô, lau phần giữa hai chân đang rướm máu của tôi, động tác tương đối… không cẩn thận nhẹ nhàng chút nào.

Tôi nhịn đau, định đợi cô ta rửa xong sẽ hỏi xem có vấn đề gì thì cửa đột nhiên “toang” một tiếng, bị người ta đạp ra từ phía ngoài, mẹ của Từ Dương với bản mặt cứng đờ đứng ở ngoài cửa!

Bà ta nhìn máu dưới sàn, lại nhìn động tác của Ôn Như Ca, bỗng nhiên hiểu ra vấn đề.

“Cái con điên này!” Mẹ của Từ Dương tức giận chạy đến, một chân đạp tung chậu nước, cả người nhào vào người Ôn Như Ca để đánh.

Ôn Như Ca bị đánh, mau chóng nhổm người lên chạy, lúc này mẹ của Từ Dương mới lộ rõ sự hung hãn của mình, tóm lấy Ôn Như Ca mà đánh, bà ta đánh một cách thậm tệ. Thường người ta nói “đánh người không đánh vào mặt”, mẹ Từ Dương lại cứ nhằm mặt Ôn Như Ca mà đánh, có thể thấy kinh khủng như thế nào!

Lúc này, Từ Dương đi vào.

Anh ta ngăn mẹ lại.

Tôi cũng không biết Ôn Như Ca là khùng thật hay giả, cô ta vừa thấy Từ Dương là giống như con mèo, trốn ngay sau lưng anh ta, ôm lấy eo của anh ta, động tác vô cùng thân mật, xem ra tình cảm của họ rất tốt.

“Sao thế?” Từ Dương hỏi.

Mẹ anh ta bực tức ném cái chậu gỗ, chỉ vào tôi mà nói: “Cái con điên này, không biết là nó ghen ăn tức ở hay sao, dám dùng ngón tay để làm con bé này mất trinh.”

Dùng tay để làm mất trinh?

Tôi đơ người ra!

Nghĩ lại lúc nãy, khi mẹ Từ Dương đi vào cái góc độ đó, bà ta nhìn thấy cô ngốc đang quỳ chỗ hai chân tôi, tay đặt vào cái chỗ ấy, nên có thể bà ta hiểu lầm.

Tôi không muốn giải thích gì thêm, tôi cũng sợ sau khi mình nói chuyện đêm qua ra thì sẽ bị Từ Dương với mẹ anh ta dồn sự phẫn nộ. Trông thấy sự hung hãn của mẹ Từ Dương, tôi không muốn giống như Ôn Như Ca, bị đánh sứt đầu mẻ trán.

Từ Dương biến sắc, đẩy Ôn Như Ca ra, nhanh chóng chạy lại, lật hai chân tôi ra kiểm tra.

Tôi đỏ mặt, rồi không biết lấy dũng khí ở đâu, khép chặt hai đùi lại không để anh ta xem.

Bấy giờ, mẹ anh ta ném tới một cái khăn đầy máu, nói: “Còn nhìn cái gì? Dưới đất đầy máu còn chưa lau hết, mày có bị mù đâu mà không thấy?”

Từ Dương bèn nói: “Có khi bà dì* tới chưa biết chừng, làm gì mất trinh mà lại ra nhiều máu thế này được.”

* Kỳ kinh nguyệt.

“Để tao kiểm tra.” Mẹ của Từ Dương đến gần tôi, đang định gỡ hai chân của tôi ra thì Từ Dương cũng muốn ngó vào, bà ta liền đẩy anh ta ra, nói: “Cái này là chuyện đàn bà con gái, mày hiểu cái gì? Cút sang một bên cho tao!”

Thế là Từ Dương ngây ngốc đứng bên cạnh, xem ra cũng rất căng thẳng.

Tôi lại không muốn cho người khác xem chỗ đó của mình, mẹ của Từ Dương hầm hầm nói: “Mày không mở chân ra là tao chém!”

Tôi đành phải mở chân cho bà ta kiểm tra.

Bà ta nhìn một cái liền hiểu ra: “Đã sưng như thế này rồi, đúng là cái việc tốt đẹp mà chị mày làm ra đấy!”

Nói đoạn, bà ta lại muốn tìm Ôn Như Ca tính sổ, mà lúc nhìn lên thì nào thấy bóng dáng Ôn Như Ca, thế nên đành phải thôi.

Sắc mặt Từ Dương trắng bệch, giật giật hai môi, hỏi tôi: “La Hy, vừa nãy… vừa nãy có thật là chị anh đã dùng tay, làm chuyện… chuyện này với em…”

Chương 4: Trả Lễ

“Ừ!” Tôi cũng không dám nói sự thật, đành phải gật đầu, trong đầu nghĩ không biết con mẹ điên đó đứng về phía ai, nhưng theo cái kiểu điên điên khùng khùng của cô ta, nếu như cô ta có đứng ra phản bác lại tôi, chỉ cần tôi cứ nói như vậy, e rằng chẳng ai tin cô ta cả.

“Không sao, không sao đâu…” Từ Dương dường như bị đả kích rất lớn, cả người như đang run lên.

Anh ta run rẩy vuốt lại quần áo đang lộn tung trên người tôi, giống như là an ủi tôi, lại như đang an ủi bản thân, anh ta lập bập nói: “Anh không quan tâm đâu… Anh chẳng quan tâm việc đó chút nào đâu! La Hy, anh yêu là yêu con người em, tuy nhiên… Tuy nhiên, anh cũng rất trân trọng lần đầu của em, nhưng… chẳng qua đây là một tai nạn. Là do chị đã dùng tay để làm rách của em, chứ không phải người đàn ông khác làm rách nó, đều là người một nhà cả, không… không sao đâu…”

Thật độ lượng!

Nhưng, sự thật là có người đàn ông khác đã làm việc đó với tôi!

Nhưng tôi không nói.

Chỉ là, việc đã đến nước này thì tôi cũng rõ cả rồi, việc tối hôm qua xem ra không phải nhà họ Từ sắp xếp, mà là cô ả điên khùng kia sắp xếp.

Một con mụ điên, cô ta rốt cuộc muốn cái gì chứ?

Tôi đang muốn im lặng thì mẹ Từ Dương lạnh lùng mở miệng: “Dương à, mẹ không cho phép mày lấy nó nữa!”

Từ Dương khựng lại: “Tại sao ạ?”

Mẹ anh ta không vui nói: “Cái gì tại làm sao? Mày còn chưa nhìn thấy rõ à? Con bé này đã mất trinh! Cơ thể của nó đã không còn trong trắng nữa!”

Từ Dương tức giận kêu lên: “Đó là do chị làm ra thế! Cũng có phải do La Hy làm chuyện đó với người khác đâu!”

“Cho dù như thế, cơ thể nó cũng không còn sạch sẽ nữa!” Mẹ anh ta đảo mắt lên bài vị trên bàn thờ, lạnh lùng nói: “Mày đi sắp xếp đi.”

Sắp xếp?

Bài vị?

Họ muốn tôi chết ư?

Tôi nhanh trí, ngay lập tức nũng nịu với Từ Dương: “Dương, đừng giết em, em sẽ nghe lời anh! Tất cả việc này, tất cả đều do chị anh bày ra, em có tội tình gì đâu!”

“Không được!” Mẹ Từ Dương không hề để Từ Dương có cơ hội để suy nghĩ lại, nói là làm, bà ta lấy ngay cái bài vị cuối cùng kia mang xuống: “Loại đàn bà không sạch sẽ này nên băm nhỏ cho chó ăn! Đừng mơ vào từ đường của nhà ta!”

“Dương…” Tôi cũng gọi trong gấp gáp!

Từ Dương còn niệm tình cũ, anh ta hạ quyết tâm, đứng trước mặt tôi, che cho tôi và nói với mẹ anh ta: “Mẹ, đủ rồi! Đã là người thứ mười ba rồi, mẹ còn muốn thế nào? Đã mười hai người rồi, con thích thì mẹ lại không, mẹ thích thì con lại không, đều đã bị bức đến chết! Cứ như cách làm này của mẹ, nhà họ Từ chúng ta đến khi nào mới có hậu?”

Mẹ anh ta nghe thế, rốt cuộc cũng bình tĩnh lại.

Bà ta trầm ngâm dò xét tôi một chút, so với Từ Dương thì ánh mắt của bà ta sắc hơn dao nhọn, thế là tôi sợ hãi nép sau người Từ Dương.

Chắc cũng vì kiểu “khép nép dựa hơi” này mà bà ta nghĩ tôi đang ỷ lại vào con trai bà ta, thế là bà ta thở dài: “Được rồi, sau bao nhiêu năm thì tao cũng thấy mệt rồi. Dù gì tối qua cô ta đã ngủ trên nắp quan tài rồi, cũng đã là người nhà chúng ta. Hai đứa bay đi động phòng đi!”

“Bây giờ?!”

Đừng nói Từ Dương, ngay cả tôi cũng khựng lại!

Cái nhịp điệu này, cũng nhanh quá cơ!

Tôi vừa mới qua một trận, lại ngay lập tức thêm trận nữa? Cho dù có là bán thân thì cũng cần nghỉ ngơi chứ!

Mẹ Từ Dương không nói gì, quay ra ngoài đi mất.

Nhưng bà ta vừa ra ngoài, lại khóa trái cửa lại!

Vậy ý là, để tôi với Từ Dương làm chuyện đó ở đây?!

Điều này…

Bà cũng nên cho một cái giường, cho cái chăn, không thì cũng bỏ mấy cái bài vị kia đi! Trước bài vị của người ta, cũng định làm chuyện đó?

Từ Dương đưa ánh mắt “không còn cách nào khác” qua tôi.

Ánh mắt ấy dường như có chút gì đó…

Anh ta quỳ bên cạnh tôi.

Tôi đột nhiên căng cứng người lại.

Sau đó, anh ta đưa tay nắm lấy đầu gối của tôi, lúc đó tôi trắng bệch cả mặt. Cho dù lúc nãy có diễn như thế nào đi nữa, nhưng cơ thể tôi thì rất thành thật… thực sự không muốn anh ta động vào!

Từ Dương cũng không biết làm sao, đột nhiên cụt hứng, đi đến gõ gõ cửa, ngữ điệu nhẹ nhàng: “Tình Nhi, mở cửa giúp tôi.”

Cửa “khậc” cái mở ra.

Một trận gió âm tràn vào.

Từ Dương đi ra và đóng cửa lại.

Nhưng tôi lại thấy rõ ràng, bên ngoài nào có người giúp anh ta mở cửa! Là do cửa tự mở ra!

Đúng rồi, “Tình Nhi”, cái tên sao nghe quen quen?

Tôi ngẩng đầu, nhìn lên đống bài vị, đảo mắt qua, cuối cùng cũng nhìn thấy cái tên trên bài vị thứ bảy: “Phương Tình Nhi.”

Lẽ nào “Tình Nhi” mà Từ Dương gọi lại là người đã chết “Phương Tình Nhi”?

Vừa nghĩ tới đó, đột nhiên có một trận gió lạnh thổi qua tai tôi, tôi run lẩy bẩy, nhìn ngó xung quanh, nhưng trong từ đường nhỏ này ngoại trừ tôi, cũng chỉ có mười ba bài vị kia.

Tôi an ủi bản thân, chắc do tự mình nghĩ nhiều, nhưng tôi lại nhận ra, một căn phòng khép kín thế này làm gì có gió nào vào được?

Trên đời này không lẽ thật sự có ma quỷ?

Không thì, ai mở cửa cho Từ Dương đây?

***

Tôi chờ một chút, thấy bên ngoài không có động tĩnh gì, bây giờ có khi là thời khắc tốt nhất để trốn. Thế là tôi cố chịu đựng sự đau đớn, tóm lấy cột nhà, muốn dùng cái cột nhà để làm đứt dây trói. Nhưng không biết vì sao, cứ khi tôi muốn áp sát cái cột thì lại có một luồng gió lạnh đẩy ngã tôi, giống như ai đó muốn đẩy ngã tôi vậy.

Mới một hai lần đầu, tôi không nghĩ là có vấn đề gì, nhưng nhiều lần thì tôi không thể không run cả người, đặc biệt là trước mặt còn đặt ngay ngắn mười ba cái bài vị…

Không lẽ các cô ấy đang nhìn tôi đấy chứ?

Tôi càng nghĩ càng thấy sợ, đột nhiên “păng” một tiếng, chiếc bài vị không tên cuối cùng đổ xuống!

Tôi thót cả tim, lần này mới nghĩ ra, Ôn Như Ca đã nói, cái bài vị đó là của tôi, chắc mấy người vợ trước của Từ Dương đang uy hiếp người mới đến?

Nhưng qua một lúc, tôi lại thấy buồn cười, mấy bà này đều bị Từ Dương hại chết mà? Sau khi họ chết thành ma, chẳng lẽ không oán hận Từ Dương hay sao mà còn giúp anh ta?

Tôi nghĩ lung tung một lúc, cửa từ đường lại mở ra.

Mẹ Từ Dương và Ôn Như Ca bước vào.

Nhìn họ xem ra không có chút bất thường, mẹ Từ Dương vẫn là cái vẻ lạnh lùng tàn nhẫn, còn Ôn Như Ca vẫn cười ngây ngốc như vậy.

Họ mang cơm đến.

Ôn Như Ca đi sau lưng mẹ của Từ Dương, hai tay bưng cái mâm, tất cả các món đều úp một chiếc bát lên, nên không thể biết được họ mang món gì tới.

Họ đi tới trước mặt tôi.

Mẹ Từ Dương nhẹ nhàng nói với tôi: “Hy Hy, đói chưa?”

Tôi không lạnh mà run bắn người, ngay lập tức nói: “Không đói!”

Mẹ Từ Dương liền cười nói: “Sao lại không đói? Dương nó một bữa không ăn sẽ rất là đói, con chắc cũng đói rồi, ta bảo chị con làm cho con mấy món tủ của nó, là muốn vì chuyện lúc nãy mà tạ lỗi với con.”

Nói xong, bà ta liền đưa mắt qua Ôn Như Ca. Ôn Như Ca cười hì hì, mở một cái bát ra…

Bên trong là bàn tay đầy máu là máu!

Chương 5: Cô Chỉ Còn Lựa Chọn Là Tin Tôi

Là tay của đàn bà.

Nhỏ nhắn, hơn nữa còn nhìn rõ vết chai tay, vừa nhìn là biết đây là tay thường xuyên phải làm việc nặng.

Ôn Như Ca cười hì hì, nhưng tôi đã nhìn thấy, tay bên phải của cô ta đã không còn, hơn nữa lớp vải bọc trên tay vẫn còn thấm máu, rõ ràng là vết thương mới… đây chắc chắn là một vết thương mới! Sáng nay lúc cô ta lau vết thương cho tôi, hai bàn tay vẫn còn!

Chỉ trong chốc lát, mà người nhà họ Từ đã chặt mất tay của Ôn Như Ca?

Kinh khủng hơn là…

Trong cái bát đựng cái tay bị đứt vẫn còn hơi ấm, vừa nãy tôi còn tưởng trong bát là máu tươi, giờ thì xem ra, đó thực tế là tương…

“Ọe…” Sau lúc ăn thịt người chết, tôi lại thấy buồn nôn!

Ôn Như Ca càng cười ngây ngốc, dạ dày tôi lại càng lộn lên.

Cô ta lại cười ngốc nghếch rồi mở cái bát thứ hai.

Trong bát là cơm.

Một bát cơm trắng trộn máu.

Mỗi hạt cơm đều thấm máu đỏ tươi.

“Được rồi.” Mẹ Từ Dương nhẹ nhàng nói: “Chuyện vừa nãy ta cũng nghĩ kĩ rồi, con bị trói chặt như thế, người ta làm gì con thì con cũng chẳng thể làm khác được. Cái con điên này nó hại con mất trinh, cho nên nó phải cúi đầu xin lỗi con cho cẩn thận. Ta đã hỏi nó rồi, rốt cuộc là cái tay nào làm hại con thì ta chặt cái tay đó. May mà nó chỉ dùng một bàn tay chạm vào con, nếu không thì ta lại phải chém cả hai tay nó, như vậy sau này nó sẽ không thể nấu cơm giặt quần áo hầu hạ chúng ta.”

Nghe bà ta nói xong, da gà da vịt của tôi cũng rơi lả tả xuống đất!

Nhưng đáng sợ hơn là, bà ta muốn tôi ăn bàn tay đó…

Không!

Ôn Như Ca lấy thìa xúc một thìa cơm, cười hì hì đưa về phía miệng tôi.

Mùi tanh tưởi xộc vào mũi, làm tôi không thể ngừng cảm giác buồn nôn.

“Ăn đi, cô ăn đi.” Ôn Như Ca dỗ dành, dáng vẻ hơi căng thẳng: “Cô không ăn, mẹ sẽ đánh tôi.”

Nhưng tôi nuốt không trôi mà?

Tôi cố gắng tránh xa thìa cơm đang chực nhét vào miệng mình, sau khi phản kháng một chặp, Ôn Như Ca quả nhiên không nhét được hạt nào vào miệng tôi, lúc đó mặt mẹ Từ Dương đanh lại: “Con không ăn, có nghĩa là không tha thứ cho Như Ca phải không?”

Tôi không nhịn được kêu lên: “Vậy bà hãy chọn cách xin lỗi khác, dùng cách này để bồi thường, ai mà chịu được?”

Lời này làm Ôn Như Ca như nghĩ ra gì đó, cô ta sợ sệt chớp chớp mắt: “Hy Hy không ăn, thì để con ăn. Tôi ăn giúp cô, cô chỉ cần tha thứ cho tôi là được.”

Nói đoạn, cô ta liền quỳ xuống, xúc từng miếng cơm to vào miệng.

Cách làm này của cô ta càng làm tôi cảm thấy buồn nôn kinh khủng!

Tôi không dám nhìn trực diện, nhắm chặt mắt và quay đầu đi.

Qua một lát, mẹ Từ Dương mở miệng nói, ngữ điệu nhẹ nhàng trở lại: “Hy Hy, con tha thứ cho nó rồi chứ?”

Tôi nhìn cũng không dám nhìn, mau chóng đáp lời: “Tha thứ rồi, tha thứ rồi!”

Tiếp đó, tôi nghe thấy tiếng bước chân rời đi.

Đợi tiếng bước chân đi khỏi, tôi tưởng họ đều đã đi mất, thế là tôi từ từ mở mắt ra, trong phòng đã không còn bóng dáng bà lão yêu quái kia, nhưng Ôn Như Ca vẫn quỳ trước mặt tôi và đang ăn bàn tay… của cô ta.

Ọe…

Tôi lại nôn thốc nôn tháo, lúc mở mắt ra lần nữa, tôi ngạc nhiên thấy sắc mặt của Ôn Như Ca hơi khác thường. Cô ta không còn dáng vẻ ngốc nghếch nữa, mặt tuy không có biểu cảm gì, nhưng trong ánh mắt lộ rõ tia sắc lẹm…

Cô ta lại tỉnh táo rồi?

Tôi hơi bất ngờ, lúc này Ôn Như Ca đã ăn xong xuôi, cô ta ợ một cái, mà tiếng ợ đó lại giống như tiếng muốn nôn.

Sau khi ăn xong, cô ta đứng lên, cơ thể loạng choạng hơi không vững.

Tiếp đó, cô ta nhanh nhanh chóng chóng chạy ra đóng chặt cửa.

Sau khi đóng cửa, cô ta đột nhiên chạy vào góc phòng, tay dựa vào tường khổ sở nôn hết cả ra.

Nhìn dáng vẻ của cô ta, tôi nghĩ hóa ra cô ta cũng là người bình thường.

Nhưng ngay sau đó, cô ta lại bất bình thường trở lại, bởi vì cô ta lại cố nuốt những thứ vừa chực nôn ra vào trong!

Và nếu đó là động tác nuốt lại!

Thì cô ta rốt cuộc đang làm gì đây??

Một lúc sau, cô ta dường như bình thường trở lại, hít một hơi lấy sức, cơ thể và bước đi hơi ổn định hơn.

Cô ta đi tới bàn thờ, úp bài vị thứ hai đến thứ mười hai xuống.

Sau đó, cô ta mới đi tới trước mặt tôi.

Tôi nhìn cô ta mà hơi lo sợ.

Dường như cô ta cũng biết tỏng là tôi sợ nên đứng cách tôi tận năm bước chân, thò chân đạp đổ hai cái bát, sau đó mới cười mỉm nói nhỏ với tôi: “Cô đừng sợ, nếu tôi muốn hại cô thì vừa nãy tôi đã không ăn thay cô rồi.”

Giọng điệu này nghe lại có vẻ bình thường!

Tôi nuốt nước bọt, hỏi: “Cô rốt cuộc là ngốc thật, hay giả vờ ngốc?”

“Là ngốc thật, nhưng không hoàn toàn ngốc.” Ôn Như Ca nói.

Cô ta quay người đi về phía bàn thờ, lấy bài vị đầu tiên mang đến trước mặt tôi: “Cô gái nhìn thấy gì không? Tên của tôi thiếu một nét phẩy.”

Tôi gật gật đầu.

Ôn Như Ca nói: “Nét phẩy này chính là một phần hồn trong ba hồn bảy vía của tôi, vì thiếu đi nét phẩy này nên một phần hồn đó còn lưu lại trong xác của tôi. Vì thế tôi mới có thể sống dật dờ như một con người, nhưng cũng không thể giống một con người bình thường. Chỉ có khi nào ăn cơm trắng của nhà họ Từ, linh hồn mới tạm thời quay trở lại thể xác, tôi mới có thể tỉnh lại.”

Tôi hỏi: “Thế cô rốt cuộc muốn làm gì?”

Ôn Như Ca nói: “Tôi muốn cứu cô.”

Tôi cười ha ha, thật không muốn tin.

Ôn Như Ca thở dài, khe khẽ nói: “La Hy, cô bây giờ ngoài việc tin tôi ra, còn lựa chọn nào khác không?”

Dường như là không có.

“Cô có thể cởi trói cho tôi không? Sau đó hãy nói cho tôi biết về tất cả mọi chuyện này?” Tôi hỏi.

Ôn Như Ca nhét vào tay tôi một vật, nhanh chóng nói: “Giữ cho kĩ, đêm nay người đó nếu lại đến tìm cô, cô hãy đưa cái này cho người đó, hắn thấy nó sẽ cứu cô ra khỏi đây.”

“Đây là cái gì?” Tôi muốn hỏi, vì hai tay bị trói ra đằng sau nên không thể biết được Ôn Như Ca nhét cái gì vào tay mình, tôi chỉ cảm thấy trong tay mình là một vật như khúc gỗ nhỏ, vừa hay có thể đặt vừa trong lòng bàn tay.

Mà giờ nhìn Ôn Như Ca.

Cô ta…

Lại cười ngốc nghếch!

Nhìn ánh mắt đó, cô ta dường như lại biến thành con ngốc mất rồi!

Tôi biết thời gian tỉnh táo của cô ta ngắn, nhưng không ngờ là nó lại ngắn đến thế, tôi còn chưa kịp hỏi người đêm nay đến là ai!

Chẳng lẽ là cái người mà đêm qua đã… với tôi?

Tôi nghĩ đi nghĩ lại, đây là từ đường của nhà họ Từ, mà Từ Dương với người nhà anh ta đều không biết về người đó, vậy người đó chỉ có thể là do Ôn Như Ca tìm đến!

Đó là ai?

Hắn thực sự sẽ cứu tôi ra khỏi đây?

Bây giờ, cô ngốc Ôn Như Ca đã thu dọn xong bát đĩa, cũng sắp xếp lại các bài vị trên bàn thờ ngay ngắn, rồi đi ra ngoài rồi.

Đợi có người vào lần nữa đã là mấy giờ đồng hồ sau.

Lần này đi vào là ba bà già mặc quần áo màu đỏ, lúc bước vào thì cơ thể họ uốn éo, mặt tươi như hoa, cứ như là có việc vui gì lớn lắm.

Chương 6: Động Phòng Hoa Chúc, Tân Lang Không Phải Là Người

ấy người đàn bà này đến để giúp tôi trang điểm cô dâu, cho nên họ cởi trói cho tôi.

Sau khi được tự do, tôi định đẩy họ ra, rồi chạy ngay ra ngoài, nhưng vì thời gian bị trói quá lâu, huyết mạch trong người tôi còn chưa thông, toàn thân tê bì mềm oặt.

Cho nên tôi đành phải bỏ ý định tháo chạy, vì kế hoạch đêm nay nên tôi cố giấu kĩ khúc gỗ nhỏ mà Ôn Như Ca đưa cho, đợi người đó đến, tôi sẽ cầu cứu hắn.

Họ trang điểm cho tôi cả buổi mới xong, là kiểu trang điểm mang phong cách cổ đại, sau đó họ chùm lên đầu tôi cái khăn trùm đầu rồi đi mất.

Đợi “giờ lành” đến, Từ Dương tới.

Anh ta dắt tay tôi đi ra bái đường, đầu tôi bị trùm lên, không nhìn thấy cái gì, chỉ còn cách đi theo anh ta. Khi bái đường, tôi nghe thấy khách khứa xung quanh đều nói nhỏ với nhau: “Đây đã là người thứ mười ba rồi, con dâu nhà họ Từ đều sống không quá ba tháng rồi không may mà chết, không biết lần này có sống được không?”

Tôi nghe vậy rồi nghĩ đến mấy cái bài vị trên bàn thờ, tự dưng cảm thấy sợ hãi.

Bái đường xong, Từ Dương dắt tay tôi vào một căn phòng – không phải là căn phòng bày đầy bài vị kia nữa, mà là một căn phòng khác, bởi vì căn phòng này có giường!

Từ Dương đưa tôi vào giường, sau khi xích chân tôi lại bằng xích sắt liền đi ra ngoài, chắc là đi tiếp khách khứa ngoài kia.

Tôi giống như tân nương thời xưa, ngoan ngoãn ngồi đó, không biết vì sao tôi cứ cảm thấy người đó sẽ đến, bởi vì trời cũng đã tối.

Không biết là đợi bao lâu, một bàn tay lạnh lẽo sờ sau lưng tôi, luồn qua eo rồi sờ vào rốn của tôi.

Cái cảm giác này…là hắn!

Cái người tối qua, lại tới!

Tôi ngay lập tức đưa khúc gỗ đang giấu trong tay cho hắn, nhưng hắn chẳng thèm quan tâm đẩy tôi lên giường, cởi đồ của tôi, rồi rất nhanh chóng đi vào.

Khác với đêm qua, hôm nay hắn sờ vào người tôi, cả sức nặng cơ thể đè lên người tôi, bàn tay lạnh lẽo sờ khắp cơ thể tôi.

Tôi cố gắng phản kháng, nhưng một lúc sau lại theo nhịp của hắn, tự nhiên đáp lại nhịp đưa đẩy của hắn.

Đợi lúc hắn vừa xong, tôi cũng miễn cưỡng tìm lại một chút lý trí, cố gắng tìm bàn tay hắn, đưa cho hắn mảnh gỗ nhỏ, lúc đầu hắn không muốn nhận lấy, nhưng tôi cố gắng nắm chặt bàn tay hắn, kêu lên: “Cứu, cứu tôi!”

Lần này hắn mới dừng lại.

Tôi ngay lập tức như con cá khô nằm bẹp trên giường, thở ra từng hơi từng hơi một.

Một lúc sau, tôi nghe thấy giọng nói trầm trầm: “Đây là lời khẩn cầu của cô?”

Tôi nói rành rọt: “Vâng! Hãy cứu tôi!”

Cho dù là ai, cho dù có phải bán cả thể xác, chỉ cần có thể cứu tôi khỏi nơi này!

Nhà họ Từ coi mạng người như cỏ rác, người đàn bà quái quỷ kia chỉ vì chút chuyện mà chặt tay người ta, bắt người ta ăn thứ đó!

Thật đáng sợ!

Tôi phải rời khỏi đây, bất kể là phải trả cái giá nào cũng được!

Tôi coi người đàn ông đang ngồi trên lưng tôi là tia hy vọng duy nhất, chẳng phải thứ hắn muốn là đàn bà ư? Tôi cho hắn cũng được! Mong ước sinh tồn trong tôi mạnh hơn bao giờ hết, tôi nhổm người lên mạnh mẽ, đẩy người đó ngã ra, nhân lúc hắn chưa kịp phản ứng, ngồi lên người hắn!

Một phần khăn trên đầu rơi ra.

Lần đầu tôi nhìn rõ mặt hắn.

Thật không ngờ lại là một khuôn mặt vô cùng anh tuấn, hắn trông có vẻ lạnh lùng, nhưng lông mày toát lên vẻ nghiêm nghị, xem ra là người chính trực.

Nhưng cái người mà tôi cứ tưởng hắn là một người chính trực lương thiện này lại nheo lông mày nói: “Ngồi dậy, tự thân vận động?”

Tôi đỏ mặt, nhưng đúng là cái ý đó.

“Được!” Tôi vừa căng thẳng động đậy, vừa run rẩy cầu xin hắn: “Cứu tôi ra khỏi đây!”

Hắn nhếch mép, cười như không cười, cũng không biết là có đồng ý hay là không.

Nhưng thực sự tôi không còn cách nào khác.

Tôi chỉ còn cách làm cho hắn vui, mới có cơ hội thoát khỏi đây!

Cho nên tôi dùng hết sức mình có thể.

Tôi không biết hắn có thích hay không, bởi vì biểu cảm trên khuôn mặt hắn từ đầu đến cuối đều không thay đổi!

Chẳng được bao lâu, tôi cuối cùng cũng mệt lừ nằm bẹp lên người hắn, hắn đỡ lấy eo tôi, nói nhỏ nhẹ vào tai tôi hai từ: “Đần, ngu!”

Ngay một giây sau đó, hắn bỗng nhiên nhào lên, tôi la thất thanh, rất nhanh lại bước vào hiệp tiếp theo.

Tôi không thể nhớ rõ hắn đã muốn tôi bao nhiêu lần, trải nghiệm lần này với đêm qua là hoàn toàn khác nhau, đêm qua hắn chẳng màng đến sự sống chết của tôi, hôm nay hắn lại khác hoàn toàn, mỗi lần tôi không chịu đựng nổi muốn ngất đi, hắn lại tạm dừng, hôn vào má tôi, cắn nhẹ vào tai tôi, đợi tôi trở lại trạng thái bình thường hắn mới bắt đầu tiếp tục.

Cho nên, khi Từ Dương tiếp khách xong trở về phòng, tôi đã tỉnh lại.

Thật sự… tỉnh táo!

Cửa phòng mở ra, Từ Dương lảo đảo bước vào, làm tôi từ trạng thái ngây ngốc tỉnh lại, nhưng người đó lại nắm lấy eo tôi, không hề bỏ tay ra.

Tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ, điều này có nghĩa là thế nào đây?

Thành thân với một người, sau đó lại nằm trên giường cưới của người đó lăn lộn cùng người đàn ông khác?

Tuy tôi không thể tiếp tục có tình cảm gì với Từ Dương nữa, nhưng đây cũng là “bắt gian tại trận” nhỉ?

Người phía thân dưới tôi không chịu buông, chẳng lẽ muốn rủ Từ Dương cùng lâm trận hay sao?

Tôi cố gắng rời khỏi hắn, tiếng động trở nên lớn hơn, cho nên tôi cảm thấy bước chân của Từ Dương trở nên nhanh hơn, chắc chắn anh ta cảm thấy trên giường có cái gì đó rồi!

Nếu như bây giờ để anh ta phát hiện ra, anh ta chắc chắn sẽ giết chết tôi!

Từ Dương kéo tấm rèm lên.

Cái người bên dưới tôi biến mất.

Vâng, là tự dưng biến mất vào không khí.

Chỉ một tích tắc thôi!

Tôi đần người ra.

Bây giờ Từ Dương không còn là mối bận tâm của tôi nữa.

Trong đầu tôi chỉ còn một ý nghĩ, đó là cái người đó vừa đang ở trong người tôi, đột nhiên biến mất không dấu tích!

Tại sao một người sống sờ sờ ra đó, lại có thể biến mất vào không khí?

Lúc đó tôi mới nhớ ra cảm giác lạnh lẽo khi cơ thể của hắn chạm vào người, mỗi lần xuất hiện đều không có một tiếng động nào, đều từ đằng sau tôi…

Chẳng lẽ, hắn không phải là người?

Lúc tôi đang mơ màng trong suy nghĩ của mình, mãi vẫn chưa hoàn hồn thì Từ Dương vồ đến nắm lấy tôi, mặt anh ta đỏ lự, cồn trong máu làm anh ta tăng thêm sự giận dữ, ngón tay anh ta nắm lấy cánh tay tôi như muốn cấu thủng da thịt tôi!

“Là thằng nào? Thằng nào làm điều này? Thằng đó đâu!!” Từ Dương hét lên trong giận dữ!

“Em, em không biết!” Tôi sợ hãi khóc to!

Tôi cũng muốn biết người đàn ông vừa nãy làm việc đó với tôi rốt cuộc là cái gì!

Từ Dương thấy không hỏi được tôi cái gì, liền dùng hết sức đẩy tôi ngã ra, sau đó tìm khắp mọi nơi mọi chốn trong phòng. Mỗi tiếng động phát ra đều giống như tiếng sấm sét dội vào tôi, tôi biết, nếu anh ta không tìm thấy tung tích của người thứ ba trong phòng này, người chịu trận chính là tôi!

Ôn Như Ca, người mà cô tìm đến có thực sự sẽ giúp tôi?

Người sẽ giúp tôi, chẳng lẽ sẽ vứt tôi một bên mà không thèm quan tâm đến sự sống chết của tôi?

Hắn… rốt cuộc là người hay ma?!

Chương 7: Mộ Dưới Lòng Đất

Cuối cùng, sau khi Từ Dương tìm mọi ngóc ngách, mà kết quả vẫn không tìm thấy gì.

Anh ta bực tức xông đến bên giường, chỉ vào mặt tôi mà hỏi: “La Hy, tôi cho cô một cơ hội cuối cùng, rốt cuộc cô giấu hắn ở đâu?!

“Em không biết!”

“Đến lúc này rồi mà cô còn dám che giấu cho thằng đàn ông đó! La Hy, xem ra là cô chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!” Nói đoạn anh ta tóm lấy tôi kéo xuống giường.

Tôi muốn phản kháng, ngặt nỗi vừa làm xong chuyện đó với người kia, nên cơ thể tôi mềm oặt, một chút sức lực cũng không còn.

Khi bị Từ Dương kéo mạnh từ trên giường xuống, chân tôi đau nhói vì bị cái xích trên chân tôi kéo lại!

Từ Dương hự một tiếng, thả tôi ra rồi ngồi xổm xuống.

Lúc này tôi thật sự sợ hãi, sợ rằng anh ta sẽ không nể nang mà chặt chân tôi như chặt tay của Ôn Như Ca. Nhưng may là lúc này anh ta vẫn chưa nghĩ đến việc ấy, chỉ lấy chìa khóa ra mở khóa chân cho tôi. Sau đó nắm lấy tóc tôi, kéo tôi ra ngoài.

Tôi đau quá mà kêu gào suốt chặng đường đó. Tôi bị kéo đến từ đường.

Từ Dương móc một tấm ván lên, hóa ra dưới đó là một mật thất.

Anh ta kéo tôi xuống đó.

Tường mật thất gắn nến, nhờ ánh nến mà tôi có thể nhìn rõ, đây nào phải mật thất? Đây rõ ràng là một căn mộ!

Dưới này bày ngay ngắn mười hai cái quan tài. Chẳng lẽ đây chính là những cô gái xấu số trên bàn thờ kia?

Không có chiếc quan tài thứ mười ba…

Xem ra Từ Dương ngay từ đầu đã không muốn giết tôi!

Từ Dương ấn tôi lên một cái quan tài, mặt trắng bệch hét vào mặt tôi: “Con đĩ! Chúng mày đều là đĩ! Tao tốt với chúng mày như thế? Tại sao đứa nào cũng đối xử với tao như thế? Mày thật đáng chết! Chúng mày đều đáng chết!”

Vừa hét, anh ta vừa bóp cổ tôi!

Lúc anh ta bóp tôi gần như tắc thở thì anh ta lại buông tay ra.

Tôi tuột người xuống, đợi tôi từ trạng thái khổ sở dần trở lại bình thường, chỉ nghe “rầm” một tiếng, Từ Dương đã rời khỏi mật thất và đóng cửa lại.

Tôi cố gắng hết sức nâng người lên, trèo đến bên cửa, dùng tay đẩy. Cửa đóng từ bên ngoài, bên trong không thể mở ra được.

Tôi sợ hãi khóc um lên, không ngừng gõ cửa gào thét cầu cứu. Nghe không thấy tiếng người, tôi liền gọi Ôn Như Ca!

Nhưng gào nát cổ họng cũng chẳng có ai đến cứu tôi!

Dần dần, cơ thể tôi mệt mỏi, không thể gượng được nữa, tôi liền nằm dài trên bậc thang mà thiếp đi…

***

Cũng không biết là hôn mê bao lâu, đột nhiên tôi bị dội nước lạnh vào mặt. Ngay lập tức, tôi tỉnh lại!

Vừa mở mắt ra, trước mắt tôi là bốn người!

Bốn người nhà Từ Dương đều đứng trước mặt tôi!

Họ đứng xung quanh tôi, người nào người nấy mặt mũi cũng hầm hầm, như muốn ăn tươi nuốt sống tôi!

Dội đi!

Lại một gáo nước lạnh dội vào đầu tôi, người nhà họ Từ mỗi người một vẻ mặt khác nhau. Chỉ có cô ngốc là lấy việc dội nước như chơi trò chơi, cứ một gáo lại tiếp một gáo.

“Nó tỉnh rồi thì không cần dội nữa.” Mẹ Từ Dương nói.

Thế là Ôn Như Ca dừng tay, ngồi xổm xuống nghịch nước.

Cả người tôi ướt nhèm nhẹp, vừa lạnh vừa sợ, tôi co lại ôm lấy người… quần áo?

Cơ thể tôi sao lại có quần áo?

Khi động phòng, thực ra quần áo đều không đóng nút, lúc bị Từ Dương lôi đi, cũng chỉ còn cái áo và mảnh chăn quấn.

Nhưng bây giờ, tôi lại mặc một bộ quần áo hoàn chỉnh!

Không chỉ mặc một bộ quần áo hoàn chỉnh, nơi tôi nằm lại không phải cầu thang mà là dưới đất.

Chiếc chăn chia thành hai phần, một phần lót dưới, một phần đắp phía trên. Tôi đã ngủ thiếp đi, đương nhiên không thể tự mặc quần áo, chỉ có thể là người khác làm việc này.

Tôi cũng không tin là người nhà họ Từ lại tốt bụng mặc quần áo cho tôi, còn giúp tôi quấn chăn.

Chẳng lẽ là Ôn Như Ca?

Ngoài cô ta ra thì cũng chẳng còn ai khác.

Mặt mũi mẹ Từ Dương hầm hè hỏi tôi: “Cái thằng làm điều xằng bậy với mày là ai?”

Tôi lắp bắp nói: “Tôi, tôi không biết!”

“Mày giấu nó ở đâu?”

“Tôi không biết!”

“Mày không giấu nó ở đâu, chẳng lẽ một người sống sờ sờ như thế lại biến mất vào không khí?”

“Hắn đúng là biến mất vào không khí! Cho dù các người không tin, nhưng chính xác là hắn đã tan vào trong không khí!” Không thể nhịn được nữa, tôi khóc thành tiếng, một giây trước con người đó còn quấn vào tôi rồi đột nhiên bay hơi mất. Giờ nghĩ lại vẫn còn thấy sợ, bà hỏi tôi, tôi lại chẳng biết phải kêu ai?

“Vậy là ma nhỉ? Thường thì ma sẽ không bước được vào nhà ta, mày làm gì mà kéo con ma đó vào đây?”

Mẹ Từ Dương nói bằng ngữ điệu bình thản, đột nhiên nói đến “ma” mà bà ta không có gì là ngạc nhiên!

“Tôi không biết!” Tôi sợ hãi lắc đầu, hai mươi năm nay, tôi hoàn toàn không tin vào sự tồn tại của ma quỷ thánh thần!

Cái người đó, cái người đó lại tan biến ngay trước mắt tôi!

Mẹ Từ Dương hỏi: “Đêm qua kẻ làm mày mất trinh ở từ đường, có phải là hắn?”

“Tôi không biết.” Tôi dùng thời gian một giây để mau chóng đưa ra phán đoán, bây giờ tình hình chưa rõ ràng, là địch hay là bạn còn chưa phân định rõ, tôi tuyệt đối không thể để lộ thân phận người có thể sẽ cứu tôi, cho nên, tôi giấu được phần nào… thì sẽ cố giấu cho kĩ!

Tôi nói: “Đêm qua có người từ đằng sau vồ lấy tôi. Tôi không thể quay đầu lại xem đó là ai, tôi còn tưởng đó là Từ Dương, dù gì ở đây, ngoài Từ Dương, còn có ai làm việc đó với tôi?”

Từ Dương lạnh lùng nói: “Sao khi ban ngày, cô dám nói là do chị tôi làm?”

“Là em, em sợ quá, mới nói linh tinh.”

“Nói linh tinh…” Mẹ Từ Dương tức đến bật cười lạnh lẽo: “Chỉ bởi vì mày nói vậy, nên hại Như Ca đáng thương của tao phải nhận tội danh đó! Hại nó mất đi tay phải! Tao từ trước đến nay ân oán rõ ràng, mày hại nó mất đi tay phải, bây giờ cũng nên đền nó một cái tay nhỉ?”

Mụ yêu tinh này!

Mụ ta nói chặt tay nhất định sẽ chặt tay!

Tôi khủng hoảng ôm chặt tay phải của mình!

Bố của Từ Dương nhảy vài bước, nhảy đến trước mặt tôi, tóm lấy tay tôi.

Thật khó để tưởng tượng, một ông lão bảy tám mươi tuổi, một ông lão người gầy như khúc củi lại có một sức mạnh như vậy! Tôi thậm chí còn cảm thấy ông ta hoàn toàn không cần dùng dao cũng có thể chặt đứt tay tôi!

Rầm!

Đột nhiên một tiếng động cực lớn vang lên!

Đừng nói là tôi, đến ngay cả mụ yêu tinh và Từ Dương đều giật nảy mình!

Sau việc “người sống” tan biến, tôi lại nhìn thấy một việc lạ lùng không tưởng – đằng sau lưng người nhà họ Từ, một cỗ quan tài dựng thẳng lên!

Là nó tự dựng thẳng lên!!

Tiếng “Rầm” kia, chính là do cỗ quan tài chạm đất mà thành!

“Đó là quan tài của Tình Nhi!” Mặt Từ Dương trắng bệch, lại như nhớ ra cái gì đó, quay lại nhìn tôi một cái, nói: “La Hy đang mặc quần áo của Tình Nhi.”

WHAT!!!

Tôi đang mặc quần áo của người chết???

“Tình Nhi”, cái tên nghe rất quen, Từ Dương hình như có gọi cái tên đó trước mặt tôi. Tôi lúc đó cũng đã thấy, trên cái bài vị thứ bảy là “Phương Tình Nhi”! Mà cỗ quan tài kia với chiếc bài vị đều ở hàng thứ bảy!

Trên đời, thật sự có ma…?

Chương 8: Quỷ Nhập Tràng

Quỷ nhập tràng là một truyền thuyết dân gian kể về hiện tượng người chết trong lúc khâm liệm thì sống dậy và có những hành động khó hiểu. Những câu chuyện về quỷ nhập tràng luôn gắn liền với con mèo đen hay còn gọi là linh miêu, truyền thuyết kể rằng khi người chết chưa được khâm liệm mà một con mèo màu đen nhảy qua xác chết thì sẽ làm cái xác chết vùng dậy thậm chí là đuổi theo người sống trong thời gian ngắn.

Mẹ của Từ Dương nghĩ ngợi một lúc rồi nhìn qua tôi: “Con bé này chỉ là một con nhóc bình thường, chỉ cần dọa nó một cái là nó đã sợ như thế, nó chắc chắn không thể lấy áo của người chết mà tự mặc lên mình rồi.”

Từ Dương hỏi: “Thế chẳng lẽ là Tình Nhi thay cho cô ta hay sao?”

“Đương nhiên cũng không phải vậy rồi!” Mẹ Từ Dương lấy từ trong người ra một lá bùa, đưa cho Từ Dương: “Mang đi dán trước cửa! Tao muốn biết rốt cuộc là con quỷ gì đây, còn dám lượn lờ trong nhà chúng ta, còn dám cướp dâu của nhà ta!”

“Vâng.” Từ Dương cầm lá bùa, đi nhanh lên trên, sau khi đóng cửa mật thất, liền dán tấm bùa lên.

Trong lòng tôi vô cùng lo sợ, vừa nhìn cô ngốc đang nghịch nước, nhìn cô ta ngây ngốc như thế, chắc chắn không phải là người thay quần áo cho tôi rồi, chẳng lẽ là “người” đó, đã đưa tôi từ bậc cầu thang xuống, còn thay quần áo cho tôi?

Ọe… là quần áo của người chết!

Nhưng trước mắt việc quan trọng không phải là việc này!

Là “hắn”, đang dựng quan tài lên!

Nhưng tại sao lại cứ phải là chiếc quan tài thứ bảy?

Chẳng lẽ, hắn trốn bên trong?

“Minh hỏa dẫn lối, thất tinh tỏa hồn, đoạn hoàng tuyền, đóng cửa lại!” Mẹ Từ Dương vân vê trong tay một hình thù kỳ quái, niệm thần chú, lời vừa dứt, nến xung quanh tường đều biến thành màu xanh lục, ánh sáng trong mật thất bỗng chốc rực cháy lên.

Giờ thì tôi đã hiểu ra, mẹ Từ Dương là một lão yêu bà biết yêu thuật.

Lão yêu bà gần như gầm lên: “Đừng có trốn chui trốn lủi nữa, ra đây! Chơ để ta thi pháp đánh ngươi ra!”

Yên lặng.

Chẳng có chút động tĩnh nào.

Nhưng ai cũng hiểu, “hắn”, đang trốn dưới mật thất này!

“Rượu mừng không uống, uống rượu phạt!” Đợi mãi không thấy gì, lão yêu bà liền gầm lên một tiếng, liếc mắt qua ông chồng của bà ta, ông già bỏ tay tôi ra, rồi nhảy qua hướng quan tài.

Nhảy?

Người thường đi lại tại sao lại nhảy?

Chẳng lẽ…

Tôi nhớ lại sắc mặt vàng vọt cứng đờ của bố Từ Dương, ánh mắt luôn nhìn thẳng, các ngón tay lạnh như băng… chẳng lẽ ông ta không phải là người?

Nhưng ông ta lại cứ theo vợ lúc đi ra đi vào, xuất hiện trước mặt người khác!!

Nghĩ đến lúc bái đường, khách khứa đông như vậy, mà người bố đã chết của Từ Dương vẫn ngồi đó nhận lễ của tôi với Từ Dương, mà người xung quanh vẫn nói chuyện thầm thì to nhỏ với nhau, mà không một ai phát hiện ra sự bất thường của bố Từ Dương, da gà da vịt của tôi lại nổi hết cả lên!

Bố Từ Dương nhảy đến chỗ quan tài, hai bàn tay thẳng tắp về phía trước, đang định mở nắp quan tài ra thì nắp quan tài bật mạnh về phía trước đè lên người ông ta!

Một cái xác đẹp đẽ xuất hiện trước mắt.

Cô ta khoảng mười bốn mười lăm tuổi, ngũ quan hài hòa đáng yêu, nếu có sống thêm mấy năm, chắc chắn sẽ là một cô nàng xinh đẹp ai cũng yêu mến. Từ điều này có thể thấy, Từ Dương tìm vợ cho mình, đến đứa trẻ mười bốn mười lăm tuổi cũng không bỏ qua! Đáng khinh!

Mà điều khiến tôi ngạc nhiên hơn là…

Cô ta lại đang mặc áo tân nương của tôi.

Đúng là đã thay đổi quần áo cho nhau!

Lão yêu bà giật mình lùi một bước, rất nhanh bà ta đã trấn tĩnh lại, bà ta làm một động tác kỳ quặc hơn, chỉ vào nắp quan tài, ông già đẩy nắp quan tài ra, đứng thẳng tắp dậy.

Sau khi đứng dậy, lão yêu bà kia lệnh cho ông ta tấn công vào Tình Nhi.

Lúc này, Phương Tình Nhi đột nhiên mở to mắt, hét lên một tiếng, phẩy tay vào đầu lão già!

Ông ta bay ra.

Cảnh đó làm hai mẹ con Từ Dương đều thất kinh, tôi cũng không biết họ đang thất kinh vì cái gì, tóm lại là đang lo lắng sợ sệt.

Lão yêu bà lấy ra một cái chuông, dùng hết sức lắc qua lại, các nắp quan tài khác liền đồng loạt mở ra, từng nữ thi đều nhảy ra, tấn công Phương Tình Nhi, có cả thảy mười cái, trên đầu mỗi nữ thi đều dán một lá bùa màu vàng, xem tuổi tác, nhỏ nhất mới mười tuổi, lớn nhất cũng khoảng hai mươi tuổi!

Từ Dương thật vô liêm sỉ, đến cả đứa trẻ mười tuổi cũng không tha!

Chúng và lão già cùng vây lấy Phương Tình Nhi, xem ra là ỷ đông hiếp yếu.

Tôi lo lắng cho Phương Tình Nhi tuổi còn nhỏ, sẽ không trụ được mất, nhưng thực tế lại làm tôi bớt đi sự lo lắng, cô bé đó rất mạnh, cứ một nữ thi xông lên là cô ta tóm lấy vứt ra xa như vứt những bao cát, chẳng có chút nào là lép vế hơn cả, thậm chí còn chiếm ưu thế hơn!

Lúc tôi nghĩ rằng Phương Tình Nhi sắp thắng, lão yêu bà đột nhiên cắn rách đầu ngón tay, vẽ bùa lên cái chuông rồi tiếp tục lắc thêm lần nữa, bọn cương thi lại càng thêm dũng mãnh, vừa nãy Phương Tình Nhi có thể ném chúng đi, giờ thì không thể ném được nữa!

Bọn nữ thi tóm chặt lấy Phương Tình Nhi!

Lão già hét lên một tiếng, xông tới tóm lấy đầu Phương Tình Nhi, dùng sức vặn một cái, liền làm cho cái đầu của Phương Tình Nhi bị đứt lìa!

Các nữ thi khác cùng hiệp lực, xé nát cơ thể của Phương Tình Nhi!

“Ọe…” Nhìn thấy một con người bị xé nát nhiều phần trước mặt mình, tôi không nhịn được nôn thốc nôn tháo.

Lão yêu bà ngã phịch xuống đất, hóa ra là đã dùng hết sức lực rồi.

“Nhanh, mau chóng rời khỏi đây!” Lão yêu bà nói.

Từ Dương đáp một tiếng, mau chóng đỡ bà ta, chạy ra cửa thoát thân.

Họ chạy ra đến cửa, lại không mở được cửa!

Đây là nhà họ, cả nhà đều vào trong này, làm gì có ai ở ngoài mà khóa trái cửa cơ chứ? Cho nên không biết là ai đã khóa cửa bên ngoài, không để họ chạy thoát, cái này thì không cần tôi nói là ai nữa chứ?

Nhìn thấy họ lo sợ không chỗ bấu víu, tôi cuối cùng cũng thấy hơi hả dạ!

Nhưng chẳng hả hê được bao lâu, Từ Dương lo lắng hỏi: “Mẹ, giờ phải làm sao?”

Ánh mắt của lão yêu bà lướt qua người tôi, gằn giọng nói: “Kéo con nhóc kia lên đây!”

Mặt tôi biến sắc, biết là lần này mình xong đời rồi!

Đúng lúc Từ Dương xoay người bước xuống, “kétttt” một tiếng, cửa mở ra từ phía ngoài.

Tôi cũng không biết nói gì.

Con ma đó có vẻ cũng ngầu đấy, tôi tưởng “hắn” sẽ dọa đến cùng, nhưng không ngờ một giây sau đã không kiên trì được mà đành phải mở cửa cho người nhà họ Từ đi ra.

Hai mẹ con Từ Dương mau chóng chạy thoát ra ngoài.

Tôi nghĩ việc này tạm thời cứ thế mà kết thúc như vậy nhưng một giây sau lại bị bố của Từ Dương tóm lấy.

Tôi cố gắng cự lại, nhưng phát hiện ra toàn thân ông ta cứng nhắc vô cùng, lực lại mạnh vô biên, tóm lấy tôi như tóm lấy một con chim nhỏ! Thật không ngờ một lão già với sức mạnh khủng khiếp thế này, mà vừa nãy còn bị một cô gái nhỏ nhắn như Phương Tình Nhi đánh cho lên bờ xuống ruộng như thế!

Lão già chết tiệt tóm lấy tôi rồi lôi lên, mấy con nữ thi cũng theo lên, giống như cả nhà cùng chạy nạn, thoát ra khỏi mật thất.

Sau khi lên trên, tôi thấy hai mẹ con Từ Dương, trông họ có hơi tức cười.

Họ trang bị từ đầu đến chân, trên mình đeo đầy những vật gì lạ huơ lạ hoắc, giống những đồ trừ tà hộ thân. Lão yêu bà cầm một xiên toàn tiền đồng dài như thanh kiếm nhỏ, còn Từ Dương cầm trong tay một cây kiếm bằng gỗ đào.

Tất cả, đều chỉ vào tôi.

Nhưng tôi lại không phải là ma quỷ, chỉ mấy cái đó vào tôi thì có ích gì.

Cho nên họ thực ra là đang đề phòng “hắn”!

“Gọi hắn ra đây! Không thì tao sẽ giết mày!” Lão yêu bà căng thẳng nói.

Tôi chớp chớp mắt, khi biết mình có một cái ô cực to, cũng cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều: “Tôi không biết các người đang nói gì, bà muốn tôi gọi ai ra cơ chứ?”

Chương 9: Cái Chết Giáng Xuống

Lão yêu bà căng thẳng kêu lên: “Đương nhiên là cái tên làm chuyện đó với mày rồi! Ta biết nó vẫn chưa đi, nó đang ở đâu đó ngay bên cạnh mày!!”

Tôi lắc đầu nói: “Tôi thực sự không biết làm cách nào gọi hắn đến.”

Một giây sau, đầu tôi bị kéo ra, có cái gì đó nhọn hoắt cắm mạnh vào động mạnh cổ!

Lão già chết tiệt!

Tuổi đã cao như thế, sao răng vẫn chưa rụng hết?

“Con ranh, mày biết thế nào là cương thi không?” Lão yêu bà uy hiếp như khủng bố tinh thần tôi: “Chồng ta trước khi chết đã dặn ta bằng mọi cách phải luyện ông ấy thành cương thi, như vậy ông ấy có thể bảo vệ con cháu đời sau của nhà họ Từ! Mày có muốn bị ông ấy cắn một phát rồi biến thành giống như ông ấy không?!”

“Không muốn, không muốn!” Tôi mau chóng kêu lên.

Tuy rằng bình thường tôi không bao giờ mê tín, nhưng cũng không phải chưa bao giờ nhìn thấy cương thi trên phim ảnh, trên phim cũng diễn kiểu, nếu như người bị cương thi cắn một miếng, sẽ rất nhanh biến thành cương thi!

Tôi mới hai mươi tuổi, tôi không muốn chết sớm như thế!

“Vậy thì gọi hắn ra đây!” Lão yêu bà nói.

Tôi liền hét lên: “Người nào đó ơi! Anh ra đây đi! Là đàn ông thì anh không nên trốn chui trốn lủi như thế! Tôi biết anh sẽ đánh thắng họ, anh mau chóng ra đây đánh nhau với họ một lần cho thoải mái! Anh mà không ra thì tôi sẽ chết mất! Cứu tôi với! Mau ra đây cứu tôi với!”

Nhưng cho dù tôi có kêu thét thế nào, cái người đó vẫn không ra!

Tôi chỉ đành thất vọng nhìn lão yêu bà, cầu xin bà ta tha cho: “Dì thấy đấy, người đó vốn dĩ không phải là người mà tôi gọi ra là ra đâu, dì ơi, dì làm ơn làm phước, tha cho con…”

“Vậy thì đừng trách ta nhé!”

“Ấy?!” Cổ tôi khẽ đau, con cương thi đang định cắn xuyên qua cổ tôi thì đúng lúc này, một vật như quả bóng tròn màu đen bay ra!

Là đầu người!

Là cái đầu của ông già đó!

Nhưng tay ông ta vẫn nắm chặt lấy cơ thể tôi.

Tôi thật sự muốn khóc, đầu của lão già đã bay ra, nhưng cơ thể tôi vẫn bị ông ta bám chặt như kìm! Thôi nào, ông không thể như bình thường đổ rầm xuống một cái hay sao?

Lão cương thi bị bay đầu làm cho lão yêu bà trở nên cảnh giác hơn, bà ta hét vào mặt tôi: “Mau gọi hắn ra đây! Mau lên!”

Lời vừa dứt, tôi cảm thấy tay của lão cương thi khẽ động, càng nắm chặt làm tôi đau hơn.

Sao lại có thể thế được?

Đầu của ông ta chẳng phải đã bị bay rồi hay sao? Cơ thể sao vẫn còn động đậy được?

Chỉ có một giây chần chừ, lão cương thi lại thêm một phần lực vào, móng tay của lão già đã cắm thật sâu vào da thịt tôi, chảy từng dòng từng dòng máu!

Tôi không dám chần chừ tiếp, mau chóng hét lên: “Tôi không biết! Nếu tôi thực sự gọi được hắn ra, chẳng lẽ hắn lại không ra? Bà không hiểu hay sao? Hắn đang ở đây, cho dù bà có nắm lấy tôi để uy hiếp hắn thì hắn vẫn có thể dí các người bẹp dí như dí con kiến!”

Lão yêu bà tức giận: “Giết nó!”

Lão cương thi thả tôi ra, sau đó nắm lấy cổ tôi!

Nhưng tôi cũng không cảm thấy đau quá lâu, bởi vì tay lão già bị đứt lìa!

Tay đứt ra nhưng vẫn nắm lấy cổ tôi.

Bàn tay cứng như đá, tôi phải tốn rất nhiều thời gian, mới có thể bỏ tay ông ta ra khỏi cổ của mình!

Lúc này tôi thấy mặt của mẹ con nhà Từ Dương trắng bệch như mấy con nữ cương thi, trước đây là tôi phải sợ, bây giờ đến lượt họ sợ hãi đến tột độ rồi!

Từ Dương đỡ mẹ anh ta ngồi xuống, sợ hãi hỏi: “Mẹ, giờ chúng ta phải làm gì tiếp đây? Con quỷ đó cứ luôn ở đây ám, mà nó lại không xuất đầu lộ diện, chúng ta chỉ còn cách cứ bị động thế này sao, mẹ mau chóng nghĩ cách ép nó hiện hình đi!”

Lão yêu bà tuyệt vọng nói: “Không ích gì đâu. Con quỷ này đạo hành quá cao thâm, cả nhà ta hợp lực lại cũng không thể là đối thủ của nó. Bố mày là một cương thi, mà cương thi thì dao súng cũng không làm gì được, chẳng phải hắn vẫn băm bố mày như băm rau? Tình Nhi chết rồi biến thành quỷ, xác cũng không thể luyện hóa, hắn lại có thể sử dụng xác của Tình Nhi để đánh lại chúng ta, nếu không phải vì ta đã thêm chút máu tươi vào thì mười nương tử của con thêm cha con cũng không địch nổi cái xác không thể luyện hóa kia của Tình Nhi! Có thể thấy đạo hành của hắn cực cao thâm, trên cơ cả mẹ của mày nữa đấy!”

Từ Dương bỗng chốc xị mặt ra: “Đều tại mẹ, trước đây cứ bảo luyện thi làm gì? Còn nói quỷ không lợi hại bằng cương thi, giờ thì sao, mẹ nhìn còn chả nhìn thấy hắn thì đánh đấm gì? Biết thế, lúc trước mẹ nên đi luyện quỷ cho xong, còn luyện thi cái nỗi gì!”

Lão yêu bà biết mình không nói lại được, cũng chỉ đành im lặng không nói gì nữa.

“Giờ chúng ta phải làm sao?” Từ Dương hỏi.

Lão yêu bà lắc lắc đầu, rõ ràng là chẳng còn cách nào nữa.

Ánh mắt bà ta lướt đến chỗ tôi, nhưng lại không nhìn hẳn vào tôi, xem ra là vẫn còn nghĩ sẽ làm gì đó với tôi, nhưng có lẽ lão cương thi đã nhiều lần thất bại như vậy, chắc bà ta cũng hiểu chiêu này là không có kết quả gì, vì thế bà ta cũng không muốn động đến tôi nữa.

Từ đường vô cùng tĩnh mịch, tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng thở của bốn người sống.

Đợi chút…

Lão yêu bà và Từ Dương ngồi một bên, đang không có đối sách gì.

Lão cương thi thì bị phân thây.

Mấy con tiểu nữ thi không có lệnh cũng không động đậy gì.

Quan trọng là…

Chúng bây giờ không dám động vào tôi!

Ai động vào tôi, đều phải chết!

Vậy bây giờ không phải là cơ hội vàng dành cho tôi hay sao?

Tôi thấy mẹ con nhà Từ Dương không còn ý định khống chế tôi, thế là len lén đi về phía cửa.

Đúng lúc tôi nghĩ họ sẽ không quan tâm đến tôi và tôi có thể mở cửa để chạy ra ngoài thì Từ Dương đột nhiên phản ứng lại kịp thời, một phát tóm lấy tôi: “Con đĩ! Muốn chạy?”

“Dương!” Lão yêu bà gấp gáp gọi.

Tôi cự lại Từ Dương, sau khi đánh lại mấy cái, tôi toan nói anh còn dám động vào tôi ư? Anh không sợ sẽ giống như bố của anh? Bấy giờ lão yêu bà chợt kêu lên: “Dương! Tóm lấy nó! Con quỷ đó không giết người!”

WHAT?

Tôi khựng lại, Từ Dương lại lấy lại tự tin, xuống tay rất mạnh, cho tôi ăn mấy cái bạt tai, mắt mũi tôi nổ cả đom đóm, đợi tôi hoàn hồn thì đã bị anh ta đưa tới trước mặt mẹ anh ta.

Mẹ Từ Dương kích động nói: “Con quỷ này lợi hại thì có lợi hại thật, nhưng xem ra nó là một con quỷ rất nguyên tắc, nó sẽ không ra tay với con người, nếu không thì vừa nãy khi mày chạm vào con nhỏ đó, đã bị mất cánh tay hay cái chân rồi!”

Từ Dương hỏi: “Tại sao lại như thế? Trên đời làm gì có con quỷ nào không giết người?”

“Thực ra có một loại quỷ, chuyên chống lại cái ác, lại không bao giờ ra tay với người sống.”

“Loại quỷ gì vậy?”

“Quỷ sai!”

Tôi nhớ ra rồi, Ôn Như Ca cũng có gọi hắn là “Âm lão gia”, chẳng lẽ “Âm” không phải là họ, mà là tên một chức quan? Thứ Ôn Như Ca rước về là một quỷ sai??

Nhưng rước quỷ sai về thì có ích gì? Tôi thà rước về một oan hồn hung hãn, có thể chém giết, như vậy thì tốt biết bao? Giờ lại để cho lão yêu bà này nhìn thấu huyền cơ, tính uy hiếp chẳng còn, vậy thì tôi chẳng phải là một con cá khô nằm trên thớt?

Lão yêu bà nói: “Quỷ sai dưới âm phủ từ trước đến nay đều phải chọn người phẩm hạnh cao quý, lại là người phi phàm, chúng là người trực tiếp nhận lệnh của Diêm Vương Đế, chính là người sắp xếp lại trật tự cho địa ngục, so với những loại quỷ khác thì càng phải tuân thủ luật lệ, nếu như quỷ sai động thủ với vật sống, có nghĩa là biết luật mà cố tình phạm phải, dám làm sai quy định của Diêm Vương Đế, đến lúc đó không cần chúng ta ra tay, Diêm Vương Đế cũng sẽ xử lý nó!”

Chương 10: Tuyệt Đường Sống

Lão yêu bà nhìn tôi một cái sắc lẹm: “Dương, đừng sợ, đối phương đang mang trọng trách lớn, không dám động tay động chân với người sống, dù hắn có giỏi cỡ giời, cũng sẽ không bao giờ ra tay với chúng ta. Mày chỉ cần trông kĩ con bé đó thì quỷ sai kia sẽ chẳng làm gì được chúng ta! Cho ta một chút thời gian, ta sẽ nghĩ ra cách đối phó với chúng!”

Từ Dương đắc ý cười lớn: “Cần gì nhiều chiêu pháp? Chỉ cần ép nó hiện nguyên hình thì nó chỉ còn nước ăn đấm! Con sẽ ép nó ra ngay bây giờ!”

Nói đoạn, anh ta dùng hết sức đẩy tôi ngã ra, nhảy ngay lên người tôi, sau đó còn lấy tay xé quần áo trên người tôi!

Tôi sợ đến mức mặt mày trắng bệch, không ngờ Từ Dương lại dám dùng phương pháp này để ép con quỷ kia ra!

Từ Dương vừa xé quần áo tôi vừa hét lớn: “Mày ra đây! Đây chẳng phải là con đàn bà của mày hay sao? Mày có thể chống mắt lên mà nhìn thằng khác nhảy lên người nó hay sao? Mày chẳng phải quỷ sai hay sao? Mày có thể làm gì được tao chứ? Tao bây giờ sẽ nhảy lên người con đàn bà của mày ngay trước mặt mày…”

Lời còn chưa nói hết, Từ Dương liền bị chặt đứt lưng.

Thời gian lúc đó dài như nửa thế kỷ.

Khi nửa thân của anh ta bay qua, tôi còn thấy rõ nét mặt của anh ta hơi thay đổi. Tuy anh ta bị chém thành hai khúc, nhưng anh ta còn sống!

Anh ta nhìn thấy phần thân dưới của anh ta!

Cho nên anh ta bị kinh sợ!

Mà tôi thì…

Khi dòng máu đỏ nóng hôi hổi táp vào mặt, cơ thể tôi không thể chịu đựng được sự đả kích quá lớn nào nữa, tôi ngất đi…

“Ò ó o…!”

Là tiếng gà trống kêu, tôi dần hồi tỉnh.

Tôi thấy có đến bốn năm con gà trống lông đỏ đang đi qua lại xung quanh tôi, đương nhiên không phải tôi tỉnh dậy trong chuồng gà rồi, mà tôi vẫn đang ở trong từ đường của nhà họ Từ – là nhà họ Từ đã thả gà trống vào.

Nghe nói âm tà đều sợ gà trống, cũng có thể người nhà họ Từ cố tình thả gà trống vào đây để dọa cái người kia.

Tôi bò dậy, nhìn thấy mẹ Từ Dương đang khâu lại cơ thể của anh ta.

Anh ta… vẫn còn sống!

Tôi thấy lồng ngực anh ta vẫn phập phồng!

Anh ta không chỉ còn thở mà còn dùng ánh mắt vô cùng hung hãn nhìn về phía tôi! Dường như coi việc bị chém nửa thân đều là do tôi gây ra!

Lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy người còn đáng sợ hơn rất nhiều lần so với quỷ, tôi thà trông thấy mẹ Từ Dương đang vừa khóc lóc thảm thiết vừa khâu một thi thể, còn hơn nhìn thấy bà ta đang khâu một người sống, mà người đó vẫn đang nhìn tôi chằm chằm.

Mẹ Từ Dương cúi thấp đầu, cắn đứt sợi chỉ khâu.

“Dương à, đừng sợ, đứt lìa cơ thể chứ không phải sắp chết, mẹ đã khâu lại cho mày, cũng chuẩn bị bồn ngâm thuốc rồi, mày ngâm mình trong bồn thuốc bảy bảy bốn mươi chín ngày, sẽ hồi phục như cũ thôi.”

Nói đoạn, mẹ Từ Dương gọi hai nữ thi cao tương đương nhau đến, đưa Từ Dương đi.

Sau khi đưa Từ Dương đi, mẹ anh ta đi đến trước mặt tôi.

Bà ta trông có vẻ già đi mười mấy tuổi, tóc bạc còn nhiều hơn hôm qua, từng mạch máu trong mắt nổi lên, trông cực kỳ đáng thương như không còn chỗ bấu víu. Nếu không phải do tôi tự cấu vào đùi mình, để nhắc nhở bản thân về những cô gái đáng thương bị chết oan và chiếc tay phải của Ôn Như Ca, tôi có thể sẽ không giữ được mình mà mềm lòng, có thể nghĩ rằng đây là một bà lão đáng thương không nơi nương tựa!

“Ta đã mời một người bạn đến để đưa cô về nhà, chúng tôi đã đắc tội với cô, mong cô hãy nhanh chóng rời khỏi nhà chúng tôi!” Mẹ của Từ Dương thảm thiết cầu xin tôi!

Tôi đã hiểu ra, họ cũng biết về sự lợi hại của “Âm lão gia”, cũng biết cái người “Âm lão gia” đó đang ám trên người tôi, chỉ có cách đưa tôi rời khỏi đây, người nhà họ Từ mới có thể thoát khỏi kiếp nạn này.

Tôi cũng rất rõ ràng hoàn cảnh của mình, bây giờ tôi chỉ là con cờ bị kẹp trong cuộc đấu của hai người vô cùng lợi hại này, mạng tôi lúc nào cũng như treo trên sợi tóc, thật chẳng phù hợp chút nào để đứng ra đòi lại công lý hay làm gì khác. Cho nên, tôi định đợi sau khi mình rời khỏi đây, sẽ gọi điện báo cảnh sát, để cảnh sát đến xử lý nhà họ Từ vì mười một mạng người này!

Thế là tôi gật đầu đồng ý.

Bà già đó liền cảm kích tôi không ngừng, nắm lấy bàn tay tôi nói cảm ơn, đối xử nhiệt tình như lúc tôi mới bước chân vào nhà họ Từ vậy, bề ngoài vẫn là một bà lão nhà quê hiền hậu, nhưng tôi cứ nhắm mắt là lại nhớ đến bàn tay phải của Ôn Như Ca và mười một nữ thi dưới mật thất!

Làm sao có thể bị bề ngoài của người này đánh lừa được!

Bà ta thấy tôi đã đồng ý rời đi thì lệnh cho cô ngốc Ôn Như Ca chăm sóc tôi, còn mình thì đi khâu lại đầu và tay cho lão cương thi.

Mà cương thi dao súng không xuyên qua được thì việc khâu lại cũng không phải dễ dàng.

Bà già mang chiếc kim dài mười phân ra, đặt vào hai lòng bàn tay rồi niệm thần chú gì đó, đột nhiên mở miệng thổ ra một ngụm máu lên chiếc kim khâu, sau đó chiếc kim đó có khả năng khâu lại da của cương thi, trong chốc lát đã khâu xong cho lão cương thi rồi.

Lúc này, bên ngoài có người gọi vào: “Thím Từ, tôi đến đón người đây.”

Là người mà bà già nói sẽ đến để đưa tôi đi khỏi.

Bà già nghe thấy tiếng gọi thì còn vui sướng hơn cả tôi, bà ta mau chóng đi ra ngoài, nhưng vừa đến bên ngoài thì nhìn thấy một người đàn ông, mặt hắn ta xanh lét, hai mắt trố ra, dường như vừa nhìn thấy một việc gì đó rất đáng sợ.

Tiếp đó, hắn ta ngã ra đất.

“Nhị Cẩu Tử!” Bà Từ chạy ra ngoài, bà ta đỡ người đàn ông đó nhưng hắn ta đã chết.

Từ lúc chúng tôi nghe thấy tiếng và chạy ra ngoài, chẳng qua cũng chỉ hai đến ba phút, nhưng người đàn ông đó đã chết!

Là hắn làm hay sao?

Ngoài hắn ra, làm gì còn ai ra tay được trong khoảng thời gian ngắn như thế.

Bà Từ điên lên, xông tới tóm lấy cổ áo tôi mà gào thét: “Ta chẳng phải đã nói sẽ đưa cô trở về hay sao? Tại sao vẫn còn ra tay với Nhị Cẩu Tử? Hắn rốt cuộc muốn gì? Tại sao hắn không muốn để cô rời đi? Chẳng lẽ hắn thực sự muốn đuổi cùng giết tận nhà họ Từ chúng tôi? Tại sao lại phải làm thế? Chúng ta không thù không oán! Tại sao lại phải làm vậy với người nhà họ Từ ta?”

Tôi ngơ ra khi bị hét vào mặt: “Việc này thì sao lại liên quan đến tôi, là hắn muốn giết người!”

“Là hắn! Chắc chắn là hắn! Ngoài hắn ra, còn ai muốn giết người? Mi rốt cuộc là ai? Tại sao lại phải làm như vậy?” Bà Từ vừa khóc vừa hỏi.

Tôi cũng rối một nùi trong đầu, điều kiện mà tôi đã dùng cả thể xác để đổi lại với ma quỷ chính là rời khỏi nhà họ Từ. Nhưng “hắn” tại sao lại giết người sẽ đưa tôi đi, đây chẳng phải là làm trái với những gì chúng tôi đã giao ước hay sao?

Vậy vì sao hắn lại làm như vậy?

Làm vậy là có ý gì đây?

Bà Từ căng thẳng kéo tôi lại hỏi: “La Hy, cô nói cho ta hay, mối quan hệ của cô với con quỷ đó rốt cuộc là như thế nào? Cô làm gì đắc tội với hắn? Hay cô vì muốn thoát khỏi nhà chúng tôi nên đã đưa hắn tới?”

Tôi tiếp tục hỏi trong mơ hồ: “Điều này quan trọng hay sao?”

“Đương nhiên là quan trọng!” Bà Từ hét lên: “Đắc tội và đưa hắn đến là hai chuyện hoàn toàn khác hẳn nhau! Đắc tội là cô vô ý phạm vào tối kỵ nào đó, mới để hắn bám lấy, chỉ cần cô bù đắp được những lỗi lầm đó, mới có thể đưa hắn đi khỏi! Nhưng nếu là ‘đưa đến’, là cô đã dùng phép đưa hắn đến, vậy giao ước của cô với hắn hoàn thành, hắn mới có thể đi! “Hắn” đi rồi, tất cả chúng ta mới có thể sống sót! Cô hiểu không? Tất cả mọi người!”

“Tất cả… mọi người? Gồm cả tôi?”

Chương 11: Quỷ Môn Quan

Bà Từ cười một cách khổ sở, bà ta từ bi sờ lên mặt tôi: “Cô nhóc ngốc này, không phải là cô đang nghĩ ‘hắn’ chính là bùa hộ mệnh của cô đấy chứ?”

Bà Từ tiếp đoạn, nếu là đắc tội, vậy là nghiệt duyên, nếu như không biết xử lý cho vẹn toàn thì tôi chỉ còn con đường chết; nếu là tự mình mang nó đến, vậy tôi chính là “vật tế”, với tu vi của con quỷ ám kia thì tuyệt đối sẽ không dễ dàng kết duyên âm cùng một cô gái phàm trần, vậy để kết thúc đoạn “nhân duyên” này, hắn nhất định sẽ giết chết tôi.

Tôi ngạc nhiên hỏi: “Chẳng phải bà bảo hắn là quỷ sai, sẽ không giết người hay sao? Giờ sao lại nói hắn là quỷ ám?”

“Nhưng hắn đã ra tay với con trai ta!” Bà Từ cũng sợ hãi mà than: “Hắn cũng đã giết Nhị Cẩu Tử! Quỷ sai sẽ không bao giờ làm thế, hắn chẳng qua là một con quỷ ám mà thôi!!”

Tôi nghe xong thì hơi sợ hãi, bởi nếu theo lời của bà ta, tôi cũng ý thức được một vấn đề.

Việc tôi kết nối được với con quỷ đó hoàn toàn không phải do tôi chủ động, mà do Ôn Như Ca thao túng đằng sau, từ lúc nhận được tiền âm phủ, ăn miếng thịt thối, đến việc hắn có thể vào nhà, đều là do Ôn Như Ca dẫn lối!

Nói theo một cách khác, trong tất cả những việc này, “tôi” chỉ là vật tế!

Vật tế làm gì có tư cách đưa ra lời thỉnh cầu?

Chỉ có kẻ đã làm “nghi lễ tế cầu” mới có tư cách thỉnh cầu ấy!

Ôn Như Ca nhét vào tay tôi “khúc gỗ nhỏ”, e rằng đó mới chính là mục đích chính của nghi lễ này!

Nhưng cô ta cũng nói, chỉ cần đưa khúc gỗ nhỏ đó cho con quỷ kia, tôi mới có thể thoát khỏi.

Chẳng phải bây giờ tôi đã được cứu hay sao?

Ít ra người nhà họ Từ đã không động đến tôi nữa?

Khúc gỗ nhỏ của Ôn Như Ca đã cất giấu lời thỉnh cầu gì?

Tôi đột nhiên muốn làm rõ tất cả, nhưng nhìn sang Ôn Như Ca đang ngây ngốc bên cạnh thì hiểu rằng, tạm thời bây giờ tôi cũng chẳng tìm hiểu được gì.

Bà Từ còn đang đợi tôi trả lời, tôi suy nghĩ đi suy nghĩ lại, khi tình hình còn chưa rõ ràng, tôi không thể làm chuyện ngốc nghếch, là chỉ điểm ra người đã giúp tôi, cho nên tôi nói với bà ta là “đắc tội với quỷ”, hơn nữa trông tôi cũng ngờ nghệch, lại làm sao có thể biết phép thuật gì mà gọi được hắn tới?

Bà ta cố gắng ép tôi nói ra vì sao lại đắc tội với hắn.

Điều này vốn là do tôi tùy tiện nói ra vậy, cho nên cũng không biết nói là do cái gì ngay được, ấp a ấp úng mãi mới nói có thể do trước hôm tôi đến nhà họ Từ, khi đến nhà tắm công cộng để tắm, chắc vô tình vứt áo nhóc lên một cái bài vị nào đó của nhà ông chủ nhà tắm công cộng đang thờ!

Tôi cũng không ngờ là bà ta lại tin ngay lời tôi vừa bịa ra tức thì đó, bà ta cũng thở phào nhẹ nhõm hơn.

Bà ta nói với tôi, đây là phiền phức do tôi tự mang đến, nói tôi về tới nơi thì đến nhà ông chủ đó, đến trước bàn thờ đó rồi dập đầu xin lỗi thì chuyện đó ắt sẽ xong xuôi.

Hơn nữa còn nói, người nhà họ Từ đáng lẽ không phải chịu cái tội này, bảo tôi tự mình quay về tự mình xử lý.

Nói đoạn, bà ta kéo tay tôi, nói rằng người lái xe đã chết, không có xe đưa tôi về nữa, nhưng bà ta có thể đưa tôi xuống núi, cho tôi ít tiền, để tôi tự bắt xe về nhà.

Tôi đã gật đầu đồng ý.

Trước khi đi, tôi nhìn Ôn Như Ca một cái.

Cô ta vẫn cứ ngây ngốc như thế, thấy chúng tôi sắp đi, còn muốn đi theo cùng.

Nhưng bà Từ mắng té tát cô ta, dặn dò cô ta ở nhà nấu nước, trông coi bồn thuốc của Từ Dương không được tắt lửa, hơn nữa cách hai tiếng lại thay một lần nước.

Bà ta vội vàng dặn dò xong thì kéo tay tôi xuống núi.

Bà ta đi rất gấp gáp, chỉ nói với tôi, đường núi đi qua đi lại cũng mất hai giờ đồng hồ, bà ta lo lắng cái con nhóc ngốc nghếch Ôn Như Ca sẽ quên thay nước cho con trai bà ta, cho nên bà ta phải về trước thời gian đó, để kịp về nhà thay nước cho Từ Dương.

Lúc đó tôi mới hiểu.

Đường núi đúng là rất khó đi, nhưng đi mãi đi mãi tôi lại thấy hơi sai sai: “Đây chẳng phải là đi lên núi ư?”

Bà Từ nói: “Trên đỉnh núi có cáp treo, cô lên đến đỉnh thì ngồi cáp treo đi xuống, nhanh hơn so với tự đi xuống núi.”

Thế là tôi không hỏi nữa.

Đợi đi đến đỉnh núi, tôi đã nhìn thấy cáp treo, nhưng, đó là ở trên một đỉnh núi khác!

Tôi đột nhiên cảm thấy mình bị lừa, nhưng đã không kịp nữa, mụ đàn bà độc ác đó đã đẩy tôi ngã xuống!

Tôi lúc này mới nhận ra!

Đưa tôi xuống núi với lên núi cũng mất hai giờ đồng hồ, bà Từ sẽ không kịp về nhà thay thuốc cho con trai, nên bà ta chọn cách nhanh nhất xử lý tôi!

Đó chính là…

Đưa tôi lên núi, rồi đẩy tôi xuống!

Người đàn bà này thật độc ác!

Trước khi đáp đất, tôi đã ngất đi…

Cũng không biết đã hôn mê bao lâu, khi tôi tỉnh lại thì trời đã giăng đầy sao.

Trời về đêm.

Hắn sẽ tới.

Bà Từ đã nói với tôi, con quỷ đó ám lên người tôi, hắn nhất định sẽ đến tìm tôi…

Tôi nhất định phải trốn…

Tôi cố gắng nhấc cơ thể của mình lên, vội vội vàng vàng chạy về phía trước.

Đi được một đoạn, khi ý thức của tôi dần dần hồi phục, tôi đang đi trong một con đường nhỏ âm u, hai bên đường lập lòe lửa ma trơi xanh lè, gió lạnh không ngừng xuyên qua cơ thể tôi.

Tôi cảm thấy rất lạnh.

Nhưng co người lại vẫn thấy rất lạnh.

Cũng không biết là đi được bao lâu, trước mắt đột nhiên mở ra một cái cổng… đến rồi!

Trong tôi có một tiếng nói nhắc nhở tôi, tôi đến rồi!

Tôi đi đến, trên cái cổng đó tiếng gió càng lớn, trong tiếng gió còn nghe thấy cả tiếng leng keng của xích sắt.

Xích sắt ở đâu vậy?

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn khắp nơi cũng không thấy trên cổng treo cái xích nào, hoặc có cái gì đó có họ với “sắt”.

Qua một chốc, đột nhiên có một hàng người mặc áo trắng từ đâu hiện ra trước mắt tôi.

Đúng.

Là đột nhiên hiện ra như vậy.

Họ cứ thế mà xuất hiện trước mắt tôi, cũng chỉ cách tôi xa đúng một cánh tay, nhưng trước đó tôi không hề nhìn thấy họ, đợi đến khi tôi nhìn thấy họ, họ đã đi qua trước mặt tôi được một lúc rồi.

Tiếng leng keng là từ một dây xích sắt khá dài, xích tất cả họ lại với nhau, ghim chặt trên cổ mỗi người.

Tôi ngạc nhiên tột độ, người bình thường làm gì có chuyện xích cổ thế này?

Bấy giờ, hai cái bóng một đen một trắng lướt đến trước mặt tôi, mặt của họ đeo mặt nạ, mặt nạ của họ đều là màu tuyền không hoa văn, nhưng trong cái tình huống quỷ dị này, tự dưng mang tới cảm giác âm u đến lạ.

Trong lòng tôi không kìm được dâng lên chút sợ hãi, nên bất giác lùi lại một bước.

Nào hay vừa lùi một bước, người mang mặt nạ đen phất nhẹ tà áo, tôi cảm thấy cổ mình lành lạnh, đã bị người đó xích cổ lại bằng dây xích đen sì!

Lúc này tôi đại khái đoán ra thân phận của mấy người này.

Chẳng lẽ đây là Quỷ Môn Quan, một đen một trắng này chẳng có lẽ là quỷ sai Hắc Bạch Vô Thường, hàng người kia có vẻ là những linh hồn mà họ bắt được?

Tôi giờ đây bị quàng xích sắt lên cổ, chẳng lẽ… tôi đã chết?

Chương 12: Nghi Ngờ Đầy Rẫy

Tên Bạch Vô Thường lấy ra một cuốn sách, sau khi lật qua lại một lượt, hắn ta ngước mắt lên và nói với tôi: “La Hy, nhân sĩ Đan Quảng Thành, không nằm trong khu vực chúng tôi phụ trách, cũng không nằm trong danh sách sinh tử. Chẳng lẽ cô chết oan?”

Tôi mau chóng trả lời không phải.

Hắc Vô Thường - cái người đã xích tôi lại nói: “Người chết oan chỉ có thể được đưa đến thành oan khuất, nếu bị lưu lạc bên ngoài chúng sẽ trở thành cô hồn dã quỷ.”

Hắn ta thở dài và nói: “Quay về hàng đi”

Nói đoạn, hắn ta ném sợi xích sắt vào nhóm các linh hồn kia và một lực kéo tương đối lớn tác động tới cổ tôi, kéo tôi vào nhóm linh hồn đó.

Nhưng ngay khi tôi sắp rơi vào hàng, một cánh tay bất ngờ nắm lấy đầu dây bên kia và kéo tôi giật ngược trở lại.

Là hắn?

Khi nhìn thấy tôi, hắn vừa như tức lại vừa như cảm thấy nực cười hỏi tôi: “Tại sao cô lại chết? Chẳng phải tôi đã đe dọa nhà họ Từ và bắt họ buông tha cô sao? Tại sao cô vẫn chết? Người nhà họ Từ thực sự không hiểu hay sao?”

Tôi tức đến mức run cả người: “Anh đã giết tên Nhị Cẩu Tử nhà họ và khiến tôi không thể rời đi, làm cho bà già nhà họ Từ bị bức đến phát điên, chó cùng rứt giậu, sau đó bà ta đẩy tôi xuống từ đỉnh núi!”

Hắn cau mày: “Tôi không giết ai cả.”

“Vậy tên đó tại sao lại chết?”

Hắn quay đầu lại và liếc nhìn nhóm linh hồn mới đến: “Đây là những người chết mới nhất ở Đông Thành Từ Gia Trại?”

Tôi tưởng hắn hỏi tôi, nhưng Hắc Bạch Vô Thường lại đi lên và trả lời: “Vâng!”

Ngay sau đó, hắn nói với tôi: “Cô đến nhìn xem. Có tên Nhị Cẩu Tử đó không?”

Tôi bước tới, nhìn từ đầu tới cuối không thấy một khuôn mặt quen thuộc nào, liền quay lại lắc đầu và bảo rằng không có.

Hắn lại hỏi: “Cô có chắc chắn rằng ‘Nhị Cẩu Tử’ mà cô nói thực sự đã chết?”

Tôi gật đầu và nói: “Đúng vậy, người đó đã tắt thở ngay trước mắt tôi. Mặc dù tôi chưa từng chạm vào xác của hắn ta, nhưng mẹ Từ Dương đã kiểm tra xác chết. Bà ta cần gì phải nói dối. Hơn ai hết, bà ta lại đang rất muốn đưa tôi đi khỏi, để tránh anh làm hại gia đình họ nữa kìa.”

Lúc này tôi mới nhớ ra một điều: “Đúng rồi, cái khúc gỗ nhỏ mà tôi đưa cho anh ngày hôm đó rốt cuộc là cái gì?”

Hắn hỏi: “Cô chưa thấy nó?”

Tôi lắc đầu.

Hắn xòe tay ra, trong tay là khúc gỗ nhỏ đó, rồi đưa lại cho tôi.

Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy rõ ràng khúc gỗ nhỏ đó. Hóa ra nó là một ống tre, sau khi mở nó ra, bên trong là một mảnh giấy nhỏ. Trên mảnh giấy, một hàng chữ được viết như một học sinh tiểu học, loằn ngoằn, nhưng cũng coi là rõ ràng.

“Thay tôi giết hết cả nhà họ Từ!”

Quả nhiên là vậy!

Cái gì mà chỉ cần đưa khúc gỗ đó cho tên quỷ này, hắn sẽ bảo vệ tôi an toàn rời khỏi nhà họ Từ?

Mà trong số tám chữ này, làm gì có chữ nào đề cập đến tôi?

Chỉ có tôi ngu ngốc khi cho rằng tất cả những gì Ôn Như Ca đã làm là để giúp tôi. Thật ra ngay từ khi bắt đầu, cô ta đã chỉ coi tôi là vật hiến tế.

Tôi hỏi hắn: “Nếu đây là hiến tế, có phải sau khi giết cả nhà họ Từ thì anh cũng sẽ giết tôi?”

Hắn nói: “Nếu chỉ dựa theo việc hiến tế mà nói, sau khi ăn hết đồ hiến tế thì lúc đó mới bắt đầu hoàn thành giao ước. Nhưng mà cô không cần lo lắng, tôi cũng không phải loại táng tận lương tâm như thế.”

“Hiến tế?” Hắc Vô Thường đứng bên cạnh hắn ngạc nhiên hỏi: “Đại nhân, rốt cuộc là người như thế nào, mà có thể đưa ngài tới nhân gian?”

“Chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt, không có gì đáng nhắc đến.” Lông mày hắn không động đậy lấy một cái, tay với lấy sợi dây đang xích cổ tôi và nói với hai vị Hắc Bạch Vô Thường: “Linh hồn sống này, tôi sẽ mang cô ta đi.”

Hắc Vô Thường ngạc nhiên nói: “Ngài đang nói cái gì vậy, thưa ngài? Đây rõ ràng là một linh hồn đã chết!”

Hắn hỏi: “Tên cô ta có nằm trong quyển sinh tử không?”

Hắc Bạch Vô Thường nhìn nhau: “Không.”

“Không, vậy là linh hồn sống rồi!” Nói đoạn, hắn phất tay áo, trước mắt tôi đen sì, bị hắn giấu trong tay áo, tiếp đó cũng không biết là qua bao nhiêu thời gian, đợi hắn rũ tôi từ tay áo ra, tôi đã đang nằm trong sơn cốc rồi.

“Đau!” Tôi khẽ động đậy, thấy toàn thân đều đau nhức không chịu được.

Hắn nhét một viên thuốc vào miệng tôi và thì thầm: “Thịt nát xương tan đương nhiên sẽ có cảm giác như vậy đấy.”

Tôi hỏi hắn đang cho tôi ăn gì. Hắn nói đó là thuốc giảm đau. Sau khi uống, tôi sẽ không cảm thấy đau trong bảy ngày. Sau đó, hắn giúp tôi nắn lại những phần xương bị gãy, rồi cho tôi uống một viên linh đan nữa và nói rằng khi tác dụng của viên thuốc giảm đau mất dần, xương của tôi sẽ vừa hay lành lại.

Sau khi xong xuôi mọi chuyện, tôi hỏi hắn có phải “quỷ sai” không?

Hắn nói không phải.

Tôi nói: “Nhưng tôi thấy Hắc Bạch Vô Thường đều nhất mực cung kính với anh, lại còn gọi anh là đại nhân, rốt cuộc anh là ai?”

Hắn trả lời thắc mắc của tôi rằng hắn họ Âm, được xếp hạng thứ mười hai trong số các đồng bối của hắn và mọi người gọi hắn là Âm Thập Nhị.

Tôi biết rằng đây không phải là tên thật, nhưng hỏi thêm mấy lượt cũng chẳng ăn thua, xem ra đó là một điều cấm kỵ, thế là cũng không hỏi thêm gì nữa.

Tiếp đó tôi hỏi hắn định làm gì với mối quan hệ giữa chúng tôi?

Hắn không nói, mà yên lặng nhìn chằm chằm vào tôi hồi lâu, tôi tự hỏi hắn đang nghĩ gì. Có lẽ hắn đang suy nghĩ làm sao để đưa tôi trở lại địa ngục, hoặc là ám lấy tôi, hoặc có thể sẽ để tôi đi?

Khi tôi đang thấp thỏm chờ đợi, hắn đột nhiên nói: “Hôm qua khi tôi đến nhà họ Từ, tôi phát hiện nhà họ Từ oan khí nặng nề. Có vẻ như các oan hồn đều đang tụ lại một mối. Quả nhiên tôi đã thấy những cỗ quan tài trong tầng hầm nhà họ. Tôi vốn định triệu tập các vong linh và hỏi họ xem chuyện gì đã xảy ra, nhưng khi mở nắp quan tài ra tôi nhìn thấy...”

Tôi tò mò hỏi: “Anh đã nhìn thấy gì?”

Hắn nói: “Lưỡi và ngón tay cái của những người phụ nữ đã chết đều bị cắt đứt!”

Tôi ngạc nhiên: “Tại sao lại như vậy?”

Âm Thập Nhị nói: “Nhà họ Từ làm thế vì họ sợ rằng những người đàn bà này sẽ kiện họ khi đến địa ngục.”

“Vậy tại sao bọn họ cắt ngón tay cái của những người đó?”

“Họ sẽ không thể cầm bút được nữa sau khi họ bị cắt ngón tay cái. Hầu hết người ngày nay đều biết chữ và họ có thể viết nếu họ không thể nói. Nhà họ Từ làm như vậy là để những người phụ nữ kia có oan khuất mà không thể làm gì được!”

Tôi nghe xong chậc chậc lưỡi: “Thật tàn nhẫn!”

Nói xong, hắn lại nói với tôi: “Nhà họ Từ có oan hồn, công việc của tôi là đi điều tra cho rõ ngọn ngành. Nhưng ở đó quá nguy hiểm, đem theo cô không được tiện lắm. Cô xem giờ tôi kiếm một chỗ an toàn gần đây rồi sắp xếp cho cô, hay đưa cô về nhà cô rồi quay lại xử lý việc này?”

Ngữ điệu hắn bình tĩnh, nhưng không hiểu sao mí mắt tôi cứ giật liên hồi. Nếu như tối qua hắn còn là một kẻ hung hãn xé nát lão cương thi như băm rau bắp cải, thì nay lại nhẹ nhàng như mây bay thế này, mà lại làm tôi hơi hoài nghi, cứ cảm thấy hắn sẽ đưa tôi đi, rồi quay lại nhà họ Từ đại khai sát giới…

Tôi chẳng dám nghĩ tiếp, cố gắng nắm lấy tay áo hắn: “Việc này có cần phải điều tra không? Không phải người nhà họ Từ đã giết mấy cô gái ấy hay sao?”

“E rằng chẳng đơn giản đến thế!”

Sau

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!