Nói xong, tôi bỏ điện thoại vào túi anh ta, nhẹ nhàng nói: “Về đi, xuống núi cẩn thận.”
Thế là chủ tiệm gạo ngoan ngoãn quay người, lên xe.
Chiếc xe chầm chậm khởi động máy.
Tôi nhìn anh ta rời đi, cho đến khi chiếc xe biến mất khỏi tầm mắt, lúc này mới lau nước mắt, quay người bước vào căn nhà cũ.
Lúc trở vào trong, Ôn Như Ca cũng đi ra.
Sắc mặt cô ta xanh xao, tư thế đứng cứng ngắc, biểu cảm khi nhìn tôi vô cùng kỳ quái: “Đứa trẻ đâu?”
Tôi nói: “Chúng ta bây giờ phải đối phó với một thứ vô cùng hung dữ, không thích hợp để nó ở đây chứ?”
Ôn Như Ca nói đầy ẩn ý: “Có nó, chúng ta may ra mới xoay xở được.”
“Tôi biết cô muốn làm gì, đừng hòng mang con tôi ra làm vật hiến tế!” Tôi nói.
Ôn Như Ca lắc đầu, châm chọc nói: “La Hy, không ngờ cô lại là người thích bỏ rơi con cái, trên đời này làm gì có bà mẹ nào nhẫn tâm như cô? Đứa trẻ vừa sinh ra chưa mấy ngày, cô đã vứt bỏ nó.”
“Đừng mang đạo đức ra hù tôi, Ôn Như Ca, cô chẳng phải loại tốt đẹp gì, cô cũng đừng mong tôi phải sống kiểu đạo đức đó, rồi xuống núi bế đứa trẻ lên đây. Tôi sẽ cố gắng sống sót đến cuối cùng, sau đó xuống núi đoàn tụ với con tôi.” Tôi quay người mở bao gạo nếp ra.
Ôn Như Ca cười lạnh hỏi: “Cô thật sự vẫn muốn gặp lại con cô?”
“Đương nhiên.”
Cô ta nhìn tôi hồi lâu, cho tới khi tôi mở ra tất cả các bao gạo nếp rồi quay đầu lại nhìn cô ta, cô ta mới mở miệng: “La Hy, cô khác xa với một năm trước.”
Tôi chẳng thèm để ý đến những lời cảm thán của cô ta: “Mau hút sạch đống thi độc đó đi, hôm nay tôi còn đang đợi tôi và cô đi giải quyết lão cương thi dưới kia nữa kìa.”
Cô ta không nói gì nữa, ngoan ngoãn kéo ra một cái thùng gỗ.
Nhìn thấy cái thùng gỗ đó tôi cười.
Sao lại không buồn cười chứ?
Mẹ con Từ Dương đều chết trong chiếc thùng gỗ này, thật không ngờ Ôn Như Ca chẳng ghét bỏ thùng gỗ dính bao nhiêu máu, bao nhiêu oán hận này, cô ta vẫn rửa sạch, sau đó dùng nó.
Tôi giúp cô ta mang gạo nếp đổ vào chiếc thùng, Ôn Như Ca cởi quần áo, ngồi vào bên trong, tôi đổ nốt chỗ gạo nếp còn lại ngập người cô ta. Sau đó, cô ta lộ rõ vẻ đau đớn như hôm qua, đống gạo nếp bắt đầu bốc khói màu đen.
Xem ra là cũng có tác dụng.
Tôi rảnh rỗi ngồi ngoài sân cùng cô ta, tranh thủ lấy giấy bùa trong nhà ra, cố gắng vẽ cho hết đống bùa đó, để tránh khi về đêm, lão cương thi và những oan hồn kia đến, tôi lại thiếu bùa để dùng.
Bất giác đã đến trưa.
Ôn Như Ca đột nhiên mở miệng hỏi: “La Hy, nếu như việc này thuận lợi, cô sẽ quay lại đó đón con cô chứ?”
Tôi khẽ giật mình, tránh ánh mắt của cô ta: “Đương nhiên.”
Chẳng cần nhìn, tôi cũng biết, cô ta đang dùng ánh mắt lạnh lùng, sắc bén và châm biếm tôi.
Cô ta dường như đã nhìn thấu được sự ích kỷ của tôi.
Tôi đã không phải chỉ một lần có ý định sẽ vứt bỏ đứa bé, thực ra nếu có thể bình an xuống núi, tôi cũng không đi đón con gái, chỉ có năm ngày ngắn ngủi, tôi đã vùng vẫy rất lâu, sau cùng chẳng phải tìm cơ hội, đưa con giao cho người khác?
Tự tôi còn không giữ được tính mệnh mình, thực sự rất khó để chăm sóc một đứa trẻ.
“Cô đã đặt tên cho con chưa?” Ôn Như Ca hỏi.
“Chưa.”
“Cho dù bận rộn thế nào, đặt bừa một cái tên cũng không được à? Cho dù gọi là chó con hay mèo con cũng được cơ mà.”
Tôi cười một tiếng, không nói gì nữa.
Tôi thật là một bà mẹ không đủ tư cách, kiệt sỉ đến mức cái tên cho con gái cũng không đặt.
*
Bận một chút mà đã đến chiều, khi trời đất chuẩn bị thu lại tia sáng cuối cùng, Ôn Như Ca rốt cuộc cũng nhỏm dậy từ trong đống gạo đen sì.
Trông thần sắc của cô ta tốt hơn rất nhiều, không còn vẻ xanh xao lúc sáng, khắp người bốc lên một mùi chết chóc.
Da thịt cô ta cũng trở lại màu trắng muốt, chỉ là vết thương vẫn còn màu xanh nhàn nhạt.
Xem ra, thi độc vẫn chưa hút triệt để.
Ôn Như Ca cười hì hì: “Độc của lão cương thi cực kỳ độc, Bao Thị khi còn sống đã sử dụng rất nhiều cách để dưỡng thi cho lão, trong đó có cả tìm những chất kịch độc trên rừng để mang về ướp xác. Trong ba ngày nếu không hút được hết độc tố thì nó sẽ theo tôi cả đời.”
Nói xong, cô ta mặc lại quần áo.
Cuộc đời này của cô ta cũng đủ “dài lâu”, xem ra không chết được đúng là một việc giày vò người ta.
Cái vị Diêm Thất Gia này thật quá khốn nạn, trông thì có vẻ giúp người, thực tế lại đẩy người ta vào bi kịch cả đời!
Tôi cũng bị hắn ta sắp đặt.
Ôn Như Ca mặc xong quần áo, cẩn thận kiểm tra một loạt những pháp bảo và bùa chú tôi chuẩn bị cả ngày trời.
Tôi chuẩn bị rất nhiều.
Hỏa phù, lôi phù, định thi phù, trấn tà phù, thế thân phù… loại nào cũng có, có loại để đối phó với cương thi, cũng có loại dùng cho oan hồn, uy lực nhiều ít cũng khoảng hơn ba mươi loại.
Ôn Như Ca kiểm tra một lượt, hơi ngạc nhiên nói với tôi: “La Hy, xem ra một năm qua cô cũng biết được rất nhiều thứ! Những loại bùa chú này có thể thấy là học từ danh môn chính phái cực kỳ chuyên nghiệp, cô đã bái sư đạo gia chính phái phải không?”
Tôi khiêm tốn cười: “Tôi bái sư một sư phụ học nửa chừng ở Mao Sơn.”
“Một sư phụ học nửa chừng?!” Ôn Như Ca tròn to mắt.
Tôi mơ hồ: “Sao thế?”
“Ha ha…” Ôn Như Ca nhếch mép cười, ngán ngẩm nói: “Người bình thường biết mười loại bùa cơ bản là được, cô biết đến hơn ba mươi loại, vậy thì sư phụ cô còn biết nhiều hơn thế! Ông ấy không phải là đạo sĩ tầm thường đâu phải không?”
“Hử…”
Tôi cũng không biết.
Tôi chẳng biết gì đâu.
Dù gì anh Mạc nói anh ta là một đạo sĩ nửa mùa, thì tôi cũng tin như vậy thôi!
Dù sao đi nữa, công phu có cao cường cũng phải sợ dao bầu. Chẳng phải anh Mạc vẫn bị người ta cắt hết nội tạng hay sao, đến mức còn phải mượn các bộ phận của ma quỷ để dùng…
“Tôi cũng không khách sáo đâu, chỗ bùa này của cô chia tôi một nửa, tôi cũng muốn thử xem bùa chính phái thì lợi hại ra sao.” Ôn Như Ca cười hì hì, tiện tay vơ luôn một vốc, cũng phải đến hai phần ba chỗ bùa tôi làm cho vào túi bên hông, chỉ để lại cho tôi một ít.
Tôi nhìn đống bùa cô ta để lại cho mình thì tức đến méo mặt!
Cái cô Ôn Như Ca này!
Toàn lấy đi hỏa phù, lôi phù, những bùa có sức công phá mạnh, còn để lại cho tôi những loại bình thường!
Tôi mất bao công sức cả ngày trời, kết quả là một tờ dùng để công phá cũng không để lại cho tôi, về đêm, bọn quỷ ập đến, tôi chỉ có thể chịu ăn đòn à?
“Trả tôi!” Tôi cau có chìa tay ra.
Ôn Như Ca cười hì hì, lùi về sau mấy bước, tôi tức giận muốn bắt lại cô ta, nhưng cô ta nằm trong đống gạo nếp cả ngày trời, cơ thể không còn bị cứng đờ như trước, thậm chí còn lanh lẹ hơn trước nhiều, mà cơ thể tôi yếu ớt, mới chạy được mấy bước đã mệt bở hơi tai, cuối cùng chỉ đành nhìn cô ta cầm đống bùa công hỏa đó vênh váo tự đắc!
Chương 124: Lòng Người Mẹ
Đánh bạn với hổ, quả nhiên chẳng phải việc gì tốt đẹp!
Tôi đành ngồi phệt xuống đất, chống hai tay thở dốc nói: “Được thôi! Cô muốn cướp thì cứ lấy đi! Tôi cho cô hết! Cho cô hết! Hôm nay lão cương thi xuất hiện thì cô đi mà đối phó với lão. Dù gì tôi cũng đâu có pháp bảo nào trong tay, bùa tốt đã bị cô cướp lấy, lão có giết tôi, tôi cũng chẳng có sức mà chống trả. Sau khi tôi chết thì cô tự mình mà chống lại lão!”
Cứ nghĩ nói vậy Ôn Như Ca sẽ hiểu ra thực tế, không ngờ cô ta lại vô sỉ mà nói: “Được thôi, cô đã khách sáo thế thì đưa tôi hết chỗ còn lại.”
Tôi nói: “Cô qua đây lấy!”
Ôn Như Ca nói: “Cô mang qua đây!”
Tôi: “…”
Điều này cho thấy, chúng ta không bao giờ được hợp tác với bọn tiểu nhân!
Thật không ngờ, lão cương thi còn chưa tới, tôi và Ôn Như Ca đã bắt đầu nội chiến, cô ta từ nhỏ đã chịu tổn thương, nên không bao giờ tin tưởng ai! Thậm chí còn thích lật mặt, tôi thật là mù rồi, mới để cô ta lòe đến lần thứ ba!
Nhưng hôm nay không phải như xưa, La Hy tôi cũng không phải loại dễ động đến nữa.
Tôi bỏ tất cả lá bùa xuống đất, nói với Ôn Như Ca: “Tôi để đống bùa này ở đây, cô tự mình đi đối phó với cương thi, dù sao thì người đầu tiên chúng tìm giết là cô, sau đó mới đến tôi.”
Nói xong, tôi quay lưng bỏ đi.
Nhưng tôi đi rất chậm.
Bởi vì tôi biết Ôn Như Ca đợi tôi đi rồi sẽ chạy lại nhặt.
Quả nhiên, khi tôi đi đến cửa, khóe mắt tôi đã liếc thấy Ôn Như Ca chạy lại nhặt bùa, nói nhanh là phải nhanh, tôi lập tức quay người, bắt lấy Ôn Như Ca!
“Trả bùa cho tôi!” Tôi tức giận nói!
“Sao cô còn chưa đi?” Ôn Như Ca khựng lại, nhưng một giây sau đã đẩy tôi ngã ra đất.
Cơ thể tôi thật sự quá yếu!
Ôn Như Ca cười hì hì, cướp hết chỗ bùa trong tay tôi: “Cô đã tự dâng lên thì tôi cũng không khách sáo đâu.”
Tôi giận dữ trừng mắt nhìn cô ta, nói: “Ôn Như Ca, tiểu nhân bỉ ổi như cô, chẳng trách không có bạn bè!”
“Bạn bè? Là gì vậy? Có ăn được không?” Cô ta hứ mấy tiếng, sau khi cầm chỗ bùa đó thì quay ngoắt đi: “Cô thích làm gì thì làm, dù gì cương thi đến, tôi cũng không cứu nổi cô. Nể cô mang đống gạo nếp kia cho tôi thì tôi cũng không giữ cô lại nơi này đợi chết nữa. Cô muốn đi thì đi đi.”
“Ôn Như Ca, cô chết không nhắm mắt!” Tôi nghiến răng kèn kẹt, quay người bước đi!
Tôi không đi, vậy ở lại nơi này còn có nghĩa lý gì?
Trong tay một lá bùa cũng không có, ma quỷ mà đến thì tôi chỉ có nước ăn đòn!
Ngu si mới ở lại nơi này đợi chết!
Tôi sẽ không bao giờ lạm dụng sự đồng cảm của mình, để rồi cùng chết với loại tiểu nhân bỉ ổi này.
Đằng sau, Ôn Như Ca cười ra nước mắt: “Tôi lại muốn chết đi…”
Tôi mới không nên để ý đến loại điên khùng như cô ta!
Tôi bước ra khỏi căn nhà cũ.
Hôm nay mây đen giăng kín, bên ngoài trời tối đen sì, không thể nhìn rõ đường.
“Phù” một tiếng, lửa ma trơi sáng lên, cô cà lăm xuất hiện bên cạnh tôi, nhìn tôi với ánh mắt thương cảm: “Chúng ta… đi thôi… dù… dù sao… cô ta cũng… không cần… giúp…”
Tôi tức giận nói: “Cô ta muốn chết thì tự mình đi chết đi, tôi chẳng bao giờ giúp cô ta bất kỳ việc gì nữa!”
Dù sao, mục đích tôi đến Từ Gia Trại đã hoàn thành, muốn đi lúc nào đều do quyết định của tôi, cũng chẳng cần phải lo cho đám người không quen biết, lão cương thi đó thích giết ai thì giết, dù gì cao thủ trong thiên hạ này còn rất nhiều, rồi sẽ có lúc có người tóm được lão, mà trước khi điều đó xảy ra, lão giết bao nhiêu người, thì có liên quan gì đến tôi?
Tôi bực mình đi được một đoạn khá xa, cho đến khi nhìn thấy ánh đèn của thôn dưới chân núi, tôi lúc này mới dừng hẳn lại.
Gió lạnh táp vào mặt, tôi càng thêm điềm tĩnh.
Tôi bây giờ nên làm gì đây?
Xuống núi?
Tìm con gái?
Không.
Tôi bây giờ không có khả năng để cho đứa trẻ một cuộc sống bình yên, nó theo chủ tiệm gạo đó có khi mới được vui vẻ bình an mà lớn lên.
Trẻ con thì không thể nhớ gì nhiều, cho dù bây giờ nó nhận ra tôi là mẹ đẻ của nó thì qua mấy năm nó cũng sẽ quên tôi.
“Đừng… vứt… đứa trẻ!” Cô cà lăm nhìn sắc mặt đã đoán được suy nghĩ của tôi.
Tôi cười, nước mắt chảy dài trên má: “Cô cà lăm, cô chưa làm mẹ, cô không hiểu được. Khi đứa trẻ của cô sinh ra trên đời, những gì cô không phục, những gì cô oán hận đều sẽ tan biến và lúc đó cô chỉ có một nguyện vọng duy nhất, đó chính là cầu mong cho đứa trẻ được bình yên vui vẻ lớn lên, nhưng tôi, không nuôi nổi nó…”
Cô cà lăm cố hết sức nói: “Nói gì thì… vẫn là con gái cô…”
“Cho nên tôi không thể đem nó theo để chịu khổ…” Tôi cắn răng, cố nén sự đau đớn trong lòng, giơ tay ra làm phép, chờ cô ta không chú ý, kéo cô ta nhập vào cơ thể mình!
“Cô làm… gì đấy?!” Cô cà lăm ở trong người tôi, sợ hãi hét lên.
Ép cô ta nhập thể, làm cho cơ thể tôi không chịu được, tôi loạng choạng, trước mặt xuất hiện mấy hình ảnh đan xen, tình cảnh này thật không ổn chút nào! Đến đi lại cũng khó khăn thì lấy sức đâu đánh cương thi?
Tôi trả lời cô cà lăm nói: “Tôi phải quay lại.”
Cô cà lăm nói: “Cô… không có bùa… trở về… khác nào…”
Tôi nói: “Còn có cô.”
Cô cà lăm nói: “Tôi? Tôi không… ổn… đâu…”
Tôi nói: “Không được cũng phải được!”
Cô cà lăm không nói gì nữa.
Nhưng từ lúc mắt tôi hoa lên, cô cà lăm không còn muốn làm theo ý tôi, cũng không cho tôi mượn sức của cô ta, cứ như vậy, tôi chỉ còn cách ngất dọc đường!
Tôi hít một hơi dài, ổn định lại tinh thần, nhẫn nại giải thích cho cô cà lăm nghe: “Cho dù là sống hay chết, tôi đều phải cố gắng kết thúc lão cương thi và các oan hồn kia đi. Bởi vì tôi gửi người ta nuôi dưỡng con gái ở phía chân núi, tôi không có ý định đón nó theo, nên lão cương thi bắt buộc phải chết! Lão chết sẽ không xuống núi hại người, như vậy, đứa trẻ sẽ có một gia đình hoàn chỉnh, mới cỏ thể bình an mà trưởng thành… tôi cầu xin cô, cô cà lăm, hãy cho tôi mượn sức mạnh của cô…”
Lúc này, tôi cảm giác thời gian dài như một thế kỷ.
Cả người tôi đau nhức nhưng tôi vẫn cố dùng hết sức để giữ ý thức lại, trừ khi tôi mất ý thức, còn không cô cà lăm không thể thoát ra khỏi người tôi được!
Cuộc chiến này tôi chắc chắn phải chiến thắng!
Cũng không biết qua bao lâu…
Sự đau đớn trên cơ thể biến mất…
Một luồng khí âm nhẹ nhàng lan tỏa trong người tôi, được một lúc, tôi liền đứng lên.
“Cảm ơn cô, cô cà lăm.” Tôi nhẹ nhàng nói.
Nhưng cô ta không thèm trả lời tôi.
Mà tôi cũng đang sải bước, hướng về phía nhà cũ bên sườn núi.
Cho dù sau này tôi có sống hay chết, thì tôi cũng phải tìm cách kết thúc lão cương thi và đám oan hồn kia ở nơi này!
Chương 125: Năm Đó
Trở về ngôi nhà cũ của nhà họ Từ, nơi đây đã thành thánh địa của lũ yêu ma.
Những vong hồn của người và động vật đó đều là lão cương thi đó giết, sau khi chết biến thành oan hồn, cũng trở thành tay sai của lão cương thi.
Tôi đẩy cửa bước vào, Ôn Như Ca đã không còn ở trong sân.
Hù hù…
Nói ra lại thấy buồn cười, căn nhà cũ này gió hun hút thổi còn lớn và lạnh hơn thâm sơn cùng cốc!
Tôi lớn tiếng gọi tên Ôn Như Ca nhưng không nghe thấy lời đáp lại.
Có phải cô ta đã chạy thoát ra ngoài?
Nơi này là nơi dưỡng cương thi, ở đây, lão cương thi càng được tiếp thêm sức mạnh, nếu tôi là Ôn Như Ca, chắc chắn sẽ chạy thoát ra ngoài, chứ không ở lại nơi này đợi chết.
Tôi không biết nên tiến hay lùi.
Nhưng đợi tôi muốn quay ra, cửa phía sau lưng lại không biết vì sao đóng sập lại.
Đây là loại nhà xưa cũ, không lắp khóa, bên trong cánh cửa có then cài.
Cửa thì đóng rồi, nhưng then thì chưa bị cài lên.
Tôi kéo cửa.
Không mở được.
Xem ra là đêm hôm yên tĩnh, âm khí tụ tập, nên chúng đã thoát ra từ căn hầm lên rồi.
Chúng không muốn để tôi đi.
Xem ra, Ôn Như Ca cũng chưa đi ra ngoài được, cô ta chắc vẫn còn ở trong ngôi nhà này, chỉ là không biết cô ta đang ở trong căn phòng nào.
Đúng rồi.
Chuông chiêu hồn!
Ôn Như Ca từng nói, khi sinh thời, bà già kia luôn dùng chiếc chuông đó để ra lệnh cho lão cương thi, để đối phó với lão thì chiếc chuông chiêu hồn kia sẽ có tác dụng.
Nhưng hôm nay tôi đã lật tìm khắp nơi trong căn nhà này mà không tìm thấy chiếc chuông đó.
Tôi hỏi Ôn Như Ca, chiếc chuông đó ở đâu, cô ta cũng nói không biết.
Nhưng tôi nghĩ, theo tính cách xấu xa của cô ta, cho dù cô ta có biết, nhưng sẽ nói với tôi là không biết. Đợi khi tôi đi khỏi, cô ta chắc chắn sẽ đi tìm chiếc chuông đó.
Trong căn nhà này, có chỗ nào bí mật mà tôi chưa biết…
Chuông chiêu hồn là của lão yêu bà.
Nếu như theo thói quen của nhiều người thì sẽ thích để những vật thường dùng ở gần mình, hay có khi, bà ta giấu ở từ đường.
Nhưng những cơ quan trong từ đường, tôi đều đã sờ đến mấy lần, nếu như chuông chiêu hồn giấu trong đó thì tôi đã phát hiện ra từ lâu rồi.
Vậy có thể, nó ở trong phòng của lão yêu bà?
Thế là tôi đi về phía phòng chính.
Đẩy cửa ra, một lớp bụi dầy từ trên cửa ụp xuống đầu tôi, làm tôi sặc sụa…
Khụ khụ!
Cái mùi này rất quen thuộc!
Tôi đột nhiên ý thức được cái mùi mê hồn này sao quen thế, đây chẳng phải là mùi trên đèn máu dưới hầm?
Tôi lại trúng độc rồi!
Tôi cảm thấy chân nhẹ bẫng đầu nặng trịch, cơ thể loạng choạng, hoa mắt hoa mày, dường như có một âm hồn đang vồ đến, nhưng đợi nó định nhập vào người tôi, tôi chỉ cảm thấy một trận gió lạnh lẽo táp vào người, ngay lập tức tôi tỉnh lại.
Ha ha, thật xin lỗi nhé, trong cơ thể tôi đã có sẵn một con ma rồi, nên không thể tiếp nhận con ma thứ hai nhập vào nữa!
Trong chốc lát, tôi xốc lại tinh thần, mà cảnh tưởng trong căn phòng đã hơi thay đổi.
Đèn trong phòng tự động sáng lên.
Lớp bụi trên sàn biến mất.
Mạng nhện trong phòng cũng biến mất.
Tivi đang bật, còn đang mở chương trình tin tức đêm.
Trên bàn bày biện đầy một bàn thức ăn, thức ăn cũng bay ra mùi thơm hấp dẫn.
Ba người nhà họ Từ đã ngồi vào mầm.
Tôi nhớ ra rồi!
Đây chẳng phải là cảnh tượng khi tôi mới đến nhà Từ Dương hay sao?
Họ đang mặc đúng bộ đồ hôm đó mặc.
Những thứ khác không nói, tôi còn nhớ rất rõ bộ đồ trên người lão cương thi, bởi vì hôm đó ông ta mặc một chiếc áo dài màu đen, rồi sau đó mấy lần nhìn vẫn thấy vẫn thế, có thể chứng tỏ rằng: Người chết thì không cần ngày nào cũng tắm rửa thay thọ y.
Cho nên ông ta vẫn cứ mặc đúng bộ thọ y này, tôi thấy mấy lần, không muốn nhớ cũng phải nhớ.
Ba người nhà họ ăn mặc y hệt hôm đó, đồ ăn trên bàn cũng không khác gì.
Đây rốt cuộc là ai tạo nên những cảnh tượng này?
Lão cương thi?
Không, lão cương thi có phách không hồn, nói cho dễ hiểu, chính là cương thi đã chết não, cũng có nghĩa lão ta không hề còn não, nếu không có não thì không thể tưởng tượng ra những cảnh tượng như thế này?
Những oan hồn khác?
Thôi khỏi nghĩ đi, họ không phải là người của nhà họ Từ thì làm sao biết được những gì mà nhà họ Từ đã trải qua, cũng không thể tạo nên những chi tiết này.
Chẳng lẽ, Từ Dương và mẹ anh ta chưa hồn bay phách lạc?
Nhưng tôi nhớ lúc đó, họ đã tự hiến tế, sau đó cũng không còn tồn tại nữa.
Nhưng nếu như không phải họ thì không có ai có thể tạo nên những hình ảnh này!
Lúc này, “Từ Dương” đứng lên, vui vẻ đi tới, kéo tay tôi nói: “Hy Hy, rửa tay gì mà lâu thế? Mọi người đều đang đợi rồi, còn thiếu mỗi em thôi. Mau đến đây, chúng ta bắt đầu ăn cơm!”
E là bữa cơm cuối cùng trước khi chết thì có?
Tôi bất động, lạnh lùng nói: “Tôi không ăn.”
“Sao thế? Em lại bực bội gì trong lòng? Mau đến đây, ăn cơm thôi, bố mẹ có quà to bự cho em đấy! “Từ Dương” cười hì hì nói.
Quà to bự?
Chẳng phải là phong bao lì xì?
Người sống thì cho tiền dương, người chết thì tiền âm phủ, nếu nhận rồi thì sau này tôi là người nhà họ Từ, chết đi cũng là ma nhà họ Từ!
Đây rốt cuộc là ý gì?
Tại sao ma quỷ lại có thể tạo ra những hình ảnh này cho tôi?
Lúc anh Mạc dạy tôi có nói, ma quỷ thích mê hoặc con người, nhưng những gì chúng tạo nên đều là những gì chúng tiếc nuối nhất lúc sinh thời, tạo nên những hình ảnh đó nói là mê hoặc lòng người, không bằng nói là tự mê hoặc mình. Cho nên rất nhiều ma quỷ sau khi chết, sẽ lặp đi lặp lại một việc gì đó.
Mỗi lần họ lặp đi lặp lại nó, đều hy vọng sẽ bù đắp lại những gì họ đang nuối tiếc, nhưng cuối cùng họ vẫn làm theo y hệt những gì đã xảy ra, thế là họ vẫn cứ mãi không thể bước ra khỏi những nuối tiếc đó, không thể bước ra khỏi thì cũng không thể giải thoát được.
Nhà họ Từ cảm thấy tiếc nuối với tôi?
Sao có thể thế được?
Chẳng lẽ họ không nên hy vọng là tôi chưa từng đến nhà họ? Nếu như tôi chưa từng đến nhà họ, cũng không đưa Âm Thao đến, gia đình họ cũng không vì thế mà chết thảm.
Từ Dương lại kéo tay tôi, thúc giục tôi ngồi vào bàn, nhưng tôi không hề động đậy, chỉ nhìn chằm chằm vào lão cương thi đang ngồi trên bàn kia nói: “Tôi đã ăn cơm trắng nhà người khác, cũng đã nhận lễ của nhà người khác, tôi không gả cho người đàn ông khác được, tôi và con trai ông không có khả năng ấy!”
Mặt lão cương thi không biến sắc, nhưng Từ Dương thì ngược lại: “La Hy, em nói cái gì? Em… em đã lấy người khác??”
“Tôi không chỉ lấy người khác, tôi còn đã sinh con!” Tôi xoa xoa lớp thịt bèo nhèo sau sinh còn chưa hồi phục, đắc ý nói.
“Cô là con dâm phụ!” “Từ Dương” hét lớn, một lời “dâm phụ” làm tôi nhớ đến Từ Dương thật sự trước đây, khi anh ta tức giận thì anh ta sẽ chửi bới và bóp cổ người ta!
Anh ta định bóp cổ tôi, nhưng La Hy nay không phải La Hy lúc trước nữa rồi.
Tôi vẩy tay, chiếc nhẫn trên ngón tay biến thành một cây roi da, quật thẳng vào lão cương thi!
Bắt cướp nên bắt tên đầu sỏ!
Chương 126: Ảo Giác
Tôi cho rằng những ảo giác này là do lão cương thi tạo nên, chỉ cần đánh thẳng vào ông ta, thì tôi có thể phá hỏng ảo giác này.
Thế là chiếc roi của tôi đánh xuống, cũng không có cảm giác đánh vào vật thật, nhưng lão cương thi khẽ nhếch mép biến thành bụi, sao đó thì mẹ con Từ Dương cũng biến mất.
Trong phòng không còn ánh sáng và sự ngăn nắp lúc trước, thay vào đó là một khung cảnh tồi tàn bụi phủ.
Tôi che mũi miệng lại, bởi vì trước đó đã bị dính mê hương của đèn máu, cho nên trước khi đám bụi đó ụp vào người, tôi đến cả hít thở còn không dám, tôi cẩn thận đi về phía phòng ngủ của lão yêu bà.
Cạch…
Cạch…
Càng đi về phía gần phòng ngủ thì âm thanh trong phòng càng rõ ràng.
Đây rốt cuộc là tiếng động gì?
Bởi vì đang ở trong một ngôi nhà ma, cho nên trong đầu tôi xuất hiện những cảnh khủng khiếp, sau đó đợi tôi đi gần đến cửa thì tôi nhìn thấy hai ngọn nến trắng, ba nén hương, một cái bóng yêu kiều đang quỳ lạy.
Tôi tưởng đó là Ôn Như Ca, suýt nữa thì gọi lên thành tiếng.
Nhưng Ôn Như Ca đã thoát khỏi sự kiểm soát của nhà họ Từ, giờ mà bảo cô ta quỳ xuống hành lễ thì chắc chắn sẽ không có chuyện đó rồi?
Cô gái đó đang hành lễ dập đầu với tượng thần, những tiếng động “cạch, cạch” phát ra chính là do đầu cô ta đập xuống sàn. Có thể dập đầu để phát ra âm thanh đó thì đúng là rất thành khẩn…
Nhưng có liên quan gì tới tôi?
Về đêm, nơi đây còn xuất hiện con người thì mới quái lạ đấy!
Sự nghi ngờ nổi lên, tôi lại quật roi da về phía “cô gái” kia.
Cái quất xuống của roi da không hề làm cho cô ta hồn bay phách tán, mà chỉ làm cô ta ngã ra đất, đầu của cô ta rơi ra ngoài, lăn lông lốc đến ba mét.
Khi cái đầu của cô ta lăn dưới sàn thì tôi cũng nhìn rõ mặt cô ta, khuôn mặt vô cùng quen thuộc, nhưng càng lăn, máu càng chảy. Đợi đến khi chiếc đầu đó lăn vào một góc thì dừng lại, khuôn mặt đó cũng nhuốm đầy máu.
Tôi rốt cuộc đã nhìn thấy khuôn mặt này ở đâu?
Không đợi tôi hiểu rõ tình hình, chiếc đầu đó đột nhiên mở miệng cười ke ke quái gở, lại vừa cười vừa bay về phía tôi, tôi mau chóng thu lại dòng suy nghĩ của mình, dùng một roi lại một roi tiếp tục đánh xuống.
Con quỷ này thật lì đòn.
Một roi quật xuống, tôi có cảm giác mình đánh vào một vật thật sự, nhưng cũng chỉ đánh cho nó bay về một bên, tiếp đó thân mình đang nằm trên đất bò dậy, giơ hai tay ra trước chạy đến với tư thế như muốn bóp cổ tôi.
Tôi biết cô ta vô cùng lợi hại, liền ngay lập tức cắn đầu ngón tay bật máu, bôi máu lên cái roi da, lầm rầm niệm khai quang pháp khí của Mao Sơn, có được thêm chút pháp thuật trên chiếc roi, tôi như hổ mọc thêm cánh, nhẹ nhàng đánh vào đối phương, sau khi đánh trúng hai roi, chiếc đầu và cái thân mình đó sợ hãi hét lên rồi chạy ra khỏi phòng của lão yêu bà.
Tôi không muốn thấy thêm một con quỷ nào nữa, thế là tiện tay đóng cửa phòng lại, vẽ lên cửa một lá bùa trấn tà, làm cho ma quỷ không thể bước vào.
Sau đó, tôi định tìm công tắc định mở đèn.
Nhưng ngôi nhà này đã chẳng còn người ở, nên đã bị cắt điện từ lâu, thế là tôi đành bỏ ý định đó.
Dù gì thì bây giờ trong người tôi có một con ma, dùng đôi mắt của cô ta thì trong bóng tối cũng có thể nhìn rõ mọi vật.
Giống như có thần giao cách cảm, tôi đột nhiên cảm thấy có cái gì đó, tôi ngẩng đầu nhìn ban thờ thần vị, bên dưới có một chiếc chuông bị bao bọc một lớp mạng nhện và bụi phủ dầy.
Không, có khi đó là chiếc chuông chiêu hồn.
Lạ là sao nó lại để ở nơi dễ tìm đến thế?
Nhưng lúc sáng tôi có đến tìm mà không hề thấy trên bàn thờ thần này có vật ấy mà!
Vậy đây là thật, hay là giả?
Tôi không dám tùy tiện bước lên, thế là quyết định dùng chiếc roi đánh xuống từ xa.
Cái quật này chỉ là để thăm dò.
Âm Thao chưa từng nói cho tôi nghe, chiếc roi này dùng để làm gì, nhưng hắn đã để lại cho tôi làm pháp bảo hộ thân thì uy lực của nó có thể cũng tương đương như con dấu Diêm Vương trên tay tôi.
Nếu là hình ảnh do ma quỷ tạo nên thì một roi quất xuống, chắc có thể phá hỏng nó.
Nhưng sau một roi thì cũng không có gì thay đổi.
Chẳng lẽ những gì mắt tôi nhìn thấy là thật?
Hay do trước đó tôi đã làm phép trấn tà, dùng bùa chú phong ấn căn phòng, nên trong phòng không hề có con quỷ nào. Vậy nên những hình ảnh này là thật?
Tôi bước qua đó.
Nhưng tôi chưa qua đến nơi, mới bước được mấy bước thì khóe mắt tôi liếc thấy một tấm ảnh đặt trước đầu giường, tấm ảnh đó thu hút sự chú ý của tôi, cho nên tôi thay đổi ý định, bước về phía đó.
Tấm ảnh đó là ảnh của hai mẹ con Từ Dương, khuôn mặt của họ đến bây giờ cho dù có biến thành than có khi tôi vẫn nhận ra!
Càng huống hồ tấm ảnh này rất rõ ràng và không có gì khác cả.
Nhưng tấm ảnh này lại làm tôi hiểu ra tại sao tôi lại thấy con ma nữ vừa rồi quen mặt đến thế!
“Cô ta” và Từ Dương giống đến bảy tám phần!
Nhìn bức ảnh này, tôi lại càng hiểu ra, con ma nữ đó có thể chính là lão yêu bà hồi trẻ!
Thật không ngờ, lão yêu bà hồi trẻ có vẻ ngoài thanh tú như vậy.
Nhưng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế này?
Có con quỷ rảnh rỗi biến thành dáng vẻ của người nhà họ Từ?
Chẳng lẽ…
Hồn ma của lão yêu bà mười tháng trước vẫn chưa tan thành mây khói?
Không.
Không thể nào.
Lão yêu bà này rõ ràng là ám ảnh tâm lý xóa không hết của La Hy tôi! Con quỷ đó hiện hữu trong tâm trí tôi phải là con quỷ khó đối phó và có thể dùng một cái nháy mắt cướp mất chiếc roi trên tay tôi. Hình ảnh của gia đình ba người mà tôi gặp trước đó và con ma nữ quỳ sụp kia, mà so sánh với lão yêu bà thì chẳng qua chỉ là một con gà non tơ. Tuyệt đối không phải là cùng một con quỷ rồi.
Cho nên, rốt cuộc là có con quỷ nào rảnh rỗi, đóng giả là người nhà họ Từ?
Tôi đặt tấm ảnh phủ đầy bụi đó xuống, quay người đi tìm chuông chiêu hồn.
Khi tôi cầm chiếc chuông chiêu hồn lên…
Tinh tang!!
“Ư!” trong nháy mắt, tôi cảm giác đầu óc như bị một chấn động tương đối mạnh tác động lên, hoa mày chóng mặt, nháy mắt, cô cà lăm bị đẩy ra khỏi người tôi!
Đúng rồi.
Đây là chuông chiêu hồn.
Là pháp bảo đã được dày công luyện hóa.
Cô cà lăm là ma.
Cho nên chiếc chuông này lắc thành tiếng thì sẽ có tác động đến cô cà lăm, đẩy luôn cô ta ra khỏi cơ thể tôi!
Tôi ý thức được điều đó bèn đưa tay ra tóm lấy cô ta, nhưng đột nhiên, mặt đất chao đảo, chân tôi không đứng vững được, muốn tìm một nơi để dựa vào lại chẳng động được vào một vật gì.
Đây!
Là ảo giác?
Nhưng không phải tôi đã làm phép hay sao?
Trong phòng này, sao vẫn còn quỷ?
“KA KA KA…”
Tiếng cười gian tà đó phát ra từ dưới chân, tôi liền hiểu ra, hóa ra tôi đã trấn bùa bốn góc, nhưng dưới nền đất vẫn còn ẩn giấu một con quỷ có đạo hạnh cực cao siêu!
Giờ khi hiểu ra thì đã quá muộn, dưới chân tôi bỗng chới với, cứ thế ngã thẳng xuống!
Mà lúc rơi xuống lại không phải nền đất.
Tôi rơi xuống nước.
Những gì xảy ra với những gì tôi nghĩ đến đều không giống nhau, cho nên tôi không hề đề phòng, khi bị nước sộc thẳng vào mũi, làm mũi và phổi tôi cay xè, tôi mới hiểu ra…
Đây không phải là ảo giác!
Nước màu đỏ…
Đây là…
Hồ máu dưới mật thất?
Không tôi phải bước vào phòng ngủ của lão yêu bà ư? Tại sao lại là hồ máu trong mật thất phía dưới từ đường?
Chương 127: Biến Dị
Chiếc chuông đó, là thật?
Đúng.
Đúng là thật.
Vì nó đẩy cô cà lăm bắn ra!
May khi ấy tôi cũng nhanh tay, lúc chiếc chuông chuẩn bị bị thu lại thì tôi cầm ngay lấy nó.
Nhưng lúc tôi ngã xuống nước, hình ảnh về sự đau đớn khi ngã xuống nước lần trước lại hiện ra trong não tôi, trong hình ảnh đó, tôi dường như nhìn thấy Âm Thao bơi về phía tôi, còn hôn vào môi tôi…
Mà trên thực tế thì tôi bị nước hồ bẩn thỉu, tanh ngòm mùi máu sộc thẳng vào mũi!
E rằng đó là hình ảnh của ký ức lần trước bị rơi xuống hồ máu…
Linh hồn bị đẩy ra, ký ức vẫn còn lưu lại trong thân xác…
Chẳng trách lần đó tôi có thể sống sót, hóa ra là hắn đã tiếp cho tôi một hơi thở…
Hắn thật sự đã đến đây…
Nhưng lần này, hắn không hề ở đây!
Tôi cố gắng vùng vẫy, ước muốn sinh tồn của con người thật vô địch, tuy không biết bơi nhưng tôi cố gắng vùng vẫy thì cũng nổi lên mặt nước được!
Nhưng tôi còn chưa kịp hít một luồng không khí mới mẻ nào, thì lại có một thứ gì đó tóm chặt lấy chân tôi, kéo thẳng tôi xuống bên dưới.
Tôi lại bị nhấn chìm xuống hồ máu.
Ma da?
Tôi cố gắng hết sức mở mắt, chỉ thấy kẻ đang nắm chân mình kéo xuống là lão cương thi!
Sao lại là lão?
Tôi nhớ là nước khắc cương thi.
Cương thi tuy không dùng mũi để thở, nhưng mũi chính là công tắc cho những hành động của chúng, nếu không có không khí, chúng sẽ mãi ngủ trong nước, không thể hành động. Đây cũng là lý do vì sao Ôn Như Ca lại phải tạo ra hồ nước để trấn áp lão cương thi!
Nhưng lão cương thi đang ở dưới nước…
Và đôi mắt lão đang mở to!
Đôi mắt đỏ ngầu, vô cùng hung hãn!
Khóe miệng lão ta đang cười lệch một bên, hóa ra điệu cười quái gở lúc trước là của lão!
Sao lão ta lại có ý thức?
Tôi cố gắng vùng vẫy, dùng roi da quật xuống, nhưng vì lực cản của nước, nên tôi không thể đánh vào người lão ta.
Lão ta cười và tóm chặt một bên chân còn lại của tôi…
Chẳng lẽ lão ta muốn xé tôi thành hai mảnh??
Đúng lúc này, nước bỗng nhiên rút nhanh xuống, đầu của tôi lộ lên trên mặt nước.
“Khụ… Khụ… Khụ…” Tôi ho liên hồi, còn chưa hoàn hồn thì thấy một loạt lá bùa vàng đang bay về phía tôi.
Bùa nổ!
Trời ạ!
Bao nhiêu là bùa nổ như vậy!
Muốn lấy mạng tôi hay sao?!
Tôi ngay lập tức tỉnh táo, mau chóng dùng roi da, cuốn nhanh vào cái cột gần tôi để định kéo mình lên, mà tôi lại chậm một bước, những lá bùa đó đã nổ về phía tôi, làm tôi bắn ra ngoài hồ máu!
Vừa thấy người ném lá bùa đó là Ôn Như Ca, cả người tôi điên lên: “Cô không nhìn rõ rồi mới ném bùa được hay sao?”
Ôn Như Ca vẫn miệt mài ném bùa xuống hồ máu.
Những tấm bùa đó đều là tôi dày công cả ngày để viết nên!
Cái cô này, chẳng nhìn xem những lá bùa đó dùng để làm gì, cứ thế nhắm mắt nhắm mũi ném xuống hồ, chẳng khác nào đang lãng phí của giời?
“Sao cô vẫn còn ở đây? Chẳng phải đã đuổi cô đi rồi hay sao? Còn cố quay lại làm gì?!” Ôn Như Ca rảnh rang nhìn tôi một cái.
Tôi lạnh lùng nói: “Chẳng phải vì cô đâu.”
“Vậy là vì cái gì?”
“Vì dân chúng dưới chân núi!”
“Phì! Cô là cái thá gì?”
Nếu là bình thường, tôi chắc sẽ thấy oan ức hoặc đấu khẩu lại, nhưng tình hình trước mắt chẳng cho tôi thời gian mà để ý đến chuyện đó, nước trong hồ lại bị bắn ra ngoài để lộ đáy, lão cương thi gầm lên một tiếng, rồi nhảy phốc lên bờ!
Khi lão nhảy lên bờ, hai mắt vằn gân đỏ máu, trừng trừng nhìn chằm chặp vào chúng tôi, như con mãnh thú nhìn mồi, dường như sắp ăn thịt chúng tôi đến nơi!
“Cẩn thận, lão ta đã nhét đống quỷ hồn dưới hồ vào người, cương thi thì có phách không hồn, bây giờ có những oan hồn kia nên lão ta đã nhập những người đó vào ba phần hồn của lão rồi, lão già này đã lợi hại hơn trước rất nhiều!”
Tôi khựng lại.
Nhập lũ oan hồn đó vào ba phần hồn của mình?
Thật sự có kiểu đó nữa sao?
Còn có thể thu thập đám quỷ hồn đó để bổ sung cho ba phần hồn, vậy bây giờ lão cương thi là cái thứ gì?
“Lão ta bây giờ được coi là thứ gì?” Tôi hỏi lớn.
“Là thứ vô cùng ghê rợn! Cầm lấy!” Ôn Như Ca nhét một thứ vào tay tôi, tôi cúi đầu xuống nhìn, là túi đựng bùa mà hôm nay tôi làm.
Cô ta lại trả lại cho tôi?
“Có thể giúp thì giúp một tay đi, tôi cũng chẳng muốn chết!” Ôn Như Ca nói.
Cô ta đương nhiên không chết rồi.
Nhưng nếu bị lão cương thi tóm được rồi xé thành từng mảnh thì chẳng phải sống không bằng chết?
Tôi chỉ biết thở dài, dùng đầu gối cũng biết, nếu như theo tính cách của Ôn Như Ca, cô ta chắc chắn không để lại lá bùa nào hữu dụng cho tôi, mà sẽ tự mình giữ lấy dùng riêng.
Tôi mở túi bùa ra xem, quả như dự đoán.
Nhưng bây giờ cũng chẳng có mà lựa chọn.
“Cô cà lăm!” Tôi hét một tiếng, cô cà lăm từ trong góc bay đến, giờ trông cô ta rất thảm thương, cơ thể trong suốt bị nhuốm hơn nửa màu đỏ của máu, nhìn ướt nhẹp lại yếu ớt. Cô ta hơi do dự, nhưng cuối cùng vẫn lựa chọn nhập vào người tôi.
Cô ta vừa nhập vào, tôi liền cảm thấy một luồng gió lạnh buốt và oán khí nặng nề!
Sao lại có thể?
Cô cà lăm những ngày tháng qua đều rất bình thường, làm gì có oán khí?
Nhưng vì tình hình khẩn cấp, tôi cũng không suy nghĩ nhiều, cầm vài lá bùa, khi lá bùa được tung ra ngoài, tôi ngạc nhiên tột độ!
Đây là năng lượng của cô cà lăm?
Lúc nào lại trở nên mạnh mẽ đến nhường ấy?!
Máu?
Chẳng lẽ cô cà lăm đã hút oán khí của đám oan hồn trong hồ máu?!
Việc này có vẻ không ổn lắm rồi!
Nhưng lúc này tôi còn lựa chọn nào khác không?
Không!
Tôi chỉ có thể sử dụng năng lượng không tốt này, để khởi động bùa, cố gắng bảo vệ Ôn Như Ca, tránh để cô ta bị lão cương thi giết chết!
Nhưng lão cương thi da thịt dày, tất cả các loại bùa ném vào lão đều không thể làm thương tổn đến lão! Nhiều nhất chỉ làm cho quần áo mục nát của lão bị đánh tan tác.
Đây chính là những gì làm tôi đau đầu nhất!
Anh Mạc từng nói, nếu đạo hạnh của tôi cao thì có thể làm tổn thương đến cương thi; nhưng nếu như đạo hạnh thấp, thì pháp thuật của tôi chỉ như gãi ngứa, tốt nhất nên chạy trốn.
Bây giờ tôi đương nhiên là trường hợp thứ hai đó.
Tôi không biết làm thế nào bèn nói với Ôn Như Ca: “Đừng đánh nữa, không có lá bùa nào có thể làm tổn hại đến lão ta, bây giờ biết làm thế nào?”
Ôn Như Ca tức giận mắng tôi xối xả: “Đều tại cô! Cô vẽ toàn cái thứ gì thế này? Tôi nghe cô nói, là bái sư Mao Sơn để học pháp thuật, còn tưởng cô lợi hại lắm, giờ xem ra chẳng qua chỉ là… cô đang cầm cái gì trong tay?!”
“Cô nói cái này à?” Tôi nâng chiếc chuông chiêu hồn lên, hơi đắc ý.
Ôn Như Ca hỏi: “Cô tìm thấy ở đâu đấy?”
“Trong nước.”
“Sao có thể thế…?” Ôn Như Ca khựng lại, lúc này lão cương thi nhảy tới, cô ta liền hét lên “đưa đây”, rồi không hề khách sáo cướp lấy chiếc chuông trên tay tôi, tôi còn chưa kịp để cô cà lăm thoát ra khỏi người, Ôn Như Ca đã dùng hết sức lắc cái chuông!
Tinh tang!
Ùng!!!
Giống như tiếng sấm nổ bên tai vậy, não tôi và trái tim trong lồng ngực bị giật lên một cái!
Nỗi đau đớn này còn kinh khủng hơn lần trước rất nhiều!
Bởi vì…
Khi chuông chiêu hồn kêu lên, cô cà lăm không hề thoát ra khỏi người tôi, ngược lại còn tóm chặt vào thân xác da thịt của tôi hơn!
Cô ta càng bấu chặt, tôi càng đau đớn!
Chương 128: Mâu Thuẫn Nội Bộ
Cô cà lăm thay đổi rồi!
Cô ta chắc chắn đã thay đổi rồi!
Nhưng bây giờ không phải lúc nói về điều này.
Tôi ôm đầu, cố gượng nói với Ôn Như Ca: “Đừng lắc nữa!”
“Cô sao thế?” Ôn Như Ca không hiểu nhìn tôi.
Tuy đã dừng lại, nhưng nỗi đau khổ của tôi vẫn chưa dứt, cô cà lăm vùng vẫy trong người tôi, cô ta nỗ lực không ngừng giằng co với linh hồn của tôi, cố gắng hút lấy linh hồn tôi.
Cô ta muốn cướp lấy thân xác tôi!
“Thật là phiền phức! Đã bảo cô cút xa được bao xa thì cút đi, lại còn cố mà quay lại lúc này, chẳng giúp được gì thì chớ, còn thêm rắc rối!” Ôn Như Ca cũng không quan tâm đến lão cương thi nữa, thi pháp phong ấn chiếc chuông, lôi tôi dậy, đỡ lấy tôi rồi cắm cổ chạy.
Tôi hơi bất ngờ, theo kiểu của cô ta thì nên là sống chết mặc bay, rồi lấy hết sức lực có thể để lắc chuông chứ? Bây giờ cô ta lại đỡ tôi cùng chạy?
Cứu tôi?
Đùa gì vậy?
Cô ta thực sự đang cứu tôi?
Tôi ngơ ra không dám tin điều này là thật!
Nhưng cô ta thực sự đang cứu tôi!
Chẳng lẽ, ngay từ lúc cướp bùa đi, là cố ý đuổi tôi đi, không muốn tôi bỏ mạng ở đây? Cô ta biến thành người tốt từ khi nào vậy?
Tuy chưa hoàn toàn tin vào sự thay đổi của Ôn Như Ca, nhưng cô ta thật sự đang cứu tôi.
Cô ta kéo tôi ra khỏi mật thất, nhanh chóng xoay lại cơ quan bí mật của cửa, khi lão cương thi chạy đến nơi thì lão đã bị ngăn lại bên trong.
Cửa lớn vừa đóng, tôi liền nghe thấy tiếng lão cương thi đâm rầm rầm vào cánh cửa, tiếp đó là tiếng móng tay sắc nhọn của lão cào rào rạo, chứng tỏ lão ta không thể thoát ra khỏi cánh cửa này.
Tiếp đến, Ôn Như Ca kéo tôi đến một cột nhà, lôi ra một chiếc bình không biết là gì, vẩy thẳng vào người tôi.
Tôi vội vàng nắm lấy tay cô ta.
“Đây là thi du, bôi một chút, trong ba ngày, lão cương thi sẽ coi cô là người chết, sẽ không làm hại cô.” Nói xong, Ôn Như Ca cưỡng chế bôi chỗ dầu đó lên người tôi.
Đợi cô ta bôi xong, tôi hỏi cô ta: “Vậy cô thì sao?”
“Cô không cần quan tâm.”
“…”
Cái người này chẳng bao giờ được một câu tử tế!
Sau khi bôi xong, tôi lấy ra một lá bùa dẫn lửa, điểm sáng những chiếc đèn dầu.
Đây là mật thất dưới lòng đất, mười hai cỗ quan tài vẫn xếp ngay ngắn như lúc đầu, tôi nghĩ ra một ý tưởng, nói với Ôn Như Ca: “Chẳng phải cô học pháp thuật của lão yêu bà hay sao? Chi bằng, cô thi triển pháp thuật làm cho những thi thể này đứng dậy, để họ giúp chúng ta một tay.”
“Không có.” Sắc mặt Ôn Như Ca khó chịu.
Tôi khựng lại: “Là ý gì?”
“Chính là không có.”
“Cô chưa học thuật khống chế xác của lão yêu bà?” Tôi cảm thấy thật sự rối rắm, dùng đầu gối cũng biết, thuật điều khiển xác chính là tinh túy của lão yêu bà, Ôn Như Ca lại không lén học cái thứ này? Vậy chẳng phải là công cốc hay sao?
Ôn Như Ca lườm nguýt tôi, nói: “Dưới mật thất này không có cái xác nào!”
“Sao lại thế?” Tôi vội vàng đứng lên, mở nắp một quan tài ra xem, trong đó trống rỗng thật!
Sao vậy nhỉ?
Những nữ thi đó đi đâu rồi?
Ôn Như Ca chán nản nói: “Cô tưởng trong suốt mười tháng qua tôi làm những gì? Chẳng lẽ chỉ phong ấn lão cương thi dưới mật thất, sau đó ngồi nhìn lão? Có rảnh không!”
Tôi hỏi: “Thế cô làm những gì?”
Ôn Như Ca nói: “Tôi đã từng đồng ý với các cô ấy, đợi tôi trả thù xong, sau khi để hai mẹ con nhà họ Từ không thể tồn tại, tôi sẽ đưa họ về nhà. Mười tháng vừa qua, tôi đã làm thuật cản thi để đưa họ về nhà. Hôm qua chính là người cuối cùng, ai biết lúc quay về, chẳng ngờ lại động phải sao chổi xui xẻo là cô chứ!”
Tôi khựng lại: “Tôi làm sao mà thành sao chổi hả?”
Ôn Như Ca nói: “Cô mà không phải sao chối xui xẻo, sao lần nào gặp cô cũng không có việc gì tốt xảy ra cả?”
Tôi nói: “Cô gặp tôi, không phải là việc tốt? Không có tôi, cô có thể thuận lợi báo thù à?”
Ôn Như Ca cười lạnh lùng: “Không có cô thì tôi chính là phu nhân Âm Quân rồi!”
WHAT?
Đùa??
Thế rốt cuộc ai là người đẩy tôi lên giường Âm Thao? Giờ thì lại thành ra tôi chiếm vị trí của cô ta? Khi mới bắt đầu, rõ ràng là Diêm Quân đã nhìn trúng cô ta cho Âm Thao, nhưng ai bảo cô ta không phải trinh nữ, cho nên mất đi cơ hội đó. Giờ lại trách tôi cướp Âm Thao, vậy là cái lý gì?
Ôn Như Ca không nói câu này, tôi còn không biết, hóa ra cô ta sớm đã có ý với Âm Thao!
Cái người này, thứ không thể đạt được, thì lại nói người ta cướp đi mất?
Hơn nữa, Âm Thao nói với tôi, mười một cô gái đã chết kia đa phần đều chết vì tai nạn, không thì là do chọc tức Từ Dương nên bị anh ta giết.
Nhưng tôi nghĩ chẳng đơn giản thế, e là những tai nạn đó đều do có người làm.
Khi bị bán đến nhà họ Từ thì Ôn Như Ca đã là dâu con duy nhất trong nhà, lão yêu bà cũng coi cô ta như con cái trong nhà, mà cô ta với Từ Dương đúng là vợ chồng thật sự. Do còn nhỏ nên vẫn còn mơ hồ đối với tình yêu, cho nên e là những “cô vợ nuôi từ bé” kia đều bị Ôn Như Ca hãm hại vì ghen ghét đố kỵ.
Cũng có nghĩa là, cô ta đã xem Từ Dương như người đàn ông của cô ta, ăn bát mình còn nhìn vào bát người khác, thòm thèm cả với Âm Thao nữa à!
Thật tham lam!
Tôi vốn muốn so đo tính toán với cô ta, nhưng lại nghĩ Ôn Như Ca cũng khổ sở cả đời, từ nhỏ đã điên điên khùng khùng, chẳng có cơ hội mà đi học, càng phải sống trong một gia đình xấu xa, thì bảo sao cô ta không có một quan niệm đúng đắn?
Thế là tôi không tranh cãi với cô ta nữa.
Tôi chán nản thở dài, nói: “Cô đưa họ về đến nhà hết rồi, vậy thì bây giờ chúng ta phải làm sao? Chạy trốn? Có tác dụng không?”
“Chạy trốn không tác dụng gì đâu, cho dù cô đi đâu, lão ta cũng có thể tìm thấy cô.”
Lão ta còn thính hơn chó!
Tôi chắc chắn lão cương thi sẽ theo tôi đến chân trời góc bể, cho nên cũng chẳng muốn thoát đi đâu, mà quan trọng bây giờ là tìm cách đối đầu với lão.
Dùng roi đánh quỷ, thêm sức mạnh của cô cà lăm, có đủ để đánh nhau với lão cương thi?
Hoặc là bỏ mạng, cũng được.
Nghĩ đến đây, tôi đưa tay sờ vào dây roi.
Lúc này, Ôn Như Ca nắm lấy tay tôi, hỏi: “Cô bôi cái gì lên đây vậy?”
Cái gì?
Tôi nhìn theo ánh mắt của cô ta, phát hiện cô ta đang chỉ vào chiếc roi.
Bôi cái gì lên chiếc roi này?
“Máu của tôi.” Tôi nói.
Ôn Như Ca cười: “Đây là pháp khí mà Âm Quân đưa cho cô, đúng không?”
“Đúng.” Tôi chưa hiểu hỏi lại: “Sao thế?”
Ôn Như Ca nói: “Cô bôi máu của cô lên làm gì?”
Tôi nói: “Thường pháp khí muốn tăng thêm sức mạnh đều phải làm thế chẳng phải à?”
Ôn Như Ca nguýt tôi một cái: “Cô bị ngốc à? Đây là vũ khí của âm gian, đó là tính âm. Cô là người sống, người sống tính dương, cô bôi máu mình lên đó chẳng phải là khắc chế nó sao? Chẳng trách mà một pháp bảo lợi hại vào tay cô lại trở thành phế phẩ
Chương 129: Huyết Phù Trận
Tôi méo cả mặt: “Tôi không nghĩ đến cái này.”
Ôn Như Ca hứ một tiếng, sau khi thi pháp loại bỏ chỗ máu trên chiếc roi, lại đưa trả chiếc roi đó cho tôi.
Tôi hỏi: “Vậy chiếc roi này nên dùng thế nào?”
Ôn Như Ca nói: “Hỏi Âm Quân nhà cô chứ. Pháp khí của âm gian, tôi một người phàm trần thì làm sao biết mà sử dụng?”
Tôi: “…”
Cô ta đứng dậy, bắt đầu đẩy một cỗ quan tài.
Cô ta đẩy một lúc, nhưng không thể đẩy được, thế là cô ta bực tức, dùng bàn tay cương thi đánh mạnh xuống, cỗ quan tài đó bị đẩy văng sang một bên.
Tôi vốn muốn giúp cô ta, nhưng xem cái dáng vẻ không cần người giúp đỡ của cô ta, thế là tôi cũng chẳng qua giúp nữa.
Cô ta giống như quả bom sắp nổ, tất cả các cỗ quan tài bị cô ta ném văng xa, lúc này tôi mới nhìn thấy bên dưới khắc một tấm bùa cực đại!
Cái bùa đó được khắc nổi trên nền xi măng, xem ra so với việc dùng cách vẽ sẽ chắc chắn hơn rất nhiều, đây chính là thủ đoạn mà lão yêu bà dùng để trấn áp các nữ thi.
Lão bà này thật sự làm việc gì cũng cẩn thận, đèn trấn hồn thất tinh trên đường, khắc bùa chú dưới đất, thật là kiên cố, chẳng trách nữ thi ngoan ngoãn nghe lời bà ta như thế.
Sau khi tấm bùa xi măng nổi lên, Ôn Như Ca cắt một đường lên tay mình, cho máu nhỏ lên phần lõm xuống, hóa ra phần lõm xuống có tác dụng đó! Dùng để cho máu vào đó!
Tôi nhìn vậy mà thấy đau thay. Tấm bùa xi măng này lớn như thế, thì chắc chắn phải dùng nhiều máu lắm mới đủ?
Nhưng trông Ôn Như Ca chẳng có vẻ gì là nề hà, cô ta vừa rỏ máu chảy vào đó, vừa nói với tôi: “Đây là trấn thi phù lão yêu bà để lại, uy lực vô biên. Tôi sẽ dùng máu của tôi để làm vật tế, khởi động trấn thi phù, chỉ cần lão cương thi bước vào giữa trận pháp này, lão ta sẽ không ra được nữa! Cô tìm cách, lừa lão ta vào đây là được.”
Tôi hỏi: “Tôi làm mồi nhử?”
Ôn Như Ca: “Ừ.”
“Được!”
Lời vừa dứt, cửa mật thất kêu “rầm” một tiếng lớn, một bàn tay khô đét thò ra từ lỗ hổng của cửa đá!
Chẳng bao lâu nữa, lão cương thi cũng chui ra thôi!
Tôi mau chóng đi tới gần bên Ôn Như Ca, định bụng cắt tay rỏ máu ra để giúp thêm cho cô ta, làm cho tấm bùa mau chóng hoàn thành, nhưng không ngờ Ôn Như Ca đẩy tôi ra xa: “Cô vừa sinh xong, máu còn không đủ, không có tác dụng gì! Cô đi tìm cách kéo dài thời gian với lão cương thi, trước khi tôi hoàn thành huyết trận này, đừng để lão ta làm phiền đến tôi.”
Tôi gật đầu, đi ra khỏi để tìm cách bảo vệ trận pháp.
Việc này còn căng thẳng hơn nhiều lúc đánh nhau với lão cương thi.
Lúc đánh nhau với lão, chẳng cần suy nghĩ nhiều, ý thức muốn được sống mãnh liệt trên hết, có thể sẽ giúp chúng ta rất nhiều, đánh thì đánh, chạy trốn thì chạy trốn luôn cũng được, chẳng phải nghĩ ngợi nhiều làm gì. Mà bây giờ, phải động não xem làm cách nào thì lại làm tôi không khỏi cảm thấy căng thẳng.
Rầm!
Cửa đá càng lúc càng bị phá rộng ra hơn, mà tiếng đập càng lúc càng to!
Khi cánh cửa đá đó to bằng lỗ chó chui, lão cương thi chui ra từ trong lỗ đó.
Còn nhanh hơn trong tưởng tượng!
Tôi còn tưởng, lão cương thi không có não, thì không thể suy xét điều gì, nếu như bình thường thì ít nhất cũng phải phá to tầm bằng thân người rồi bước ra. Nhưng không ngờ, lão ta đập ra một lỗ chó nhỏ như vậy và đang chui ra!
Xem ra những oan hồn mà lão thu thập kia không phải là không có ích, lão cương thi ít ra có thể sử dụng để suy nghĩ, chắc chắn những ảo giác trước đó của tôi là do lão tạo nên, những hình ảnh đó chính là những khát vọng mà lão ta chôn giấu trong lòng.
Tôi quay đầu nhìn Ôn Như Ca một cái.
Máu mới được một nửa phù trận mà thôi, sắc mặt của Ôn Như Ca do mất máu đã bắt đầu trắng bệch rồi.
Tôi hỏi cô ta: “Cô rốt cuộc có cầm cự được không?”
Ôn Như Ca vẫn nhìn chăm chăm huyết phù dưới chân: “Dù sao thì tôi cũng chẳng chết được!”
Thôi được rồi.
Tôi cũng chỉ có thể tin cô ta.
Duyên phận của tôi và cô ta thật kỳ diệu, rõ ràng biết người này không đáng tin, nhưng lần nào tôi cũng lựa chọn tin tưởng cô ta!
Lão cương thi chui hẳn ra nhìn thấy chúng tôi, đôi mắt lão đỏ ngầu nhảy về phía chúng tôi đang đứng.
Tôi dùng roi da đánh vào người lão.
Vẫn chẳng ăn nhằm gì, chỉ đánh rách được quần áo trên người lão.
Ôn Như Ca thấy ngứa mắt tôi bèn hét lên: “Để con quỷ theo cô nhập vào người, dùng âm khí của nó để khởi động cho minh khí trên tay cô, thì mới có thể phát huy được công dụng.
Tôi vốn muốn nói, cô cà lăm hơi không ổn, nếu sử dụng sức mạnh của cô ta, e rằng sẽ gây chuyện, nhưng lão cương thi thì không cho tôi cơ hội đó, mà đã đang đập tay về phía chúng tôi, tôi không nghĩ nhiều nữa, bấm huyệt đạo của mình niệm thần chú, cố gắng bảo vệ linh hồn của mình không bị cô cà lăm hút mất, rồi mới gọi cô ta ra.
Cô ta xuất hiện, những oán niệm điên cuồng mãnh liệt lại làm loạn trong đầu tôi, cho dù là tôi niệm chú cũng không chắc mình có thể gắng gượng được lâu.
Tôi dường như nhìn thấy cô cà lăm biến thành oán quỷ, tóc dài bay bay, mặt trắng bệch như tuyết, đôi mắt đỏ ngầu, cô ta không tóm được tôi, liền mở miệng, nói cực kỳ lưu loát, đó là âm thanh của tên đàn ông biến thái trước đây…
“La Hy, cô lợi dụng tôi làm bao việc độc ác, cô sẽ chết không nhắm mắt!”
Á, cuối cùng cũng nói những gì nghĩ trong lòng ra rồi!
Tôi cố gắng gượng không bị oan hồn nuốt mất linh thể của mình, hét lớn: “Được! Cho tôi mượn sức mạnh của cô, việc hoàn thành xong, tôi sẽ cho cô thể xác này, mạng tôi cũng cho cô!”
Lúc này, cho dù là đúng hay sai! Chỉ có thành công và thất bại!
“Được! Sức mạnh của tôi, cô có giỏi thì đến lấy!” Cô cà lăm hét lớn, lại nhập vào người tôi.
Ý thức oán niệm đang chiếm hữu lấy não tôi, tôi cố gắng tìm cách đứng vững trong những ý niệm đó, nhưng ý chí của tôi thực sự không đủ để đấu tranh với oán quỷ.
Khi tôi sắp mất đi bản thân mình, tôi đột nhiên nhớ ra một giấc mơ.
Đó là thời khắc tôi muốn quay trở về nhất, đó là thời điểm ngọt ngào nhất, đẹp nhất của tôi…
Trong mơ có nhiều người mà tôi chưa từng gặp.
Âm Thao trong mơ của tôi hóa thành một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, mặc một bộ đồng phục cấp ba, là một học sinh nổi trội trong trường, là hội trưởng hội học sinh. Tướng mạo trẻ trung làm cho hắn trở nên hiền lành hơn rất nhiều, không giống với một Âm Thao lạnh lùng sắt đá mà tôi thường thấy.
Trong mơ, hắn nói với tôi: “Tận hưởng thời khắc tươi đẹp này đi.”
Thời khắc vui vẻ cần trân trọng, người thân bên cạnh cũng phải biết trân trọng!
Cô cà lăm!
Con gái!
Đột nhiên, tôi trở nên kiên định hơn, tôi cố gắng đứng dậy trong những oán niệm đó, cô cà lăm bấy giờ không thể nắm được ý thức của tôi nữa và tôi cũng cướp đi sức mạnh của cô ta!
Khi tôi mở mắt ra, lão cương thi đã đứng sát trước mặt tôi.
Lão ta đang giơ tay, đập xuống người tôi.
Trong lớp áo rách, lộ ra đường khâu năm xưa của lão yêu bà để lại trên cơ thể lão ta, tôi đột nhiên nảy ra ý tưởng. Lão toàn thân cương thi cứng đờ, kiên cố không làm gì được lão, nhưng đường khâu trên người lão thì chưa chắc!
Lão ta rõ ràng đã bị Âm Thao cắt bay đầu và tay.
Nếu đánh vào chỗ chỉ khâu kia, lão ta có lợi hại, cũng sẽ ngoan ngoãn nằm xuống!
Lần này, tôi đã chủ động hơn, tôi nắm roi da quất vào mối khâu trên người lão ta.
Pặc!
Chương 130: Trận Chiến Ác Liệt
Mối khâu bị đứt!
Cánh tay của lão cương thi bay ra ngoài!
Còn suýt bay vào mặt Ôn Như Ca.
Cô ta khựng lại, ngẩng đầu nhìn tôi, người từ trước đến nay vẫn vênh váo tự đắc như cô ta bỗng không tiếc lời khen cho tôi: “Ồ, được đấy! Lại có thể đánh gãy được tay của cương thi!”
Tôi nói: “May mắn thôi.”
Nếu chỉ dựa vào đạo hạnh của tôi thì không thể đơn giản mà dùng cây roi này làm đứt phăng cánh tay của lão cương thi được.
Tiếp đó, tôi quất tiếp roi thứ hai đứt đầu lão cương thi!
Tôi nghĩ, lần này chắc chắn lão ta sẽ ngoan ngoãn ngã xuống rồi chứ?
Nhưng cơ thể lão cương thi vẫn dựng đứng ở đó.
Mà phần tay trái và phần đầu lăn lông lốc dưới đất lại bay lên.
Tôi khổ não.
Ôn Như Ca biến sắc, mắng tôi xối xả: “La Hy, kẻ ngốc kia! Vốn dĩ chỉ có một kẻ địch, giờ thì hay rồi có đến tận ba?”
“Cũng làm gì đến ba, cái thân kia không còn…” Tôi còn chưa nói hết, trên thân mọc lên một cái đầu trong suốt.
Nhìn bộ mặt đó tôi thấy không quen, là một người đàn ông tầm ba mươi tuổi, có lẽ là một trong những oan hồn dưới hồ máu kia.
Lão cương thi cũng mọc thêm hai cánh tay khác nữa.
Vừa nãy là một cái xác cương thi không đầu, không tay, thì giờ vui rồi, lão ta lại mọc thêm đầu và tay ra.
Cái đầu của lão giờ thêm thân hình một oan hồn nam.
Cũng may là lão mọc ra những phần của đàn ông, không thì tôi lại tưởng lão có chung sở thích nửa nạc nửa mỡ như con trai lão trước đây…
Bàn tay của cương thi lúc này lại hiện ra một oan hồn nữ, chỉ là cảm giác cô ta gắn theo cánh tay của lão cương thi thì trông cũng không đến nỗi kinh khủng lắm.
Nhìn thấy cảnh tượng đó, Ôn Như Ca tái mặt!
“Má nó! Cô còn để lão ta biến ra thêm mấy người, thì bà đây không chơi tiếp nữa!” Ôn Như Ca nói!
Tôi thoáng liếc thấy huyết trận đã hoàn thành quá nửa, kéo dài khoảng mười phút có lẽ sẽ hoàn thành, thế là tôi xấu hổ khẽ ho mấy tiếng, nói: “Được được, tôi kiềm chế chút.”
Cô ta lúc này mới bỏ qua ý niệm đào tẩu một mình, nguýt tôi một cái, tiếp tục công việc.
Lão cương thi hận nhất là Ôn Như Ca, chứ không phải là tôi, cho nên ba người đó nhằm vào hướng Ôn Như Ca đang đứng mà nhảy tới, đều muốn lấy mạng của cô ta.
Tôi đứng chắn trước mặt chúng, quất roi xuống đuổi, nhưng giờ chúng nhanh hơn gió, khi chiếc roi quất xuống thì chúng đã ẩn mình lại, tôi chỉ quật được vào không khí, rồi chúng lại hiện ra cười khiêu khích. Lão cương thi thì chậm như rùa, cũng chẳng thèm tránh đi, tôi quất xuống người lão ta, nhiều nhất cũng chỉ làm lão ta lùi hai bước.
Tôi không thể đẩy lùi được hai con quỷ kia!
Chúng vượt qua tôi, tóm lấy Ôn Như Ca, cái đầu cương thi kia chẳng nghĩ gì nhiều, cứ thế tóm lấy cô ta mà cắn!
Ma nữ cũng học theo cái đầu đó, cắn một miếng vào Ôn Như Ca.
Nếu như người bình thường, khi bị Cương Thi cắn, chắc chắn độc tố phát tác nhanh rồi chết, nhưng Ôn Như Ca là thể xác không bao giờ chết, cũng không sợ biến thành cương thi, nhưng lần bị cắn này đã làm phát tác thi độc, khuôn mặt trắng bệch lúc trước đã trở nên đen sì, cô ta tức giận hét lên: “La Hy!”
Tôi xấu hổ chỉ biết cười trừ, vốn dĩ định đánh một roi qua, nhưng lại nghĩ, giờ hai con quỷ kia đang bám lấy Ôn Như Ca, nếu dùng roi, thì sẽ đánh vào người Ôn Như Ca, cho nên không thể dùng roi được, chỉ đành làm phép khống chế quỷ với chúng.
May mà hai con quỷ này cũng không ghê gớm lắm, tôi làm phép mấy lần thì đã làm chúng buông ra.
Hai con quỷ này bị đánh bật ra, Ôn Như Ca tức giận lườm tôi, lúc này huyết trận đã hoàn thành được chín mươi phần trăm, tôi thấy trận pháp đã sắp hoàn thành, giờ phải tìm cách để dẫn dụ lão cương thi vào trận pháp. Lão ta đã phân thành ba phần, phần nào cũng oán khí ngút trời, cho nên không thể thả một phần nào thoát.
Nhưng bây giờ vẫn phải giúp Ôn Như Ca ngăn chặn trước sự tấn công của chúng!
Hai con quỷ bị đánh bật ra lúc trước, giờ lại xoay người một cái biến thành hai mẹ con Từ Dương, cười hì hì xông vào tôi, thần thái cũng giống lão yêu bà và Từ Dương đến bảy tám phần, nếu mà tôi không tự mắt chứng kiến lão yêu bà và Từ Dương đã tan thành bụi khói, thì chắc chắn cũng bị qua mặt.
Chúng không liên quan gì đến lão yêu bà và Từ Dương, nhưng lại biến thành hai người đó, có thể thấy hình dáng của chúng như thế nào, cũng bị lão cương thi tác động lên.
Chiếc roi da này có tác dụng với ma quỷ.
Nhưng phải nhanh tay hơn!
Tôi phải nhanh tay hơn lũ ma quỷ thì mới có thể đánh trúng được!
Vậy trước tiên, cần quan sát hành động của chúng…
Tôi cố gắng phân biệt bên nào là phần đầu bên nào phần cánh tay của lão cương thi, lũ quỷ thoắt ẩn thoắt hiện, nhưng ít ra oan hồn của chúng không phải là thực thể, nhưng những phần kia thì lại là thực thể, cho dù chúng có thoắt ẩn thoắt hiện, thì tôi vẫn xác định được phạm vi chúng xuất hiện!
Cuối cùng, tôi cũng tìm được cơ hội!
Một roi quất xuống, tôi đánh trúng con quỷ nam, trong nháy mắt, nó đã tiêu tan hồn phách!
Vừa thấy con quỷ nam biến thành bụi khói, con quỷ nữ biến thành lão yêu bà kia thất kinh quay đầu chạy trốn.
Ôn Như Ca ngạc nhiên nói: “Thật không ngờ, cô cũng ghê gớm phết đấy?”
Chẳng lẽ cô ta nghĩ tôi không giết quỷ hay sao?
Tôi đắc ý cười, vừa muốn đấu khẩu với cô ta, thì nghe Ôn Như Ca nói: “Huyết trận đã thành, cô tìm cách dẫn chúng vào đi, một đứa cũng không để thoát!”
Xong rồi?
Tôi ngạc nhiên quay đầu lại nhìn, quả nhiên thấy phù trận dưới chân cô ta đã thành hình, mà mặt Ôn Như Ca bây giờ đã trắng bệch đến đỉnh điểm, nếu không phải do cô ta không thể chết, chắc chắn đã ngã ra đất từ lâu rồi.
Tôi nhìn cô ta bây giờ máu không còn một giọt, e rằng chỉ còn một hơi cuối cùng để giữ trận pháp, thế là tôi cố gắng hết sức đuổi theo con ma nữ, chạy qua cái đầu của lão cương thi, tôi tranh thủ đá một cái.
Vốn dĩ tôi muốn tranh thủ đá nó vào trong trận pháp kia, nhưng không ngờ, chiếc đầu đó còn nhanh hơn tôi, há miệng tạp ngay vào bàn chân tôi!
“Á!” Tôi hét lên đau đớn!
Ôn Như Ca ngay lập tức vồ đến, ấn chặt đầu lão cương thi, dùng tay thi triển pháp thuật, điểm vào giữa trán cương thi, lúc này chiếc đầu đó mới nhắm hai mắt lại, cũng không động đậy gì nữa.
Cô ta ngẩng đầu lên, ánh mắt lóe sáng, muốn nói mà lại thôi.
Tôi hiểu cô ta muốn nói gì.
Nhưng cô ta lại nói thứ khác: “Đuổi theo cái tay kia, không được bỏ sót một phần nào!”
“Ừ!” Tôi cũng không còn quan tâm gì nhiều nữa, nhấc người chạy theo.
Con nữ quỷ mang theo cánh tay của lão cương thi, nên không thể xuyên tường, thuật ẩn thân cũng không thể thi triển, nên đuổi theo nó cũng không đến nỗi khó, không lâu sau tôi đã đuổi kịp. Tôi cầm bùa trấn lại những đường nó có thể chạy, sau đó dùng roi quất xuống lưng nó, đánh cho nó hồn bay phách tán rồi nhặt lại cái tay cương thi. Lúc này tôi đã đề phòng hơn, để tránh cánh tay đó bay lên bóp cổ tôi, tôi đã thi triển pháp thuật mà Ôn Như Ca đã làm lúc trước để trấn áp nó, quả nhiên là đã phong ấn được cánh tay này!
Chương 131: Màn Cuối
Đây chắc chắn là màn cuối rồi.
Tôi tóm được cái tay cương thi, trong lòng tự nói với mình.
Tôi quay người trở về chỗ huyết trận, đi được vài bước thì phát hiện bàn chân mình càng ngày càng nặng nề, lúc bước xuống cầu thang thì cổ chân tôi đã không thể động đậy được. Thế là tôi chỉ có thể dùng hết ý chí của mình, cà nhắc cà nhắc bước đi.
Bước xuống đến nơi, tôi phát hiện tình trạng Ôn Như Ca cũng không được ổn lắm, phần thân mất đầu mất tay kia không ngừng tấn công vào cơ thể yếu ớt của cô ta. Trước đây Ôn Như Ca mạnh mẽ đến bao nhiêu thì bây giờ với cơ thể mất máu quá nhiều cô ta lại yếu ớt vô cùng, đối với lão cương thi bây giờ, cô ta chẳng khác nào quả bóng bị đá đi đá lại.
Tôi mau chóng thi pháp giống với Ôn Như Ca đã làm, đánh vào người của lão cương thi, nhưng lại không hề có phản ứng gì!
Lúc này tôi mới nghĩ mình ngu ngốc, nếu như cách đó mà có tác dụng với lão cương thi, thì Ôn Như Ca đã sử dụng từ lâu rồi!
Tôi nhìn Ôn Như Ca đang nắm chặt chiếc chuông chiêu hồn của lão yêu bà, thế là tôi hét về phía cô ta: “Đưa chiếc chuông chiêu hồn cho tôi!”
Ôn Như Ca lắc đầu!
Lúc nào rồi còn cự tuyệt?
Tôi vừa tức vừa giận, cả buổi tối, tôi đều coi cô ta là cùng hội cùng thuyền, vậy mà không ngờ vượt qua bao nhiêu sóng gió như vậy, cô ta vẫn coi tôi như người ngoài??!
“Vứt cánh tay đó qua đây!” Ôn Như Ca cố nhổm người lên, dần bò đến trung tâm của trận pháp.
Tôi cười lạnh: “Cô đưa chiếc chuông đó cho tôi, tôi sẽ đưa cánh tay này cho cô.”
Ôn Như Ca nhíu mày: “Cái cô này, không biết cái gì là quan trọng hơn sao?”
Tôi nói: “Là cô không biết cái gì quan trọng hơn đó!”
“Được, tôi đưa cô!” Ôn Như Ca nói: “Tôi đếm một hai ba, chúng ta cùng vứt sang.”
“Được.”
“Một.” Cô ta bò vào trong trận pháp.
“Hai!” Lão cương thi bị dẫn vào trong trận pháp.
“Ba!!” Cô ta giơ tay phẩy một cái!
Cùng lúc tôi cũng ném cánh tay cương thi vào trận pháp.
Sau đó, tôi phát hiện tôi bị lừa.
Ôn Như Ca không hề vứt chiếc chuông đó ra, chiếc chuông chiêu hồn vẫn nằm gọn trong tay của cô ta!
Kẻ lừa đảo!
Ôn Như Ca đắc ý cười, cùng lúc đó, lão cương thi cũng bước hẳn vào giữa trận pháp, Ôn Như Ca lắc mạnh chiếc chuông!
Tinh tang!
Đau quá!
Tôi ôm chặt đầu, lúc này vì đang đứng trên bậc cầu thang, nên tôi lăn lông lốc xuống!
Khi ngã xuống đất, tôi dường như nhìn thấy cô cà lăm đứng trước mặt cười lạnh lẽo…
Nhưng chỉ nháy mắt, cô ta đã biến mất.
Tôi muốn đứng lên, nhưng lần sát thương này của chuông chiêu hồn đã tác động rất lớn đến tôi, làm tôi vô cùng đau đớn!
Cô cà lăm oán khí càng nặng nề, uy lực của chuông chiêu hồn lại càng mạnh mẽ!
Thật không ngờ, oán khí của cô cà lăm lại nặng đến thế…
Tôi không nhổm dậy được, chỉ biết tuyệt vọng nằm dưới đất.
Chỉ thấy, Ôn Như Ca vừa lắc chuông vừa lui ra khỏi phù trận, những phần của cơ thể lão cương thi bị tác động bởi huyết phù trận đang im lìm như chìm trong giấc ngủ bỗng tỉnh dậy.
Chúng giật lên đùng đùng, nhưng không thể thoát khỏi nửa bước!
Trận pháp này có uy lực!
Tôi mỉm cười.
Ôn Như Ca cũng cười đắc ý, nhưng không ngờ, khi cô ta vừa thoát ra khỏi huyết phù trận thì bàn tay phải đột nhiên chỉ về phía phù trận!
???
Bỗng tình hình thay đổi chóng mặt, đừng nói là tôi, ngay cả Ôn Như Ca cũng không ngờ tới!
Tay phải của cô ta vật cô ta ngã xuống đất, sau đó mau chóng kéo cô ta hướng vào phù trận.
Đây là bàn tay của cương thi?
Huyết Phù Trận phong ấn lão cương thi, cho nên cả “tay” của cô ta cũng không tha?
Chặt đi!
Lúc này tôi hét về phía Ôn Như Ca, bảo cô ta mau chóng chặt cánh tay đó xuống trả lại lão cương thi, tuy tàn tật nhưng còn hơn là bị phong ấn cùng lão cương thi đó?!
Nhưng mọi việc xảy ra quá nhanh, cho dù là tôi có hét to đến cỡ nào cũng không thể nhanh hơn lão cương thi đang kéo cô ta vào phù trận!
Khi Ôn Như Ca bị kéo vào giữa trận đồ, tay cô ta bám chắc xuống sàn, không để cô ta có cơ hội đứng dậy, mà lúc này cánh tay cương thi bên trái đang nằm chỏng trơ dưới đất bỗng nhiên vồ lên, tóm lấy một bên tay của Ôn Như Ca, kéo cô ta rạp xuống đất không thể cựa quậy!
Lúc này đầu cương thi cũng vồ lên, cắn phập vào cổ Ôn Như Ca!
Tôi sợ hãi, cảm giác trái tim như muốn vọt ra ngoài!
“Á á…”
Ôn Như Ca hét lên!
Tuy tiếng hét thất thanh đau đớn, nhưng cô ta cũng không thể chết!
Tôi mau chóng bò dậy, tuy Ôn Như Ca không phải dạng tốt đẹp gì, nhưng tôi cũng không thể thấy chết mà không cứu.
Nhưng tôi chưa kịp nhấc mình lên thì cánh tay cương thi kia đã xé Ôn Như Ca thành hai mảnh!
Mà Ôn Như Ca cũng dùng chút sức lực cuối cùng, để vứt chiếc chuông chiêu hồn về phía tôi!
“Lắc chuông!” Cô ta hét lên.
Tôi khựng lại: “Vậy còn cô…”
“Lắc chuông!”
Tôi không để ý nhiều nữa, tóm lấy chiếc chuông chiêu hồn, dùng hết sức bình sinh lắc chuông, không ngừng lắc chuông!
Huyết phù trận, cảnh tượng bày ra trước mắt tôi bây giờ là cảnh tượng không bao giờ quên được trong cuộc đời tôi…
Chiếc đầu cương thi như một con chó điên, hung hãn cắn xé từng miếng thịt của Ôn Như Ca!
Vừa nãy còn là một con người, chớp mắt đã bị phân thây thành bốn năm phần, nội tạng xả đầy ra đất.
Cuối cùng, trong khi chiếc chuông được lắc lên, lão cương thi cũng dần dần dừng lại.
Đợi mọi thứ đều tĩnh lặng, tôi quẹt nước mắt, đứng lên, đi về phía đó.
Trong đám hỗn độn đó, tôi nhìn thấy mặt của Ôn Như Ca.
Nhưng lúc này, cổ của cô ta đã bị đứt lìa.
Đầu của lão cương thi ngay từ lần cắn đầu tiên đã cắn đứt lìa cổ cô ta.
Cô ta không thể chết được.
Nhưng cũng không thành người được.
Không biết vì sao, tôi hơi đau lòng.
Đây chính là đáp án tôi muốn biết nhất về trường sinh bất tử…
Thật quá tàn nhẫn.
Ôn Như Ca mở miệng nói, đây là lần đầu tiên từ khi tôi quen biết cô ta, là lần duy nhất tôi nghe thấy giọng điệu bình thản nhất của cô ta: “Cô nói, cô sẽ quay về đón con gái, đúng không?”
Thấy cô ta như vậy, tôi cũng không nhẫn tâm tiếp tục lừa cô ta: “Đó là lừa cô thôi.”
Ôn Như Ca cười: “Từ Quỷ Môn Quan trở về, tôi đã thề, kiếp này sẽ không bao giờ tin tưởng ai, không ngờ… lần cuối cùng tin tưởng một người, lại có kết cục bi thảm thế này!”
Tôi nghi hoặc hỏi: “Cô tin tôi cái gì?”
Ôn Như Ca nói: “Năm đó, mẹ tôi rời đi đã nói với tôi, bà ấy sẽ quay về đón tôi…”
Một lời nói làm tôi đau khổ khôn xiết: “Lúc đó cô đã nhìn ra là tôi nói dối, tôi sẽ không quay lại đón con gái?”
“Tôi biết chứ, nhưng tôi vẫn lựa chọn tin cô một lần!” Ôn Như Ca nói: “Về đi, nó đang đợi cô.”
Tôi nói: “Tôi dẫn nó theo thì không thể cho nó một cuộc sống bình thường và vui vẻ, thậm chí, còn có thể hại chết nó!”
Ôn Như Ca nói: “Nó không quan tâm đến việc đó đâu.”
“Nhưng tôi quan tâm.” Tôi đau đớn hét lên, hồi lâu, tôi mới có thể thốt ba từ mà tôi không muốn nói nhất: “Tôi, bất, tài.”
“Vậy hãy làm cho bản thân mình mạnh mẽ lên, chỉ có làm mình mạnh lên, cô mới có thể bảo vệ thứ cô muốn bảo vệ nhất.”
Lúc này, tôi nhìn thấy Ôn Như Ca dường như đang sáng lấp lánh.
Cô ta rõ ràng là giảo hoạt và thủ đoạn, nham hiểm và độc ác, ích kỷ và đáng ghét, không giữ chữ tín, mà giờ cơ thể cô ta bị phân thành bốn năm phần, tôi lại thấy trong mắt cô ta như đang lấp lánh ánh sao trời.
Chương 132: Di Nguyện
Lòng tôi phức tạp.
Nghĩ lại cả đời Ôn Như Ca, khi bị ức hiếp, cô ta có thể nhẫn nhịn chịu đựng, từ kẻ ngốc thấp hèn, xoay chuyển trở thành nữ vương báo thù thành công, thì thật xứng tầm để nói lên câu nói đó.
Tôi bị câu nói của cô ta làm cho lung lay.
Lúc này, hơi thở của Ôn Như Ca yếu dần.
Tôi mau chóng gọi cô ta: “Có gì cần tôi giúp đỡ không? Ví dụ như giúp cô khâu các mảnh thân thể lại?”
“Không ích gì đâu…” Ôn Như Ca nói: “Tôi không phải là lão cương thi chết giẫm đó, cơ thể đã nát rồi, có khâu lại cũng không thể dùng được. Nát thì vẫn nát vậy thôi, nào có thể sử dụng tiếp được…”
Tôi hỏi: “Vậy có gì, tôi có thể giúp được cô?”
“Thất Gia…”
Diêm Quân?
“Cô quen Thất Gia?” Ôn Như Ca hỏi.
Tôi bây giờ vẫn chưa chắc chắn cái người gọi là Thất Gia đó có phải là Diêm Quân mà tôi đã gặp hay không, nhưng bây giờ vẫn cố gắng gật đầu đồng ý: “Ừ.”
Ôn Như Ca nói: “Nếu cô có cơ hội gặp ngài ấy, hãy nói với ngài ấy giúp tôi một tiếng: Ôn Như Ca ở Đông An Từ Gia Trại, sinh giờ Hợi ngày hai mươi sáu tháng hai năm Bính Tý, việc ngài ấy nhờ, tôi đã làm xong, xin hãy đưa tên tôi vào sổ sinh tử…”
Đột nhiên, tôi thấy mình nực cười.
Tôi mong muốn mình thoát khỏi vòng luân hồi, Ôn Như Ca lại muốn trở lại đó, cuộc gặp gỡ của chúng tôi chẳng lẽ là định mệnh?
“Được, tôi nhận lời với cô, tuy rằng tôi chưa chắc đã làm được.”
“Cảm ơn.” Cô ta mỉm cười.
Cuộc đối thoại đương nhiên chưa kết thúc, vì dù sao Ôn Như Ca vẫn chưa tắt thở.
Cho nên tôi lại hỏi: “Còn có việc gì, cần tôi làm không?”
“Cỗ quan tài đầu tiên bên phải, đặt tôi vào đó được không?” Ôn Như Ca hỏi.
Tôi quay đầu nhìn.
Cỗ quan tài đó nhìn rất quen.
Đó là cỗ quan tài của đứa trẻ mười hai mười ba tuổi, ngắn nhỏ và cũ, chính là cỗ quan tài của Ôn Như Ca.
Bây giờ, cô ta đúng thật là nên trở về đó rồi.
Tôi tôn trọng cô ta, đưa từng phần cơ thể của cô ta bỏ vào trong đó.
Cỗ quan tài này là của trẻ con, năm ngoái khi tôi trốn bên trong còn phải cuộn tròn người, Ôn Như Ca cũng sẽ phải như vậy.
Nhưng bây giờ, cô ta bị xé tan nát, lại đặt cô ta vào trong cỗ quan tài đó.
Tuy tàn khốc, nhưng bây giờ cô ta cũng chẳng thể đi đâu được, trốn trong quan tài này có lẽ sẽ là sự bảo vệ tốt nhất cho cô ta.
“Giúp tôi tìm Thất Gia...” Khi đóng nắp quan tài, Ôn Như Ca nói.
Tôi nói: “Được.”
Sau đó tôi đóng nắp quan tài.
Sau khi đóng nắp quan tài, tôi không biết nên khóc hay cười lúc này.
Thất Gia.
Diêm Quân?
Đó là một người thế nào chứ, đó là người bất khả xâm phạm và không phá bỏ quy định, còn gặp hắn ta, e rằng đó cũng là ngày tôi từ giã cõi đời này?
Bởi vì không được động vào phù trận, tránh để lão cương thi thức tỉnh, thế là tôi kéo chiếc quan tài nhỏ vào mật thất bên trong, giấu trong một góc rồi rời đi.
Khi ra ngoài, tôi cũng khóa chặt cửa mật thất, còn vẽ lên cánh cửa đó một bùa phong ấn, đảm bảo lão cương thi chắc chắn không thể thoát ra ngoài được, lúc này tôi mới yên tâm bước ra khỏi nhà họ Từ.
Bước ra ngoài, ánh nắng chiếu rọi vào người tôi, làm khí âm trên người tôi phát tán hết, tôi cuối cùng lại cảm thấy nhẹ nhõm khoan khoái.
Tiếp theo, tôi nên làm gì nữa đây?
Tôi đứng dưới ánh nắng, suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng nghĩ ra một cái tên.
Mạnh Trần.
Con cháu của Mạnh Bà, người duy nhất còn sống sót của gia tộc Mạnh thị.
Hắn ta đã tạo nghiệp lớn, bị Diêm Quân giam giữ trong bệnh viện tâm thần suốt một nghìn năm.
Người ta nói cũng đúng, kẻ thù của kẻ thù chính là bạn, tôi nghĩ, tôi nên hợp tác với hắn ta, hắn ta chắc chắn cũng cần tìm đối tác.
Nhưng muốn tìm hắn ta thì phải làm thế nào?
Không biết được.
Ngây ngốc mãi tôi mới nghĩ ra một cách hay, tôi thở dài, chuyển mình bước xuống núi.
*
Tiệm gạo.
Bây giờ đã là buổi trưa, người đi qua đi lại, tôi đứng ở đối diện tiệm gạo, suy nghĩ rất lâu, sau đó mới quyết định đi qua đó.
Vừa bước vào tiệm gạo, ngay lập tức tôi nghe thấy tiếng khóc của trẻ sơ sinh, hai vợ chồng chủ tiệm gạo vội vàng thay nhau dỗ dành, đến ngay cả có khách họ cũng không để ý.
“Đứa trẻ này đã khóc một ngày một đêm rồi, còn khóc tiếp, cũng không phải là cách hay!” Chủ tiệm gạo nói.
Vợ anh ta tức giận nói: “Dỗ mãi cũng không được, tôi còn chưa thấy đứa trẻ nào khóc không dứt! Anh nói xem, người đàn bà đó còn trở về được không?”
“Cô ta chắc không thể quay lại được?”
“Anh!!” Bà chủ tiệm tức giận nhảy lên véo tai ông chồng: “Từ Đại Đầu ơi là Từ Đại Đầu, anh nói xem tại sao lại nhặt một đứa nhỏ không rõ gốc tích về nhà? Anh nói xem, có phải anh có gì đó với người đàn bà ấy không? Đứa trẻ này có phải là của anh với cô ta không?”
“Sao có thể thế được? Người ta... người ta đưa tôi tiền!”
“Cho dù đưa tiền cho anh, anh cũng không thể tùy tiện đưa đứa nhỏ về đây! Theo tôi thấy, đưa đứa nhỏ này vào viện mồ côi đi!”
“Mười vạn!”
“Vậy... còn có thể suy nghĩ lại.”
Tôi nghe lời đối đáp của vợ chồng họ, không nhịn nổi cười, trong lòng lại thấy xót xa.
Có thể đó là cách mà những cặp vợ chồng bình thường nói chuyện, người tung kẻ hứng, lúc thì anh tung, lúc tôi lại hứng.
Mà tôi thì?
Từ nay về sau, cũng chỉ có một mình!
Tôi ho khẽ sau lưng hai vợ chồng chủ tiệm.
Khi hai người quay đầu lại nhìn, biểu cảm vô cùng đặc sắc, dường như đang nghĩ rằng: Mười vạn trong tay, mất rồi!
Tôi cười mỉm nói: “Tôi đến đón đứa trẻ.”
Sau khi khựng lại một lúc, chủ tiệm gạo mới như tỉnh lại từ giấc mộng mười vạn kia, miễn cưỡng nặn ra nụ cười: “Vậy thì tốt quá! Đứa trẻ này có mẹ ruột thì tốt quá rồi.”
Anh ta vừa nói vừa đưa đứa trẻ vào tay tôi.
Tôi ôm đứa trẻ vào lòng, tiếng khóc của nó dần dần tắt, cuối cùng chỉ còn khụt khịt mũi, yên bình ngủ say.
“Xem ra, đứa trẻ này tuy nhỏ, nhưng nó rất hiểu ai là người thân nhất với nó ở trên đời.” Chủ tiệm gạo cảm động nói: “Cô gái, cô đem nó về đi, đừng để một đứa trẻ thông minh như thế này lưu lạc ngoài đường. Sau này, nó nhất định sẽ có tương lai tốt đẹp!”
Tôi khe khẽ hỏi: “Hai người... có thể giúp tôi chăm sóc nó thành người không? Anh cũng nói rồi, nó sau này nhất định sẽ có tương lai, anh nuôi nó lớn, sau này nó lớn lên sẽ báo đáp công ơn của hai người.”
Nói xong, người vợ lập tức kêu lên: “Không! Không được! Con cô thì cô tự nuôi! Cô mà để nó ở lại đây, mai tôi đem đó vào trại trẻ mồ côi! Đến lúc đó, ai muốn làm mẹ nó thì làm!”
Nói đoạn, ánh mắt cô ta vẫn nhìn lên người đứa trẻ dò xét, hiển nhiên là muốn thêm chút tiền mà thôi.
“Nhưng tôi chỉ có mười vạn.” Tôi nói.
Người vợ đỏ mặt.
Chủ tiệm gạo đẩy cô ta sang một bên, hòa nhã nói với tôi: “Đây không phải là vấn đề tiền bạc, cô gái này, cho dù cô có điều khó khăn gì thì cũng không thể giao vào tay chúng tôi một đứa trẻ bé như thế này! Nghe tôi đi, trên đời này không có khó khăn gì không thể vượt qua, nếu như có thì cố vượt qua hai lần, là có thể vượt qua rồi.”
Chương 133: Bé Củ Cải
Tôi miễn cưỡng cười, biết đứa trẻ này không thể tiếp tục gửi nuôi ở nhà người khác.
Tôi cẩn thận hỏi: “Đứa trẻ, đêm qua không... không làm sao chứ?”
Người vợ nói: “Thì khóc cả buổi! Chúng tôi chẳng được nhắm mắt ngủ lấy một phút! Đứa trẻ này của cô, phổi quá to, sau này có khi nó là quán quân bơi lội cấp thế giới đó?!”
“Chỉ khóc thôi à?”
“Nếu không thì sao?” Người vợ không khách sáo nói: “Mẹ đẻ thì không cần nó, nó không khóc, thì còn biết làm gì? Còn nữa, nó chỉ khóc, tới bây giờ vẫn chưa ăn chút nào!”
Tôi không nói gì nữa.
Trông hai người này không giống nói dối, nếu như đứa trẻ này có gì bất thường thì hôm nay chắc họ cũng không dám ngồi đây mà dỗ nó.
Nói vậy, đứa trẻ tối qua không hề bị biến thành quỷ?
Đây là ngày thứ hai rồi.
Hai đêm nó không hề biến thành quỷ.
Âm Thao đã đến và làm gì đứa nhỏ? Chẳng lẽ sau này nó sẽ không biến thành quỷ cũng sẽ không ăn thịt quỷ nữa?
Nếu như vậy thì hắn cũng đã có chút trách nhiệm làm một người cha rồi.
Tôi thở dài, nói lời cảm ơn hai vợ chồng họ.
Lúc sắp đi, chủ tiệm như nhớ ra gì đó, nói với tôi: “Đúng rồi, cô gái, nhà cái cậu Từ Dương đó...”
Tôi biết anh ta muốn hỏi gì, mỉm cười nói: “Đã ổn thỏa rồi. Trong căn nhà đó có một con cương thi, con cương thi đó đã giết không biết bao nhiều người, cho nên tôi chỉ còn cách phong ấn nó, sau này nó sẽ không thể thu hút người nào đến đó dâng cái mạng cho nó nữa, cũng không thể xuống núi mà hại người. Nhưng cũng mong anh hãy bắn chút thông tin ra ngoài cảnh báo mọi người không nên tùy tiện mà bước vào đó, nếu làm hỏng phong ấn thì thật khó nói sẽ xảy ra điều gì.”
Chủ tiệm gạo có vẻ hơi thất vọng.
Tôi cũng không muốn nói gì nữa, gật gật đầu với anh ta, quay người đi ra ngoài.
*
Rời tiệm gạo, tôi lại tiếp tục lên núi.
Lên núi không phải là trở lại nhà Từ Dương, mà là để tránh xa nơi đông người. Tuy nơi đây xa xôi hẻo lánh, không có kết nối với thế giới bên ngoài, nhưng tôi không thể quá lộ liễu.
Lên đến núi, tôi cho đứa trẻ bú sữa.
Đây chỉ là một việc bình thường.
Bởi vì đứa trẻ trước đây phải có nửa phần là máu mới chịu uống mà bây giờ nó lại biểu hiện như những đứa trẻ bình thường khác, bình thường đến mức tôi hoài nghi nó có phải là đứa trẻ bình thường như bao đứa trẻ khác, nếu không phải vì sự thân thiết của nó với tôi, thì tôi đã nghi là đứa trẻ này bị đánh tráo.
Tôi cẩn thận cho nó bú sữa, vừa cho vào miệng nó, nó đã bú luôn.
Xem ra, nó có thể chấp nhận!
Nó thật sự bình thường rồi?
Rốt cuộc Âm Thao đã chấp nhận đứa trẻ? Nếu không, hắn sẽ không lén biến nó thành người bình thường.
Chỉ là thân phận của hắn và chúng tôi cách biệt nên không thể tiếp tục với nhau...
Tôi thở dài, thời gian là liều thuốc tốt nhất, lúc đó cho dù có phẫn nộ như thế nào, thì bây giờ bình tĩnh lại, cũng bắt đầu có thể hiểu cho đối phương rồi.
Sau khi cho bú xong, tôi nhìn đứa trẻ trên tay, nói: “Con à, mẹ còn chưa đặt tên cho con, con nói, nên đặt tên gì cho con đây?”
“Họ Âm thì không thể rồi, con sẽ theo họ của mẹ.”
“Họ La cũng tốt chán, cái họ Âm đó thì có gì mà hay?”
“Con xem, họ Âm, âm độc, ác độc... đều là mấy cái từ không tốt gì cả! Còn chẳng bằng mang họ La.”
“Cho nên...”
“Gọi là Củ Cải*.”
* Củ cải âm hán việt là La Bặc, một cách chơi chữ của người Trung Quốc.
Tôi thừa nhận mình đặt tên không hay, nhưng đứa trẻ chẳng có ý kiến gì, tôi cũng coi như nó đã đồng ý. Nếu nó không thích, đợi nó lớn lên biết chữ thì tự mình đặt một cái tên khác, làm mẹ nó, tôi cũng không suy nghĩ gì đâu.
Sau khi đặt tên, tinh thần của tôi không còn tiếp tục căng lên được nữa, tôi nằm dưới gốc cây, mơ hồ ngủ một giấc.
Dần dần, mặt trời lặn xuống.
Trông giấc mộng, tôi cảm thấy cơ thể mình dường như có cái gì đó đang đè lên, rất nhanh, ý thức của tôi đã gọi tôi dậy, tôi mở mắt thấy cô cà lăm đang ngồi đè lên tôi, tóc dài bay trong gió, đôi mắt đỏ ngầu, đang giận dữ tóm lấy tôi!
Đúng rồi!
Oán khí của cô ta còn chưa tiêu tan!
Tôi nhấc tay trái lên, dùng hết sức, đánh lên người cô cà lăm làm cô ta bắn ra ngoài!
Còn may, máu của lão Củ Cải trên bàn tay tôi đã hết, ấn Diêm Đế lại có thể dùng được rồi, không thì tôi cũng chẳng biết làm thế nào.
Tôi vội nhìn xuống đứa bé, thấy nó vẫn nằm ngủ ngoan ngoãn, thế mới cảm thấy yên tâm.
Tôi nhìn sang cô cà lăm, cô ta bây giờ đang điên cuồng, cho dù có bị dấu ấn Diêm Vương khống chế, cũng muốn xông lên bất kỳ lúc nào.
Tôi thở dài, gỡ chiếc dây chuyền trên cổ xuống.
Đúng.
Là chiếc dây chuyền.
Tuy nói tên Âm Thiện kia là kẻ khốn nạn, nhưng ít ra tôi cũng học được chút gì đó từ hắn ta, ví dụ, điều trị bệnh điên của ma quỷ.
Cô cà lăm rất nhanh chuyển sự chú ý từ ấn Diêm Vương sang chiếc dây chuyền, tôi lắc dây chuyền qua lại, cô ta dần bị thôi miên.
“Quên sự việc hồ máu nhà họ Từ, tôi đếm một hai ba, cô sẽ quay trở lại như ba hôm trước.”
“Một.”
“Hai.”
“Ba.”
Sắc mặt cô cà lăm thay đổi, sự điên cuồng trong con mắt của cô ta giảm dần, từ một con quỷ oán khí ngút trời, trở về dáng vẻ bình thường như mọi ngày.
Cô ta mơ hồ nhìn tôi, tôi cười với cô ta, sau đó nhẹ nhàng đeo chiếc vòng cổ lên.
Cô cà lăm dường như hiểu ra gì đó: “Vòng... vòng cổ... tôi... tôi sao thế? Tôi... không phải đang... trên xe hay sao?”
Ba hôm trước cũng là ngày tôi và cô ta đang trên đường đến Từ Gia Trại.
Cô cà lăm ở trong bệnh viện tâm thần cùng tôi một thời gian, tôi học được cái gì thì cô ta là người rõ nhất, cho nên cô ta nhìn thấy chiếc vòng cổ và nơi hẻo lánh này thì đã hiểu ra vấn đề.
Tôi nói luôn với cô ta: “Chúng ta đang ở Từ Gia Trại, cũng tìm thấy người cần tìm, sự việc thì đã giải quyết xong, chúng ta cũng chuẩn bị rời khỏi đây thôi.”
Cô cà lăm: “Vậy, vậy tôi... thì?”
Tôi nói: “Cô bị rơi vào hồ máu ngập trong oán khí của oan hồn, bị chúng vấy bẩn, biến thành oan hồn.”
“Oan... oan hồn!” Cô cà lăm sợ hãi hít vào một hơi, hai bàn tay ôm lấy ngực, bị bản thân dọa sợ khiếp vía: “Tôi... tôi sao có thể... biến... thành oan... oan hồn? Tôi... không đâu...”
Tôi cười khổ: “Con người là động vật có lý trí và tình cảm, rất nhiều khi, tình cảm bị tác động, nhưng không phải không có cảm xúc riêng. Mà sau khi chết biến thành ma quỷ thì có cả tính người và tính quỷ, khi cô mất kiểm soát thì là tính quỷ trỗi dậy. Cô cà lăm, trong lòng cô có oán hận, tôi đã thấy rồi.”
Cô cà lăm căng thẳng nói: “Không... Tôi không có...”
Tôi nói: “Oán hận là một mầm mống chỉ cần gieo xuống, nếu không nhổ nó đi, một ngày nào đó, cô vẫn sẽ biến thành như thế. Tôi bây giờ chỉ đơn giản là giúp cô thôi miên, làm cho cô trở lại thời điểm nhận thức ba ngày trước, nhưng chỉ là tạm thời thôi, cô sẽ nhanh chóng nhớ ra ba ngày nay đã xảy ra những việc gì.”
Chương 134: Chiếc Xe Khách Màu Đen
“Vậy, vậy phải... làm sao...” Cô cà lăm đưa ánh mắt cầu cứu sang tôi.
Tôi nói: “Cô đi đi.”
Cô ta ứa nước mắt lắc đầu.
Tôi nói: “Cô có oán trách tôi, cô đi theo tôi thì sớm muộn gì cũng biến thành oan hồn, vẫn còn muốn giết tôi.”
“Tôi không đâu...” Cô cà lăm khóc lóc nói.
Tôi nói: “Sẽ đấy.”
Cô ta vồ lấy tôi, nắm vào tay tôi, nói: “Hy Hy, cô... cô biết... khống chế ma quỷ, cô... cô có thể chữa trị... cho tôi!”
Tôi bó tay lắc đầu: “Người làm nghề chữa bệnh không thể tự chữa, cô oán hận tôi, tôi không có cách nào chữa cho cô cả.”
Cô ta đột nhiên trở nên tuyệt vọng.
Tôi nhìn cô ta nói: “Cô rời xa tôi thì sẽ không còn oán hận nữa.”
Cô ta lắc đầu.
“Vậy cô muốn gì?” Tôi hỏi.
Cô ta nói: “Rời đi, cô... tôi có thể... đi đâu?”
“Âm tào địa phủ, đầu thai chuyển thế.”
Cô ta lắc đầu.
Tôi im lặng.
Đuổi cũng chẳng đi, giữ lại cũng nguy hiểm, cô cà lăm theo tôi, oán hận sẽ càng ngày càng nhiều, nếu cô ta hại người, thì đúng là nghiệt duyên, khó quay đầu làm lại.
Tôi đành nhìn cô ta, trong lòng thì lại rất rõ ràng, tôi cần cô ta, chỉ có cô cà lăm nhập vào cơ thể, tôi mới có thể phát huy được uy lực của chiếc roi.
Nhưng tôi cũng rõ hơn ai hết, việc này vốn dĩ là con dao hai lưỡi, chỉ cần trong tâm có tà niệm, thì cuối cùng vẫn chỉ làm sự việc biến thành tồi tệ!
Hồi lâu, tôi thấy cô cà lăm không có phản ứng gì, thế là cắn rách đầu ngón tay, gọi ra giao ước trước đây của chúng tôi, thi pháp giải trừ hiệu lực của giao ước ấy, rồi sau đó, tôi ôm đứa trẻ, quay người bước đi.
Lần này, tôi quyết không quay đầu.
Tôi sợ tôi quay đầu thì sẽ không nỡ rời đi.
*
Tôi ôm đứa trẻ xuống núi.
Trong cái nơi hẻo lánh này, xe khách là phương tiện duy nhất để rời khỏi đây, nhưng với thân phận của tôi, thì tôi không thể đi được.*
* Ở Trung Quốc, bất kỳ hành khách nào muốn mua được vé xe, vé tàu thì đều cần phải có chứng minh nhân dân mới mua được.
Nếu như trước đây, có cô cà lăm, tôi có thể dùng thuật thôi miên của cô ta, để làm cho người khác nhìn thấy tôi như một người khác, nhưng bây giờ không có cô cà lăm, thì tôi xuất hiện trước mắt người khác chính là tôi hiện giờ, cũng không thể tiếp tục dùng thân phận của Tiểu Phấn để mua vé và làm bất cứ việc gì như trước nữa.
Nhưng không phải là không cách rời khỏi đây.
Theo như tôi biết, những lái xe ở những vùng thế này sẽ có dịch vụ ngoài, cũng giống như mình không cần phải mua vé ở bến, mà bác tài sẽ nhận khách luôn dọc đường, nếu như vậy, tôi có thể lên một xe nào đó giữa đường.
Thế là tôi đứng đợi ở bên ngoài bến xe.
Quả nhiên không lâu sau, liền có một chiếc xe khách màu đen chầm chậm đi ra từ trong bến.
Tôi mau chóng vẫy tay.
Một chốc, chiếc xe khách màu đen đó dừng lại.
Cửa vừa mở, tôi mau chóng cúi đầu bước lên.
Cửa đóng lại.
Xe rời đi.
Tôi không khỏi cảm thấy kỳ quặc, hỏi: “Chuyến này bao nhiêu tiền?”
Lái xe nói: “Tùy.”
“Có thể quét mã thanh toán không? Tôi không mang theo tiền mặt.”
“Tùy.”
Tôi nhíu mày, chưa bao giờ thấy một bác tài xem nhẹ tiền nong thế, sợ là có vấn đề gì đó, thế là tôi hỏi một câu: “Chuyến xe này sẽ đi đến đâu?”
Lái xe hỏi: “Cô muốn đi đâu?”
“Ấy...” Đây chẳng phải là câu tôi nên hỏi hay sao, tôi nghĩ hồi lâu, lại chỉ nghĩ đến từ: “Tùy.”
Cười chết mất thôi.
Bây giờ thật sự là từ “Tùy” này cũng có thể khái quát tương lai trước mắt tôi, tôi bây giờ có thể đi đâu được chứ? Cũng có khi tùy duyên, chiếc xe này đi đến đâu thì xuống đến đó.
Lái xe nói: “Cho trẻ em bú thì ngồi hàng cuối cùng. Đừng nghe, đừng chạm, đừng làm tiếng động gì, trước khi trời sáng thì rời khỏi xe.”
“Ồ.” Tôi thở phào, rồi ngoan ngoãn bước xuống hàng ghế cuối xe, vừa đi được ba bước, đột nhiên nhớ đến việc quan trọng chưa làm, đó chính là... lộ phí.
Thế là tôi mau chóng hỏi: “Bao nhiêu tiền?”
“Không cần.”
“?”
Lái xe không nói gì nữa, nhìn khuôn mặt lạnh lùng của anh ta, tôi đột nhiên cảm thấy hãi, thế là cũng không hỏi tiếp nữa.
Tôi nhẹ nhàng vỗ vào lưng đứa trẻ, cẩn thận đi xuống cuối xe.
Đi về phía cuối xe, cuối cùng thì tôi cũng phát hiện ra chiếc xe này có gì lạ thường rồi.
Trong xe này, mỗi vị trí đều kéo rèm xe.
Vốn dĩ chiếc xe này đã kín bưng, còn kéo tất cả các rèm vào, cảm giác không gian của chiếc xe hẹp đi rất nhiều, càng thêm khó thở.
Tôi lần đầu nhìn thấy cảnh tượng như vậy.
Thật không phải kỳ quái bình thường đâu.
Tôi cẩn thận từng bước đi xuống phía hàng ghế cuối, thấy trên xe yên lặng như tờ, ai cũng như đang ngủ, thế là tôi cũng lên giường, vừa muốn kéo rèm, đột nhiên có một cánh tay lạnh lẽo tóm lấy tay tôi.
Tôi giật mình, chỉ thấy cái người đang nắm chặt tay tôi là người lái xe.
Người... lái... lái xe?
Xe vẫn đang chạy, lái xe sao có thể rời khỏi ghế lái?
Hơn nữa, anh ta đến bên cạnh tôi lúc nào?
Sao anh ta không phát ra tiếng động?
Chỉ thấy anh ta nhìn chăm chăm vào tôi, nói: “Cô đừng mở rèm ra.”
Tôi hỏi: “Tại sao?”
“Chẳng vì sao.” Nói xong, anh ta nhìn chăm chăm vào đứa trẻ trên tay tôi: “Cho nó ăn đi.”
WHAT?!!
Con gái tôi còn đang ngủ ngon lành, cũng chẳng tỉnh dậy đòi ăn, anh ta sao có thể quyết định bảo tôi cho nó ăn? Càng huống hồ, anh ta là đàn ông, tôi là phụ nữ, anh ta cứ nhìn chằm chằm vào ngực tôi làm gì? Chẳng lẽ, anh ta còn muốn nhìn tôi cho con bú???
Khốn nạn thật!
Tôi không vui lắm quay người lại, tránh khỏi con mắt đang nhìn chằm chặp vào mình, tức giận nói: “Đứa trẻ không đói.”
“Cho ăn đi!” Lái xe nói.
“Không được!” Tôi bực bội nói.
Lái xe nói: “Nếu cô còn muốn ngồi trên xe này thì mau chóng cho nó ăn. Nếu không làm ngay lập tức, tôi sẽ vứt cô ra khỏi xe ngay!”
Uy hiếp tôi?
Thật không ngờ, tôi gặp phải một tên biến thái??
“Tôi có thể đưa ông tiền.” Tôi cố nén trước sự nhục mạ, bình tĩnh nói, tôi đâu phải người không trả nổi tiền, dựa vào cái gì mà yêu cầu một cách quái đản như vậy?
Lái xe nói: “Tôi không cần tiền.”
“Biến thái!”
“Cho nó ăn đi.”
“...” Tôi cũng bó tay, thật không ngờ lại gặp phải một tên biến thái, thế là tôi đứng dậy, nói to: “Không cần anh vứt tôi xuống, bây giờ tôi sẽ xuống khỏi xe!”
Sắc mặt người lái xe biến đổi, bịt miệng tôi lại: “Suỵt!”
Nhưng dường như là không kịp rồi.
Trong xe nổi lên một trận gió âm, thổi bay các rèm cửa. Tuy chỉ là gió nhẹ, nhưng cũng đủ để làm bay tất cả các rèm cửa, những “hành khách” lúc ẩn lúc hiện.
Tôi ngạc nhiên phát hiện ra họ đều mặc những bộ quần áo giống hệt nhau, hơn nữa dáng nằm cũng y hệt nhau, đều là hai tay đan vào nhau đặt lên bụng, tư thế nằm cứng đơ như khúc gỗ.”
Đây không phải là chiếc xe khách bình thường!
Lúc tôi quay đầu muốn hỏi người lái xe chuyện gì xảy ra, tay người lái xe đột nhiên như con lươn luồn ra đằng sau tôi, bàn tay lạnh lẽo đó luồn vào gấu áo của tôi.
Chương 135: Lên Nhầm Xe Chở Xác
Trời ạ!
Tôi tức đến điên cả người, bắt đầu phản kháng, không ngờ cúi xuống lại nhìn thấy cảnh cực kỳ tởm lợm. Người lái xe nhìn khoảng ba mươi mấy tuổi, lại khát đến mức vục mặt ngay vào ngực tôi, chẳng e dè đã cách một lớp áo!
Tôi vô cùng xấu hổ, mau chóng vùng vẫy.
Nhưng hai tay tôi còn đang ôm con gái, hành động cũng không tiện. Nhưng cho dù hai tay đang được tự do, tôi cũng không thể phản kháng lại một người đàn ông cường tráng khỏe mạnh.
Lúc vùng vẫy, tôi đột nhiên phát hiện ra túi bên cạnh lộ ra một góc màu vàng, đây chẳng phải là bùa mà tôi vẽ hay sao? Tuy những lá bùa dùng để tấn công đều bị Ôn Như Ca lấy mất, chỉ còn thừa một vài lá bùa bổ trợ, nhưng bây giờ lại hơi có ích!
Tôi tóm lấy lá bùa, dán lên lưng của người lái xe, bấy giờ anh ta mới không động đậy nữa.
Tôi thở phào, mau chóng thoát ra khỏi vòng tay của anh ta.
Gió nhẹ lướt qua má tôi, giống như là thổi khô mồ hôi cho tôi.
Nhưng lúc này cửa xe đang đóng thì làm sao có thể có gió được?
Đương nhiên là có vấn đề rồi!
Tôi quẹt mồ hôi, quay đầu nhìn lại lá bùa trên người lái xe.
Bùa hình nhân.
Thật hay quá.
Nhưng đáng tiếc, bùa hình nhân này phải có một cặp, bắt buộc phải có một vật khác, ví dụ như là người rơm, mới có thể khống chế được người, bây người này đứng đây mà không động đậy cũng chỉ là tạm thời, qua một lúc là anh ta có thể động đậy trở lại.
Tôi mau chóng thu dọn đồ đạc, ôm đứa trẻ, mau chóng bước ra khỏi chỗ đó, muốn trước khi lái xe có thể hoạt động trở lại, thì mau tìm cách xuống xe, tranh bị anh ta...
Nhưng đi được vài bước, tôi bị một luồng gió lạnh thổi vào người như đang cố níu lấy tôi, không ngừng thổi vào người tôi ngăn bước chân của tôi.
Dường như có rất nhiều đôi mắt đang nhìn tôi, nhưng mắt tôi nhìn thấy lúc này vẫn chỉ là hành khách đang nằm ngủ im lìm cùng một tư thế...
Chiếc xe này rốt cuộc là bị làm sao thế?
Tôi không kìm được sự tò mò, thò tay ra muốn xem xem những người này rốt cuộc là bị sao?
Thế là tôi cứ làm như đã định.
Tôi kéo rèm, phát hiện người nằm trên đó là người chết!
Quần áo trên người họ giống nhau, là chiếc áo thọ y màu đen mà người chết mặc.
Trên mặt “cô ta” quét một lớp dầu nến vừa trắng vừa dày, miệng còn bôi một lớp son đỏ kiểu trang điểm cho người chết, người sống cũng không dám dùng màu đỏ này.
Không hiểu sao, lúc này tôi lại thấy yên tâm hơn rất nhiều.
Tôi bỏ rèm xuống, hai tay chắp vào nhau, vái nữ thi mấy cái, lầm rầm khấn vái: “Người dương đi qua, vô ý mạo phạm, xin đừng trách tội, xin đừng trách tội...”
Vái xong nữ thi này, tôi cũng vái khắp lượt xung quanh, cầu xin họ thứ lỗi vì đã mạo phạm.
Sau đó, tôi thay đổi ý định.
Tôi quay người lấy xuống lá bùa trên người người lái xe, anh ta vô cùng phẫn nộ, vừa muốn quay người lại xử lý tôi, tôi liền bình tĩnh nói: “Trên xe có nhiều người chết thế, anh lại làm việc lạ lùng, chẳng lẽ không sợ mạo phạm họ sao?”
Người lái xe đảo một vòng tròng mắt, cũng không biết đang nghĩ gì nhưng có vẻ bình tĩnh hơn.
Tôi khe khẽ nói: “Anh này, tôi phải ngồi trên xe của anh, cũng phải rời khỏi nơi này, anh à, tôi cầu xin anh, đưa tôi ra khỏi đây! Tôi sẽ trả anh gấp đôi tiền!”
Mặt người lái xe lạnh băng: “Cô bây giờ phải xuống xe, tôi không cho cô đi nữa!”
Nói xong, anh ta giơ tay chỉ vào cửa ra, mặt mũi lạnh băng, dường như không còn cơ hội để đàm phán!
Tôi thấy không có cơ hội thương lượng, thế là không khách sáo gì nữa, quật ngay một roi, quấn chặt cổ người đó, chẳng còn tâm thái yếu ớt xin xỏ nữa, tôi nói: “Tôi bắt buộc phải rời đi! Trước khi trời sáng, anh thả tôi xuống là được, xin anh đó.”
Xin xỏ quỵ lụy?
Không, tôi không còn dùng ngữ khí cầu xin, đối với chuyến xe rời khỏi Từ Gia Trại này, tôi nhất định phải trên cơ.
Cho dù là ma hay người, chỉ cần bị roi này quàng vào cổ thì đều sợ hãi.
Người lái xe rốt cuộc cũng lộ ra vẻ mặt sợ hãi, anh ta nhìn tôi, lại nhìn chiếc roi, mặt anh ta trắng bệch không khác gì những cái xác đang nằm ở đây.
“Đồng ý thì gật đầu, không đồng ý hãy tạm biệt cái đầu của mình.” Tôi không khách sáo uy hiếp anh ta.
Anh ta chỉ còn cách gật đầu.
Tôi lúc này mới thu lại chiếc roi.
Còn anh ta lập tức lùi lại hai bước, mặt đầy vẻ sợ hãi.
Tôi thấy anh ta sợ, thì cũng đoán là anh ta sẽ không dám mạo phạm mình, thế là trở về chỗ, kéo chiếc rèm vào, định bụng sẽ nghỉ ngơi một chút. Nhưng tôi không ngờ chiếc rèm này rất dày và khi kéo vào thì không còn một ánh sáng nào, còn hơi khó chịu vì không thoáng khí, kéo chiếc rèm vào, cảm giác không gian bị nhỏ hẹp, khó thở!
Cũng đúng.
Đây là xe đưa xác người chết, thì rèm xe đương nhiên sẽ không cần phải thoáng khí.
Tôi kéo ra một kẽ hở, muốn có một chút không khí để dễ thở hơn, lúc này mới phát hiện người lái xe đã không còn ở đó, có thể vì sự việc xấu xa không thành nên quay lại để lái xe rồi.
Tôi ôm con nằm xuống.
Thật là kỳ quặc, vừa nãy động thái mạnh vậy, mà không làm nó thức giấc, nó vẫn ngủ ngon như con heo nhỏ, thật chẳng giống nó bình thường.
Tôi vốn định nằm xuống nghỉ ngơi, nhưng cứ nghĩ đây là xe chở xác, giường trên dưới trái phải đều là người chết, thì cảm giác bất an, thế là tôi móc lá bùa trong túi ra, dùng lửa chiếu sáng. Tôi nhìn khắp lượt, toàn là những lá bùa tép riu, xem ra muốn yên tâm nghỉ ngơi thì tôi phải vẽ thêm thứ khác rồi.
Thế là tôi cầm hai cái lên, lật mặt sau, cắn đầu ngón tay, dùng máu vẽ hai tấm bùa trấn tà, như vậy thì cho dù bên ngoài có là hồn ma vất vưởng hay lũ quỷ nhập tràng cũng không làm gì nổi tôi.
Vẽ xong, tôi bò dậy, đột nhiên một cơn chóng mặt làm tôi lảo đảo, đợi đến khi trở lại bình thường, tôi hít một hơi dài, xem ra gần đây dùng máu quá nhiều, tinh thần không đủ để vẽ thêm loại bùa này nữa, trên đầu ngón tay tôi cũng toàn vết cắn rách da bật máu, tạm thời cũng hết cả chỗ để cắn rồi.
Tôi mở rèm, đang muốn dán bùa lên hai bên cột, thì không ngờ mở rèm ra tôi liền thấy mấy bóng đen đang đứng chằn chặn ở trước mặt!
Mặt trắng môi đỏ, chẳng phải là những người đang nằm kia hay sao?
Tôi giật nảy mình, đột nhiên một luồng gió âm nổi lên, mắt tôi hoa lên, những người đó lại biến mất.
Biến mất?
Tôi dụi dụi mắt, những người trước mặt lại chẳng còn một ai, nhưng vị trí nằm của họ lúc này rèm đang thổi bay bay, như bên trong đó đang có những luồng gió...
Tôi không khỏi nuốt nước bọt.
Chiếc xe này quả nhiên chẳng bình thường, cũng không phải là chiếc xe đưa xác bình thường...
Bỗng chốc biến mất, đương nhiên là ma rồi.
Cũng may là ma, chứ không phải quỷ nhập tràng.
Đối với tôi, thì quỷ nhập tràng với cương thi thì đều như nhau, vừa mới trải qua một cơn ác mộng ở nhà họ Từ với lão cương thi dao súng bất khả xâm phạm, tôi lúc này không hề muốn đối đầu với mấy cái xác.
Tôi dán bùa lên hai cái cột rồi cẩn thận kéo rèm.
Hy vọng, đêm nay có thể bình yên...
Chương 136: Đứa Trẻ Mất Tích
Nhưng, đêm này chẳng phải là một đêm yên bình.
Tôi ngủ thấp thỏm, mỗi lần chiếc rèm khẽ động, tôi liền tỉnh lại! Mắt mở to, chỉ thấy rèm chầm chậm rơi xuống. Điều đó chứng tỏ không phải là chưa từng xảy ra.
Họ rốt cuộc muốn gì?
Cho dù tôi có đi nhờ xe chở xác, cũng không đến mức cứ nhìn tôi chằm chặp không tha? Trên cột giường tôi đã dán bùa, chẳng lẽ chúng đến ngay cả bùa đó cũng không sợ? Hay do máu tôi không đủ để vẽ đúng?
Tôi bất an sờ vào đứa bé.
Bé Củ Cải đang ngủ rất sâu.
Tôi thấy hơi kỳ quặc.
Tuy tôi chưa từng nuôi con, nhưng cũng nghe người ta nói, trẻ con thích chơi đêm, cả đêm khóc đòi ăn, cũng sẽ phải làm bao nhiêu việc mệt mỏi, đủ để đôi vợ chồng trẻ khỏe phải mệt mỏi không ngon giấc.
Nhưng Củ Cải...
Nó dường như không hề tỉnh lại...
Tôi xoay qua lại ba lần, đột nhiên nghĩ ra một chuyện!
Đứa trẻ mới sinh ra, đều là từ ma hóa kiếp mà thành, cho nên linh hồn và thể xác còn chưa hoàn toàn ăn khớp với nhau, nhiều khi đứa trẻ có thể nhìn thấy những thứ mà người lớn không nhìn thấy, cũng rất dễ bị những thứ đó dẫn đến thế giới bên kia...
Chẳng lẽ...!!
Tôi đột nhiên sợ hãi ý thức được điều đó: Thứ mà những người này đang nhìn chăm chăm vào không phải tôi, mà là đứa trẻ này!
Thứ mà chúng muốn đưa đi không phải tôi mà là bé Củ Cải!
Tôi lúc này mới hiểu ra, bé Củ Cải say giấc như vậy không bình thường chút nào, thế là tôi mau chóng ngồi dậy, ôm lấy Củ Cải, nhẹ nhàng gọi nó dậy.
Gọi ba tiếng liên tiếp, mà Củ Cải không thức dậy!
Tôi không thể bình tĩnh được nữa, sự sợ hãi chiếm hữu lấy tôi, cả người tôi không thể kìm được mà run lên bần bật, tiếng của tôi như muốn khóc!
Đó là chuyện từ lúc nào?
Củ Cải từ lúc nào bị như vậy?
Là do tôi ngủ say?
Sớm biết những ánh mắt đó đang nhìn chăm chăm vào Củ Cải thì tôi đã không ngủ!
Nỗi lo sợ bị mất con làm não tôi trống rỗng, cố trấn tĩnh lại để nghĩ xem nên làm thế nào, tôi kéo rèm ra, nhìn thấy bên ngoài toàn khuôn mặt quỷ u ám, tôi nổi giận, suýt nữa thì làm náo loạn cả lên, tôi muốn hỏi kẻ nào đã bắt cóc con của tôi, lúc này một bàn tay che miệng của tôi lại.
“!”
Tôi phản kháng lại, nhưng lúc này tôi mới phát hiện ra bàn tay này là của người sống, chứ không phải là ma, cho nên không phải tôi vùng vẫy là thoát được!
Hơn nữa, đây lại là sức mạnh của đàn ông!
Anh ta kéo tôi lại giường, dùng tay đốt lên một lá bùa, vứt ra bên ngoài, chốc lát, những con ma với ánh mắt hung dữ đó đã biến mất.
Chiếc rèm kéo lại, người đàn ông đó mới thở phào một cái.
Nhưng hơi thở đó lại phả vào mặt tôi.
Vì anh ta đang đè lên người tôi!
Khốn nạn!
Tôi chẳng nghĩ nhiều lên gối, vốn dĩ như vậy thì mức độ thành công sẽ cao, nhưng không ngờ anh ta cứ như đã biết trước, phản ứng nhanh nhạy, tôi vừa nhấc gối lên thì anh ta đã tóm lấy đầu gối tôi, lo lắng nói: “Cái bà la sát này? Tôi vừa cứu cô, cô còn không cảm ơn, còn muốn tôi tuyệt tử tuyệt tôn?”
Tôi lạnh lùng nói: “Cút!”
Bấy giờ anh ta mới lăn ra khỏi người tôi.
Tôi cũng ngồi dậy, phản ứng ngay lúc đó là kiểm tra xem đứa trẻ có bị kẻ lỗ mãng kia đè vào không, người đó nói: “Có gì mà phải nhìn, giờ nó chỉ là một cái xác, đánh không đau, cấu không khóc.”
Tôi vừa nghe vậy thì không thể giữ nổi bình tĩnh, nắm lấy chiếc roi, định nhảy ra để tìm lũ ma quỷ kia xử lý, nhưng rất nhanh người đàn ông đó đã tóm lấy chân tay tôi: “Cô định làm gì đấy? Động cái là đánh đánh giết giết à? Cô tưởng cô là ai? Có một cây roi, mà dám đối đầu với mấy mươi người á?”
Một đánh mười, lại chẳng phải đánh không lại!
Chỉ là, chiếc roi này lợi hại, nếu tôi mà nhỡ tay thì sẽ quất vào những hồn ma vô tội khác!
Bình thường thì tôi cũng không muốn gây nhiều chuyện thế.
Nhưng chúng động vào con gái tôi, tôi sao có thể nghĩ nhiều đến vậy?!
“Ấy!” Người đàn ông đó vẫn còn thấy tôi có ý định xông ra ngoài, liền mau chóng nói: “Tôi thấy khí huyết cô đang bị tổn hại nghiêm trọng, vẽ bùa đến con quỷ nhỏ còn trấn áp chẳng được, cô còn muốn ra đó? Đừng nói đến cứu con cô, ngay cả bản thân cũng bị chết cùng.”
Lời này làm tôi bình tĩnh ít nhiều.
Tôi quay người, nhìn anh ta, hỏi: “Anh rốt cuộc biết bao nhiêu điều?”
“Chẳng lẽ cô không muốn hỏi tôi là ai?” Người đàn ông đó nói.
“Thôi được, anh là ai?”
“Cô...” Người đàn ông đó cứ như đang khóc mếu: “Có cần quá đơn giản thế không?”
“Xin chào, lần đầu gặp, tôi là Viên Phi Phi, còn anh?” Tôi sẵng giọng.
“Cô...” Người đàn ông đó bị tức đến bật cười: “Tôi tên là Sầm Cửu Nguyên, giống cô, cũng đi nhờ xe.”
Tôi hỏi luôn: “Rốt cuộc anh biết những gì?”
Người đó thở dài nói: “Tôi thấy hồn của con cô bay ra ngoài.”
“Bay?” Tôi cảm thấy nghi ngờ: “Không phải là bị thứ gì đó câu đi mất?”
Người đàn ông đó nói: “Cô vẽ hai cái bùa kia, tuy chẳng có mấy uy lực, nhưng ít ra cũng làm cho bọn ma mới chết này sợ. Chúng đều là ma mới chết, còn chưa hiểu gì đâu, nên không dám đến gần giường cô, đã không dám bước đến gần, thì càng không dám động tay động chân đến hồn của con cô rồi.”
Dừng một lúc, anh ta nhấn mạnh thêm: “Là con cô, tự bay ra ngoài.”
“Sao có thể?” Tôi không nén được nhìn xuống đứa bé trong lòng.
Đi mất?
Chẳng lẽ nó lại biến thành quỷ?
Nhưng biến thành quỷ, sao thể xác nó vẫn ở đây? Chẳng phải cả thể xác này của nó đều biến thành quỷ hay sao?
“Xem ra cô cũng không giống như đang lo lắng việc con cô trốn đi chơi mất?” Người đàn ông đó hỏi.
Tôi thắc mắc hỏi: “Anh thấy hồn của con tôi bay ra ngoài? Lúc đó nó là hình dáng con người bay đi?”
Người đàn ông: ???
“Trả lời câu hỏi của tôi là được!” Tôi lo lắng nói.
Người đó nói: “Đương nhiên là hình dáng con người, chẳng lẽ, con cô là yêu quái?”
“Nó bay đi đâu rồi?”
“Anh không thể trả lời câu hỏi của tôi à?”
Tôi điên tiết tóm lấy cổ áo anh ta, nghiến răng nói: “Trả lời câu hỏi của tôi!”
Người đàn ông đó nói: “Tôi làm sao biết nó đi đâu. Bên ngoài tối đen, mà con cô lại mới sinh, linh hồn lại dễ nhìn thấy, mà ở trong bóng đêm lại càng nhìn rõ hơn, nên tôi mới thấy nó bay ra ngoài, nhưng lúc nó bay xa ra ngoài kia thì không nhìn rõ nó đi đâu nữa.”
“!”
Thấy tôi đang tiên tiết muốn đánh người, người đàn ông đó nói: “Đừng lo lắng! Chiếc xe này vẫn đang chạy, nó chắc chắn vẫn ở trên xe!”