Tôi ngạc nhiên tột độ, hỏi sự việc là như thế nào?
Hắn không nói tiếp nữa, chỉ cho tôi hai lựa chọn, tôi nghĩ ngợi hồi lâu, quyết định việc của chuyên gia thôi để cho chuyên gia xử lý, mình về nhà trước vậy.
Hắn gật đầu đồng ý, sau đó đưa tôi xuống núi.
Lúc xuống tôi không biết phải nói gì với hắn, cả quãng đường chỉ biết cúi đầu đi theo hắn.
Cũng không biết là đi bao lâu, tôi đột nhiên nghe thấy có người gọi tên tôi.
“La! Hy!”
Lúc mới đầu chỉ như hơi thở lúc có lúc không, âm thanh đó yếu ớt đến mức làm tôi tưởng tai tôi sinh ra ảo giác, âm thanh đó càng lúc càng gần, dường như nghe thấy ngay đằng sau thì tôi cuối cùng cũng nghe rõ ràng, là âm thanh của Từ Dương cắn răng cắn lợi phát ra!
Vừa nghe thấy tiếng của Từ Dương, tôi lại tưởng người nhà họ Từ tìm đến!
Họ nhất quyết không buông tha cho tôi!
Nhưng sau đó một giây, đột nhiên tôi nhớ ra một việc: Từ Dương bị chém nửa thân, mẹ anh ta bảo anh ta phải ngâm trong thuốc nước bảy bảy bốn chín ngày mới hồi phục, giờ mới là ngày thứ hai, làm sao anh ta có thể chạy ra ngoài được?
Tiếng gọi đó càng lúc càng gần, càng nghe càng cảm thấy như đang oán hận tôi, tôi bỗng nhiên thấy da đầu tê bì, cơ thể lạnh toát, lúc sự chịu đựng sắp quá giới hạn, tôi sợ quá cố đi nhanh mấy bước lên trước, tiến gần lại chỗ Âm Thập Nhị, nhỏ tiếng nói với hắn: “Anh nghe thấy gì không?”
Hắn nói: “Nghe thấy rồi.”
Tôi hỏi: “Hoang sơn cùng cốc thế này, tại sao lại nghe thấy tiếng của Từ Dương được?”
Âm Thập Nhị nói: “Bởi hắn đã chết rồi.”
“Chết rồi?” Tôi ngạc nhiên tột độ, lúc tôi rời khỏi nhà họ Từ, Từ Dương vẫn còn bình thường cơ mà, sao thoáng cái anh ta đã chết rồi?
Anh ta chết rồi, vậy tiếng gọi đằng sau tôi là…
Lúc này, Âm Thập Nhị nhẹ nhàng nói: “Trên cơ thể con người có ba đốm lửa, có ba đốm lửa này thì dù âm hồn đuổi theo cô, cũng sẽ vì dương hỏa trên người cô mà xa cô một bước chân, nhưng nếu như cô quay lại thì khoảng cách an toàn này sẽ không còn nữa.”
Thảo nào tiếng của Từ Dương càng ngày càng gần, lại có cảm giác không thể đuổi đến nơi, hóa ra là vì lý do đó.
Tôi hỏi: “Nhưng không phải anh rất giỏi hay sao? Cho dù tôi có quay đầu hay không, chẳng phải anh vẫn sẽ tóm gọn được anh ta?”
Hắn nói đúng thế.
Nhưng khi hắn quay đầu lại, tiếng của Từ Dương lại đột nhiên không còn nữa.
Tôi hỏi là vì sao? Hắn xấu hổ nói, con quỷ đó sợ hắn, sẽ không bao giờ dám xuất đầu lộ diện trước mặt hắn. Nghĩ đi nghĩ lại, hắn hỏi tôi có thể giúp hắn một chuyện được không, tôi hỏi hắn là việc gì? Hắn nói muốn để tôi đi một mình một lát, dụ linh hồn của Từ Dương hiện ra, như vậy hắn có thể tóm gọn được quỷ hồn của Từ Dương và hỏi xem rốt cuộc là cớ làm sao ra nông nỗi đó.
Để tôi một mình đi giữa rừng?
Tôi ngạc nhiên tột độ, đang định muốn từ chối thì Âm Thập Nhị đột nhiên biến mất trước mắt tôi!
Lửa ma trơi đột nhiên cũng tắt ngúm, đường rừng núi hiểm trở bỗng chốc trở lại đen thui một nùi, gió lạnh heo hút, cũng không biết là do tôi tự dọa bản thân hay gì, tay tôi nổi hết cả da gà lên!
Tôi đứng tại chỗ ngây ngốc một lúc, xác nhận lại lần nữa Âm Thập Nhị - hắn đã bỏ tôi lại không thèm quan tâm, tôi đành phải tự mình ôm một nỗi sợ hãi to đùng, men theo con đường nhỏ tiếp tục đi.
Đi được đâu có mười mét đổ lại thôi, âm thanh của Từ Dương lại vang lên.
“Anh ta” nhanh chóng tiến lại gần chỗ tôi.
Lúc này không có Âm Thập Nhị ở bên cạnh, tôi nghe thấy tiếng của Từ Dương tức giận tột độ hét gọi phía sau, da đầu tôi tê bì lại, khủng hoảng đến tột độ, không ngừng mong Âm Thập Nhị sẽ xuất hiện và bắt lấy quỷ hồn của Từ Dương. Nhưng có vẻ là tôi đã quá hy vọng vào hắn, tôi đợi mãi vẫn không thấy Âm Thập Nhị đến bắt Từ Dương lại!
Tôi càng sợ hãi, bước chân càng lúc càng gấp gáp, cuối cùng thì không chịu được nữa vắt chân lên cổ chạy thục mạng!
Tiếng của Từ Dương cứ phảng phất bên tai!
Đột nhiên chân tôi trẹo một cái!
Thôi xong rồi!
“La! Hy!”
Tôi cảm giác Từ Dương ở đằng sau đang nhân cơ hội này nhảy vồ tới, thế là theo bản năng, tôi quên luôn lời dặn dò của Âm Thập Nhị và quay đầu lại, chỉ thấy Từ Dương lúc đó đã biến thành quỷ vồ lấy tôi!
Anh ta!
Chỉ có nửa thân!
Tôi hít vào một hơi!
Lúc này Âm Thập Nhị đột nhiên xuất hiện, trong tay hắn cầm thêm một cái roi, đánh lên nửa người của Từ Dương, roi xoắn vào cổ Từ Dương, nhẹ nhàng tóm gọn được anh ta.
Lúc hắn lôi Từ Dương lại, phần thân dưới bị cắt của Từ Dương hướng vào tôi, tôi dường như nhìn thấy rõ ràng cấu tạo bên trong của cơ thể anh ta, một đoạn ruột không phải là ngắn lòng thòng từ đoạn bị chặt ngang, giống như những cái dây dài dài thòi lòi ra.
“Ọe…” Tôi không chịu được dạ dày lại lộn lên, mau chóng dời mắt.
Tránh đi lại vừa khéo nhìn thấy vẻ mặt như không mấy xi nhê gì của Âm Thập Nhị.
Tôi không nhịn được nên hỏi hắn: “Anh không thấy kinh à?”
Âm Thập Nhị nói: “Thành oan hồn của địa ngục còn có những con quỷ còn xấu xí kinh khủng hơn ấy chứ, thấy nhiều rồi thì không sợ nữa.”
“Anh rốt cục là ai vậy? Sao tôi có cảm giác địa ngục cứ như hậu hoa viên nhà anh vậy đó?” Tôi hỏi.
Âm Thập Nhị nói: “Cũng không phải là hậu hoa viên, cũng không phải là nơi ai đến thì đến được.”
Nói đoạn, hắn kéo Từ Dương đến gần trước mặt, hỏi: “Mi làm sao mà chết?”
Từ Dương bị trói chặt lấy cổ, không thể động đậy được, nhưng lại nhìn chằm chằm tôi với đôi mắt đỏ ngầu, không cam tâm thò tay về phía tôi, từng chữ từng chữ, nghiến răng nghiến lợi nói: “LA… HY!”
Gọi tôi làm gì!?
Tôi vừa sợ vừa không biết nói gì luôn, đột nhiên nghe Âm Thập Nhị hỏi: “Là La Hy giết mi?”
Tôi??
“La Hy!” Không biết Từ Dương uống nhầm thuốc gì, đột nhiên hét lên, nửa thân người không biết lấy sức lực từ đâu, suýt thì thoát khỏi cái roi của Âm Thập Nhị, chực tóm lấy tôi!
May mà Âm Thập Nhị phản ứng nhanh, ngay lập tức tóm lại anh ta.
Lúc tôi dần yên tâm trở lại, từ bộ lòng thò ra của Từ Dương đột nhiên khẽ động, giống như một con trùng bay về phía tôi và định bám lấy tôi.
Tôi thất kinh, nhưng một giây sau, đoạn ruột trước mắt tôi biến thành tro bụi, rơi xuống cỏ và tan vào đất.
Nhìn lại Từ Dương…
Trong cơ thể trống hoác, cũng chỉ còn có thế…
Ọe…
Cảnh này, tôi nhìn thế nào cũng thấy không quen.
Âm Thập Nhị nói: “Nhìn phản ứng của hắn thì đúng là cô đã giết hắn không sai đâu.”
Tôi hoàn hồn, tức giận mà nói: “Tôi không giết người!”
Âm Thập Nhị nói: “Nhưng hắn cho rằng cô đã giết hắn.”
“Có nghĩa là sao?”
“Có nghĩa là, nếu như cô cho rằng Từ Nhị Cẩu là do tôi giết, chẳng qua là có kẻ đã đứng đằng sau muốn đổ lỗi hãm hại mà thôi.”
“Ai?”
Âm Thập Nhị nhìn tôi, đột nhiên nhếch mép cười: “Tôi biết dương gian có một thuật thông linh, có thể làm cho con người và âm linh có thể liên kết được với nhau, làm cho người sống có thể nhìn thấy những việc trước đây của âm linh, cô có muốn thử chút không?”
Tôi ngớ người trừng mắt: “Tự anh sao không thử?”
Âm Thập Nhị nói: “Tôi đâu phải người.”
Thôi được rồi, là lão luôn đúng.
Tôi nhìn Từ Dương.
Khi ánh mắt giao nhau, Từ Dương bỗng trở nên kích động, càng vùng vẫy mạnh mẽ hơn, xem ra đúng là anh ta cho rằng tôi chính là hung thủ giết anh ta rồi, chỉ hận một nỗi không thể vùng ra tóm lấy tôi báo thù!
Ấy, mà không biết vì sao lại thành ra như thế? Người thương yêu ngày hôm qua, mà hôm nay lại thành “kẻ thù”?
Tôi thở hắt ra một hơi, ngẩng đầu nhìn Âm Thập Nhị và nói: “Thử đi vậy.”
Chương 14: Thuật Thông Linh
Âm Thập Nhị gật gật đầu, hắn vẽ một cái bùa lên trán của Từ Dương, tôi cũng không biết đó là thứ gì, chỉ thấy sau khi hắn ấn lá bùa lên trán của Từ Dương xong thì Từ Dương cũng không động đậy gì nữa.
Âm Thập Nhị chỉ vào Từ Dương và nói với tôi: “Cô đặt tay của cô lên tay hắn, vậy là có thể thông linh với hắn rồi. Chỉ là cô cần phải cẩn thận, hắn đã coi cô là kẻ giết hắn, vậy nỗi hận với cô là tương đối lớn, cho nên khi cộng linh, hắn có thể sẽ nuốt mất ý thức của cô, nếu cô cảm thấy có gì đó không đúng, phải kịp thời thoát ra.”
Tôi hỏi: “Tôi làm thế nào để thoát khỏi?”
Âm Thập Nhị nói: “Thả tay ra là được.”
“Được.”
Nghe thì cũng đơn giản đấy, tôi cố gắng nhớ lời hắn nói, rồi đặt tay lên tay Từ Dương.
Nhắm mắt lại, tôi giống như bị hút vào một nơi như vòng xoáy đen ngòm.
Không phải đen ngòm.
Mà là khói ám.
Cũng có thể, đây là ký ức của người chết, cho nên mọi thứ đều bị nhuộm màu khói.
Tôi thấy Từ Dương đang ngâm mình trong bồn thuốc.
Dưới nước, anh ta vẫn còn nửa thân dưới và lúc này anh ta vẫn còn sống.
Ngâm một lúc, có một người tiến sát đến.
Bởi vì người đó từ phía sau lưng đi tới, nên tôi thông linh với Từ Dương, anh ta không quay đầu lại, tôi cũng không nhìn thấy hình dáng, chỉ cảm thấy người đó bước chân nhẹ nhàng, không giống kiểu như đàn ông, cảm thấy đó là một cô gái.
Người đó dùng tay đặt lên vai của Từ Dương.
Là hai bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo, đúng là một cô gái không sai đâu.
“Chị ơi, đến giờ thay nước rồi phải không?” Từ Dương mở lời.
Ôn Như Ca?
Người đó cười một cái.
Tiếng cười…?
Nghe sao lại giống tiếng cười của tôi!
“La Hy?!” Từ Dương ngạc nhiên, anh ta trở nên lo lắng và muốn quay đầu lại nhưng không thể vì nửa thân đang bị khâu, chỉ lắc nhẹ người qua thì đã thấy nét đau đớn không ngừng trên mặt anh ta.
“Mày không chết, tao không thể rời khỏi đây.” Cô gái đó nói, giọng nói đó lại giống hệt tôi!
Từ Dương lo lắng hỏi: “La Hy, cô muốn làm gì?”
Cô gái đó không nói gì, nhẹ nhàng bước đến trước mặt Từ Dương, cúi người xuống, tóc dài rũ rượi che cả mặt, nhưng vẫn nhìn thấy trên mặt cô ta đang đeo khẩu trang, là cố ý che mặt lại, nhưng kiểu tóc thì giống tôi y hệt, quần áo… cũng là của tôi!
Tôi tới nhà Từ Dương lần này, đương nhiên là mang hành lý theo rồi, nhưng chuyến này có quá nhiều điều xảy ra, nên khi rời đi thì quá vội vàng, căn bản là không kịp mang theo hành lý, cô ta chắc chắn đã lấy trộm quần áo của tôi để mặc vào, giả vờ là tôi, để hại chết Từ Dương!
“La Hy, rốt cuộc cô muốn làm gì đây?” Từ Dương hét lên hỏi.
Cô gái đó không nói gì, chỉ phát ra tiếng cười vô cùng độc ác.
Nước thuốc trong thùng càng lúc càng ít đi, hóa ra cô ta cúi người để rút đi nút gỗ trong thùng nước, làm nước thuốc chảy ra ngoài!
Khi nước rút xuống dưới hông của Từ Dương, anh ta bắt đầu thở khó nhọc hơn.
Người đó đứng bên cạnh xem, như đang xem tuồng vậy.
Thiết nghĩ lúc này Từ Dương đang rất đau đớn, kẻ muốn giết anh ta lại đứng ngay trước mắt anh ta, nhìn anh ta cứ thế từ từ mà chết đi, mà bản thân lại không thể làm được gì, chỉ còn cách chờ chết…
Từ Dương thở càng trở nên khó nhọc hơn.
Ngực anh ta dùng hết sức lực thở phập phồng, động tác càng lớn, mối khâu trên hông anh ta càng dễ bị bục ra, máu tươi cứ thế chảy ra ngoài.
Lúc này, cô gái đó đột nhiên đẩy ngã thùng gỗ!
Từ Dương theo chiếc thùng gỗ đổ ra đất.
Máu tươi bắn ra ngoài.
Càng làm anh ta tuyệt vọng hơn là, cô gái đó lại dùng tay lôi anh ta ra khỏi thùng gỗ!
Nhìn thôi cũng thấy cực kỳ đau đớn rồi!
Tiếp đó, cô ta sờ lên hông của anh ta, anh ta sợ hãi, cố gắng vùng vẫy, nhưng bây giờ anh ta vô cùng yếu ớt, căn bản là không thể ngăn được cô gái đó!
Cô gái nắm lấy đầu mối chỉ.
Không phải là rút một phát ra luôn.
Mà là rút dần từng mối từng mối ra.
Cảm giác này tôi không cảm nhận được, nhưng có thể giống như có một con dao cứ thế cứa đi cứa lại trên da thịt, còn khủng khiếp hơn là một phát chém đứt đoạn.
Cô ta thật sự rất độc ác!
Không biết cô ta hận Từ Dương đến mức nào, mới có thể đối xử với anh ta như thế.
Sau khi rút xong mối chỉ, cô ta kéo phần thân dưới của Từ Dương đi.
Từ Dương rất đau đớn, anh ta dùng chút sức lực cuối cùng để cố bò ra cửa tìm người cứu giúp.
Khi anh ta bò đến cửa, cũng là lúc anh ta dùng hết chút sức lực cuối cùng rồi…
Tôi chậm rãi quan sát mọi thứ, cho dù Từ Dương lúc sống có đối xử với tôi vô cùng ác độc, nhưng khi nhìn thấy anh ta chết một cách thảm hại thế này, tôi cũng không còn cách nào để hận anh ta, đối với anh ta, tôi chỉ còn có sự thương hại…
“La! Hy!”
Một giọng nói ác độc đay nghiến đột nhiên bật ra, Từ Dương đột nhiên xuất hiện ở bên chân tôi, anh ta tóm lấy chân tôi, mà dưới chân tôi lại biến thành cái chậu gỗ, chiếc chậu gỗ không đựng nước thuốc, mà toàn là máu tươi!
Anh ta muốn kéo tôi xuống!
Tôi sợ hãi, cố gắng vùng vẫy, nhưng Từ Dương lại bám tôi rất chắc, cánh tay tôi buồn buồn, là đoạn ruột của anh ta đang dần quấn lấy.
Ngay lúc tôi sắp bị Từ Dương kéo chìm xuống bồn máu tươi, bên tai vọng lại tiếng của Âm Thập Nhị: “Thả tay ra!”
Nghe thấy lời nhắc nhở của hắn, tôi cũng không biết phải làm thế nào, Từ Dương trước mắt tôi bỗng dưng biến mất, không gian từ một căn phòng xám xịt biến thành không gian ngoài trời, tôi giờ mới nhận ra mình đã thả tay Từ Dương ra.
Trước khi thông linh, Hồn của Từ Dương đã bị Âm Thập Nhị thi triển pháp thuật trấn giữ, nhưng bây giờ anh ta đã phá vỡ được pháp thuật đó, trở nên vô cùng kích động, đúng như hình ảnh cuối cùng tôi nhìn thấy khi thông linh, anh ta nhớ lại những hồi ức đau khổ, tuyệt vọng và phẫn nộ trước khi chết, trăm ngàn cảm xúc tập trung một chỗ, làm cho anh ta phát điên.
Nhưng Âm Thập Nhị dù gì vẫn cao tay hơn anh ta, thấy thi pháp không áp chế được anh ta, liền treo anh ta toòng teng lên cây, nửa thân người anh ta đung đa đung đưa trên cành cây, trông cực kỳ thảm thương.
“Thấy hung thủ chưa?” Âm Thập Nhị hỏi.
“Người đó cố tình làm kiểu tóc giống hệt tồi, còn đeo cả khẩu trang, mặc trộm quần áo của tôi, cho nên Từ Dương mới nghĩ là tôi giết anh ta!”
Tiếp nữa, tôi thuật lại sự việc từ đầu đến cuối cho Âm Thập Nhị nghe một lượt, hắn nói hắn cũng đoán ra là ai rồi.
Tôi hỏi hắn đoán ra là ai, có phải là Ôn Như Ca không?
Hắn không trả lời, nhưng tôi cũng đoán ra là hắn nghĩ thế khi nhìn sắc mặt hắn.
Tôi lắc đầu nói với hắn: “Chắc không phải là Ôn Như Ca, vì cô ta bị mất một bên tay, nhưng khi tôi thông linh với Từ Dương lại thấy cái người đó có đủ hai bàn tay. Hơn nữa, trong phần xác của Ôn Như Ca chỉ còn một phần hồn, mỗi lần tỉnh táo trong ngày thì thời gian cũng ngắn, chắc chỉ được khoảng năm phút thôi, nhưng khi thông linh, người đó nhìn Từ Dương từ từ chết đi, ít nhất cũng phải nửa tiếng đồng hồ!”
Âm Thập Nhị hỏi: “Cô có chắc là đến nửa tiếng đồng hồ không?”
“Vâng! Tôi chắc chắn!”
“Vậy cô có thể tính được thời điểm mà Từ Dương chết là khi nào không?”
Tôi nói: “Theo kiểu như mẹ Từ Dương thì tuyệt đối sẽ không bao giờ dung thứ cho kẻ nào làm hại đến con trai bà ta! Cho nên, muốn giết Từ Dương thì chỉ có thể nhân lúc bà ta ra ngoài rồi mới ra tay. Thời điểm đó có thể là lúc mẹ Từ Dương đưa tôi lên núi, tầm đó khoảng tám đến chín giờ sáng.”
Âm Thập Nhị hỏi: “Vậy trong khoảng thời gian đó, ở nhà họ Từ ngoại trừ Ôn Như Ca thì còn ai nữa không?”
Chương 15: Nửa Thân Dưới Của Tôi Đã Chạy Mất Rồi
“Nhưng tay cô ta bị đứt lìa rồi mà!” Tôi nói.
Câu chuyện lại quay trở về chỗ đó, nhưng đến đây thì Âm Thập Nhị không tranh luận tiếp với tôi nữa, hắn nói nhẹ bẫng: “Đứt rồi hay chưa, tôi cũng phải quay lại chứng thực mới được.”
Tôi cảm thấy hắn không tin lời tôi nói, nhưng đúng là tôi có nhìn thấy bàn tay đứt lìa của Ôn Như Ca, việc này sao tôi có thể quên được!
Trong lòng có một chút không vui, nhưng cứ nghe theo sự sắp xếp của Âm Thập Nhị, xuống đến chân núi tạm thời tìm nơi ở tạm, đợi trời sáng thì tìm xe để về nhà, nhưng tôi cũng không thể ngờ được vừa xuống núi, cũng thuận lợi tìm được nhà nghỉ rồi thì Âm Thập Nhị lại ném Từ Dương lại cho tôi, rồi biến mất tiêu!
Cả người tôi lúc này ngây ngốc ra đó!
Tôi cũng chỉ là một cô gái bình thường!
Hắn để lại một con quỷ hung hãn, còn là con quỷ ám muốn lấy mạng tôi và giao nó lại cho tôi? Lỡ không may nó thoát ra thì tôi biết phải làm sao?
Ngay lúc đó, tôi một tay cầm bình phong ấn Từ Dương, một tay cầm cái roi mà Âm Thập Nhị để lại cho tôi, một mình ngồi ngây đơ trên giường, cảm giác mình thật yếu đuối, bé nhỏ và không nơi dựa dẫm…
Nhưng tôi có thể làm gì đây?
Được một lúc, tôi cũng định thần lại, mau chóng đi vào nhà vệ sinh, ném bình phong ấn Từ Dương bằng chai nước khoáng wahaha vào trong bồn rửa mặt!
“Thôi nhé, Từ Dương, niệm mối giao tình của chúng ta trước đây, đêm nay anh ở trong nhà vệ sinh đi, cố gắng mà nghĩ lại, để còn làm người… à, làm quỷ! Đừng ép tôi phải dùng roi để xử lý anh đấy!” Tôi dựa vào chiếc roi đánh quỷ của Âm Thập Nhị đưa cho, gan cũng to hơn hẳn rồi nói với Từ Dương câu đó, sau đó tôi mau chóng đóng cửa nhà vệ sinh lại!
Cho dù như thế, cả đêm tôi vẫn không thể ngủ được, luôn trong tâm thế lo lắng Từ Dương sẽ thoát khỏi phong ấn, rồi xông ra giết tôi!
Thế là cả đêm tôi cuộn mình trong chăn, khó khăn khổ sở đợi chờ trời sáng, chỉ đến khi thấy tia sáng đầu tiên xuyên qua khe hở của rèm cửa, tôi mới thở phào, sau đó ngủ thiếp đi…
…
Cũng không biết là bao lâu, tôi đột nhiên bị một âm thanh tru tréo làm cho tỉnh dậy!
Là một âm thanh kỳ quái!
Không giống như âm thanh của con người!
Nhưng tôi cũng tỉnh lại!
Tôi lật người ngồi dậy, chỉ thấy một trận gió mạnh táp vào mặt, chốc lát lại chẳng thấy đâu, rèm cửa sổ cuộn lên, đồ vật xung quanh bị gió thổi mạnh qua rung lên ầm ĩ, dường như có vật gì đó chạy ra ngoài!
Đợi khi tất cả đều bình thường trở lại, tôi nghe thấy một âm thanh yếu ớt, gần giống như tiếng khóc: “Cứu, cứu tôi với…”
Tôi nhìn theo âm thanh đó, chỉ thấy nhà vệ sinh có ánh sáng, một người đang cố gắng hết sức bò ra từ nhà vệ sinh, cố gắng cầu cứu tôi.
Đây là cô chủ của nhà nghỉ này!
Tối qua lúc tôi đến đã thấy cô ta.
Tôi mau chóng nhổm dậy khỏi giường, để phòng bị chắc chắn, tôi mang theo chiếc roi của Âm Thập Nhị.
Tôi đi đến cửa, lúc nhìn thấy cô chủ đó thì cả người tôi đã đần ra.
Cô ta nằm trên vũng máu.
Không, đúng hơn là, nửa thân dưới của cô ta mất rồi, máu tươi lênh láng khắp sàn nhà vệ sinh!
Tôi lại thấy, chai nước khoáng tôi vứt trong bồn rửa mặt đã bị mở nắp ra, đừng hỏi là ai đã mở nó ra nữa! Nhưng tại sao cô chủ này lại xuất hiện trong nhà vệ sinh phòng tôi?
“Cứu tôi, cứu tôi với…” Cô ta kéo kéo chân quần tôi rồi khóc.
Tôi ngay lập tức gật đầu: “Tôi sẽ gọi 120! Đừng lo lắng quá!”
Nói đoạn tôi mau chóng chạy đi tìm điện thoại gọi cấp cứu 120.
Sau khi cầu cứu, tôi cũng thấy hơi sợ, có chút mông lung, ngây ra mấy giây mới nhớ ra trong nhà vệ sinh còn có một người đáng thương nằm đó, tôi mau chóng tóm lấy cái chăn đi qua đó, giúp cô ta đắp vào người.
Đối diện với tình huống này, tôi cũng không biết phải làm thế nào, chỉ biết giúp đỡ cô ta cầm máu đã.
Các cơ quan trong cơ thể đều tập trung ở thân trên, chỉ cần giữ để máu không chảy ra quá nhiều, có lẽ… có lẽ đợi xe cứu thương đến vùng quê nghèo nàn heo hút này, may ra cứu được mạng sống!
Khi tôi vẫn đang giữ chặt vết thương của cô chủ nhà nghỉ, sắc mặt của cô ta đã trở nên trắng bệch, xem ra ý thức của cô ta đã không còn tỉnh táo nữa, tôi chỉ còn cách không ngừng nói chuyện với cô ta, kéo lại chút ý thức cho cô ta, để cô ta có thể đợi được đến khi xe cấp cứu đến nơi.
Tôi hỏi cô ta: “Sao cô vào phòng của tôi?”
Cô ta khó khăn nói: “Mỗi ngày… trưa… mười hai giờ… tôi đều đến… dọn dẹp… tôi tưởng… cô đã ra ngoài… rồi…”
“Cô vào không trông thấy tôi hay sao?”
“Không…”
Lúc đó tôi mới nhớ ra, vì quá sợ hãi, cho nên khi ngủ đã cuộn tròn trong chăn, từ bên ngoài có nhìn vào cũng chỉ nhìn thấy một bọc chăn to, chứ không nhìn thấy người. Mà tôi lại ngủ rất say, khi cô ta gõ cửa, tôi không hề phản ứng lại, cô ta càng cho rằng trong phòng không có người, liền bắt đầu vào và dọn dẹp.
Tôi hỏi cô ta rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.
Cô ta bây giờ rất đau đớn, nói cũng không rõ ràng, nhưng đại khái là cô ta mở cửa nhà vệ sinh trước, dọn dẹp nhà vệ sinh đầu tiên, thay mấy tuýp xà phòng sữa tắm vệ sinh cá nhân, lúc đó thì cô ta phát hiện ra cái chai nước khoáng.
Cô ta cũng không biết vì sao, trời xui đất khiến thế nào, mà lại mở nắp chai ra…
Bi kịch liền xảy ra ngay sau đó.
Mà xảy ra cực kỳ nhanh, cô ta chỉ cảm thấy phần hông đau đớn, rồi phần thân dưới như chới với trong không trung, rồi cứ thế đổ thẳng xuống, nhưng khi đổ cả người xuống, cô ta mới biết nào đâu phải chân cô ta đạp vào không khí, mà là phần thân dưới của cô ta đã biến mất!
Ngẩng đầu lên, cô ta đã thấy một cảnh tượng khủng khiếp nhất trong cuộc đời này.
Phần dưới của cô ta, chạy ra ngoài!
Nói đến đây, giọng nói của cô ta dần dần yếu hẳn đi.
Tôi lo rằng cô ta sẽ chết, sờ xem cô ta còn thở hay không, ngón tay vẫn cảm nhận được hơi thở mới thở phào một cái, rồi tiếp tục ôm lấy cô ta, động viên cô ta hãy tiếp tục cố gắng.
Nhưng dường như cô ta đã không nghe thấy tiếng gọi của tôi.
Tôi ngây ra một lúc.
Đột nhiên, đầu óc tôi tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Không đúng, tôi ở đây làm cái gì?
Tôi không phải nhân viên y tế, tôi không biết cách cứu người! Tôi cố gắng hết khả năng giúp cô ta ngừng chảy máu, nhưng tôi không biết cách làm như vậy có chính xác hay không, cũng có thể là đúng, bởi vì cô ta vẫn còn thở tim vẫn còn đập!
Nhưng tôi lại không biết cô ta có thể chịu đựng được bao lâu, có thể gượng đến lúc xe cứu thương đến hay không.
Nhỡ cô ta không thể gượng được, cô ta chết đi?
Vậy đây chính là hiện trường vụ án mạng, tôi lại là khách trọ ở phòng này, trong phòng lại không hề có camera quay lại để làm chứng kẻ giết người không phải là tôi!
Tôi phải ngay lập tức rời khỏi đây, nếu không thì tôi sẽ chẳng có cách nào chứng minh được cho mình.
Mà cho dù cô ta có gượng được đến lúc xe cứu thương đến…
Hừm, điều này cũng thật là quá xa vời.
Con người không có phần thân dưới thì sống thế nào đây?
Tôi không thể dựa vào cái người này để làm chứng cho tôi, thậm chí cho dù cô ta có được cứu thoát vì được cứu bằng y thuật tiên tiến, cô ta cũng không biết giải thích phần thân dưới bị mất thế nào.
“Phần thân dưới của tôi tự chạy mất!”
Lời này mà nói ra, ai dám tin đây?
Đầu óc tôi chưa bao giờ tỉnh táo và bình tĩnh đến thế.
Tôi biết tôi bắt buộc phải rời khỏi đây, mới có thể thoát khỏi cái vụ án oan khuất này.
Thế là tôi bình tĩnh quét dọn phòng, lau một lượt mọi chỗ mà tôi đã động vào, may mà tối qua lúc đến đây tôi không động vào quá nhiều thứ, cho nên khi dọn dẹp cũng tương đối nhẹ nhàng.
Chương 16: Không Thể Ra Khỏi Từ Gia Trại
Tiếp đó tôi dùng chìa khóa của cô chủ nhà nghỉ mở một căn phòng khác, cầm chăn của căn phòng đó sang, bọc lại một lượt cơ thể của cô ta.
Lúc tôi làm việc đó, cô ta có một chút phản ứng đau đớn, có nghĩa là cô ta vẫn còn sống, hơn nữa máu cũng không chảy nhiều nữa.
Hy vọng người tốt sẽ bình an cả đời, cô ta có thể gượng đến lúc xe cấp cứu đến.
Sau đó tôi cầm chiếc chăn thấm máu cho cô chủ nhà nghỉ mà có dấu vân tay và tóc của tôi cho vào túi đựng rác rồi mang hết cả đi.
Xuống dưới lầu, tôi thấy bên ngoài nhà nghỉ vẫn chưa có bóng người nào, thế là ung dung tới ngồi ở quầy lễ tân, xóa bỏ hết dấu tích tôi đã từng thuê phòng ở đây đi, sau đó mới nhẹ nhàng rời khỏi.
Cái nơi này quả thật là nghèo nàn heo hút.
Tôi đã làm bao nhiêu việc như thế mà xe cứu thương vẫn chưa tới!
Sau đó, tôi đến bến xe mua vé, đinh bụng sẽ ngồi chuyến sớm nhất để rời khỏi đây.
Tôi nghĩ, lần này tôi chỉ gọi 120, cũng không gọi cảnh sát 110, đợi xe cấp cứu đến nơi, cho dù họ có thấy xác của cô chủ nhà nghỉ rồi mới báo cảnh sát, cảnh sát lập án điều tra, thêm việc tôi đã xóa đi dấu vết, chắc họ sẽ không thể nghi ngờ ngay một người ngoài thôn làm! Vậy cũng đủ để tôi có thời gian thoát khỏi nơi đây, ít ra đến khi họ điều tra ra tôi, thì tôi… cũng đã làm xong những việc cần làm…!
Khi tôi ngồi trên xe để rời khỏi bến xe, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng còi hú của xe cảnh sát…
Điều này có nghĩa là, từ nay về sau, cuộc đời tôi sẽ có một chuyển biến vô cùng lớn…
Tôi không biết nên làm thế nào để đối mặt với kiếp nạn này, chỉ muốn trước khi nó ập xuống đầu tôi, hãy đợi tôi quay trở về nhà, gặp bố mẹ tôi, sau đó nói lời từ biệt với họ…
Những thứ khác, có thể làm sau.
*
Tôi và Từ Dương không sống cùng một thành phố, đi xe đường dài ít nhất cũng phải mất 26 tiếng đồng hồ.
Thuận buồm xuôi gió.
Đến tận khi vào đêm…
Chặng đường dài tẻ nhạt khiến tôi ngủ trong mơ màng, cũng không biết là đi trong bao lâu, chiếc xe khách đang bon bon trên đường đột nhiên trượt ra ngoài, tôi bị thức dậy đột ngột, cảm giác cơ thể bị bay lên, cả xe đều vang lên những tiếng thét chói tai khiếp sợ!
Chiếc xe này, sắp bị lật!
Tôi sợ quá cố gắng nắm chặt bất kỳ vật gì có thể nắm được, nhưng rất nhanh, chiếc xe khách đang chực chờ trong tư thế nghiêng lật xuống thì bị bẻ trở lại một cách dứt khoát.
Tôi rơi xuống chỗ ngồi, tuy cả quá trình chỉ trong thời gian mấy giây ngắn ngủi, nhưng đối với tôi mà nói, dường như lại lượn thêm một vòng ở Quỷ Môn Quan!
Cũng may tôi nằm ở vị trí sát cửa xe, xe lại vừa khéo nghiêng theo hướng tôi ngồi, cho nên mức độ tổn thương cũng không đến nỗi quá nặng. Còn những người khác, vừa nãy suýt nữa lật xe nhưng họ không phòng bị gì nên đều lăn xuống, chỉ là không biết có ai bị thương hay không!
“Tài xế, chuyện gì xảy ra vậy?” Có một hành khách bực tức quá hét lên!
Tiếp đó mọi người cũng bắt đầu nhao nhao lên theo.
Lúc đầu không thấy tài xế trả lời, tôi ngồi dậy, định sắp xếp lại đồ đạc thì đột nhiên phát hiện cửa sổ chỗ tôi ngồi đang có một bóng người đầy máu bò lên!
Là cô chủ nhà nghỉ đó!
Cô ta bám lấy thành cửa, dùng hết sức lực nhìn chăm chăm vào tôi!
Tôi giật thót mình!
“Á!!!”
Đây không phải tiếng hét của tôi, khi tôi định hét lên, người phía giường dưới đã hét toáng lên trước: “Có ma!”
Cô ấy nhìn thấy cô chủ nhà nghỉ?
Ồ, đúng rồi, tôi ngủ ở giường trên, cô chủ nhà nghỉ bám lấy cửa xe chỗ tôi nằm, tôi nhìn thấy nửa thân trên của cô ta, vậy thì giường dưới có thể đã nhìn thấy nửa thân dưới của cô ta…
Cảnh tượng cũng thật đẹp đẽ quá!
Tôi có thể hiểu cảm giác của người nằm giường dưới.
Lúc này, miệng cô chủ nhà nghỉ phát ra tiếng u u đau khổ và uất hận, cô ta cào cửa kính, may mà kính của Trung Quốc được công nhận tiêu chuẩn quốc tế, cùng lắm con quỷ uất hận kia chỉ thêm được vài vết cào lên kính mà thôi.
Nơi này không an toàn chút nào, tôi phải nhanh chóng rời khỏi đây!
Tôi mau chóng bỏ chăn ra, chuẩn bị đi xuống, nhưng lúc này, chiếc chăn mỏng tang đột nhiên trở nên nặng trịch, tôi không thể bỏ ra được!
Không những thế, chiếc chăn còn ướt nhèm nhẹp.
Tôi cúi đầu xuống nhìn, là máu.
Đây nào phải chiếc chăn mà nhà xe chuẩn bị cho hành khách trên tuyến đường dài? Đây chính xác là chiếc chăn thấm máu của nhà nghỉ mà tôi đã vứt nó đi trong một cái thùng rác nào đó rồi!
Sao tôi lại đắp cái thứ này?
Trong cơn sợ hãi, tôi cũng không biết mình lấy sức lực ở đâu ra, đột nhiên đạp tung chiếc chăn thấm máu!
Lúc này, tiếng cào cửa ngoài xe tắt ngấm, tôi quay đầu lại nhìn, đã không thấy cô chủ nhà nghỉ đâu nữa.
“Á!” Người giường dưới lại hét lên.
Lại gì nữa đây?
Tôi nhổm dậy thò đầu xuống phía dưới xem, chỉ thấy bên dưới có một người đang đứng, bị chiếc chăn tôi đạp tung ra trùm lên đầu.
Máu tươi, trong lúc nhá nhem thế này lại quá rõ ràng.
Tôi không biết đây có phải là ảo giác hay không, bởi nghe nói quỷ giỏi nhất là tạo nên hiệu ứng cho giác quan của con người, làm chúng ta có thể nhìn thấy những hình ảnh vô cùng đáng sợ, nghe thấy những âm thanh vô cùng kỳ quái, hơn nữa tôi cũng nhớ rất rõ, trước khi lên xe tôi đã vứt chiếc chăn nhuốm máu trong thùng rác bên ngoài bến xe!
Chiếc chăn đó làm sao có thể nhảy lên xe.
Hơn nữa, trước khi tôi ngủ, lúc đắp chăn rõ ràng là chiếc chăn mỏng mà nhà xe chuẩn bị cho hành khách mà!
Tôi nhớ rất rõ những điều này, không chệch vào đâu được!
Nhưng rất nhanh sau đó…
Cô gái giường dưới kéo chiếc chăn ra, sợ hãi vứt sang một bên, cả người đứng không vững nữa, ngồi bệt xuống, chỉ vào chiếc chăn: “Máu, máu…!”
Người khác cũng nhìn thấy.
Nhìn qua biểu hiện của người khác, tôi cũng hiểu ra, đây chính là chiếc chăn thấm máu mà tôi mang ra!
Nhưng tại sao nó không ở trong thùng rác, mà lại ở trên xe?
Lúc này, một người đàn ông chen lên phía trên, hỏi cô gái kia: “Cô, cô thấy cái gì?”
“Quỷ… một nữ quỷ…”
“Trông như thế nào?”
“Chỉ có nửa người!”
“Tôi đã nhìn thấy! Cô cũng nhìn thấy ‘cô ta’, đúng không?” Người đàn ông đó kích động tóm lấy cô gái đó, hỏi.
Cô gái đó ngây ra: “Anh nói vậy là ý gì?”
Người đàn ông đó nói: “Tối nay tôi đã thấy nữ quỷ đó không chỉ một lần đâu! Lúc đầu, tôi tưởng đó là do ảo giác, nhưng xe chạy cả buổi tối mà mãi vẫn loanh quanh ở cổng của Từ Gia Trại, mỗi lần xe quay lại Từ Gia Trại tôi đều nhìn thấy con nữ quỷ đó đấy! Lúc mới đầu, nó chỉ bò dưới đất, tôi cũng chỉ nghĩ cô ta đi lại khó khăn, còn định xuống xe đỡ cô ta một tay, nhưng nhớ đến lời dặn khi mới vào nghề, sư phụ dẫn dắt tôi có nói với tôi, khi lái xe đường dài về đêm, bất kể là nhìn thấy bên đường có ai muốn đi nhờ xe, đều không được vì người đó mà dừng xe, càng không thể để người đó lên xe! Đây là lần đầu tôi gặp phải chuyện này, suýt nữa thì lật cả xe! Tôi còn tưởng mỗi mình tôi có thể nhìn thấy người đàn bà có nửa người đó, không ngờ cô cũng nhìn thấy!”
Hóa ra người đàn ông đó là lái xe, ông ta qua tìm người dưới giường tôi, là đến tìm người đồng điệu đây mà.
“Cô, cô cũng nhìn thấy!”
Lúc này tôi vừa từ giường trên bước xuống, cô gái đó chỉ tay vào tôi nói: “Chiếc chăn này là do cô ta vứt xuống!”
Chốc lát, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi…
Chương 17: Chiếc Chăn Đẫm Máu
Tôi biết rõ mình đã vướng vào một vụ án mạng, nên việc để lộ mặt là điều tuyệt đối không nên, cho nên kéo lại chiếc mũ, cố ý cúi đầu hết mức có thể, trong xe lại không bật đèn, sẽ không có ai nhớ được dáng vẻ của tôi.
Nhưng tài xế xe khách đã xông lên tóm lấy tôi.
Tôi mau chóng nói: “Không, không phải tôi, tôi không nhìn thấy gì cả.”
“Không nhìn thấy thì cô ném chiếc chăn này xuống làm gì? Cô nằm phía trên tôi, tôi nhìn thấy nửa thân dưới đầy máu me của con quỷ đó thì cô chắc chắn sẽ nhìn thấy hình dạng của con quỷ đó! Sao nó không cào cửa sổ phía người khác ngồi, mà lại cứ cào chỗ cửa cô ngồi? Có phải cô quen biết với con quỷ đó hay không?” Cô gái giường dưới kích động nói.
Tôi không có lời nào để biện hộ nữa.
Tài xế xe khách thấy tôi là con gái, nên ngữ khí cũng nhẹ nhàng đi rất nhiều: “Em gái này, rốt cuộc là có vấn đề gì vậy? Em có thể nói rõ cho mọi người cùng nghe không? Việc này em nhất định phải nói rõ với chúng tôi, em thấy đấy, vừa nãy chúng ta suýt nữa bị lật xe, ai cũng suýt chết đấy!”
Tôi cúi đầu nói: “Nhưng tôi cũng không biết là chuyện gì xảy ra nữa…”
Cô gái giường dưới hỏi dồn dập: “Cô không biết, thế chiếc chăn này rốt cuộc là thế nào đây?”
“Tôi thực sự không biết.” Nói đoạn, tôi lại cúi thấp đầu, muốn lách ra khỏi chỗ đó.
Theo như cuộc đối thoại vừa nãy thì tôi ngồi xe cả ngày, nhưng xe vẫn trở về Từ Gia Trại!
Sự việc đã đến nước này, cảnh sát sẽ nhanh chóng liên kết được chuyện kỳ lạ này với vụ án ở nhà nghỉ, tôi bắt buộc phải nhanh chóng đi khỏi đây, mới có thể bảo đảm sự an toàn của bản thân!
Nhưng tất cả mọi người đều nhìn chăm chăm vào tôi, họ dường như cũng phát hiện ra sự bất thường, đều cùng nhau chặn đường của tôi!
Làm thế nào đây?
Tôi hơi lo lắng.
Họ muốn tôi nói rõ ràng sự việc, nhưng thật sự là tôi không biết nói gì lúc này, tôi cảm thấy có vật gì đó cứng cứng chọc vào hông.
Là chiếc roi Âm Thập Nhị để lại cho tôi!
Đúng rồi, Âm Thập Nhị để lại cho tôi chiếc roi, cũng chính là pháp bảo lợi hại làm cho mọi con quỷ đều khiếp sợ, có lẽ tôi nên sử dụng nó, dọa quỷ hồn của cô chủ nhà nghỉ.
Thế là, trước sự chất vấn của bao người, tôi mở lời: “Để tôi xuống xe, con nữ quỷ đó bám theo tôi, tôi xuống xe rồi, cô ta sẽ không bám lấy mọi người nữa.”
Lúc đó mọi người mới thôi không chất vấn nữa.
“Quả nhiên là cô ta liên quan đến con quỷ đó, tôi nhìn cô ta cứ thấy kỳ kỳ quặc quặc, còn không dám ngẩng cái đầu lên!” Tôi nghe có người nói vậy.
Cho dù như thế nào, cơ thể của họ cũng thành thực hơn rất nhiều so với cái miệng, đều dứt khoát tránh đường cho tôi, để tôi xuống xe.
Tôi biết quỷ hồn của cô chủ nhà nghỉ đã chạy theo chiếc chăn thấm máu kia, thế là tôi tóm lấy chiếc chăn rồi xuống xe. Ánh đèn xe chiếu rọi lên tấm biển chỉ đường hơi cũ gỉ.
Trên đó ghi: Từ Gia Trại.
Chúng tôi quả nhiên bị con quỷ đó dẫn về đây!
Trong đêm tối mịt mù, tôi cũng không biết làm sao để gọi con quỷ đó ra, trong bụng cũng cảm thấy rất sợ. Tôi nhớ lại lúc lục sổ sách ở nhà nghỉ của con quỷ đó để xóa dấu vết tôi đã từng ở đó, tôi nhìn thấy giấy phép lái xe của cô ta, trên đó ghi tên “Từ Viên Viên” – tôi hét lên.
Rất nhanh, tôi đã ngửi thấy mùi tanh nồng trong gió thổi tới.
Cô ta và Từ Dương giống nhau, đều do mất đi phần thân dưới mà chết, cho nên mùi tanh của máu ở trên người rất nặng, có khi cách xa mười mét vẫn có thể ngửi thấy!
Luồng gió tanh đó thổi tới từ sau lưng, tôi nhanh chóng quay lại, mùi tanh nồng có chút hôi thối xộc thẳng vào mũi khiến tôi suýt nghẹt thở. Từ Viên Viên buông xõa tóc dài che gần nửa cái mặt trắng bệch, đang dùng hai bàn tay bò nhanh như bay trên đất, trên đường cô ta đi qua đều để lại vệt máu dài!
Đợi tới khi cô ta sắp bò đến trước mặt tôi, tôi nhanh chóng rút cái roi của Âm Thập Nhị ra, dùng hết sức để đánh xuống.
Chiếc roi đó dường như có linh tính, tôi rõ ràng là nhắm mắt nhắm mũi lại quật lung tung, mà nó cũng không lạc đi đâu mà chỉ đánh vào sát cạnh người của Từ Viên Viên!
Tạch!
Tiếng nổ làm cho Từ Viên Viên sợ hãi.
Mặt cô ta biến sắc ngay lập tức, biết được sự lợi hại của chiếc roi, cô ta mau chóng quay người bỏ chạy.
Tôi làm sao có thể để cô ta chạy mất được? Tôi đi nhanh về phía trước, tạch tạch quất thêm vài roi nữa, càng quất xuống càng cảm thấy chiếc roi có linh tính, nó dường như hiểu được tôi không nhẫn tâm làm hại Từ Viên Viên, mỗi lần đánh xuống cũng không chệch đi đâu chỉ quất vào bên cạnh Từ Viên Viên, chắn lối cô ta chạy, để cô ta không thể chạy thoát.
Cuối cùng, Từ Viên Viên cũng không chạy nữa.
Cô ta không còn cách nào nằm bẹp trên đất, xung quanh nửa thân người đều là những chiếc rãnh do cái roi tạo thành.
Cô ta nhìn tôi, trông cô ta yếu ớt, không nơi bấu víu và rất đáng thương.
Tôi thấy thế cũng thấy mềm lòng, thở dài một cái rồi bất lực nói với cô ta: “Từ Viên Viên, cô theo tôi làm gì? Không phải tôi giết hại cô! Tôi thấy mình đã rất tốt với cô rồi, khi cô chết thì có đúng là tôi đã ở bên cạnh cô, giúp cô cầm máu, cũng là tôi giúp cô gọi cấp cứu! Nhưng tôi chỉ là một con người bình thường, xảy ra chuyện như thế này, tôi cũng không cứu nổi cô! Cái gì có thể làm thì tôi đã làm rồi, cô đừng coi tôi là hung thủ rồi theo tôi như thế chứ?!”
Từ Viên Viên khóc nói: “Không phải là cô thì còn có thể là ai? Trong căn phòng đó, ngoài cô ra, còn có ai khác đâu!”
“Có quỷ!”
“Quỷ?” Từ Viên Viên giật nảy mình: “Trên đời sao lại có quỷ?”
Tôi cũng không biết nói gì hơn: “Thế trên đời này không có quỷ, vậy cô là cái gì?”
Từ Viên Viên nói: “Tôi là người!”
Tôi nói: “Người không có nửa thân dưới, có thể sống không? Còn biết chạy, biết bò không?”
Cô ta đột nhiên ngây ra.
Hồi lâu, cô ta mới dần dần cúi đầu xuống, nhìn phần thân dưới trống huếch trống hoác của mình, nhìn hồi lâu sau, cô ta mới nhìn tôi, lúc này trên mặt chỉ còn sự tuyệt vọng vô cùng: “Tôi… tôi đã chết rồi ư?”
Tôi thương cảm gật đầu.
“Tại sao lại thế được? Không, không thể nào như thế! Tôi chưa chết!” Từ Viên Viên điên cuồng lắc đầu, không thể chấp nhận được sự thật là mình đã chết.
Tôi thở dài: “Nếu cô còn sống, thì lúc này, cô đang nằm trên giường bệnh, để bác sĩ chữa trị cho cô, chứ không phải đến đây tìm tôi đâu.”
“Tại sao… tại sao lại thành ra thế này?” Từ Viên Viên mông lung trong đau khổ hỏi: “Sao tôi lại đột nhiên chết?”
Tôi hỏi: “Cô chết đi nhưng lại không biết vì sao mình chết hay sao?”
Từ Viên Viên lắc đầu, kể lể: “Tôi chỉ biết, tôi nhìn thấy phần thân dưới của tôi chạy ra ngoài… tại sao thân thể của tôi lại bị đứt lìa thành hai phần? Tại sao phần thân dưới của tôi lại chạy ra ngoài mất? Làm sao tôi biết được…”
Tôi hỏi: “Ngoài việc cô thấy nửa thân dưới của cô chạy ra ngoài thì không nhìn thấy gì nữa hay sao?”
Cô ta lắc đầu.
Tôi nghĩ, lúc đó Từ Viên Viên còn chưa chết hẳn, cho nên chỉ nhìn thấy cảnh tượng mà phần mắt trần có thể nhìn thấy được, cô ta chỉ thấy nửa thân dưới của mình chạy mất, lại không nhìn thấy Từ Dương.
Tại sao Từ Dương lại phải cắt đôi cơ thể của Từ Viên Viên?
Chẳng có lẽ vì bản thân anh ta không có nửa thân dưới, nên anh ta phải “mượn” của người khác?
OẸ…
Hình như có gì đó không đúng?
Từ Dương muốn lấy phần thân dưới của Từ Viên Viên để làm gì?
Bị điên hay sao?
Nửa thân trên của anh ta là nam, còn nửa dưới là nữ…
ỌE…
Trong lúc đầu tôi đang tưởng tượng đến điều này, Từ Viên Viên đột nhiên nói một câu suýt làm tôi tức ói máu: “Tôi còn nhìn thấy cô nữa.”
Chương 18: Những Cái Chết Ngoài Ý Muốn
Tôi suýt nữa thì ói máu vào cái mặt quỷ của Từ Viên Viên: “Vớ vẩn! Trước lúc cô chết là tôi đã chăm sóc cô, động viên cô, cô còn chắc chắn đã nhìn thấy tôi hại cô?”
Cô ta đáng thương chớp chớp mắt, nói: “Đúng, trước khi tôi chết, là cô đã chăm sóc tôi, động viên tôi kiên trì tiếp tục sống, tôi rất cảm động, muốn nghe lời cô, cố gắng tiếp tục sống… Nhưng chẳng bao lâu sau, cô lại rời khỏi tôi. Tôi cảm thấy lúc đó cô đi qua đi lại chỗ tôi, nhưng lại không ôm tôi, không quan tâm đến tôi, không muốn nói chuyện với tôi nữa…”
“Tôi đã rất sợ…”
“Cô đã cho tôi động lực để tiếp tục, nhưng rất nhanh, cô lại lấy lại nó…”
“Lúc cô đi khỏi, tôi muốn ngẩng đầu lên, gọi cô đừng đi…”
“Nhưng cô vẫn đi…”
“Tôi nhìn thấy bóng dáng cô, từng chút từng chút ra khỏi tầm nhìn của tôi…”
“Khi cô biến mất hẳn, tôi dường như lạc vào một thế giới đen sì lạnh lẽo…”
“Tôi đã rất sợ…”
“Tôi còn không biết làm thế nào…”
“Điều mà tôi có thể nghĩ đến, chính là hơi ấm khi cô ôm lấy tôi, âm thanh động viên tôi, đó chính là thứ có thể cứu tôi…”
“Cho nên tôi cố gắng vùng vẫy thoát ra khỏi nơi đen sì đó, chỉ muốn tìm thấy cô, người mà tôi nhìn thấy cuối cùng trước khi chết…”
Nghe Từ Viên Viên kể lại như vậy, tôi vô cùng ngạc nhiên.
Đối với tôi mà nói, tôi đã cố gắng hết sức để cứu cô ta rồi, nhưng không ngờ, chỉ có như vậy đã mang đến hy vọng cho cô ta, cũng trở thành sự tuyệt vọng của cô ta; mà không thể ngờ là, tôi có thể trở nên quan trọng như thế, rõ ràng chỉ là một việc hết sức bình thường mà thôi…
Chẳng trách người già hay nói, tốt nhất không nên nhìn vào mắt của người sắp chết, nếu không sau khi chết đi thì họ sẽ ám theo người. Mọi người thấy đấy, chẳng phải tôi đã bị Từ Viên Viên ám hay sao?
Tôi thở dài, bất lực nói: “Vậy tại sao cô lại hại những người trên xe kia?”
Từ Viên Viên tủi thân nói: “Tôi đâu có.”
Tôi bực mình hét lên: “Cô suýt nữa làm xe bị lật đấy!”
Cô ta bỗng cứng họng, hồi lâu sau mới thỏ thẻ nói: “Tôi… Tôi chỉ muốn giữ cô lại thôi mà…”
Tôi cũng không biết nên làm thế nào để an ủi oan hồn vô tội và đáng thương trước mắt mình, tôi ngây ngốc đứng đó một lúc mới gật gù đầu, đưa ra một phương án giải quyết cho cô ta: “Cô cứ ám lấy tôi thế này cũng không phải là cách hay. Hay là như vầy, tôi nói cho cô biết là ai hại chết cô, sau đó cô có oán báo oán, có hận trả hận, cô đi tìm kẻ thù của cô, đừng ám theo tôi nữa, được không?”
Từ Viên Viên mông lung ngẩng đầu lên: “Là ai?”
“Từ Dương.”
“Tên nhóc nhà Bao Tiên Bà ở lưng núi?”
Tôi ngạc nhiên nói: “Cô quen anh ta?”
“Đúng.”
Tôi giờ mới nhận ra, Từ Gia Trại cũng chẳng phải nơi nào rộng lớn, đều là hàng xóm láng giềng với nhau, sao mà lại không quen biết nhau chứ?
Từ Viên Viên nhìn tôi hồi lâu, dường như nghĩ ra cái gì đó, nói: “Tôi nhớ ra rồi, cô chính là cô dâu mới mà Từ Dương lấy về! Lần này cô không chết, mà là nó chết??”
Tôi: “???”
Tôi đang không hiểu gì thì lại nghe Từ Viên Viên lẩm bẩm nói: “Đúng thế thật, chắc là vậy thật, thằng nhóc Từ Dương đó vắt mũi chưa sạch, mà đã hại chết bao nhiêu cô gái, người trong thôn đều nói, nếu cứ hại người kiểu đó, trước sau gì cũng gặp báo ứng! Ha, lần kết hôn này, tên nhóc đó còn nói với toàn thôn rằng, đây sẽ là người vợ cuối cùng của cậu ta, tuyệt đối sẽ không xảy ra những tai nạn như trước nữa. Nếu còn xảy ra tai nạn gì thì cậu ta sẽ không lấy thêm vợ nữa! Hứ, cũng chẳng nghĩ lại mình, mẹ cậu ta tìm cho cậu ta bao nhiêu là vợ, từ trong thôn đến ngoài thôn, bán kính trăm dặm, thôn nào chẳng biết con gái nhà ai gả vào đều sẽ chết? Cậu ta chỉ có thể chạy sang tỉnh khác để kiếm vợ!”
Đúng rồi, tôi chính là người “vợ” ngoại tỉnh kia!
Nhưng đây là việc của trước đó rồi.
Tôi ngồi xổm xuống, hiếu kỳ hỏi cô ta: “Tôi nhớ Từ Dương có mười hai người vợ, tại sao họ lại chết vậy?”
Từ Viên Viên chọc tôi hỏi: “Là do cô biết tên nhóc Từ Dương đó lấy mười hai cô vợ, mà tất cả đều chết nên mới chạy thoát khỏi đó phải không?”
Tôi không phủ nhận: “Họ rốt cuộc là vì sao mà chết?”
“Tai nạn, đều chết do tai nạn.” Từ Viên Viên nói: “Cũng không biết nhà Bao Tiên Bà trúng tà thuật gì, các cô gái mà bà ta dẫn về đều sống không quá ba tháng là chết, đều chết do tai nạn.”
Tôi nghi ngờ hỏi: “Thật sao… đều chết do tai nạn, chứ không phải do người làm à?”
Từ Viên Viên nói: “Có ai muốn hại chết những đứa trẻ đó chứ? Đứa nhỏ nhất khi gặp nạn mới chỉ mười tuổi!”
“Nhưng, người chết nhiều như thế, sao lại chỉ là ngẫu nhiên? Nhất định có người muốn hại chết bọn họ chứ?”
Từ Viên Viên cười nói: “Chẳng lẽ cô nghĩ là mẹ con Từ Dương cùng nhau hãm hại ư?”
“Chẳng lẽ không phải sao?”
Từ Viên Viên lắc đầu nói: “Bao Tiên Bà mất chồng sớm, lại chỉ có một thằng con trai, bà ta sợ rằng mình sẽ đột ngột ra đi, nên mới gấp rút tìm vợ cho con trai, chỉ mong sau khi chết sẽ có người chăm sóc cho con trai bà ta. Cho nên tại sao bà ta phải hại chết những cô con dâu mình vất vả tìm về?”
“Nhưng… trùng hợp quá nhỉ? Tất cả các cô vợ đều chết.” Tôi vẫn không thể chấp nhận kiểu bẻ lái thông tin như thế này.
Từ Viên Viên nói: “Đúng là rất trùng hợp, nhưng những cô bé đó đều chết vì tai nạn, bị rắn cắn chết, đi trên đường bị ngã vào hố mà chết, lên núi chặt củi bị sói cắn chết… tai nạn nhiều vô số kể. Mỗi lần một người con dâu chết đi, Bao Tiên Bà còn khóc thảm thiết hơn là mất chồng, tóc bà ta bạc đi như thế, một con mắt cũng bị mù vì khóc.
“Bà ta thật lòng thích những cô gái đó, tôi còn nhớ để không xảy ra tai nạn cho họ, bà ta còn lấy xích sắt khóa một cô ở trong phòng, nhưng cũng chẳng có ích gì, cô gái đó vì muốn lấy hũ mật ong ở trên cao, đã kê ghế lên để lấy, kết quả là đột nhiên ngã xuống chết. Ài…!”
“Bao Tiên Bà biết một vài yêu thuật, bà ta cũng nghĩ có thể là nhà bà ta bị kẻ nào đó trù ẻo rồi, cho nên tìm đủ mọi bùa phép, tính đi bấm lại bao năm, vẫn không có kết quả! Người có nhiều yêu thuật như bà ta mà còn bấm chẳng ra thì chỉ có thể là do tai nạn thôi.”
Tôi vô cùng sốc, nhưng vẫn không thể tin được điều này: “Nhưng… nhưng bà ta luyện thi mà!”
Dưới căn hầm đó!
Lão cương thi!
Những cô vợ bị chết!
Đều bị cắt lưỡi cắt ngón tay cái!
Chỉ nghĩ thôi đã thấy gai cả người, người như thế, sao lại không phải là kẻ xấu?
Tôi không biết Từ Viên Viên có biết chuyện này hay không, nhưng cô ta lại bình tĩnh nói: “Cũng còn cách nào khác đâu? Bao Tiên Bà không gom thi thể lại, chẳng lẽ đưa thi thể của các cô bé đó trả về? Đó là những cô con dâu mà bà ta mua về, không phải là các cô gái xin về từ những gia đình không muốn nuôi con gái đâu, bà ta mua họ ở chỗ những tên buôn người rồi mang về nhà, thế nên không thể đưa họ về được. Vì vậy, bà ta chỉ có thể giữ lại những cái xác đó.”
Chương 19: Âm Hồn Đeo Bám
Tôi bất lực nói: “Không phải chỉ giữ lại xác, mà là luyện xác đó, chính là… chính là một loại tà thuật!”
Từ Viên Viên ừ một tiếng, nói: “Dường như là cũng có chuyện như thế đấy, Bao Tiên Bà chẳng qua chỉ là người biết chút yêu thuật, tôi nghe người ta nói, bà ta sử dụng những cô con dâu đã chết đó như những người giúp việc trong gia đình, vì không nỡ để họ rời xa, nên mới làm tà thuật trên xác của họ, để sau khi họ chết, xác không bị thối rữa…”
Điều này nghe ra… dường như không có vấn đề gì?
Âm Thập Nhị cũng nói, việc này không đơn giản như thế, chẳng lẽ thật sự chẳng hề đơn giản?
Các cô vợ của Từ Dương rốt cuộc là vì sao mà chết?
Người đàn bà đóng giả tôi để giết Từ Dương, lại là ai?
Cô ta làm việc đó với dụng ý gì đây?
Giết hết người này đến người khác, tại sao còn giả mạo tôi?
Nghĩ đến đây tôi lại thấy đau cả đầu, vụ án của Từ Viên Viên e rằng tôi còn chẳng thể rửa sạch tội được, lại thêm cái tên Từ Dương này, sao tôi lại đen đủi như thế, một ngày mà phải vác trên vai hai cái án mạng?”
Bấy giờ Từ Viên Viên lại lắc đầu nói: “Có gì đó rất vô lý ở đây, những người phụ nữ bên cạnh Từ Dương đều chết, tôi lại không liên quan gì đến cậu ta, sao tôi lại chết chứ?”
Cô ta nhìn tôi, muốn tìm đáp án trên người tôi.
Tôi thở dài, nói: “Nói ra sợ cô không tin.”
Từ Viên Viên thận trọng nói với tôi: “Cô là người trước khi tôi chết còn bầu bạn với tôi, cô nói gì tôi cũng tin.”
Tôi nói: “Từ Dương bị người ta hại chết, giống hệt như cô, bị người ta chém nửa thân. Nửa thân dưới của anh ta bị hung thủ giấu đi rồi, cho nên anh ta vô cùng muốn có một cái thân dưới, cho nên đã mượn phần đó của cô để dùng tạm rồi.”
“Mượn?”
“Ừ.”
“Cho nên tôi bị hại chết như thế á?” Khóe mắt Từ Viên Viên bỗng đỏ lự, châm biếm hỏi: “Chỉ vì một lý do đó thôi sao? Tôi lại chẳng có thù oán gì với cậu ta!”
Tôi bất lực lắc lắc đầu, thật không biết phải nói thế nào về việc này.
Lúc này, Từ Viên Viên lại dựng thẳng người dậy, thận trọng nói với tôi: “Tôi muốn tìm Từ Dương, oan có đầu nợ có chủ, tôi muốn tìm cậu ta hỏi rõ ngọn ngành hà cớ chi mà cướp mất nửa thân dưới của tôi!”
“Ừ ừ!” Tôi vui vẻ gật đầu, nghĩ bụng rốt cuộc cũng thoát khỏi nữ quỷ này!
Chẳng ngờ, Từ Viên Viên lại nói tiếp: “Cô đi cùng tôi.”
“Cái gì?” Tôi thất sắc!
Từ Viên Viên tặng tôi một cái lườm, thái độ vô cùng ngạo mạn vô lý: “Dù sao tôi cũng không quan tâm nữa, cô là người mà tôi nhìn thấy cuối cùng trước lúc chết, cô nhất định phải đi cùng tôi để tìm Từ Dương, không thì tôi cứ bám lấy cô! Bám sát rạt lấy cô! Đến khi nào cô chết thì thôi!
Trời ạ!
Trong lòng tôi bao nhiêu thứ gì đó cứ cuộn cả lên!
Chỉ vì một cái nhìn trước khi chết, mà cô lại ám lên tôi?
Chị hai ơi, tôi e là, ngày mai hoặc ngày kia thôi, cảnh sát sẽ đến tìm tôi cho rằng tôi là người đã sát hại bà chị đó, rồi truy nã tôi toàn quốc!
“Tôi không biết đâu không biết đâu, cô phải đi tìm Từ Dương cùng tôi, tìm nửa người còn lại cho tôi.” Từ Viên Viên linh hoạt bò đến, tóm lấy chân tôi: “Giờ chúng ta đến nhà Từ Dương nhé!”
WHAT?!
Tôi vừa từ đó thoát ra, giờ bà chị lại bảo tôi quay về?
“Tôi không quay về đâu, dù gì thì những gì cần nói với cô thì tôi đã nói rồi, oan có đầu nợ có chủ, cô muốn tìm thì tự mình đi tìm chứ.” Nói đoạn, tôi sờ vào cái roi của Âm Thập Nhị, nếu cô ta lại ép tôi thì đừng trách tôi quất cho cô ta mấy phát.
Từ Viên Viên hung hăng hơn, vồ lên, bám lấy chân tôi: “Tôi không biết đâu, không biết đâu! Một mình tôi sao dám đi tìm Từ Dương, cô phải đi cùng tôi đến tìm Từ Dương! Nếu không thì tôi cứ bám lấy cô, tôi là quỷ ám, cô đi đâu tôi cũng sẽ bám lấy! Không, dù cô có muốn đi, tôi cũng sẽ không để cô rời khỏi Từ Gia Trại!”
Quỷ ám?
Cô ta nói cô ta là quỷ ám?
Nếu tôi không nhận lời với cô ta, cô ta sẽ không cho chiếc xe của chúng tôi ra khỏi đây?
Nhưng, nếu như tôi ở lại Từ Gia Trại, cảnh sát sẽ mau chóng tìm được tôi!
Tôi không thể ở lại đây!
Tôi cầm chiếc roi da lên, đánh lên người Từ Viên Viên, cô ta trở nên vô cùng giảo hoạt, giống như con trạch cứ luồn qua luồn lại rất nhanh quanh người tôi, phen này không quất vào người cô ta, ngược lại còn quất cả vào người tôi!
Đau quá!
“Cô đánh đi, nếu cô đánh được vào người tôi, tôi cũng không tức giận với cô đâu, nhưng tôi tuyệt đối sẽ không rời khỏi cô! La Hy, trừ khi cô đánh chết tôi, nếu không thì tôi cứ bám lấy cô!” Từ Viên Viên luồn lên bên tai tôi, xảo quyệt nói.
Vô sỉ!
Tôi đành nhịn, cố gắng giải thích cho Từ Viên Viên một lần lý do vì sao tôi phải rời khỏi nơi này, Từ Viên Viên nói: “Việc này dễ giải quyết, đợi cô giúp tôi báo thù xong, tôi sẽ đi giải thích với cảnh sát là kẻ giết tôi không phải là cô, như vậy cô sẽ không phải lo lắng việc mình sẽ bị vướng vào vụ án này!”
Đợi chút, vừa nãy cô còn bảo tôi đưa cô đi tìm Từ Dương, giờ lại nói giúp cô báo thù? Đây chẳng phải kiểu được voi đòi tiên hay sao?!
Tôi thực sự tức giận, nhưng cũng chẳng biết làm gì với cô ta!
Tôi cười lạnh hỏi: “Nhưng bây giờ cô là quỷ, làm sao cô hiện thân đi nói chân tướng sự việc với cảnh sát đây?”
Từ Viên Viên khựng lại: “Điều này thì… tôi cũng không biết.”
Tôi bất lực nói: “Cô đã không thể nói rõ chân tướng sự việc, tôi cũng không thể chứng minh được mình thật sự không giết người, cho nên cô hãy rời khỏi tôi, tự tôi còn chưa lo được cho mình, sao có thể giúp được gì cho cô đây?”
Nào biết được, Từ Viên Viên lại nói: “Dù gì cô cũng nằm trong danh sách nghi phạm giết người của cảnh sát rồi, sao cô không giúp tôi làm nốt một vài việc tốt trong khoảng thời gian này?”
Trời ạ! Đây là lời con người nói hay sao?
Nhưng, cô ta vốn dĩ không phải là người…
Tôi thực sự không biết nói gì với Từ Viên Viên nữa, thế là cứ thế nắm lấy cái roi, đánh liên tiếp không ngừng vào người Từ Viên Viên, nhưng bất kể là tôi đánh cô ta thế nào cũng không thể đánh được đến người cô ta, trái lại còn tự làm mình bị thương, toàn thân tôi toàn vết xanh tím. Biết thế, tôi đã không tới gần Từ Viên Viên, có chút khoảng cách, may ra roi mới quất trúng cô ta được!
Đánh được một lúc, tôi đau quá, tay cầm roi cũng đau, chỉ đành thở hổn hển không ngừng.
Từ Viên Viên bám lấy chân tôi, nhẹ nhàng nói: “Tôi cũng đã thảm thương thế này rồi, tại sao cô không muốn giúp tôi? Tôi nghe nói, người mà thiếu một bộ phận cơ thể, sau khi chết đi đến âm phủ, quỷ sai chốn âm phủ sẽ không cho phép người đó đi đầu thai, nên tôi muốn tìm lại phần thân đã mất của mình. Cô nỡ lòng nào nhìn tôi chết thảm, còn không được đi đầu thai hay sao? Huống hồ, cái chết của tôi lại không phải là không có chút liên quan gì đến cô, đừng quên, cái con quỷ Từ Dương đó, là cô mang vào nhà nghỉ của tôi!”
“Nhưng có phải tôi bảo cô mở cái nắp chai ra đâu!” Lời vừa dứt, tôi ngậm miệng lại, vì tôi cũng hết lý lẽ rồi.
Cô ta nói đúng.
Dù sao đi nữa, cũng bởi tôi mang cái chai có hồn ác quỷ Từ Dương vào nhà nghỉ của cô ta. Nếu như không vì lý do đó, cô ta cũng không bị hại thảm thương thế này.
Vậy tôi thì sao?
Ài…
Từ Viên Viên chết trong phòng tôi, tôi cũng không có người làm chứng là không giết người, giờ quay về cũng không thể tránh khỏi việc bị khép tội.
Tất cả mọi chứng cứ bất lợi đều chỉ vào tôi, nhưng tôi không giết người, lại chẳng có cách nào để chứng minh mình trong sạch.
Tôi nhắm mắt, ngẫm nghĩ ba giây, sau đó thì mở lời: “Được rồi, tôi quay trở lại tìm Từ Dương giúp cô…”
Chương 20: Kẻ Nào Đang Lái Xe
“Nhưng tối thế này, tôi lại không quen đường thuộc lối, cũng không biết quay lại thế nào. Cô giúp tôi làm sao để người tài xế kia đưa tôi trở về được không?” Tôi đá đá chân mày, ném cho cô ta một vấn đề khó.
Cũng chẳng thể việc gì cũng bắt tôi làm chứ?
Từ Viên Viên cắn cắn ngón tay nghĩ ngợi, nói: “Cái này dễ mà, tôi đã có cách làm cho họ không thể ra khỏi đất của Từ Gia Trại thì cũng có cách để bắt họ trở về.”
“Vậy thì tốt quá.”
Thế là chúng tôi đã thương lượng xong sẽ trở về Từ Gia Trại.
Nói đoạn, tôi giả vờ vung chiếc roi lên, quất xuống đất, cô ta biến mất.
Khi tôi quay lại xe, cảm giác ánh mắt của mọi người đã hoàn toàn khác.
Trước khi xuống xe, họ còn đang nghĩ tôi là kẻ xấu xa nào đó;
Bây giờ, họ dường như cho rằng tôi là đại pháp sư, ánh mắt vô cùng sùng bái.
Người lái xe khách tiến sát lại chỗ tôi: “Đại sư, giải quyết xong rồi chứ?”
“Ừ.” Tôi không muốn gây thêm rắc rối, vẫn kéo thấp mũ, che bớt mặt mình lại, lanh trí nghĩ ra trò, cố tình huyền bí nói: “Âm khí ở đây nặng nề, cho nên thường có cô hồn dã quỷ lang thang, con nữ quỷ vừa nãy mọi người thấy là một người đáng thương mười tám năm trước không may mắn bị xe chèn qua nát nửa thân, cho nên cô ta vẫn luôn lang thang ở khu vực này, chỉ cần nhìn thấy xe đi qua đều sẽ chặn lại. Nhưng cô ta đã bị tôi đánh cho chạy mất rồi, cho nên sẽ không có việc ma quỷ xuất hiện nữa đâu. Nhưng bây giờ cũng đã muộn rồi, còn đi tiếp, e rằng những cô hồn dã quỷ khác lại xuất hiện, tôi đề nghị thế này, chúng ta trở lại trong thôn, mai hãy đi.”
“Đều nghe lời đại sư!” Tài xế vui vẻ nói mấy lần liền, sau đó cung kính mời tôi lên xe.
Tôi thở phào một cái, trong lòng nghĩ may mà tên tài xế này chịu hợp tác, nếu không thì tôi không biết làm cách nào để biên tiếp câu chuyện.
Sau khi lên xe, tôi hỏi lái xe, từ đây trở về thôn thì bao lâu, hắn ta nói khoảng ba mươi phút.
Hành khách trải qua một phen hú hồn cũng sợ mất vía cả, vừa nãy thấy tôi ở bên ngoài dùng roi quật túi bụi, còn ở đó lầm bầm rất lâu thì càng tin rằng có sự tồn tại của ma quỷ, cho nên khi tôi nói về Từ Gia Trại trước, đợi trời sáng mới đi, họ đều nhất loạt đồng ý cả.
Mọi việc đều rất thuận lợi, tôi trở về vị trí của mình, lúc này chiếc chăn trên giường tôi đã trở lại là chiếc chăn bình thường của nhà xe chuẩn bị, mà chiếc chăn nhuộm máu kia vẫn nằm chỏng chơ dưới đất.
Tôi còn đang suy nghĩ nên làm gì với chiếc chăn đó thì Từ Viên Viên từ đâu đột ngột bay ra, cuộn lấy cái chăn, miệng cô ta còn lộ rõ một nụ cười vô cùng mãn nguyện.
Tôi cũng bó tay.
Người xung quanh sợ xanh lét hết cả.
Phản ứng của tôi cũng rất nhanh, ngay lập tức giả vờ làm phép, giống như dáng điệu của mẹ Từ Dương khi làm phép vậy, miệng còn lẩm nhảm lung tung một hồi, giả vờ mà đến tôi cũng thấy tin nữa.
Mà Từ Viên Viên cũng phối hợp với tôi, cô ta bay vọt lên xe cuộn lại chiếc chăn thấm máu đó và gấp gọn ghẽ ngay ngắn trên chỗ ngồi của tôi rồi biến đâu mất. Thật sự bó tay hết mức, sao cô ta lại đặt nó ở chỗ ngồi của tôi chứ. Trong xe có nhiều tiếng xì xào sợ hãi. Tôi cũng cố làm ra vẻ như chẳng có gì, tiến đến chỗ của mình và trèo lên yên vị trên đó.
Lần này thì tôi không thể ngủ được.
Trở về Từ Gia Trại, tôi biết rõ mình sẽ phải đối mặt với chuyện như thế nào, nhưng điều khiến tôi phiền não nhất bây giờ chính là không tìm được cách giải quyết phù hợp.
Nhưng những việc ấy cũng là việc của sau này, bây giờ việc khiến tôi đau đầu là mẹ con nhà họ Từ kia…
Họ đều là những con người nguy hiểm bậc nhất, không biết Âm Thập Nhị có thể bảo vệ tôi hay không?
Cũng không biết nghĩ lung tung được bao lâu, đột nhiên tôi cảm thấy dưới chân có vật gì lạnh băng, ướt nhèm nhẹp đang dính vào chân, vật đó còn đang run rẩy. Tôi giật thót, nhìn quanh xem có ai để ý đến không?
Là Từ Viên Viên… đang sợ hãi run bần bật.
“Sao thế?” Tôi thầm thì hỏi.
“Cậu ta đến rồi…” Từ Viên Viên run run môi nói, sau khi cô ta biến thành quỷ, sắc mặt trắng bệch, nhưng giờ nhìn cô ta còn trắng hơn gấp mấy lần!
Có thể làm cho một con quỷ sợ đến thế thì là ai mới được chứ?
“Cô nói là ai đến?” Tôi căng thẳng hỏi.
Từ Viên Viên giơ tay, chỉ về phía ghế lái, có nghĩa là cô ta sợ cái thứ đó, nó ở chỗ ghế lái!
Nguy rồi!
Tôi nhổm hẳn người dậy, nhìn về phía đó.
Trong xe vô cùng yên tĩnh, có người đang ngủ, có người đang nghịch điện thoại, không có ai chú ý đến động tĩnh chỗ ghế lái – người lái xe ngã bên cạnh ghế lái!
Nhưng xe vẫn đang đi bình thường.
Bây giờ người đang lái xe rốt cuộc là ai?
Tôi vội vã xuống giường, khi tôi muốn xuống, Từ Viên Viên sợ hãi kéo tôi lại, không để tôi đi. Tôi thấy cô ta đã sợ đến mức hồn vía cũng chẳng còn, chắc chắn không thể hy vọng gì ở cô ta nữa. Tôi hất cô ta ra, bước xuống và lò dò đi về hướng ghế lái.
Khi tôi đi đến bên ghế lái, tôi nhìn thấy…
Trên ghế lái là nửa thân người! Là nửa thân phía dưới, chứ không phải là phần thân trên.
Nửa thân dưới đó mặc chiếc quần bò bó sát, chân nhỏ, mông cong vừa nhìn đã biết là nửa thân của phụ nữ… là nửa thân của Từ Viên Viên.
Nhưng Từ Viên Viên lại đang rất sợ hãi.
Trên đời này làm gì có người chỉ nhìn phần thân dưới của mình đã sợ hãi đến mức đó? Vậy chỉ có một khả năng, đó chính là… giờ đây nửa thân dưới này đang được Từ Dương sử dụng, mà nó xuất hiện ở đây cũng có nghĩa là Từ Dương cũng đang ở đây!
Tuy rằng Từ Viên Viên chết oan, nhưng khi đối mặt với hung thủ sát hại mình, cô ta vẫn vô cùng sợ hãi.
“Từ… Dương…?” Tôi thử gọi một tiếng.
Không ngờ, lời vừa nói ra, nửa thân dưới đó đột nhiên đạp mạnh chân ga!
WHAT?
Theo đà quán tính tôi ngã ra sau, cửa xe bật mở cùng khúc cua gắt, tôi suýt thì lăn cả người ra khỏi xe, may mắn là bám được vào thành ghế ngay cửa, nhưng tình trạng của tôi không được khả quan lắm, vì nửa thân trên trong xe còn nửa thân dưới đang chơi vơi bên ngoài. Tôi cố gắng hết sức để kéo mình vào, đúng lúc tôi sắp vào được xe thì tôi thấy chân mình bị vật gì đó kéo giật ra ngoài, tôi sợ hãi cố ngoái đầu lại xem đó là vật gì. Trời ạ, là Từ Viên Viên, cô ta đang cố bám lấy chân tôi. Chẳng phải cô ta đang cuộn người trong chăn ở trên giường nằm của tôi ư? Tôi cố gắng đạp vào người cô ta và hét lên: “Bỏ tôi ra, cô làm gì vậy? Cô muốn tôi chết à?”
Từ Viên Viên lắc mạnh đầu và vẫn bám vào chân tôi: “Không, tôi bỏ tay ra thì tôi sẽ bị ngã chết mất.”
Tôi hét lên: “Cô là quỷ, cô đã chết rồi, chẳng lẽ còn chết lần nữa, thả tôi ra đi, không tôi cũng bay ra theo cô mất,”
“Ừ, đúng.” Từ Viên Viên nói vậy, rồi thả tay ra và biến mất.
Dưới chân tôi đã nhẹ nhàng trở lại, tôi cố gắng dùng chân đạp và dùng tay trườn thật mạnh lên, khó khăn lắm mới kéo được người lên chiếc xe đang lao đi vun vút.
Chiếc xe càng chạy càng nhanh.
“Từ Dương, anh muốn làm cái gì vậy? Anh làm thế, sẽ hại chết thêm bao nhiêu mạng người!” Tôi bám lấy thành ghế và cố gắng hét về phía nửa thân người đang chễm chệ trên ghế lái kia.
Bấy giờ tôi nhìn xung quanh, thấy buồng xe vô cùng yên tĩnh, cả đám người trong xe, người sợ quá thì đã ngất đi, còn lại thì mặt cắt không còn giọt máu.
Vậy nghĩa là chẳng có ai giúp đỡ tôi, ôi chao, tôi chỉ là một cô gái yếu đuối, tại sao cứ phải gánh vác trọng trách anh dũng đấu tranh với ác quỷ?
Tôi bình tĩnh lại nhìn chiếc xe vẫn chạy băng băng với tốc độ vô cùng cao, tôi liếc thấy đây vẫn là đường thẳng nên tạm thời sẽ không có gì quá nguy hiểm, nhưng không biết nếu có khúc cua thì sao đây?
Chương 21: Hãy Dùng Nửa Thân Dưới Của Cô Đổi Lấy
Tôi vừa nhìn lên phía trước xe để xem hướng xe chạy, vừa nhẹ nhàng sờ vào chiếc roi đeo trên hông, lại vừa thăm dò ý đồ của Từ Dương: “Từ Dương, tôi biết anh ở đây, đừng cứ không đáp lời như thế, có gì chúng ta thương lượng với nhau, đừng làm ảnh hưởng đến bao nhiêu người vô tội, anh thấy có đúng không?”
Nhưng lời tôi nói không thể làm cho Từ Dương dừng xe lại.
Chiếc xe vẫn tiếp tục băng băng trên đường, đây là đường chạy lên núi!
Tuy tôi không thuộc đường ở Từ Gia Trại, nhưng tôi nhớ nhà Từ Dương ở lưng núi, chẳng lẽ anh ta muốn lái xe về nhà anh ta sao?
Anh ta sẽ đưa tôi về cái nơi lạnh lẽo, toàn là xác người trong mộ huyệt?
Nơi mà trên bàn thờ lập lòe nhang khói cho mười ba bài vị kia, đặc biệt là cái bài vị thứ mười ba, là cái dành cho tôi!
Từ Dương muốn đưa tôi về đó, để bù vào chỗ đang trống thứ mười ba đó ư?
“Từ Dương, tôi biết anh đang nghe tôi nói! Anh hãy đáp lại đi! Có gì chúng ta từ từ nói chuyện! Ra đây nào!” Trước mắt tôi, con đường càng lúc càng gấp khúc, tôi càng lo sợ Từ Dương sẽ làm lật xe đâm xuống thung lũng!
Phải biết, trên xe này ngoài tôi ra, còn có rất nhiều hành khách, Từ Dương muốn để chiếc xe này bay xuống kia, thì không chỉ có một mình tôi chết!
Nhưng cho dù tôi có nói với “Từ Dương” như thế nào, “Từ Dương” cũng không thèm trả lời tôi, có lúc tôi lại cứ tưởng mình đang chỉ nói chuyện với phần thân dưới của Từ Viên Viên mà thôi, “Từ Dương” như không hề có ở đây vậy!
Cho đến khi…
Tôi nhìn thấy vô lăng chuyển động.
Là sang bên trái ba cái sang bên phải ba lần, hoàn toàn không phải là chuyển động theo chuyển động của xe, mà là do tác động của ngoại lực, hẳn nhiên là có “người” đang ôm cái vô lăng đó.
Người cầm vô lăng chắc chắn không phải Từ Viên Viên rồi!
Là Từ Dương đang ở đây.
“Anh ta” đang định tiễn tôi và những người ở đây đến cõi chết!
Tôi nhất định phải nghĩ ra cách gì đó.
Ví dụ như… cướp lấy cái vô lăng chẳng hạn.
Tôi biết mình không hề biết lái xe, nhưng lúc này thì làm sao có thể nghĩ nhiều đến thế, tôi nhảy lên, định tóm lấy vô lăng!
Lúc này đây, tôi dường như bị vật gì đó đâm xuyên vào người, là một vật cứng ngắc lạnh băng, là cảm giác lạnh cóng đau đớn thấu xương!
“La Hy!”
Bấy giờ, tôi nghe thấy tiếng gọi của Từ Viên Viên, đợi tôi hồi tỉnh lại, tôi đã bị ngã ra sàn xe, nhưng lại không hề nhìn thấy nửa thân trên của Từ Viên Viên ở đâu.
Lúc này tôi nghe Từ Viên Viên nói: “Đừng tìm nữa, tôi ở ngay trong người cô.”
Tôi ngạc nhiên hỏi lại: “Tại sao cô lại nhập vào người tôi?”
Mà mắt tôi lúc này vẫn không thể rời khỏi phần ghế lái, nửa thân dưới của Từ Viên Viên vẫn chễm chệ ở đó và đạp chân ga.
Từ Viên Viên nói với tôi: “Nếu tôi không nhập vào cơ thể cô, nửa thân dưới của cô sẽ bị cậu ta cướp mất, cô mau nhìn vết thương của cô kìa!”
Vết thương?
Tôi ngây ra.
Tôi nhìn xuống bên dưới mình lúc này, phát hiện phần hông không biết từ lúc nào bị cứa một vệt dài to, máu tươi cứ thế chảy ra, mà điều làm tôi vô cùng kinh ngạc là tôi không hề đau đớn một chút nào!
Chẳng lẽ là do lúc này tôi đang cảm thấy vô cùng lạnh, cho nên đang tê bì hết tất cả các giác quan?
Từ Viên Viên nói vọng lại trong đầu của tôi nhưng không phát ra tiếng ra ngoài: “Từ Dương mất đi nửa thân dưới, cho nên cậu ta muốn cướp đi nửa thân dưới của người khác. Cô phải cẩn thận một chút, vừa nãy cậu ta định cướp đi nửa thân dưới của cô! Nếu không phải tôi kịp thời nhập vào người cô trước cậu ta thì cậu ta cắt cô thành hai khúc rồi!”
Hóa ra là thế!
Có lẽ do đang bị âm hồn nhập thể, nên tuy rằng máu chảy ra xối xả, tôi cũng không cảm thấy đau đớn gì, nhưng cũng không thể cứ để máu chảy ra mãi thế, nên tôi cởi áo khoác ngoài, buộc vết thương lại, cố gắng để cầm được máu.
Tôi thầm hỏi Từ Viên Viên: “Cô có thể nhìn thấy Từ Dương à? Anh ta là quỷ, không có thực thể, tôi bây giờ lại không thể nhìn thấy anh ta nên hơi phiền phức.” Tôi nói chuyện với Từ Viên Viên như đang nói với chính mình vậy. Tôi thấy lũ quỷ này thật là thần thông quảng đại quá đi, chúng có thể khiến cho người trần mắt thịt chúng ta, thích cho nhìn thấy thì mới nhìn thấy, không thích cho nhìn thấy thì đố ai nhìn thấy được. Bình thường thì ai điên mà ước mắt mình nhìn thấy quỷ chứ, nhưng trong trường hợp này của tôi thì…
Từ Viên Viên nói: “Thế tôi cho cô mượn con mắt của tôi vậy.”
Lời vừa dứt, tôi liền có thể nhìn thấy nửa thân trên của Từ Dương dần dần lộ diện trên ghế lái.
Ôi, nửa thân trên là một người đàn ông hơi cường tráng, nửa thân dưới lại là cái mông cong gợi cảm của đàn bà, cảnh tưởng vô cùng tức cười!
Biểu cảm của anh ta vô cùng u ám, đôi mắt vô hồn. Đều là quỷ, mà không hiểu sao tôi nhìn mặt anh ta lại thấy anh ta đáng sợ hơn Từ Viên Viên gấp nhiều lần.
Tôi gọi Từ Dương mấy lần, Từ Dương cứ như không nghe thấy vậy, cứ ngồi đó lái xe.
“Chuyện gì xảy ra vậy?” Tôi có chút không nhẫn nại nổi, Từ Viên Viên có thể nói chuyện với tôi rất bình thường, cũng không hiểu sao Từ Dương lại không nói chuyện với tôi bình thường được?
Qua một lúc sau, Từ Viên Viên mới nói với tôi: “La Hy, tôi thấy Từ Dương rất lạ! Quỷ hồn của cậu ta dường như sắp tan biến rồi, mà không hiểu sao cậu ta lại có một sức mạnh nào đó đang vực cậu ta lên vậy!”
“Sức… mạnh?”
“Đúng vậy, quỷ hồn của cậu ta lộ ra vẻ mệt mỏi, nhưng có một luồng sức mạnh nào đó vẫn vực dậy trong cậu ta, làm cho cậu ta có thể giết người cướp nửa thân dưới! Tuy rằng cậu ta không có phản ứng gì, nhưng tôi vẫn nhìn ra cậu ta đang rất mệt, bây giờ có thể cậu ta đang đưa chúng ta cùng trở về để bổ sung thêm sức mạnh. Đợi cậu ta bổ sung xong sức mạnh, cậu ta có thể trở về trạng thái vô cùng mạnh mẽ cũng nên!” Từ Viên Viên run rẩy nói: “La Hy! Không được để cậu ta đưa chúng ta về nơi đó!”
Tôi căng thẳng hỏi: “Cái nơi mà cô nói đến là nơi nào? Cô có biết không?”
“Không biết!”
Cô ta không biết, nhưng trong lòng tôi đã có đáp án.
Còn có nơi nào mang đến cảm giác an toàn cho Từ Dương đây?
Nghe nói quỷ hồn không thể rời xa nơi bị chết quá xa, Từ Viên Viên có thể theo đến là do tôi đem theo chiếc chăn đã quấn trên người cô ta lúc chết.
Đến giờ tôi vẫn nhớ khoảnh khắc khi cô ta ôm lấy chiếc chăn vào người với nụ cười vô cùng mãn nguyện – hay đó chính là cái thứ mà Từ Viên Viên đang nói đến - “nạp năng lượng”!
Theo lẽ đó, có thể nơi Từ Dương trở về nạp năng lượng là chiếc thùng gỗ mà trước khi chết anh ta đã nằm trong đó!
Lúc sống anh ta dùng nước thuốc để ngâm mình, chết đi, chưa biết chừng lại dùng máu người để ngâm quỷ hồn của anh ta? Chỉ nghĩ thôi tôi đã rùng mình.
Tôi tưởng tượng thấy phần thân nhồng như trận của anh ta trong cái thùng gỗ đó, mà nếu như trong đó toàn là máu người thì… Tôi thấy phục cái trí tưởng tượng của mình, hy vọng nó chỉ dừng lại ở trong tưởng tượng, mà không biến thành hiện thực.
Tôi cố bò lên, thăm dò một lần nữa và để thương lượng với Từ Dương, lần này tôi đã nghĩ ra đối sách: “Từ Dương, chỉ cần anh dừng xe lại, không hại đến người khác, tôi sẽ nói với anh, tôi giấu phần thân dưới của anh ở đâu.”
Dù gì anh ta cũng nghĩ tôi là kẻ giết hại anh ta, nên tôi thử dùng mồi nhử này, đầu tiên để anh ta dừng xe lại đã.
Quả nhiên, tôi vừa nói xong, Từ Dương đã có phản ứng.
Đôi mắt xám xịt vô hồn của anh ta nhìn về phía tôi.
Trời ạ bị người chết rồi nhìn chằm chặp thì có cảm giác thế nào đây?
Là rùng hết cả mình! Là da gà da vịt nổi rần rần toàn thân!
Từ Dương cười nói: “Không cần đâu, tôi không cần biết nửa thân dưới của tôi bị giấu ở đâu nữa.”
Tôi: “?!!”
Từ Dương nói: “Muốn chúng được sống, hãy dùng nửa thân dưới của cô đổi lấy.”
Chương 22: Trong Tôi Là Cô, Trong Cô Có Tôi
WHAT!!
Phản ứng đầu tiên của tôi với câu nói của anh ta là: Từ Dương thật biến thái!
Không phải là sau khi “mượn” nửa thân của Từ Viên Viên, giờ anh ta lại thích kiểu ông không ra ông bà không ra bà thế này đấy chứ? Từ nay về sau sẽ không muốn làm một người đàn ông hoàn chỉnh?
Từ Dương nghèn nghẹn nói: “Đợi đến khi nửa thân của cô thuộc về tôi, từ nay về sau chúng ta sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa. Đến lúc đó, cô sẽ tự nói cho tôi biết, cô rốt cuộc đã giấu nửa thân dưới của tôi ở đâu. Đợi khi tôi tìm thấy nửa thân của tôi…”
Tôi chớp chớp mắt, nhịn cười nói: “Tới lúc đó anh sẽ trả lại nửa thân của tôi cho tôi à?”
Từ Dương nói: “Đương nhiên là dùng phần thân dưới của tôi ghép với phần thân trên của cô, từ nay về sau, tôi ở trong cô, cô ở trong tôi, sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa.”
Trời ơi!
Nụ cười của tôi bỗng nhiên cứng đờ lại!
Này anh “rai”, anh có hứng thú là nửa ông nửa bà, tôi thì không hề có! Tôi nghĩ trong đầu.
Thấy tôi vẫn chần chừ không trả lời, Từ Dương tiếp tục đạp mạnh chân ga!
Tăng tốc lên phía trước!
Nhưng lúc này không giống như những lần trước, trước mặt là khúc cua! Mà tôi cũng không biết Từ Dương có phải đang muốn đâm cả xe xuống vực hay không nữa!
Nếu cứ thế mà tăng tốc thì cả xe này sẽ lao xuống vực!
Tôi không do dự, lấy chiếc roi ra đánh về phía Từ Dương!
Từ Dương cười ha ha, nhảy ra khỏi nửa thân của Từ Viên Viên, tôi chỉ đánh được thân dưới của Từ Viên Viên, nửa thân dưới đó cứ thế đổ xuống và không động đậy nữa.
Lúc này tôi nhìn thấy gì đây?
Từ Dương nằm trên đất và những đoạn ruột của anh ta đang từ từ dựng anh ta lên khỏi mặt đất, trông anh ta hệt như con bạch tuộc với mấy cái chân dài, tránh khỏi cái quật xuống của tôi.
Trông anh ta thật sự gớm ghiếc với nửa phần thân trên, tôi nghe đằng sau đám hành khách la ó thất thanh, có phải họ cũng nhìn thấy anh ta? Thật đúng là con quỷ vui tính, lúc ẩn lúc hiện, giờ thì hiện hình ra để dọa cả đám người.
Anh ta không nhảy về phía tôi, mà nhảy về phía những hành khách đang sợ hãi ngất hết cả kia.
Lẽ nào…?
Anh ta định giết chết họ như đã giết Từ Viên Viên, cắt người họ thành hai khúc, cướp đi phần thân dưới của họ?
Tôi vội vàng, không thèm quan tâm nhiều nữa, rút cái roi ra, định quất xuống người Từ Dương.
Nhưng tay tôi vừa nhấc lên thì khựng lại, cơ thể không động đậy được.
Là Từ Dương đã làm gì với tôi hay sao?
“Không phải là cậu ta, là tôi đây.” Trong đầu tôi phát ra tiếng nói của Từ Viên Viên: “Giết người sẽ hao hụt tinh khí đó, Từ Dương đã cách xa nơi cậu ta chết khá lâu, cậu ta đã cạn kiệt tinh lực rồi, chắc chắn không còn sức đâu mà giết người tiếp. La Hy, tôi và cô cũng biết bảo bối trong tay cô lợi hại thế nào, tôi thấy, chỉ cần cô dùng nó đánh trúng người sống thì cũng làm họ hồn phách tan biến!”
Tôi nghe vậy thấy cũng có lý, may mà Từ Viên Viên đã chặn tôi lại, nếu không thì chiếc roi của tôi đã gây họa lớn rồi!
“Vậy phải làm sao đây?” Tôi hỏi: “Cũng không thể cứ thế nhìn anh ta nhảy nhót lung tung như thế chứ?”
Từ Viên Viên nói: “Tôi cũng không biết như vậy có đúng không, nhưng việc cần làm bây giờ là dừng xe lại, đường nhiều khúc cua như thế này, nếu không nhanh chiếc xe sẽ bay ra khỏi đường và rơi xuống thung lũng!”
Nói đoạn, cơ thể tôi tiến nhanh đến ghế lái, đẩy nửa thân dưới đang vướng trên đó của Từ Viên Viên ra, ngồi lên ghế lái.
“?!”
Đây đương nhiên không phải là tôi làm!”
Là Từ Viên Viên đang thao tác, cô ta đang cố gắng dừng chiếc xe lại. Giờ xe vẫn đang băng băng trên đường, mà lúc nãy tôi đánh vào Từ Dương đã làm phần thân dưới của Từ Viên Viên đổ xuống, ít ra thì cái chân đó không đạp ga nữa, tuy tốc độ vẫn còn rất nhanh nhưng cũng đỡ được một chút.
“Tôi” đang ngồi trên ghế lái, đương nhiên là cũng không tự chủ mấy cái động tác mình đang làm cho lắm, chỉ thấy hai tay tôi nắm chặt vô lăng, chân phải tôi đạp kịch chân phanh, cảm giác chiếc xe trượt đi, chân phải bỏ ra, rồi lại đạp vào chân phanh tiếp, Làm vậy mấy lần, trước mặt vẫn đang đến gần khúc cua, mà tôi cứ có cảm giác chiếc xe sẽ bay xuống vực đến nơi. Tôi sợ quá nhìn chăm chăm phía trước, cảm giác linh hồn tôi lúc này muốn bay khỏi thể xác. May quá, sau những nỗ lực của Từ Viên Viên trong cơ thể tôi, chiếc xe đã giảm dần tốc độ và khi đến rất gần bờ vực thì đã kịp dừng lại. Tay phải tôi tiếp đó kéo một cái cần, tôi đoán nó là cái phanh tay.
Lúc này tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Đợi đến khi tôi hoàn hồn, quay đầu lại thì các hành khách đã mê man hết cả, tôi cũng không biết họ còn sống hay đã chết, người lái xe bên cạnh thì không biết đâu mất.
Chắc hẳn Từ Dương đã nhập vào người lái xe rồi chạy mất rồi.
Tôi không chút do dự, mau chóng chạy theo anh ta.
Lúc này Từ Viên Viên lại gọi: “La Hy, đừng quên mất nửa thân dưới của tôi!”
Thế là tôi quay lại nhìn, nửa thân dưới của Từ Viên Viên nằm chỏng chơ một cách đáng thương ở đó.
Nói thế nào nhỉ?
Từ Viên Viên là một người đẹp chân dài, chân cô ta rất dài, tóm lại, tôi cũng không biết phải vác thế nào để đi leo đường núi nữa, chưa nói đến đoạn sẽ dọa ngất bao nhiêu người, ngay cả tôi có lẽ cũng… Hê, lần này tôi nhìn cảnh tượng như vầy mà không cảm thấy buồn nôn, có phải là một bước tiến lớn không, nhưng cũng không nên để một cô gái liễu yếu đào tơ như tôi vác cái nửa thân dưới đó chứ?
Từ Viên Viên đang ở trong người tôi, nên tâm tư của tôi thế nào thì cô ta biết hết cả.
Cô ta thở dài, thất vọng, lại bất đắc dĩ nói với tôi: “Thôi được rồi, tôi biết bây giờ là lúc mau chóng tìm cho ra tên Từ Dương kia, tránh việc cậu ta lại tiếp tục hại người vô tội. Nhưng, La Hy à, tôi có thể xin cô giúp tôi một việc được không?
Tôi hỏi: “Việc gì vậy?”
Từ Viên Viên nói: “Sau khi việc xong xuôi, cô có thể mang nửa thân dưới của tôi về không, cho nửa thân trên của tôi hợp thể? Tôi đã chết oan uổng, chết rồi chỉ có một tâm nguyện duy nhất là được chết toàn thây.”
Đây cũng không phải là yêu cầu gì quá đáng, tôi gật đầu đồng ý: “Được, tôi sẽ làm điều đó.”
Nói xong, tôi liền nhảy xuống xe để đi tìm người lái xe khách.
Bên ngoài lúc này chỉ có một câu bốn chữ thôi: Trời đen mịt mù.
Nếu mà thêm thì chỉ có: Đường núi ngoằn ngoèo.
Phóng tầm mắt ra xa, con đường lên núi này, đến cả nửa bóng người cũng không có.
Từ Viên Viên nói: “Từ Dương đã trở về nhà cậu ta rồi. Tự cậu ta sẽ không thể lết về đến nhà, nên cậu ta phải mượn xác một người sống để đưa cậu ta về, người đó chắc chắn là người lái xe. Cô đi theo hướng nhà Từ Dương, chắc chắn tìm được cậu ta.”
Tôi khổ sở nói: “Tôi không biết nhà Từ Dương ở đâu!”
Từ Viên Viên: “Tôi dẫn cô đi.”
Thật tuyệt.
Từ Viên Viên và tôi đi dọc con đường lên núi, được năm sáu mươi mét, tôi còn chưa thấy gì thì đã nghe Từ Viên Viên nói: “Tìm thấy rồi!”
Cô ta giúp tôi nhìn thấy Từ Dương bằng mắt của cô ta.
Hóa ra tôi không thấy người lái xe là vì sau khi Từ Dương nhập vào hắn ta, đã không đứng thẳng để đi, mà bò trên đường.
Tôi nhanh chóng chạy lên, thấy người lái xe bây giờ đã sức cùng lực kiệt, nhưng vẫn cố bò về phía nhà Từ Dương.
Tôi tóm lấy anh ta.
“Từ Dương!”
Sau khi gọi tên anh ta, tôi đột nhiên ngừng lại.
Nhìn thấy anh ta trong tình cảnh đáng thương này, tôi không khỏi nghĩ về tình cảm ngày xưa đã từng có với anh ta, giờ thấy anh ta đang lết trên đường như vậy, tôi không khỏi cảm thương anh ta.
Tôi thở dài, nói với anh ta rất nhẹ nhàng: “Từ Dương, tôi không phải là người đã giết anh, anh có muốn tôi làm gì đó cho anh không?”
Chương 23: Lấy Oán Báo Ơn
Nhưng Từ Dương không hề tin lời tôi, “anh ta” nhìn tôi bằng ánh mắt căm hận, dường như dù có hồn bay phách tán cũng không thể xóa đi ánh mắt này của anh ta!
Tôi sắp xếp lại cảm xúc của mình, rồi nói với Từ Dương: “Trước lúc anh chết, anh cũng thấy rõ ràng, là mẹ anh đã chuẩn bị hết cả rồi, nhất định phải đưa tôi đi nhanh nhất có thể mới là cách tốt nhất để bảo toàn mạng sống cho người nhà anh, không phải sao? Cho nên khi tôi tỉnh lại, bà ta đã nhanh chóng đưa tôi đi. Bà ta đã đưa tôi đi thì làm sao tôi có thể vẫn còn ở nhà anh để hại chết anh? Ở lại nhà anh lúc đó là người khác, chứ không phải tôi!”
Sắc mặt của Từ Dương cũng đỡ hơn một chút, rõ ràng là đã hiểu lời tôi nói.
Mà mẹ Từ Dương cũng thật buồn cười, bà ta đã tự tay “tiễn” tôi đi, quay đầu lại thì con trai bà ta chết, lại nghĩ rằng đó là do tôi làm?
E rằng khi về đến nhà thấy thi thể của con trai, mẹ Từ Dương đã mất đi lý trí, mà không thể suy nghĩ thấu đáo được?
Tôi thấy Từ Dương cũng tin lời tôi, tôi mới nhẫn nại hỏi tiếp: “Từ Dương này, anh nhớ lại xem, lúc đó ở nhà anh, ngoài anh ra còn có ai không? Hoặc là bình thường anh có đắc tội với ai không? Ai mà có thể tranh thủ lúc mẹ anh ra ngoài, lẩn vào nhà anh để giết hại anh?”
Sắc mặt anh ta trắng bệch.
Tôi không biết anh ta đang trầm ngâm vì nghĩ ra gì đó, hay anh ta không muốn nói ra.
Đợi một lúc lâu, Từ Viên Viên mới nói với tôi: “Cậu ta không ổn rồi.”
Tôi giật thót mình.
“Cậu ta đã rời khỏi nơi mình chết khá lâu rồi, sức lực của cậu ta không còn bao nhiêu nữa.” Từ Viên Viên nói.
Tôi nói dứt khoát: “Viên Viên, cô giúp tôi đi, cô thoát ra khỏi người tôi, để Từ Dương nhập vào người tôi, tôi sẽ đưa anh ta về nhà.”
Từ Viên Viên kêu lên: “Cô ngốc à?! Cậu ta muốn giết cô! Cô biết một khi quỷ có tâm niệm nào đó, cho dù có phải tự hủy diệt bản thân thì vẫn phải làm! Cậu ta muốn giết cô, cô để cậu ta nhập vào thì nhất định sẽ cắt cô thành hai khúc đấy!”
“Vậy tôi cũng chấp nhận.”
“Cô…!”
“Ra khỏi đi, mau lên!” Tôi vội vàng nói.
Nhưng Từ Viên Viên lại ngoan cố không rời khỏi, tôi đành phải lấy roi của Âm Thập Nhị ra, quất vào mình.
Dù sao bảo bối này đúng là có hiệu quả thật, tôi cảm thấy thân mình ấm trở lại, có một vật lạnh băng đã bị tôi đánh ra ngoài.
Lúc này, tôi cảm thấy một cơn đau đớn vô cùng trên cơ thể.
Là vết thương ở hông tôi.
Thật là khi không còn sức mạnh của Từ Viên Viên trong người làm cơ thể tê bì đi, vết thương trên cơ thể tôi lại tiếp tục rỉ máu, sau đó, sự đau đớn đó xuyên lên cả đầu tôi, làm tôi choáng váng! Bình thường tôi chưa từng bị một vết thương nặng như thế này bao giờ, nay biết cái cảm giác đau đớn này, đột nhiên tôi cảm thấy mình cách cái chết chỉ còn trong gang tấc…
Tôi ráng nhịn đau, một tay giữ vào chỗ vết thương, một tay đưa về phía người lái xe gọi: “Từ Dương, lên đây.”
Rất nhanh, một bàn tay vô hình đã nắm lấy bàn tay tôi, cảm giác lạnh lẽo lan tràn khắp người tôi nhưng không hề giống lúc Từ Viên Viên nhập vào người tôi, giúp tôi hết đau.
Quỷ hồn dữ tợn của Từ Dương cố gắng bò ra khỏi cơ thể của người lái xe.
Khi tôi nhìn thấy dung mạo của anh ta, tôi đã run lên.
Thực ra khi quyết đinh việc này tôi cũng hơi vội vàng, tôi chỉ muốn cược, cược cái tình xưa nghĩa cũ đó, cược rằng bản thân hiểu Từ Dương, nhưng Từ Dương đã chết rồi, người chết rồi sinh ra sự oán hận với tôi thế nào tôi cũng không biết nữa – anh ta hoàn toàn có thể sẽ giết chết tôi!
Nhưng tôi cũng cố dùng ý thức của mình để nói với anh ta.
“Anh giết tôi, sẽ chẳng ai đưa anh về nhà, anh sẽ bị hồn siêu phách tán!”
Tôi không biết Từ Dương có nghe thấy lời của tôi không, anh ta nắm lấy tay tôi, từng chút từng chút một trèo lên, móng vuốt của anh ta như con dao, cứ thế đâm sâu vào da thịt tôi.
Anh ta trèo lên người tôi, đến khi anh ta trèo lên vai thì khẽ thổi nhẹ vào vai tôi, rồi nhập hẳn vào người tôi.
Tôi tự dưng cảm thấy toàn thân lạnh toát.
Bên cạnh tôi vọng lại một âm thanh: “Cậu ta đã thổi tắt ngọn đèn trên vai cô.”
Ma thổi đèn?
Chẳng trách tôi cảm thấy rất lạnh.
Nhưng quá đáng hơn nữa là, sau khi Từ Dương chui vào người tôi, anh ta chẳng biết điều chút gì, tôi cảm thấy phần hông của mình như thêm một con dao ở đó, cứ thế cứa dần men theo vết thương của tôi…
Tôi có lòng giúp anh ta, nhưng anh ta lại đối xử với tôi như vậy?
Tôi chấp nhận.
Đã đánh cược thì phải chấp nhận thua cuộc.
Là tự tôi lựa chọn con đường chết, có ngã xuống thì cũng phải đi hết con đường này, có đúng vậy không?
Tôi những tưởng mình chết chắc rồi, đôi mắt đã nhắm lại đợi cái chết ập đến, nhưng sau ba giây, chiếc dao đang cứa vào cơ thể hình như đã biến mất rồi, chỉ còn lại cảm giác đau của vết thương cũ ở đó.
Không biết điều, thật không biết điều gì cả, Từ Viên Viên ít ra còn giúp tôi ngừng đau, tên Từ Dương này nhập vào tôi, tôi mang anh ta về nhà, vậy mà anh ta chẳng giúp tôi đỡ đau một chút!
Tôi hít một hơi thật sâu, nói với Từ Viên Viên: “Dẫn đường.”
Nhưng tiếng nói bên chân nói với tôi: “Tôi không đi được. La Hy, tôi không đi được đâu.”
“Sao thế?” Tôi nhìn xuống thì thấy Từ Viên Viên với vẻ mặt bất lực cũng đang nhìn tôi: “Cơ thể cô chỉ có thể mang một con quỷ bên trong, Từ Dương đã ở trong đó, tôi sẽ không vào được. Cô không đưa tôi đi, tôi chẳng đi đâu xa được.”
“Sao có thể như vậy được?” Tôi như nghẹn thở, hóa ra biến thành quỷ cũng nhiều cái bất tiện.
Từ Viên Viên nói: “Nếu cô mang được chiếc chăn của tôi theo, tôi có thể ở trong chiếc chăn đó và đi theo cô.”
“Được rồi.”
Tôi chỉ còn cách như vậy và quay lại xe.
Trên xe lúc này bị một bầu không khí tĩnh lặng đến quỷ dị bao trùm. Tôi cũng không biết họ còn sống hay đã bị dọa chết mất rồi, tôi cũng mong sáng mai trời sáng họ sẽ tỉnh dậy và quên hết những gì đã xảy ra đêm nay.
Lần này tôi kéo theo chiếc chăn nhuốm máu bước xuống xe.
Lúc đầu tôi có ý định là sẽ bảo Từ Viên Viên lái xe đi cho nhanh, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thấy vì sự tiện lợi của bản thân, mà đưa bao nhiêu người vô tội đi cùng, nếu như ở nhà của Từ Dương, lão yêu bà cũng đang muốn thu thập máu người để ngâm xác cho con trai bà ta thì sao. Nên tôi quyết định sẽ đi bộ và ôm theo chiếc chăn.
Quãng đường cũng không gần chút nào, cộng thêm vết thương làm tôi thấy đau đớn vô cùng. Không biết đi bao lâu thì tôi cũng đến được nhà của Từ Dương.
Tôi cố nhớ lại nơi tôi nhìn thấy lúc Âm Thập Nhị để tôi và Từ Dương thông linh với nhau, rồi thuận lợi tìm thấy căn phòng mà trước đây Từ Dương ngâm mình trong nước thuốc và sau đó chết đi.
Vừa mở cửa, đột nhiên một trận cuồng phong thổi ra!
Trận cuồng phong này dường như có thể thổi bay cả người!
Tôi co rúm cả người vì bị trận cuồng phong quật vào người đau đớn.
Thấy gió lặng, tôi mới phát hiện chiếc chăn máu của Từ Viên Viên đang chắn trước mặt, hóa ra là nó đã che chắn gió cho tôi…
Chẳng trách tôi không bị thổi bay.
Sau một hồi, chiếc chăn rơi xuống đất, tôi cảm thấy có gì đó không hay xảy ra rồi, nên cúi nhanh người xuống nhặt chăn lên hỏi: “Viên Viên, cô không sao chứ?”
Chiếc chăn lờ mờ chui ra một bóng người, lúc này trông cô ta vô cùng thảm, cứ như cô ta bị chết thêm lần nữa vậy!
Cô ta chỉ vào chiếc chăn, yếu ớt nói: “Trùm nó lên người, cô mới có thể bước vào căn phòng này được.”
Nói đoạn, cô ta biến mất.
Vậy là ý gì đây?
Cô ta đi đâu mất rồi?
Không phải là bị trận cuồng phong vừa rồi thổi bay hồn rồi chứ?
Tôi sợ hãi nhưng cũng không còn lựa chọn nào nữa, nhìn khắp lượt căn phòng, bên trong bị một màu đen sì bao trùm, trên một chiếc bàn nhỏ có mấy ngọn nến với ánh sáng lập lòe, ngoài ra thì chỉ còn một màu đen đáng sợ quỷ dị bao quanh, tôi cũng không nhìn thấy bên trong có cái gì khác thường.
Cho nên tôi chỉ còn cách là làm theo lời của Từ Viên Viên, khoác tấm chăn lên đầu, lúc khoác chiếc chăn lên, vết thương trên người tôi lại bớt đau dần, mà cái hiện ra trước mắt tôi thì lại khác biệt lúc trước vô cùng…
Chương 24: Địa Ngục Trần Gian
Tôi đã đi qua âm phủ.
Nói chính xác hơn là đi qua Quỷ Môn Quan.
Nhưng bây giờ khi tôi mở cửa căn phòng này ra, không chỉ đơn thuần là một phòng tắm bình thường, mà giống như ở dưới địa ngục kia vậy, cả căn phòng chứa đầy các oan hồn!
Trận cuồng phong suýt thổi bay tôi vừa nãy, nào phải trận gió kỳ lạ nào? Chính xác là do các âm hồn tụ tập ở đây quá nhiều, âm khí thổi mạnh vào tôi!
Nhưng tại sao chỉ qua một ngày, nhà họ Từ đã biến thành một nơi tụ tập bách quỷ như vậy?
Là do Âm Thập Nhị đưa đến hay sao?
Nếu theo như năng lực và thân phận cao quý của hắn thì việc có thể tụ tập được bách quỷ cũng là điều dễ hiểu.
Nhưng tôi đã tự bỏ cái suy nghĩ này đi.
Với một người nguyên tắc như Âm Thập Nhị thì chắc chắn hắn không thể làm ra cái chuyện quá đáng như thế này được nhỉ? Chẳng lẽ là lão yêu bà kia làm cái chuyện xấu xa này?
Tôi không biết bên trong rốt cuộc có chuyện gì xảy ra, bình tĩnh lại một chút, tôi nghĩ mình phải làm chuyện chính trước đã – đó là mục đích mà tôi phải đến đây, đầu tiên phải đưa anh ta đặt vào thùng gỗ kia, giúp anh ta có thể phục hồi, chỉ vậy mà thôi!
Tuy Từ Viên Viên không kịp nói, nhưng những gì cô ta nói trước khi biến mất thì tôi hiểu, chỉ có trùm cái chăn nhuốm máu này lên đầu, mới có thể dễ dàng bước vào căn phòng này!
Tôi căng thẳng cuộn chặt chiếc chăn máu lên người theo chiều dọc và chỉ để hở một chút để nhìn ra ngoài, rồi đi vào bên trong.
Quả nhiên như dự đoán, tôi trùm chiếc chăn này lên, những linh hồn ma quỷ kia, lúc trước thì còn chăm chăm vào tôi như muốn ăn tươi nuốt sống, giờ thì như không nhìn thấy, cứ như tôi đã biến thành trong suốt.
Có lẽ nhờ chiếc chăn dính máu của Từ Viên Viên, nên chúng cứ nghĩ tôi cũng là đồng loại với chúng.
Tôi cúi đầu không dám nhìn thẳng vào đám ác linh, cố gắng che kín mình, nép mình vào tường, rồi men theo tường để di chuyển.
Tôi dựa vào ký ức của mình với nơi này, cố gắng tìm chiếc thùng gỗ của Từ Dương.
Tôi nhớ lúc đó chiếc thùng gỗ của anh ta bị hung thủ đẩy nghiêng lăn lóc, bây giờ thì đang nằm ngay ngắn một chỗ.
Tôi cũng không nghĩ nhiều, nhẹ nhàng tiến lại gần chiếc thùng gỗ, hé một góc chăn nhìn bốn phía.
Chết tiệt thật!
Âm hồn nơi này còn nhiều hơn lúc đứng ngoài cửa nhìn thấy nữa!
Chúng chen chúc nhau lúc nha lúc nhúc, mỗi con một vẻ trông thật gớm ghiếc, chen cả vào người tôi.
Tôi căng thẳng đến mức không dám thở, sợ chỉ một chút “hơi người” thoát ra khỏi chăn là sẽ bị chúng phát hiện!
“Từ Dương.” Tôi cũng không biết phải làm sao để đưa Từ Dương ở trong người thả ra ngoài, chỉ biết bám lấy thùng gỗ, rồi gọi anh ta: “Tôi đã đem anh về đến đây rồi, về với cái thùng gỗ của anh, anh có thể khôi phục nguyên khí rồi.”
Nhưng Từ Dương không phản ứng.
Đây là cớ làm sao?
Chẳng lẽ anh ta thấy nguy hiểm, nên không ra?
Trời ạ, người gặp nguy hiểm nhất ở đây là tôi mà? Nơi này ma quỷ lúc nhúc, đều là “đồng loại” của anh ta, dù anh ta đi ra thì chúng có thể làm được gì anh ta chứ?
Chỉ có tôi thôi!
Tôi thấy mình ở nơi này thêm một giây nữa cũng nguy hiểm đến tính mạng!
“Từ Dương! Anh rốt cuộc có nghe thấy tôi nói không? Mau ra đây ngay!” Tôi sợ quá giục!
Đúng lúc này, trong chiếc thùng gỗ vọng ra tiếng của một bà già: “Dương, con về rồi đấy à?”
Hơi lạnh chạy dọc sống lưng tôi!
Trong cái thùng này, tại sao lại có người?
Mà giọng nói này nghe rất giống giọng của mẹ Từ Dương!
Nhưng lại có chút không giống, khi nghe âm thanh này lại có cảm giác… làm người khác không khỏi lạnh gáy!
Cạch!!!
Một cái tay trắng bệch thò ra từ trong thùng gỗ.
Cái tay này hoàn toàn là màu trắng, bởi vì nó là tay của bộ xương khô!
Trong thùng rõ ràng là có tiếng người, sao lại thò ra một cái tay xương xẩu? Mà xem ra… nó còn động đậy.
Tiếp đó, một cái đầu đen sì với một đống tóc rối nùi từ trong thùng chậm rãi thò lên.
Trời ạ, là bà ta, tôi còn tưởng sẽ nhìn thấy đầu lâu xương sọ nữa chứ?
Mẹ Từ Dương nhìn như già đi hai ba chục tuổi, hai mắt lờ đờ không thần sắc, tôi cũng không biết vì sao, tôi rời đi chỉ một thời gian ngắn, mà không biết bà ta đã trải qua những gì.
Bà ta nhìn khắp nơi mọi chốn, ánh mắt lướt qua tôi, tôi nghĩ chắc do mình đang trùm cái chăn với cả do trong phòng quá tối nên bà ta nhìn không rõ.
“Dương à… con ở đâu…? Ta có thể cảm nhận được con đã về… Tại sao con không hiện thân gặp ta? Ta là mẹ con mà…” Bà già nói chầm chậm.
Giọng của bà ta làm tôi gai hết cả người.
Tôi cũng không biết tại sao. Nhưng tôi nghĩ, bà già này tinh thông pháp thuật quỷ thần, có lẽ có thể đưa hồn của con trai bà ta khỏi thân tôi - bà ta cũng thương yêu con trai, ý định của tôi lúc này là giúp đỡ con trai bà ta, nên có thể bà ta sẽ giúp tôi.
Thế là tôi ngẩng đầu lên, thò mặt ra ngoài nhiều hơn, định mở miệng nói với bà ta ý định của mình, nhưng khi thò đầu ra, trông thấy những gì từ cổ bà ta trở xuống thì tôi chỉ có há mồm nhìn!
Bà ta!
Từ cổ trở xuống, đều là bộ xương trắng!
Trong thùng là máu tươi tanh tưởi xộc vào mũi tôi!
Bàn tay xương trắng muốt vừa nãy là tay của bà ta!
Sao lại thành ra như thế?
Điều làm tôi không thể lý giải nổi là đầu người sống lại gắn trên bộ xương trắng nhưng dường như bà ta vẫn sống, bà ta ôm nửa thân trên của Từ Dương, giống như bao nhiêu năm trước, bà ta ôm đứa bé mới sinh ra đời vậy!
“La… Hy…!” Bà già nhận ra tôi và cắn răng nghiến lợi gọi tên tôi!
Tôi giật thót mình.
Bà ta nhìn thấy tôi thì kích động vô cùng, cả thân người là bộ xương trắng, cố gắng nhoài ra khỏi thùng gỗ để bắt lấy tôi!
Bà già này thật là hồ đồ!
Rõ ràng chính tay bà ta đã “tiễn” tôi đi, đẩy ngã tôi xuống núi, giờ lại nghĩ tôi đã phân thân chạy về hại chết con trai bà ta?
Tôi không dám do dự, mau chóng quay đầu bỏ chạy.
“LA… HY…!” Bà già hét lên trong giận dữ, tiếp đó ôm nửa thân của Từ Dương từ trong chậu máu bò ra ngoài!
Tôi sợ bà ta bắt được, cũng không quan tâm nhiều nữa, cứ hết sức mình chạy ra ngoài cửa.
Tôi nghĩ rằng bọn ma quỷ này nó trong suốt, mình có thể một mạch chạy xuyên qua và thoát được, mà không hiểu vì sao, sau tiếng hét của bà già, bọn ma quỷ kia từ từ hiện thân rõ ràng.
Chúng tóm lấy tôi!
Vây lấy tôi!
Trông chúng kẻ nào cũng đáng sợ méo mó. Khi nhìn kĩ vào chúng, tôi sợ đến mức muốn khóc to thật to.
Lúc này tôi hiểu ra, địa ngục trần gian này hoàn toàn không phải là do Âm Thập Nhị tạo ra, mà chính là mẹ Từ Dương tạo ra như thế!
Là bà ta đã dùng thịt của mình để làm đồ tế, để gọi lũ quỷ này về cho bà ta sử dụng!
Sau khi tôi bị lũ quỷ vây lấy, mẹ Từ Dương xông đến, lúc này tôi mới phát hiện ra, trái tim bà ta đang nối với nửa thân trên của Từ Dương.
Trái tim đó không còn đập nữa!
Bà ta đã chết.
Dù chết cũng muốn kết nối mình với người con thân yêu!
Thật là tình mẫu tử cao quý!
Lúc này tôi muốn lấy chiếc roi của Âm Thập Nhị ra, nhưng hai tay tôi đều bị lũ quỷ giữ chặt lấy!
Tôi không có cách nào để nắm lấy chiếc roi đó!
Mà lúc này đây lão yêu bà đã nhảy đến trước mặt tôi rồi!
Lúc tôi sắp bị bà ta tóm lấy thì bên ngoài chầm chậm bay vào một chiếc đèn lồng giấy…
Chương 25: Đèn Dẫn Hồn
Tôi đã nhìn thấy ai đây?
Phương Tình Nhi.
Cô ta không phải đã bị các nữ cương thi nhà Từ Dương xé nát hay sao? Tại sao bây giờ lại trở về với cơ thể hoàn chỉnh?
Mà bây giờ, Phương Tình Nhi không chỉ rất hoàn chỉnh, mà trông cô ta còn có vài phần khí sắc trên mặt, không giống như trước đây khi nhìn thấy cô ta, chỉ là một con rối không hơn.
Cô ta mặc một chiếc áo dài kiểu cổ trang màu trắng, trong tay còn mang theo một chiếc đèn giấy hình hoa sen, trên đó thắp một đốm xanh lè, chiếu sáng cả một vùng tối tăm.
Chỉ nghe thấy cô ta nhẹ nhàng niệm trong miệng: “Nhân thế thương thương bách niên, sinh lão bệnh tử, Âm Quân lệnh cho ta đến thắp cho chư vị chiếc đèn dẫn hồn, chư vị tới quỷ môn, nhập Hoàng Tuyền, qua Nại Hà, đi đến kiếp sau, những việc kiếp trước hãy bỏ lại sau lưng.”
Lời vừa dứt, đằng sau lưng cô ta xuất hiện một cảnh tượng tôi thấy rất quen thuộc – Quỷ Môn Quan!
Đây là phép thuật thần thông gì vậy?
Chỉ sau một ngày không gặp, ngày hôm qua đây thôi cô ta còn là nô bộc của kẻ khác, nay lại có thể mở được Quỷ Môn Quan ngay trước mắt chúng tôi?
Cái người mà cô ta nói đến “Âm Quân”, không phải là Âm Thập Nhị sai cô ta đến đó chứ? Cũng có thể, lần trước cũng là Âm Thập Nhị đã thao túng xác của cô ta để chống lại đám cương thi nhà nhà họ Từ cơ mà!
Quỷ Môn Quan mở ra, oan hồn ác quỷ trong gian nhà tắm của nhà Từ Dương như bị hút vào, cứ thế cả đám bay theo hướng quỷ môn.
Lũ quỷ tóm lấy tay tôi cũng thả tôi ra, rồi bay theo hướng đó, tôi ngã chúi xuống đất.
Nhìn thấy tất cả ác linh đều bay về phía quỷ môn, tôi thở phào nhẹ nhõm, tưởng rằng việc này cứ nhẹ nhàng như thế là kết thúc nhưng một tiếng thét chói tai trong đám quỷ làm tôi giật mình: “Quay lại! Chúng mày đều là tao chiêu vong đưa tới! Tất cả đều không được đi!”
Nói đoạn một trận cuồng phong nổi lên, cứ thế quật về phía Phương Tình Nhi.
Phương Tình Nhi không một chút phòng bị, cô ta kêu “Á” một tiếng, cơ thể yếu ớt bị trận cuồng phong thổi mạnh vào khiến người nghiêng ngả ngã ra, đốm u hỏa trên chiếc đèn dẫn hồn bỗng chốc tắt ngấm.
Đèn vừa tắt, cửa quỷ môn ngay lập tức biến mất.
Mẹ của Từ Dương ôm theo nửa thân của Từ Dương đến trước mặt Phương Tình Nhi, vừa thở dốc vừa nhìn chằm chằm vào cô ta: “Mày là cái đứa phản bội! Là dâu con nhà họ Từ, lại dám giúp người ngoài đối phó với bọn ta!”
Phương Tình Nhi chớp chớp mắt, sắc mặt đã lấy lại bình tĩnh: “Tôi là bị người ta bắt cóc rồi đem bán cho bà, cũng không phải cam tâm tình nguyện gả vào nhà họ Từ! Bà nói với tôi, từ nay về sau nhà họ Từ sẽ đối xử với tôi như con gái ruột trong nhà, mong tôi có thể sống yên phận ở nhà họ Từ. Nhưng tôi vẫn muốn trở về nhà của tôi, gặp bố mẹ tôi, bà không cho phép, còn đánh gãy chân của tôi, không cho tôi đi. Sau đó vì tôi phản kháng, tôi từ một người sống sờ sờ ra đó mà bà nỡ lòng nào nhét tôi vào quan tài bức tôi chết! Sau khi chết hóa thành quỷ, oán niệm không ngừng thì bà lại nhốt linh hồn tôi vào bài vị trong từ đường, tôi chết đi cũng chẳng có tự do! Thật may mắn cho tôi đã gặp vị đại nhân đó, ngài ấy đã trả tự do cho tôi, cũng hứa sẽ đưa tôi về thăm bố mẹ tôi, nay tôi còn lưu lại chốn này cũng chỉ có một tâm nguyện duy nhất thôi, đó là… tìm bà trả thù!”
“Con đĩ, lúc mày còn sống đã ăn cơm gạo nhà tao nấu, chết cũng là ăn nhang khói nhà tao thắp, tao thấy tao không hề bạc đãi mày, mày còn dám có ý niệm oán hận tao? Còn đem hơn nửa lũ quỷ mà tao khó khăn lắm mới chiêu vong về thoát qua Quỷ Môn Quan! Mày đã bất nhân như thế, cũng đừng trách tao bất nghĩa với mày!” Mẹ Từ Dương nói.
Phương Tình Nhi phủi phủi áo quần, từ từ đứng dậy, trên mặt không hề lộ vẻ sợ hãi, điềm tĩnh nói: “Đừng có nói cái kiểu dọa người đó với tôi, bây giờ tôi chẳng có chút gì là sợ bà nữa đâu.”
Vừa nãy, mẹ Từ Dương còn có chút niệm tình cũ nên vẫn xuất chiêu nhẹ nhàng, sau khi nghe Phương Tình Nhi nói vậy, mẹ Từ Dương cũng không còn muốn niệm chút tình xưa kia nữa, bà ta tung một chiêu lên người Phương Tình Nhi!
Một trận cuồng phong thổi qua, chỉ còn thấy một bộ xương trắng!
Tôi còn tưởng Phương Tình Nhi nói cứng như vậy, sẽ là một nhân vật không chút tầm thường chứ, cuối cùng thì chỉ với một chiêu, đã làm cô ta biến thành tro bụi!
Thật là làm tôi mất hết cả niềm tin!
Bộ xương cốt trắng phau đó dường như vẫn còn ý thức, cô ta sợ hãi nhìn đôi bàn tay, rồi nhìn vào cơ thể mình: “Cơ thể của tôi…!”
“Nó đã thuộc về ta.” Một bóng người thon gọn yểu điệu dần xuất hiện ngay sau Phương Tình Nhi, lúc khuôn mặt của người đó lộ ra đã làm tôi sợ mất mật, người đó giống Phương Tình Nhi cũng phải đến bảy tám phần!
Nếu Phương Tình Nhi trong hình dáng là một cô bé mười mấy tuổi chưa trưởng thành, thì người đó lại là phiên bản trưởng thành của Phương Tình Nhi!
Nếu trong tay bà ta không đang ôm nửa thân của Từ Dương thì tôi sẽ không nhận ra được… đó là mẹ của Từ Dương!
“Lớp da thịt của mày đã thuộc về ta.” Người đàn bà đó cười một cách nham hiểm: “Ta đã dùng da thịt ta để chiêu vong âm hồn tám phương về, còn sợ sau này không có hình hài con người để gặp ai, không ngờ con ranh con mày đã xuất hiện tại đây bằng thể xác lúc còn sống, chẳng phải là đang dâng cho ta một bộ da phù hợp hay sao?”
Nói xong, bà ta đặt nửa thân của Từ Dương xuống, nhẹ nhàng sờ lên mặt người chết, cười nói: “Con trai, bây giờ ta đã khoác lên bộ da của một cô gái hai mấy tuổi, nếu ôm thêm con thì không được tiện lắm. Con hãy nằm đây, ta sẽ bắt con vợ hụt của con lại, hỏi nó cho rõ, rốt cuộc là nó đã giấu nửa thân dưới của con ở đâu?”
Vợ hụt?
Này…
Nói không chừng là đang nói đến tôi đấy?
Môi tôi khẽ động, vốn dĩ sau khi thoát khỏi vòng vây của lũ quỷ thì tôi đã trốn ngay vào một góc để bồ hóng rồi, cứ nghĩ là trốn vào một góc sẽ chẳng ai chú ý đến nữa, nhưng không ngờ người ta vẫn không quên tôi!
Một giây sau, mẹ Từ Dương đã thình lình xuất hiện trước mặt tôi.
Có được lớp da mới… không, là được trở về tuổi đôi mươi, dường như bà già này có vẻ đang vui phơi phới, trên đời này ngoài diện mạo trẻ trung xinh đẹp ra, còn có thứ gì có thể làm cho đàn bà mê mẩn hơn đâu?
Bà ta nhìn tôi, cười nham hiểm nói với tôi: “Con ranh, làm dâu con nhà họ Từ có gì không tốt chứ? Ta thấy lần này Từ Dương là có tình cảm thật với mày. Trước đó có bao nhiêu là vợ, chưa bao giờ ta thấy nó cúi mình rạp gối như thế.”
Tôi cố nuốt nước bọt, dùng những lời dỗ ngọt với Từ Dương lúc trước thuyết phục bà ta: “Dì ơi, chẳng lẽ dì quên rồi hay sao, là dì đã đưa tôi lên núi, rồi đẩy tôi xuống từ đỉnh núi! Nhưng con trai dì lại chết trong lúc dì đi cùng tôi lúc đó, tôi chẳng qua cũng chỉ là một con bé tầm thường, lại không biết yêu thuật gì, thì sao có thể giết được con của dì đây? Người giết con của dì là một người khác, dì lại chuyển hận thù của dì qua tôi, dì nghĩ rằng giết tôi là báo thù cho con trai dì hay sao, nhưng kẻ giết con của dì đang nhởn nhơ ngoài kia đó! Hơn nữa, dì cũng không thể tìm được thông tin gì về nửa thân dưới của con dì trên người tôi được!”
Người đàn bà đó cười mỉm nói: “Là con người thì thích nói dối, nhưng người chết thì không. Ta làm chút phép, lệnh cho vong hồn của con ta đi tìm kẻ đã giết hại nó. Nếu mày không phải là kẻ đã giết hại nó thì sao nó lại đi tìm mày làm chi?”
“Anh ta bị kẻ đó lừa rồi!” Tôi không nhịn được mà hét lên!
Người đàn bà đó chậc chậc mấy tiếng: “Đấy mày xem, người sống là thích nói dối, mày chết đi mới có thể nói thật được. Không thì thế này, sau khi mày chết đi, ta sẽ luyện hóa cho quỷ hồn của mày làm nô bộc cho ta, hạ lệnh cho mày đi lấy nửa thân của con trai ta về, việc đó so với bây giờ ta cứ từng câu từng chữ hỏi thế này tiện hơn rất nhiều!”
Chương 26: Đèn Giấy Hoa Sen
Tư tưởng của người già đúng là cố chấp!
Tôi liền lôi chiếc roi của Âm Thập Nhị ra, quất về phía người đàn bà đó.
Cũng không biết có phải do bà ta đang vênh váo tự đắc hay không, roi đầu tiên tôi quất xuống, bà ta không hề có ý muốn tránh, nhưng lúc roi gần đánh xuống người, sắc mặt bà ta khẽ đổi, mau chóng dạt ra xa.
“Thật là một chiếc roi lợi hại! La Hy, mày lấy nó từ đâu vậy? Chẳng lẽ là người chồng quỷ của mày đưa cho? Hắn ta đối xử với mày thật tốt, chẳng trách mày không cần con trai ta nữa.” Bà ta nhìn tôi, sắc mặt trở nên nham hiểm!
Sau đó, bà ta đã cướp lấy cái roi trên tay tôi.
Đúng vậy đấy.
Là phất tay áo một cái và đã lấy mất trong tay tôi.
Sắc mặt tôi bỗng chốc trắng bệch, giờ thì đã hiểu ra bà già trước mặt mình không phải hạng dễ đối phó.
Lúc này, trong phòng bỗng chốc tối hẳn, tôi lại nghe thấy tiếng hát quen thuộc: “Nhân thế thương thương bách niên, sinh lão bệnh tử, Âm Quân lệnh cho ta đến thắp cho chư vị chiếc đèn dẫn hồn, chư vị tới quỷ môn, nhập Hoàng Tuyền, qua Nại Hà, đi đến kiếp sau, những việc kiếp trước hãy bỏ lại sau lưng.”
Là Phương Tình Nhi lại mở Quỷ Môn Quan hay sao!
Cánh cửa đó có thể hút các quỷ hồn, cho nên những con quỷ xung quanh mẹ Từ Dương đều bị hút về phía cánh cửa đó.
“Quay lại!” Bà ta tức giận lồng lộn hét lên, quay người giữ lại những âm hồn mà mình đã khổ sở dẫn về.
Lúc này có người gõ nhẹ đằng sau lưng tôi.
Tôi quay lại, là một bộ xương trắng phau phau, làm tôi sợ chết khiếp.
“Còn không mau chạy đi?” Bộ xương cốt nói.
Lúc này tôi mới ý thức được, đây chính là bộ xương bị mất lớp da của Phương Tình Nhi.
Thế là tôi chạy theo cô ta.
Trong tay cô ta cầm theo chiếc đèn giấy hoa sen, đốm lửa trong đó yếu ớt lập lòe, nhưng cũng đủ để tôi thấy và đi theo.
Tôi chạy theo cô ta thoát ra khỏi căn phòng, nhưng cũng không biết vì sao, xung quanh lại tối mịt mù vô cùng, chẳng thể nhận biết được tôi đang đi đâu. Tôi chỉ biết là mình cứ thế đi theo Phương Tình Nhi suốt chặng đường đi, mà lại như đang đi xuống cầu thang, đi xuống một nơi nào đó, cũng không biết là đi trong bao lâu, cuối cùng, một trận gió nhẹ nổi lên, thổi tắt đèn hoa sen trước mặt.
Càng kỳ dị hơn là, khi chiếc đèn hoa sen tắt ngóm thì cảnh sắc xung quanh lại bừng sáng.
Lúc này, tôi cuối cùng đã nhìn rõ con đường mà chúng tôi vừa đi, chúng tôi đang bước xuống căn hầm mật thất của nhà Từ Dương!
Tôi có ấn tượng cực kỳ sâu sắc với căn hầm này.
Đây chính là mộ huyệt của những người con dâu nhà họ Từ.
Phương Tình Nhi không hề đưa tôi đi thoát thân, mà đưa tôi xuống đây, chẳng khác nào đưa tôi vào miệng cọp hay sao?
“Cô dẫn tôi xuống đây để làm gì?” Tôi hỏi.
Bộ xương trắng nói: “Tôi định muốn đưa cô thoát khỏi đây, nhưng lão yêu bà đó lại quá lợi hại, bà ta đã biến cả căn nhà này thành một nơi bao trùm toàn âm khí, nếu như nơi này không tiêu tán hết âm khí đi, thì dương khí của cô trong đám âm khí này sẽ chỉ như quỷ dẫn đường, không thể thoát ra được.”
“Vậy sao cô lại dẫn tôi đến đây?”
Bộ xương trắng nói: “Nơi nguy hiểm nhất cũng là nơi an toàn nhất. Lão yêu bà kia chắc chắn sẽ không nghĩ ra được là cô trốn ở đây. Nơi này tạm thời là nơi an toàn nhất, chỉ cần đợi đến khi Âm Quân đến, cô sẽ được an toàn.”
Tôi hỏi: “Âm Quân… cái người mà cô nói đến là Âm Thập Nhị?”
Bộ xương trắng nói: “Đúng thế.”
“Hắn đi đâu rồi?”
“Diêm Quân triệu ngài ấy trở về rồi.”
“Cô nói đến Diêm Quân… là Diêm Vương mà chúng ta hay nói đến?”
“Đúng.”
Tôi không khỏi chậc chậc lưỡi.
Được rồi, kẻ đó chắc chắn là quan lớn dưới địa ngục rồi, nếu quan tước không to, cũng không được đích thân Diêm Vương Đế triệu về như vậy.
“Nếu cô sợ, có thể cầm lấy nó.” Bộ xương trắng nhét vào tay tôi chiếc đèn giấy hoa sen, thận trọng nói: “Chiếc đèn hoa sen này chỉ mở Quỷ Môn Quan ba lần thôi, bây giờ tôi đã dùng hai lần rồi, chỉ còn một lần nữa thôi. Nếu gặp nguy hiểm, hãy niệm lại lời tôi niệm lúc trước, mở Quỷ Môn Quan, rồi chạy luôn về địa ngục cho xong. Lão yêu bà có lợi hại thế nào, cũng không dám vượt qua quỷ môn đâu.”
“Tại sao thế?”
“Ác linh dám làm loạn trên chốn dương gian này, vì ở dương gian âm sai ít, nhưng nếu vào đến địa ngục rồi, thì khắp nơi đều là âm sai đi bắt người, chúng nào dám tới địa ngục mà làm càn? Cô chạy thoát đến đó, ít ra có thể tìm thấy vị đại nhân kia.”
“Vậy còn cô?”
Bộ xương trắng nói: “Cô không cần để ý đến tôi, tôi cũng đã là người thiên cổ, cùng lắm là một nắm tro tàn, so với tình trạng bây giờ của tôi thì cũng chẳng tồi tệ hơn đâu. Nhưng cô thì khác, cô vẫn còn sống, cô cần phải nỗ lực mà giữ lại mạng sống.”
Hầy, dường như cũng có lý.
Tiếp đó, bộ xương trắng chỉ vào mấy cỗ quan tài trong mật thất, nói nhỏ với tôi: “Mấy cô con dâu nhà họ Từ còn ở trong quan tài, cô tốt nhất nên cẩn thận, đừng đánh thức họ.”
Lời vừa nói xong, tôi bỗng thấy gai hết cả sống lưng!
Tôi đang ở cùng một đám thây ma!
“Cô cũng không cần phải quá sợ, trên người cô đang trùm chiếc chăn có chấp niệm của một linh hồn chết, chỉ cần cô cứ trùm nó lên đầu, sẽ không có người nào phát hiện được dương khí trong người cô.” Bộ xương trắng lại nói.
“Ừ.”
Nói xong, cô ta kéo tôi đi tiếp xuống phía dưới bằng bàn tay toàn xương xẩu của cô ta.
Sau khi xuống đến nơi, bộ xương trắng lại cẩn thận kiểm tra các cỗ quan tài, thấy không có động tĩnh gì, lúc đó mới thấy an tâm.
Nhưng trong lòng tôi cứ đau đáu, tưởng tượng đến lúc mấy cỗ quan tài đó đột nhiên bật mở, mấy cái xác bị quỷ nhập tràng cứ thế trỗi dậy, lúc đó thì tôi chạy đâu cho thoát? Trong tầng hầm này chỉ còn con đường chết, chẳng có lối thoát nào khác!
Tuy nói là cô nàng tiểu bạch cốt này đã đưa tôi chiếc đèn hoa sen, cho rằng là có thể mở được Quỷ Môn Quan một lần nữa, có thể chạy thoát xuống âm gian kia, nhưng một con người còn sống sờ sờ như tôi chạy vào âm gian… vậy tôi còn con đường sống trở về trần thế nữa hay không?
Lúc này, tiểu bạch cốt lại tới gần chỗ tôi, chắc là thấy tôi đang run lên như cầy sấy, cho nên mới cười và trêu tôi: “Tiếc là quan tài của tôi nhỏ quá, nếu không thì cả hai chúng ta có thể cùng chui vào, vậy cho dù lão yêu bà kia có đến đây, cũng không thể phát hiện ra cô.”
Tôi nhìn qua cỗ quan tài đó.
Đó là cỗ quan tài nhỏ dùng cho trẻ con, tôi đương nhiên không thể chui vào rồi trốn trong đó được.
Lúc này tôi nghĩ ra một vấn đề liền hỏi: “Tại sao cô lại nghe lệnh của Âm Quân?”
Tiểu bạch cốt cười hì hì nói: “Bởi vì tôi với các chị em khác không giống nhau, sau khi chết họ thì bị lão yêu bà luyện thành hành thi, nhưng khi tôi chết hồn đã hóa quỷ, cho nên thể xác không thể luyện được, bà ta không thể sử dụng tôi, chỉ có thể khóa hồn phách lại. Âm Quân đại nhân phát hiện ra tôi, đã giải thoát quỷ hồn của tôi từ trong bài vị ra, cho nên trong đám chị em, chỉ có tôi mới nghe theo mệnh lệnh của ngài ấy.”
“Ồ.”
“Đúng rồi, chị La Hy này, tôi đưa chị đi xem một thứ này.” Nói xong, cô ta liền kéo tôi vào một góc phòng.
Trong mật thất này bốn hướng đều là tường, cô ta dẫn tôi đi đâu? Chẳng lẽ, trong căn hầm này vẫn còn mật thất khác?