Thôi vậy.
Đã hứa với Âm Thao rồi, việc này càng ít người biết càng tốt.
Thế là tôi coi như mình là con gà mới gia nhập, chớp chớp mắt, tôi nhanh chóng tiến vào vai trò mới: “Không không, đây không phải là lỗi của mấy người, là do cơ thể tôi không thích ứng được, là do tôi chưa qua được thử thách lần này.”
Tứ đại ác nhân nhìn nhau, một lúc lâu sau, người bảo vệ gầy mới quay lại hỏi mọi người xung quanh: “Tôi… có thể nói sự thực cho cô nhóc biết không?”
Dì Mai thở dài: “Nói đi.”
Người bảo vệ gầy bước lên, cười và bắt tay tôi: “Tôi họ Mạc, cô từ nay về sau gọi anh Mạc là được.”
Tôi cũng giới thiệu tên của mình: “La Hy.”
Người bảo vệ gầy cười nói: “Hôm nay cô nói với chúng tôi tên họ đầy đủ của cô không vấn đề gì, nhưng sau này nên nhớ, ở trong viện này cho dù gặp ai hỏi cô tên họ gì, cô cũng không được nói với họ tên họ đầy đủ của cô. Nếu bắt buộc lắm phải nói thì báo họ của cô cho họ là được.”
“Tại sao?”
“Có thể sẽ mang đến những phiền phức không đáng có. Trong bệnh viện này, có thể bớt chút phiền phức thì bớt, ai cũng muốn sống đến khi về hưu mà? Cô nói phải vậy không?”
“Nghiêm trọng vậy à?”
“Ừ.” Sau đó, người bảo vệ đó nói với tôi, trò đùa vừa nãy thực ra là “lễ nhập đội” của nhóm mấy người bọn họ, sau khi ăn cơm, là người trong nhóm rồi, sau này có phúc cùng hưởng có họa cùng chia, cùng giúp đỡ nhau đến lúc về hưu.
Thực ra nhìn vào tuổi của họ, thì nói đến “về hưu” vẫn còn quá xa, nhưng theo cách nói của người bảo vệ gầy đó, tôi có cảm giác “về hưu” là cái gì đó to lớn lắm, mục đích duy nhất của công việc là có thể sống đến lúc về hưu!
Câu này, làm tôi cứ thấy xót xa.
Mà “bữa cơm nhập đội” này, thực ra chẳng liên quan gì đến tên viện trưởng Âm đó, chỉ đơn giản là nghi thức mà mấy người này đặt ra, bởi vì ngày đầu tiên trực ban của họ đều nôn!
Dù gì cũng cần nôn, vậy đương nhiên cần ăn nhiều, mới có gì đó mà nôn ra cho sướng!
Cho nên họ lập ra luôn một quy định, là mời người mới ăn cơm! Đợi đến khi tuần tra, nhìn thấy những cảnh tưởng kinh khủng – thì mới dễ mà “Li Vơ Phun” được.
Anh Mạc cười nói với tôi: “Tiểu La này, giờ thì cô hiểu rồi chứ? Đây vốn dĩ chẳng phải là nhiệm vụ gì, mà là chúng tôi muốn trêu người mới mà thôi. Cơ thể cô không khỏe, hôm nay hãy nghỉ ngơi đi. Việc đi tuần thì đêm nay hay đêm mai cũng như nhau.”
“Không không không.” Tôi dùng hết sức mình lắc đầu: “Tôi nôn thì cũng đã nôn hết rồi, mấy người còn không cho tôi đi vòng quanh bệnh viện hay sao, vậy chẳng phải việc tôi đã nôn là phí phạm? Hơn nữa tôi nôn nhiều thế, trong bụng đã chẳng còn gì, đều đã ra ngoài hết rồi, cho dù đêm nay có nhìn thấy cảnh tượng kinh tởm thế nào, cũng không thể nôn được nữa.”
Dưới sự yêu cầu khẩn thiết của tôi, dì Mai đã miễn cưỡng đồng ý đưa tôi theo tuần tra. Nhưng tôi để ý thấy trước khi đồng ý bà ta với tôi, thì thấy bốn người họ đã lén nhìn nhau, tôi có cảm giác đêm nay kế hoạch thám hiểm căn phòng ma sẽ không thể thực hiện được. Bởi sau “bữa cơm nhập hội” đó, thì bốn người họ đã thân thiện với tôi hơn rất nhiều, và đương nhiên là, họ sẽ cố gắng hết sức bảo vệ cô em này của họ rồi.
Quả nhiên, khi đi tuần, căn bản là chẳng nhìn thấy bất kỳ điều kỳ lạ nào cả.
Nếu như tôi đoán không nhầm, bữa tối vừa rồi mà tôi không nôn dữ như thế, thì có thể dì Mai sẽ đưa tôi đi mấy chỗ mà tôi khó lòng nào mà tưởng tượng ra mức kinh tởm của nó.
Mà tôi cũng hỏi được ra, dì Mai tuy nhận lệnh đến chăm sóc tôi, nhưng lại không có nghĩa vụ chỉ đạo công việc cho tôi, viện trưởng Âm hạ lệnh có vẻ như là: Đêm nay đưa con nhỏ đó đi dạo loanh quanh, để cho nó “mở mang tầm mắt”, đợi nó nhìn thấy những cảnh tưởng khủng khiếp đó rồi, thì sau xem còn dám đi tìm kiếm mấy thứ kích thích nữa không!
Kết quả là, mệnh lệnh này cũng không thực hiện được.
Sau khi được ăn bữa cơm nhập hội, thái độ của dì Mai với tôi thay đổi rất nhiều, từ bà chủ nhiệm nghiêm khắc mặt lạnh biến thành một chủ nhiệm nhẫn nại, tôi hỏi gì, bà ta đều nói cho tôi biết.
Qua ba lần xác nhận, “tứ đại ác nhân” này là người chứ không phải là ma!
Họ chỉ là trông có vẻ hung hãn mà thôi.
Cũng bởi trông hung tợn và không bình thường, cho nên ở ngoài kia tìm được việc là một vấn đề cực kỳ nan giải, chuyện họ đến làm việc ở đây đều có lý do riêng của mình, nhưng có một điểm chung đó là họ đều không còn lựa chọn nào khác. Khi gặp Âm thiện, họ ở trong hoàn cảnh vạn bất đắc dĩ, rồi ký hợp đồng với hắn ta, trở thành nhân viên trực ca tối của bệnh viện này.
Cho nên, trong lòng họ, Âm Thiện là một sự tồn tại đặc biệt.
Là hắn ta đã cho họ một cơ hội chuyển mình, cũng là hắn ta đã cho họ hy vọng, cho nên họ đều kính trọng hắn ta.
Mà Âm Thiện lại vô cùng thần bí, dường như hắn ta đang ẩn giấu một sức mạnh vô cùng lớn nào đó, cho nên họ cũng sợ hắn ta.
Nói đơn giản và thẳng tuột ra: Họ là người.
Trong lòng họ vẫn cứ cho rằng Âm Thiện là người, còn là một người kỳ quặc vô cùng lợi hại.
Còn kẻ đứng đây là tôi, thì ngoan ngoãn ngậm miệng, để tránh tiết lộ thân phận thật sự của Âm Thiện. Những con người đáng yêu, đáng thương này đã ngày ngày phải sợ sệt, lỡ một chút sai sót đều có thể mất mạng, tôi sẽ không nói cho họ biết, thực ra cái người mà họ sợ hãi và kính trọng kia là một con quỷ!
Bởi sự nhân từ của sì Mai, bà ta không đưa tôi đến những nơi kinh khủng, cho nên tôi chỉ đi loanh quanh trong khu nhà ở bệnh viện, xem có cái gì đó kỳ lạ hay không.
Nhưng nơi này cũng thật quá yên bình, người bệnh tâm thần buổi tối sẽ hoạt động nhiều hơn rất nhiều so với ban ngày!
Chẳng trách dì Mai có thể vừa nhìn là phát hiện ra ngay tôi giả điên, bởi vì buổi tối tôi lại rất ngoan ngoãn ngủ, một người bị bệnh thần kinh thật sự, buổi tối lại không chạy ra hát hò nhảy nhót?
Tôi cười khổ…
Tôi gặp người “đạo hữu” hôm nọ đàm đạo vui vẻ với tôi, ở lầu ba khu nhà ở của bệnh viện.
Anh ta xếp bằng ngồi ở lan can ban công, cũng may mà bệnh viện tâm thần cũng rất hiểu bệnh nhân của mình, cho nên bệnh viện đã cho hàn kín ban công lại, cho dù anh “đạo hữu” này có ngồi ở lan can ban công, cũng không dễ gì mà bị gió thổi bay xuống dưới, rồi nói lời BYE BYE với cuộc đời này.
Tôi nhìn thấy anh ta thì vui mừng, vừa đi qua chỗ anh ta, vừa cười hỏi anh ta: “Anh đang tu luyện sao?”
Mí mắt của anh ta không chớp một cái: “Không, bần đạo luyện đan.”
“Là luyện tiên đan có khả năng bay lên trời sao?”
“Không, là tiên đan dùng để làm đẹp.”
“Ố!” Tôi mau chóng bụm miệng, không muốn để mình cười phát ra tiếng. Việc này làm sao không buồn cười đây? Lời này nên là một tiên cô nói mới thấy không kỳ quặc, nhưng vị đạo hữu này là kiểu người lôi thôi, không thể nhìn ra anh ta là người yêu cái đẹp.
Tôi nhịn cười, hỏi: “Anh định luyện xong tiên đan sắc đẹp ấy, thì sau đó đem đi đâu bán? Hay là dùng nó đem đi tán tiên cô?”
“Không, là lời hứa.”
“Lời hứa?”
Vị đạo hữu kia u u thở dài, mở to mắt: “Trước đây có một cô nương, không may bị ngã đập đầu, đầu cô ta bị rách, mặt bị hủy dung mạo, nên khóc bù lu bù loa, bần đạo từ trước đến nay chưa từng nhìn thấy một cô bé thích khóc như thế, thế là đồng ý với cô bé đó, sau này luyện thành tiên đan có thể làm người ta khôi phục được dung mạo, sẽ đưa cho cô bé đó, giúp cô bé trở lại đẹp đẽ như xưa… Cô nhóc, cô nhóc à!!”
Chương 55: Nghịch Ngợm Một Chút, Sẽ Bị Ăn Mắng Đấy
Vị đạo hữu đó mở mắt nhìn tôi, đột nhiên anh ta trở nên kích động hơn, anh ta đứng lên, chẳng để ý gì đến lư hương mà anh ta bày trước mặt (Có thể đối với anh ta đó là cái lò dùng để luyện đan), cứ thế định vồ ôm lấy tôi.
Ôm thì cũng đã đành, nhưng vấn đề ở đây là anh ta muốn nhảy từ trên lan can vồ lấy tôi…
Ôi trời ơi!
Thế có mà đè bẹp tôi à!
Tôi sợ đến tái mặt, khi vị đạo hữu đó sắp nhảy xuống người tôi, đột nhiên có người ôm lấy eo tôi, xoay một vòng - Bụp!!
Ngã ra đất lúc này chỉ có vị đạo hữu.
Tôi an toàn trong vòng tay người đó.
“Dì Mai?” Tôi ngẩn ra.
Dì Mai vẫn dáng vẻ lạnh như băng đó, nhưng ánh mắt dường như trở nên bình thường hơn so với những lần trước.
Tôi vừa muốn hỏi bà ta chuyện gì, đạo hữu kia liền ôm lấy chân tôi, kích động gọi: “Cô nhóc! Cô cuối cùng cũng đến thăm tôi, cuối cùng cũng đến thăm tôi!”
“Ơ… Đúng đúng đúng, tôi đến rồi đây! Hôm trước chúng ta đã gặp nhau, anh còn nhớ tôi không?”
“Cô nhóc! Tiên đan mà cô cần tôi đã luyện xong rồi!” Đạo hữu tóm lấy chân tôi dần trèo lên, nghe anh ta nói thế là tôi biết, anh ta không hề nhớ tôi là ai, mà đang nhìn nhầm tôi thành người khác.
Anh ta vui vẻ quay người cầm cái lư hương lên, lúc nhìn thấy cái lư hương đó bị đổ tung tóe dưới đất, mặt anh ta bỗng nhiên biến sắc, bên trong không hề có tiên đan, chỉ là những đoạn hương đang đốt bình tường. Những đoạn hương đó vẫn còn tiếp tục cháy và bay ra nghi ngút khói trắng, anh ta hoàn toàn không quan tâm, dùng tay cầm một phần hương đang cháy từ trong cái lư đó!
Chỉ nhìn thôi đã thấy đau đớn!
Anh ta vui vẻ mang đoạn hương đó đến cho tôi: “Cô nhóc, đây chính là tiên đan mà tôi đã nói với cô, chỉ cần bôi lên vết thương, bôi đến đâu hết đến đấy, cô có thể trở nên đẹp trở lại rồi!”
Nói thế, anh ta liền giơ tay vuốt tóc mái của tôi, tôi sợ xanh mặt – đạo hữu, không phải anh sẽ dí cái đoạn hương đang cháy đó lên trán tôi chứ? Vậy thì thành phá hủy dung nhan của tôi đấy!
Tôi sợ quá dùng hai tay để che, nhưng dì Mai đã nhanh tay hơn tôi tóm lấy tay của vị đạo hữu đó.
Thật không hổ danh là người đàn bà một bữa ăn ba bát cơm, lực cánh tay vô cùng mạnh, không ngờ có thể tóm chặt lấy tay của một người đàn ông mà làm anh ta không có cách nào động đậy được!
Dì Mai đẩy tay của tên đạo hữu kia ra, đứng phía trước mặt tôi, che chắn cho tôi đang núp phía sau.
Tôi được an toàn rồi, lúc này mới to gan hơn một chút nói chuyện với vị đạo hữu kia: “Anh nhận nhầm người rồi, tôi không phải là cô nhóc mà anh nói đến!”
Vị đạo hữu kia ngạc nhiên nhìn tôi, nhìn hồi lâu: “Chính là cô!”
“Không phải là tôi!”
“Thôi được rồi.” Vị đạo hữu ngây ra nhìn tôi: “Thật chẳng ngờ là trên đời này có hai người nhìn giống nhau đến thế, cô và cô nhóc đó nhìn giống hệt nhau!”
“Nói vớ vẩn gì thế, lần trước khi kể chuyện ở dưới sân, sao lúc đó không thấy anh nói tôi giống ai?” Tôi bĩu môi.
“Lần trước? Lần trước chúng ta gặp nhau lúc nào?” Vị đạo hữu kia lộ rõ vẻ mặt cảm thấy lạ lùng.
Tôi: “…”
Bệnh tâm thần thì vẫn là bệnh tâm thần, mới có hai ngày không gặp, anh ta đã hoàn toàn không nhớ tôi là ai.
“Được rồi, tuy cô không phải là cô ấy, nhưng nhìn cô tôi thấy giống một người bạn của tôi, viên tiên đan này tặng cô cũng được.” Nói đoạn, vị đạo hữu lại đưa viên “tiên đan” đang nóng hôi hổi định nhét vào người tôi.
Tôi không cần.
Đúng lúc tôi định mở mồm từ chối, dì Mai đột nhiên lên tiếng: “Anh làm cái gì đó?”
Tuy rằng, bây giờ bà ta mới mở miệng, nói có vẻ muộn một chút.
“Mụ phù thủy!” Vị đạo hữu thất kinh nhảy lùi một bước!
Dì Mai nghe xong thì tức điên lên, cầm lấy cái chổi trong góc cứ thế đánh lên người vị đạo hữu đó: “Muộn thế này, còn không về phòng ngủ? Mau về ngủ! Về ngay!”
Vị đạo hữu bị đánh la toang toác, rất nhanh đã ôm đầu chạy mất về phòng.
Đợi cho vị đạo hữu chạy mất, dì Mai đang đứng thẳng bỗng nhiên cúi rạp người xuống thở, lau mồ hôi. Trông sắc mặt bà ấy không giống như vừa mới hành hung đánh đuổi người ta, mà giống như… bị kinh sợ quá độ!
“Dì Mai?” Tôi nghi ngờ gọi một tiếng, muốn hỏi bà ta đang sợ cái gì.
Dì Mai bây giờ như chim sợ cành cong, nghe thấy tiếng tôi gọi, bà ta trông cũng như đang kinh sợ, ba giây sau mới nhận ra người ở đằng sau gọi bà ta là tôi, bà ấy sợ hãi hỏi: “Tôi, sao tôi lại ở đây?”
“?” Tôi ngạc nhiên.
Vì sao dì Mai ở đây, tự bà ta không biết hay sao?
Là bà ta tự đến đây.
Hơn nữa còn cứu tôi, không có bà ta, tôi có thể bị đè chết, bị hủy dung nhan.
Nhưng bà ta lại chẳng nhớ những gì đã xảy ra.
“Những chuyện xảy ra vừa nãy, chẳng lẽ dì không nhớ gì hay sao?” Tôi hỏi.
Dì Mai căng thẳng lắc đầu: “Tôi vừa đi lên đằng trước để tuần tra, một trận gió thổi qua, tôi không nhớ gì nữa, sau đó tôi ở đây rồi. Còn thấy có người cố gắng đưa tôi đồ vật gì đó… thực ra anh ta muốn đưa nó cho cô?”
Tôi gật đầu nói đúng.
“Cô nhận lấy chưa?”
“Chưa.”
“Cô đã cầm vật gì của ai chưa?” Dì Mai bất an xác nhận lại lần nữa.
“Chưa.”
Dì Mai thở phào nhẹ nhõm, cũng không biết tại sao bà ta lại không muốn tôi nhận đồ của người khác. Nhưng tôi thì biết: “Dì Mai, lúc nãy dì đã bị ma nhập?”
“Cũng có thể, chắc thế rồi.” Dì Mai lau mồ hôi, bà dì này đã lau hai lần vẫn còn lau, xem ra ma nhập vào người bà ta làm bà ta sợ đến thế: “Rất nhiều năm rồi không bị ma nhập, không hiểu sao lại thế? Tôi, tôi đâu có làm gì đâu!”
Bà ta càng lúc càng sợ, định không đi tuần tra các phòng nữa, kéo tay tôi rời khỏi đó.
Bàn tay dì Mai lúc này đều là mồ hôi lạnh toát!
Sao bà ta lại sợ đến thế?
Tôi còn tưởng bà ta là một bà dì mạnh mẽ, trên đời này có cái gì có thể dọa được bà ta như thế.
Bà ta khóa cửa, kéo tay tôi đi xuống.
Tôi hỏi: “Không đi tuần tra nữa à dì?”
“Không đi kiểm tra nữa, dù gì thì cửa ngoài cũng khóa rồi, cho dù đêm nay họ có làm gì, chỉ cần không rời khỏi tòa nhà này, thì cũng chẳng xảy ra chuyện gì!” Dì Mai vội vội vàng vàng kéo tay tôi rời đi.
Khi rời khỏi, tôi mới cố gắng ngoái lại nhìn một lần khu nhà ở.
Tất cả các bệnh nhân đang trở nên điên loạn, quay lại nhìn, bóng người đằng sau song cửa nhấp nhô, nếu nói đó là cả một đàn ma quỷ nhảy nhót cũng chẳng quá.
Mà lúc này, tôi phát hiện ra một điều lạ lùng.
Điều lạ lùng đó là:
Lầu bốn có một người máu me be bét đang treo mình trên lưới sắt!
Nhưng chỉ một nháy mắt đã không trông thấy nữa.
Tôi mau chóng bỏ mắt kính.
Lúc này, cảnh tượng trước mắt hoàn toàn khác biệt.
Trước đó tôi nhìn thấy là người.
Bây giờ tôi nhìn thấy là ma.
Vừa nãy tôi nhìn thấy một con ma máu me be bét trên lưới sắt tầng bốn.
Nhưng bây giờ tôi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, không chỉ có một con ma?
Trên những lưới sắt của từng tầng là vô số các con ma đang đu lấy!
Tôi dường như đã phát hiện bí mật của bệnh viện tâm thần!
Thứ bị nhốt trong khu nhà ở này, toàn bộ đều là ma!
“Cô làm cái gì vậy? Không phải tôi đã nói với cô, khi ra ngoài, tuyệt đối không được bỏ mắt kính hay sao? Cô, cô muốn chết phải không?” Dì Mai sợ hãi mắng tôi té tát!
Chương 56: Cả Bệnh Viện Toàn Là Ma
Tôi mau chóng đeo kính trở lại.
“Bây giờ đeo kính đã quá muộn rồi, con nhóc này thật to gan!” Dì Mai lắc đầu thở dài: “Thôi vậy, đi tìm cậu Mạc trước.”
Tìm anh Mạc?
Xảy ra chuyện, không tìm viện trưởng, lại đi tìm bảo vệ?
Vì sao thế?
Cái não nhỏ bé của tôi đều là câu hỏi, dì Mai cũng không quan tâm tôi như thế nào, mau chóng bước nhanh về phía trước, chúng tôi mau chóng tìm đến phòng bảo vệ.
Đẩy cửa bước vào, dì Mai hét lớn: “Mạc ơi! Tôi bị ma nhập rồi!”
Việc chúng tôi đến làm cho anh Mạc hốt hoảng, bởi vì…
Bởi vì khi chúng tôi đến, anh ta đang xem một đoạn video làm tôi cũng khó miêu tả, tuy rằng anh ta đã mau chóng che màn hình lại, nhưng tôi vẫn nhìn thấy.
É, tôi cứ nghĩ anh ta bên ngoài trông có chút háo sắc xấu xa, không ngờ trên thực tế thì trong bụng anh ta cũng thế.
Mặt anh Mạc đỏ lự, dùng ánh mắt dò xét nhìn sắc mặt của dì Mai, tôi nghĩ chắc dì Mai chưa chú ý đến chi tiết đó, hơn nữa bà ta cũng đang rất căng thẳng.
“Ôi, đang bình thường cơ mà, tại sao lại bị ma nhập? Chẳng lẽ là do Hy Hy không cẩn thận làm cái gì đó, ảnh hưởng đến dì?” Anh Mạc hỏi.
“Không đâu.” Tôi cẩn thận nói.
Dì Mai nhìn tôi một cái, không có ý trách móc gì tôi, mà kể lại tình cảnh lúc đi tuần tra phòng cho anh Mạc nghe một lượt. Anh Mạc nghe xong, đi tới trước mặt tôi hỏi, sau khi con ma đó nhập vào người dì Mai đã làm những gì?
Tôi nói không có gì, chỉ là cứu tôi một cái rồi bỏ đi.
Anh Mạc “Ồ” một tiếng, quay đầu an ủi dì Mai nói: “Dì Mai này, dì không cần phải quá căng thẳng làm gì, con ma nhập vào dì vốn dĩ đến là do Hy Hy, nó chắc chắn là ma bảo vệ cho Hy Hy, không hại người đâu.”
“Không phải là tôi dẫn ma nhập thân?” Dì Mai vẫn còn đang rất lo sợ.
Anh Mạc nói: “Không phải.”
“Vậy, vậy thì tốt.” Dì Mai lúc này mới bình tĩnh hơn, sau đó tôi mới biết, dì Mai trước đây khi mới vào viện làm, không cẩn thận phạm vào điều cấm kỵ, bị ma nhập, may mắn phát hiện kịp thời, được mọi người cứu, nếu không thì bà ta đã chết lâu rồi, mà bây giờ tôi cũng không được quen biết bà ta.
Anh Mạc nói: “Nếu dì không tin, có thể hỏi Hy Hy, xem có phải là con ma đó đến để bảo vệ cô ấy không?”
Thực ra, con ma mà anh Mạc nói đến, tôi cũng biết đó là ai rồi.
Ở trong âm giới, ngoài Âm Thao bảo vệ tôi, thì còn ai vào đây được nữa?
Hơn nữa, tôi càng ngày càng cảm thấy con ma nhập vào người bà ta giống hắn, lúc mới đầu tôi cũng không nhận ra dì Mai bị ma nhập, vì đơn giản là cả hai người họ đều có bộ mặt lạnh te đó, mà Âm Thao thường nhìn người khác bằng con mắt dữ dằn, “dì Mai” lúc đó cũng có ánh mắt như thế - đương nhiên ánh mắt đó cũng chỉ để nhìn người khác. Âm Thao nhìn tôi còn lâu mới dữ dằn kiểu đó, đương nhiên chưa được “tình cảm” cho lắm, vì dù gì hắn cũng là một tên ngốc!
Không phải nói rồi à, hắn rất bận, không có thời gian cho tôi? Giờ lại còn len lén đi theo để bảo vệ tôi, vậy là cớ làm sao?
Đàn ông, cũng thật lắm chuyện!
“Hình như đó là một người bạn của tôi, hai người không cần hỏi nhiều, tôi đã biết đó là ai rồi.” Tôi đánh tan sự nghi hoặc của họ, tuổi dì Mai đã lớn, tính hiếu kỳ cũng không nhiều, nên chẳng tiếp tục truy cứu nữa.
Nhưng bà ta lại nhanh chóng trở về bản chất cũ, bắt đầu dạy bảo tôi: “Con bé này rốt cuộc đang làm gì vậy? Lúc mới bắt đầu đi tuần tra phòng, ta đã dặn cô rất kĩ, bảo cô đừng nói chuyện với người nào cả, mà tại sao cô vẫn kiếm chuyện? Ngộ nhỡ đó không phải…”
Bà ta đột nhiên ngưng bặt, dường như ý thức được mình đã nói lộ ra điều gì.
Tôi cố bám lấy một chút thông tin suýt bị lộ ấy: “Ngộ nhỡ cái gì ạ?”
“Không có gì.” Dì Mai thở dài, nói: “May mà hôm này không xảy ra chuyện gì, một chút nữa tôi đưa cô về phòng, đêm nay cô khóa cửa phòng cẩn thận, cho dù nghe thấy âm thanh gì thì cũng không được mở cửa!”
“Dì đang lo lắng gì vậy?” Tôi nghiêng đầu, định hỏi cho rõ ràng: “Lúc tôi trở về đã nhìn thấy rất nhiều người bị treo trên lưới sắt, họ đều bị thương, có cần gọi bác sĩ cho họ không?”
Sắc mặt dì Mai bỗng chốc trắng bệch!
Mà ánh mắt của anh Mạc nhìn tôi thắc mắc: “Cô, làm sao cô nhìn thấy được?”
“Tôi gỡ mắt kính.” Vừa nói tôi vừa gỡ mắt kính ra: “Tôi nhìn thấy những người đó đều không phải là người? Những người ở trong khu nhà đó vẫn còn sống chứ? Bệnh viện của chúng ta thực ra là nhà giam, nơi giam giữ lũ ma quỷ, có phải vậy không?”
Chỉ còn cách chân tướng sự việc một chút, tôi thấy vô cùng hưng phấn!
Anh Mạc ngạc nhiên: “Cô không sợ à?”
Tôi lắc đầu.
“Cũng đúng, dù gì cô cũng là nghi phạm giết người biến thái, được coi là người sành sỏi, thì làm sao mà mà sợ vì mấy cái cỏn con ấy?” Anh Mạc nói.
Tôi khóc không thành tiếng: “Tôi bị oan mà!”
Nhưng so với cảnh tượng người bị chém bay nửa người mà tôi đã từng thấy, thì mấy con ma máu me treo toòng teng trên lưới sắt kia thật quá bình thường, dù sao cũng là toàn thây, phải vậy không?
Anh Mạc thở dài, nói: “Cũng đến lúc nói với cô chân tướng sự việc rồi. Bệnh viện của chúng tôi… không phải nhà tù.”
Tôi “í” một tiếng, nhớ đến những con ma trên song sắt, nhớ lại hình bóng bọn ma quỷ nhảy nhót, còn cả con ma lầu bốn be bét máu đang muốn thoát ra ngoài kia – “Không phải nhà tù, vậy thì là gì?”
“Thì là bệnh viện chứ gì.” Anh Mạc nhún nhún vai: “Người có người điên, ma cũng có ma điên. Không, nói chính xác, đa phần các con ma đều bị điên!”
WHAT!
Anh Mạc cười khẽ: “La Hy à, cô cho rằng ma không biết bệnh là gì à? Chúng cũng có thể bị ốm. Hơn nữa chúng bị mắc nhiều nhất, chính là rối loạn tâm thần!”
Rối loạn tâm thần…
Tôi ngước lên nhìn trần nhà, trong đầu bay ra toàn chữ với nghĩa, nếu như tôi nhớ không nhầm, trong tiểu thuyết của Tiểu Phấn có một đoạn vừa hay giải thích về loại bệnh này:
Rối loạn tâm thần là một loại bệnh rối loạn tâm lý, phát bệnh do thần kinh ở đại não, do tâm lý không chịu được tác động từ áp lực bên ngoài, sinh ra tâm lý, hành động, ý thức bị lệch lạc mất kiểm soát.
Tiếp đó tôi lại nhớ lại khi ngồi xe trở về viện, nửa đường gặp ma nữ kia…
Ấy, vốn dĩ không làm sao…
“Vâng!” Tôi gật đầu xác nhận lời anh Mạc.
Anh Mạc cười nói: “Không phải tối nay cô nhìn thấy mấy con ma đó, rồi nghĩ rằng ở bệnh viện này toàn ma hả?”
“Lẽ nào không phải ư?”
“Nếu như tất cả đều là ma, vậy cô là gì?” Anh Mạc cười hỏi: “Chẳng phải cô cũng là bệnh nhân ở đây hay sao?”
“Ồ…”
“Cho nên, thực ra những bệnh nhân bên khu nhà ở, có một nửa là ma, một nửa là người.”
Má ơi!
Chuyện này là chuyện gì đây?
Nếu như bạn nghe người ta nói một nơi nào đó tất cả người ở đó đều là người bị bệnh tâm thần, thì bạn không hề thấy ngạc nhiên, cũng chẳng có cảm giác sợ hãi;
Nếu như bạn nghe nói nơi đó toàn bộ đều là ma quỷ, bạn có thể sẽ sợ hãi, nhưng cũng chẳng kinh ngạc.
Nhưng nếu như là nửa nọ nửa kia?
Vậy đúng là một chuyện kinh thiên động địa!
Chương 57: Âm Dương Khác Biệt
Vậy điều đó đã xảy ra thế nào vậy?
Tôi biết là người và ma là khác nhau, âm dương cũng khác biệt, nhưng thật sự là chưa từng nghĩ có thể lẫn lộn vào nhau ở cùng một nơi. Hơn nữa, viện trưởng Âm là quan dưới Âm Ty (Tôi không rõ lắm hắn ta làm chức gì ở dưới đó), cho nên họ làm thế nào mới có thể để làm cho việc này xảy ra được?
Đợi chút, hình như tôi đã sống ở đó một tháng…
Đây không phải là vấn đề, nghe xem anh Mạc nói gì tiếp đã.
“Cô đừng nhìn tôi như thế…” Anh Mạc thở dài: “Cô biết tại sao bệnh viện chúng ta phải đưa ra nhiều quy định như thế không? Tại sao dì Mai thấy cô nói chuyện với người khác, bà ấy lại lo sợ không?”
“Vâng… Tại sao vậy ạ?”
“Bởi vì bà ấy không chắc chắn, cái người nói chuyện với cô là người, hay là ma.”
Dì Mai gật gật đầu đồng ý.
“Một trăm phần trăm là người.” Tôi khẳng định chắc chắn nói: “Lúc trước tôi đã nói chuyện với anh ta vào ban ngày! Ma không thể ra ngoài lúc ban ngày được, đúng không? Cho nên anh ta chắc chắn là người rồi.”
Anh Mạc lắc lắc đầu cười.
“Chẳng lẽ, ma có thể ra ngoài lúc ban ngày?” Tôi nghi hoặc hỏi.
Anh Mạc nói: “Trong một vài điều kiện thì hoàn toàn có thể ra ngoài lúc ban ngày. Đặc biệt là ở nơi này, ma ngày càng nhiều, âm khí ngưng tụ càng ngày càng nặng, cho nên con ma nào sống trong môi trường này đều có thể duy trì được hình thái ổn định, thậm chí có một vài con ma sau khi thành hình còn giống y hệt con người, cho nên chúng tôi mới bảo cô – cho dù là gì đi nữa, đều không được đáp lại, càng không được nhận từ chúng bất cứ cái gì!”
“Ồ…” Tôi cuối cùng cũng hiểu ra vấn đề.
Anh Mạc hỏi: “Còn vấn đề gì không?”
“Nếu như tôi không may đáp lại lời ma, thì phải làm thế nào?”
“Nó sẽ bám lấy cô, tuy nhiên chưa chắc đã hại cô, nhưng vẫn sẽ mang đến phiền phức cho cô.”
“Nếu như không may lấy cái gì từ nó?”
“Vậy thì cô không thoát khỏi phiền phức đâu!”
“Á?” Tôi ngẩn ngơ.
Anh Mạc thở dài, nói: “Người ta nói, sinh không mang đến, chết không mang đi, người sau khi chết biến thành ma, thì cũng giống như không khí, không thể cầm nắm bất cứ thứ gì, cho nên cô nghĩ thứ mà họ có thể cầm trên tay là thứ gì? Chẳng phải là những chấp niệm lúc sinh thời sao. Cô lại nhận về những ‘chấp niệm’ đó của họ, chứng tỏ, cô đang giúp họ kết thúc cái chấp niệm đó, như vậy, họ mới có thể dễ dàng đi đầu thai được.”
“Tôi hiểu rồi, sau này tôi sẽ không tùy tiện nhận bất kỳ vật gì của ai nữa.” Tôi nói.
“Về phòng đi.” Anh Mạc lấy từ trong ngăn bàn ra một lá bùa, đưa cho tôi: “Cô cầm lấy dán vào cửa chính, để đề phòng.”
“Í?” Tôi cầm lá bùa, ngạc nhiên nhìn anh Mạc: “Hóa ra mọi người đều biết phép thuật, chẳng trách có thể làm việc ở đây.”
Anh Mạc phì cười: “Không phải, hiện nay thì chỉ có mình tôi học được một chút phép thuật khắc chế ma quỷ.”
Anh Mạc lại nói: “Cô muốn tiếp tục sống yên ổn ở bệnh viện này, không gấu không được đâu! La Hy, sau này mà bị con người nào bám lấy, bên cạnh có cái gì thì cầm cái đó lên, khí chất nhất định không được bị nó lép vế, chỉ cần cô đánh nó bỏ chạy, sau này nó sẽ không bao giờ bám lấy.”
“Nhưng nếu là ma thì…”
“Người sợ ma ba phần, thì ma sợ người bảy phần! Càng huống hồ, trên người cô còn có dương hỏa.” Anh Mạc nói: “La Hy này, ở bệnh viện này tuy không thể phân biệt ai là người ai là ma, nhưng may mắn là, ở đây không có con ma tàn bạo nào cả, nếu như cô đủ ghê gớm, chúng sẽ không dám bám lấy cô.”
“Í…” Không ngờ đạo lý này cũng có thể sử dụng được, tôi bây giờ cuối cùng cũng hiểu ra, tại sao “Tứ đại ác nhân” ai cũng xấu xí và hung dữ.
Tiếp đó, dì Mai đưa tôi về phòng.
Trên đường đi, bà ta lại trở về trạng thái mặt lạnh như tiền, tôi nhìn bà ta, tự dưng nghĩ, tôi còn phải ở cái viện này mấy năm, ở đây lâu rồi, tôi có phải sẽ biến thành giống như họ? Sẽ càng ngày càng hung tợn?
Điều này quả thật không tốt một chút nào, tôi còn trẻ, còn chưa lấy chồng… à việc này không quan trọng lắm, tôi đã xác lập mối quan hệ với Âm Thao, cũng không thể lại tìm người khác, chỉ là nghĩ đến sau này, khi hai người thành thân, cả hai người đều mang khuôn mặt lạnh te… lại sinh thêm con, vậy thì cả nhà đều mang khuôn mặt lạnh te đó, cảnh tưởng chỉ nghĩ thôi cũng thấy không vui rồi!
Dì Mai đưa tôi về phòng, nhìn tôi dán xong lá bùa, lúc này mới yên tâm rời đi.
Đợi bà ta đi rồi, tôi chạy vào soi gương, nhíu mày dãn mặt, cố gắng kéo hai mép dựng lên.
Chẳng soi gương, tôi cũng không phát hiện ra, mình sống ở bệnh viện một tháng, chán đến phát ngấy, chẳng thấy vui vẻ gì, mặt tôi đã trở nên không thích cười lắm rồi.
Đúng rồi, điện thoại của Tiểu Phấn (cô ấy lúc về đã quên không mang về), đợi chút mình lên mạng đặt cái máy nâng mặt, tôi chẳng muốn để cái mặt đơ thế này mãi, sau này còn ai muốn làm bạn với tôi.
Lúc này, tôi đột nhiên nhớ ra.
“Thao ơi, anh có ở đấy không?” Tôi hỏi.
Bởi vì không thể xác định được vị trí mà Âm Thao đứng, cho nên tôi cũng không biết hướng mặt về phía nào để gọi.
Hết ba giây vẫn chưa thấy người xuất hiện, thế là tôi cố tình nói: “Tôi thấy anh bình thường rất đàn ông, sao lần này lại e thẹn thế, không muốn ra gặp tôi à? Là đàn ông thì dứt khoát một chút, ra đây đi!”
Lời vừa dứt, đằng sau tôi quả nhiên hiện ra một bóng người.
Quả nhiên là Âm Thao.
Tôi quay người lại cười: “Tôi biết là anh! Anh… chẳng phải anh nói bận, không thể ở cùng người ta ở dương gian hay sao? Sao bây giờ lại ở đây?”
Âm Thao nhìn tôi: “Bổn quân… không yên tâm, cho nên ở lại.”
Tôi nghi hoặc: “Anh không yên tâm?”
“Tôi thấy cô, trông có vẻ sẽ làm loạn Mê Hồn Ty này lên, nên ở lại, tránh để cô gây ra chuyện.”
“Mê Hồn Ty? Các anh gọi bệnh viện này là Mê Hồn Ty?”
“Ừ.”
Tôi hiếu kỳ hỏi: “Tại sao lại là mê hồn?”
Âm Thao nói: “Không biết mình là ai, không biết con đường phía trước phải đi đâu, không có lối để về, đều là mê hồn.”
Tôi thật có lỗi với giáo viên dạy văn của mình, lúc đó không học hành chăm chỉ, tuy đây cũng không phải cổ văn, nhưng phong cách xưa cũ khi đối thoại cũng làm người ta bối rối. Tôi gãi gãi đầu, mà trong lòng nghĩ, có khi những lời hắn nói cứ kết bằng mấy chữ “Bệnh tâm thần”? Dù gì thì anh Mạc cũng nói, những con ma vào đây thì đều là bị rối loạn tâm thần.
Lúc này, Âm Thao đột nhiên quay đầu, hắn nhìn lá bùa dán trên cửa.
Nhìn mặt hắn, dường như có vấn đề gì đó.
Thế là tôi hỏi: “Lá bùa này có vấn đề gì sao?”
Âm Thao nói: “Không ổn, cần ngăn thì cũng không ngăn được.”
“Vậy là sao?”
“… Bây giờ mà nói với cô thì cô sẽ thật sự rảnh đến phát ngấy đấy.”
“Là ý gì?”
Âm Thao hỏi: “Cô định để tôi nói cho cô nghe hết tất cả mọi chuyện, sau này cô sẽ chẳng có hứng thú đâu mà đi thăm thú điều tra cái bệnh viện này, cũng không mất công đi tìm hiểu những người xung quanh? Vậy khi tôi không ở bên, cô lấy cái gì để giết thời gian đây?”
Chương 58: Xin Lỗi, Đây Là Do Phản Ứng Tự Nhiên Của Cơ Thể
Nghe đến đây, tôi lại thấy hơi cảm động.
Vốn cho rằng cái tên tự đắc Âm Thao này sẽ không bao giờ cúi mình mà suy nghĩ nhiều đến tôi, nhưng cũng thật không ngờ, ngay cả điều mà tôi chưa nghĩ tới, thì hắn đã giúp tôi nghĩ, vậy có thể thấy hắn thật sự để tâm đến tôi.
“Cũng đúng, cái bệnh viện này thật nhàm chán, tôi không kiếm chút việc mà làm thì sẽ biến thành bệnh nhân tâm thần thực sự! Anh yên tâm, dì Mai chăm sóc tôi rất tốt, bà ấy sẽ không để tôi gặp nguy hiểm, anh cứ yên tâm về làm việc của anh đi.” Tôi cười nói với hắn.
Không ngờ Âm Thao nhíu mày nói: “Cô thật sự ghét tôi đến thế?”
“Á?!”
“Bổn quân vừa xuất hiện chưa được một phút, cô liền muốn đuổi tôi đi?” Hắn giận dỗi nói.
“Không phải không phải.” Tôi vội vàng giải thích: “Tôi thấy anh lúc nào cũng bận như thế… đâu phải một mình tôi nghĩ thế, rất nhiều người nói anh rất bận, bận đến mức cả năm ba trăm sáu mươi lăm ngày đều không thể ở một chỗ cố định, nếu tôi còn làm lỡ việc của anh, ngộ nhỡ ảnh hưởng đến sự bình ổn của hai giới âm dương, thì tôi chẳng há sẽ trở thành tội nhân?”
Lúc này sắc mặt của hắn mới xìu xuống: “Cô không nói, thì bổn quân cũng không để ý… Cô nói rất đúng, năm trăm năm này, tôi đi đông đi tây, cũng chẳng ở một nơi nào cố định, ngay đến phủ của tôi…”
Hắn ngừng một chút, dường như nhớ ra gì đó, thở dài một cái: “Cũng quên mất là ở đâu rồi!”
Trời!
Tôi suýt bật cười thành tiếng.
Hắn mắc cỡ nhìn tôi, bộ mặt trắng bệch của hắn dần dần chuyển sang đỏ tía: “Đừng cười! Đợi chúng ta thành thân rồi, cô đến ở phủ của tôi, tôi đương nhiên sẽ phải về thường xuyên rồi.”
“Vậy hả?”
“Ừ.”
Tôi cười ha ha: “Tôi sợ rằng anh quên mất phủ của anh ở đâu, đến ngay cả tôi cũng quên luôn!”
“Không đâu.”
“Anh không quên thật chứ?”
“Không!” Hắn giận dỗi áp sát tôi.
Hắn đột nhiên lại gần làm trái tim tôi đập mạnh!
Chúng ta đều là người lớn, tiếp đó chuyện sẽ tiếp diễn thế nào, thì đừng nói là không biết nhé.
Sau lưng tôi dựa vào bồn rửa tay, mặt cứ thế đưa lên, khi hắn sắp hôn tôi...
“Rầm!”
Bên ngoài vọng vào tiếng đập cửa dữ dội, tôi giật mình mở to mắt, nhìn ra ngoài thấy một con ma máu me be bét đang bám trên cửa sổ kính!
Con ma đó, một bên đầu bị nát bét, một phần não nhão nhoét và máu cứ thế chảy xuống, trên đầu đeo một đoạn như lạp xường… Phì! Chính là một đoạn ruột của nó, con ma thần kinh, lại còn đem đoạn ruột thối rữa và có vô số ruồi nhặng bay theo của mình đeo lên làm đồ trang sức hay sao!
Việc đang hay thì đứt dây đàn, Âm Thao tức đến phát điên, hắn giơ tay búng một cái, làm cho con ma đang bám trên cửa bay mất, hắn nói với tôi: “Đây là do cô không nghe lời, bỏ mắt kính xuống! Nó nghĩ cô nhìn thấy nó, cho nên mới đến tìm cô.”
“Ồ.”
Hắn tiếp tục ôm lấy cơ thể tôi, đang muốn tiếp tục chuyện khi nãy, nhưng khi hai môi sắp chạm vào nhau, cảnh tượng vừa nãy lại chạy xẹt qua não tôi...
“Ọe!”
Xin lỗi, là do phản ứng tự nhiên của cơ thể!
Tôi đẩy Âm Thao ra, quay người lại nôn thốc tháo vào bồn rửa tay, còn chưa nôn xong thì đã nghe Âm Thao tức đến lạc cả giọng: “Cô thực sự ghét bổn quân thế sao?”
Thôi chết!
Tôi ngẩng đầu, phát hiện đằng sau đã không có người.
Hầy, thôi vậy, tiếp tục nôn đã.
Tôi thấy thật kỳ cục, bữa tối rõ ràng là đã nôn sạch sẽ, sao bây giờ vẫn nôn nhiều thế được?
Sau khi nôn xong, tôi cũng thấy đuối. Thực ra tôi cũng muốn ra ngoài xem vị đại ca bám vào cửa sổ kia trông như thế nào, dù gì thì cũng mong đợi rất lâu, muốn xem ma quỷ ở đây như thế nào, thật khó có cơ hội tự đến thế này, tôi đương nhiên là muốn xem nó thế nào. Nhưng cơ thể bây giờ vì nôn quá nhiều lần, làm tôi bỏ luôn ý định đó, đợi đỡ hơn chút, tôi mới cố gắng bò lên giường đi ngủ.
…
Ngày hôm sau.
“Xin lỗi!” Một giọng nói làm tôi bừng tỉnh.
Tôi bò dậy, mắt vẫn còn lơ mơ thì thấy Tiểu Phấn cúi đầu đi ra ngoài, vừa muốn đóng cửa, tôi liền gọi cô ta: “Chào cô.”
“Í?” Tiểu Phấn khựng lại, ngạc nhiên nhìn tôi, dường như nhìn thấy gì đó rất lạ lùng vậy, cô ta dụi dụi mắt.
“Sao thế?” Tôi ngáp dài một cái.
“Vừa nãy tôi vừa vào, dường như nhìn thấy một người đàn ông ôm cô ngủ, ha ha… chắc là tôi nhìn nhầm rồi.” Tiểu Phấn đẩy cửa bước vào.
Có một người đàn ông ôm tôi ngủ?
Tôi nghi hoặc nhìn khắp nơi, bên cạnh trống không, ngoại trừ chăn lùm lùm lên một đống như hình người.
Tôi: “…”
Thật là, Âm Thao! Nói đi rồi mà vẫn chưa đi! Nửa đêm nửa hôm không được tôi đồng ý, cũng ôm tôi ngủ?
Tôi tức tỉnh cả ngủ!
“Đánh răng đi, cô đến thời gian uống thuốc rồi.” Tiểu Phấn nói.
Cô ta bưng một cái khay toàn thuốc là thuốc, bệnh nhân tâm thần trong viện này đương nhiên không thể tự uống thuốc được, Hành vi tinh thần họ đều không thể tự điều khiển được, ngộ nhỡ uống nhầm thuốc thì biết làm thế nào? Cho nên bệnh viện nghiêm khắc quy định, mỗi ngày sẽ có y tá đến giám sát bệnh nhân uống thuốc và tiêm, tránh gây ra điều không hay.
Cũng may mà tôi có tay trong trong viện này, nếu không thì cứ uống thuốc như bình thường, tôi không bệnh cũng thành ra có bệnh!
Viện trưởng Âm đã đích thân chỉ định thuốc cho tôi, cũng đích thân thay thuốc vào lọ toàn là vitamin, tôi uống thuốc cũng chỉ như ăn kẹo thôi, nhiều khi còn muốn hắn ta thay chút mùi vị như mùi hoa quả chẳng hạn.
Tôi ngoan ngoãn bò dậy đi làm vệ sinh cá nhân, quan sát Tiểu Phấn chia thuốc từ trong gương, tôi hỏi cô ta: “Tiểu Phấn này, cô là người chuyên viết tiểu thuyết, thì chắc chuyện tình cảm cũng hiểu nhiều? Cô nói xem, nếu như có một người đàn ông cứ yêu thầm cô, nhưng cứ trốn không gặp cô, thì cô phải làm thế nào?”
Tiểu Phấn cười nói: “Tại sao lại có người gì kỳ vậy?”
“Bây giờ lại có kiểu đó đấy!” Tôi tức giận chà mạnh hàm răng của mình, ức chế hỏi: “Cô nói xem, làm cách nào để lôi tên ngốc nghếch đó ra, để hắn không thể trốn được nữa?”
“Vậy phải xem là anh ta thích cô đến mức nào.”
“Cái này… câu hỏi này khó quá, bỏ qua!” Tôi muốn dừng chủ đề này tại đây, tôi có cảm nhận được tình cảm của Âm Thao với tôi, nhưng rốt cuộc là thích tôi đến mức nào, thì tôi cũng không thể chắc chắn được, hắn chủ yếu mang cho tôi cảm giác “tiến hành việc công” mà thôi. Hay do là người đàn ông kiểu cổ đại xưa cũ, có thể thành thân với một người phụ nữ xa lạ, sau khi thành thân cho dù có cảm giác với người đó hay không thì cũng tuyệt đối có trách nhiệm với người đó.
Hầy…
Tôi mà có thể tóm được cái ông thoắt ẩn thoắt hiện này, tôi nhất định sẽ bắt chàng ta phục tôi sát đất mới thôi! Mà còn phải, bắt chàng học thuộc nội quy mà tôi đề ra!
Sau khi đánh răng, tôi chuẩn bị ra ngoài, thì vừa hay mắt tôi lướt trúng bảng tên của Tiểu Phấn tối qua dì Mai vứt trong thùng rác, lúc nhặt lên đem đi rửa tôi đã tiện tay để ở đó.
Chương 59: Chúc Mừng Đạo Hữu, Cô Có Hỉ Rồi!
Phải mang cái bảng tên này trả lại cho Tiểu Phấn.
Tôi cầm bảng tên đó, giả vờ như không có gì đưa cho Tiểu Phấn: “Hôm qua cô đi khỏi, thì tôi nhặt được.”
“Ô?” Tiểu Phấn khựng lại, cô ta nghi hoặc ngẩng lên nhìn tôi.
Tôi cũng khựng lại.
Trên ngực áo cô ta cũng có một thẻ tên!
Vậy cái trên tay tôi…?
Tôi bối rối nhìn thẻ tên trên tay mình, thực ra cũng không nhìn ra có vấn đề gì, duy nhất có thể nhìn ra là thẻ tên này với thẻ tên trên ngực Tiểu Phấn là giống hệt nhau – Một kết luận quá ư vớ vẩn!
“Tại sao cô lại có một chiếc thẻ tên giống hệt với cái của tôi đang đeo?” Tiểu Phấn cầm lấy cái thẻ, đi đến cửa, cầm thẻ quẹt lên cửa điện tử bên ngoài.
Cạch!
Có thể mở được.
Tiếp đó cô ta lại tiếp tục thử chiếc thẻ đeo trên ngực của cô ta, cũng vẫn có thể mở được.
“Kỳ quặc, thẻ tên thì chỉ có một, của tôi lại không bị mất, tại sao lại giống nhau đến kỳ lạ vậy?” Tiểu Phấn thắc mắc.
Với mỗi người cái thẻ tên này đương nhiên là duy nhất, cùng lúc cũng là một thẻ ra vào của nhân viên, đặc biệt là đối với phòng bệnh có bệnh nhân bị giám sát đặc biệt như tôi. Phòng bệnh đặc biệt mà không có thẻ tên, căn bản là không vào được.
Tôi những tưởng Tiểu Phấn làm mất thẻ tên sẽ lo lắng, ai dè là không phải như vậy.
“Không sao, tôi cứ nhận lấy vậy.” Tiểu Phấn không biết đang nghĩ gì, vui vẻ nhận lấy thẻ tên cất đi.
Dưới sự giám sát của cô ta, tôi uống hết chỗ thuốc “vitamin” đó, tiếp đến tôi lấy chiếc điện thoại hết điện đưa cho cô ta, nói với cô ta, tiểu thuyết cô ta viết rất hay, nếu như không phải điện thoại hết pin thì tôi sẽ đọc đến khi trời sáng!
Với tiểu thuyết của cô ta, tôi cũng không thiếu mỹ từ để khen, làm cho cô ta thấy ngại ngùng, mới nhỏ nhẹ nói cho tôi nghe, sức tưởng tượng của cô ta cũng không phong phú như thế, chỉ là từ khi đến bệnh viện này, tiếp xúc nhiều với bệnh nhân, đột nhiên phát hiện trong những lời nói của bệnh nhân đều là những câu chuyện lạ kỳ, nếu nói về sức tưởng tượng, thì ai có thể hơn được mấy người bị bệnh tâm thần thế này chứ? Cô ta chẳng qua chỉ là viết ra theo những gì mà người bệnh kể mà thôi.
Cô ta nói rất khiêm nhường, nhưng nếu như cô ta không có những kỹ năng cơ bản, thì không thể kết hợp tất cả các mảnh ghép thành một câu chuyện hoàn chỉnh được.
Tôi nghĩ đi nghĩ lại, quyết định sẽ kể lại chuyện tối hôm qua cho Tiểu Phấn.
Cô ta nói đợi chút, rồi sau đó đi ra ngoài lấy cái laptop cá nhân mang vào phòng tôi, lúc này mới bắt đầu bảo tôi tường thuật lại những việc xảy ra vào hôm qua, nhưng những thông tin về viện trưởng Âm thì tôi không hề nhắc đến.
Đáng tiếc là dưới sự “yêu thương” của dì Mai, cho nên tôi vẫn chưa tìm hiểu được kỹ càng khu nhà ở bên đó, chỉ là nhìn thấy một vài “thứ”, mà thực tế lại không trực tiếp tiếp xúc với nó, cho nên tôi cũng không thể kể cho Tiểu Phấn nghe quá nhiều.
Tiểu Phấn cũng thấy tiếc, buồn bã gập lại máy tính: “Hy Hy, nếu như đêm nay cô có thể bước ra ngoài, có thể đi tìm hiểu thêm một vài thông tin được không? Nếu chỉ có một vài nội dung mà cô vừa kể, thì không thể đủ để viết một câu chuyện.”
“Được.” Tôi đồng ý với cô ta, trong đầu đã dự định đêm nay sẽ làm thế nào để qua được con mắt giám sát của dì Mai, tiếp tục tìm hiểu những thông tin của bệnh viện này.
*
Buổi chiều sẽ là thời gian hoạt động tự do.
Hôm nay tình cảm của tôi với Tiểu Phấn đặc biệt thân thiết, từ khi tôi kể cho cô ta nghe về chuyện xảy ra tối hôm qua, cô ta vui vẻ như một đứa trẻ, dường như không rời tôi nửa bước, cứ thảo luận cùng tôi những tình tiết mới cho câu chuyện. Mà tôi cũng luôn hy vọng sẽ có một người nói chuyện cùng, thế là chúng tôi cứ như hình với bóng, không chỉ ở trong phòng bệnh, hứng khởi bàn luận với nhau, buổi chiều ra ngoài chơi, vẫn còn chưa hết, nhìn ai cũng thành ma quỷ.
Tiểu Phấn: “Cô nói tôi nghe ‘đạo hữu’ có phải là ma không?
Tôi: “Tôi nghĩ là đúng!”
Tiểu Phấn: “Tại sao lại nghĩ thế?”
Tôi: “Bởi vì bình thường mà nói, không phải là ma, thì tôi làm sao mà gặp được đây?”
Tiểu Phấn: “Hình như cũng có lý đấy.”
Tôi: “Tiểu Phấn à, cô có thấy cuộc đối thoại của hai chúng ta, càng ngày càng giống với hai đứa điên không?”
Tiểu Phấn kinh ngạc: “Có chút đấy!”
Trong lúc tôi đang đắc ý vì đã thành công dẫn dắt một cô y tá của bệnh viện tâm thần theo con đường lệch lạc, thì Tiếu Phấn đột nhiên kêu lên: “Hy Hy, vị đạo hữu của cô kìa!”
Tôi nhìn theo tay của cô ta, nhìn thấy vị đạo hữu đó.
“Đi đi đi! Chúng ta qua đó xem người này rốt cuộc là còn sống hay đã chết!” Tôi kích động đập đập lên ghế đang ngồi!
Thế là chúng tôi hào hứng đi qua đó.
“Đạo hữu!” Tôi vui vẻ chào anh ta.
Vị đạo hữu kia quay đầu lại: “Cô nhóc!”
Vẫn còn nhớ đến tôi?
Anh ta vui mừng ôm lấy Tiểu Phần: “Cô nhóc! Tôi cuối cùng cũng thấy cô rồi! Tối qua tiên đan đồng ý cho cô, tôi đã luyện xong rồi, cho cô này!”
Anh ta mở bàn tay ra, trong tay là một bãi phân chim.
Khóe miệng của Tiểu Phấn bỗng nhiên giật giật!
Mà tôi lúc này lại đang ngại ngùng đứng bên cạnh, ha ha, tôi còn tưởng anh ta thật sự vẫn nhớ đến tôi, hóa ra anh ta vốn dĩ là nhận nhầm người.
Nhưng, tôi còn muốn biết anh ta rốt cuộc là người hay ma.
Tranh thủ lúc anh ta đang giơ bãi phân chim về phía Tiểu Phấn, tôi nắm lấy cánh tay anh ta ra sức nắn nắn.
Cơ bắp của anh ta mềm mềm, vừa sờ là biết là người không mấy khi tập luyện, mà tôi nhớ cơ bắp trên người Âm Thao rắn rỏi và cứng, ặc, tôi đang nghĩ gì thế này.
Nhiệt độ trên cơ thể hơi thấp, vì có kinh nghiệm trong việc phân biệt người sống người chết, do đã trải qua cảm giác sờ vào người sống và người chết, cho nên tôi ít ra có thể phân biệt được nhiệt độ - Người mà đã chết, đừng nói là nhiệt độ thấp, căn bản là không hề có nhiệt độ!
Tôi sờ mạch đập, hình như là có.
“Cô làm cái gì đấy?” Đạo hữu hỏi.
Đối diện với người tâm thần, tôi cũng: “Bắt mạch cho anh!”
“Cô mà cũng biết bắt mạch!” Đạo hữu lườm tôi một cái, vòng tay tóm lấy cổ tay tôi, ba ngón tay tìm mạch đập, tư thế chuyên nghiệp vô cùng.
Sau ba giây, anh ta bỏ tay tôi ra, chắp tay thi lễ: “Chúc mừng đạo hữu, chúc mừng cô, cô đã mang tiên thai!”
Ế!
Tôi buồn cười nói: “Thế anh có thể biết, tôi mang thai mấy tháng rồi không?”
Anh ta mau chóng bấm bấm, sau đó dáng vẻ nghiêm túc nói: “Không tính ra là khi nào.”
Tiểu Phấn kinh ngạc nhìn tôi: “Hy Hy, cô có bầu rồi, đứa trẻ đó có phải là của người đàn ông mà sáng nay tôi nhìn thấy?”
“Đừng ngốc nữa, lời người điên mà cô cũng tin hay sao? Hơn nữa, cái… cái gì mà đàn ông? Không phải sáng nay cô bảo cô hoa mắt hay sao?” Tôi cố gắng phủ nhận, nhưng trong lòng thì vẫn thầm nghĩ: Không phải là đang có thật đấy chứ? Dạo này cũng nôn ọe mấy lần, nhưng đều là nhìn thấy mấy con ma tởm lợm nên mới nôn đấy chứ, dù gì thì tôi cũng sẽ không tin mình có bầu đâu.
Tiểu Phấn nghiêm túc nói: “Là cô đã nói với tôi, trong bệnh viện này có một nửa là ma, ngộ nhỡ người sáng nay tôi nhìn thấy cũng là một con ma thì sao? Chỉ có ma mới đột nhiên biến mất như thế! Hy Hy, nhất định là cô dẫn về một con ma rồi, trời ơi! Tình yêu giữa người và ma! Đây là một đề tài hay! Tôi phải mau ghi lại mới được!”
Chương 60: Tìm Ma
Nói xong, cô ta vội vàng lôi sổ với bút, loạt xoạt viết vài dòng.
Tôi: “…”
Bạn Tiểu Phấn à, mức độ mê mẩn tiểu thuyết của bạn, cũng không khác mấy người bệnh tâm thần đang ở đây, khi họ chuyên chú vấn đề gì đó!
Sau khi xác nhận xong vị đạo hữu đó là một người sống, tôi liền cảm thấy an tâm, dù gì một người sống có điên loạn thế nào, cũng không thể giống với bọn ma quỷ lợi dụng mọi kẽ hở để làm phiền tới tôi? Đêm nay đợi dì Mai đến, tôi sẽ nói vấn đề này với bà ta, để bà ta yên tâm, như tối qua lúc bà ta về, vẫn còn lo lắng việc này mãi, còn nói sẽ giúp tôi tìm hiểu xem vị đạo hữu này là người hay ma, bây giờ cũng không cần phiền đến bà ta nữa.
Sau đó chúng tôi rời chỗ của đạo hữu, tiếp tục đi dạo xung quanh.
Rất nhanh, tôi cảm thấy có rất nhiều ánh mắt đang nhìn tôi chằm chằm!
Tôi quay đầu lại, phát hiện đúng là có một vài tên điên đang chăm chú nhìn tôi.
Ánh mắt của họ kỳ quái – nhìn họ, cứ có cảm giác quen quen.
Mà lúc này Tiểu Phấn đang nhiệt tình nói với tôi về đề tài tình yêu giữa mà với người: “Hy Hy, tôi nghe người ta nói về cô. Người ta đều nói cô phát điên phanh thây bạn trai thành hai khúc, rồi mình thì nhảy từ trên núi cao xuống, mém nữa thì chết! Sau đó có người đã đưa cô đến viện, cứu lấy cô, nghe nói... Người đưa cô đến, chính là người bạn trai bị chết của cô! Anh ta chết rồi, tại sao có thể đưa cô đến bệnh viện được? Hy Hy, cái người mà đưa cô đến viện có phải là bạn trai đã chết của cô không? Có phải anh ta đã biến thành ma, còn luôn bên cạnh bảo vệ cho cô? Có phải cô đang mang một quỷ thai… Không đúng, con người thì làm sao có thể mang bầu là ma quỷ đây? Là cô đã có bầu khi anh ta còn sống? Không không, tiểu thuyết thì không thể viết như thế được, tôi phải viết, sau khi bạn trai cô chết, thì cô với ma vì tình chưa dứt nên vẫn tiếp tục, sau đó có con với anh ta, mà cái thai đó không thể là người, thế thì không thu hút được độc giả. Hy Hy, cô có thể kể với tôi nhiều hơn về câu chuyện của cô và bạn trai của cô được không?”
“…” Cô lại còn viết về câu chuyện của tôi?
Tôi lườm cô ta một cái, quyết định phải chuyển sự chú ý của cô bé này sang hướng khác, tránh cô ta lại bắt đầu đào câu chuyện của tôi với Từ Dương, tôi bây giờ không muốn nhắc đến bạn trai cũ nữa!
“Tiểu Phấn, tôi thấy mấy người kia nhìn trông rất quen, dường như là đã gặp họ ở đâu rồi đấy.” Tôi khe khẽ nói.
“Ai cơ?” Tiểu Phấn hiếu kỳ nhìn theo ánh mắt của tôi, bắt đầu tìm kiếm khắp nơi.
“Tôi nhớ ra rồi!” Tôi hít vào một hơi: “Là anh ta!”
“Ai thế?”
“Con ma đêm qua đến tìm tôi! Họ là ma, chắc chắn là ma!” Tôi căng thẳng nói.
Tuy rằng đã lên kế hoạch tìm ma quỷ trong viện này để chơi, nhưng khi thực sự ở trong cuộc, tôi cũng thấy sợ và hoang mang!
Người đó, bây giờ trên người sạch sẽ, nhìn thì cũng giống với những bệnh nhân khác. Mà cũng vì trên người anh ta bây giờ sạch sẽ, cho nên lúc đầu khi nhìn thấy, tôi không nhận ra. Nhưng mà anh ta tối qua rõ ràng là ma. Với bộ mặt thê thảm không nhìn thấy đủ ngũ quan, vì nát bét một bên, rồi dịch vàng dịch trắng kèm máu me chảy xuống, rồi cả một đống lòng ruột quấn trên đầu, bây giờ thì có thể nhìn thấy ngũ quan rõ ràng, cho nên tôi xác định, anh ta chính là con ma đã bám lên cửa sổ phòng tôi!
Tiểu Phấn mau chóng đẩy tôi qua đó.
Con ma không hề tránh, nhưng khi chúng tôi đến gần, anh ta mới ý thức được rồi lùi một bước.
Tiểu Phấn thăm dò lại đẩy tôi lên một bước, anh ta lại chỉ lùi một bước – có thể xác định, anh ta đang tránh tôi.
Con ma này bị làm sao vậy? Ban ngày xuất hiện… Vấn đề không lớn, bởi anh ta bây giờ núp dưới bóng râm, không bị ánh nắng chiếu thẳng vào. Mà vấn đề là: tại sao anh ta lại lùi lại? Đêm qua chẳng phải anh bám lấy cửa sổ của tôi rồi tức muốn đập nát cửa, sau đó nhảy vào tìm tôi? Sao bây giờ lại tránh xa tôi?
Tiểu Phấn bỏ qua tôi, nhảy luôn qua, tóm lấy người đó.
Một giây sau, Tiểu Phấn kinh ngạc kêu lên: “Hy Hy, người anh ta ấm, có mạch đập, là người sống!”
Gì đây?
Không phải là ma?
Mà lúc này, càng làm tôi không ngờ là, cái người đó giống như thấy ma quỷ, sợ hãi thét lên, tay chân khua khoắng loạn xạ, cố gắng hất tay Tiểu Phấn, rồi chạy trốn nhanh hơn gió!
Gì vậy!
Thế thứ tối qua tôi nhìn thấy là cái gì vậy?
Chẳng lẽ tôi ở viện lâu, bắt đầu sinh ra ảo giác?
Chẳng có nhẽ cái thứ tối qua tôi nhìn thấy không phải là ma, hay nó chỉ là ảo giác?
Chẳng có nhẽ ngay từ đầu tôi đã bị thần kinh?
Ôi, không!
Tôi sắp phát điên, lại còn tự cho rằng mình là thần kinh?
Tiểu Phấn chống nạnh, phụng phịu không vui rồi mắng tôi: “Hy Hy! Cô là đồ lừa đảo! Sao tôi có thể tin được chứ! Tôi cũng thật ngốc, lại tin một người điên?”
“Không phải, không phải!” Tôi vội vàng vớt vát lại niềm tin còn sót lại đâu đó của Tiểu Phấn, chỉ mấy cái người đang nhìn tôi chằm chằm kia: “Cô nhìn thấy họ không?”
“Trông thấy rồi.”
“Tôi nghi ngờ họ đêm qua nhìn thấy ma, cho nên họ mới nhìn chằm chằm vào tôi.” Bởi vì tôi nhìn thấy họ lúc bị dì Mai lôi đi, lúc đó cũng cách rất xa, tuy không nhìn rõ mặt của lũ ma quỷ bám trên lưới sắt, nhưng theo cách mà họ nhìn chằm chằm vào tôi, thì tôi nghĩ tuyệt đối không phải ngẫu nhiên.
Tiểu Phấn không vui, liếc tôi một cái, nghiến răng thận trọng nói: “La Hy, có phải là cô ngốc không? Nếu như tôi có thể nhìn thấy, thì họ còn là ma không? Ma chắc chắn là loài không để con người nhìn thấy! Tôi sẽ không tin lời cô nữa, bây giờ tôi đưa cô về phòng, nhốt cô lại, sau này quyết không đưa cô ra ngoài tắm nắng nữa!”
“A, a, a, đừng mà!” Sau khi nằm viện, tôi sợ nhất là nghe thấy từ nhốt hay đóng chặt!
Không đợi Tiểu Phân đi cùng, tôi mau chóng nhảy ra xa.
Không được không được. Tôi nhất định phải làm cho Tiểu Phấn tin tôi!
Tôi cần chứng minh!
“Họ” là ma!
Tôi đến trước mặt những người kia, dùng hết sức để sờ nắn cánh tay của mấy người họ!
Cảm giác cũng rất thật!
Là con người!
Sao lại có thể như thế được?
Lúc bắt đầu khi sờ nắn người thứ nhất, tôi còn không tin, thế là sờ đến người thứ hai, rồi thứ ba… Nhưng cảm giác thì đúng là con người, còn có hơi ấm, có mạch máu, có thở, có trái tim đang đập!
Sau đó!
Sau đó…
Tôi bị đưa về nhốt vào phòng.
Những người trực ca ngày không hề đáng yêu và thân thiện với tôi như ca tối, họ thấy tôi đang làm phiền đến các bệnh nhân này, hơn nữa tôi còn “ăn nói linh tinh”, nên họ nghĩ tôi phát bệnh, hai người bảo vệ cao lớn đã ấn tôi xuống, bắt tôi mặc áo bó tay của bệnh nhân tâm thần, rồi đem tôi đi nhốt vào phòng giam.
Tự ăn năn hối cải.
Tôi cảm thấy rất vô tội.
Nhưng những người trong bệnh viện đều không tin tôi, trong mắt bọn họ, tôi là một thành phần nguy hiểm bậc nhất, thực ra tôi cũng chỉ là một cô gái yếu mềm bị bọc trong áo bó tay của bệnh viện tâm thần.
Chương 61: Ma Nhập
Cùng bị giam với tôi còn có một người bạn nữa.
Chính là cái vị đạo hữu nói chuyện vui vẻ với tôi lúc trước.
Bệnh nhân chuyên đi quấy rối như tôi, khi bị bảo vệ bắt đi, chỉ nghe thấy bên cạnh đang có người gào thét: “Đừng đánh cô nhóc của tôi!”
Sau đó đạo hữu đã hùng hùng hổ hổ từ bên cạnh xông ra giúp tôi, sau đó…
Sau đó thì bị bảo vệ đánh cho một gậy ngất đi và thì bây giờ đang cùng chung số phận phải mặc áo bó tay cùng tôi, ngoan ngoãn ngồi đây ăn năn hối cải.
Sau một hồi “tự ăn năn”, tôi cuối cùng cũng không nhịn được sự yên lặng, làu bàu: “Ê, tại sao anh lại giúp tôi?”
Anh giúp thì giúp, kết quả là bị bảo vệ đánh một gậy ngất xỉu, sao yếu xìu vậy, mà còn đến giúp tôi.
Đạo hữu hứ một tiếng: “Tôi tưởng họ muốn đánh cô nhóc của tôi, chẳng ngờ là họ tóm cổ cô, biết thế từ sớm, tôi sẽ không xuất hiện nữa.”
WHAT!
Chẳng lẽ không còn lý do cảm động nào khác hay sao?
Thôi được, bây giờ tôi đã hiểu rồi, anh ta nghĩ bảo vệ đang gô cổ Tiểu Phấn lại, mới xông ra giúp đỡ, kết quả là chết chùm với tôi?
“Ế, tôi không biết là cô đang bị làm sao. Cảnh giới của cô quá thấp, không thể thoát ra khỏi thất tình lục dục! Mà bần đạo cũng không ngờ, đến cả đàn bà mà cô cũng hám.” Đạo hữu nói.
Tôi: “…”
Trong đám bệnh nhân hôm nay, đúng thật là có một bà dì.
Nhưng khổ nỗi có phải tôi động hớn gì đâu!
“Cô gái, cô tìm ma hay sao?” Đạo hữu đột nhiên hỏi.
Í?
Chẳng lẽ cái người này có thể cho tôi ít manh mối?
Tôi quay đầu lại, nhìn anh ta.
Anh ta nói: “Bần đạo đã bấm ra được những gì mà cô đang nghĩ, cô thực ra là muốn tìm ma? Mà tìm ma vào ban ngày, thì cô thần kinh là chắc chắn rồi?”
Trời ơi!
Tôi lại bị một tên điên nói mình bị điên?
Thế là tôi quạu anh ta: “Cái gì mà bấm với chẳng bấm, là anh nghe lỏm cuộc nói chuyện của tôi thì có? Tôi sớm đã phát hiện ra anh cứ len lén theo dõi chúng tôi, anh rõ ràng thích cô bé đang đi cùng tôi phải không?
“Tôi nói cho cô nghe, những người mà hôm nay cô nhìn thấy đúng là ma đấy!”
“Có phải anh thích cô bé hôm nay đi cùng tôi phải không? Nói đi!” Tôi còn lâu mới tin lời của kẻ điên này nữa, anh ta một lúc nữa lại không nhận ra tôi ngay thôi, tại sao tôi phải tin lời anh ta nữa chứ?
Nhưng tên điên này lại biết cách chuyển chủ đề: “Cô bé này, chú nói với cô bé nhé, nơi này chắc chắn là có ma, nhưng ban ngày mà tìm ma thì sai thời điểm rồi. Buổi tối mới tập trung nhiều ma quỷ, giờ mà cô tìm, cũng chỉ tìm được mấy người bị ma nhập vào mà thôi!”
“Ma nhập?”
Thôi được, anh ta đã thành công thu hút sự chú ý của tôi vào đề tài của anh ta, tôi cũng không bà tám về anh ta và Tiểu Phấn nữa.
Đạo Hữu nói: “Cô nghĩ con người ta bị điên là vì những lý do gì?”
Tôi ngạc nhiên: “Í? Anh hiểu về bệnh tâm thần?” À mà cũng đúng, trước đây anh ta là bác sĩ chủ nhiệm của bệnh viện tâm thần này mà.
Đạo hữu khiêm tốn nói: “Bần đạo không gì là không biết.”
OK, vừa nãy còn tưởng anh ta đã quay trở lại như xưa, giờ thì có thể thấy, vẫn còn điên lắm.
Vị đạo hữu chủ nhiệm khoa nói: “Người thường, khi trở thành bệnh nhân tâm thần có rất nhiều nguyên nhân, có thể là do sự nghiệp, tình cảm không thuận, họ không thể nào chịu được áp lực đó, thì phát điên. Cũng lại có người do bị bệnh nặng nào đó, não bị ảnh hưởng, trí lực chỉ còn như một đứa trẻ, người như thế này khó trở lại bình thường. Còn có một loại, chính là bị ma nhập, ác linh không tiêu tán được, người đó sẽ mãi mãi là người điên!”
Tôi nói: “Vậy có thể tìm một đại sư diệt ma quỷ, thì người đó sẽ trở lại bình thường, có phải vậy không?”
“Đúng vậy.”
“Vậy tại sao không mời đại sư đến để bắt ma, mà lại đưa họ vào bệnh viện tâm thần?”
Đạo hữu lườm nguýt tôi, nói: “Cô cho rằng ‘đại sư’ cứ kiếm cái là được chắc? Người thật sự làm được việc đó thì có mấy ai, còn mấy kẻ dởm đời lại một đống, chữa lợn què thành cụt, làm bệnh tình thêm phần nghiêm trọng!”
“Thế trong bệnh viện này có ‘đại sư’ thật sự không, chuyên trị những người bệnh như thế này?” Tôi nghĩ, viện trưởng Âm chắc chắn biết mấy việc thế này, hắn ta chắc chắn đã có đối sách, không thì thật chẳng ra làm sao.
Đạo hữu hứ một tiếng: “Nếu như trong viện này có người thực sự điều trị được cho bọn ma quỷ, vậy thì tôi đã chẳng bị điên!”
Tôi: “!!”
Cho nên là, anh giai à, anh rốt cuộc là điên thật, hay điên giả?
“Ế!” Cái người trước mặt mà tôi bây giờ không thể phân biệt được là điên thật hay giả này, nhẹ nhàng dặn dò tôi: “Tóm lại là, cô bé này, sau này cô nên tránh xa những người mà hôm nay cô xàm xỡ đi nhé.”
“Tại sao vậy?”
“Ma nhập, bởi vì nó có oan khuất! Những con ma có oan khiên này, chúng vô cùng hung tợn, nếu như làm nó tức giận, oán khí của nó bùng phát lên, thì nó sẽ đi hại người! Bệnh viện này cũng có nhiều ma điên, nhưng bọn ma điên này còn an toàn hơn gấp vạn lần bọn ma có oan khí này!”
“Nhưng chúng vừa thấy tôi đã sợ hãi rồi mà.”
“Vì bây giờ là ban ngày.” Đạo hữu thở dài: “Trời sáng dương khí thịnh, cho nên thứ mà cô thấy nó là phần người, những người đó ban ngày có thể áp chế được phần ma quỷ trong người. Thực ra thì bọn ma quỷ rất muốn lại gần cô, chỉ là bị phần người áp chế lại, cho nên chúng mới chỉ đứng từ xa quan sát cô, nhưng thể xác sẽ không tiến đến. Khi cô tiến lại gần, thì phần người biết bọn ma quỷ muốn hại cô, cho nên đang cố gắng khắc chế con ma trong người. Cô nhóc này, đừng nghĩ là chúng đang sợ cô, mà thực ra những người đó đang cố áp chế phần ma quỷ trong người họ vì sự an toàn của cô!”
“Hóa ra là như thế…” Tôi hơi cảm động.
“Nhưng cô cứ yên tâm, về đêm, chắc chắn lũ ma quỷ đó sẽ đến tìm cô!” Nói đoạn, vị đạo hữu đó kéo ghế lánh xa khỏi tôi.
Tôi kinh ngạc: “Anh làm cái gì vậy?”
Đạo hữu úp mặt co ro một góc phòng: “Chúng tìm cô, chứ có phải tìm tôi đâu! Cô tránh xa tôi ra một chút đi, tôi còn muốn sống!”
Tôi: “…”
Thật tức quá đi!
Đợi chút, đêm nay…chúng thật sự sẽ đến tìm tôi?
Tôi đang mặc áo bó tay, tay chân đều bị cố định trong áo thế này, cơ thể thì bị cố định luôn trên ghế…
Nếu chúng đến tìm tôi thật, thì tôi nên làm thế nào?
Chương 62: Thần Hộ Linh Của Tôi Lợi Hại Vô Cùng (1)
“Thập Nhị, Tiểu Thập Nhị, anh Thập Nhị vừa đẹp trai vừa ngầu, nếu như có oan hồn đến tìm cái mạng tôi, anh có thể cứu tôi không? Thôi được, anh không muốn giúp tôi, thì có thể giúp tôi cởi trói không? Thập Nhị ca ơi” Tôi nũng nịu với không khí.
Bên cạnh lại phát ra tiếng nói: “Nói chuyện với không khí, chứng hoang tưởng bây giờ chắc không có thuốc chữa rồi.”
Lại là những lời vô cùng “chuyên môn” của vị tiền chủ nhiệm khoa thần kinh.
Cứ đợi đến lúc tôi thoát khỏi đây, thì tôi sẽ xử lý anh, hứ!!
Bên ngoài cửa sổ, ánh sáng dần dần ít đi, thời gian mà ông trời dành cho tôi sẽ chẳng còn nhiều nữa.
Tôi lại nghĩ, cái tên Âm Thao này không biết chừng sẽ thích màn “anh hùng cứu mỹ nhân” hơn? Đợi đến khi tôi thực sự bị lũ ma quỷ bám lấy, hắn mới ra tay cứu?
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng tôi lo sợ hắn không nghe được lời cầu cứu của tôi.
Ánh sáng cuối cùng chiếu trên nền đất không còn nữa, thì mặt tôi bắt đầu dần dần méo xệch lại.
Thôi xong, trời tối rồi!
Cạch.
Có tiếng mở cửa.
“Thập… Nhị… ca… ca, cuối cùng thì anh cũng đến cứu tôi!” Tôi sung sướng quay đầu lại, vừa lúc nhìn rõ người đang đến là ai, biểu cảm của tôi ngay lập tức cứng đờ lại – người tới là … dì Mai.
Âm Thao, cái tên đáng chết đó, có chết cũng không muốn xuất đầu lộ diện, còn cần đến hắn làm gì?!
Dì Mai cũng khựng lại: “Thập Nhị Ca, ai vậy?”
“Í, bà nghe cái giọng mơn trớn của cô ta mà không đoán ra hay sao? Chắc chắn là anh giai mưa của cô ta rồi.” Tiền chủ nhiệm ngồi trong góc lên tiếng.
Trời, anh không nói thì có ai nghĩ anh câm đâu!
Dì Mai đi đến chỗ tôi, giúp tôi cởi bỏ áo bó tay: “Hóa ra là cô có người yêu hả? Anh ta đang ở đâu?”
Tôi ngậm tịt, tôi làm sao có thể nói cho dì ấy nghe, người yêu tôi là quỷ?
Thấy tôi không nói, dì Mai cũng biết ý, rồi không hỏi tiếp nữa, chỉ nói: “Cô nằm viện một tháng, cũng chưa thấy anh bạn nào đến thăm. Không sao, ở viện này đầy người độc thân, đến lúc đó giới thiệu cô vài người, đảm bảo là hết ý.
Thôi khỏi, dì mà giới thiệu cho tôi mấy anh trực ca đêm xấu xí, lại còn hung dữ như thế, tôi không dám luôn đó!
Sau khi dì Mai cởi trói cho tôi, cạch cạch cạch, vị đạo hữu đó cũng đẩy cái ghế của anh ta lại gần, cười lấy lòng: “Bà phù thủy, bà cũng tranh thủ cởi trói cho tôi đi!”
Dì Mai lườm anh ta: “Anh bảo ai là bà phù thủy?”
Nói đoạn, dì ấy đá vào ghế của đạo hữu một cái ngã lăn kềnh, rồi kéo tay tôi ra ngoài.
Sau khi ra ngoài, dì ấy khóa trái cửa phòng giam, lại lấy bộ đồ y tá tối qua đưa lại cho tôi, nói với tôi: “Đêm nay cho cô ra ngoài hoạt động, nhưng mai khi trời sáng, tôi sẽ lại đưa cô trở về phòng giam. Cô cũng biết, ca ngày và ca đêm thì nhân viên không quen biết nhau, họ không biết chuyện tôi thả cô ra thế này.”
“Vâng.” Tôi thay xong bộ đồ, vui vẻ nói với dì Mai: “Hôm nay chúng ta đi đâu?”
Trên mặt dì Mai không khỏi lo âu nói: “Đi tìm cậu Mạc.”
“Anh Mạc? Tìm anh ta để làm gì?”
Dì Mai thở dài: “Hôm nay sau khi trở về, tôi cứ thấy lo lắng, sợ cô sẽ xảy ra chuyện. Quả nhiên là hôm nay khi đến ca trực, tôi qua phòng cô thì phát hiện bên ngoài có rất nhiều vệt máu! Quả thật là cô đã bị bọn chúng để ý đến.”
Dì ấy đang nói đến những người tôi gặp ban sáng?
Tôi tò mò hỏi: “Nhưng tôi hôm nay đi ra ngoài, lại không nhìn thấy ở cửa bị bẩn gì cả, tại sao giờ lại có vết máu trên cửa chứ?”
“Tôi e là những vệt máu đó sẽ xuất hiện vào buổi tối.”
“Tôi muốn đi xem thế nào!” Nói vậy, tôi vội vàng đi về hướng phòng tôi ở.
Dì Mai kéo tay tôi, trách móc: “Cái con bé này làm sao thế? Giờ trời đã tối, nơi đó là nơi nên đi bây giờ hay sao? Đi thôi, chúng ta nên đi tìm cậu Mạc trước, hỏi xem có cách gì không?”
Tôi nói: “Sợ gì chứ? Tôi có thần hộ linh!”
Dì Mai lườm tôi nói: “Vậy thần hộ linh của cô có lợi hại không?”
Tôi nghiêm túc nói: “Vô cùng lợi hại!”
“Có lợi hại thế nào thì cũng không phải là người! Đi thôi, tìm cậu Mạc đã.” Dì Mai không tin, cương quyết kéo tay tôi lôi đi, xem ra, tôi chắc chắn phải đi gặp anh Mạc rồi.
*
Cuối cùng thì chúng tôi cũng đến phòng bảo vệ.
Lần này anh Mạc biết tôi đến, cho nên chắc anh ta không xem cái video hôm trước nữa.
Chúng tôi bước vào, chuông gió treo trên cửa tinh tang rung lên.
“?” Tôi và dì Mai nghi hoặc ngẩng đầu lên, kỳ lạ quá, khi chúng tôi đến, làm gì có cơn gió nào, làm sao làm chiếc chuông gió kêu lên thế?
“Xem ra là có khách đến chơi.” Anh Mạc cười với không khí.
Chẳng lẽ anh ta đang nói đến Âm Thao?
Hứ, tôi biết ngay mà, hắn vẫn loanh quanh đâu đây, chỉ là không thèm hiện thân thôi!
Anh Mạc hành lễ với không khí: “Anh bạn đã đến đây, chi bằng hiện thân lên gặp, chúng ta cũng dễ trao đổi với nhau?”
Một không gian yên lặng bao trùm.
Anh Mạc thở dài, thò tay vào ngăn kéo, lấy ra một lá bùa, sau khi dùng bật lửa đốt lên, miệng niệm niệm thần chú, sau đó ném về phía cửa, lá bùa cháy dần bay bay trong không khí.
Nhưng…
Chẳng có phản ứng gì.
Lại một bầu không khí ngại ngùng bao trùm.
Tôi biết anh Mạc làm gì, thế là tôi an ủi anh ta: “Không sao đâu, tên đó thích chơi kiểu ngầu lòi đó, đến tôi gọi còn chẳng thèm ra.”
“Hề hề.” Anh Mạc xí hổ lau mồ hôi trên trán: “Xem ra thần hộ linh của Tiểu La không phải là thần hộ linh bình thường rồi, nếu không thì tôi có thể gọi được hắn ra.”
Tôi cười ha ha: “Đúng rồi, hắn lợi hại lắm đó.”
“Lợi hại…” Anh Mạc đột nhiên nhớ ra gì đó, nghiêm túc hỏi tôi: “Tiểu La này, cô đã từng nhìn thấy thần hộ linh của cô sao? Hắn là loại ma quỷ như thế nào? Thường thì, thần hộ linh đều là trưởng bối trong nhà hóa thành, không đến nỗi lợi hại, nhưng nhất định sẽ tận tâm tận lực bảo vệ con cháu. Nhưng đây xem ra, thần hộ linh của cô không phải là một con quỷ lợi hại…”
“Nói vậy là sao?”
“Có thể miễn nhiễm với bùa chú thì không phải là một con quỷ tầm thường, mà những con quỷ lợi hại cam tâm tình nguyện làm thần hộ linh cho cô chỉ có một khả năng.” Anh Mạc căng thẳng nói tiếp: “Tiểu La, cô đã kết hôn với quỷ hay sao?”
“!” Trời ơi, bị đoán ra mất rồi?
Anh Mạc nhìn phản ứng của tôi thì hiểu ra: “Tiểu La à, con quỷ đã kết minh hôn với cô là loại quỷ như thế nào? Cô nói cho anh Mạc này nghe, vì việc kết hôn kiểu minh hôn thế này không phải là việc nhỏ, điều này có nghĩa, về sau cô sẽ không bao giờ được có mối quan hệ với người đàn ông nào khác, cô vẫn còn trẻ, lại xinh đẹp thế, tại sao lại bó buộc bản thân vào một con quỷ cả đời? Cô nói đi, con quỷ đó tên họ như thế nào, mộ phần ở đâu, tôi có thời gian, sẽ nghĩ cách giúp cô giải trừ mối nhân duyên này, để cô có thể kết hôn với người bình thường.”
Cạch! Cạch… Toáng!
Chiếc bàn sau lưng anh Mạc nứt đôi, mà không ngờ, đó lại là chiếc bàn anh ta để bùa chú trong đó, những lá bùa vàng vương vãi khắp nền đất, tất cả đều hóa thành tro bụi.
Mặt mũi anh Mạc tối sầm: “Ác quỷ… Ác quỷ!! Con ác quỷ này thật lợi hại! Hắn lại có thể một lúc hủy bao nhiêu là pháp khí của tôi, thì chắc chắn là ác quỷ vô cùng hung bạo rồi. Tiểu La này, mối hôn sự này của cô chắc chắn phải giải trừ, nếu không hắn sẽ hại cô!”
Pực!!
Chiếc chuông gió treo trên cửa kêu leng keng rơi mạnh xuống đất, nền đất hằn lên một cái rãnh nhỏ.
Chương 63: Thần Hộ Linh Của Tôi Lợi Hại Vô Cùng (2)
Dì Mai và anh Mạc đều khựng lại.
Tôi nhìn thấy khói đen từ dưới đất bay lên thì nhỏ nhẹ khuyên nhủ anh Mạc: “Anh Mạc này, tôi nghĩ rằng, anh không nên nói tiếp nữa…”
“Ờ…” Anh Mạc không dám nói gì nữa.
Âm Thao không biết là bị sao thế? Thường thì không thấy hắn tức đến thế, hay do vì nghe thấy giải mối hôn sự này với tôi, nên hắn cảm thấy bực tức? Có vẻ như hắn thật sự thích tôi?
Thích tôi thế mà không ra gặp tôi à?
Quá đáng đến thế chứ lại!
“Chúng ta hay là nói về mấy con ma mà tối qua Tiểu La nhìn thấy đi.” Anh Mạc chuyển đề tài.
Tôi giơ tay từ chối: “Không cần đâu.”
Anh Mạc: “?”
Tôi cười cười: “Anh Mạc, vừa nãy anh cũng thấy rồi đấy? Thần hộ linh của tôi vô cùng lợi hại, nên tôi hoàn toàn có thể một mình đối mặt với chuyện này phải không?”
Anh Mạc nghiêm giọng nói: “Không được! Ai biết thần hộ linh của cô với mấy con ma kia, bên nào lợi hại hơn?”
“Đương nhiên là của tôi rồi.”
“Í…” Anh Mạc khổ sở, trên mặt như còn ghi rõ: Cô tự tin đến thế kia à!
Tôi tự tin nói: “Còn lợi hại hơn viện trưởng nhà các anh một xíu xiu đó.”
Lời vừa dứt, tôi nghe thấy mấy tiếng hừ hừ bên cạnh, dường như là không vui vẻ với câu trả lời của tôi.
Thế là tôi sửa ngay: “Còn hơn cả viện trưởng của các anh, không chỉ một xíu xiu!”
Lúc này tiếng hừ hừ bên tai mới dứt.
Cũng thật là, cái tên Âm Thao này làm cái gì vậy chứ? Bình thường gọi thì không ló mặt, giờ lại sôi nổi thế này? Có sôi nổi bao nhiêu cũng vứt, có ngon thì anh ra đây xem sao!
Khóe miệng anh Mạc giật giật, cuối cùng thì cũng thở dài nói: “Thật không ngờ, bệnh viện chúng ta lại xuất hiện một đại thần tôn quý. Thôi được rồi, cô muốn làm gì thì làm.”
Dì Mai nhíu mày: “Không được! Nhỡ xảy ra chuyện gì, viện trưởng đã giao việc cho tôi, nhất định phải bảo vệ sự an toàn cho La Hy rồi, cho dù thế nào tôi cũng phải theo sát La Hy mới được!”
Anh Mạc thở dài nói: “Thôi đi dì, dì không nhìn ra à? Người ta rõ ràng là đang muốn ở riêng hai mình một thế giới với nhau đấy!”
Gì vậy?
Tôi nhận được gợi ý, ngay tắp lự vui vẻ nói: “Đúng, đúng, đúng! Là ở riêng hai người với nhau! Dì… Mai… Dì cho con ở lại một mình đi mà… Dì cứ tò tò theo người ta, đêm đẹp thế này, lại bị lãng phí mất, đi dì…”
Ặc, nghe thấy mấy lời nũng nịu của mình, tôi cũng thấy nổi hết da gà da vịt, thật là từ khi vào bệnh viện tâm thần, khả năng diễn của tôi cũng càng ngày càng đạt đỉnh rồi!
Dì Mai do dự một hồi, cuối cùng cũng thả tôi đi.
“Con cảm ơn dì Mai.” Tôi sung sướng chạy ra khỏi phòng bảo vệ, lúc rời đi anh Mạc còn nói với theo: “Nhớ này, cho dù cô có tò mò cái gì, cũng nhớ không được đi lên tầng thượng của tòa nhà ở của bệnh viện!”
“Tôi nhớ rồi!”
*
Tôi vui vẻ chạy về phía tòa nhà ở của bệnh nhân, từ xa xa, tôi nhìn thấy những con ma đang bám trên lưới, tôi cố tình hét to lên: “Ê! Không phải chúng mày là đang tìm tao à? Tao ở đây! Đến đây đi, chúng ta cùng chơi!”
Lời vừa dứt, tôi bị ai đó tóm cổ từ phía sau nhấc lên khỏi mặt đất.
Cảm giác ngầu lòi này là…
“La Hy, cô thật là không gây chuyện thì sẽ chết hay sao!” Đằng sau là tiếng nghiến răng ken két của Âm Thao.
Tôi khổ não: “Âm Thao! Chẳng phải anh không muốn lộ diện hay sao?”
“Chẳng phải cô muốn chỉ có hai ta hay sao?”
“Hây! Là tôi đùa thôi…” Tôi khổ sở chớp chớp mắt.
Âm Thao đặt tôi xuống, ráo hoảnh: “Nhưng bổn quân thì nghĩ là thật!”
WHAT!
Hắn nắm chặt lấy tay tôi, tôi cố gắng giằng ra, nhưng hắn vẫn nắm chặt, xem ra kế hoạch đi “thám hiểm căn phòng ma” lại bị bỏ dở rồi.
Hắn đưa tôi về phòng, lúc về đến phòng, tôi nhìn thấy, trên cửa có vô số các vết máu do bàn tay in lên trượt dài xuống, cũng không thể nhìn ra là do một con ma hay nhiều con ma đã làm việc đó.
Âm Thao phẩy tay một cái, những vết máu trên cửa biến mất trong phút chốc.
Hắn đẩy cửa, rồi ấn tôi xuống giường, khi tôi đang tưởng tượng đến hắn sẽ làm gì, căng thẳng liếm môi nuốt nước bọt, thì Âm Thao nói: “Đã là người sắp được làm mẹ rồi, không được phép làm mấy chuyện tào lao nữa!”
“?” Tôi ngớ người, đột nhiên nghĩ ra là có thể hắn đã theo tôi cả ngày hôm nay, chắc chắn là những lời mà vị đạo hữu kia nói, hắn đã nghe thấy hết và tưởng thật. Tôi lúc đó thấy vừa buồn cười vừa tức: “Anh còn nghĩ những lời tên điên đó nói là thật à!”
Âm Thao nhìn tôi một cái, lúc này mới khe khẽ nói: “Những người ở đây, không phải ai cũng là bệnh nhân.”
Nói xong, hắn vỗ vỗ tay.
Dưới đất bỗng nổi lên một luồng khói trắng, đợi đến lúc thành hình, hóa ra là viện trưởng Âm.
Viện trưởng Âm trông có vẻ không được ổn lắm, sắc mặt hắn ta xanh nhợt, hắn ta đang ôm lấy bụng và nằm rạp dưới nền đất. Hắn ta cố gắng khua khoắng, nhưng cuối cùng vẫn không thể bò được dậy. Nhưng trông hắn ta bây giờ không giống như bị người ta đánh một trận, mà giống như…
Ăn no đến chướng bụng?
“Ọe…” Viện trưởng Âm một mặt thì cố nhịn nôn, một mặt thì điên cuồng giơ tay xin hàng: “Thập Nhị Gia, đủ rồi! Tại hạ biết lỗi của mình rồi, xin ngài giơ cao đánh khẽ, đừng bắt tôi ăn nữa!”
Cho hắn ta ăn?
Đâu có cho hắn ta ăn cái gì đâu chứ.
“Ọe…” Viện trưởng Âm đưa tay bụm miệng, dáng vẻ vô cùng khổ sở.
Âm Thao gật gật đầu, Âm Thiện như bắt được vàng, chạy như bay vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.
Tôi nhìn thấy hắn ta khổ sở như thế, định với lấy khăn giấy đem qua, thì bị Âm Thao lườm cho một cái, cho nên tôi chỉ đành đứng trên giường ngó.
Từ xa nhìn qua thì thấy Âm Thiện đang nôn ra… toàn hương và nến?
Hơn nữa còn đang đốt dở.
Tôi thất kinh, thật chẳng biết người âm bọn họ đang diễn trò gì!
“Anh làm cái gì với người ta vậy?” Tôi không nén được nên hỏi Âm Thao.
Âm Thao bình tĩnh nói: “Tên điên này lệnh cho người của hắn ta nhồi nhét cho cô ăn, ta chỉ là lệnh cho mấy con ma, đến mộ hắn ta, thắp ít nhang nến cho hắn ta thôi mà.”
Đây gọi là… ít… đó hả?
Việc ép tôi ăn là từ đêm qua rồi, chẳng lẽ Âm Thao đã làm việc này từ đêm qua đến tận bây giờ?
Cái này…
Hắn ta thật đáng thương.
Tôi tự dưng đồng cảm với viện trưởng Âm.
Cảm giác ăn đến muốn ói, tôi đã từng chịu, cho nên ít ra tôi hiểu cảm giác của hắn ta lúc này.
Ít nhất cũng đến nửa tiếng, viện trưởng Âm mới nôn hết những thứ hắn ta ăn ra, nhưng hắn ta bây giờ lả đi trên bệ xí, tôi đoán là mai chắc chắn cái bệ xí phòng tôi sẽ bị tắc nghẽn.
“Nôn xong thì qua đây!” Âm Thao lạnh tanh nói.
Thế là viện trưởng Âm như cái xác không hồn miễn cưỡng giơ tay lên quẹt miệng một cái, rồi bò tới.
“Thập Nhị Gia cần dặn dò gì vậy ạ?” Tuy viện trưởng Âm không vui vẻ gì nhưng lúc đến gần vẫn hành lễ với Âm Thao.
Âm Thao chỉ vào hắn ta nói: “Cơ thể cô ta hơi không khỏe, ngươi đến bắt mạch đi.”
Cơ thể tôi không khỏe?
Không, tôi rất khỏe!
Tôi muốn giải thích với hắn, nhưng cũng chợt hiểu ra ý của Âm Thao, nói là kiểm tra sức khỏe, nhưng thực ra là muốn bắt mạch xem tôi có em bé hay không!
Tôi đột nhiên cảm thấy hoang mang.
Không phải là thật chứ?
Nhưng tôi, nhưng tôi còn chưa chuẩn bị sẵn tâm lý để làm mẹ!
Chương 64: Xin Lỗi, Tôi Không Nhìn Thấy Gì Hết
Tôi không muốn đưa tay ra cho viện trưởng Âm bắt mạch, nhưng ánh mắt của Âm Thao ép buộc tôi, thế là tôi đành miễn cưỡng đưa tay ra.
Sau ba phút.
“Cô La khí mạch thông suốt, gan có chút nóng, xem ra là bình thường dễ phát hỏa nên vậy. Cô La, xin hỏi cô có muốn tôi kê cho cô thuốc trị nóng trong người hay không? Hay là cô tự mình tĩnh dưỡng, bớt làm càn đi?” Viện trưởng Âm thả tay tôi ra, nghiến răng, bồi thêm một cái lườm: “Tôi nghe người của tôi báo lại, cô đặc biệt thích làm loạn khắp nơi!”
Tôi xấu hổ cười nói: “Đâu có, thực ra tôi chỉ muốn xem, những việc kỳ quái ở viện của anh, tôi đảm bảo không làm loạn viện này lên đâu.”
Hai mắt viện trưởng Âm tức long sòng sọc hỏi: “Cô La đã muốn xem, vậy tôi sẽ đưa cô đi xem xét tất cả các nơi nhé!”
“Được.” Tôi chỉ mong vậy.
Nhưng một giây sau thì tôi nhận được một cái quắc mắt của Âm Thao!
“Lui đi.” Hắn nói với viện trưởng Âm.
“Vâng.” Viện trưởng Âm mau chóng rời bước, nhưng trước khi đi, còn cẩn thận dặn dò một câu: “Thập Nhị Gia, giường của viện tôi không chịu được những hoạt động quá mạnh bạo, ngài… xin ngài nhẹ nhàng một chút, được chứ?”
Nói đoạn, không đợi Âm Thao kịp tức, viện trưởng Âm đã đóng cửa chạy mất dạng.
Được rồi, đến hắn ta còn biết sau đây sẽ xảy ra chuyện gì! Tôi đỏ cả mặt.
“Chưa hề có gì, vậy là do ta chưa nỗ lực hết mình rồi…” Âm Thao liền nhanh chóng tiến lại gần tôi.
Mặt hắn lúc này không còn vẻ lạnh lùng thường thấy mỗi ngày, nhẹ nhàng hôn lên môi tôi bằng đôi môi lạnh lẽo của hắn.
Lần này thật khác với hai lần trải nghiệm trước, lần này hắn nhẹ nhàng tình cảm và theo nhịp cảm xúc của tôi. Tôi nghĩ có phải hắn đã học được cách quan sát những thay đổi trên cơ thể tôi theo từng nhịp hay không, điều này làm tôi cảm thấy mình được yêu và tôn trọng.
Thật là một đêm tuyệt vời.
*
Ngày hôm sau.
“Xin lỗi!” Lại một giọng nói quen thuộc làm tôi tỉnh giấc!
Tôi mơ mơ màng màng, Âm Thao bên cạnh đã biến mất, nhưng chiếc chăn vẫn cuộn lên thành hình dáng người như hôm qua.
Tiểu Phấn đang chuẩn bị lui ra khỏi phòng.
Tôi gọi cô ta lại: “Xin chào.”
Tiểu Phấn dừng bước, nhìn tôi một cái, mặt cô ta đỏ lự lên, cô ta cúi đầu thấp xuống, khe khẽ nói: “Cô mặc quần áo vào đi.”
Nói xong, cô ta đóng cửa vào.
Tôi vừa mới tỉnh dậy, vẫn còn đang lơ mơ, đợi khi cửa phòng đóng lại, lúc này tôi mới cúi xuống nhìn và phát hiện mình đang không mặc gì, khắp người còn lưu lại bao nhiêu dấu hôn. Ôi trời ơi! Tôi lại cứ thế này bị Tiểu Phấn nhìn thấy! Thật xấu hổ quá!
Tại sao tôi lại không có khả năng ẩn mình của Âm Thao những lúc thế này chứ, thật muốn kiếm cái lỗ để chui xuống!
Mặt tôi đỏ lự, chẳng cần biết có phải Âm Thao còn đang trốn bên cạnh hay không, xấu hổ xông vào nhà vệ sinh, dùng tốc độ nhanh nhất có thể để tắm. Đợi khi tôi trở ra, Tiểu Phấn đang nghiêng nghiêng đầu, miệng há to đến mức tôi cảm tưởng có thể nhét một cái trứng gà vào miệng, cô ta đang ngây ra nhìn chăn nệm trên giường tôi.
Oh, trời ơi!!
Những vết tích của đêm qua!
Đặc biệt là chăn đệm của bệnh viện đều trắng phau, cái vết tích hôm qua lại càng rõ ràng!
Lúc này đầu tôi muốn nổ tung, cũng không biết làm gì để có thể giải thích cho những chuyện này một cách hợp lý hợp tình nhất đây?
Tên Âm Thao đáng ghét!
Mặt tôi đỏ lự đi tới, tóm lấy chăn và che đi ga trải giường: “Cái này, cái này, tôi sẽ xử lý.”
Nói xong, cũng không đợi cô ta phản ứng lại, tôi nhanh chóng ôm lấy ga trải giường, đi vào trong nhà vệ sinh để giặt.
Khi tôi đang xả nước ra, đằng sau tôi vọng lại tiếng của Tiểu Phấn: “Hóa ra trên đời thật sự có ma quỷ…”
“Không, không, không có, trên đời này không có ma quỷ!” Tôi vừa giặt, vừa nói với cô ta: “Tiểu Phấn, cô mà nói như thế, có khi sẽ bị xử lý như người bệnh tâm thần, rồi cho nằm viện luôn đó, ha ha!”
Tôi tự thấy câu đùa này của mình không vui chút nào.
“La Hy, thực ra cô không bị tâm thần, đúng không?” Tiểu Phấn đứng sau tôi, nhẹ nhàng hỏi.
“Đúng đúng đúng, tôi không điên.” Tôi nói.
Đây là một câu hỏi cực kỳ hay, thường thì người bị tâm thần sẽ không bao giờ nói mình tâm thần cả, mà trả lời là có, thì là có vấn đề!
“Tôi biết, ở trong viện này, thực ra còn có một vài người không phải là điên, mà là do vướng án bị xét xử sai mới bị nhốt vào đây!” Tiểu Phấn kích động nói: “Tôi đã gặp rất nhiều người giống cô thế này!”
“Giống tôi?” Tôi nghi hoặc nhìn cô ta.
Tiểu Phấn kích động gật gật đầu, đôi mắt mở to nhìn: “Đúng thế, giống như cô! Thực ra người bị nhốt ở đây, không hẳn đều bị điên, mà là họ có con mắt âm dương, có thể nhìn thấy thứ mà rất nhiều người không thấy được, mà nếu như họ nói những thứ đó ra, thì cũng chẳng ai tin họ, thế là nhét họ vào viện tâm thần.”
Tôi kinh ngạc, cô ta cũng biết về con mắt âm dương?
“Người như vậy nhiều không?”
“Trong những người mà tôi biết, có thêm cô, thì là bốn người đấy!”
“Vậy thì cũng không nhiều…” Tôi lẩm bẩm tiếp tục cúi xuống giặt ga trải giường, trong đầu vẫn nhiều nghi hoặc.
Đạo hữu nói ở đây bệnh nhân bị ma nhập nên điên.
Tiểu Phấn lại nói là do có con mắt âm dương, nhưng không điên.
Thế rốt cuộc là ai nói đúng?
Hay cả hai trường hợp đều đúng?
Nếu như vậy, viện này quả thật là rất phức tạp…
“Tôi phải ghi lại mấy việc này!” Tiểu Phấn vui vẻ chạy đến cuối giường tôi, lôi ra một cái máy tính xách tay.
Là máy tính xách tay của cô ta.
Tôi thấy kỳ quặc hỏi cô ta: “Máy tính của cô sao lại ở chỗ tôi?”
Tiểu Phấn đã bắt đầu mở máy tính ra, ngồi xuống: “Hôm qua tôi để ở đây mà quên không qua phòng cô lấy về, cho nên sáng nay định bụng qua đây để lấy, tôi còn tưởng cô vẫn đang trong phòng giam, lúc mở cửa thì tôi thấy… hi hi!”
Cô ta đỏ mặt, cũng không nói tiếp nữa, nhưng đương nhiên là tôi biết cô ta nói gì, dù gì đi nữa cảnh tượng đó cũng thật xấu hổ.
Cô ta vừa đánh máy vừa nói: “Vốn dĩ theo quy định của bệnh viện, thì phải nhốt cô ba ngày, cần quan sát cô có tiếp tục phát bệnh hay không mới thả. Tôi cũng không ngờ cô lại được ra sớm thế, mà còn… hi hi, bây giờ tôi tin là có ma quỷ rồi. Hy Hy, cô định miêu tả lại bạn trai cô cho tôi nghe, hay là để tôi tự tưởng tượng, để tôi giúp hai người viết một câu chuyện thật hay đưa lên mạng?”
“Đừng!” Tôi mau chóng ngăn cô ta lại.
Việc của tôi và Âm Thao?
Cho tôi xin, chuyện của tôi còn rất mơ hồ, sao có thể viết thành tiểu thuyết?
“Vậy tôi sẽ tự viết?”
“Tùy cô thôi.” Tôi nghĩ, dù sao câu chuyện nào cũng đều là tự tưởng tượng tự biên, đã là một câu chuyện tự biên, thì cũng không phải là câu chuyện của tôi với Âm Thao nữa, thế là tôi kệ cô ta.
Tôi giặt xong tấm ga giường, cô bé đó vẫn chìm đắm trong thế giới tiểu thuyết, quên hết mọi thứ. Tôi đứng cạnh len lén đọc trộm, quả nhiên là đang viết đề cương cho chuyện của tôi với Âm Thao!
Không, là câu chuyện mà cô ta tự biên tự diễn, chẳng liên quan gì đến tôi và Âm Thao cả!
Đợi tôi đi phơi xong tấm ga, lúc quay lại thấy cô ta giấu máy tính dưới gầm giường của tôi.
“Ê!” Tôi ngạc nhiên hỏi: “Tại sao cô lại giấu máy tính dưới giường của tôi vậy?”
Chương 65: Con Mắt Âm Dương (1)
“Sao lại bảo là giấu? Phải nói là để vào đây! Hy Hy, chẳng phải cô cũng biết, bây giờ tôi chỉ có nhiệm vụ là chăm sóc một người bệnh là cô, cho nên tôi phải trông cô lúc cô uống thuốc và dọn dẹp phòng, sau đó thì tôi có việc gì phải làm đâu. Cho nên tôi muốn đặt cái máy tính của tôi ở đây, khi nào hết việc, tôi lấy ra để viết tiểu thuyết?” Tiểu Phấn chớp chớp mắt với tôi.
Tôi nghĩ đi nghĩ lại, đúng là bình thường cũng rất buồn chán, bây giờ những lúc Tiểu Phấn viết tiểu thuyết, cũng làm tôi có thể giết thời gian được, thế là tôi đồng ý.
“Nhưng tôi có một điều kiện.” Tôi nói.
“Gì vậy?”
“Đưa tôi đi gặp mấy người có con mắt âm dương, tôi muốn biết trông họ thế nào.”
“Được.”
*
Ăn xong bữa sáng, chúng tôi xuất phát.
Trên đường, Tiểu Phấn kể cho tôi nghe.
Trước khi cô ta được sắp xếp chăm sóc cho tôi, thì cũng giống như những y tá khác, cô ta làm ở bộ phận tiếp nhận bệnh nhân bên ngoài, cho nên tiếp xúc với đủ loại bệnh nhân, trong đó có rất nhiều trường hợp có con mắt âm dương nên đưa vào đây chữa trị, lúc mới đầu, cô ta còn nghĩ những bệnh nhân này có chứng ảo giác nặng, cho nên mới thấy được những cảnh tượng lạ lùng, nghe thấy những âm thanh kỳ lạ.
Cho đến khi cô ta được tiếp xúc trực tiếp với bệnh nhân có con mắt âm dương này.
Người bệnh nhân ấy tên là Chu Á Hồng, nữ, hai mươi tư tuổi, nghe nói trước khi đến đây khoảng một tháng thì bị tai nạn, tuy giữ được mạng sống, nhưng lại bị tâm thần.
Chu Á Hồng lúc được đem đến đây, người đã gần như tàn tạ lắm rồi, mặt mũi vàng vọt gầy gò, toàn thân như chỉ còn da bọc xương, kiểu một cơn gió cũng có thể thổi bay cô ta vậy.
Cô ta nhìn ai cũng thành ma quỷ, luôn trong trạng thái căng thẳng tột độ, Tiểu Phấn nhớ có lần chỉ chạm nhẹ vào cô ta từ phía sau, mà phản ứng của Chu Á Hồng lại rất mãnh liệt.
Bác sĩ coi cô ta là bệnh nhân bị ảo giác bình thường, kê đơn cho cô ta uống, nhưng không cần biết là uống loại thuốc gì, điều trị thế nào, Chu Á Hồng hoàn toàn không khá khẩm hơn, cuối cùng vẫn phải nằm viện.
Cô ta chính là một bệnh nhân mà Tiểu Phấn phụ trách trước đây.
Tiểu Phấn đương nhiên rất thích thú với những trường hợp như Chu Á Hồng, vì từ người bệnh nhân này có thể thêm đề tài để viết tiểu thuyết, trong một loạt tác phẩm của Tiểu Phấn, có đến chục câu chuyện lớn nhỏ đều lấy cảm hứng từ Chu Á Hồng.
Lúc đầu, Tiểu Phấn chỉ sử dụng những ảo giác mà Chu Á Hồng đã kể để sáng tác.
Cũng không biết có phải là nghe Chu Á Hồng kể nhiều, mà cô ta cũng dần dần có cảm giác thay đổi kỳ lạ, ví dụ như: Cốc nước đang chuyển động về phía mình; Đĩa kẹo bạc hà trước mặt tự dưng lại ít đi, còn vỏ thì vứt ở cái thùng rác góc xa; hoặc cửa dường như bị người nào đó mở một khe hở.
Tiểu Phấn nhớ về một chuyện để lại ấn tượng sâu sắc với cô ta, khi Chu Á Hồng mới đến viện, mỗi lần ra ngoài hoạt động, đều bảo cô ta giúp đỡ đếm số người, mà mỗi lần Tiểu Phấn đếm xong, sắc mặt đều Chu Á Hồng trắng bệch, sợ hãi chạy mất.
Sau này Tiểu Phấn mới biết, số người mà Tiểu Phấn đếm luôn ít hơn số người mà Chu Á Hồng đã đếm!
Tại sao lại ít?
Bởi vì những người mà Chu Á Hồng nhìn thấy, rất nhiều người đều không phải là “người”!
Tiểu Phấn thấy Chu Á Hồng bệnh tình ngày càng nặng, bởi vì bênh viện cho bệnh nhân ra ngoài hoạt động đều là buổi chiều, lúc này ánh nắng chói chang, ai có thể nhìn thấy ma lúc này chứ?
“Nhưng trên thực tế, ban ngày dường như cũng nhìn thấy ma. Bởi vì có một lần, tôi lại theo yêu cầu của Chu Á Hồng tiếp tục đếm người, đợi tôi đếm xong, Chu Á Hồng cười với tôi, đó là lần đầu tiên sau nửa năm chăm sóc Chu Á Hồng, tôi nhìn thấy nụ cười của cô ta, cũng là lần duy nhất cô ta cười sung sướng đến thế.” Tiểu Phấn nói.
Tôi không hiểu lắm, hỏi: “Tại sao cô ta cười?”
Tiểu Phấn nói: “Bởi vì tôi đếm đúng rồi.”
“Đếm đúng rồi?”
“Đúng vậy, số lượng mà tôi đếm trùng khớp với cô ta, cho nên cô ta rất vui.”
“Đó là do bệnh hoang tưởng của cô ta khỏi rồi, hay là…” Tôi thấy kỳ quặc nhìn Tiểu Phấn, thực sự tôi không dám nghĩ, Tiểu Phấn cũng biến thành “người có con mắt âm dương”.
Tuy tôi là người ngoại đạo, nhưng tôi cũng biết, con mắt âm dương là thứ mà mình muốn cũng không thể có được, nếu không thì phải từ lúc sinh ra đã có, hoặc là khi gặp một tai nạn nào đó mà sống được, khi con người đứng ở giữa bờ vực cái chết và sự sống, thì có thể có được con mắt âm dương đó.
Tôi cả hai loại trên đều không phải, nhưng cũng đã từng bước qua Quỷ Môn Quan, cũng đã bơi qua sông Vong Xuyên.
Mà Tiểu Phấn là người bình thường, không hề trải qua vấn đề gì, lại làm sao có thể?
Tiểu Phấn dường như biết tôi muốn nói gì, cô ta gật gật đầu, nói: “Bác sĩ đã từng nói với cô ta, nếu có một ngày, có người đếm số lượng người trùng với số lượng cô ta đếm, chứng tỏ bệnh cô ta đã khỏi.”
“Nên cô không thể có con mắt âm dương…”
“Đúng rồi, tôi không có con mắt âm dương, nhưng hôm đó tôi đã đếm đúng.” Tiểu Phấn cũng cảm thấy nghi hoặc: “Sau hôm đó, Chu Á Hồng liền mất tích.”
“Mất tích?”
“Đúng. Cô ta nói cô ta đã khỏi bệnh, tôi nghĩ là cô ta đã xuất viện, cho nên tôi nghĩ là sau này sẽ không gặp cô ta nữa, nhưng tôi đi thu dọn phòng cho cô ta, lại phát hiện ra, tất cả đồ đạc đều không mang theo. Nếu như bệnh nhân đã khỏi bệnh cần xuất viện, thì cô ta phải mang đồ đạc theo chứ, sau đó tôi hỏi ra, có điều lạ là cũng không thấy thông tin về việc cô ta nằm viện trước đây.”
“…” Tôi cũng không hiểu ra là vì sao nữa.
Lúc này, Tiểu Phấn đột nhiên nói: “Đúng rồi, quên mất một điều, căn phòng cô ở bây giờ là phòng mà Chu Á Hồng ở trước đây.”
Tôi lạnh cả sống lưng!
Tôi co người rùng mình một cái!
“Cô thật là, không việc gì cô nói với tôi việc này để làm gì? Phòng bệnh cũng chỉ có hạn, mọi người cứ người ra người vào, điều này thì có gì kỳ quặc?” Tôi làu bàu, trong lòng cảm thấy kỳ quặc, Chu Á Hồng không phải là ma, tại sao nghe chuyện của cô ta cũng làm tôi rùng mình thế này? Vẫn là do Tiểu Phấn kể chuyện quá xuất sắc, mới làm cho tôi sợ đến run người?
Tiểu Phấn cười hì hì, xoa xoa đầu: “Sau đó…”
Tôi khựng lại: “Chu Á Hồng bị mất tích rồi, vẫn còn tiếp sao?”
Tiểu Phấn nói: “Sau này là câu chuyện của người khác rồi! Bởi vì sau Chu Á Hồng, tôi bắt đầu để ý đến những người bệnh giống với cô ấy, tôi thấy những bệnh nhân có biểu hiện giống với cô ấy đều khỏi và xuất viện, nhưng khi họ xuất viện đều không mang theo đồ vật gì, giống với Chu Á Hồng. Duy nhất chỉ có một người không giống thế.”
“Sao lại không giống?”
“Đột nhiên có một ngày, cô ta đã tự chọc mù đôi mắt, cắt đi đôi tai, sau đó lên tầng thượng rồi nhảy xuống tự sát!”
Tôi ngạc nhiên tột độ.
Cái kết cục này thật là ngoài sức tưởng tượng, có chút hãi hùng.
“Tại sao lại trở nên như vậy?” Sau khi hoàn hồn, tôi hỏi.
Tiểu Phấn lắc đầu nói: “Tôi cũng không biết, tôi nghe bác sĩ chữa trị cho cô ta nói, là do ảo giác của cô ta càng ngày càng trầm trọng, cô ta không thể kiểm soát được, liền leo lên tầng thượng gieo mình xuống.”
“Ồ.” Tôi gật đầu, trong bụng thì nghĩ, cái viện này cũng thật nhiều ma quỷ, đối với người có được con mắt âm dương mà nói, vào đây đâu phải trị bệnh? Rõ ràng là vào đây để tự hành xác…
Đợi chút, dường như có gì đó sai sai?
Chương 66: Con Mắt Âm Dương (2)
Trong viện này, có người, cũng có ma.
Con mắt âm dương có thể nhìn thấy ma.
Cho nên đối với những người có con mắt âm dương, khi vào đây thì cầm chắc là bị hành xác rồi, chẳng thể chữa trị nổi, vậy tại sao Chu Á Hồng và những người kia lại có thể được chữa khỏi đây?
“Cho nên tôi rất lo lắng cho cô.” Tiểu Phấn thương cảm vỗ vỗ vai tôi: “Bây giờ tôi có thể chắc chắn, cô không phải là bệnh nhân tâm thần, mà là có con mắt âm dương. Hy Hy, cứ theo như cái kiểu vui vẻ vô lo vô nghĩ như cô, việc nhảy lầu chắc chắn là không có rồi, nhưng tôi lại sợ cô sẽ biến mất như Chu Á Hồng!”
Chậc!
Khoé miệng tôi giật giật!
Lời dự báo!
Bình tĩnh nào!
Tôi nghĩ tới một việc.
Âm Thao cũng từng nói, đợi ngày tôi chết đi, chính là ngày hắn mang kiệu hoa tám người khiêng đến rước.
Sau đó tôi hỏi hắn khi nào tôi chết?
Cũng may cái tên Âm Thao này là một người có quan niệm xưa cũ, người xưa thì trọng hiếu đạo, việc lá vàng tiễn lá xanh là việc không cho phép, cho nên hắn sẽ để tôi ở lại dương gian để làm tròn đạo hiếu, đến khi bố mẹ tôi ra đi, em trai lấy vợ sinh con, đợi mọi việc ổn thỏa, hắn mới dẫn tôi đi.
Mà hắn cũng đã nói, từ lúc tôi và hắn bắt đầu có giao ước, tôi đã là người của hắn… Không, tôi chính là ma của hắn, cái mạng này là do hắn quyết định, Diêm Vương Đế cũng chẳng mang đi được, tôi bị “mất tích” – Điều này thì phải xem Âm lão gia sắp xếp như thế nào rồi.
“Tôi sẽ không mất tích đâu.” Cho nên với niềm tin dành cho Âm Thập Nhị, tôi khẳng định với Tiểu Phấn như vậy.
Tiểu Phấn cười nói: “Vậy thì tôi cũng yên tâm rồi, vậy chứng tỏ cô chính là người tôi luôn muốn tìm kiếm!”
Nói xong, cô ta vỗ vỗ mấy cái mạnh vào vai tôi!
Tôi: “?”
Tiểu Phấn: “Hy Hy, cô biết không? Cuốn tiểu thuyết này khi bắt đầu là tôi dùng câu chuyện của Chu Á Hồng để viết, nhưng mới viết được một nửa, cô ta đã biến đâu mất. Hơn nữa, tôi cũng không biết được chân tướng sự việc ra sao, vì sao cô ta lại mất tích! Cho nên vẫn chưa có cách nào để viết nên cái kết. Hy Hy à, xem phim mà xem đến lưng chừng rồi, lại không thấy cái kết, cảm giác chưng hửng thế nào thì cô biết rồi đấy?”
Tôi: “Rất bức bối.”
Tiểu Phấn: “Đúng đấy! Cho nên tôi bị độc giả mắng cho lên bờ xuống ruộng! Chắc cũng phải có đến một trăm cái bình luận mỗi ngày hỏi diễn biến tiếp theo của câu chuyện là như thế nào? Tôi làm sao biết được! Tôi viết kiểu gì bây giờ?”
Tôi: “Thì biên ra cái kết là được!”
Tiểu Phấn khổ não, nói: “Tôi sợ viết không tròn được kịch bản! Nếu cái kết mà lãng nhách vô sỉ quá, tôi chắc chắn sẽ lại bị chửi bới.”
“Kết lãng nhách còn hơn không có chứ? Ít ra làm cho họ yên tâm…” Tôi chu môi, nói.
“Tôi không cho phép câu chuyện của mình kết thúc như vậy.” Tiểu Phấn lắc đầu: “Bây giờ có một cơ hội vàng để biết được cái kết của câu chuyện, thì đương nhiên tôi sẽ không để chuyện đó xảy ra, phải không?”
“Đợi đã, cô nói đến cái cơ hội vàng này không lẽ…” Tôi còn không dám tin, rồi chỉ vào mũi mình hỏi: “Cô nói đến không phải là chỉ tôi đấy chứ?”
Tiểu Phấn dùng hết sức gật gật đầu, lại dùng hết sức vỗ vỗ vai tôi: “Thưa đồng chí, nhiệm vụ của đảng và nhà nước đã được giao cho đồng chí!”
Tôi: “…”
“Tôi sẽ chia cho cô một nửa tiền nhuận bút!”
“Đồng ý!” Tôi ngay lập tức đồng ý.
Tuy không biết tiền nhuận bút của Tiểu Phấn là bao nhiêu, nhưng tôi đã từng thấy lượng view của truyện mà cô ta viết trước đây, chắc chắn là rất nhiều?
Có chút thu nhập, còn hơn là ở đây đến mốc người mà không có gì, càng huống hồ, từ khi tôi đọc tiểu thuyết của Tiểu Phấn, sớm đã trở thành fan cứng của cô ta.
*
Chúng tôi đi đến một phòng bệnh.
Tiểu Phấn dùng thẻ tên của cô ta mở cửa phòng, sau khi bước vào, cô ta thầm thì với tôi: “Đợi chút khi cô nhìn thấy anh ta, nói chuyện nhẹ nhàng thôi, không sẽ làm anh ta sợ.”
“Được.”
Sau khi vào đến nơi, Tiểu Phấn đi về phía cửa sổ gọi: “Tiểu Thụy ơi, tôi đến rồi, anh còn nhớ tôi không?”
“…”
“Thôi được rồi, anh vẫn còn giận tôi phải không? Giận tôi lâu không đến thăm anh?”
“…”
“Đừng nhỏ nhen thế, tôi đưa một bạn cũng là một bệnh nhân đến thăm anh đây, cô ấy cũng giống như anh đấy, đều có thể nhìn thấy ma quỷ! Được rồi, tôi tin lời anh là trên đời này thực sự có ma quỷ!”
“…”
“Hy Hy, lại đây! Tôi giới thiệu với cô, đây là Tần Thụy. Tần Thụy, đây là Hy Hy.”
“…”
Tôi khựng lại một chút, nhưng cuối cùng cũng quyết định đi đến đó.
Và tôi nhìn thấy…
Lúc tôi đi đến bên cạnh Tiểu Phấn, Tiểu Phấn “í” lên một tiếng, lo lắng nhìn tôi: “Hy Hy, cô làm sao thế? Sao sắc mặt của cô đột nhiên thành ra thế này?”
Tôi miễn cưỡng nhếch hai bên mép lên, nhưng tôi phát hiện ra, mình không thể cố làm mình cười được lúc này.
Có nên nói cho cô ta biết sự thực?
Hay là không cần thiết…
Bởi vì, “anh ta” vẫn đang ở đây.
Sau một cuộc tranh đấu quyết liệt trong đầu, tôi cũng cố kìm nén cảm xúc của bản thân, nói chuyện với cái cửa sổ: “Xin chào anh, Tần Thụy, tôi là La Hy.”
“…”
Tiểu Phấn đẩy tôi một cái, nhắc nhở: “Làm gì thế? Tần Thụy muốn bắt tay với cô, sao cô còn ngây ra đó?”
Tôi: “…”
Bắt tay cái nỗi gì đây!
Tôi khổ sở, quay mặt lại cửa sổ, cố gắng nặn ra một nụ cười ngại ngùng nhưng lịch sự: “Nam nữ thọ thọ bất thân. Tôi… là người đã có gia đình, nên không dám tùy tiện chạm tay vào người khác giới. Anh Thụy này, tôi… Tôi đột nhiên nhớ ra một việc chưa làm, tôi đi trước đây, hôm sau… à không, không phải hôm sau, là sau này vậy!”
Nói xong, tôi trầm mặc, nắm lấy tay Tiểu Phấn cắm đầu lôi đi.
“Sao thế?” Tiểu Phấn không vui vẻ cho lắm.
Sau khi ra khỏi phòng bệnh, cô ta dùng hết sức hất tay tôi ra, không vui rồi hỏi tôi: “Hy Hy! Cô làm cái gì thế? Là cô muốn tôi đưa cô đến gặp người có con mắt âm dương, sao vừa mới đến, cô đã vội đi? Cô thật chẳng nể mặt tôi gì cả? Tôi vừa mới giới thiệu cô với bạn của tôi!”
Tôi dừng bước chân, không nói gì chỉ nhìn Tiểu Phấn.
Có nên nói với cô ta sự thật không?
Cô ta có lẽ nên biết, nhưng tôi, lại cảm thấy vô cùng bất an.
“Hy Hy?” Tiểu Phấn thấy sắc mặt tôi có phần không đúng, thì không nén được nên nghi hoặc gọi tên tôi.
Tôi nghiêng đầu qua người của Tiểu Phấn, lén nhìn phòng 302 vừa bước ra kia.
Cánh cửa đó chầm chậm đóng lại, mà không thấy một bóng người, dường như là có ai đó đang đóng cái cửa đó lại vậy.
Tôi nhìn thấy tất cả những điều đó, tôi cũng đâu có mù, hình ảnh đó rất chân thực – Tiểu Phấn mở cửa bước vào phòng, cô ta đi đến bên cửa sổ và nói chuyện với… không khí.
Đúng chỉ là với không khí.
Tần Thụy là không khí!
Có thể là tôi điên, cũng có thể người điên là Tiểu Phấn, hoặc có thể, Tần Thụy chính là một con ma!
Tôi cũng không thể chắc chắn, bởi lẽ, tôi thật sự không hề có con mắt âm dương và bọn ma quỷ cũng rất lạ là chúng lúc ẩn lúc hiện, nên tôi cũng không chắc lúc nào nhìn thấy hoặc không nhìn thấy chúng.
Nhưng cảnh tượng vừa nãy…
Tôi nên nói cho Tiểu Phấn biết hay không?
Tôi do dự một lát, cuối cùng không nén được nên phun ra: “Tiểu Phấn này, tôi có thể chắc chắn một trăm phần trăm với cô rằng, tôi không hề có con mắt âm dương!”
“Á!” Tiểu Phấn khựng lại.
Tôi nói: “Mắt của tôi đã được viện trưởng Âm kiểm tra rồi, hoàn toàn không phải là con mắt âm dương, căn bản là không thể nhìn thấy ma quỷ! Cho nên…”
“Cho nên điều cô muốn nói là?” Tiểu Phấn nghi hoặc hỏi.
“Cho nên…” Tôi lo lắng nhìn cô ta, lo là cô ta sẽ không chấp nhận được sự thật đó: “Người có con mắt âm dương có thể là cô.”
Nói đoạn, tôi lại nhớ đến Tiểu Phấn đã từng nói, cô ta nhìn thấy một người đàn ông nằm trên giường tôi, vậy có phải cô ta thực sự…?
Tiểu Phấn ngây ngốc.
Tranh thủ lúc cô ta còn chưa phản ứng lại, tôi liền nói một mạch: “Nếu như trong phòng 302 thực sự có Tần Thụy và cô thực sự nhìn thấy Tần Thụy, hơn nữa còn có thể giao tiếp được với anh ta, thì chỉ có khả năng, cô có con mắt âm dương, cô mới là người có thể nhìn thấy anh ta!”
Chương 67: Trang Word Trắng Tinh
“Cô… cô nói gì vậy? Hy Hy cô đang nói gì vậy?” Tiểu Phấn hoảng loạn hỏi tôi.
Tôi hít một hơi: “Tần Thụy là ma, tôi thực sự không nhìn thấy anh ta!”
“Không… Không thể… nào…”
Tôi đã đoán được, cô ta không thể chấp nhận được việc này!
Tôi hỏi: “Tôi phải làm sao để cô tin rằng Tần Thụy là ma?”
Tiểu Phấn lắc đầu kịch liệt: “Tôi không tin anh ta là ma.”
Tôi nói: “Bây giờ là ban ngày, tại sao anh ta phải kéo rèm tối om? Mà trong phòng cũng không hề bật đèn?”
Tiểu Phấn nói: “Việc kéo rèm hay không, là tự do của bệnh nhân phải không?”
Tôi nói: “Lúc bước vào, cô không cảm giác được mùi trong phòng đó có gì khác sao? Giống như là không có người ở và đã đóng kín rất lâu rồi? Một người sống ở trong phòng, anh ta kéo rèm thì cũng chẳng sao, nhưng ít nhất cũng cần thỉnh thoảng thay đổi không khí trong phòng chứ? Cho dù là anh ta thích như thế, thì những y tá chăm sóc anh ta, cũng sẽ đến và mở cửa để thông thoáng phòng cho anh ta, có phải không?”
Tiểu Phấn: “…”
Tôi thở dài, nói: “Hôm trước tôi cũng nói với cô, ở trong viện này có một nửa là người, còn một nửa là ma. Với những người có con mắt âm dương, thì khi đã vào đây, sẽ không thể nào khỏi bệnh được, chỉ có thể chuyển biến nặng hơn, bởi vì họ có thể gặp ma ở trong bệnh viện này, còn nhiều hơn rất nhiều lần so với bên ngoài! Cho nên, có người đã tự chọc mù mắt, cắt đi đôi tai, nhảy lầu tự vẫn đó. Mà không tự vẫn, không tự làm mình đau, cũng chẳng điên… thì chỉ có bọn ma quỷ thôi. Không phải cô nói rằng Chu Á Hồng đã biến mất hay sao, bởi vì có thể cô ta là ma! Cho nên cô ta mới có thể biến mất. Người thì làm sao biến mất được! Nếu như cô không tin lời tôi, cô có thể mời thám tử hoặc cảnh sát tìm kiếm, xem Chu Á Hồng còn sống hay chết? Mà chẳng phải cô cũng bảo cô đã đi hỏi và bệnh viện nói rằng Chu Á Hồng không hề có thông tin nằm viện ở đây và cứ thế mất tích?”
Tiểu Phấn quay người lại, nhìn về phía phòng 302.
Tôi nhìn theo thì thấy mặt Tiểu Phấn như muốn khóc: “Hy Hy, Tần Thụy có thực sự là ma không?”
“Đúng. Nếu cô muốn chắc chắn, chúng ta có thể đi hỏi một lần, xem có phải lần này anh ta cũng biến mất không giấu vết như Chu Á Hồng hay không?”
Cô ta nhìn hồi lâu về phía căn phòng đó, mắt ngân ngấn nước cúi đầu xuống, nói với tôi: “Thôi, chúng ta về thôi.”
“Ừ.”
Nói vậy, nhưng tôi vẫn thắc mắc vì sao Chu Á Hồng lại cười lúc Tiểu Phấn đếm đúng số lượng mà Chu Á Hồng đã đếm. Có phải lúc đó cô ta phát hiện ra Tiểu Phấn có con mắt âm dương?
Chúng tôi quay trở về, Tiểu Phấn mau chóng lôi chiếc máy tính dưới gầm giường của tôi ra, sau khi mở ra, chuẩn bị đánh chữ, nhưng dường như cô ta không được vui vẻ lắm, hai tay cứ đặt mãi trên bàn phím, rồi cứ ngồi thừ ra đó.
Tôi thở dài, một cô gái bình thường lí lắc đáng yêu đột nhiên biến thành như thế, thật làm tôi thấy xót xa.
Tôi lại gần Tiểu Phấn an ủi: “Nếu như không viết được, thì không cần phải viết nữa, dù gì cô cũng mấy hôm rồi không viết.”
Nhưng không biết Tiểu Phấn đang nghĩ gì, cứ trầm ngâm như vậy, chẳng trả lời tôi.
Chắc chắn cô ta thấy đau lòng lắm, bạn của mình thực ra sớm đã chết rồi, mà giờ cô ta cũng biến thành người có con mắt âm dương – là tôi thì tôi cũng không chịu được cú sốc này!
Trước đó, chúng tôi còn đang bàn luận rằng, những người có con mắt âm dương sẽ có kết cục là biến mất không dấu vết, hoặc có thể sẽ đi tự sát… những điều này nếu còn bàn luận với cô ta, tôi sợ cô ta sẽ không chịu nổi, tôi nghĩ người như Tiểu Phấn sẽ thoát khỏi những muộn phiền này nhanh thôi, chắc một lúc nữa, sau khi bình tĩnh lại, cô ta cũng sẽ trở lại như bình thường và vui vẻ cùng tôi thảo luận tiếp về các tình tiết trong tiểu thuyết của cô ta.
Tôi cầm điện thoại của Tiểu Phấn, ngồi một góc tiếp tục lật giở tiểu thuyết của cô ta để đọc tiếp.
Truyện viết về Chu Á Hồng đang bị đứt đoạn, dưới phần bình luận là vô số các bình luận tiêu cực, bức xúc, thậm chí là những câu chửi bới vô duyên, tôi để ý trong những phần bình luận của các chương trước thì toàn là những bình luận hào hứng tích cực. Tôi thấy hơi nực cười, bởi mức độ “lật mặt” của độc giả. Mà thôi, cũng hiểu cho họ, bởi vì câu chuyện đang thực sự rất hay và cuốn hút, nhưng lại cứ phải chờ trong vô vọng. Nếu là tôi, thì tôi cũng sẽ làm như họ để thỏa mãn sự cay cú của mình.
Nhưng mà nghĩ đi thì cũng phải nghĩ lại, bây giờ thì tôi là người biết rõ nhất vì sao Tiểu Phấn không thể viết tiếp, là bởi Chu Á Hồng đã mất tích không dấu vết. Mà giờ đây, sự thực cũng được phơi bày, nên chắc chắn cô ta có thể viết tiếp câu chuyện này.
Mà tôi thấy mình cũng thật quá may mắn, vừa sụp hố đã mau chóng được tác giả tiếp tục lấp đầy hố để tiếp tục được theo dõi.
Nghĩ vậy, tôi không nén được niềm vui trong lòng.
Cạch…
Một tiếng động vang lên, ngắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
Tôi ngẩng đầu, phát hiện Tiểu Phấn đã không còn ở trong phòng, máy tính vẫn còn đặt ở trên giường còn chưa tắt, cửa phòng mở toang, rõ ràng là Tiểu Phấn đã chạy ra ngoài.
Thật là kỳ lạ, cái con người này đi cũng không nghe một tiếng bước chân, mà tôi cũng không phát hiện ra, là cô ta đã ra ngoài.
Lúc này trí tò mò trong tôi nổi lên, muốn biết cô ta đang viết nội dung gì, thế là tranh thủ lúc cô ta ra ngoài, tôi len lén đi qua chỗ máy tính đang bật để ngó vào, màn hình đang mở word lên, và nó trắng trơn, một trang word trắng tinh, chẳng có chữ nào.
Tôi khựng lại.
Lâu thế rồi mà cô ta chẳng viết chữ nào?
Thật không giống như tôi thường thấy ở cô ta, bình thường cô ta vẫn vui vẻ bàn luận cùng tôi, lúc nãy thì có im lặng, tôi còn tưởng cô ta đang chăm chỉ viết, ai dè vẫn chẳng thấy một chữ nào?
Cả ngày hôm đó, Tiểu Phấn chẳng hề quay lại nữa.
*
Buổi tối, dì Mai đến.
Tôi theo lệ lại chạy vào nhà vệ sinh thay bộ quần áo bà ta đưa tới, vừa ra khỏi cửa đã suýt nữa đâm phải một người.
“Tiểu Phấn?!” Tôi ngạc nhiên tột độ.
Đúng đấy, bên ngoài cửa là Tiểu Phấn.
Cô ta cũng đang trong trạng thái hoảng loạn, dường như là không ngờ tôi đột nhiên mở cửa.
Tôi nhìn ra bên ngoài, bây giờ trời đã tối, tôi vội vàng tóm lấy tay của cô ta, lôi cô ta vào nhà vệ sinh, đóng cửa lại.
“Sao cô vẫn còn ở đây? Chẳng lẽ cô quên mất nội quy của bệnh viện rồi hay sao? Buổi tối tất cả các nhân viên đều bắt buộc phải rời khỏi đây! Cô ở lại đây làm cái gì? Có phải cô muốn… Cô không phải là muốn xác nhận lại mình có thật sự có đôi mắt âm dương hay không? Cho nên cô len lén ở lại, muốn xem ma quỷ buổi tối sẽ như thế nào?” Tôi lo lắng cuộc đối thoại sẽ bị dì Mai nghe thấy, liền nói thật nhỏ vào tai Tiểu Phấn.
Tiểu Phấn nhìn tôi, buồn bã hỏi: “Hy Hy, có thật là cô… Thật là cô không hề có con mắt âm dương?”
“Thật sự là thế!” Tôi nghiêm túc nói.
“Vậy cô…”
“Tôi biết cô muốn nói gì. Tôi không có con mắt âm dương, nhưng từ trường của bệnh viện này có vấn đề, buổi tối âm khí nặng nề, cho dù có con mắt âm dương hay không, người thường cũng có thể nhìn thấy ma quỷ. Cho nên, đây cũng chính là lý do mà bệnh viện quy định không để cho các cô lưu lại bệnh viện vào buổi tối. Cô mau chóng rời khỏi đây… không, bây giờ trời đã tối, cô không thể chạy lung tung ở đây được, nếu không thật sự sẽ gặp nguy hiểm. Hay là cô hãy trốn trong phòng tôi, đợi tôi quay lại!”
Tôi dặn dò xong thì bước ra ngoài, nhưng chân chưa kịp bước qua khỏi bậc cửa, thì Tiểu Phấn đột nhiên kéo tay tôi lại.
“?”
“Hy Hy…”
“Sao thế?” Tôi cảm thấy Tiểu Phấn hơi kỳ quặc.
Tiểu Phấn nhìn tôi, buồn bã nói: “Hy Hy, hôm nay… Hôm nay tôi nói với cô, những người có con mắt âm dương ở trong viện này, nếu không mất tích thì cũng tự sát. Ngộ nhỡ, ngộ nhỡ có một ngày tôi không còn, cô có thể giúp tôi một việc không?”
Lời này của cô ta làm tôi cảm thấy bất an, Tôi “phì” một tiếng, mau chóng nắm chặt tay cô ta: “Tôi không cho phép cô nói những lời không may mắn đó, đang bình thường thế này, làm gì có chuyện đột nhiên…”
Lời còn chưa nói xong, dì Mai đã ở bên ngoài gọi giục tôi: “Quần áo còn chưa thay xong hay sao?”