Nếu không tìm thấy một nhà vệ sinh công cộng, tôi chỉ còn nước giải quyết ngay ở đây thôi.
Tôi cảm giác sau khi đến ở bệnh viện tâm thần kia, tôi đã trở nên không câu nệ tiểu tiết nữa rồi!
Nhưng may mắn, thời đại với những công trình văn minh, xung quanh đó có thể tìm thấy nhà vệ sinh công cộng.
Cô cà lăm mau chóng đỡ tôi đến nhà vệ sinh gần đó.
Tôi táo bón có hơi khó chịu, cho nên ngồi rất lâu, chân cũng tê bì, mà bụng thì lại cứ đau dữ dội, tôi cố rặn, mồ hôi toát ra như tắm, mãi đến khi xong, tôi thoải mái đứng lên, quay người bấm nút xả nước. Lúc này tôi mới để ý…
Í???
Cái gì đây???
Trong bệ xí toàn là máu đang xoay thành một xoáy nước càng lúc càng nhanh, trong đống máu nổi lên một con gì đó giống con khỉ đen sì nhăn nheo nhỏ bằng bàn tay.
Gầm gừ…
Nước đang xả.
Con khỉ tròn không lông da đen sì tức giận thò đôi ta nhỏ về phía tôi, biểu cảm tức giận đến đáng sợ, nói nó là con khỉ con thì còn nghe đáng yêu một chút, trông “nó” rõ ràng là một con quỷ xấu xí.
“Nó” bị nước xoáy trôi đi mất.
Cả khu nhà vệ sinh còn vang tiếng giận dữ của “nó”!
Ô, thật không ngờ, cái thứ to bằng bàn tay đó, tiếng thét của nó còn kinh khủng hơn là những con quỷ điên ở bệnh viện tâm thần?
Dù sao thì bây giờ tôi cũng đang vô cùng khiếp đảm.
Từ lúc nhìn thấy nó, cho đến nước xả nó trôi mất cùng với đống máu, cho đến nước trong bệ xí trở về trắng trong, tiếng thét biến mất khỏi đường ống nước, da gà da vịt trên người tôi vẫn cứ dựng thẳng tưng, cả người ngây ngốc lại ngây ngốc, ngơ ngẩn lại tiếp tục ngẩn ngơ.
Cái thứ gì vậy!!
Tôi không hiểu!!
Cô cà lăm chui đầu qua cửa gỗ, nhìn tôi một cái: “Chuyện… chuyện gì… xảy ra… vậy?”
“Ơ…” Đầu óc tôi trống rỗng, lưỡi như quắn lại, thật không tìm được một từ gì để miêu tả cảm xúc lúc này, tôi chỉ trỏ vào nơi con quỷ đó xuất hiện và biến mất, cà lắp cà lắp nói mấy câu đại ý như sau: “Vừa nãy, lúc tôi đi vệ sinh, hình như có một con quỷ nhỏ xuất hiện muốn sàm sỡ tôi, nhưng nó chưa kịp động vào tôi, thì bị tôi giật nước cuốn trôi rồi.”
Sự việc là như thế!
Dù gì tôi bây giờ cũng hơi mơ hồ.
“Hy… Hy… Cô…” Cô cà lăm chỉ xuống phía chân tôi nói: “Chảy… rất… nhiều máu…”
Tôi nhìn xuống chân mình.
Phát hiện chiếc quần bệnh nhân của mình ướt sũng toàn máu đỏ tươi, sàn sạch sẽ đã bị tôi giẫm mấy vệt máu đỏ hình dấu chân.
Chẳng lẽ máu trong bệ xí khi nãy không phải là của con quỷ nhỏ đó, mà là của tôi? Lần táo bón này của tôi sao lại nghiêm trọng vậy, tôi còn chưa bao giờ thấy ai táo bón mà ra nhiều máu đến thế này!
“Bụng… sao thế này?” Cô cà lăm chỉ vào bụng của tôi hỏi.
Bụng tôi thì sao chứ?
Chẳng qua chỉ là táo bón chẳng phải sao?
Nhưng tôi sờ bụng mình, phát hiện ra cái bụng tròn căng đã biến mất, bên ngoài lớp áo có thể thấy cái bụng của tôi đã xẹp xuống trông thấy. Tôi không tin rằng chỉ một lần táo bón mà có thể giảm hẳn mỡ bụng, nên mau chóng vạch bụng lên xem.
Là một đống bèo nhèo nhăn nheo.
Tôi còn dùng tay cấu vào lớp da nhăn nheo đó của mình.
Có hơi đau.
Xem ra không phải đang mơ.
Một lần táo bón mà giảm được mỡ bụng? Như thế có phải hạnh phúc đến quá đột ngột?
Tôi ngẩng đầu, nhìn cô cà lăm, cười ngốc nghếch, đùa với cô ta: “Có thể… Tôi vừa sinh một thằng cu? Ha ha…”
Cô cà lăm: “…”
Trước khi cô ta kịp nói gì, tôi đã không đứng vững nữa, trước mặt tối sầm, tôi ngất vật ra đất.
…
Khi tỉnh lại, tôi thấy mình nằm dưới một cái cây, mà trời bây giờ đã tối.
Cô cà lăm đang cúi sát đầu nhìn tôi.
Tôi giật mình: “Tại sao tôi vừa mở mắt, không nhìn thấy một anh giai có bộ mặt bi thảm nào đó có phải hơn không, mà lại nhìn thấy mặt quỷ của cô, vô duyên.”
Cô cà lăm giận dỗi bĩu môi.
Tôi cố gắng ngồi dậy.
Cơ thể tôi bây giờ còn yếu hơn nhiều so với lúc bị táo bón, trông tôi giống như một con côn trùng đang vùng vẫy dưới đất, sau khi không thể bò dậy, cô cà lăm phải đỡ lấy tôi ngồi dậy.
Vừa ngồi dậy, tôi mới nhìn rõ xung quanh mình.
Đối diện chính là nhà vệ sinh công cộng hôm nay tôi vào.
Xem ra là sau khi tôi ngất đi, cô cà lăm sợ bị người ta phát hiện, cho nên kéo tôi ra khỏi đó, rồi trốn trong lùm cây dưới cây si. Cũng làm khó cho cô ta rồi, làm một con ma yếu ớt, mà cô ta lại có thể kéo tôi từ một nơi xa thế đến đây.
“Oa oa oa…”
Cách cũng đến mười mấy mét, tôi dường như nghe thấy tiếng trẻ con khóc.
Tiếng khóc làm tôi nổi hết da gà da vịt, không nén được một cơn xáo trộn trong lòng, tôi khẽ sờ lên bụng.
Tôi cố nén.
Bụng tôi bèo nhèo.
Từng lớp da thịt rũ xuống!
Tôi toát mồ hôi!
Chỗ này hoàn toàn không giống với cái bụng tròn căng trước đây của tôi!
Chẳng lẽ tôi không phải là táo bón, mà thật sự vừa sinh một đứa trẻ trong nhà vệ sinh?
Ôi trời ơi!
Việc sinh một đứa trẻ trong nhà vệ sinh thật quá hoang đường với tôi!
Hơn nữa tôi có thai lúc nào, tôi hoàn toàn không biết điều đó?!
Mang thai đến chín mười tháng.
Có phải là có nó trước khi vào bệnh viện tâm thần?
Trước đây tôi cũng từng nôn thốc nôn tháo nhiều lần. Giờ nghĩ lại thì tôi thấy cũng giống với hiện tượng của những người mới mang bầu.
Trời ơi, có lần Âm Thao đã bảo Âm Thiện bắt mạch cho tôi, cái tên chết giẫm đó không hề nói gì! Tôi… thật… muốn… chửi… thề!!!
Bây giờ, tôi thật sự thấy hối hận là sao mình không ăn thịt luôn tên Âm Thiện kia đi? Bây giờ kẻ ngốc cũng có thể đoán ra, tên khốn Âm Thiện đó, lúc bắt mạch đã không nói sự thật!
Hắn ta lừa tôi!
Trong một tháng trở lại đây, hắn ta liên tục đến và khám rất cẩn thận. Thực ra là muốn khám thai?
Hắn ta biết! Nhưng hắn ta không nói! Hắn ta muốn cái gì đây? Tại sao tôi không ăn quách hắn ta đi cơ chứ!!!
Tên khốn nạn!
Đứa con của tôi!
Bị xả vào bồn cầu trôi xuống cống rồi!!
Tôi… muốn… chửi… thề!!!
Tôi điên mất rồi!
Tên khốn Âm Thiện đó! Lần sau có gặp lại, chắc chắn tao phải chém mày, ai có nói giúp hắn ta cũng đừng hòng!
Tức quá!
Lúc này, một bóng người vội vội vàng vàng đi từ trong nhà vệ sinh ra.
Là một cô gái.
Thần sắc của cô ta hoảng hốt, bước đi như chạy, hơn nữa còn không ngừng quay đầu lại nhìn nhà vệ sinh, dường như sợ có thứ gì đó đuổi theo đằng sau.
Tiếng khóc của trẻ con vẫn tiếp tục vang lên.
Người đi đường này chắc chắn khi vào nhà vệ sinh, đã nghe thấy tiếng trẻ con khóc, cho nên mới thấy sợ, rồi mau chóng chạy ra ngoài.
Tôi lóe lên một tia sáng trong đầu, chỉ tay vào cô gái qua đường đó, nói với cô cà lăm: “Dọa cô ta ngất đi.”
Cô cà lăm nhận lệnh, ngay lập tức bay ra ngoài, bay đến trước mặt cô gái đó làm mặt quỷ …
“Có ma…” Mắt cô gái đó trợn ngược, rồi ngã xuống đường.
Tôi cố gắng đứng dậy, đi về phía đó, cẩn thận kiểm tra, xác định cô ta đã thực sự bất tỉnh nhân sự, tôi lúc này mới quyết định cởi quần áo của cô ta ra.
May mà bây giờ là mùa đông, thường mọi người sẽ mặc rất nhiều, tôi cởi lớp áo khoác ngoài dáng dài của cô ta, cũng không đến mức để cô ta không mặc gì rồi bị lên trang nhất tin tức, cũng lắm là lúc tỉnh dậy sẽ bị cảm lạnh mà thôi.
Bây giờ trên người tôi vừa hôi vừa bẩn, quần lại bê bết máu, khô thành mảng, cứng đơ đơ, chẳng giống quần áo bình thường chút nào, mà giống một lớp áo giáp, cho nên tôi không thể không “mượn tạm” đồ của người này được.
Chương 97: Sinh Con Trong Nhà Vệ Sinh (2)
“Xin lỗi, tôi cũng không phải cố ý lấy quần áo của cô.” Tôi chắp tay, chân thành xin lỗi cô gái đang hôn mê đó.
Tôi bảo cô cà lăm đang ở bên cạnh đưa cho tôi chiếc điện thoại.
Thế là tôi tìm trong túi sách của cô ta, dùng vân tay của cô ta mở điện thoại, tìm tài khoản Zhifu Bao của cô ta chuyển qua hai trăm tệ, coi như tôi mua áo của cô ta.
Xong việc, tôi mới bước vào nhà vệ sinh.
Lúc tôi bước vào, tiếng khóc của trẻ sơ sinh ngừng bặt.
Trời ạ, thằng nhóc này, mẹ của mi đến rồi, lại không phát ra âm thanh nữa, là ý gì vậy?
Tôi nhớ lại cảnh tượng đáng sợ lúc đầu tiên nhìn thấy nó.
Nó nằm trong cái hố, bàn tay nhỏ bé cầu cứu đưa ra, đôi mắt đồng linh mở to tròn, tiếng thét của nó the thé, miệng nó còn lộ ra hai cái răng nanh trắng phau phau…
Trông nó chẳng giống mới một em bé mới chào đời!
Biểu cảm của nó như muốn nói: “Ông mày mà biết nói, chắc chắn sẽ chửi cho bà mẹ ngốc này không kịp vuốt mặt!
Thôi được rồi.
Tôi thừa nhận một việc: Đứa trẻ tôi sinh ra không phải một con người, mà là quỷ, một con quỷ không hề tầm thường.
Đứa bé của người ta khi sinh ra tiếng khóc sang sảng, con tôi sinh ra thì là một tiếng hét chói tai, cho nên tiếng khóc thảm thiết vừa nãy chắc hẳn muốn nói, hãy đến đây lôi tôi ra ngoài?
Cái trí thông minh này, hoàn toàn không phải từ đứa bé mới sinh ra!
Tôi nên vui mừng, hay nên khóc đây?
Tôi cũng không biết nữa.
Nhưng tôi biết, việc cần làm bây giờ là vào nhà vệ sinh và tìm cách lôi nó lên, thay quần áo sạch sẽ và mau chóng rời khỏi đây.
Tôi đóng cửa, nói với cô cà lăm: “Cô canh chừng, đừng để ai vào đây.”
“Ừ.” Cô cà lăm cũng rất hiểu tôi, ngay lập tức giữ chặt cánh cửa, như vậy bên ngoài có muốn vào cũng chịu.
Tôi mau chóng đi tắm sạch cơ thể.
Vừa làm sạch cơ thể, vừa nói chuyện với cái bồn cầu lúc trước tôi xả thằng bé của tôi xuống: “Này… Ta biết con không phải là đứa bé bình thường, hay là con hãy học những con quỷ leo lên từ bồn cầu trên tivi, tự mình leo lên đây, được không?”
“…”
Không hồi đáp.
Nhưng lúc này trong đầu tôi lại xuất hiện cảnh tượng lúc đứa con bé bỏng của tôi bị dòng nước xả đi, khuôn mặt thù ghét của nó nhìn xoáy sâu vào tôi. Cho nên tôi nghĩ, lúc này, chắc nó muốn mắng té tát vào mặt tôi, cái tội xả nó vào bồn cầu
Ài…
Trong lòng tôi thấy khổ sở, oan ức, nhưng không biết nói sao.
Tôi không biết mình có thai, cũng không ai nói cho tôi biết, cái ngày dự sinh là hôm nay!
Im lặng hồi lâu, cô cà lăm lên tiếng: “Hy Hy, cô… không biết…”
Chưa đợi cô ta nói hết, tôi liền tiếp lời: “Đúng, tôi không hề biết.”
“Sao… sao lại… thế?”
Tôi buồn bã: “Tôi nằm viện, lúc đó xương bị gãy đến mười ba chỗ, lúc đó có khác nào người chết, nằm bất động suốt một tháng, đợi đến khi hoạt động được, tôi cũng đâu có để ý nhiều? Lúc đầu bị nôn mửa, tôi còn nghĩ do mình bị thương chưa phục hồi nên cơ thể có chút mất kiểm soát. Sau đó thì càng không phải nói, trong viện âm khí nặng nề, hơn nữa tôi lại ăn thịt ma quỷ, làm biết bao nhiêu việc xấu xa, tôi còn tưởng lúc mình đau bụng chết đi sống lại đó là bị báo ứng. Ai mà ngờ…!”
Đợi đã.
Tôi ăn thịt ma quỷ?
Một con người ăn thịt ma quỷ, chẳng lẽ lại là điều bình thường mà một con người nên suy nghĩ đến? Cho dù có nhìn thấy những công thức chế biến nhiều loại ma quỷ trên tường như thế, thì người bình thường cũng chẳng ai nghĩ đến chế biến và ăn nó.
Tôi giờ quay qua nhìn cô cà lăm, tôi đã không còn cảm giác thèm thuồng thịt cô ta đến mức điên cuồng như lúc trước rồi. Thật sự đã không còn cái cảm giác nôn nao thúc giục đó nữa.
Chẳng lẽ, trước đây lâu như vậy, thôi thúc tôi ăn thịt ma quỷ lại không phải là ý của tôi, mà là đứa trẻ này?
Mạnh Thần có viết: “Quỷ cấp cao thực ra mới có thể ăn thịt ma quỷ.”
Cho nên…
Có phải đứa trẻ này cũng thuộc loại quỷ cấp cao?
Con tôi có thể ăn thịt ma quỷ, cha nó cũng có thể ăn thịt ma quỷ?
Thật cũng không dám tưởng tượng, cảnh tượng Âm Thao ăn thịt ma quỷ, tôi còn tưởng hắn chắc hít tiên khí, nhưng có vẻ cũng sẽ là loại quỷ ăn thịt ma quỷ?
Thật không ngờ!
“Hy hy, đứa bé… con trai… hay con… gái?” Cô cà lăm hỏi.
Tôi mặt không cảm xúc, trái tim thì lạnh tanh: “Tôi không biết.”
“Vậy… cô… hy vọng… là…”
“Con trai…”
“Tại… tại sao?”
“Đấu tranh.”
“…”
Tuy rằng tôi bây giờ vẫn thấy mình còn như mơ, cũng chưa hoàn toàn chuẩn bị đủ tâm lý để có một đứa bé, nhưng nếu được chọn, tôi vẫn muốn sinh con trai!
Bởi vì trong tình cảnh hiện nay, tôi không chắc mình có thể sống được bao lâu, vì vốn dĩ cái mạng tôi nằm trong tay kẻ khác, không biết ngày nào bị lấy đi mất, nếu để lại một bé gái nhỏ bé đáng thương một mình, có khi nào số phận của nó cũng sẽ bị người ta sắp đặt như mẹ nó. Phụ nữ đáng thương và yếu ớt, chỉ là quân cờ trong tay đàn ông?
Cho nên tốt nhất là một bé trai.
Ngộ nhỡ tôi không còn, nó chắc chắn còn đủ dũng khí để đối mặt với đời, tốt nhất có thể kháng cự đến lúc trưởng thành, sau đó được cha nó công nhận và trở thành một người đàn ông uy phong khắp bốn phương, tới lúc đó, chẳng ai dám bắt nạt nó.
Nhưng thằng bé này, từ lúc tôi tắm rửa, mặc xong quần áo, đều không nghe thấy tiếng khóc của nó nữa.
Tôi cố gắng bám vào bệ xí, cố gắng cúi thấp hẳn mặt xuống, bình thường mấy ai làm như thế, nhưng vì đứa bé này, tôi cố tìm mọi cách moi móc, vừa moi vừa gọi nó.
Nhưng đứa trẻ này giống cha như đúc vậy, không có lương tâm gì hết.
Tôi đã vật vã hồi lâu, dùng những lời ngọt ngào nhất để gọi nó ra, mà vẫn không thấy nó hồi đáp.
Hơn nữa, sức khỏe của tôi giờ cũng không được tốt lắm, động một tí là thở không ra hơi, tôi vẫn cố gắng gọi nó đến khản giọng, cuối cùng vẫn chẳng có hồi âm, lúc đó cũng chẳng còn hơi và sự nhẫn nại.
Nó không có động tĩnh gì thì tôi cũng đâm lo, vì dù sao nó cũng là một đứa trẻ mới sinh, lỡ nó bị ngâm dưới đó có vấn đề gì thật, thì tôi biết làm sao. Nhưng sau đó tôi lại tự an ủi mình, nó là quỷ, một con quỷ cao cấp, nên muốn có gì xảy ra với nó không phải dễ.
“Thằng bé này, con còn không ra đây, thì ta sẽ bỏ đi! Cứ ở đó mà chơi trốn tìm, sau mà bị cao nhân nào bắt đi, thì cũng đừng trách ta! Dù gì bây giờ có nuôi con, ta cũng chẳng nuôi nổi!” Tôi thở dài, nói với cái bồn cầu.
“…”
Vẫn im lặng như tờ.
Thằng bé này thật giống cha, nó không thèm để ý đến tôi nữa!
Hứ!
Tôi giả vờ lôi tay cô cà lăm đi.
“Hy... Hy” Cô cà lăm hơi do dự.
Tôi đương nhiên biết cô ta muốn nói gì, nhưng tôi lắc lắc đầu với cô ta, có ý bảo cô ta đừng nói gì thêm, rồi chúng tôi ra ngoài.
Tôi cho rằng, cho dù đứa trẻ này có lạnh lùng như cha nó thế nào, nhưng rốt cuộc vẫn là một đứa trẻ, chẳng thể mãi mãi ở trong cái nơi tối tăm ẩm thấp đó. Thế là tôi làm ra vẻ đi mất, như vậy có thể nó sẽ bò lên?
Kết quả là chúng tôi đi rất xa, cũng không thấy động tĩnh gì nữa.
Không, có thể là đây là ảo giác, con quỷ nhỏ đó đã len lén đi sau, mà chúng tôi không hề biết!
Nhưng lúc này…
Tiếng khóc của nó lại váng lên trong nhà vệ sinh.
Vốn dĩ nó không muốn tự ra khỏi đó đây mà!
Tôi rốt cuộc vẫn không thể kìm nén được quay đầu lại.
“Quay… quay lại đi!” Cô cà lăm nói.
Tôi buồn bã nói: “Giờ tôi không biết có giữ được đứa bé này bên cạnh thế nào, lấy gì để nuôi nó? Hơn nữa, tôi bây giờ thoát ra khỏi bệnh viện tâm thần rồi, hai giới âm dương còn đang truy nã tôi, nó mà ở cạnh tôi, chắc chắn sẽ phải chịu khổ lây, thậm chí cả đời không ngẩng mặt lên được? Tôi có nên bỏ rơi nó, dù gì ngoài cô và tôi thì không ai biết nó là con tôi!”
Chương 98: Sinh Con Trong Nhà Vệ Sinh (3)
“Nhưng… Nhưng không thể… bỏ nó… bỏ nó ở… cái nơi như thế này!” Cô cà lăm đau lòng nói.
“Nó là quỷ…”
Lời giảo biện của tôi còn chưa hết, thì lại nghe thấy tiếng khóc của nó trong nhà vệ sinh.
Người ta nói, mẹ và con đều sẽ có sự liên kết chặt chẽ trong tâm hồn.
Lời này cũng đúng với tôi lúc này.
Tuy tôi bây giờ trong lòng thực sự không muốn đón lấy một đứa trẻ, đột nhiên lại cảm thấy tình mẫu tử trỗi dậy, khi nghe thấy tiếng khóc của nó, tôi đột nhiên thấy đau lòng, có chút không nỡ.
Tôi thở dài, gật gật đầu đồng ý với cô cà lăm, rồi bảo cô ta dìu tôi quay lại.
Nhưng vừa bước vào nhà vệ sinh, tiếng khóc lại ngừng bặt.
Tôi đột nhiên thấy bực mình: “Con rốt cuộc là muốn ta đi, hay muốn ta quay lại cứu? Rõ ràng quan điểm một chút xem nào!”
Vẫn chẳng có hồi đáp.
“Con quỷ con này, thật là đáng ghét!” Tôi tức nghẹn máu, vừa sinh ra đã thích trêu người khác! Tôi nghi ngờ, chỉ cần tôi đi khỏi đây, nó sẽ lại khóc to lên!
Tôi là một người mẹ hung dữ và không nhẫn nại, tức giận nói với nó: “Mi muốn thử sự nhẫn nại của mẹ, vậy thì nhầm rồi! Mi không ra đây thì mẹ sẽ đi thật đấy!”
Nó hoàn toàn không hề đáp lại.
Tôi thật sự không biết làm gì với nó, đành quay đầu nói với cô cà lăm: “Cô xuống phía dưới tìm nó xem sao.”
Cô cà lăm biểu lộ ra một bộ mặt vô cùng oan ức.
Hix.
Dưới đó đương nhiên là bẩn thỉu, có cô gái nào muốn chui xuống để móc phân? Càng huống hồ, là phải ngâm mình dưới đó?
Tôi chắp hai tay lại với nhau, cầu xin cô ta: “Xin cô! Bây giờ cũng chỉ có cô có thể giúp tôi. Tôi là người, tôi không có cách nào xuống đó được! Cô cà lăm, cô xuống đó tìm đứa trẻ giúp tôi, chỉ cần cô chịu giúp, cho dù là yêu cầu gì, tôi đều đáp ứng. Bao gồm cả kết thúc giao ước của chúng ta, muốn ai đi đường nấy, tôi cũng đều đáp ứng!”
Sắc mặt cô cà lăm khẽ thay đổi, không nói lấy một lời, liền biến thành một đám khói chui xuống đường ống nước.
Tôi bây giờ chẳng làm được gì, chỉ còn cách đợi.
Đợi mãi rất lâu, tôi sốt ruột, nghĩ đến một cách, nếu như cô cà lăm không giúp tôi, hay là tôi sẽ tự sát biến thành ma, xuống dưới đó tìm con!
Suy nghĩ này thực sự rất đáng sợ, hoang đường với tôi lúc này!
Sau khi biến thành ma, sẽ càng không thể thoát khỏi địa ngục, càng khó chạy thoát được cái chết, và đi những nơi mình có thể đi!
Tôi thật không dám tin, tôi từ trước đến nay vẫn chưa chuẩn bị sẵn tâm lý, là mình từ một cô gái trẻ trở thành một người mẹ, thậm chí trong cả ngày hôm nay, tôi đều cảm thấy những suy nghĩ của mình thật ích kỷ, chẳng xứng đáng làm một người mẹ, nhưng bây giờ tôi lại có suy nghĩ đáng sợ, là tự tử để cứu đứa bé mà tôi chưa sẵn sàng có nó.
Làm mẹ, chẳng lẽ đáng sợ như thế.
Khoảng một giờ sau, thì cô cà lăm từ dưới cống chui lên, cả người cô ta mùi thối bốc lên nồng nặc.
“Tìm, không tìm thấy.” Cô ta nhìn tôi như có lỗi.
Tôi không nén được hai mắt đỏ lự: “Có thể giúp tôi tìm lại lần nữa không? Nó nhất định đang ở dưới đó, nó là đứa trẻ vừa mới được sinh ra, nó có thể đi đâu được chứ? Có phải nó không muốn gặp tôi, cho nên mới trốn đi.”
“Tôi… ở… dưới đó… tìm… tìm ba… ba lượt! Không… không tìm thấy!” Cô cà lăm oan ức nói.
Thằng nhỏ thối tha này!
Vừa sinh ra đã tinh nghịch thế!
Tôi cố gắng nén cảm xúc, quẹt ngang nước mũi, cầm lá bùa đã vẽ sẵn, dùng tà thuật đã học được, dùng hết một trăm hai mươi phần trăm công lực để gọi nó lên, nhưng không biết là do trình độ tôi nửa mùa, hay do thằng nhóc thối này không muốn gặp tôi, tôi dùng hết những lá bùa có trên người mình, thuật chiêu hồn còn làm năm sáu lượt, nhưng cũng chẳng có ích gì.
Tôi tuyệt vọng, thực sự không biết làm thế nào.
Cô cà lăm nhìn tôi: “Hay là… tôi… tôi tiếp tục… xuống đó tìm?”
“Đợi chút.” Tôi nén cảm xúc tuyệt vọng của mình, dùng hết sức quẹt đi nước mắt nước mũi, nhấc người đứng lên, tôi giơ tay ra, ánh mắt quét lên chiếc nhẫn mà Âm Thao để lại.
Đây là pháp bảo mà Âm Thao để lại, để tránh tôi làm mất, còn hóa Phương Tình Nhi thành khí linh ẩn bên trong.
Nhưng sau khi tôi học pháp thuật từ anh Mạc, lúc nào cũng cho rằng mình đang làm việc xấu xa, so với những gì Âm Thao làm thì là hai việc khác xa nhau, thế là tôi luôn nghĩ rằng pháp bảo Phương Tình Nhi không phải là để bảo vệ tôi, mà là giám sát tôi.
Vì thế, mà tôi phong ấn Phương Tình Nhi lại.
Cô ta chắc chắn là sẽ hận tôi lắm.
Nhưng bây giờ vì muốn tìm đứa trẻ, tôi vẫn phải mở phong ấn cho cô ta.
Phong ấn vừa giải, một trần cuồng phong nổi lên, Phương Tình Nhi xuất hiện trước mặt tôi.
Cô ta chết khi mười hai tuổi, cơ thể nhỏ bé đáng yêu, dáng vẻ có vẻ nhỏ nhắn dễ thương, nhưng bây giờ lại đang nhe nanh giơ vuốt với tôi, biểu cảm gầm gừ nhìn tôi!
Tôi biết bây giờ có nói gì cũng vô ích, cho nên trước khi cô ta nổi điên, thì tôi mau chóng quỳ thụp xuống, làm cô ta giật nảy mình.
“Giúp tôi, tìm con của Âm Quân!” Tôi nói ngắn gọn.
Phương Tình Nhi khựng lại: “Con của Âm Quân?”
Tiếp đó, cô ta nhìn vẻ tiều tụy của tôi, thì hiểu ra: “Là do cô sinh?”
Tôi gật đầu.
“Từ khi nào có nó? Không phải cô không mang thai hay sao?”
Tôi nói: “Chúng ta đều bị Âm Thiện lừa, hắn ta ghi thù, cho nên cố ý che giấu việc tôi mang thai. Bây giờ, đứa trẻ sinh ra, đã bị tôi xả xuống bồn cầu. Tôi không có cách nào xuống đó tìm nó, giờ chỉ có thể tìm cô giúp đỡ, xuống đó tìm nó!”
“Xả xuống cống?!” Phương Tình Nhi trừng mắt không dám tin: “La Hy, cô là lợn hay sao?”
Lời còn chưa nói xong, cô ta đã xuống đó tìm đứa trẻ rồi.
“Ấy! Tôi còn chưa nói hết!” Tôi vội vã gọi với theo, nhưng đã muộn, Phương Tình Nhi đã chui xuống đó, không thấy bóng dáng đâu.
Cô cà lăm bay lại gần, nhìn tôi một cái: “Tôi… đi cùng… cùng cô ta… xuống đó…”
Tôi chỉ có thể nói với cô ta: “Cô gặp cô ta, nhớ nhắc cô ta một tiếng, đứa trẻ này ăn thịt ma quỷ, nó đã rất đói, nên phải bảo vệ mình, cẩn thận một chút!”
“Ừ.” Nói xong, cô cà lăm cũng bay xuống dưới.
Đợi cô ta xuống dưới, tôi quay người, loạng choạng rời khỏi nhà vệ sinh.
Con quỷ nhỏ đó ghét tôi, nếu tôi ở đó, nó sẽ không phát ra âm thanh; Chỉ cần tôi đi xa một chút, chắc chắn nó sẽ khóc, nếu có tiếng khóc, có lẽ sẽ dễ dàng tìm hơn.
Quả nhiên, đợi tôi bước ra khỏi nhà vệ sinh, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng khóc đứt gan đứt ruột của nó, nghe lanh lảnh, vô tâm vô tính.
Họ có tìm thấy nó không?
Tôi đứng dưới gốc si, nhìn về hướng nhà vệ sinh lo lắng.
Rất lâu sau, Phương Tình Nhi và cô cà lăm một người trước một người sau bay từ trong nhà vệ sinh ra, nhìn thấy họ bay ra, tôi rơi vào tuyệt vọng, bởi vì…
Trên tay họ đều trống không.
Nhưng tiếng khóc của đứa trẻ vẫn văng vẳng trong nhà vệ sinh, cách xa như vậy, tôi vẫn nghe thấy rõ ràng rành mạch.
Họ bay đến trước mặt tôi, cơ thể nồng nặc mùi, Phương Tình Nhi thở dài: “Chúng tôi xuống dưới đó tìm ba lượt, cũng nghe thấy tiếng khóc của nó rất rõ ràng, nhưng vừa qua đó thì tiếng khóc lại vang lên từ hướng khác. La Hy, đứa bé này rốt cuộc có vấn đề gì?!”
Chương 99: Gặp Lại Âm Thao
Tôi ngại ngùng cười cười: “Tôi, tôi cũng không biết là vì sao.”
Phương Tình Nhi: “…”
Tuy rằng cô ta không nói gì, nhưng tôi nhìn thấy trong ánh mắt khó có thể đoán được của cô ta, chắc là đang muốn chửi tôi.
Tôi cũng xấu hổ cúi đầu xuống.
Lúc này cô cà lăm hỏi: “Bây… bây giờ… nên, nên làm thế nào?”
Tôi thở dài, không có cách nào đành hỏi Phương Tình Nhi: “Hay, cô gọi Âm Quân nhà cô đến đi?”
Phương Tình Nhi phẫn nộ nói: “Trước đây giam tôi lại, không gọi Âm Quân đến, bây giờ lại muốn gọi ngài ấy? Cô bây giờ xả thẳng con trai ngài ấy xuống đường ống nước, cô còn mặt mũi nào gặp ngài ấy?”
Lời này thật quá buồn cười, con là tôi sinh ra, đừng nói là tôi, ngay cả Âm Thao cũng còn tư cách để làm cha đứa trẻ? Suốt bao nhiêu tháng tôi mang thai, hắn ta không thèm xuất hiện lấy một lần!
Phương Tình Nhi dù sao cũng là quỷ dưới quyền Âm Thao, cô ta đương nhiên sẽ đứng trên góc độ của hắn để suy nghĩ, chứ sẽ không suy nghĩ trên góc độ của tôi, tôi cũng không muốn tranh cãi với cô ta, chỉ nhỏ nhẹ nói với cô ta: “Chúng tôi đã tìm cả một buổi rồi, cách nào cũng làm rồi, bây giờ chỉ còn cách gọi Âm Quân của cô đến thôi.”
Việc phải gọi hắn đến là lựa chọn cuối cùng, mà tôi thì không muốn tự mình gọi hắn đến, dù sao thì ngoài việc cảm thấy hận hắn, tôi cũng không còn mặt mũi nào gọi hắn đến, vì lỡ tay xả nước làm trôi mất đứa con của hắn.
Phương Tình Nhi nói: “Vậy cô cứ chuẩn bị sẵn tâm lý đi! Cô lén sinh đứa bé của Âm Quân, còn xả nó xuống cống, tôi mà là Âm Quân, gặp cô, nhất định sẽ giết chết cô!”
Tôi gật đầu, cho dù cô ta có nói cái gì.
Phương Tình Nhi chuẩn bị niệm chú, vừa muốn niệm chú gọi Âm Thao, thì cô ta nhìn trời, bèn bỏ tay xuống, thở dài nói: “Trời sắp sáng rồi, hay là tối mai gọi Âm Quân đến.”
Tôi rất muốn nói không thể được, nhưng ngẩng đầu lên nhìn, trời đã bắt đầu hửng sáng, cũng đành vậy.
Phương Tình Nhi chui lại vào nhẫn, cô cà lăm áy náy thở dài, chui vào ô màu đen.
Trong chốc lát lại chỉ còn mình tôi, chưa bao giờ tôi cảm thấy cảm giác cô độc nuốt trọn tôi như lúc này.
Tôi cúi đầu, quẹt nước mắt, cúi người xách ô lên, ban ngày dài thế, tôi biết đi đâu về đâu?
Đi, cũng không thể đi được.
Tôi chỉ có thể trở về nhà vệ sinh công cộng, về cái nơi mình đã xả đứa con của mình xuống cống, đóng cửa, quyết định ở đây cả ngày.
Trong nhà vệ sinh công cộng thiết kế toàn loại xí xổm, chứ không phải xí bệt.
Nếu là loại xí bệt còn đỡ, ít ra tôi còn có chỗ ngồi tử tế, nhưng loại xổm này, tôi chỉ còn cách đứng đó như bị phạt đứng vậy. Nếu như một năm trước, cho tôi đứng một ngày, có thể tôi vẫn còn đủ sức; nhưng bây giờ cơ thể vừa sinh của tôi yếu ớt hơn tôi tưởng, đứng chưa được ba phút, tôi đã mệt không chịu được, chỉ đành ngồi xuống.
Ài.
La Hy, sao mày lại thê thảm nhường này, đã đi vào bước nhốt mình trong nhà vệ sinh thế này.
Đây vốn là số mệnh mày phải chịu hay sao?
Tôi suy nghĩ lại…
Nếu như lúc đó tôi không mắt mù mà đi quen tên Từ Dương đó, không bị anh ta lừa về nhà anh ta, có lẽ giờ tôi vẫn là cô gái bình thường, chăm chỉ học hành ở trường, đến khi tốt nghiệp tìm một công việc phù hợp, kiếm tiền phụng dưỡng cha mẹ, chứ không phải rơi vào cảnh thê thảm như thế này.
Ban ngày đối với tôi mà nói, dài lê thê và khổ sở.
Bây giờ tôi mệt vô cùng, nhưng mỗi lần nhắm mắt, là bên tai lại nghe thấy tiếng khóc của đứa nhỏ, tôi lại ngay lập tức mở to mắt!
Cứ thế nhiều lần trôi qua, chẳng cần quá lâu, tinh thần của tôi gần như sụp đổ.
Đây là nhà vệ sinh công cộng, nên có nhiều người vào, cho nên có người đến, tôi nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài họ đi qua đi lại, thậm chí có người còn gấp gáp gõ cửa phía bên tôi đang ngồi, cũng có người dùng phòng bên cạnh.
Cái mùi này thật “thơm” quá đi.
Cả ngày đó trải qua như thế nào, thì tôi cũng chẳng biết, nhiều lúc tôi nghĩ đi quách cho xong, nhưng nghĩ đến đứa trẻ còn đang nằm dưới chỗ bẩn thỉu và lạnh lẽo đó, tôi lại bỏ đi cái suy nghĩ đó.
Cuối cùng, trời cũng tối.
Đợi đến khi không còn ai qua lại, tôi mới bước từ nhà vệ sinh công cộng ra.
Tôi rửa mặt, chỉnh lại quần áo, nhìn lại hình tượng bây giờ của mình – sắc mặt xấu xí đến cùng cực, đầu bù tóc rối, đến cả lũ quỷ còn đẹp hơn tôi, mà tôi, còn dùng cái bản mặt xấu xí này đi gặp cha đứa trẻ, đợi hắn nhìn thấy tôi, nhất định thấy tôi đáng ghét vô cùng?
Tôi cọ cọ chiếc nhẫn, gọi Tình Nhi ra.
Mở chiếc ô, gọi cô cà lăm xuất hiện.
“Gọi Âm Quân nhà cô ra đi.” Tôi cười khổ nói.
“Ừ.” Phương Tình Nhi lấy chiếc nhẫn từ tay tôi xuống, dùng hết sức bóp vụn!
“Phương Tình Nhi, cô!” Tôi vô cùng hãi hùng, tôi sợ hãi không phải vì cô ta đã phá hủy tín vật của tôi và Âm Thao, mà bởi vì cô ta là linh khí của chiếc nhẫn, nếu như phá hủy nó, chẳng há là cô ta đang tự sát?!
Phương Tình Nhi dần dần vỡ vụn theo chiếc nhẫn, nhưng mặt cô ta thì kiên quyết: “Tôi làm tất cả không phải vì cô, mà vì Âm Quân. Nếu không có ngài ấy, tôi mãi mãi bị giam giữ dưới tầng hầm của nhà họ Từ.”
Nói xong thì cô ta hồn bay phách lạc.
Chiếc nhẫn nát vụn thì trở về nguyện trạng – chiếc roi da.
Tất cả xảy ra rất nhanh, làm tôi trở tay không kịp, cũng không thể cứu vãn.
Sự tuyệt vọng và đau khổ trào lên trong lòng tôi, tôi ngồi thụp xuống, cầm chiếc roi da lên.
Tôi không phải là lần đầu tiên sờ vào cái roi da này, nhưng chiếc roi da tôi cầm bây giờ lại nặng nề hơn bao giờ hết.
Không lâu sau đó, đằng sau tôi thổi đến một trận gió lạnh.
Tôi biết hắn tới rồi.
Hắn tới, mấy giây sau mới hỏi: “Sao thế?”
Tôi không nén được cười lớn, một điệu cười kèm sự đau đớn vô hạn trong lòng: “Thao, muốn gặp anh thật là khó!”
Một giây sau, tôi bị hắn tóm lấy, hắn lo lắng hỏi: “Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Ai bắt nạt cô?”
Nhưng khi hắn nhìn mặt tôi, thì hắn khựng lại.
Hắn đương nhiên là ngây ra rồi, có lẽ hắn nghĩ được gặp lại người thương, nhưng trong lòng tôi chẳng còn sự yêu thương nào, mà bây giờ ánh mắt tôi chỉ còn là sự oán hận!
Tôi hỏi hắn: “Anh không thể thiết kế một cách thức kêu gọi anh đơn giản hơn hay sao? Tại sao lại là hy sinh Phương Tình Nhi để gọi anh?”
Âm Thao hỏi: “Không có kẻ nào đang bắt nạt cô cả đúng không? Vậy rốt cuộc cô gọi tôi làm gì?”
Tôi ha ha cười nhạt: “Nếu như tôi nói muốn gặp anh, cho nên ép Phương Tình Nhi gọi anh?”
Âm Thao nói: “Vậy cô không biết điều đó có thể làm cho cô ta đi vào chỗ chết?”
“Tôi không biết! Cho nên tôi mới hỏi anh tại sao lại không dùng cách nào bình thường hơn? Ví dụ như dùng điện thoại như thời bây giờ vẫn dùng.”
“Đó là hai việc khác hẳn nhau”
“Đừng, đừng cãi nhau nữa.” Cô cà lăm cắt đoạn cuộc cãi nhau.
Âm Thao liếc nhìn cô ta: “Mi là ai?”
Tôi nói: “Cô ta là ma của tôi!”
Âm Thao nhíu mày, nhìn tôi kiểu như hắn không thế lý giải nổi: “Cô có Phương Tình Nhi còn chưa đủ, còn cần thêm con ma khác làm gì?”
Tôi hừ một tiếng.
“Đừng… đừng cãi nhau nữa!” Cô cà lăm lo lắng kéo áo Âm Thao, một tay chỉ xuống bồn cầu: “Đứa… đứa bé!”
Chương 100: Cha Con Thành Kẻ Thù
Âm Thao ngơ ngác hỏi: “Đứa bé nào?”
Tôi quẹt nước mũi, nói: “Con trai của anh, bị tôi xả từ bồn cầu xuống đường nước rồi.”
Hắn ta ngẩn ra: “Con trai nào?”
Tôi cắn răng khổ sở nói: “Tôi sinh nó!”
“Cô từ khi nào có nó…”
“Có thể là Từ Gia Trại.”
“Nhưng Âm Thiện nói…”
Vừa nói đến Âm Thiện tôi liền phát khùng: “Hắn ta là một thuộc hạ vô cùng tốt của anh đó!”
Âm Thao hiểu ra vấn đề: “Vậy lần đó hắn ta cố tình không báo?”
Tôi gật gật.
Cô cà lăm lo lắng giục: “Tìm… tìm con trai!”
“Ừ.” Âm Thao quay người đi, nhưng khi bước vào trong nhà vệ sinh, hắn ta mới quay đầu lại: “Không phải cô đang lừa tôi chứ?”
Thật là một người đàn ông tuyệt vời mà!
Tôi châm biếm hắn: “Dùng một Phương Tình Nhi để gọi anh tới, anh nghĩ là thật hay giả?”
Hắn quay người đi vào.
Khi hắn biến mất, cô cà lăm cuối cùng mới không nén được, chạy đến bên tôi, khe khẽ hỏi: “Đây… chính là… cha… cha đứa… bé?”
“Ừ.”
“Thật là đẹp trai.” Cô cà lăm mơ màng cười.
Tôi cười lạnh nhìn cô ta một cái: “Cô thích hả? Tặng cô luôn.”
“Thật hả?” Cô cà lăm vui vẻ ra mặt.
“Ừ.”
“Hi hi…” Cô cà lăm cười thích chí, nhưng rất nhanh không biết tại sao, liền ngưng cười, nghiêm túc nói: “Không… không cần.”
***
Chưa đến mười phút, Âm Thao đi ra, hắn hầm hầm, tức giận nói: “La Hy! Cô nói là thật không? Bên dưới đó có người thật không?”
Tôi hỏi: “Anh tìm kĩ chưa?”
“Tôi tìm bên trong bên ngoài ba lần rồi!”
Ba lần?
Tôi cười: “Vậy thì hiệu suất công việc của anh cũng thật là cao!”
Cô cà lăm và Phương Tình Nhi cũng tìm “ba lần”, nhưng phải cần đến một giờ đồng hồ, ông này chỉ cần mười phút, hiệu suất thật nhanh!
Âm Thao thẹn quá hóa giận: “Cô châm chọc tôi?”
“Tôi không dám.”
“La Hy, cô…!”
Tôi mặt không biểu cảm quay người đi ra ngoài.
“La Hy!” Âm Thao chạy theo, nhưng bị cô cà lăm chặn lại.
Cho đến khi tôi nghe thấy tiếng khóc làm cho người ta ghét đó lại tiếp tục vang vọng, lúc này tôi mới dừng chân.
Quay người lại, tôi thấy sự phẫn nộ của Âm Thao dừng hẳn lại, hắn quay người xuống tiếp lần nữa.
Cái con người này, từ trước đến nay làm còn nhanh hơn nói, chắc đó chính là ưu điểm duy nhất của hắn.
Âm Thập Nhị Gia hiệu suất làm việc tương đối cao kia lại nhanh chóng xuất hiện trước mặt tôi, hắn cầm trên tay một con quỷ nhỏ. Không, không nên nói là “cầm”, đợi hắn đi lại gần tôi, tôi mới nhìn thấy, con quỷ nhỏ đó đang giận dữ cắn chặt cánh tay hắn, cũng không cần hắn phải xách nó, giống như hắn dùng tay để “câu” con quỷ nhỏ đó lên vậy.
Đây là con trai tôi?
Không.
Tôi còn chưa biết nó là con trai hay gái, nhưng vẫn cứ hy vọng là con trai vậy.
Nhìn thấy cái thứ bé nhỏ ấy, tôi thật sự cảm xúc đan xen.
Làm mẹ, cảm động, vui sướng.
Đứa trẻ sinh ra xấu xí, kỳ quái, kỳ dị, lại rất buồn.
Lại nghĩ đến những tháng ngày Âm Thiện đối xử với hai mẹ con tôi, tôi càng phẫn nộ, thù hận!
Tôi đưa hai tay ra, muốn đón thứ nhỏ bé đó.
Âm Thao lại giơ tay lên cao, nâng cao đứa trẻ, không để tôi động vào.
Hắn dùng tay còn lại chỉ vào con quỷ nhỏ, hoài nghi hỏi tôi: “Đây là con tôi?”
“Ừ.”
“Sao con tôi mà nó lại trông kỳ quái thế này?!” Âm Thao phẫn nộ hỏi!
“Anh đi hỏi thuộc hạ của anh chứ!”
“Tôi hỏi cô!!”
Tôi đau khổ tuyệt vọng nhìn hắn, nhưng hắn không hề có thái độ nhẹ nhàng với tôi, tôi nhìn mặt hắn có thể đoán ra tâm tình của hắn – Hắn sắp điên lên rồi.
Hắn cũng giống tôi, đối diện với một sinh mệnh nhỏ bé mới chào đời, còn chưa biết nên làm thế nào để chào đón nó, mà còn nhìn thấy đứa trẻ vô cùng quái dị, thì thật sự cũng chẳng biết phải làm sao nữa.
Tôi nhìn hắn hồi lâu, cuối cùng mới khe khẽ mở miệng: “Tôi cho nó ăn thịt quỷ.”
Hắn kinh ngạc kèm phẫn nộ: “Cô là con đàn bà điên! Cô biết mình đã làm cái gì không? Cô lại cho con trai cô ăn thịt quỷ! Cô biết là nó có nghĩa là gì không?!”
“Không biết!”
Hắn cũng cạn lời với tôi.
Tôi nói: “Đưa đứa bé cho tôi.”
Hắn vẫn nâng nó lên cao, tôi cố nhón chân lên, cũng không động được vào đứa bé!
Tôi đột nhiên có một dự cảm không lành mãnh liệt!
“Âm Thao, anh muốn làm gì?” Tôi hỏi hắn!
“Quỷ ăn quỷ, gặp được, tất diệt!” Âm Thao vẩy mạnh cánh tay, ném mạnh con quỷ nhỏ xuống dưới chân. Con quỷ nhỏ ương ngạnh, bị ném xuống đất không hề khóc, trái lại còn dùng cái mặt câng câng, bò dậy, dường như còn muốn nhảy lên đánh lại Âm Thao, nhưng khi con quỷ nhỏ nhìn thấy Âm Thao đang hướng lòng bàn tay vào người nó, nó đột nhiên hiểu ra…
Người trước mặt nó vô cùng mạnh! Cái người đó muốn giết nó! Mà bây giờ nó không hề có một năng lực nào để chống lại!
Thế là nó ngay lập tức biểu lộ ra biểu cảm vô tội, khóc òa lên một tiếng, là tiếng khóc kinh sợ.
Nó khóc như thế, làm trái tìm tôi mềm oặt!
Cho nên tôi không thèm chú ý gì nữa chạy ra chỗ nó, ôm nó vào lòng, muốn dùng thân mình để che chắn cho nó trước sát chiêu của Âm Thao!
Nhưng, một chưởng của Âm Thao còn chưa đánh xuống, trái lại tôi bị nó cắn vào bầu ngực.
Nó cắn tôi!
Chiếc răng nanh nhọn hoắt cắn ngập phần nhạy cảm nhất của đàn bà, tóe máu, nếu không phải do răng sữa của nó còn chưa đủ lực, chứ không thì thật sự là tôi sẽ mất một miếng thịt!
“Á…” Tôi đau đến thét lên, nhưng tôi biết, nó đang sợ. Thế là tôi vuốt ve cái đầu của nó, nhẹ nhàng: “Không sao, có mẹ đây, ai dám bắt nạt con, thì phải bước qua xác ta!”
Lời vừa dứt, nó liền nhả dần răng nanh ra.
Tôi biết, đứa trẻ này thực ra từ lúc sinh ra đã hiểu tiếng người!
“La Hy, cô xem nó, làm gì còn chút nhân tính nào? Nếu tiếp tục để nó sống trên đời, nó sẽ giết hết thiên địa vạn linh!” Đằng sau là âm thanh đau khổ của Âm Thao.
Tôi khổ sở cười một tiếng: “Hổ không ăn thịt con! Âm Thao, đây là con của anh!”
“Nhưng tôi không thể để nó làm hại đời được!”
“Tôi không biết những quy luật của âm gian các anh, bây giờ tôi chỉ biết nó là con tôi, ai muốn giết nó, người đó phải bước qua xác tôi!”
“Cô đừng tưởng tôi không dám giết cô.”
“Anh đương nhiên dám, dù gì tình cảm của chúng ta cũng không sâu nặng, gặp mặt được mấy lần, ngoài việc đã từng ăn nằm với nhau, tôi với Thập Nhị Gia, thì có là gì đâu?” Tôi cười: “Giết tôi đi, chết trong tay anh, cũng còn hơn là chết trong tay kẻ khác.”
Tôi nhắm mắt, đợi thời khắc phán quyết cuối cùng.
Tôi mệt rồi.
Một năm trở lại, tôi luôn cố gắng gồng mình lên, từ khi bắt đầu tôi rõ ràng đã không làm sai điều gì, lại bị nhận bao nhiêu là tội danh, mất tự do như một phạm nhân.
Bây giờ một bước sai, tất cả đều sai, tôi bước đi trên con đường phạm tội càng ngày càng xa, nếu kết thúc ở đây thì cũng được, trên đời này, lại có ai muốn làm người xấu, lại thích không ngừng phạm sai lầm?
Chương 101: Làm Mẹ Rồi, Đừng Ngốc Nghếch Như Thế Nữa
Nhưng con dao phán quyết cuối cùng đó, mãi vẫn không chặt xuống đầu.
Mà có một vật suýt ném toét đầu tôi, chính là chiếc roi da đã hiện nguyên hình kia.
“Cô đi đi! Coi như hôm nay tôi chưa từng đến đây!” Âm Thao nói.
Hắn thả tôi đi.
Tôi ôm con quỷ nhỏ, cố gắng hết sức đứng thẳng người dậy, quay đầu nhìn hắn.
Ánh mắt hắn như một ngọn đuốc sáng nhìn tôi, ánh mắt đó vô cùng phức tạp, tôi buồn bã cười, nói với hắn: “Âm Thao, cho dù như thế nào, nó cũng là con anh, anh không thể thay đổi được sự thật này.”
Âm thao thở dài: “Trốn đi, trước khi Diêm Quân tìm thấy cô, thì hãy cố gắng trốn thoát đi.”
Tôi mỉa mai: “Đến ngay cả người đàn bà của mình cũng không thể bảo vệ được, anh khác nào một phế vật đâu.”
Hắn: “Ừ.”
Thật là một thằng đàn ông đến cãi nhau cũng không cãi được cho nên hồn!
Tôi thất vọng cùng cực, ôm lấy đứa trẻ, loạng choạng bước đi.
*
Cũng không biết đi được bao lâu thì trời sáng.
Bản thân tôi cũng không dám tin, với tình trạng yếu ớt sau khi sinh của mình, lại có thể đi bộ cả một buổi tối.
Mà tôi cũng không dám tin, con quỷ nhỏ trong lòng cả đêm yên lặng, không khóc không giãy đạp, mới hôm trước nó còn không thế này, rõ ràng còn rất ghê gớm, hôm nay lại ngoan ngoãn thế, xem ra đã hiểu được ai là người thân yêu nhất trên đời này của nó rồi.
Bây giờ thì tôi cũng hiểu ra tất cả.
Âm Thao và Âm Thiện chắc chắn có mối hiềm khích nào đó rất khủng khiếp, cho nên tên Âm Thiện đó bên ngoài cung kính, bên trong ngấm ngầm, hắn ta mới cố tình cài bẫy tôi, bây giờ tình cảnh này của tôi chính là cảnh tượng mà hắn ta muốn nhìn thấy nhất.
Con trai của Âm Thao biến thành quái vật.
Cha con trở mặt thành thù.
Không, nên nói là:
Cho dù là Âm Thao có lựa chọn đứng về phía tôi, hay quyết định đứng trái tuyến với tôi và con trai, thì đều là một màn kịch vô cùng đáng xem!
Một Thập Nhị Gia được vạn quỷ âm gian ngưỡng mộ, một đời anh minh từ nay mà bị vùi dập, một hình tượng quang minh lỗi lạc nhưng lại có vết nhơ là bỏ rơi con trai, thật là một cách trả thù làm người ta cảm thấy sảng khoái!
Suốt chặng đường đi, tôi không chỉ một lần oán hận bản thân, tại sao lại ăn miếng thịt quỷ đầu tiên, nếu như không có bắt đầu, thì sẽ không bao giờ có kết cục ngày hôm nay.
Trên đời mà có thuốc dành cho sự hối hận, thì tốt biết bao nhiêu?
Hoặc có một tà pháp nào đó có thể thay con người ta chịu tội, thì càng tốt, thà tôi biến thành quái vật ăn thịt quỷ, mà không phải là con trai tôi.
Khi ánh nắng đầu tiên xuất hiện, cô cà lăm mở ô, sau khi chui vào, thì chiếc ô rơi xuống đất.
Lúc này tôi mới nhớ ra, đứa trẻ này là quỷ, không thể phơi nắng, thế là vội vội vàng vàng giấu nó vào trong lòng, thụp xuống đường, dùng hết khả năng để che nắng cho nó.
“Oa… oa… oa”
Đột nhiên, tiếng khóc sơ sinh phát ra từ trong vòng tay tôi.
Tiếng khóc có phần kỳ quặc.
Trẻ con thì sẽ khóc, nhưng không kỳ quái thế này.
Nhưng đứa trẻ này không phải là một đứa trẻ bình thường, nó không khóc không giãy đạp, dường như là biết bên ngoài đã phát sinh những việc gì. Hơn nữa, khi nhìn thấy nó bị ném mạnh xuống đất, không chỉ không khóc, còn chuẩn bị đà nhảy lên cắn lại đối phương, một tiếng khóc không vì lý do nào, lại làm tôi có phần ngạc nhiên.
Càng huống hồ, tiếng khóc này…
Quá lanh lảnh.
Lanh lảnh như kiểu không biết gì sự đời.
Cũng giống với tiếng khóc của những đứa trẻ sơ sinh bình thường.
Thế là tôi từ từ cẩn thận nhìn xuống
Í…
Con khỉ nhỏ này là ai?
Nếu không phải cả quãng đường tôi vẫn ôm chặt nó không rời tay, thì tôi đã cho rằng tôi ôm nhầm đứa trẻ khác.
Đứa trẻ trong lòng tôi lúc này khác hoàn toàn với đêm qua.
Đêm qua là một con quỷ đen sì.
Hôm nay lại nhăn nheo, đỏ hỏn, lớp da bên ngoài mỏng như một trẻ sơ sinh bình thường vừa mới sinh!
Vậy… nó có thể phơi nắng hay không?
Tôi cẩn thận thử một chút, nó cũng không phản ứng gì, chỉ ở đó khóc òa òa.
Xem ra đứa trẻ này có hai hình dáng, dù gì nó cũng là con của người và quỷ, cho nên nó sẽ có hai hình thái thế này, là người và là quỷ, ban ngày là người, đến đêm là quỷ.
Thấy đứa trẻ không sợ ánh nắng, tôi liền thấy yên tâm, nhưng cứ thấy nó có chút nào đó không được bình thường.
“Oa oa oa…”
Tiếng khóc này, dường như hơi yếu ớt?
Có phải nó bị ốm rồi?
Vậy phải làm sao?
Xung quanh đây không có bệnh viện, hơn nữa với thân phận của tôi lúc này, tôi cũng không thể vào viện được.
Trong lúc bối rối, một giọng nói phát ra từ đằng sau: “Úi, sao đứa trẻ lại khóc ghê thế?”
Tôi hết hồn, ngay lập tức quay đầu lại, chỉ thấy đằng sau có một bà lão tầm sáu mươi, bảy mươi, bà ta đang nhíu mày dò xét đứa trẻ trong tay tôi, quan tâm hỏi: “Có phải nó đói rồi không?”
Đói rồi?
Sao tôi lại không nghĩ ra cơ chứ!
Đứa trẻ từ lúc sinh ra đến giờ thì cũng hai ngày hai đêm, vẫn chưa uống miếng sữa nào!
Nó chắc đói mềm rồi, mới khóc như thế.
Thế là tôi mau chóng quay lưng ra ngoài, vạch áo ra – đây là áo ngoài của cái người khi trước tôi lấy, bên trong cũng không mặc gì thêm, không ngờ lại tiện để cho con bú.
Cho đến khi đứa trẻ ngậm vào, thì phần ngực đó của tôi đau xót từng đợt, lúc này tôi mới nhớ ra là nó đã cắn tôi đêm qua, đúng lúc tôi định đổi bên cho nó, thì không ngờ nó đã vội vội vàng vàng uống ngấu nghiến, thế là tôi cũng không nỡ dừng nó lại.
“Ài, đã làm mẹ rồi, sao có thể ngốc nghếch thế, đến cả con mình đói cũng không biết.” Bà lão thở dài nói.
Tôi quay đầu, muốn nói cảm ơn.
Nhưng không ngờ, khi quay đầu thì đằng sau chẳng còn ai!
Tôi biến sắc, lúc này mới nghĩ ra: Lúc tôi bước đi là càng đi càng xa trung tâm thành phố, đến cái nơi khỉ ho cò gáy này, bà lão nhà ai bảy tám chục tuổi còn xuất hiện ở đây lúc này?
Vậy là gặp ma rồi?
Tôi không dám tiếp tục dừng lại ở nơi đó, mau chóng ôm lấy con trai, đứng lên bước đi.
Nhưng tôi đi chưa được bao xa, tự dưng thấy trước mắt tối sầm, ngất đi, trước khi hôn mê, tôi cứ cảm thấy đã ngã vào lòng người nào đó…
***
Lúc tỉnh lại, tôi bị kinh khiếp do có kẻ nào đó sờ mó lên người.
Tôi mở mắt thì thấy con quỷ nhỏ đen sì đang bò qua bò lại trên người, nhìn nó xấu xí và đáng sợ, cho nên khi mở mắt nó đã làm tôi sợ chết khiếp.
Nhưng nó vẫn không thấy xấu hổ gì, vẫn cứ bò qua bò lại trên người tôi.
Tôi muốn tóm lấy nó, nhưng nó lại rất lạnh lẹ, không thích bị người ta chạm vào, cứ trốn tránh tôi, cuối cùng tôi cũng bỏ ý định bắt nó, chỉ có thể để kệ nó đu đưa bám đằng sau lưng tôi như con gấu túi.
Lúc này trời cũng đã tối.
Tôi mở ô ra, định bụng thả cô cà lăm ra, để cô ta đi cùng tôi. Lại không ngờ, khi cô cà lăm thoát ra, con quỷ nhỏ cứ như sói thấy dê, mắt nó sáng rực, nhảy vồ qua.
Con quỷ thối tha đó vẫn thích ăn thịt quỷ!
Tôi hết hồn, mau chóng tóm được hai chân của nó, nhưng nó đã cắn được vào cô cà lăm.
“Không được ăn! Không được ăn con ma này!” Tôi vội vàng hét lên: “Mi muốn ăn, mẹ, mẹ đi bắt một con cho mà ăn! Chỉ có điều con ma này, tuyệt đối tuyệt đối không được ăn!!”
Nó có nghe lời tôi không?
Chương 102: Ục Ục Đói Quá
Nó có nghe lời tôi không?
Tôi cũng không dám xác định.
Nhưng thực tế, qua nỗ lực hết sức mình, rốt cuộc thì tôi cũng kéo được con quỷ nhỏ này từ trên người của cô cà lăm xuống!
Lúc này nhìn cô cà lăm, cô ta đã bị dọa cho sợ trắng bệch cả người.
Đáng thương quá.
“Mi không được ăn con ma này! Nếu muốn ăn thì chỉ được ăn những con ma làm điều ác, hiểu không?” Tôi mắng con quỷ nhỏ, nó bây giờ đang ở trước mặt tôi “phạt đứng”, dáng vẻ vô cùng ngoan ngoãn, nhưng thực ra đôi mắt to tròn thô lố của nó đang đầy lửa hận lườm tôi…
Con tôi, trông nó sao có thể xấu xí thế.
“Ục ục ục…” Bụng con quỷ nhỏ sôi lên.
Cô cà lăm sợ hãi trốn đằng xa.
Tôi căng thẳng nuốt nước bọt.
Tôi cũng từng trải qua cái cảm giác “đói khát” này, tôi biết cảm giác này, muốn kìm nén một khát vọng như vậy ngay lúc này, thật là làm khó cho một con quỷ mới sinh hai ngày.
Nhưng trên đời này không phải chỗ nào cũng tìm thấy ma quỷ!
Nếu như nó đói quá, có thể nó sẽ ăn thịt cô cà lăm…
Vậy phải làm sao?
Tôi càng nhìn nó, càng cảm thấy cái mặt xấu xí mà đáng đáng yêu này của nó tràn ngập nỗi oan ức...
Đột nhiên, con quỷ nhỏ quay người bỏ chạy.
Tuy mới sinh hai ngày, nhưng ban đêm hóa quỷ thì hành động của nó lại mau lẹ đến thế, đợi tôi ý thức được chuyện gì vừa xảy ra, nó đã chạy mất dạng.
“Đợi, đợi đã!” Tôi mau chóng đuổi theo, nhưng vừa chạy được mấy bước thì tôi lại thở dốc.
Cô cà lăm bay đến đỡ lấy tôi, tôi nhìn thấy cô ta, đột nhiên lóe lên một suy nghĩ: “Cô cà lăm, cô nhập vào tôi, đưa tôi qua đó tìm con tôi!”
Ma nhập, cho dù cơ thể có yếu ớt thì cũng có thể đi lại được!
Cô cà lăm gật gật đầu, chui vào người tôi, tôi ngay lập tức mất đi ý thức.
Đợi đến khi tôi khôi phục lại ý thức, tôi đã thấy mình ở trong bãi tha ma, bên cạnh vang lên tiếng gừ gừ, quay đầu lại nhìn thì con quỷ nhỏ đang cắn cổ một con quỷ.
Con quỷ đó toàn thân một màu đỏ lòm lòm…
Trời ạ, con quỷ này quay đi quay lại là tóm ngay được một con quỷ? Vận may này cũng không phải vừa đâu!
Nhưng quỷ là quỷ, người vẫn là người, cổ con ác quỷ kia bị đứt đoạn nhưng vẫn như chẳng hề bị làm sao, cho nên con quỷ nhỏ cắn vào cổ nó, cũng không thể cắn chết nó, con ác quỷ còn đủ sức để tóm lấy con quỷ nhỏ, nhưng nó lại còn nhìn tôi: “Giúp tôi với!”
Tôi lật tìm trên người.
May quá khi ra khỏi bệnh viện tâm thần thì tôi có thủ sẵn con dao gọt hoa quả.
Con ác quỷ lườm tôi một cái, dường như không cho rằng có con người dám làm gì với quỷ: “Thần kinh à…”
Cho tới khi tôi dùng dao chém con ác quỷ không còn hơi sức…
Lúc con ác quỷ đó bị tôi giết chết hẳn, con quỷ nhỏ ngây ra một lúc, nó há mồm, dò xét con ác quỷ một hồi, phát hiện ra con ác quỷ không làm gì được nữa thì vui vẻ ăn thịt nó.
Nhưng…
Cái bộ răng sữa và dáng vẻ bên ngoài của nó thật sự không tương xứng, nó cắn rất lâu mà cũng chẳng ăn được miếng thịt nào, chỉ để lại những vết cắn nhỏ trên lớp da con ác quỷ.
Tôi cũng bó tay, chỉ có thể bảo nó dạt ra một bên, dùng con dao để lọc thịt.
Con quỷ nhỏ ở bên cạnh, đợi chờ tôi xử lý con ác quỷ, cũng bởi nghĩ đến bộ răng còn non nớt của nó (Tôi thấy nói vậy cứ kỳ kỳ?), cho nên tôi làm thức ăn mềm, cố gắng làm cho thịt con ác quỷ mềm nhỏ hết mức có thể, đợi khi dùng lửa ma trơi nướng xong thịt, con quỷ nhỏ ngồi bên cạnh ăn hết sức ngon lành.
Vì có ăn rồi, nên con quỷ nhỏ vui sướng khôn xiết, cái mặt xấu xí của nó cũng càng ngày càng đáng yêu hơn hẳn.
Í, thật là tự mình sinh ra, nên nhìn như thế nào cũng thấy đáng yêu.
Nhưng tôi…
Ục ục ục…
Tôi đói quá.
Nhưng bây giờ tôi đã chẳng còn hứng thú với thịt quỷ, tôi làm xong đồ ăn thì cũng thử một miếng, nhưng vừa liếm một cái, tôi biết mình không chịu được rồi. Thịt quỷ bây giờ với tôi không thể thơm ngon như lúc trước nữa, cảm giác vô cùng tởm lợm, cho dù có cố một miếng thì cũng giống như nhai đá, khậc khậc không nghiền nát được.
“Bức tường” đó nói đúng, trên đời này không phải ai cũng ăn được thịt ma quỷ.
Cho nên, tôi vẫn phải ôm bụng đói.
Nhưng cô cà lăm thì không biết điều đó, khi nghe thấy bụng tôi kêu róc rách, thì hồn ma của cô ta trắng bệch.
Trong lòng cô cà lăm lúc này: Tôi là ai? Tôi ở đâu? Tại sao tôi lại ở đây? Hu hu hu, hai mẹ con nhà chúng nó chắc chắn là coi tôi là lương khô đi đường.
Xoay đi xoay lại cả buổi tôi thấm mệt, nhìn con quỷ nhỏ vui vẻ, lửa ma trơi cũng không còn lạnh lẽo nữa, tôi cũng không cưỡng lại được khép hai mắt lại…
Không biết ngủ bao lâu, tôi đột nhiên cảm thấy có người khe khẽ đẩy nhẹ lên người tôi, tôi mở mắt, nhìn thấy con quỷ nhỏ đang ngồi xổm bên cạnh, trừng trừng nhìn… Không, là đôi mắt tròn to như mắt cá trê đang nhìn tôi, dưới chân nó có một con thỏ đang chết.
Tôi: “!”
Con trai tôi siêu thế á!
Nó nhỏ như vậy những cũng biết cảm ơn, sống mũi mẹ của nó cay cay, trong lòng cảm thấy ấm áp dần.
“Giỏi quá!” Tôi khen nó, không biết nó xấu hổ hay sao, nên nhảy lên người tôi, rồi luồn ra đằng sau lưng, giống như tối qua, muốn chạm cũng chẳng chạm được vào nó, nhưng nó cứ muốn dính lấy tôi. Như vậy tôi không thể nhìn thấy biểu cảm của nó.
Nhưng cho dù là thế nào cũng có ăn rồi.
Tôi ăn no nê, vẫy tay gọi cô cà lăm lại, bảo cô ta tiếp tục nhập vào người tôi, đưa tôi ra khỏi cái nơi xa xôi hẻo lánh này.
Cô ta không biết Từ Gia Trại ở đâu, nhưng sau khi dùng điện thoại tìm đường, thì cô ta cũng hiểu.
***
Ngày hôm sau, chúng tôi cuối cùng cũng đến nơi có người.
Suốt mười tháng qua, tôi, La Hy! Cuối cùng cũng được nhìn thấy những người bình thường!
Cảm xúc này các bạn sẽ không thể tả nổi đâu!
Tôi đứng ở trên đường, nhìn thấy những người bình thường, không nén được những giọt nước mắt cảm động, vừa khóc vừa cười, thu hút bao nhiêu sự chú ý, làm cho những người xung quanh nhìn tôi dường như nói: Chẳng biết có con điên từ phương nào đến?!
Nhưng tôi thật sự rất xúc động!
Đầu tiên, tôi cần một bộ quần áo sạch sẽ.
Bộ quần áo đang mặc trên người cũng chỉ là quần áo ngoài, áo lót bên trong đều không có, thêm nữa về sức khỏe của tôi sau khi sinh… Tôi cũng không biết làm sao, sau khi sinh xong, cứ có cảm giác phần bên dưới như đang chảy ra những dòng tanh tưởi của máu, chẳng có lẽ đến tháng?
Sinh xong mà có ngay kinh nguyệt?
Tôi hoàn toàn không có tí kiến thức nào sau sinh, chỉ biết phụ nữ sau khi sinh thì sẽ phải ở cữ, chỉ có người phương Tây mới không ở cữ. Nhưng tôi từ lúc sinh xong đều chưa có thời gian điều chỉnh lại, cũng không biết sau này có ảnh hưởng gì lớn không.
Kệ vậy đã, tôi cũng chỉ có thể biết nhìn những gì trước mắt.
Tôi đi đến một shop quần áo, cũng muốn lựa nhanh, nhìn thấy một bộ quần áo phù hợp thì cầm lên.
Lúc này, bên cạnh có một giọng nói khó chịu vang lên: “Ăn xin từ đâu chui ra vậy? Đừng có chạm bàn tay bẩn của mày vào quần áo của shop tao!”
Chương 103: Khinh Thường
Tôi quay đầu lại, đằng sau là một khuôn mặt khó ưa của một nhân viên bán hàng.
Tôi cũng nhìn thấy tôi ở trong gương, đầu tóc rối bù, áo khoác ngoài bẩn thỉu, hơn nữa có thể thấy trong cái áo khoác ngoài thì bên trong không mặc gì, quan trọng là, tôi cũng có thể ngửi thấy mùi hôi trên cơ thể mình.
Bây giờ tôi chỉ thiếu mỗi cái bát, là có thể ra đường ăn xin rồi.
Tôi không nói gì, mau chóng cầm những bộ quần áo mình có thể mặc ra.
“Ấy! Cô đừng động bàn tay bẩn thỉu của cô vào quần áo! Tay cô bẩn quá! Cô động vào thì chúng tôi còn bán cho ai?!” Nữ nhân viên tức giận đùng đùng, nhưng cô ta cũng không dám động vào tôi, vừa là sợ bẩn tay, vừa là trong tay tôi còn đang ôm một đứa bé mới sinh.
Cô ta tức giận nói: “Cô mà còn làm thế, tôi, tôi sẽ báo cảnh sát! Cô đang ôm trên tay cái thứ gì? Là đứa trẻ lấy từ đâu ra? Cô là kẻ buôn bán trẻ em!”
Lúc này, cô ta đã lập cà lập cập lôi điện thoại ra.
Tôi đương nhiên là sợ cảnh sát.
Cho nên tôi đi về phía cô ta, cô ta hít một hơi sâu, cũng may mà cô ta cũng có thần kinh thép, nên không đến nỗi bị tôi dọa cho mất mật.
Nhưng tôi không có ý định dọa dẫm gì cô ta, mà lôi điện thoại ra, cạch một tiếng, đặt lên quầy thu ngân.
“Tính tiền.” Tôi điềm tĩnh nói.
Lúc này cô ta mới hoàn hồn, trân trân nhìn tôi: “Cô có tiền không?”
Tôi hừ một tiếng: “Cô cần biết tôi có tiền làm gì.”
“Những bộ quần áo này rất đắt.”
“Tôi trả được, tính tiền!”
Sắc mặt cô ta vô cùng khó chịu, nhưng vẫn cầm máy quét mã để tính tiền, lần này tôi lấy khá nhiều quần áo, cũng phải hơn chục chiếc. Nhân viên cửa hàng sau khi quét mã xong, nói: “Tổng cộng 2347 tệ.”
Điện thoại là của Tiểu Phấn, tài khoản cũng là của cô ta, tôi cũng không sợ dùng tài khoản của cô ta bị cảnh sát hỏi han đến, bên trong có mười vạn tiền tiết kiệm, tạm thời đủ cho hai mẹ con tôi duy trì một thời gian.
Tôi thanh toán xong, ngồi trên ghế dỗ con trai, lúc này cô nhân viên đó cũng không dám nói gì, ngoan ngoãn gói lại quần áo cho tôi, tiếp đó mang đến cho tôi.
Khi ra khỏi tiệm, tôi còn nghe tiếng cô ta vẳng lại: “Trời ạ, bây giờ đến ngay cả ăn xin còn nhiều tiền hơn cả mình, mình còn khổ sở đi làm mỗi ngày thế này?”
Tôi: “…”
Tiếp đó, tôi lại đi đến cửa hàng đồ mẹ và bé, mua một vài đồ dùng cần thiết. Không ngờ bên ngoài ai cũng giống nhau, khi nhìn thấy tôi, phản ứng đầu tiên là đuổi tôi đi, nhưng đợi tôi thanh toán xong, thì lại như biến thành con người khác.
Tôi không dám ở lâu bên ngoài, cho nên cũng không lựa chọn quá tỉ mỉ, nhặt một vài thứ mình với con cần thiết, rồi rời khỏi đó.
Tôi chọn một nhà trọ nhỏ ít người biết để ở.
Chẳng phải chỉ có tôi, đến ngay cả con trai tôi cũng phải tắm táp cho nó.
Mà khi tắm rửa cho đứa trẻ này xong, tôi cũng ngây ra.
Ừ.
Thật nhiều lời muốn thốt ra, mà lại không biết nói sao.
Thật muốn chửi thề, nhưng lại ngại không muốn dùng mấy từ đó trên người đứa trẻ.
Tại sao ư?
Bởi vì…
Tôi tưởng là con trai, kết quả lại là một bé gái.
Á!
Á á!!
Á á á!!!
Điều mà tôi lo sợ, thực sự đã đến!
Mà điều làm tôi không biết nên khóc hay nên cười là đứa trẻ này đã sinh ra đến ngày thứ ba rồi, bò qua bò lại trên người tôi, mà giờ tôi mới phát hiện nó hóa ra là một bé gái…
“Xem ra hai chúng ta không xứng làm cha mẹ của con…” Tôi thở dài nói.
Đứa trẻ ngoan ngoãn nằm trong nước, ban ngày nó là một đứa trẻ sơ sinh bình thường, các đặc tính đều là của một đứa trẻ vừa sinh, hai mắt nhắm nghiền, nó dành nhiều thời gian để ngủ, mà không giống khi về đêm, có thể hiểu được tâm tình của người khác.
Cho nên tôi cũng không biết lúc này nó có thể nghe được lời tôi nói hay không.
Nhưng tôi thật sự cảm thấy, đối với đứa trẻ này, tôi và Âm Thao đều có lỗi.
Khi tôi tắm rửa cho mình và con xong xuôi, ngoài cửa bị người ta đạp mở bung ra!
Tôi vội vàng gọi cô cà lăm.
Cô cà lăm nhanh chóng nhập vào người tôi.
Tôi ngay lập tức trấn tĩnh lại, có ma nhập trong người, tôi có thể mượn chút khả năng mê hoặc của hồn ma, làm cho người thường không nhìn thấy bề ngoài thực sự của tôi.
Có thể thô lỗ xông vào thế này, chắc chỉ có cảnh sát.
Họ xông vào, dùng vũ khí hướng về phía tôi, tôi hét lên: “Đừng động vào tôi, tôi đang ôm trẻ con!”
Thế là họ không dám động đến tôi.
“Đặt đứa trẻ xuống!” Cảnh sát gằn lên.
“Được.” Tôi ngoan ngoãn phối hợp, nhẹ nhàng đặt đứa trẻ xuống, có một cảnh sát muốn đến ôm lấy đứa trẻ, nhưng đứa trẻ này vừa sinh ra đã có tố chất của hỗn thế Ma Vương, cảnh sát còn chưa ôm được nó lên, vừa động một cái, nó đã khóc om trời lên, làm cho cảnh sát giật thót mình. Vừa nhìn đã biết anh ta là một người đàn ông ngốc nghếch chưa có bạn gái.
Tôi nhẹ nhàng nói: “Để tôi ôm nó?”
Thế là trước những con mắt trừng trừng đó, tôi nhẹ nhàng ôm nó lên, khi tôi vừa ôm nó lên, đứa trẻ không khóc nữa.
Thế là mấy người cảnh sát chỉ biết nhìn nhau.
Một lúc sau, mới có người hỏi: “Đứa trẻ, là con của cô?”
“Đương nhiên.” Tôi điềm nhiên nhìn mấy người họ, nhẹ nhàng lại có chút lạnh lùng: “Đứa trẻ là tôi sinh, chẳng lẽ đi ăn cướp ở đâu? Tôi còn muốn biết, các anh xông vào đây là ý gì? Bắt thổ phỉ hay sao? Tôi chỉ là một phụ nữ đem theo con nhỏ, làm gì cấu kết làm loạn với ai? Các anh xông vào đây, chĩa súng về phía tôi, là có ý gì? Có quy định nào, cảnh sát có thể tùy tiện xông vào phòng của người khác, còn chĩa súng vào người dân vô tội?”
Tôi chỉ trích họ xong, lúc đó, xuống nước chính là cảnh sát.
Họ xấu hổ thu súng về, cho dù lý do họ xông vào là truy bắt tội phạm đào tẩu La Hy, hay đến điều tra kẻ tình nghi buôn bán trẻ em thì bây giờ lại thành ra họ hết lý lẽ.
Họ ngại ngùng thu súng và còng tay lại, ngắc ngứ nói: “Chúng tôi… đến để kiểm tra chứng minh thư…”
Chưa đợi họ nói xong, tôi đã ngắt lời: “Chỉ là kiểm tra chứng minh thư mà cũng cần xông vào nhà dân thế này? Các anh thuộc khu nào? Tôi muốn khiếu nại.”
Cảnh sát sững người ra, họ không nghĩ là đá phải một tấm sắt cứng.
Một lúc sau, bên cạnh đó một cảnh sát lanh lẹ hơn phản ứng lại, mặt anh ta đanh lại, giọng đanh thép: “Kiểm tra chứng minh thư thì là kiểm tra chứng minh thư, làm gì có chuyện được hay không? Đưa chứng minh thư của cô ra đây! Nhanh lên!”
Người cảnh sát lúc đầu giờ mới phản ứng lại, tiếp lời nói: “Đúng! Đưa chứng minh thư của cô ra đây!”
Tôi bật cười: “Anh xem, trên người tôi lúc này giống với có chứng minh thư hay sao?”
Đây là nhà vệ sinh.
Tôi đang mặc áo bông tắm, tóc ươn ướt, người vẫn còn chưa khô hẳn, rõ ràng là vừa tắm xong, ai đi tắm mà mang theo chứng minh thư đâu?
Tôi hất hất hàm, chỉ ra ngoài: “Chứng minh thư của tôi ở bên ngoài.”
Chương 104: Người Phụ Nữ Trong Câu Chuyện Ma Quỷ
Ngay lập tức một cảnh sát quay người đi tìm.
Tôi mở miệng: “Ấy ấy! Công dân không còn quyền riêng tư hay sao? Một người đàn ông, anh muốn đi tìm vật chứng gì, hay là tính ăn trộm đồ của phụ nữ?”
Cảnh sát im lặng.
“Tránh ra, tôi đi tìm chứng minh thư cho các anh.” Tôi cười tình tứ, hào sảng bước ra ngoài.
Họ vẫn có ý cảnh giác tôi, khi tôi muốn bước ra ngoài, còn có người giơ tay chặn lại, nhưng tôi ưỡn ngực cố bước thì họ cũng chỉ còn cách bỏ tay ra.
Tôi cười khẽ, bước ra ngoài.
*
Chứng minh thư, đương nhiên là tôi không có rồi.
Tôi ở trong bệnh viện tâm thần, chứng minh thư đương nhiên là vật tôi không cần thiết.
Cho dù có để trên người, thì với thân phận “La Hy”, đương nhiên cũng không thể dùng được.
Tôi tìm hồi lâu trên giường, cuối cùng cũng tìm thấy một cái thẻ gần giống chứng minh thư, đưa cho cảnh sát, đồng thời cùng lúc đó, sử dụng năng lực của cô cà lăm, làm chút thuật che mắt.
Đây là chứng minh thư.
Đây là chứng minh thư.
Đây là chứng minh thư.
Tôi không ngừng niệm niệm trong lòng, đây là lần đầu tiên tôi với cô cà lăm cùng nhau sử dụng khả năng này của cô ta, cũng không biết là có thành công hay không, cho nên trong lòng tôi vô cùng lo lắng.
Cảnh sát nhìn “chứng minh thư”, dường như cũng không nhìn ra có vấn đề gì, anh ta nhướng mắt lên, như đang thẩm vấn: “Tên cô là gì?”
Tôi hỏi ngược lại: “Trên chứng minh thư không có hay sao?”
“Tôi hỏi cô.”
Tôi lườm anh ta một cái, trong bụng đã định sẵn: “Hạ Doanh Doanh.”
“Số chứng minh nhân dân?”
“520131XXXXXXXXXXX.” Tôi tuôn ra một tràng: “Trước đây bị kiểm tra chứng minh thư, có phải kiểm tra như thế này đâu! Các anh thật sự là cảnh sát? Nói cho tôi nghe, các anh thuộc cục nào? Tên là gì? Số hiệu là bao nhiêu? Tôi muốn khiếu nại!”
Họ lại dùng cách vừa nãy dọa tôi: “Kiểm tra thân phận! Cô phối hợp một chút đi!”
“Hứ.” Tôi trợn trắng mắt, cầm điện thoại, bấm 110.
Họ cũng không còn lý lẽ nào, đương nhiên không dám để tôi gọi cảnh sát, thế là có người cướp lại chiếc điện thoại.
Lúc đó họ mới biết tôi là người khó nhằn, thế là họ thay đổi thái độ, móc ra thẻ ngành của họ, dùng ngữ khí thương lượng với tôi: “Xin lỗi, cô Hạ, chúng tôi thật sự là cảnh sát, chỉ là nhận được cuộc gọi, nói có người ăn mặc xộc xệch xuất hiện ở tiệm quần áo, còn ôm theo một đứa trẻ mới sinh mấy ngày, nghi là bắt cóc trẻ em, cho nên mới điều tra thân phận…”
“Tôi mặc gì thì phạm pháp hay sao?”
“Không phạm pháp. Nhưng, để tránh rắc rối, cô có thể cung cấp giấy chứng sinh?”
Tôi hừ một tiếng: “Tôi sinh nó ở nhà vệ sinh công cộng, làm gì có giấy chứng sinh?”
“Nhà vệ sinh công cộng?”
“Ừ.” Tôi nói: “Bởi khi sinh con, bên cạnh không có ai giúp đỡ, cho nên tôi mới bẩn thỉu như thế, cả người toàn mùi hôi hám, nhìn giống với ăn xin, vậy có vấn đề gì không?”
“Ừm… Chồng cô đâu?”
“Chết rồi.”
Cảnh sát lại thận trọng hỏi: “Có phiền nói tên của chồng cô hay không?”
“Phí Quốc Quân.”
“Số chứng minh thư?”
“520131xxxxxxx.”
Những thông tin này đều là những thông tin của cô cà lăm khi sinh thời, cho nên có thật có giả, tạm thời thì sẽ không có vấn đề gì.
Thấy tôi trả lời làu làu, cảnh sát đã tạm thời tin tôi là “Hạ Doanh Doanh”.
Họ hỏi: “Cô không may sinh con ở trong nhà vệ sinh, vậy sau khi sinh, tại sao không vào bệnh viện, cũng không về nhà, mà đi mua quần áo ở ngoài tiệm?”
Tôi nói: “Chồng tôi bạo hành tôi, tôi trốn thoát từ nhà. Khi thoát ra, trên người lại không mang nhiều tiền, nên không thể đến bệnh viện, còn vì sợ chồng tôi đuổi theo.”
“Bị bạo hành, sao cô không báo cảnh sát?”
Tôi cười khẩy: “Các anh sẽ quan tâm hay sao? Anh tưởng tôi chưa từng báo cảnh sát? Nhưng các anh lại nói như thế nào? Từ trước đến này vẫn chỉ khuyên hòa hoãn hòa hoãn. Cho dù bắt người, cũng chỉ nhốt hắn ta mấy ngày lại ra, rồi lại tiếp tục đánh tôi? Tôi đã bị hắn ta đánh sẩy thai ba lần rồi! Đây là đứa trẻ thứ tư, tôi tuyệt đối không để hắn ta tiếp tục hại chết nó!”
Tôi càng nói càng kích động mạnh hơn.
Xem ra, thời gian ở trong viện tâm thần đã làm kỹ năng diễn kịch của tôi ngày càng đẳng cấp!
Rõ là nói chuyện của người khác, mà càng nói càng cho rằng bản thân mình chính là cô cà lăm rồi!
Cảnh sát nghe vậy sửng sốt: “Sẩy thai ba lần, đây, đây không phải là chuyện nhỏ. Cô gái, hay là chúng tôi đưa cô về nhà? Cô vừa sinh con, nếu không nghĩ cho bản thân, thì cũng nghĩ cho con cô, sao lại có thể để nó lưu lạc bên ngoài cùng cô thế này được?”
Tôi hừ một tiếng: “Tôi không về!”
“Không… Không về nhà chồng cô. Cô nói với tôi, nhà cha mẹ cô ở đâu, chúng tôi đưa cô về.”
“Họ cũng theo chồng tôi, tôi về nhà mẹ đẻ, cũng sẽ bị họ đánh chết.”
“…” Cảnh sát không biết nói gì nữa.
Tôi nói: “Các anh đi đi, tôi muốn ở lại một mình.”
Họ cũng không nói gì nữa, chỉ đành thu quân về.
Nghe tiếng bước chân của họ dừng hẳn ở cầu thang, tôi giờ mới thở phào nhẹ nhõm.
Vừa thở phào một cái, cô cà lăm thoát ra khỏi người tôi.
Cô ta vốn dĩ yếu ớt, khi ra ngoài thì dáng vẻ sợ hãi đến tội nghiệp.
“Hy Hy… tiếp… tiếp theo… chúng… chúng ta… nên… làm… làm gì?” Cô cà lăm hỏi.
Tôi quẹt mồ hôi, dán một lá bùa hiện hình lên người cô ta nói: “Thu dọn đồ đạc, chúng ta đi luôn.”
“Ừ.” Cô ta bắt đầu nhanh tay nhanh chân, thu dọn đồ đạc vào túi hành lý.
Tôi cho đứa trẻ ti ti, sau đó thay quần áo, bỏ cô cà lăm vào ô, rồi mau chóng trả phòng.
***
Dưới nhà.
“Trả phòng.” Tôi đứng ở quầy tiếp tân, nói với ông chủ.
Ông chủ trọ nhìn tôi thắc mắc: “Cô chẳng phải vừa tới hay sao? Sao lại trả phòng sớm thế?”
Tôi cười lạnh lẽo, trong lòng muốn nói ông giả vờ làm gì? Cảnh sát đến sớm thế, người báo cảnh sát chắc chắn có ông trong đó!
Nhưng bây giờ tôi muốn mau chóng rời đi, tránh cảnh sát nghĩ ra gì đó, điều tra ra điều gì không đúng, lại quay về tìm tôi. Thế là tôi đặt chiếc ô lên quầy, ông chủ nhìn thấy chiếc ô thì ý thức trở nên mơ hồ.
Thấy ông ta mơ hồ và sẵn sàng nghe lời, thế là tôi hạ thấp giọng nói: “Xóa sạch mọi thông tin về tôi, còn nữa, camera giám sát của nhà nghỉ cũng xóa sạch những nội dung có tôi trong đó.”
“Vâng…” Ông ta mặt không cảm xúc quay người đi, bắt đầu làm theo những gì tôi nói.
Tôi không kiểm tra lại tất cả các thao tác ông ta làm đã rời đi.
Cũng không biết, đợi đến khi ông ta tỉnh lại, có phát hiện ra điều gì bất thường không?
Là ông ta gặp một sản phụ ôm theo đứa trẻ và không nhớ rõ mặt?
Hay là có một người đàn bà đã từng đến, mà thông tin về cô ta đã không cánh mà bay?
Hoặc họ sẽ tạo nên một câu chuyện ma quỷ của riêng họ chưa biết chừng.
Nhưng, tôi là người thật.
Chương 105: Trên Đường Đào Thoát
Rời khỏi nhà nghỉ, tôi chạy thẳng đến bến xe.
Lại dùng mánh khóe khi ở nhà nghỉ, dùng thuật thôi miên của cô cà lăm, làm người ta cho rằng đây là chứng minh thư, thuận lợi mua được một vé đến Từ Gia Trại.
Cho dù người nào đó có ý định chặn tôi lại, thì tôi vẫn dùng mánh khóe đó, làm họ bị thôi miên, rồi tôi ôm đứa trẻ lên xe.
Tôi chọn chỗ khuất, kéo rèm xuống, khi không còn ánh nắng chiếu vào chỗ tôi ngồi, thì cô cà lăm thoát ra khỏi cơ thể tôi.
Khi cô ta thoát ra, tự dưng trước mặt tôi tối sầm, may có cô cà lăm đỡ lấy!
Đợi khi tôi trở lại bình thường, nhìn qua thấy cô cà lăm lo lắng vạn phần.
Trên xe còn nhiều hành khách, thế là tôi khe khẽ nói với cô cà lăm: “Tôi không sao.”
Cô cà lăm: “Vậy cô… cô tại sao… lại… ngất…”
“Chắc do cô nhập vào tôi lâu, nhưng cũng không thể trách cô. Yên tâm đi, lên xe thì không còn chuyện gì xảy ra nữa, cũng không cần cô phải nhập vào tôi. Tôi nghỉ ngơi một chút, sẽ lại không sao cả.” Tôi cố gắng an ủi cô ta.
Hồn ma thuộc âm, người thuộc dương, vốn dĩ sẽ có chút xung khắc. Bất kể người nào bị ma nhập, cho dù là thời gian dài ngắn, đều bị ma hút đi không ít dương khí, thế nên người đó nhẹ thì bệnh, nặng thì tử vong. Tôi vừa sinh con, cơ thể còn yếu, mà tần suất để cô cà lăm nhập vào đến bây giờ đã là giới hạn chịu đựng của tôi rồi.
Cô cà lăm giúp tôi rất nhiều, cho nên tôi cũng không muốn nói những điều này cho cô ta nghe, tránh việc cô ta cảm thấy có lỗi.
Tới Từ Gia Trại cũng phải ngồi hai mươi hai tiếng trên xe, sau khi lên xe, tôi liền ngủ luôn, nhưng không ngờ, đứa trẻ này chẳng chịu tha cho tôi, tôi vừa ngủ một lát, nó đã khóc oe oe, làm cho người xung quanh khó chịu, tôi chỉ có thể liên tục nói xin lỗi, rồi quay lưng ra ngoài cho nó bú.
Nhưng đứa trẻ này thật kỳ lạ, nó không ăn sữa, nó vẫn tiếp tục khóc, người ta thì không ngừng mắng nhiếc, tôi vô cùng hoảng, trong đầu chợt lóe lên, tôi cắn đầu ngón tay tóe máu, rồi thử đưa vào miệng nó, cho nó mút!
Nhìn đứa trẻ này, tôi không biết là nên vui hay buồn.
Vui, vì nó có thể uống một chút gì đó, và không khóc.
Buồn, vì nó khác người.
Những đứa trẻ khác thì uống sữa, còn nó thì hút máu, chẳng lẽ nó sẽ trở thành con quỷ như Âm Thao đã nói, là sẽ đi hại chúng sinh?
Tôi cứ cho rằng mình kiên cường, không lo nghĩ, nhưng thật không ngờ sinh con xong, đột nhiên tôi trở nên âu sầu, cứ nghĩ đến tương lai của đứa trẻ, tôi lại không khỏi cay sống mũi, muốn khóc một trận thật to.
Đứa trẻ này mới có xíu, vừa sinh ra đã phải chịu khổ cùng tôi.
Có thể đã để ý thấy cảm xúc của tôi, tiếng cô cà lăm vang lên trong đầu tôi: “Sao… sao thế?”
Tôi sợ người khác nghe thấy, thế là trả lời lại trong đầu: Không sao.
Cô cà lăm hỏi: “Cô đang… đang lo lắng… cho… đứa trẻ?”
Tôi thở dài.
Cô cà lăm cũng thở dài: “Đừng lo lắng, đứa trẻ… nó sẽ tốt lên thôi…”
Tôi buồn bã nói: Ngộ nhỡ không?
Cô cà lăm nói: “Tôi… tôi cũng không biết.”
Im lặng…
Một lúc sau, cô cà lăm nói: “Tóm… lại cũng không thể… giống với… cha đứa trẻ, muốn đưa… nó vào… chỗ… chỗ chết chứ?”
Tôi nói: Không thể.
Nhưng có thể đó là cách làm tốt nhất.
Nhưng tôi không làm được.
Trước khi gặp nó, tôi cho rằng tôi với một đứa trẻ đột nhiên chào đời là không hề có tình cảm, nhưng sau khi gặp nó, lại ở cùng nhau thời gian càng lâu, tôi càng không nỡ làm đau nó, làm nó đau khổ.
Hồi lâu, tôi mới khổ sở nói với cô cà lăm: Cô cà lăm, chúng ta kết thúc giao ước ở đây đi!
“Tại, tại sao?!” Cô cà lăm thất kinh!
Tôi nói: Đứa trẻ này nó ăn ma quỷ, cô còn ở cạnh chúng tôi, có phải muốn làm lương khô đi đường?
Cô cà lăm nói: “Tôi… tôi thấy… đứa trẻ… rất… thông minh… nó… nó sẽ không… ăn tôi.”
Tôi khổ sở nói: Ai mà biết chắc được?
Cô cà lăm nói: “Tôi không… sợ…”
Tôi nói: Rốt cuộc cô có giải cái giao ước này không?!
Cô cà lăm: “Không!”
Lại gì vậy?
Cô ta bị chứng Stockholm hay sao? Thích lệ thuộc vào tôi?
Tôi ngoài việc giúp cô ta giết người chồng biến thái, cũng chẳng đối xử tốt đẹp gì với cô ta, tại sao lại trung thành với tôi như vậy?
Nhưng dù tôi nói gì, cô cà lăm cũng không chịu bỏ giao ước, chẳng biết làm cách nào, tôi chỉ đành nói: Đi đến đâu, tính đến đó vậy!
Sự việc đã thành ra thế này, nghĩ nhiều cũng chỉ làm mình thêm sầu.
Tôi lại thiếp đi.
Khi tôi tỉnh lại là bởi vì có một vật lành lạnh đang động đậy, mở mắt ra, quả nhiên con bé con đã biến thành quỷ. Không biết nói thế nào, cái dáng vẻ xấu xí của nó, tôi càng nhìn càng thấy đáng yêu, có thể bởi sau khi biến thành quỷ, những cảm xúc trên mặt nó rất rõ ràng, vui vẻ, tức giận, tôi đều thấy rất rõ; Mà ban ngày nhìn đôi mắt nhắm nghiền của nó, tôi cũng không biết nó muốn gì.
Tôi liếc nhìn nó, nó đang bám lấy ngực tôi, bám sát vào người tôi, ngậm ngón tay, nhắm mắt ngủ.
Lúc mới đầu tôi còn lo nó đói, lại muốn ăn thịt ma quỷ.
Nhưng trên xe lại chẳng có con ma quỷ nào, muốn ăn thịt ma quỷ, cũng chỉ có…
Tôi bị ý nghĩ này của tôi làm cho kinh sợ!
Bây giờ, tôi có thể hiểu được ý mà Âm Thao đã nói!
Đúng thế.
Nếu như xung quanh nó không có con ma quỷ nào để ăn, thì người cũng có thể. Giết người thì sẽ có ma quỷ!
Cho nên con nhóc này, không chỉ uy hiếp đến âm gian, mà ngay cả đối với người sống cũng đầy nguy hiểm!
Tôi đã sinh ra một đứa trẻ đáng sợ!
Nghĩ vậy, tôi lại thấy buồn.
Cũng may mà bây giờ, con nhóc này không hề có biểu lộ gì là nó đang đói, có thể là do đêm qua nó đã ăn thịt một con quỷ. Có thể nó giống với con trăn, ăn một bữa, có thể nghỉ một tháng không cần ăn.
Nếu mà như thế thì cũng may mắn. Tôi không phải lo lắng cho nó một ngày ba bữa đều phải ăn thịt ma quỷ, trên đời này làm gì có nhiều ma quỷ đến thế để cho nó ăn.
“Người ta nói, con gái ấm áp như chiếc áo ấm…” Tôi xoa đầu con quỷ nhỏ, không nén được cười khổ một tiếng: “Cũng không biết con có ấm áp như vậy không? Nhưng chỉ cần con bình an vô sự lớn lên là được…”
Chương 106: Trở Về Từ Gia Trại
Đường dài một ngày một đêm, chuyển xe đến mấy lần, tôi cuối cùng cũng đến nơi khởi đầu của ác mộng – Từ Gia Trại!
Nhà họ Từ giờ đã tan tác, Ôn Như Ca cũng không thể còn sống ở đó, nếu tôi là cô ta, sau khi có được tự do, chắc chắn sẽ cao chạy xa bay, đến một nơi không ai quen biết, bắt đầu lại từ đầu.
Tôi không biết tôi trở về đây, còn có thể gặp lại cô ta.
Nhưng tôi biết, nếu như tôi không đến đây, thì cũng chẳng thể biết được tung tích gì về cô ta!
*
Người nơi này đều gọi mẹ Từ Dương là “Thần Bà”.
Mà trên thực tế đúng là vậy, bà ta thích dùng tà thuật, có thể bà ta biết tà thuật không giống với người khác, nên đã chuyển nhà lên núi; Hay bà ta có sở thích luyện thi, cho nên đưa cả nhà lên cái nơi xa xôi hẻo lánh này.
Mà bây giờ lại tiện cho tôi, ban đêm lên núi cũng không bị ai để ý.
Cách một năm lại trở về nơi quỷ quái này, tôi phát hiện cỏ bên ngoài cổng nhà họ Từ đã cao gần bằng người, cô cà lăm biến thành lửa ma trơi lướt lên trước, ánh lửa xanh lét lướt qua từng cái mạng nhện giăng kín, làm những lớp mạng nhện đó đều biến thành màu xanh hết cả.
Thật là hoang vu, xem ra trong một năm nay cũng chẳng có ai đến đây.
Vừa bước vào nhà họ Từ, con quỷ nhỏ đã nhảy phốc từ sau lưng tôi xuống đất.
“Hây!”
Trời ạ, tôi quên mất không đặt tên cho con quỷ nhỏ rồi!
Khi tôi trở tay không kịp, con quỷ nhỏ đã chạy mất dạng.
Cô cà lăm sợ hãi hiện nguyên hình, vội vã hỏi: “Làm, làm thế nào?”
Tôi nói: “Chắc là nó phát hiện ra cái gì đó nên mới chạy mất.”
“Nó… nó sẽ… phát hiện… ra gì chứ?”
“Ma quỷ.”
Con nhóc mới sinh bốn ngày, sở thích gì cũng chưa hình thành, cho nên sở thích chính của nó bây giờ là ăn thịt ma quỷ. Nó không phát tác khi ở cạnh cô cà lăm, vì tôi luôn bảo nó không được động vào cô ta, nhưng nếu là con quỷ khác thì không chắc chắn. Nghĩ lại bữa đầu tiên của nó khi mới sinh thì chẳng phải nó cũng phát hiện ra từ xa tít tắp, rồi tự mình chạy qua đó để cắn cổ con quỷ kia à?
Í, có thể nói là nó đi săn được rồi.
Nhưng, mẹ Từ Dương lúc đó dùng thịt trên người bà ta để hiến tế, dẫn độ quỷ bốn phương tám hướng đến, sau này tôi cũng nghe Âm Thao nói, Hắc Bạch Vô Thường đã đến giăng một mẻ lưới bắt sạch rồi, bây giờ thì ở đây làm gì còn con quỷ nào?
Nếu như là con quỷ mà Hắc Bạch Vô Thường để lọt lưới, thì có thể nó rất lợi hại.
Con nhóc con quá nhỏ, người ta thường nói, nghé con mới sinh không sợ hổ, nó đến cha nó còn dám cắn, chứ đừng nói gì đến những con quỷ khác, cho dù có ăn được hay không, nó đều sẽ xông đến!
Tôi vô cùng lo lắng, chân nhanh chóng chạy theo con nhóc, cuối cùng cũng xuất hiện một thứ!
Dường như là có tiếng động như thứ gì đó đang đánh nhau.
Không phải nghĩ, chắc chắn là con nhóc và ma quỷ đang đánh nhau rồi!
Tôi và cô cà lăm mau chóng bước lên.
Tôi làm sao mà quên nơi này được?
Từ đường nhà họ Từ!
Khi tôi ở nhà họ Từ, phần lớn thời gian bị nhốt ở đây, lần đầu tiên gặp Âm Thao cũng là ở đây, lần đầu tiên của tôi cũng là ở nơi này.
Đối với nơi này, tôi sao không quen thuộc chứ?
Âm thanh kia vang lên từ phía căn hầm.
Lửa ma trơi chập chờn, cố lắm thì chỉ nhìn thấy lớp bụi phủ bên ngoài và cái mạng nhện vừa bị chọc thủng, xem ra căn hầm này cũng bị bỏ quên một năm rồi và mới được mở ra.
Cái thứ ở trong đó chưa bao giờ ra khỏi đó.
Tôi mau chân hơn đi xuống, cô cà lăm lại biến thành lửa ma trơi soi đường, lúc này ánh lửa càng thêm sáng, chiếu rọi mọi ngóc ngách của căn hầm.
Nhưng kỳ dị hơn là, khi lửa ma trơi vừa thắp sáng lên thì dường như màn tranh đấu vừa nãy đã biến đâu mất!
Vừa nãy trong màn tranh đấu đó còn có con gái tôi.
Nhưng nó với “cái thứ đó” lại biến mất dạng!
Tim tôi giật thót lên tận cổ!
Con tôi, nó chẳng làm cho tôi yên tâm được thế này!
“Cô cà lăm, cô tìm kĩ cho tôi, xem đứa bé đâu rồi?” Tôi lo lắng nói.
Thế là lửa ma trơi bay lên trước, cẩn thận soi từng ngóc ngách. Tôi vẫn không thể yên tâm, khi lửa ma trơi vừa bay đến đâu, tôi cũng cẩn thận nhìn xem nơi đó có nó không, chỉ sợ cô ta tìm không kĩ, có thể tìm sót chỗ nào đó.
Nhưng không ngờ, đốm lửa ma trơi bay càng lúc càng xa, đến khi tôi ý thức được điều đó thì cô ta đã bay xa tít, tôi gọi cũng không quay trở lại.
Tôi có một dự cảm không lành.
Quả nhiên, cô cà lăm rất nhanh nhảy vào một góc, trong chốc lát không thấy đâu nữa!
Xung quanh tôi bỗng chốc chìm vào bóng tối!
“Cô cà lăm!” Tôi hốt hoảng gọi!
Nhưng một giây sau, từ nơi xa vọng lại tiếng hét của cô cà lăm!
Xảy ra chuyện gì vậy?!
Tôi rất muốn đi qua đó xem có chuyện gì đang xảy ra, nhưng thật sự là con mắt trần tục của tôi bị hạn chế, trong bóng tối, tôi không thể phân biệt được cái gì, tôi cũng không thể đi lại được, chỉ còn cách lần mò trên tường, vừa gọi tên cô cà lăm, vừa đi dần dần lên phía trước.
Tôi đã rất lâu chưa bước vào một nơi tối tăm mù mịt làm người ta phải nín thở thế này.
Lần trước là khi tôi đi lạc trong Quỷ Môn Quan.
Lúc đó cảm giác cũng giống như thế này, xung quanh tối đen như mực, cô đơn một mình bước đi.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà làm cô cà lăm và cô nhóc của tôi biến mất vào trong bóng tôi?
Tôi sờ vào một cỗ quan tài.
Mấy cỗ quan tài này là của mười hai chị em kia, không ngờ một năm rồi mà cũng không có thay đổi gì, duy nhất chỉ là trên quan tài có thêm lớp bụi dày cộp.
Đúng rồi.
Dưới này còn một mật thất nữa.
Mật thất đó được mẹ Từ Dương cực kỳ coi trọng, bởi vì bà ta dùng để cất xác của chồng bà ta…
Nghĩ đến đây, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi:
Ở nhà họ Từ, thì lão cương thi già này cũng là một nhân vật vô cùng nguy hiểm, chẳng lẽ ông ta chưa bị Âm Thao và Bạch Vô Thường bắt đi, mà vẫn tiếp tục ở lại nơi này?
Không thể có chuyện đó được?
Âm Thao sao lại có thể để lại một mầm tai họa thế này?
Nếu như thật là vậy, thì có thể là do lão cương thi đó đã dẫn cô nhóc của tôi đi và hại cô cà lăm, vậy tôi phải làm sao?
Anh Mạc từng dạy tôi: “Nếu như có một ngày cô gặp cương thi, sau khi dùng thuật định thân với nó thì có thể chạy bao xa thì chạy!”
Tôi hỏi: “Tại sao?”
Anh Mạc nói: “Tiểu La, nhớ này, một người đàn bà đừng bao giờ nghĩ mình có thể dùng vũ lực với đàn ông, vì đàn bà không bao giờ đủ sức mạnh. Mà là một con người cũng đừng bao giờ nghĩ sẽ sử dụng vũ lực với cương thi, vì cơ thể của nó vô cùng cứng, cũng không thể sử dụng vũ khí với nó, cô chỉ cần bị nó làm rách chút da là đủ chết rồi!”
Nhớ lại những lời anh Mạc nói, tôi không khỏi toát mồ hôi…
Chương 107: Đèn Dầu Máu Người
Lo tính trước cũng không sai được.
Tôi mở lòng bàn tay, vẽ một lá bùa lên đó. Nhưng vì trời tối, tôi nhìn không rõ mình vẽ gì, chỉ mong mình vẽ các nét không sai, khi chạm vào cương thi thì thuật định thân sẽ có tác dụng.
Dần dần, mắt đã quen với bóng tối, tôi cố gắng cũng có thể nhìn ra một chút.
Tôi sờ đến cửa căn mật thất đó.
Cửa vẫn đóng.
Theo lý mà nói, cửa vẫn đóng im ỉm thế này, mà tôi lại không nghe thấy tiếng đóng mở cửa, vậy cô cà lăm vì sao bị nạn?
Đúng rồi, cô ta là ma.
Thân xác của ma, có thể xuyên qua tường!
Có thể cô ta xuyên qua tường và bị bắt đi!
Tôi lần theo trí nhớ, tìm thấy nơi mở khóa rồi mở ra.
Cạch…
Cửa nặng nề mở ra, một lớp bụi dày rơi xuống người tôi khi tôi không phòng bị!
Tôi bị ngộp đến ho sặc sụa.
Tôi vừa phẩy tay cho bay bớt bụi vừa bước vào, đợi đến khi không còn cảm giác của bụi, tôi thả tay xuống, một mùi thịt thối rữa nồng nặc xộc thẳng vào mũi!
Là mùi mộ huyệt của người chết.
Nhưng làm tôi thấy bất ngờ là, trong mùi thối rữa này lại có mùi máu tanh.
Một năm trước, khi tôi ở trong này một buổi tối, căn mật thất này được mẹ Từ Dương dọn dẹp rất sạch sẽ và ngăn nắp, thậm chí còn dày công làm một lỗ thoát khí, duy trì sự thông thoáng cho căn mật thất này, cũng đảm bảo cho căn mật thất không hề có mùi lạ.
Cho dù, mẹ Từ Dương chết đi nên không có người dọn dẹp nơi này, lỗ thông hơi có bị bịt kín, làm cho không khí trong căn mật thất không được lưu thông, vậy thì cũng không thể có mùi máu tanh như thế này được!
Một cái xác khô, sao có thể có mùi máu tanh?
“Cô cà lăm?” Tôi gọi mấy tiếng, mộ thất chỉ có tiếng vọng lại của tôi.
Tôi không biết cô ta có ở đây hay không, chỉ có thể dựa vào trí nhớ của mình lần mò tìm đèn dầu, nếu như không nhầm, bên ngoài có bảy ngọn đèn “Thất tinh tỏa hồn trận”, dùng để khóa hồn mấy cô gái kia, làm cho họ không thể chuyển thế đầu thai, như vậy mới có thể khống chế xác của họ.
Cũng theo lý đó, thì đèn dầu trong căn mật thất này cũng có thể là một trận pháp.
Đèn dầu làm trận pháp đương nhiên không phải là loại tầm thường, mà một loại “pháp khí”.
Nếu là như vậy thì có thể dùng bùa lửa để thắp, vậy sẽ tiện cho người không bao giờ mang theo bật lửa như tôi.
Tôi dùng một lá bùa thắp sáng một cái đèn.
Xoẹt, xoẹt.
Những ngọn đèn khác lần lượt được thắp sáng, sau khi tôi thắp sáng một ngọn, chỉ nghe có mấy tiếng động, chốc lát, các ngọn đèn trong căn mật thất đồng loạt sáng lên.
Đột nhiên có một ánh sáng lóe lên làm chói mắt tôi, tôi dùng tay che mắt lại, một lúc sau mới quen được ánh sáng đó.
Đợi khi tôi từ từ bỏ tay ra khỏi mắt, tôi mới phát hiện…
“Dầu” trong cái đèn này là màu đỏ.
Đến ngay cả ánh lửa cũng ánh lên màu đỏ.
Mùi máu tanh tưởi phát ra từ ngọn đèn đó.
Chẳng lẽ dầu trong những chiếc đèn này không phải là dầu, mà là máu?
Tôi tò mò, dùng tay cẩn thận chấm nhẹ vào, đưa lên miệng nếm thử.
Một mùi tanh như mùi gỉ sét, đích thị là mùi máu.
Màu máu tươi rói.
Nếu như là vết máu để lâu, sẽ là màu đỏ ngả thâm đen, chẳng lẽ, thường xuyên có người đến đây để thêm dầu cho đèn?
Nhưng từ cửa bước vào, bên ngoài toàn bụi, lại không giống với có người thường xuyên đến.
Vậy thì máu trên cây đèn này, rốt cuộc là vì sao?
Tôi suy nghĩ mất mười giây, cũng không hiểu điều gì đang xảy ra, thế là thôi cũng không nghĩ điều này nữa, giờ việc tìm người quan trọng hơn.
“Cô cà lăm!” Tôi lại gọi tiếp.
Vốn dĩ tôi cũng không mong sẽ chỉ gọi một tiếng là có hồi đáp ngay, nhưng không ngờ, đột nhiên có một ánh sáng xanh lét rực lên.
Xanh lục, là màu của lửa ma trơi.
Là cô cà lăm!
Tôi mau chóng đi về phía ngọn lửa đó, đột nhiên ngây ra.
Nơi này đã từng là mật thất đặt một quan tài xa xỉ, nhưng bây giờ, trong căn mật thất này được xây lên một hồ nước, mà trong hồ nước này không phải là nước, là máu!
Mà màu xanh lục đang nhấp nháy ở giữa hồ.
Cô cà lăm đã bị rơi xuống hồ máu này!
“Cô cà lăm!” Tôi mau chóng chạy lại, nhưng chạy tới bên hồ, tôi đã dừng lại ý niệm nhảy xuống để cứu.
Đèn dầu là pháp khí kết trận.
Trong hồ này đầy những máu tươi.
Tất cả đều không bình thường! Máu trong hồ này chắc chắn có gì đó!
Ngay cả ma quỷ còn không thoát được, vậy người nhảy vào, không biết có nguy hiểm?
Có lẽ là cảm nhận được sự xuất hiện của tôi, ánh lửa ma trơi trong hồ trở về nguyên hình.
Đúng là cô cà lăm.
Máu trong hồ như kết thành một cái lưới, bao vây lấy thân hình yếu ớt của cô ta, tôi rất ít khi nhìn thấy sự “đau khổ” trên mặt của ma quỷ, nhưng cô cà lăm trên mặt đang biểu thị sự đau khổ đó!
Cái hồ đầy quỷ dị.
Tôi hỏi: “Sao lại thành ra thế này?”
Cô cà lăm hét lớn: “Tôi cũng không biết vì sao! Tôi đi đến gần nơi này, còn chưa nhìn rõ thì cảm giác một lực hút rất lớn, hút tôi vào đây!”
Tôi nói: “Sao tôi không cảm thấy có lực hút gì?”
“Có thể cái hồ này chỉ có tác dụng với ma quỷ, với người thì không có tác dụng gì!” Cô cà lăm cố gắng hết sức nhấc tay lên, chỉ vào ngọn đèn trên tường: “Lúc cô đốt ngọn đèn đó lên, tôi càng cảm thấy lực hút của cái hồ này mạnh hơn! Cô… mau chóng đi dập tắt nó và làm hỏng nó đi, như vậy, tôi sẽ được cứu!”
Tôi bình tĩnh hỏi: “Đứa bé đâu?”
“Bên dưới!” Cô cà lăm nói: “Tôi bị hút vào, có sờ vào một thân hình be bé, chắc là nó rồi! Nhưng nó bị hút vào trước tôi, nên bị hút vào nhanh hơn! Nó đã bị hút xuống đáy rồi, cho nên cô không thấy nó.”
Tôi hỏi: “Cô nói thật chứ?”
“Đương nhiên là thế!”
“Vậy sao cô nói nhiều thế?”
“Đó là đang giải thích cho cô còn gì?”
Tôi cười, sau đó đứng lên, dò xét lại căn mật thất bày bố không giống so với một năm trước và cũng có thể thấy rõ sự khác biệt đó là gì.
Trước đây mẹ Từ Dương dùng căn mật thất này để đặt quan tài của chồng bà ta, nên sử dụng đồ cúng nào trông cũng tương đối xa xỉ, tuy lúc đó tôi không hiểu biết về pháp thuật, nhưng cũng có thể đoán ra, mẹ Từ Dương đã dùng pháp thuật để bảo tồn xác của chồng bà ta.
Để dưỡng xác thì việc tụ tập âm khí là điều cần thiết.
Cho nên những vật dụng trong mật thất đều là vật tích tụ âm khí.
Nhưng bây giờ, đèn dầu đã thay đổi.
Đã thay những cái đèn bên phòng ngoài trấn giữ các nữ thi vào đây, vị trí cũng đã thay đổi, bởi vì trên tường còn vết tích của những chiếc đèn cũ.
Trận thế này chính là trận pháp thất tinh tỏa hồn trận, nhưng so với trận pháp cũ thì càng cao cấp hơn. Bởi dầu đèn đã được thay thế, đổi thành máu, mang lại cảm giác càng thêm bá đạo, cũng càng ghê rợn!
Tôi đảo mắt nhanh đến các góc phòng, nhưng góc nào liếc qua cũng thấy ngay, căn bản là không có chỗ nào có thể trốn được, xem ra cô cà lăm và cô nhóc thật sự đã bị nhốt bên trong hồ máu này.
Trong hồ máu này đang bốc khói, cũng không biết là thứ gì.
Chương 108: Một Giấc Mộng Nhẹ Nhàng, Tận Hưởng Lạc Thú Trước Mắt (1)
Tôi nói với con quỷ đang bị trấn giữ trong hồ máu: “Tôi đến để tìm Ôn Như Ca. Cho nên chỉ cần cô nói với tôi tung tích của Ôn Như Ca và trả lại con quỷ của tôi cho tôi, tôi sẽ giúp cô thoát khỏi trận pháp này.”
“Cô cà lăm” sợ hãi nói: “Cô nói gì vậy? Tôi là cô cà lăm!”
Tôi hừ mũi: “Cô cà lăm mà không cà lăm, đó là làm nhục biệt hiệu mà tôi đặt cho cô ta!”
“…” “Cô ta” thấy không thể tiếp tục diễn, máu trong hồ như sống dậy, cuộn lên cái đầu của “cô ta”, một giây sau liền biến thành hình hài của Ôn Như Ca, nói với tôi: “Tôi chính là Ôn Như Ca.”
Tôi lại khinh bỉ “cô ta”: “Ôn Như Ca sẽ không ngốc nghếch như cô!”
“Á!” Người không rõ là ai đó tức giận hét lên, máu tươi chùm lên mặt của cô ta, làm cho cô ta giống như người phun máu vậy, ghê rợn và đáng sợ: “Quá muộn rồi! Cô còn không làm đổ đèn kia, cô cũng sẽ chết ở đây!”
“Cô ta” muốn giết tôi?
Một con quỷ bị trận pháp trấn áp, sao lại có thể giết được tôi?
Tôi vừa nghĩ đến đây, đột nhiên cảm thấy đầu óc quay cuồng, đầu nặng chân nhẹ bẫng!
“Cô ta” muốn làm gì?
Không…
Không phải là “cô ta”…
Là đèn dầu.
Là máu dùng để đốt đèn, mùi máu trong không trung bay lượn, ngửi nhiều sẽ có độc…
Tôi muốn nhịn thở, nhưng đã quá muộn, “bụp” một tiếng, tôi ngã nhào vào hồ máu.
…
…
Tôi cảm giác mình bị rơi vào một nơi bốn phía mềm mại.
Là nước…?
Không!
Là giường.
Tinh tinh tinh.
Là đồng hồ kêu.
Phiền chết đi được!
Tôi theo bản năng nhấc tay lên, đập lên cái đồng hồ.
Tiếng chuông không reo nữa, mà tôi cũng dần tỉnh lại.
Tôi ngồi dậy, vươn vai, dần hồi tỉnh.
Tôi La Hy, mười tám tuổi, một học sinh lớp mười hai, năm nay bắt đầu thi đại học, đêm qua dường như tôi nằm mơ một giấc mơ rất dài rất đau lòng, nhưng khi tỉnh dậy, tôi hoàn toàn quên mất.
Nhưng tôi nghĩ, có thể là tôi đã nằm mơ thấy mình thi được vào trường Đại học Bắc Kinh hay trường Đại học Thanh Hoa, dù gì thì bây giờ những gì mà tôi nghĩ đến chính là điều này.
Tôi thức dậy đánh răng, bàn chải đánh răng chà vào trong miệng mấy cái, tự dưng cảm giác hơi kỳ quặc…
Tôi nhìn lại.
Tôi vừa dùng kem đánh răng đó…
Trời ạ, là sữa rửa mặt?
Bên cạnh còn nghe thấy một tiếng cười khe khẽ, tôi cảnh giác quay lại nhìn thì một bóng người chạy vụt từ cửa nhà vệ sinh ra ngoài.
“La Việt! Mày dám thay kem đánh răng với sữa rửa mặt? Muốn chết hả!” Tôi hét lên, nhưng vẫn đợi đánh răng xong, mới đi ra ngoài để tìm thằng em thối La Việt để tính sổ!
Thật là to gan lớn mật mà, một ngày không oánh mày là trèo lên đầu lên cổ tao? Vậy thì uy nghiêm của bà chị này còn đâu?
Tôi tóm được La Việt ở phòng khách, trèo lên người nó đánh tới tấp.
La Việt nhỏ hơn tôi một tuổi, từ khi lên cấp ba, chiều cao của nó cứ như ăn cám tăng trọng, từ một đứa nhóc cao vút lên, sớm đã cao hơn tôi cả cái đầu, nhưng dù sao đi nữa thì nó vẫn bị tôi ấn xuống sofa đánh chối chết.
“Chị ơi, chị hung dữ như thế, cẩn thận không lấy nổi chồng!” Cái thằng em thối La Việt còn dám uy hiếp tôi?!
Tôi chẳng muốn dừng tay và vẫn giã lên người nó: “Thật xin lỗi nhé, điều đó thì nhằm nhò gì?”
“Ấy? Chẳng lẽ chị có rồi?”
Điên!
Tôi đỏ mặt, mau chóng nói “không”, thằng em thối tha La Việt từ lúc sinh ra trên thế gian này có mỗi một công việc duy nhất là đối đầu với chị nó, cũng chính là tôi đây, tôi mà bị nó biết là đã có một anh bạn trai kiểu không phải chàng thì không gả, nó nhất định sẽ mách với bố mẹ tôi!
Nhưng La Việt tinh ranh: “Chị, chị sắp thi đại học rồi, còn không biết giữ tâm tĩnh mà học tập? Nếu để bố mẹ biết, còn không đánh gẫy chân?”
“Tao nói không có!” Tôi lại bồi thêm mấy cái bạt tai: “Thằng em thối, mày mà dám nói linh tinh với bố mẹ, thì ngày này năm sau là ngày giỗ của mày!”
“Được được!”
Lúc này, mẹ tôi gọi vọng lại từ nhà bếp: “Bữa sáng xong rồi, mau vào đây xới cơm đi!”
Tôi lúc này mới thả thằng em thối, tưng tưng chạy vào bếp xới cơm.
Khi vào trong nhà bếp, tôi thấy mẹ quay lưng với tôi, bà đang rửa nồi.
Không biết vì sao, nhìn thấy bóng lưng bình thường của mẹ lúc này, tôi đột nhiên thấy sống mũi cay cay, không nén được chạy đến ôm mẹ.
“Sao thế?” Mẹ tôi nhẹ nhàng hỏi.
Tôi không nén được òa lên: “Con không biết vì sao, cứ có cảm giác… cảm giác rất lâu rồi không được gặp mẹ…”
“Con bé ngốc, đêm qua không phải là mẹ đẩy mày lên giường để đi ngủ hay sao? Mới có một đêm mà đã là “rất lâu rồi” ư?”
Tôi xấu hổ cười.
Mẹ nói: “Mau rửa tay ăn cơm, ăn xong, con còn phải đi học!”
“Vâng.” Lúc này tôi mới bỏ tay, đi rửa tay xới cơm.
Lúc bước ra, bố tôi đang đọc báo, tờ báo vẫn cứ che mặt của ông ấy, tôi gọi ông mấy tiếng, ông cũng chỉ hời hợt đáp lại, tôi thấy không có gì thú vị liền ăn mấy miếng rồi đi đến trường cùng La Việt.
Vừa ra khỏi nhà, La Việt bắt đầu láo toét, cứ kéo đuôi tóc của tôi hỏi: “Chị, chị thật sự đang có bạn trai à? Là ai đấy? Em quen không?”
“Không có bạn trai!”
“Nói đi, chị còn không tin thằng em này à?”
“Tao nói không có là không có!”
Suốt chặng đường đi, tôi suýt bị La Việt làm cho tức chết, ấy, vì sao mà bố mẹ lại thích tiện lời, lúc nào cũng cho tôi và nó học cùng trường? Từ tiểu học cùng một trường, cấp hai cùng trường, đến cấp ba vẫn cùng một trường! Hừ, đợi hết cấp ba, tôi nhất định sẽ chọn một người đại học mà thằng em muốn thi cũng không đỗ ở xa xa một chút!
“Ui…” Vừa nghĩ đến đây, đầu tôi lại hơi đau.
“Sao thế?” La Việt ngay lập tức hỏi.
“Không… không có gì.” Tôi cũng cảm thấy kỳ lạ, tại sao vừa nghĩ đến một trường đại học xa xa, là đầu lại nhói đau một cái? Đúng lúc đau như vậy, tôi dường như thấy một cảnh tượng lướt qua, cảnh tượng đó dường như là có La Việt, nó dường như đang rất tức giận, đang nói gì đó với tôi… nhưng tôi không nghe rõ.
Vậy chắc là tôi nghĩ lung tung rồi.
La Việt sao dám hung dữ với tôi?
Phì!
Nó chỉ là thằng em thối! Dám hung dữ trước mặt tôi? Tôi có thể đánh nó đến mức bố mẹ còn chẳng nhận ra thì thôi!
Trên xe buýt, tôi liên tục phủ nhận mình đang có một anh bạn trai, khi xuống xe thì hoàn toàn công cốc.
Bởi vì, anh ấy đang đứng ở cổng trường đợi tôi.
Tôi gặp anh ấy, mặt đỏ lự lên!
Tại sao anh ấy lại đợi ở cổng trường? Không phải nói nhiều nữa, đã nhìn thấy nhau rồi, anh ấy nhìn chăm chăm vào tôi trong dòng người đang đi, vậy chắc chắn là đang đợi tôi, còn muốn đi vào trường cùng tôi!
Trời ạ, trái tim thiếu nữ của tôi hoàn toàn bị tan chảy, nhưng thằng em thối còn đang bên cạnh, biết làm thế nào? Tôi chẳng thể nào mà đi lên trước mặt nó được?
“Đó chẳng phải là hội trưởng hội học sinh Âm Thao à? Bà chị của tôi ơi, chẳng lẽ chị đã tán đổ anh ta?”