Virtus's Reader
Khấu Vấn Tiên Đạo

Chương 4: CHƯƠNG 4: SÔNG LỚN ĐI THUYỀN

Nhìn thì có vẻ không phải là đồ tốt, hơn nữa nhớ tới cảnh ma đầu này hút khô người khác trước đó, suýt nữa Tần Tang ném cái Diêm La Phiên này đi.

Mặt cờ của Diêm La Phiên này là một mảnh vải rách, ngắn hơn cột cờ một chút, có rất nhiều lỗ thủng, lờ mờ có thể nhìn ra một vài hoa văn ác quỷ.

Chăm chú nhìn thêm, Tần Tang chỉ cảm thấy ý thức dường như bị hút vào, vội vàng dời con mắt đi.

Quả nhiên tà dị.

Đồ vật của ma đầu kia quả nhiên không có gì tốt.

Tần Tang quấn Diêm La Phiên lại rồi gói kỹ cuốn sách và da dê, sau đó quay đầu nhìn về phía người áo trắng, ánh mắt hơi phức tạp.

Không giống trong tưởng tượng của Tần Tang, người áo trắng có tướng mạo rất trẻ, xem ra chỉ tầm mười lăm mười sáu tuổi, mặt như Quan Ngọc, mày kiếm mắt sáng, trên mặt dính rất nhiều lá cây, nhưng phong thái vẫn như cũ không hề giảm sút, là thiếu niên có thể được xưng tụng là phong thần ngọc lãng nhất mà Tần Tang từng nhìn thấy trong cả hai kiếp.

Đôi mắt thiếu niên trừng rất lớn, như thể đang chất vấn trời xanh.

Tần Tang nhẹ nhàng khép mắt lại cho thiếu niên áo trắng, do dự một lát, rồi cũng lục lọi đồ trên người y.

Trên người thiếu niên còn sạch sẽ hơn cả ma đầu kia, Tần Tang lật tung cả quần lót mà chỉ tìm thấy được một túi gấm bảy màu.

Túi gấm to chừng một bàn tay, điểm xuyết vân văn tinh xảo, chất liệu rất bền, sờ thử thì thấy còn mềm mịn hơn cả tơ lụa tốt nhất của kiếp trước, phần đầu có dây lụa gấm cột miệng, treo bên hông thiếu niên, mới đầu Tần Tang còn tưởng là túi thơm, sau đó mới phát hiện ra là không phải, bên trong dường như không chứa gì cả.

Tần Tang thử mở một chút nhưng không mở túi gấm ra nổi, dây lụa kia cột chắc hơn mức tưởng tượng.

Tiên sư ai cũng nghèo như thế à?

Tần Tang thất vọng một hồi, đừng nói là kỳ trân dị bảo trong truyền thuyết, ngay cả vàng bạc cũng không có.

Vậy phi kiếm đâu?

Nghĩ đến phi kiếm, trong lòng Tần Tang liền bùng lên lửa nóng, cho dù là kiếp trước hay kiếp này cũng không thể thiếu những truyền thuyết về kiếm tiên, mỗi câu chuyện đều vô cùng đặc sắc, khiến người ta hằng mộng tưởng.

Nhưng Tần Tang nhìn bên trái một chút, lại nhìn bên phải một chút, nào có bóng dáng của phi kiếm?

Cầm lấy hai tay của người áo trắng, Tần Tang nhíu mày, phát hiện hai tay người áo trắng nắm chặt lại, bên trong hình như có vật gì, vội liều mạng gỡ ra, trong tay trái là đá vụn, trong tay phải rơi ra một thanh kiếm nhỏ làm bằng gỗ.

Tần Tang cầm thanh kiếm lên, mặt ngoài của kiếm nhỏ dường như có một lớp ánh sáng đen, trông giống như một thanh Ô Mộc Kiếm, thân kiếm chạm trổ rất tinh tế, phía trên có một vài đường vân, đoán chừng là vân gỗ của chất liệu, đáng tiếc là không có khắc chữ.

Thanh Ô Mộc Kiếm này chỉ dài bằng ngón út, lúc cầm hơi gượng tay, nhưng không có lưỡi kiếm, mũi kiếm đâm không nổi một ngón tay, giống như một món đồ chơi vậy.

Tần Tang cau mày, nhớ lại cảnh lúc phi kiếm, cảm thấy phi kiếm và Ô Mộc Kiếm lại trông giống nhau như đúc, nhưng lớn hơn Ô Mộc Kiếm, nhỏ hơn những bảo kiếm bình thường.

Chẳng lẽ phi kiếm có thể tùy ý biến lớn thu nhỏ, những khe rãnh đáng sợ này là do thanh kiếm nhỏ này tạo ra sao?

Tần Tang gói kĩ đồ vật bằng da dê, cũng học theo người áo đen mà giấu trong ngực, đột nhiên nghe thấy tiếng đôm đốp truyền đến không ngừng, vừa đứng thẳng người lên xem xét thì thấy ngọn lửa ở gốc cây bên kia chẳng biết từ lúc nào đã lan đến đồng cỏ, ở đây gió thổi thông thuận, bãi sông toàn là lá vàng, vừa chạm phải là lửa bùng lên ngay.

Khinh suất rồi!

Tần Tang thầm mắng một tiếng, không kịp nhặt xác được rồi, bèn bái lạy thiếu niên áo trắng một cái, nói khẽ: "Không biết danh tính lai lịch của ân công, túi gấm này ta giữ lại làm tín vật, nếu như ngày sau có cơ duyên tìm thấy người nhà ân công, sẽ trả vật về nguyên chủ!"

Dứt lời, Tần Tang nhìn chằm chằm thiếu niên một lát, ghi nhớ tướng mạo của y, lấy đao cắt mấy đường lên người hai người, mặc dù vải dệt rất tinh xảo nhưng đều là chất liệu thông thường, vạch một đường là rách, Tần Tang không còn lưu luyến, nhanh chóng bỏ đi về phía bờ sông.

Nhìn thấy lửa lớn xông tới với tốc độ mà mắt thường cũng nhìn thấy được, Tần Tang rất sốt ruột, vội vàng moi lấy hai túi tiền trên người sơn tặc rồi luống cuống tay chân buộc chặt bè gỗ, đẩy vào lòng sông, mang theo một thanh đao, bò lên, một khắc sau, ngọn lửa đã nuốt chửng toàn bộ bãi sông.

‘Vù vù…’

Lửa nóng hừng hực, khói đặc cuồn cuộn.

Bè gỗ thuận dòng trôi đi, Tần Tang cảm nhận một chút, quả nhiên tốc độ chảy của nước khá nhẹ nhàng, liền yên lòng, sau đó quay đầu nhìn chằm chằm biển lửa.

Trong nháy mắt, hơn mười mạng người đã mất đi, đến hài cốt cũng không còn, kể cả hai vị tiên sư thần bí cũng vậy, nhưng trong lòng Tần Tang cũng không nổi sóng quá lớn, chỉ cảm thấy mỏi mệt tới cực điểm.

Hắn miễn cưỡng xốc tinh thần lại, cầm mấy miếng bánh khô mò ra được trên người sơn tặc, ăn lấy ăn để như hổ đói, nghĩ đến phần tài sản mà mình dùng mạng để đổi lấy thì vội vàng lấy ra hết, sắp xếp một phen.

Trong hai túi tiền chủ yếu là vàng, có thể trị giá gần trăm lượng bạc, đủ để hắn tiêu xài một thời gian, nhưng Tần Tang tùy ý lấy ra một chút rồi cất vào lại.

Lấy da dê bọc sách và túi gấm lại, giấu trong ngực sát bên mình, Tần Tang lại rút mấy sợi bông trên người quấn kiếm nhỏ lại, đeo lên cổ, giấu vào trong cổ áo.

Bề ngoài kiếm nhỏ không đẹp, cho dù người ngoài có nhìn thấy cũng chỉ tưởng là bùa hộ mệnh làm bằng gỗ, chắc chắn không thể nào nghĩ ra là phi kiếm Tiên gia.

Vốn định nhìn thấy thôn trang hoặc thành trấn thì lên bờ cầu cứu ngay, nhưng không ngờ đã đi một hồi lâu mà không hề thấy một bóng người, Tần Tang chặt một cành cây cố định bắp chân lại, nằm lên trên bè gỗ, ngón tay mân mê kiếm nhỏ, nhìn về phía sau, ánh mắt biến chuyển chập chờn, ở phía chân trời có thể ngờ ngợ nhìn thấy khói bụi bay bay.

Chương 5: Thành Tam Vu

Tai nạn xe cộ!

Cái vòng xoáy hắc ám kinh khủng kia lại xuất hiện lần nữa, lần này thời gian dài hơn, mà còn xoay càng lúc càng nhanh thêm.

Toàn thân Tần Tang lạnh ngắt, sắp ngạt thở tới nơi thì đột nhiên ngồi bật dậy, phát hiện mình vẫn còn nằm trên bè gỗ, vừa rồi chỉ là một cơn ác mộng. Sau khi thoát khỏi hiểm cảnh, tinh thần hắn thả lòng, lại thiếp đi trên bè gỗ trong cơn kiệt sức.

Không biết ngủ bao lâu, đã đến đêm, đêm đen không trăng, mấy vệt ánh sao rơi lên trên mặt nước, bị sóng nước chồng chất đánh tan thành mảnh vụn.

Ầm ầm!

Đột nhiên một cơn sóng cuộn trào lên, Tần Tang rùng mình một cái, triệt để tỉnh táo lại, kinh ngạc nhìn toàn thân mình ướt đẫm, ở đây nước sông chảy xiết, sóng dữ không ngừng, khác xa sự bình lặng của ban ngày.

Bè gỗ chập trùng lên xuống giữa sóng nước, Tần Tang cúi đầu xem xét, lập tức bị dọa đến mức mồ hôi lạnh đầy mình, trước mặt nước có một xoáy nước khổng lồ, bè gỗ đang trôi về phía trung tâm xoáy nước, hèn gì lại nằm mơ thấy cảnh đó.

Trong lòng Tần Tang biết xoáy nước đáng sợ thế nào, vô cùng sợ hãi, lúc này mới phát hiện bè gỗ đã trôi đến giữa dòng sông rộng lớn mênh mang từ lúc nào, nước sông cuồn cuộn, gió dập sóng hiểm.

Hắn một thân một bè trôi giữa lòng sông, không nơi nương tựa, chỉ có thể liều mạng lấy đao làm chèo, nhưng hiệu quả lại quá nhỏ.

Đúng lúc này, đằng sau đột nhiên truyền đến một tiếng hô to.

- Tiểu tử trên bè, đừng chèo nữa, mau nắm lấy dây thừng!

Tần Tang quay đầu nhìn lại, trên mặt sông có một chiếc thuyền lớn đang đậu, trong đêm tối chỉ có thể nhìn thấy đường nét đen kịt và đèn sáng lấm chấm, trên thuyền có một ngọn đèn đưa ra, sau đó ngọn đèn ấy vẽ một vòng cung rồi rơi xuống nước, lúc này Tần Tang mới thấy rõ, hóa ra là được một người cầm trên tay.

Người này một tay cầm đèn, một tay kéo một sợi dây thừng, khoảnh khắc đáp lên mặt nước thì lại dùng mũi chân nhón một cái rồi lại nhảy vọt lên, cứ thế mà không chìm trong nước, đạp sóng mà đi, như đi trên đất bằng.

Lại là một vị thần tiên nữa!

Mắt Tần Tang nhìn thẳng sang.

- Bắt lấy này!

Đi được một nửa, người kia lại hô to một tiếng, cánh tay hất mạnh lên, vung dây thừng đến giữa không trung, bay vù về phía Tần Tang, nhìn có vẻ nhanh, nhưng lúc sắp rơi xuống trước mặt Tần Tang thì lực đạo bị tiêu tan không ít, Tần Tang vội vàng ném đao đi, giãy dụa bò tới, nắm lấy đầu dây thừng rồi không ngừng quấn vòng quanh mình, sau đó ôm chặt lấy.

Thấy Tần Tang nhanh trí, người kia khen một tiếng, quăng đèn đi, quay đầu hô:

- Nắm lấy dây thừng!

Chỉ nghe thấy một tiếng gào to từ trên thuyền, dây thừng lập tức thẳng băng, một lực đạo mạnh mẽ kéo Tần Tang bay cả lên, mắt thấy sắp sửa đâm đầu vào mạn thuyền thì Tần Tang giật mình nhắm chặt mắt.

Người kia dùng sức đạp nước, vút lên không trung, nắm được cổ áo Tần Tang, giẫm lên mạn thuyền, nhảy vài bước đã lên đến thuyền.

- Tiểu đệ tên là Tần Tang, đi theo chưởng quầy làm sai vặt, lần này ra ngoài nhập hàng về thì bị một đám sơn tặc bắt đi. Hôm qua sơn tặc gặp phải đối thủ một mất một còn, tiểu đệ nhân lúc hỗn loạn thì trốn đi nhưng lại lạc đường, chân cũng bị thương, chỉ có thể bám vào bè gỗ trôi đi giữa sông, không ngờ mê man một hồi lại trôi ra con sông lớn này, may mắn có các vị ân nhân ra tay cứu giúp…

Tần Tang ngồi trên khoang thuyền, bị một đám nam nhân cường tráng lưng đeo đao kiếm vây quanh, trên người hắn bọc một cái áo bông cũ để ủ ấm một chút, nhẹ giọng giải thích lai lịch của mình.

Người rời thuyền cứu Tần Tang đang đứng trước mặt hắn, người này khoảng bốn mươi tuổi, khuôn mặt gầy yếu, thoạt nhìn trông giống một thư sinh. Hắn ta ăn mặc giống với nam nhân cường tráng kế bên, chân mang ủng mây, mặc trang phục màu xanh, bên hông dắt một thanh bảo kiếm, dáng người cao ngất trông cực kỳ lão luyện.

Đi trên sông lâu ngày nhưng toàn thân người này vẫn nhẹ nhàng khoan khoái như cũ, chỉ có đế giày dính một chút nước.

Các nam nhân khác vô cùng tôn kính đối với hắn ta, gọi hắn ta là Bạch lão đại, hẳn là thủ lĩnh của bọn họ.

Người như vậy không thể chỉ là đoàn thủy tặc trên sông, nghe bọn họ trò chuyện thì đoán chừng là hộ vệ nhà ai đó, Tần Tang cũng thả lỏng một chút.

Khi kể lại nguyên do thì Tần Tang vô thức che dấu chuyện gặp được tiên nhân, khi tỉnh táo lại thì hắn mới ý thức được, tuy rằng vị Bạch lão đại này không phải phàm nhân, nhưng vẫn kém xa tiên sư có thể ngự kiếm phi hành.

- Gặp nhau giữa lòng sông tức là có duyên, vươn tay viện trợ là chuyện phải làm, không cần nhắc đến ân nhân gì cả! Ta họ Bạch tên Giang Lan, lớn hơn vài tuổi so với Tần tiểu huynh đệ, nếu như không chê thì có thể gọi ta một tiếng Bạch đại ca…

Lời nói của Bạch lão đại mang theo sự nghĩa hiệp, hắn khom người ngồi xổm xuống, tầm mắt đảo qua mảng máu lớn trước ngực Tần Tang, cười nói:

- Khi nhìn thấy ngươi thì ngươi nằm im không nhúc nhích trên bè gỗ, ta vốn còn tưởng rằng trên bè là thi thể, may mắn là ngươi tự ngồi dậy được… Lại đây, ta nhìn vết thương giúp ngươi.

Nói xong, Bạch Giang Lan đặt tay lên chân Tần Tang, mắt khép hờ.

Một lát sau, Tần Tang đột nhiên cảm giác một dòng nước ấm theo ngón tay của Bạch Giang Lan đi vào trong chân, sau đó chạy dọc theo mạch máu lan tràn ra toàn thân mình, khi dòng nước ấm kia thấm đến đâu thì sự ẩm ướt lạnh lẽo trên người đều bị quét sạch đến đó.

Dòng nước ấm kia chu du một vòng trên người hắn, sau đó lại tụ về chỗ vết thương trên chân, ban đầu chỉ thấy chỗ bị thương ngứa ngáy tê dại, nhưng tiếp theo thì đau đớn lại giảm đi hơn một nửa.

Tần Tang nhịn không được mà ngạc nhiên hô một tiếng:

- Bạch đại ca, ngươi là tiên sư trong truyền thuyết sao, chân của ta khỏe lại rồi?

Chương 6: Chân Khí

Đám nam nhân cường tráng xung quanh cười vang:

- Tiểu tử, ngươi có thể giết cả sơn tặc mà không biết đây là chân khí sao? Coi như là tiểu tử ngươi may mắn thì mới gặp được Bạch lão đại chịu hao tổn chân khí chữa thương cho ngươi đó, còn không mau cảm ơn Bạch lão đại!

Tần Tang vội vàng nói cảm ơn.

Bạch Giang Lan thu tay lại, đợi khí huyết ổn định thì mới mở mắt ra, liếc mắt nhìn Tần Tang một cái:

- Xem ra ngươi quả thật không hiểu võ công, ta chỉ là một người tập võ, không phải tiên sư mà cũng không có thủ đoạn của tiên sư. Chân khí này còn gọi là nội lực, tuy rằng có thể giúp ngươi giảm bớt đau khổ nhưng lại khó chữa khỏi thương thế của ngươi. Chân của ngươi không gãy xương, chỉ có vài chỗ bị nứt xương, ta đã dùng nội lực làm tan vài chỗ máu bầm, chỉ cần sau khi rời thuyền thì tìm một vị thầy lang kê vài chén thuốc dưỡng xương, không đến một tháng là ngươi có thể khôi phục lại như lúc đầu…

- Xuân Đào cô nương đến rồi!

Một tiếng hô khẽ cắt ngang lời của Bạch Giang Lan.

Mọi người im bặt, tản ra hai bên, Bạch Giang Lan cũng đứng lên, xoay người đi qua xem.

Lúc này Tần Tang mới nhìn thấy, vị trí hiện tại của bọn họ là ở gần đuôi thuyền, một loạt khoang thuyền đằng trước đều không mở đèn, chỉ có một gian ở giữa được sắp xếp thành một phòng khách mới đốt nến bên trong, ánh nến len lỏi qua khe cửa sổ khắc hoa, chẳng qua bên ngoài cửa sổ đều dùng vải che lại, không thấy được bên trong phòng khách.

Lúc này cửa phòng khách chỉ khép hờ, một bóng dáng gầy nhỏ mang theo đèn lồng đi đến, đến gần mới nhìn ra đó là một tiểu cô nương khoảng mười bảy mười tám tuổi.

Tiểu cô nương mặc y phục mỏng màu xanh nhạt, chất vải thượng hạng, nhưng ngặt nỗi đêm khuya trên sông có gió lạnh, tay nàng ta đã hơi run rẩy.

Mấy hán tử cao lớn thô kệch này hình như rất sợ nàng ta, nhìn thấy tiểu cô nương đi đến thì đều né tránh.

Bọn họ cung kính hành lễ:

- Gặp qua Xuân Đào cô nương.

Đây có thể là chủ nhân của bọn họ, Tần Tang thầm nghĩ vậy.

- Bạch Thống lĩnh, tiểu thư bảo ta hỏi ngươi vì sao lại dừng thuyền ở nơi này?

Xuân Đào trông rất bình tĩnh, nhíu mày tiến đến, nàng ta thấp hơn Bạch Giang Lan một chút, cố gắng nâng đèn lồng lên cao đến mức sắp chạm vào mặt Bạch Giang Lan, đôi mắt trừng to nhìn Bạch Giang Lan, vẻ mặt không vui chất vấn.

Bạch Giang Lan ôm quyền hành lễ, nói:

- Mong Xuân Đào cô nương báo lại cho tiểu thư, hồi nãy chúng ta nhìn thấy trên sông có bè gỗ gặp nạn, trên bè còn có người nên mới dừng thuyền xuống cứu, bây giờ người đã cứu được, lập tức sẽ cho thuyền đi tiếp.

Xuân Đào nghe vậy thì cúi đầu liếc nhìn Tần Tang, lại đưa đèn lồng xuống gần mặt Tần Tang.

Tần Tang ăn nhờ ở đậu nên không dám thờ ơ, nhanh chóng đứng dậy, gật đầu cười ngây ngô.

Không đợi hắn mở miệng cảm ơn, Xuân Đào đã lạnh nhạt hừ một tiếng:

- Người đâu, ném hắn xuống dưới cho ta!

Tần Tang hoảng sợ, không ngờ tiểu cô nương thanh tú lại có tâm địa độc ác như vậy, vội vàng nhìn qua chỗ Bạch Giang Lan.

Đôi mày thanh tú của Xuân Đào đột nhiên nhíu chặt, chỉ vào mũi Bạch Giang Lan hét ầm lên, giọng nói có hơi bén nhọn:

- Họ Bạch kia! Vương gia để ngươi hộ tống đại tiểu thư mà ngươi làm hộ vệ như vậy sao? Tiểu tặc kia lấm la lấm lét, cả người toàn là máu, vừa nhìn đã biết không phải người tốt, vậy mà ngươi cũng dám cho hắn lên thuyền? Lỡ may là thích khách thì sao, quấy nhiễu đến tiểu thư thì ngươi có mấy cái đầu cũng không đủ dùng đâu!

- Xuân Đào cô nương bớt giận.

Ngược lại thì tính tình Bạch Giang Lan rất tốt, giải thích rất đúng mực:

- Vừa nãy đã tra hỏi cẩn thận, vị Tần huynh đệ này không biết võ nghệ, lại là người đáng thương bị sơn tặc làm hại nhưng may mắn chạy thoát, máu trên người đều là do chém giết mà có, không lý nào lại không cứu. Huống hồ trên xương đùi của Tần huynh đệ còn có thương tích nên đi lại không tiện, hơn nữa còn có huynh đệ chúng ta trông chừng, nhất định sẽ không để cho hắn quấy rầy tiểu thư.

Xuân Đào thấy Bạch Giang Lan có ý cứu người thì con ngươi chuyển động:

- Phía sau thuyền này không phải có hai cái thuyền nhỏ sao? Đưa cho hắn một cái, bảo hắn cút đi!

Tần Tang hít một hơi lạnh, mặt sông này vô cùng rộng lớn, thủy triều lại đang dâng cao, còn hung hiểm hơn Trường Giang ở kiếp trước, hai bên bờ sông núi non trùng điệp, không có chút đèn đuốc nào, thỉnh thoảng còn có tiếng thú gầm truyền đến, tựa như quỷ vực vậy.

Một chiếc thuyền nhỏ xuôi dòng sông rộng thì có chết cũng không biết mình chết như thế nào.

Tiểu cô nương này thật độc ác!

Bạch Giang Lan nói:

- Xuân Đào cô nương có chỗ không biết, chúng ta mới vào eo sông Cửu Điệp của sông Vu Lăng, hai bên bờ sông đều là núi cao hiểm trở, không một bóng người, lại có thú dữ hoành hành, chỉ có thể xuôi sông đi tiếp. Nước sông ở eo Cửu Điệp lại chảy siết nhất, nguy hiểm nhất trong cả dòng Vu Lăng, nếu thả thuyền nhỏ thì chắc chắn sẽ bị lật úp. Không bằng để cho Tần huynh đệ ở lại khoang đuôi thuyền, bây giờ mở neo thì sáng sớm ngày mai đã qua khỏi eo Cửu Điệp, đến thành Tam Vu sẽ thả Tần huynh đệ đi. Đêm nay ta sẽ tự mình trông coi ở đây, cam đoan tuyệt đối sẽ không có sơ hở.

Chương 7: Tiên Sư Khó Tìm

Khó khăn lắm mới dỗ được Xuân Đào quay trở về, Bạch Giang Lan sai người đến dìu Tần Tang.

- Tần huynh đệ, Xuân Đào cô nương cũng lo lắng cho sự an toàn của tiểu thư, bất đắc dĩ, ngươi không cần phải để ý. Ủy khuất ngươi đi xuống cuối khoang thuyền nghỉ tạm một đêm trước, chờ chút nữa ta sẽ sai người mang một ít thức ăn qua đó, chờ đến bến đò Tam Vu Thành thì sẽ để ngươi xuống thuyền. Đường của Tam Vu Thành thông mọi nơi, chính là khu vực mà người buôn bán cần phải đi qua, nói không chừng sẽ gặp được đồng hương của Tần huynh đệ . . .

Tần Tang vô cùng cảm kích, nhớ tới hai cái túi tiền ở trên người thì lấy nó ra, nói:

- Ân cứu mạng của Bạch đại ca, Tần Tang không thể không báo đáp, số tiền này là ta lấy được sau khi giết hai tên sơn tặc kia, chỉ mong Bạch đại ca không chê bẩn..

- Hầy!

Khuôn mặt của Bạch Giang Lan tràn đầy vẻ không vui, đẩy tay của Tần Tang trở về.

- Ngày xưa Bạch mỗ có võ nghệ thấp kém, hành tẩu giang hồ, nhờ có nhiều người hiệp nghĩa trợ giúp thì mới có được ngày hôm nay. Hiện giờ chẳng qua là noi theo tiên hiền nên hành hiệp trượng nghĩa, vấn đề tiền bạc thì đừng nên nhắc tới nữa, nếu không ta vứt ngươi khỏi thuyền bây giờ!

Vẻ mặt Tần Tang ngượng ngùng, chống tay lên.

Người dìu đỡ hắn cười nói:

- Tiền lương một năm của Bạch đại ca nhiều hơn một ngàn lượng, sao lại ham chút tiền đó của ngươi, ngươi đã liều mạng giành được thì giữ lại đem về nhà cưới vợ đi.

Cuối khoang thuyền phân làm mấy phòng, vốn dĩ là chỗ nghỉ ngơi của người chèo thuyền, bây giờ đều là để những đồ vật linh tinh, tìm một phòng coi như là sạch sẽ, bên trong được lấp đầy bởi rơm rạ, có người tới kê cho hắn một chiếc giường với đệm và chăn, tuy rằng đơn sơ nhưng cũng đủ để Tần Tang sinh hoạt.

Sắp xếp ổn thỏa cho Tần Tang xong, Bạch Giang Lan dẫn người trở lại trên thuyền, chỉ một chút sau liền có người mang xuống một bộ quần áo cũ cùng với đồ ăn nóng, Tần Tang ăn như hổ đói, không kịp cảm nhận mùi vị gì cả.

Thay quần áo, đắp chăn, miên man suy nghĩ một chút, Tần Tang mới ngủ thiếp đi.

Trước khi vào giấc, lại nhịn không được sờ sờ cây kiếm gỗ cùng với những thứ đồ vật ở trên ngực, nhịn xuống mong muốn lấy ra xem.

. . .

Một đêm không mơ.

Tần Tang mở hai mắt, cảm nhận được khoang thuyền đang lắc lư, tinh thần sung túc đến mức trước nay chưa từng có.

Bụng lại bắt đầu kêu lên, không biết là đã mấy giờ rồi.

Tần Tang ngồi dậy, tìm một cây gậy gỗ, từ từ đứng dậy, giậm giậm chân, dựa theo cây gậy gỗ để có thể đi lại từng bước, không nhịn được lại cảm thán sự kỳ diệu của nội lực.

Đi từng bước một, đi đến dưới cầu thang của cuối khoang thuyền, bên tai nghe được từng đợt tiếng la hô ha, đầu của một người lộ ra, đúng là người đã dìu hắn ngày hôm qua.

- Tần huynh đệ tỉnh rồi!

Người nọ nhảy một bước vào trong, oán trách nói:

- Chân của ngươi còn chưa có khỏe, tại sao lại đi lên một mình như vậy? Ta vẫn đang canh gác ở phía trên, ngươi gọi một tiếng là ta sẽ xuống mà. Hừm, chắc dưới khoang thuyền hơi ngột ngạt phải không, để ta dìu ngươi đi lên. Sắc trời còn sớm, còn chưa đến thời gian ăn sáng, Bạch Lão Đại đang truyền thụ võ nghệ cho các huynh đệ, thuyền đã đi qua Cửu Điệp Hạp, sắp tới Tam Vu Thành rồi, ăn sáng xong liền tiễn ngươi xuống thuyền . . .

Tần Tang ung dung đánh giá người này một chút, tuổi tác cùng với bản thân cũng không có hơn kém bao nhiêu, tính tình hoạt bát, miệng thì không bao giờ dừng lại.

- Vị đại ca này xưng hô như thế nào?

- Ta tên là Chu Ninh, kỹ năng bơi tốt nên mọt người đều gọi ta là Thủy Hầu Tử. Qua Tam Vu Thành thì tốc độ chảy của nước sẽ chậm, đáng tiếc là ngươi phải lập tức rời thuyền, không thể ăn được những con cá sông do ta bắt, ta nói với ngươi, loại cá Cửu Tu Ngư trong Vu Lăng Giang này rất tươi, nhưng lại không hề ăn mồi, vậy nên không dùng lưới bắt được. Ngoại trừ ta, không có mấy người có thể bắt loại cá này lên được . . .

- Thì ra là Chu đại ca.

Thấy hắn nói đến việc bắt cá đến nỗi mắt ngày càng sáng, Tần Tang vội vàng ngắt lời:

- Không biết Chu đại ca có hiểu biết gì đối với Tam Vu Thành hay không, tiểu đệ mới đến, có thể chỉ điểm một chút cho tiểu đệ hay không?

- Không thành vấn đề!

Vừa nói chuyện, hai người vừa lên đến khoang thuyền.

Đây là khoảng thời gian bình minh, trên bề mặt sông đều là sương mù, đem những ngọn núi xanh ở trên bờ đều che đậy hết, đập vào mắt là một màu trắng xóa của sương mù, gió trên sông rất lạnh.

Trên khoang thuyền, những người đàn ông cường tráng mà hắn nhìn thấy vào hôm qua đều đeo dây cáp treo ngắn tiêu chuẩn, trên lưng có chữ “Đông” được viết bằng mực trắng, họ cũng không hề sợ lạnh, đang xếp thành hàng ngũ tập đánh quyền, mồ hôi nóng hổi trên đỉnh đầu hòa tan vào trong sương mù.

- Đệ cửu thức, Nộ Long Tồi Sơn!

Bạch Giang Lan cầm trong tay một cây gậy ngắn, vẻ mặt nghiêm khắc.

Bất kỳ ai có chút sai sót thì sẽ bị ăn một gậy vào lưng, nhưng không có ai kêu đau, cũng không có ai phản kháng.

- Tam Vu Thành này chung quy là điểm mấu chốt của hệ thống sông Vu Lăng Giăng, bởi vì vị trí của nó nên người của những quốc gia phía Tây Nam đến Đại Tùy đều phải đi ngang qua Tam Vu Thành, người buôn bán lại là nhiều đếm không xuể, loại người nào cũng có, đặc biệt là tại bến đò thứ nhất kia, hỗn loạn nhất. Tần huynh đệ ngươi không có võ nghệ, xuống thuyền rồi nhất định phải cẩn thận, giấu túi tiền cho tốt, đừng để lộ ra, nếu không chắc chắn sẽ có tai họa, đợi đến khi tìm được đồng hương rồi thì phải chạy nhanh về nhà. . .

Thấy vẻ mặt bình tĩnh của Tần Tang, Chu Ninh nổi lên thích thú, không ngừng nói, Tần Tang cũng cẩn thận lắng nghe.

Chương 8: Thần Tiên Sống

Lúc này Tần Tang mới biết được chỗ này không phải là quê nhà Ninh Quốc của hắn.

Đại Tùy cùng với Ninh Quốc tiếp giáp lẫn nhau, Đại Tùy ở phía Đông Bắc của Ninh Quốc, ở giữa hai quốc gia cách nhau bởi những núi non hiểm trở, còn có cả Vu Lăng Giang, vậy nên cho tới nay coi như an ổn.

Những sơn tặc kia vượt núi băng đèo, một đường hướng về Bắc, cũng không biết là vì nguyên nhân gì.

Vu Lăng Giang tại Tam Vu Thành có phân ra mấy nhánh sông, những nhánh sông này đều chảy cuồn cuộn, cả hệ thống sông Vu Lăng Giang đều chảy ngang qua mấy quốc gia, bởi vì nguyên nhân như thế nên Tam Vu Thành mới có vẻ đặc thù như vậy.

Mặt khác, bên trong Tam Vu Thành còn có một tòa Vương Phủ, có Trấn Thủy Vương một trong bát Vương của Đại Tùy tọa trấn trong thành.

Có đại quân của Trấn Thủy Vương nên trong thành rất yên bình, thương nhân của các quốc gia đều nguyện ý đến nơi này giao dịch.

Bến đò thứ nhất là bến đò lớn nhất của Tam Vu Thành, nếu Tần Tang muốn đi về nhà thì ở nơi đó sẽ dễ tìm thấy thương nhân của quê nhà nhất.

Bên tai nghe Chu Ninh liên tục nói liên miên lải nhải, ánh mắt của Tần Tang nhìn lên trên người của đám người Bạch Giang Lan, dần dần nhìn ra được một ít manh mối, kỷ luật nghiêm minh như vậy, Tần Tang chỉ nhìn thấy qua trên người của những quân nhân, hơn nữa đêm qua Xuân Đào trong lúc vô tình nói bọn họ chính là những người mà Vương gia phái tới để hộ vệ tiểu thư, chẳng lẽ những người này là hộ vệ của vị Vương gia nào đó?

Tần Tang liếc mắt nhìn phòng khách, Chu Ninh mới nói rằng Đại Tùy có mười ba quận, thuộc sở hữu của tám vị Vương gia, địa vị tôn quý, gần với Hoàng đế Đại Tùy, không biết vị đại tiểu thư kia có thân phận gì mà đáng để Vương gia phái binh hộ tống.

- Chu Ninh!

Chu Ninh giật mình một cái, khí chất đột nhiên trở nên sắc bén:

- Có!

- Đứng vào hàng ngũ!

- Vâng!

Chu Ninh chạy bộ về đơn vị, Bạch Giang Lan đi tới, Tần Tang đứng lên chào.

- Bạch đại ca . . .

Bạch Giang Lan xua tay ý nói Tần Tang không cần đa lễ.

- Tối hôm qua ngủ có ngon giấc không? Công phu của các vị huynh đệ thô thiển, để Tần huynh đệ chê cười rồi.

- Các vị đại ca đều là anh hùng hào kiệt, Tần Tang cực kỳ hâm mộ! Bạch đại ca, nếu hiện tại ta bắt đầu học võ thì có thể lợi hại như ngài không?

Tần Tang nghiêm túc nói, hắn quả thật rất hâm mộ, muốn học.

Bạch Giang Lan cười ha ha, nói:

- Ta tính là cái gì chứ, trên giang hồ này tiên thiên cao thủ có thể phóng ra chân khí, dùng nội lực bắn ra kiếm quang, thậm chí có truyền thuyết một vị tiên thiên cao thủ chém giết một vị tiên sư, đó mới là lợi hại thực sự.

- Tiên sư có thể bị người luyện võ giết chết?

Tần Tang ngạc nhiên, gấp rút hỏi thăm.

- Bạch đại ca gặp qua tiên sư rồi sao?

Bạch Giang Lan lắc đầu, nhìn thấu ý đồ của Tần Tang, khuyên nhủ:

- Tiên sư là thần long thấy đầu không thấy đuôi, có mấy người đã chân chính gặp qua chứ? Người cầu tiên của thế gian này có vô số, cuối cùng đều ở tại núi sâu sông rộng mà hao tổn hết một đời, chẳng làm nên trò trống gì, ngươi cũng không nên lâm vào chấp niệm này, lãng phí thời gian lắm.

Tần Tang im lặng, sờ sờ ngực, cố chấp nhìn chằm chằm Bạch Giang Lan, nói:

- Bạch đại ca, ngài còn chưa nói, nếu bây giờ ta bắt đầu học võ, có thể học thành công không?

Bạch Giang Lan có chút bất ngờ, cười nói:

- Ngươi cảm thấy học thành công là như thế nào?

Tần Tang thử dò xét, hỏi:

- Luyện ra nội lực?

Bạch Giang Lan lắc đầu:

- Khó!

Tần Tang nhớ đến một cảnh kia của Bạch Giang Lan, nói:

- Là có thể tiêu diệt bọn cường đạo ác độc sao?

- Cường đạo cũng có kẻ võ nghệ cao cường, có điều. . .

Vẻ mặt của Bạch Giang Lan hơi động:

- Hiếm thấy người có chí như ngươi, nếu thực sự muốn học, ta có thể truyền cho ngươi mấy thức Phục Hổ Trường Quyền, để ngươi mấy quyền cước tự vệ. Môn công phu này không phải võ công cao thâm gì, là công phu quyền cước cơ bản nhất trong võ lâm, nhưng có thể dùng gậy thi triển, tiên sư bình thường đều biết được mấy thức.

Tần Tang mừng rỡ, liền cúi người bái.

- Tần Tang cảm tạ ân sư!

- Không cần đa lễ!

Bạch Giang Lan mỉm cười kéo Tần Tang lên.

- Sắp tới Tam Vu Thành rồi, ta chỉ có thể truyền cho ngươi ba thức, sau này phiêu bạt giang hồ, khó có thể gặp lại, không dám tự nhận là thầy, ngươi và ta vẫn nên gọi nhau là huynh đệ. Môn Phục Hổ Trường Quyền này tổng cộng có mười thức, nếu như ngươi thật sự kiên trì, sau này có thể tìm võ quán ở tiêu cục bái sư, học tiếp bảy thức đằng sau. Có điều, ngươi đừng ghét bỏ công phu thô thiển này, tuy là công phu đơn giản, nhưng nếu như siêng năng khổ luyện, ngộ tính đầy đủ, vẫn có thể đạt thành tựu lớn. Trong chốn võ lâm truyền rằng từng có một vị kỳ tài, chỉ dựa vào công phu đơn giản nhất là La Hán Quyền mà luyện được chân khí vô cùng mạnh mẽ. Đương nhiên, cũng chỉ có một vị mà thôi.

- Xem kỹ!

- Thức thứ nhất, Nộ Long Xuất Hải. . .

- Thức thứ hai, Quyền Thế Thông Thiên. . .

- Thức thứ ba, Kim Cương Phục Hổ. . .

Phục Hổ Trường Quyền quả nhiên đơn giản, đặc biệt là ba thức đầu, Bạch Giang Lan chỉ diễn luyện hai lần mà Tần Tang đã ghi nhớ hết chiêu thức và khẩu quyết.

Đến khi Tần Tang tự mình thực hành, mới biết bên trong còn có biến ảo, không có đơn giản như hắn nghĩ, cùng là một chiêu, hắn và Bạch Giang Lan nhìn như đánh ra giống nhau như đúc, nhưng khả năng dùng lực lại khác nhau hoàn toàn.

Sau đó là quá trình hướng dẫn dùng lực và sửa sai, cũng may ba thức đầu của Phục Hổ Trường Quyền chú trọng ở cánh tay và quyền pháp, bộ pháp cũng không phức tạp, vết thương ở chân Tần Tang không bị ảnh hướng lớn.

- Chuyên tâm chút! Chú ý thân hình của ngươi, quá cứng ngắc rồi.

Chương 9: Nội lực

- Chiêu thức dứt khoát, kình lực bên trong, dùng kình sai thì cả đời này ngươi đừng mơ luyện ra nội lực!

Trong lúc giảng dạy, Bạch Giang Lan không cho hắn một tí thể diện nào, mắng rất nhiều.

Những người khác luyện xong thì cười toe toét vây tới xem trò vui, lưng Tần Tang chịu mấy gậy đau đớn, không dám tiếp tục phân tâm nữa, hắn tập luyện ba thức thẳng đến giờ ăn cơm.

Dùng cơm xong, mặt trời cũng hiện ra, dùng mắt thường cũng có thể thấy sương mù trên mặt sông đang tan rất nhanh, đầu thuyền đột nhiên có người hô:

- Đến Tam Vu Thành rồi!

Tần Tang vịn mạn thuyền đứng lên, nhìn thấy sương mù trên sông tản vào bên trong núi xanh, trên mặt sông hiện ra những chiếc thuyền lớn nhỏ san sát, mênh mông vô bờ, ánh mặt trời chiếu xuống dòng sông, cảnh sắc vô cùng tráng lệ.

Chỗ trung tâm mà đoàn thuyền tụ tập, bên bờ hẳn là bến đò thứ nhất, nói là bến đò, nhưng quy mô không khác gì thành trấn, lớn hơn vài lần so với thành nhỏ mà Tần Tam Oa từng ở.

Khó có thể tưởng tượng, bến đò phía sau Tam Vu Thành là một tòa thành hùng vĩ như thế nào.

Con thuyền lặng lẽ tiến về phía trước, Thủy Hầu Tử nhảy lên mũi thuyền phất phất cờ báo hiệu, chờ một chiếc thuyền nhỏ chầm chậm đi tới, lớn tiếng đàm phán giá cả cùng nhà đò, rồi quay người hô:

- Tần huynh đệ, xuống thuyền đi!

Nên xuống thuyền rồi.

- Sau này còn gặp lại!

Mặc dù thời gian ở chung với mấy người Bạch Giang Lan ngắn ngủi, nhưng trong lòng Tần Tang vẫn có một cảm giác không nỡ, sau khi từ biệt từng người, từ cột dây thừng phóng tới trên thuyền nhỏ, đưa mắt nhìn thuyền lớn rời đi.

Thủy Hầu Tử vẫn đang vẫy vẫy tay trên mũi thuyền.

. . .

Đây là lần đầu tiên công tử đến Tam Vu Thành sao?"

Thuyền nhỏ ở trên sông linh hoạt trôi đi, chậm rãi tới gần bến đò, người chèo thuyền là một ông lão, thấy Tần Tang ngơ người nhìn chằm chằm chiếc thuyền cách ngày càng xa thì mở miệng tán gẫu.

Tần Tang thu lại ánh mắt, nhìn về phía ông lão, nói đùa:

- Nhà đò, ta họ Tần, không dám nhận là công tử. Ta đến đây tìm thần tiên, nhìn cách ngài chèo, chắc đã hành nghề trên sông không ít năm, đã từng gặp thần tiên chưa?

Ông lão cười ha ha, nói:

- Tần lão đệ đừng chọc cười lão phu, ta từ tám tuổi đã theo cha mẹ chèo thuyền, chớp mắt một cái đã chạy trên sông được hơn năm mươi năm, nhưng chưa từng thấy qua thần tiên nào cả. Tần lão đệ, ngươi đến Tam Vu Thành là muốn làm ăn mua bán, hay là đi thăm bạn bè, hay là muốn tìm nghề kiếm sống? Lão phu hiểu biết rất rõ Tam Vu Thành, nói không chừng có thể giúp ngươi chút việc nhỏ.

- Ngài nhìn cái chân này của ta đi.

Tần Tang giơ chân bị thương lên, cười khổ nói:

- Hiện tại ta đứng cũng không vững, chả muốn nghĩ cái gì hết, trước tiên chữa khỏi chân rồi lại nói. Không biết chỗ nào ở bến đò có thần y, mong lão tiên sinh chỉ điểm một chút.

- Ồ?

Ông lão cúi đầu nhìn kỹ chân Tần Tang một chút, lắc đầu nói:

- Thần y trong thành đều chữa bệnh cho quý nhân, sao có thể ở bến đò? Nơi này cách Tam Vu Thành gần ba mươi dặm. . . Có điều lão phu biết mấy lão lang y, có chút danh tiếng tại bến đò, nếu lão đệ tin ta, ta đây sẽ dẫn ngươi tới. . ."

Khi đang nói chuyện, bến đò xuất hiện trong tầm mắt hai người, trong bến đò vô cùng nhộn nhịp, đầy ắp người, phần lớn đều quần áo tả tơi, cực kỳ ồn ào, hỗn loạn.

Tần Tang kinh ngạc nói:

- Bên trong bến đò có nhiều người như vậy?

- Chắc Tần lão đệ không biết rồi. . .

Trên mặt ông lão lộ ra vẻ thương xót, thở dài nói:

- Trước kia bến đò không có náo nhiệt như vậy, gần đây rất nhiều người chạy nạn từ phương Bắc tới, nói là đại hạn phía bắc có nạn châu chấu, lương thực trong ruộng không thu hoạch được một hạt nào, nghe nói còn có người kéo cờ tạo phản, tai ương nổi lên tứ phía. Đều là người cùng khổ, ở quê hương sống không nổi, chỉ có thể đi về phía nam lánh nạn. Nói thật, lão phu ta sắp sáu mươi, cảnh tượng tương tự cũng đã gặp mấy lần, nhưng chưa từng thấy dạng thế đạo như thế này. Không chỉ bến đò thứ nhất, mấy bến đò phía dưới đều chật ních người nghèo cầu sống, khổ nhất là nghề kéo thuyền đều có mấy chục người tranh nhau làm, bên ngoài Tam Vu Thành, mọi người đều nói rằng tân hoàng đế hồ đồ vô đạo. . .

Ông lão đột nhiên ngậm miệng, sắc mặt ngượng ngùng nhìn Tần Tang một chút.

Tần Tang lơ đễnh, tiếp tục ở mạn thuyền quan sát bến đò, quả nhiên như ông lão nói, chín phần đều là người nghèo xanh xao.

Ông lão biết mình nói sai, vội vàng nói sang chuyện khác:

- Tần lão đệ, vừa nhắc tới người cùng khổ, lão phu đột nhiên nhớ tới. Lão phu chưa thấy qua thần tiên thật, nhưng từng nghe nói Thanh Dương Quán bên trong Thúy Minh Sơn có một vị thần tiên sống!

Tần Tang khẽ ồ một tiếng:

- Thần tiên sống là như thế nào?

Thấy hấp dẫn được sự chú ý của Tần Tang, trên mặt ông lão lộ ra vẻ đắc ý:

- Vị thần tiên sống này, tại những nơi xung quanh thanh danh cũng không nhỏ, chính là vị Tịch Tâm đạo nhân, quán chủ của Thanh Dương Quán kia. Số lượng đạo quán cùng chùa miếu trên Thúy Minh Sơn có không ít, Thanh Dương Quán cũng vốn không có danh tiếng gì, về sau vị Thanh Dương quán chủ này xuất hiện, danh tiếng mới lớn lên. Nghe nói Thanh Dương quán chủ, nổi danh nhất chính là có tâm địa bồ tát, nói là thần tiên sống, một chút cũng không ngoa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!