“Khéo quá.”
Xe kiệu dừng lại trong gió tuyết, một công tử từ bên trong bước ra.
Lý Bình An nhìn lên.
Ờ hờ! Đây không phải cái tên hôm bắt chuột yêu bảo muốn bao tiền mì, kết quả chạy một mình đây sao?”
Lý Bình An cười đáp: “Đúng vậy, khéo thật.”
“Lần trước ta còn nhìn thấy cảnh bé mèo con đáng yêu của nhà người đại chiến chuột yêu trên phố, hôm sao nay sao không thấy bé mèo con ấy đâu?”
“Miêu Miêu tiên tử ở đây này.”
Cô bé trong ngực hắn nói.
“A?”
Công tử trẻ tuổi ngắm nhìn một phen.
Lý BÌnh An gật đầu cười, đang định rời đi thì nghe thấy tiếng của người kia gọi lại.
“Túc hạ chờ một lát! Ngươi và ta có duyên, không bằng tìm một chỗ ta và người cùng uống một chén.”
“Không cần đâu.”
Lần trước người kia ăn xong rồi chạy mất, hại mình thiệt hại một khoản. Lý Bình An không muốn phải trả tiền cho hắn nữa đâu.
Công tử trẻ tuổi nói: “Lần trước nói mời các hạ ăn mì, vậy mà lúc đi lại quên trả tiền, ngay cả phần tiền của ta cũng quên không trả. May nhờ có túc hạ thanh toán hộ ta, hôm nay coi như là dịp để ta trả nợ.”
Lý Bình An do dự một lúc, sau đó nói: “Vậy cung kính không bằng tuân mệnh.”
Công tử trẻ tuổi ngoài miệng nói tìm bừa một chỗ, nhưng thực ra hắn lại chọn quán rượu Hồng Vận nổi tiếng nhất thành Phong Tuyết này.
Nghe nói tửu lâu do một vị kiến trúc sư Mặc gia xây nên, có từ khoảng 300 năm trước.
Lúc trước vốn là để chống lại địch nhân, trăm năm sau được cải tại thành một quán rượu.
Khách khứa ra vào tấp nập.
Từ bên ngoài nhìn vào, cả mặt ngoài quán rượu chủ yếu là lan can cầu bay.
Những chiếc lan can này nối liền với nhau, ở giữa là đen đuốc sáng như ban ngày.
Từng chiếc từng chiếc đèn Lưu Ly sáng lập lánh, giao nhau tạo thành một vẻ đẹp hùng vĩ.
Tráng lệ, vô cùng khí phái.
Cô bé và lão Ngưu nghiêng đầu ngắm nhìn quán rượu này, dáng vẻ như chưa trải sự đời.
Lâu lắm rồi không tới những nơi xa hoa này, chỉ cần nhìn vào thôi cũng đủ khiến người sinh lòng ước ao.
Chờ đến khi vào đến nơi, càng không cần bàn thêm.
Hai cánh cửa lời được hai gã sai vặt đây ra.
Hơi ấm ấm áp đập vào mặt, còn còn mùi thơm thoang thoảng xông lên mũi.
Bên trong đại sảnh cảnh tượng hùng vĩ thôi rồi, trên đỉnh điện treo một viên Minh Nguyệt Châu to, đẹp tựa trăng sáng. Dưới đất phủ Bạch Ngọc, bên trong khảm Kim Châu.
Trong điện có một hàng thủy tiên đang nở rộ, mời mấy cánh hoa cuốn lại thành một đóa.
Tiếng sáo trúc rót vào tai như gió thổi bình bạch, thánh thót êm tai.
Người đi qua người đi lại, có những nữ tử xinh đẹp mặc quần lụa mỏng đứng giữa điện nhảy múa.
Có người vỗ tay khen hay, hoặc ôm mỹ nữ uống rượu xem trò khen hay…
Cô bé đi theo Lý Bình An lâu như vậy, nhưng cảnh tượng này lại là lần đầu tiên nhìn thấy.
(⊙ˍ⊙)!!
Đừng nhìn ngày thường cô bé meo meo mèo mèo, đến khi gặp chuyện thật liền không dám đi loạn.
Tay nhỏ nắm chặt góc áo Lý Bình An, nửa bước không dám rời đi, đôi mắt to bơ vơ nhìn tứ phía.
Công tử trẻ tuổi vừa vào đã có hai nữ tử xinh đẹp đi tới: “Sở công tử.”
“Hôm nay mời khách, bảo người trong hậu viện lấy ra hết bản lĩnh nhà mình.”
“Công tử yên tâm.”
Công tử trẻ tuổi nhìn Lý Bình An cười nói: “Mời.”
Lý Bình An cười gật đầu, đi theo Công tử trẻ tuổi lên đại sảnh tầng ba.
Chỉ một lát sau, đồ ăn đã được dọn hết lên bàn.
Một bàn đồ ăn lớn, đếm sơ qua phải có tầm ba mươi món.
Tuy nói thành Phong Tuyết hơi kém về khoản đồ ăn ngon, nhưng đồ ăn trong tửu lâu này quả nhiên là tinh hoa hội tụ khắp nơi.
Thậm chí ngay cả món vùng biển cũng có.
Công tử trẻ tuổi nói món này được phi thuyền mới đưa tới mấy hôm gần đây.
Lặn lội đường xa, còn bảo đảm được độ tươi ngon giá tiền khỏi phải bàn cãi.
Công tử trẻ tuổi nâng ly rượu lên, “Đến! Uống!”
“Đa tạ công tử thịnh tình khoản đãi.”
“Không cần khách sáo.”
Cô bé cũng học theo dáng vẻ của Lý Bình An, nâng ly nước trái cây cụng với lão Ngưu một cái.
Sau đó chính thức bắt đầu ăn.
Công tử trẻ tuổi vốn không hứng thú gì với Lý Bình An, chỉ hỏi hắn vài câu rồi cũng không có dự định nói thêm gì khác.
Chỉ là hắn rất hứng thú bạn mèo con này.
“Món này có hợp khẩu vị không?”
“Nếu thấy ngon vậy để ta bảo đầu bếp làm thêm.”
“Ngươi bao nhiêu tuổi rồi? Biết tên mình là gì không?”
“Bánh ngọt này ăn ngon lắm, có muốn ăn không?”
“…”
Cô bé dường như không quen với chuyện này, lúc ăn cơm cực kỳ mất tự nhiên.
Không hổ là tay nghề của đầu bếp có tiếng, hương vị món này quả là ngon.
Lý Bình An và lão Ngưu vội vàng ăn.
Mỗi lần Công tử trẻ tuổi tới hắn chỉ ăn lướt qua một vài món, mấy món còn lại hầu như không động đũa tới.
Mà lần này bởi vì nhìn lấy Lý Bình An và lão Ngưu ăn ngon quá nên hắn cũng ăn hết sạch.
Ngay cả canh chan trong bát cơm hắn cũng húp hết sạch.
“Đa tạ các hạ chiêu đãi nồng hậu.”
Vốn dĩ Công tử trẻ tuổi không hứng thú với Lý Bình An, nhưng nhìn thấy cảnh Lý Bình An ở nơi như này mà vẫn có thể chuyên tâm ăn cơm, thậm chí còn không thèm nhìn xuống dưới, nhìn thấy cảnh này hắn cảm thấy rất thú vị.
Nhưng mà kế hoạch của hắn đã thất bại rồi.
“Miêu Miêu tiên tử có thích ăn những món này không?” Công tử trẻ tuổi hỏi.
Tiên tử ngẩn người gật đầu, “Ừm.”
“Vậy Miêu Miêu tiên tử có muốn ở lại đây không? Ở lại đây sẽ được ăn rất nhiều món ngon.”
Lý Bình An hơi nhướng mày, cũng cười nhìn nàng.
“Không muốn.”
“Ồ? Vì sao?”
“Tiên tử không thích nơi này.”
Công tử trẻ tuổi nhìn sang Lý Bình An, “Túc hạ có thể ra một cái giá không?”
Lý Bình An không trả lời, chắp tay nói: “Đa tạ các hạ đã chiêu đãi, vậy không quấy rầy các hạ nữa.”
“…Được.”
Này xem như là từ chối rồi.
Công tử trẻ tuổi cũng không ép buộc hắn, loại hình ép mua ép bán này không phổ biến ở thành Phong Tuyết.
Thế nhưng Công tử trẻ tuổi này là người hiểu lễ phép.
Hắn chỉ cười xấu hổ.
Chờ sau khi Lý Bình An đi khỏi, người bên cạnh Công tử trẻ tuổi mới nói: “Công tử, không bằng để tiểu nhân…”
Công tử trẻ tuổi nhíu màu, ngữ khí lạnh lẽo, “Mẹ nó lão tử là cường đạo sao? Không mua được liền giết người cướp của! Bao giờ lũ các ngươi mới có thể thay đổi cái tính này của mình.”
Người kia không nói gì thêm, hắn vốn là người làm nhà hắn.
Hôm nay hắn được phái đến bên người Công tử, cho nên hắn cũng không hiểu rõ tính cách của vị công tử này.
Hắn từ nhỏ đã được giáo dục như thế, nắm đấm mới là tất cả. Đồ mình thích mình cứ cướp luôn là được.
Hắn chưa bao giờ cảm thấy điều này là sai, muốn trách thì phải trách người kia không có bản lĩnh.
Cho nên cho dù bị mắng nhưng hắn không cho là mình làm sai.
Một hồi sau, một người một trâu một mèo ra khỏi quán rượu.
“Nấc ~”
Lão Ngưu đánh ợ một hơi no nê.
Bên ngoài gió tuyến vẫn lớn như cũ.
Từ quán rượu đi ra, thấy cảnh gió tuyết này quả nhiên là có cảm nhận khác biệt.
“Xin tránh đường!”
Thanh âm lạnh lẽo vang lên bên tai bọn hắn.
Thấy cản đường của người ta, Lý Bình An vội tránh sang một bên.
“Đa tạ.”
Hai người đi vào.
Chương 607 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]