Virtus's Reader
Khiếm Thị Bẩm Sinh Khởi Nghiệp Từ Chơi Đàn Nhị

Chương 609: CHƯƠNG 609: KHÁCH ĐẾN CHƠI NHÀ

“Nhà túc hạ ở đâu?”

“Không xa lắm. Ngay ở phía trước thôi.”

Công tử trẻ tuổi nắm chặt y phục, trên mặt hẵng còn vết máu chưa lau sạch, khó khăn nói.

“Tiếc là hai người kia hạ thủ quá nhanh. Một đao đoạt mạng, nếu không hộ vệ của các hạ chắc sẽ vẫn cứu được.

Túc hạ có biết hai tên thích khách đó không?” Lý Bình An thuận miệng hỏi hắn.

Cô bé nhảy chân sáo in hằn từng bước chân lên tuyết, làm gì có ai sống tự tại vui vẻ hơn mèo con đây?

Biết là mình sẽ được ăn chực thêm một bữa, cô bé rất vui, vội bước nhanh.

Lão Ngưu bảo nàng đi chậm chút, cẩn thận đường trơn.

Một lát sau bọn họ đã đến một căn phủ đệ.

“Công tử, đến đây thôi.”

Lý Bình An dừng chân trước cửa.

Cô bé khẽ kéo tay hắn, hơi sốt ruột nghĩ.

…Bảo được ăn chực cơ mà?

(*´・д・)??

Công tử trẻ tuổi quay đầu lại, hắn vẫn còn sợ hãi trong lòng, “Các hạ mời vào trong ngồi một lát.

Nếu không có các hạ ra tay giúp đỡ, chỉ e tính mạng của ta đã… Ta nhất định phải hậu tạ các hạ một phen.”

“Không cần đâu, các hạ đã mời ta ăn một bữa rồi. Sau này các hạ ra ngoài, cần phải hành sự cẩn thận hơn. Cáo từ.”

Lý Bình An dẫn theo cô bé –“vẫn đang chờ ăn chực rời đi”.

“Ài, các hạ hiện tại đang ở đâu? Mai sau ta tới cảm tạ các hạ”

“Thôi.”

Công tử trẻ tuổi cảm thấy chỉ trong một cái chớp mắt thôi, người vốn chỉ các mình chưa đầy ba trượng giờ đây lại biến mất không thấy đâu.

……

“Tiên tử đói bụng.”

“Không phải tiên tử vẫn còn chuột sao?”

“Cũng đúng.”

Về đến nhà.

Đi cả ngày trời, giày của Miêu Miêu tiên tử đã ướt đẫm.

Nàng đem vớ và giày đặt bên cạnh lò sưởi, mình thì ghé đầu vào góc giường gần lò sưởi, rất nhanh nàng đã ngủ thiếp đi.

Thậm chí quên luôn cả chuyện mình đói bụng muốn ăn chuột.

Lý Bình An thắp đèn.

Một lát sau, hắn nghe thấy tiếng nói mớ của Miêu Miêu tiên tử.

Nào là vặt lông chuột, nướng chuột…vân vân.

Lão Ngưu vẫn ngủ say ngáy vang động trời.

Đây chỉ là một buổi tối bình thường trong vô số buổi tối khác, điểm khác biệt duy nhất là bọn hắn vừa cứu được một vị công tử thôi.

Lý Bình An lật sách luyện đan ra.

Hắn mang viên hương đặt lên tấm cách lửa, mượn hơi nóng của than củi phía dưới mà hong khô, để hương thơm từ từ tỏa ra.

Một lát sau, mùi hương thanh mát ập vào mũi.

Vừa không quá nồng, lại vừa không nhạt đến mức vô vị.

Bất tri bất giác đã là sáng sớm ngày thứ hai.

Tuy là sáng sớm nhưng bởi vì đêm lạnh nên sáng sớm cũng như đêm khuya mà thôi.

Bữa sáng hôm nay là một nồi cháo, và một ít dưa muối.

Cô bé xúc từng thìa từng thìa thả vào miệng ăn, khi thấy mình sắp ăn hết chén cháo, cô bé liền nghiêng đầu hỏi: “Hôm nay định đi đâu?”

“Hôm nay không phải làm gì đâu. Miêu Miêu tiên tử sẽ ở nhà luyện chữ.”

Vừa nghe Lý Bình An nói mình phải ở nhà luyện chữ, Miêu Miêu bèn thấy không vui.

“Miêu Miêu tiên tử ở nhà luyện chữ, không được chạy đi đâu chơi. Ta và Ngưu ca phải lên núi đốn củi.

Ta có để lại lương khô và cháo trong nồi cho ngươi. Nếu thấy cháo lạnh quá thì rót thêm nước nóng vào nhé.” Lúc đi, Lý Bình An không yên tâm nên dặn dò nàng.

“Ừm, tiên tử rất thông minh.” Miêu Miêu tiên tử gật đầu.

“Lúc về ta sẽ kiểm tra đấy. Ít nhất phải viết xong ba trang.”

Mèo cao nghiêng đầu.

(⊙o⊙)…

“Ngưu!”

Mèo cam ngồi trên bệ cửa sổ nhìn một người một trâu ra ngoài.

Ừm ~

Nhà chỉ còn mỗi Miêu Miêu tiên tử ở nhà thôi.

Mèo cam biến thành một cô bé, tay nắm chặt bút lông, chân đặt dưới bàn không ngừng đung đưa.

Đang đưa bút bỗng cảm thấy mình đói bụng.

Thế là bèn chạy xuống bếp tìm đồ ăn.

Nàng cẩn thận bưng tô cháo lên, rồi đun lấy bình nước sôi.

Rót một ít nước sôi vào cháo, sau đó khuấy ba vòng.

Lại đặt cháo lên đầu giường gần lò sưởi, lấy ra thịt chuột và một ít dưa muối…từ trong túi ra.

Cuối cùng mang quyển truyện tranh đặt lên giường.

Mình nằm trên giường vừa húp một miếng cháo, vừa gặp một miếng thịt chuột vừa đọc truyện tranh, nhưng lại cảm thấy hơi lo lắng.

Một lát sau, tiếng gõ cửa “Cốc cốc “vang lên.

Mèo cam lập tức bật người dậy, hóa thành một bé gái.

Σ(⊙▽⊙ "!! Về rồi ư?

Cô bé vội vàng cất hết đồng đồ kia, trở về vị trí cũ trên bàn, cầm bút lông hì hục viết.

“Lý tiên sinh có ở nhà không? Lý tiên sinh!”

Cô bé cẩn thận lắng nghe, đi lại gần cửa.

Vừa mở cửa vừa hỏi, “Ai vậy?”

Chỉ thấy bên ngoài cửa có rất nhiều người.

Một người là hôm qua mời mình ăn cơm, Công tử trẻ tuổi.

Một người là người đến ăn cơm hôm tết…lão Quách.

Lão Quách cúi đầu nhìn cô bé, hỏi: “Miêu Miêu tiên tử, đại nhân nhà ngươi có ở nhà không?”

“Miêu Miêu tiên tử là người lớn nè.”

Công tử trẻ tuổi nghe vậy bật cười, “Lý tiên sinh ở nhà không?”

“Tiên sinh và trâu trâu lên núi đốn củi rồi.”

“Tiên sinh có nói bao giờ về không?”

“Tiên sinh nói một lát sau sẽ về.”

Cô bé học theo Lý Bình An, nàng mời bọn hắn vào phòng, sau đó đi nấu nước trà.

Chạy tới chạy lui một hồi lâu.

Mới pha xong một bình trà nóng đặt lên bàn, rót cho mỗi người một chén.

Nhưng mà, nhiều người quá, rót không xuể.

Ngoài kia có tận hai hàng ngươi cơ.

Cô bé thầm tính toán trong lòng.

Uống trà thôi thì được, nhưng ở lại ăn cơm thì nàng biết làm sao bây giờ? Lấy hết chuột của mình ra cũng không đủ cho họ ăn đâu.

“Vị Lý tiên sinh này rốt cuộc là ai?” Công tử trẻ tuổi hỏi lão Quách.

Lão Quách hạ giọng nói, “Ta cũng không biết. Chỉ biết hắn nói hắn không phải người Vân Châu, hắn đến từ Trung Châu.”

Công tử trẻ tuổi nghĩ nghĩ rồi gật đầu.

Sở gia thành Phong Tuyết và thương đội Vân Châu có quan hệ rất tốt.

Cũng không biết vị Sở công tử này nghe tin ở đâu biết mình quen Lý tiên sinh, nên đến tận nơi nhờ mình dẫn đến chô hắn.

Tuy vậy, lão Quách cũng nghe phong thanh được tin, lúc ở Hồng Vận tửu quán Sở công tử bị người ám sát. Nghe nói là được một người áo xanh ứng cứu, chắc là vị Lý tiên sinh này.

Lão Quách không ngờ được, mình chỉ vô tình quen biết người kia thôi, nhưng người kia lại có bản lĩnh lớn như vậy.

“Miêu Miêu tiên tử pha trà cho các ngươi, sao các ngươi không uống?”

Đột nhiên hắn nghe thấy tiếng cô bé kia.

Công tử trẻ tuổi cầm cốc trà này lên, thật sự là không uống nổi thật mà.

Cô bé nghiêng đầu, do dự. Hồi lâu sau mới móc từ trong túi ra một vật, dáng vẻ như mình yêu quý vật này lắm.

“Nè, các ngươi ăn đi.”

Công tử trẻ tuổi cúi đầu nhìn, kia là một con chuột đen to.

“Ăn đi.”

Công tử trẻ tuổi: (⊙o⊙)

“Cho các ngươi một con thôi.” Cô bé nói, “Không cho nhiều được đâu.”

……

Gió lớn thét gào, cây côi nghiêng ngả vì sức gió, phát ra âm thanh the thé chói tao.

“Vù vù vù!!”

Lão Ngưu vung lưỡi búa, một búa rồi một búa hạ xuống gốc cây.

Lý Bình An nói: “Chặt nhiều vào, sau không phải đi nữa.”

“Ngưu!”

Chương 609 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!