“Coongggg… Coonggg!”
Tiếng chuông lại vang lên một lần nữa.
Tống Tử Vân xoa xoa tay, đôi môi nhoẻn cười nhìn vào Lý Bình An.
Lý Bình An cười cười như có như không.
“Lý huynh… Ặc, không đúng! Lý tiên sinh, cảm ơn người vì chuyện lúc trước!”
“Nếu có dịp thì nhất định phải đến nhà ta một chuyến!”
“Được rồi, được rồi”
“… Vậy còn chuyện đi cửa sau kia…”. Tống Tử Vân ngập ngừng, muốn nói lại thôi.
Lý Bình An nói: “Tống huynh đừng đi nhầm đường, quanh minh chính đại mà cạnh tranh với người khác thì cũng không nhất định sẽ thua, tại sao phải đi làm những chuyện không thể để người khác biết?”
“Ta biết”. Tống Tử Vân xấu hổ gượng cười: “Nhưng đây không phải là chuẩn bị cả hai tay hay sao?”
Lý Bình An vỗ vỗ bả vai hắn: “Phải tin tưởng vào bản thân mình”
Lý Bình An đã nói như vậy, Tống Tử Vân cũng không tiện nói thêm điều gì nữa.
Lấy ra một xấp ngân phiếu ở trong ngực.
“Chuyện trước đó… Xin đa tạ Lý tiên sinh, chỗ ngân phiếu này cũng không nhiều lắm, nhưng cũng có thể coi như biểu đạt một phần tâm ý”
“Không cần”. Lý Bình An lại từ chối: “Chuyện đó chỉ là tiện tay mà thôi”
“Tư chất của bản thân là cửa ải đầu tiên trên con đường thành đạo”
“Nội dung khảo hạch của cửa thứ nhất chính là khảo nghiệm tư chất”
“Mọi người xếp hàng, tiến lên theo thứ tự…”
Giọng nói của vị chủ khảo vang lên ở bên trên.
Tống Tử Vân nhìn xung quanh một lát, vẫn còn có vẻ không muốn buông tha chuyện tạo quan hệ.
Có đệ tử quản lý trật tự đi tới chỗ này, phát hiện hai bóng dáng không đứng vào trong hàng lối.
“Ô? Các người làm gì vậy? Mau xếp hàn…”
Mới nói được một nửa thì bước chân đã khựng lại, sắc mặt hơi đổi.
Chắp tay lên bái một cái: “Đệ tử ánh mắt vụng về, không nhận ra Tổ… Tổ sư gia”
Tống Tử Vân ngẩn ra, chỉ chỉ vào chính mình.
“Ta?”
Trong một chớp mắt này, hắn thậm chí còn cho rằng vị Tổ sư gia này lại là mình.
Ngay sau đó quay đầu nhìn vào Lý Bình An.
Giọng điệu của Lý Bình An vẫn không thay đổi: “Tống huynh, khảo hạch đã bắt đầu rồi, ngươi mau đi đi”
Tống Tử Vân hít một hơi thật sâu.
Khoan đã… Khoan đã…
Hắn đưa tay ôm đầu của mình.
Cái quỷ gì vậy?
Dường như qua một lúc lâu, lại ngỡ như là chỉ trong giây lát.
Tống Tử Vân hồi tưởng lại hành động lúc nãy của mình.
Xong rồi!
Con mẹ nó, hắn lại muốn hối lộ Tổ sư gia nhà người ta.
Trò hề? Chuyện cười??
Lão Ngưu che miệng, đang nén cười ở ngay bên cạnh.
Tống Tử Vân bước đi, vẫn không quên việc quay đầu lại, cẩn thận từng li từng tí nhìn vào Lý Bình An.
Đợi hắn đi rồi, Lý Bình An và Lão Ngưu mới đưa mắt nhìn nhau một cái.
Rốt cục không nhịn được nữa, cả hai cùng bật cười ha hả.
Cũng không phải là đang cười nhạo Tống Tử Vân, mà chỉ là cảm thấy chuyện này vô cùng thú vị.
Mặt trời dần dần mọc lên, giống như là Tống Tử Vân, lại giống với tất cả những đứa nhóc nhỏ tuổi đến đây báo danh, muốn bước vào con đường tu hành.
Nhân sinh của bọn họ mới chỉ vừa bắt đầu, ánh mắt vẫn còn trong trắng vô ngần.
Nhưng lại tràn ngập khát vọng đối với tương lai.
Lý Bình An tựa vào Lão Ngưu, cùng nhìn quang cảnh này.
Không diễn tả được cảm giác lúc này là như thế nào.
Giống như là một ông lão đứng đợi ở cửa thôn nhìn những thiếu niên trở về trong thôn, cũng có tinh thần phấn chấn hào hứng như vậy.
“Thật là tốt”. Lý Bình An nói.
“Bòoo!”
Lão Ngưu vẫn nhai thịt trâu khô.
Rất nhanh sau đó, khảo hạch được bắt đầu.
Vốn tưởng rằng quá trình khảo hạch sẽ rất bình thường không có gì đặc sắc.
Nhưng nào ai có thể ngờ là vô cùng hài hước, cũng bởi vì đây là lần đầu tiên Phù Ngọc Tông tuyển chọn đệ tử trên quy mô lớn, cho nên có rất nhiều tình huống có thể phát sinh cũng đã phát sinh.
“Sao rồi? Ta có thể tu hành không? Tu chất của ta như thế nào?”
“Ặc… Nói như thế nào nhỉ… Rất là kỳ lạ”
“Nghĩa là sao?”
“Về nhà rồi muốn làm gì thì làm”
“…”
Ở một nơi khác cũng bắt đầu vang lên tiếng mắng chửi.
“Dựa vào cái gì mà ngươi nói đứa trẻ nhà ta không được? Ngươi nhìn cái hàm răng này, ngươi nhìn cái thân thể này…”
“Nào, lộn ngược một cái cho hắn ta xem!”
“Đại thẩm, chỗ này không phải là gánh xiếc!”
“Chúng ta khổ khổ sở sở đi suốt mười ngày, tốt xấu gì thì các ngươi cũng phải thanh toán lộ phí cho chúng ta đi!”
Đúng là vô tri thì không sợ chết, người phụ nữ này mang đứa trẻ nhà mình đến đây chơi xấu.
Đệ tử của Phù Ngọc Tông sẽ không vì chuyện này mà đánh cho ả ta một trận chứ?
…
“Ta có một tin tức tốt và một tin tức xấu, ngươi nghe cái nào trước??”
“Tin tức tốt là chúc mừng ngươi, ngươi là thân thể thuần dương cực kỳ hiếm có khó tìm!”
“Loại thể chất này vô cùng đặc thù”
“Chỉ cần luôn luôn bảo trì thân thể thuần dương này thì tu vi có thể một ngày tiến xa ngàn dặm”
“Thật sao?”. Người nọ mừng rỡ vô cùng: “Vậy tin xấu thì sao?”
“Tin xấu là thân thể thuần dương của ngươi đã bị phá hỏng, dường như là chuyện từ hai ngày trước!”
Vị tân hôn đi cùng hắn lên núi cũng đứng ở đó, sắc mặt ửng đỏ.
“Không!!!”
“…”
Lý Bình An và Lão Ngưu bị chọc đến mức phải ôm bụng mà cười.
Lý Bình An cũng có đôi lúc suy nghĩ.
Giờ phút này, nhưng đứa trẻ với ánh mắt trong suốt kia…
Có thể sau này sẽ trở thành một đại năng khai tông lập phái hay không?
Lại nhìn ngắm một hồi lâu, rồi mới nhàn nhã quay trở về.
Thú vị. Thú vị.
…
Mấy ngày khảo hạch sau đó thì Lý Bình An và Lão Ngưu không chú ý tới nữa.
Mà đều ngồi ì ở trong Tàng Kinh Các.
Về phần Quản Ly, Lâm Khiếu, hay mấy người Tống Tử Vân có trúng tuyển hay không, ngày sau phát sinh chuyện gì hay tiến bộ ra làm sao.
Đều không liên quan tới hắn ta.
Mèo cam thì vô cùng nhàm chán.
Cả ngày chỉ có thể đi loanh quanh trong Phù Ngọc Tông.
Nhưng nàng lại phát hiện ra mọi người đều rất tôn trọng bản thân.
Mỗi khi thấy mình thì hoặc là cúi người, hoặc là chắp tay hành lễ.
Rồi đều nói lên một tiếng cung kính: “Miêu Miêu tiên tử”
Miêu Miêu tiên tử rất hưởng thụ cảm giác này, nhìn đám đệ tử mặc áo bào của Phù Ngọc Tông.
Rất là tò mò, nhưng lại làm ra bộ mặt như là không thèm để ý.
Làm theo hình tượng của Đại Bình An nhà mình, chắp hai tay đằng sau, đầu ngửa lên thật cao.
Chậm rãi bước về phía trước, đi về hướng vườn linh thảo.
Gặp mấy đứa trẻ khoảng bảy tám tuổi ở trước mặt cũng đang nhìn ngó rồi đánh giá nàng.
“Nhìn thế nào thì Miêu Miêu tiên tử cũng không lớn hơn chúng ta bao nhiêu”
“Nói bậy! Miêu Miêu tiên tử là đi theo bên người Tổ sư gia, không có một ngàn thì cũng phải có ít nhất tám trăm năm đạo hạnh”
“Bộ dáng hiện tại này nhất định là nàng đang ngụy trang”
“Ồ!!”
“Chỉ sợ tất cả đệ tử nội môn của Phù Ngọc Tông chúng ta cộng lại cũng không đánh được nàng!”
“Không thể nào như vậy chứ?”
“Ngươi cho rằng đi theo bên người Tổ sư gia thì có thể là hạng người bình thường hay sao?”
“…”
Thần sắc tiểu nữ đồng vẫn không thay đổi.
“Vùuu!”
Hai tai mèo của tiểu nữ đồng không nhịn được mà thò hẳn ra từ hai bên đầu.
Rồi dỏng tai lên, nghe lời thì thầm của mấy đứa trẻ.
Con ngươi xoay vòng vòng…
“Tới rồi!”
“Cẩn thận nói nhỏ!”
Gương mặt tiểu nữ đồng vẫn không thay đổi, đầu vẫn ngẩng cao như trước.
“Ái uiiii!”
Kết quả là không chú ý tới bậc thang, bước hụt một nhịp, cứ như vậy mà ngã xuống như chó gặm bùn.
Đám đệ tử xung quanh: (⊙o⊙).’’
Chương 653 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]