Nghe náo nhiệt xong về nhà, Thẩm Uyển Thanh đi phòng bếp hầm canh xương, còn có canh gà, chim bồ câu, canh cá quả, canh gan lợn và canh cật v. v.
Dù sao, cô vẫn luôn đang chuẩn bị cho việc ở cữ.
Lúc tròn ba tháng, ngày Mặc Nghiên nghỉ phép đưa cô đi bệnh viện làm kiểm tra.
“Chúc mừng nha! Sinh đôi phải chú ý nhiều đến dinh dưỡng, tôi kê đơn cho anh đi mua sữa bột, hai đứa trẻ sữa mẹ sẽ không đủ ăn.” Bác sĩ vừa dứt lời, Mặc Nghiên đã kích động nắm chặt hai tay Thẩm Uyển Thanh.
“Vợ ơi, em đây là mang thai hai đứa trẻ đúng không?” Mặc Nghiên vô cùng kích động hỏi.
“Không sai, em mang thai sinh đôi, phải mua nhiều sữa bột một chút.” Thẩm Uyển Thanh thích uống sữa bột của thời đại này, sữa bột đời sau trong Không gian không ngon bằng cái này.
“Không thành vấn đề, anh đi tìm Đoàn trưởng đổi thêm vài tờ phiếu sữa bột.” Mặc Nghiên vui vẻ giống hệt như đứa trẻ.
Kiểm tra xong, bọn họ lại đi Cung tiêu xã mua đồ, túi lớn túi nhỏ đem tem phiếu đều tiêu hết, còn đi Tiệm cơm quốc doanh gọi món ăn cơm.
Thẩm Uyển Thanh gọi thịt lợn chiên chua ngọt (Qua bao nhục), cà tím băm thịt hầm miến và thịt ba chỉ xào ớt.
Phối hợp với cơm trắng, hai vợ chồng ăn bảy lạng cơm trắng, còn đóng gói bánh bao thịt và màn thầu.
Ăn no xong về nhà, bọn họ về phòng lên giường sưởi ngủ trưa, phụ nữ có thai ngủ nhiều ngáp một cái chìm vào giấc ngủ.
“Vợ ơi, em an tâm ngủ đi, anh ở cùng em.” Mặc Nghiên dỗ dành cô vợ nhỏ tràn đầy tình yêu.
“Ừm, em buồn ngủ quá.” Thẩm Uyển Thanh nói xong, liền nhắm mắt lại chìm vào giấc mộng.
Mặc Nghiên ôm cô cùng nhau chìm vào giấc ngủ, ánh mặt trời buổi chiều chiếu vào trong phòng, nhiệt độ bây giờ càng ngày càng nóng.
Sắp bước vào mùa hè, phương Nam giờ phút này là mùa mưa dầm, phương Bắc ngược lại rất ít khi mưa, xuống nông thôn kết hôn thời gian thoi đưa, cô mang thai nhớ ba mẹ.
Thỉnh thoảng đổ một cơn mưa to, Thẩm Uyển Thanh nằm trên giường sưởi nhìn ra bên ngoài, cụ thể trong lòng nghĩ gì không ai biết.
Sờ bụng, cô tiến vào Không gian làm một ít quần áo nhỏ, đồ trong Không gian quá tốt không thể lấy ra ngoài.
Quần áo nhỏ tốt chỉ có thể mặc ở nhà, mặc ở bên ngoài chỉ có thể giản dị một chút, tâm phòng người không thể không có là thật.
Thẩm Uyển Thanh làm mười bộ quần áo nhỏ, quần lót không cần làm toàn bộ có sẵn, rảnh rỗi không có việc gì làm cô lại đan áo len, còn có quần len đều đan rất đẹp.
“Vợ ơi, những bộ quần áo nhỏ này thật đáng yêu.” Mặc Nghiên nhìn thấy quần áo nhỏ đã giặt sạch sẽ khen ngợi.
“Rất đẹp đúng không, em rảnh rỗi không có việc gì làm tự mình làm đấy.” Tay nghề của Thẩm Uyển Thanh rất không tồi.
“Rất đáng yêu, vợ ơi em thật sự cái gì cũng biết.”
“Đó là đương nhiên, em thật sự không gạt anh biết quá nhiều.”
Nửa tháng sau, Thẩm Uyển Thanh nhận được bưu kiện gửi từ Kinh Thị, có hai hộp Sữa mạch nha, năm bịch sữa bột, sô cô la và mấy loại kẹo.
Những thứ này đều là Mặc gia gia sai người gửi tới, ông biết cháu dâu mang thai sinh đôi rất cao hứng.
“Gia gia rất thích em, còn nói chuyện sữa bột giao cho ông.” Mặc Nghiên thu dọn xong đồ đạc nói.
“A Nghiên, em có lời muốn nói với anh.” Thẩm Uyển Thanh suy nghĩ mãi vẫn quyết định nói cho người đàn ông.
“Chuyện gì? Em nói đi.”
“Anh biết bí mật của em đúng không.”
“Em không có giấu giếm anh, trong nhà nhiều thêm đồ đạc.”
“Ừm, anh nhìn tay em này, em có Không gian tu di······”
Trong tay Thẩm Uyển Thanh cầm quả táo, còn có nho xanh và thanh long, Mặc Nghiên nhìn thấy xong đều nói không nên lời.
“Vợ ơi, em là tiên nữ trên trời sao?” Mặc Nghiên không xác định hỏi.
“Em không phải tiên nữ, chỉ là một người bình thường, Không gian có thể trồng trái cây, còn có rau củ và lá trà, em còn nuôi trồng hải sản.” Thẩm Uyển Thanh nói xong, người đàn ông lại bị kinh ngạc đến mức nói không nên lời.
“Thảo nào, em bảo anh đừng quản lương thực, trong Không gian cũng có thể trồng sao?”
“Không sai, còn có thể trồng dược liệu, hoa cỏ cây cối đều có thể.”
Cả một buổi tối, hai vợ chồng đều đang nói chuyện này, Mặc Nghiên rất nhanh đã chấp nhận Không gian, Thẩm Uyển Thanh chưa từng đi mua lương thực, còn có thịt đều là trong Không gian.
“Vợ ơi, sau này cố gắng lấy ít nguyên liệu nấu ăn ra thôi, ngộ nhỡ bị người ta nhìn thấy sẽ mang đến rất nhiều phiền phức.” Mặc Nghiên không yên lòng dặn dò.
“Yên tâm đi, mỗi lần em đều rất cẩn thận, tuyệt đối sẽ không bị người ta phát hiện.” Thẩm Uyển Thanh có thể cảm ứng được xung quanh có người hay không.
“Vậy thì tốt, nhưng lương thực vẫn phải đi mua một ít, tháng sau anh sẽ đi Trạm lương thực mua.”
“Có thể, dù sao em vác bụng to đi đâu cũng không được.”
Thế là, đợi đến đầu tháng sau, Mặc Nghiên còn thật sự đi mua không ít lương thực về.
Ba ngày sau, anh phải đi phương Nam làm nhiệm vụ, lần này ít nhất phải đi ba tháng, Thẩm Uyển Thanh giúp anh thu dọn hành lý.
“Những loại thuốc này anh đều mang theo, em đã viết rõ công dụng, hy vọng các anh không dùng đến, nhất định phải bình an trở về.” Thẩm Uyển Thanh rất không nỡ nói.
“Yên tâm đi, có em và các con ở đây, anh chắc chắn sẽ bình an trở về.” Mặc Nghiên nói xong, ôm cô hôn môi một thời gian rất dài.
Nhìn Mặc Nghiên ngồi xe rời đi, trong lòng Thẩm Uyển Thanh rất khó chịu, cùng mấy Quân tẩu phơi nắng trò chuyện.
“Uyển Thanh muội tử, bụng này của em có hơi lớn, đừng ăn nhiều thai nhi lớn không tốt.” Vương Xuân Hoa nhìn bụng của cô nói.
“Tẩu tử, em đây là mang thai đôi, hai đứa trẻ mới có thể lớn.” Thẩm Uyển Thanh cười giải thích.
“Hóa ra là sinh đôi a! Các người lại còn giấu giếm.”
“Không tính là giấu giếm, lần trước đi làm kiểm tra mới biết.”
“Vận khí của em thật tốt, hai đứa trẻ kiểu gì cũng có một đứa là con trai.”
“Con trai con gái đều giống nhau, nhà chúng em sẽ không trọng nam khinh nữ.”
Có người trò chuyện thời gian trôi qua nhanh, đợi người tản đi Thẩm Uyển Thanh về nhà, đi vào phòng bếp hầm nồi canh đầu cá.
Thêm chút đậu phụ, lại lấy ra một bát nhỏ cơm trắng là có thể ăn rất no.
Đầu cá hầm canh vẫn rất bổ, thêm chút bột tiêu thật sự không tanh, Thẩm Uyển Thanh còn rất thích uống canh cá.
Quan trọng nhất là không ngấy, không giống canh gà còn phải vớt váng mỡ, canh cá rất tươi ngon vật chất dinh dưỡng nhiều.
Tục ngữ nói rất đúng, ăn nhiều đầu cá đứa trẻ sẽ càng thông minh, cho nên Thẩm Uyển Thanh sẽ ăn nhiều vài lần.
“Ây, một mình ở nhà càng thêm nhàm chán, ban đêm không có người nói chuyện phải làm sao?” Thẩm Uyển Thanh nhìn bầu trời hỏi.
Đóng kỹ cổng viện, cô tiến vào Không gian tắm rửa đọc tiểu thuyết, xem mệt rồi ngủ một lát tỉnh lại đan áo len.
Cô đan áo len cho các con, chuẩn bị tốt sớm một chút mới có thể yên tâm, lại lấy máy tính ra xem phim một lát.
Vừa đan áo len vừa xem phim, Thẩm Uyển Thanh chính là thích một lòng hai dạ.