“A Nghiên, gần đây anh có kẻ thù nào không?” Thẩm Uyển Thanh đè thấp giọng hỏi.
“Kẻ thù? Ý của em là nói...” Mặc Nghiên không ngốc, nhớ tới quá trình hai lần trúng đạn của hắn.
Phát súng thứ nhất cảm giác có người đẩy mình một cái, phát súng thứ hai hắn có thể khẳng định là bắn tỉa cự ly xa.
Nói cách khác, lúc đó có lính bắn tỉa trốn ở đằng xa ám sát, thoạt nhìn giống như là muốn bắn người kia, trên thực tế lính bắn tỉa nhắm vào chính là mình.
“Vợ, ý của em là anh bị người ta nhắm vào rồi?” Mặc Nghiên nhỏ giọng hỏi.
“Có khả năng, hơn nữa hai lần trúng đạn của anh, có thể còn liên quan đến người kia.” Lời của Thẩm Uyển Thanh cũng không phải là chuyện giật gân.
“Lời em nói rất có đạo lý, lát nữa anh sẽ phái người đi điều tra.”
“Ừm, có khả năng anh cản đường của người khác, có lẽ người kia còn muốn thay thế anh.”
Mặc Nghiên nghe xong không mở miệng nữa, hắn suy nghĩ chuyện gần đây, còn có nhiệm vụ lần này cũng vậy, có người bày ra một cái bẫy, hắn không nghĩ nhiều liền nhảy vào.
Nếu như không có thuốc vợ cho, nói không chừng thật sự sẽ bỏ mạng ở đó, máu chảy không ngừng rất dễ dàng sẽ sốc, vậy cái mạng này của hắn còn thật sự là không đáng tiền.
“Vợ, xin lỗi, anh bảo đảm không bao giờ có lần sau nữa.” Mặc Nghiên rất chân thành bảo đảm.
“A Nghiên, sau lưng của anh không thể giao phó cho bất cứ kẻ nào, có anh em ruột vì lợi ích mà trở mặt thành thù, huống chi những chiến hữu kia chẳng qua là người ngoài.” Thẩm Uyển Thanh vừa dứt lời, Mặc Nghiên lần này rất tán thành gật đầu.
“Vợ bảo bối, em chỉ có thể là của anh.”
“Được, nhưng anh bắt buộc phải sống thật tốt.”
Mặc Nghiên vươn tay kéo nàng, Thẩm Uyển Thanh không rút tay ra, lại rót cho hắn ly Linh tuyền thủy, uống xong đỡ hắn đi vệ sinh.
Sau khi hai đứa con trai tỉnh lại, Thẩm Uyển Thanh bảo bọn chúng đánh cờ vây, nàng cầm hộp cơm đi tới nhà ăn.
“Vợ, em cùng các con đi ăn cơm đi, mang cho anh chút cháo trắng là được rồi.” Mặc Nghiên bị thương rất nhiều thứ đều không thể ăn.
“Như vậy cũng được, còn có một chai nước muối tiêu viêm, phỏng chừng phải truyền hơn một giờ.” Thẩm Uyển Thanh nói xong, gọi các con cùng đi nhà ăn.
Trạm y tá, có một tiểu y tá chằm chằm nhìn bọn họ đi xa, lại quay đầu mong mỏi nhìn về phía phòng bệnh.
Y tá trưởng nhìn thấy một màn này rất bất đắc dĩ, vị thủ trưởng vừa nãy rõ ràng đã kết hôn, còn có vợ xinh đẹp và hai đứa con trai, muốn phá hoại quân hôn căn bản không có khả năng.
Hơn nữa, tỳ khí của vị thủ trưởng kia cũng không tốt, cô ấy đã hỏi qua những y tá khác, không có ai vào phòng bệnh truyền nước cho hắn.
Cho nên, vợ của thủ trưởng khẳng định biết tiêm, nói không chừng có khả năng còn biết y thuật.
Đem tất cả đều nhìn ở trong mắt, y tá trưởng thông minh cái gì cũng không nói, người thông minh vĩnh viễn đều ngậm chặt miệng.
Người to mồm, vĩnh viễn đều không có bạn bè thật sự, cho dù có bạn bè chuyện gì cũng sẽ không tiết lộ với cô.
Thẩm Uyển Thanh cầm cháo trắng về phòng bệnh, các con đều đi vệ sinh rửa tay, trở về tiếp tục đánh cờ giết thời gian.
“A Nghiên, anh ăn xong thì ngủ một giấc đi, có em ở đây anh an tâm ngủ.” Thẩm Uyển Thanh thấy cánh tay hắn bị thương vừa đút vừa nói.
“Vợ, vất vả cho em rồi.” Mặc Nghiên đột nhiên cảm thấy rất có lỗi với nàng.
Kết hôn nhiều năm như vậy, hắn đều không có thời gian hảo hảo bầu bạn với vợ, hai đứa con trai gần như đều là nàng đang chăm sóc.
Ăn cháo xong, Mặc Nghiên ngồi mười lăm phút mới nằm xuống, chưa tới hai phút đã ngủ say, có vợ ở đây hắn ngủ rất an tâm.
Truyền xong nước muối, Thẩm Uyển Thanh rất nhẹ nhàng giúp hắn rút kim tiêm, thu dọn xong đem đồ đạc đưa đến trạm y tá.
Y tá trưởng mỉm cười lịch sự với nàng, Thẩm Uyển Thanh xoay người trở lại phòng bệnh, cầm lấy len tiếp tục đan áo len.
Giết thời gian, nàng vẫn là thích đan áo len nhất, bởi vì có thể suy xét rất nhiều vấn đề, hai đứa con trai đánh cờ xong luyện chữ, trong phòng bệnh không có tiếng nói chuyện.
Những giường bệnh khác trống không không có người tới, xem ra nơi này chỉ tiếp nhận quân nhân, bách tính bình thường đi trạm xá, quân y viện bọn họ rất ít bước vào.
Chạng vạng tối, Thẩm Uyển Thanh dẫn các con đi tắm rửa, bệnh viện có phòng tắm còn rất tiện lợi.
Đợi nàng về phòng bệnh, đi lấy nước nóng lau người cho Mặc Nghiên, nhiệt độ cao không lau toàn thân khó chịu.
“Vợ, khi nào anh có thể xuất viện?” Mặc Nghiên muốn về nhà ở bệnh viện không thoải mái.
“Ít nhất còn phải ở ba ngày, tốt quá nhanh không phải chuyện tốt.” Thẩm Uyển Thanh đè thấp giọng nói.
“Ồ, vậy vợ ngày mai giúp anh thay thuốc.”
“Không thành vấn đề, những chuyện nhỏ này giao cho em làm.”
Hai đứa con trai đều còn nhỏ, nếu không khẳng định đưa bọn chúng về nhà ở, bất quá bọn chúng ngược lại không ồn ào không làm loạn.
Mấy y tá nhìn thấy bọn chúng rất thích, bác sĩ tới kiểm tra phòng đều nhìn thêm mấy lần, kê chút thuốc Mặc Nghiên tiếp tục truyền nước muối.
Thay thuốc vết thương, Thẩm Uyển Thanh đóng cửa lại tự mình động thủ, thay xong dẫn bọn trẻ đi vệ sinh.
Vài ngày sau, Mặc Nghiên có thể về nhà dưỡng thương, cảnh vệ viên qua đây đón bọn họ, đồ đạc nhiều hỗ trợ cùng nhau chuyển, còn cõng Mặc Nghiên về trong nhà.
Thực ra hắn đã sắp khỏi rồi, nhưng vẫn là giả vờ đứt tay gãy chân, về đến nhà mới rốt cuộc có thể thả lỏng.
Về phần ai muốn hại hắn, tự nhiên chính là kẻ được lợi, Mặc Nghiên không ngốc tìm người đi điều tra.
Chuyện tiếp theo không liên quan đến Thẩm Uyển Thanh, nàng đi phòng bếp dùng Linh tuyền thủy hầm canh gà, bọn trẻ rất ngoan ngoãn về phòng luyện chữ.
Chăm sóc xong người đàn ông, Thẩm Uyển Thanh nghỉ ngơi một lát đi lên lớp tiếng Anh cho các con.
Mặc Nghiên ngủ không được, còn ngồi ở bên cạnh đi theo học tập tiếng Anh, hắn mới phát hiện vợ dạy thật sự là tốt.
“Được rồi, lớp tiếng Anh hôm nay kết thúc, các con có thể dùng tiếng Anh giao tiếp, nhưng ra cửa tuyệt đối không được nói.” Thẩm Uyển Thanh dặn đi dặn lại hai đứa con trai.
“Mẹ, chúng con ra cửa tuyệt đối không nói.” Hai đứa con trai tiếp tục dùng tiếng Anh nhỏ giọng đối thoại.
Hai vợ chồng về phòng nghỉ ngơi một lát, nằm ở trên giường mấy ngày nay còn rất mệt, bụng đói nàng chuẩn bị ăn đồ có sẵn.
“Vợ, em dạy bọn chúng thật tốt, còn biết tiếng Anh mười phần tài giỏi.” Mặc Nghiên chỉ biết một chút tiếng Anh đơn giản.
“Anh muốn học, sau này trước khi đi ngủ em dạy anh một giờ.” Thẩm Uyển Thanh vừa dứt lời, liền bị Mặc Nghiên ôm vào trong ngực không ngừng hôn môi.
Trong thời gian dưỡng thương, Mặc Nghiên mỗi ngày đều uống Linh tuyền thủy, vết thương sớm đã khép lại đang khôi phục, vợ dùng thuốc tốt nhất cho hắn, chỉ cần không chạy bộ thì không có vấn đề gì.
Một tuần sau, Mặc Nghiên trời còn chưa sáng đã ra cửa, Thẩm Uyển Thanh nhìn thoáng qua không quản hắn, phỏng chừng hắn đã tìm được vấn đề.