Thẩm Tương Nhu uống nước xong, cơ thể dần dần hồi phục thể lực, cô ta là người thành phố được nuôi dưỡng rất tốt, tuy rằng gần đây có hơi đen đi một chút, nhưng tốt hơn người nông thôn quá nhiều.
Hơn nữa, bọn họ đến từ cùng một thành phố, ở không xa điều kiện gia đình tốt, sau này còn có thể cùng nhau về Hỗ Thị, huống chi không biết khi nào mới có thể về thành phố, gần đây Thẩm Tương Nhu thay đổi rất nhiều, không còn kiêu kỳ nữa, đi làm cũng ra sức.
Trong lòng Lục Dật, sau khi kết hôn việc nhà phải do nhà gái bao thầu, cho nên nhất định phải chịu thương chịu khó, kiểu yểu điệu anh ta mới không hầu hạ.
Về phần Thẩm Uyển Thanh, đó là bạch nguyệt quang trong đáy lòng anh ta, Phùng Cẩn Du mỗi ngày giúp cô làm việc, đổi lại là mình chắc chắn không vui, chỉ có thể trân trọng cất giấu cô ở trong đáy lòng.
"Bác sĩ, tôi không sao rồi, xin hỏi bao nhiêu tiền?" Thẩm Tương Nhu mềm mại hỏi.
"Hai hào, đây là thuốc chống say nắng, cô về uống tiếp, hai ngày nay nghỉ ngơi đi, đừng đi làm nữa, sắp phải thu hoạch vụ thu rồi, làm việc từ từ thôi." Bác sĩ thu tiền xong dặn dò.
"Vâng, cảm ơn bác sĩ." Thẩm Tương Nhu cảm ơn xong, liền chậm rãi đi về điểm thanh niên trí thức.
"Thanh niên trí thức Thẩm, tôi giúp cô đi xin phép đại đội trưởng, cô về nghỉ ngơi cho khỏe ngủ một giấc đi." Lục Dật đuổi theo cô ta nói.
"Được, cảm ơn thanh niên trí thức Lục." Thẩm Tương Nhu định lạt mềm buộc chặt, cô ta ngay cả anh Lục cũng không gọi nữa.
Nhìn bóng lưng rời đi của Thẩm Tương Nhu, Lục Dật nhìn một lúc rồi mới ra ruộng, tìm đại đội trưởng xin nghỉ giúp cô ta, cuối cùng mới trở lại ruộng đi làm.
Các thanh niên trí thức đều hỏi anh ta tình hình của Thẩm Tương Nhu, đơn giản nói xong mọi người mới tiếp tục làm việc, Thẩm Uyển Thanh nghe xong thì rất vui vẻ tâm trạng tốt, nhìn ánh mắt Phùng Cẩn Du tràn đầy tình ý.
"Cẩn Du, chiều nay chúng ta đi đào dược liệu, làm xong việc thì xuất phát luôn." Thẩm Uyển Thanh không muốn về điểm thanh niên trí thức, người đông ồn ào làm cô đau đầu.
"Không cần gấp gáp như vậy, chúng ta đợi ăn cơm xong, nghỉ ngơi tốt rồi hãy lên núi." Phùng Cẩn Du phát hiện cô rất đáng yêu, có chuyện gì nói thẳng không biết giở tâm cơ.
Buổi chiều, hai người ăn cơm xong nghỉ ngơi tốt rồi lên núi. Sau khi vào núi sâu, Thẩm Uyển Thanh bắt đầu tìm kiếm dược liệu, còn thu rất nhiều con mồi còn sống, Phùng Cẩn Du thì phụ trách bảo vệ cô, bọn họ tìm thấy dược liệu thì cùng nhau đào, không gian phát huy tác dụng rất lớn, còn thuận tiện thu rất nhiều củi lửa.
"Bảo bối, sau này anh đưa em cùng lên núi, như vậy nhẹ nhàng hơn trước kia nhiều, không cần cõng con mồi và dược liệu, ngay cả vấn đề củi lửa cũng giải quyết xong, anh đưa em đến một căn cứ bí mật, ở đó còn có không ít thịt hun khói." Phùng Cẩn Du nói xong, liền kéo Thẩm Uyển Thanh đi đến hang núi.
"Đi chậm thôi, không vội." Nói xong, Thẩm Uyển Thanh lại tìm được hai cây linh chi.
"Oa, bảo bối thật lợi hại, anh cũng không nhìn thấy."
"Linh chi bị bụi cây che khuất rồi, anh có thể nhìn thấy mới lạ đấy."
Phùng Cẩn Du cười rất sảng khoái, sau khi lớn lên chưa từng cười như vậy, ở bên cạnh cô thật vui vẻ, cô giống như một mặt trời nhỏ, từ từ sưởi ấm tâm điền của anh.
Đến cửa hang núi, Phùng Cẩn Du dùng hàng rào chắn lại, anh còn dùng cỏ dại làm ngụy trang, sau khi mở ra để cô đi vào trước, anh đóng kỹ hàng rào lại.
"Bảo bối đi vào trong, đi thu thịt hun khói trước." Giọng điệu Phùng Cẩn Du rất vui vẻ.
"Được thôi, ông trời ơi, anh đây là săn được bao nhiêu con mồi vậy? Thế mà còn có nhiều thịt hun khói thế này." Thẩm Uyển Thanh nhớ anh từng nói đã bán đi rất nhiều.
"Chỗ thịt hun khói này thật sự không nhiều, bán đi mới là đầu to."
"Được rồi, anh thật trâu bò, không có không gian mà còn lợi hại như vậy, chỗ này thật sạch sẽ không có côn trùng."
"Ừ, anh đã xử lý đặc biệt, còn thường xuyên quét dọn vệ sinh, không có rắn nào dám vào đây, hàng rào dùng màn quấn lại, côn trùng nhỏ không vào được."
Thẩm Uyển Thanh thu thịt hun khói vào không gian, phát hiện cái hang núi này cũng khá lớn, đi tiếp vào trong còn có hai đầm nước, nước rất sâu ước chừng nối với nước ngầm.
"Nơi này đúng là chỗ tốt, trong nước còn có mấy loại cá, ở đây có lối vào khác không? Nếu lối vào bị bịt kín thì làm sao?" Thẩm Uyển Thanh tò mò hỏi.
"Cá trong nước anh ăn rồi không có độc, hang núi này không có lối vào khác, vì an toàn sau này anh sẽ ít đến." Phùng Cẩn Du tự nhiên cũng nghĩ đến vấn đề an toàn.
"Ừ, chúng ta bây giờ có tiền có phiếu, sau này anh không cần săn thú nữa, chúng ta vào núi đào chút dược liệu, bán ít vật tư là đủ sống."
"Được, trong nhà đều do em quyết định."
Thẩm Uyển Thanh nghe vậy cười vui vẻ, Phùng Cẩn Du đã nộp lên gia sản, chỉ giữ lại năm trăm đồng để kết hôn.
Khôi phục cửa hang như cũ, hai người đổi con đường khác xuống núi, nhìn thấy dược liệu thì tiếp tục đào, nhìn thấy quả dại cũng không buông tha.
"Cẩn thận, có rắn." Thẩm Uyển Thanh hét lớn lên.
Phùng Cẩn Du một tay tóm lấy bảy tấc của con rắn, trên tay hơi dùng sức liền bóp chết con rắn, Thẩm Uyển Thanh vỗ ngực thở phào nhẹ nhõm.
"Không sao đâu, anh không sợ rắn độc, gần đây có thuốc giải, anh biết chữa trị mà." Phùng Cẩn Du nói xong, liền ôm người vào trong lòng an ủi.
"Những năm này, anh chịu không ít khổ cực nhỉ, sau này có em chăm sóc anh, chúng ta sẽ rất hạnh phúc." Thẩm Uyển Thanh vươn tay ôm lại anh.
"Bảo bối, anh cũng sẽ chăm sóc tốt cho em, sau này việc bẩn việc mệt anh làm, em cứ phụ trách ba bữa cơm là được."
"Được, cơm em làm ngon lắm, thường xuyên đổi món cho anh."
Lúc xuống núi, Phùng Cẩn Du gánh hai gánh củi, lần này anh gánh thẳng về nhà, rồi đưa Thẩm Uyển Thanh về điểm thanh niên trí thức, không thể làm hỏng thanh danh tốt của cô.
Về đến điểm thanh niên trí thức, Thẩm Tương Nhu đang gói sủi cảo, không có thịt thì gói nhân hẹ trứng gà, Tần Sương ngồi ở cửa nghỉ ngơi, uống sữa mạch nha suy nghĩ sự đời.
Thẩm Uyển Thanh mỉm cười gật đầu với cô ấy, không muốn nói chuyện mở khóa về phòng, đóng cửa phòng vào không gian tắm rửa.
Ăn kem và trái cây, những ngày như vậy mới sảng khoái nhất, xem tiểu thuyết một lát để giết thời gian.