Virtus's Reader
Khoái Xuyên Niên Đại: Nữ Phụ Có Không Gian Tích Trữ Vật Tư

Chương 151: CHƯƠNG 149: TỔ ĐỐI CHIẾU CỦA NỮ CHÍNH VĂN NIÊN ĐẠI (49)

Vài năm sau, đón chào kỳ thi đại học và cải cách mở cửa, Thẩm Uyển Thanh mở mười mấy nhà máy, chuyên sản xuất các loại đồ hộp, có cái mở ở Kinh Thị và Hỗ Thị, các loại đồ hộp còn bán ra nước ngoài.

Vật tư trong không gian lấy ra hơn phân nửa, giữ lại một phần cho người nhà dùng, số còn lại toàn bộ bán ra đổi thành tiền, lương thực bán sạch dù sao dưới ruộng cũng sẽ chín.

Phùng Cẩn Du thăng chức lên làm Đoàn trưởng, hơn nữa còn đến trường quân đội học đại học, cả nhà họ đều chuyển đến Kinh Thị, Thẩm Uẩn cũng được điều đến Kinh Thị nhậm chức, bây giờ đã thăng chức lên làm Quân trưởng.

Thẩm Uẩn được phân nhà ở quân khu, một căn nhà hai tầng có sân, Phùng Cẩn Du đi học không được phân nhà, Thẩm Uyển Thanh tạm thời sống ở quân khu, dẫn theo hai đứa con sẽ an toàn hơn.

Cấp bậc hiện tại của Thẩm Uẩn có thể phân phối dì giúp việc, trực tiếp sống ở tầng một dọn dẹp vệ sinh nấu cơm, Thẩm Uyển Thanh còn đi mua mười căn tứ hợp viện, sau này hai đứa con có thể chia mỗi đứa năm căn.

“Mẹ, Bì Đản lại đánh nhau với người ta rồi.” Tiếng gọi của Điềm Điềm vang lên ở cổng viện.

“Sao thế? Không bị thương chứ.” Thẩm Uyển Thanh bây giờ không làm phiên dịch nữa, mỗi ngày ở nhà viết tiểu thuyết vẽ tranh.

“Mẹ, con không sao, chỉ là giao lưu võ thuật với mấy đứa nhóc vắt mũi chưa sạch thôi.” Bì Đản ông cụ non nói.

“Nhóc vắt mũi chưa sạch, con đúng là dám nói.” Thẩm Uyển Thanh thật sự hết cách với cậu bé.

Phùng Cẩn Du một tháng về hai ngày, tiểu tử này chỉ có hai ngày đó mới ngoan, hai cha con sáng sớm ra ngoài tập thể dục buổi sáng, trước mặt người đàn ông ngoan ngoãn lại nghe lời.

Nhưng mà, cho dù Phùng Cẩn Du không có nhà, tiểu tử này vẫn sẽ dậy sớm, chạy vòng quanh gia thuộc viện, cho đến khi mồ hôi nhễ nhại mới về nhà.

“Ba con lại không có nhà, sao con không lười biếng?” Thẩm Uyển Thanh tò mò từng hỏi cậu bé.

“Không được, đây là giao ước của chúng con, con bắt buộc phải nói được làm được.” Thằng nhóc này lại rất có nghị lực, cho dù trời mưa cũng sẽ đi chạy, mặc áo mưa cậu bé chạy rất nhanh, tố chất cơ thể còn tốt hơn cả ba cậu, nhỏ như vậy mà cánh tay đã có cơ bắp.

Hóa ra, cậu bé vẫn luôn lén lút rèn luyện, rất nhiều người đều khen ngợi Phùng Cẩn Du, cậu bé cũng muốn giống như cha mình, rèn luyện cơ thể thật tốt.

Thẩm Uyển Thanh mỗi ngày cho bọn trẻ uống linh tuyền thủy, cơ thể hai đứa trẻ đương nhiên đều rất tốt, hơn nữa mỗi ngày trong nhà đều ăn thịt dinh dưỡng tốt.

Sữa bột, mạch nhũ tinh, mật ong, thịt khô, còn có các loại hoa quả mỗi ngày đều ăn, hai đứa trẻ được cô nuôi dưỡng đặc biệt tốt.

Tiểu thuyết Thẩm Uyển Thanh viết được xuất bản, lượng tiêu thụ kinh người cô kiếm được không ít tiền, tiểu thuyết võ hiệp bán đặc biệt chạy, còn có truyện cổ tích cũng cực kỳ bán chạy, đem những thứ tích trữ trước đây toàn bộ phát hành ra ngoài, một tháng cô kiếm được hơn hai mươi vạn.

Bản quyền nằm trong tay Thẩm Uyển Thanh, nếu quay phim truyền hình còn phải trả tiền, quay phim hoạt hình đương nhiên cũng phải trả tiền, nắm bắt cơ hội kiếm được đầy bồn đầy bát.

Chương trình học ba năm của Phùng Cẩn Du học xong trong một năm, thành tích của anh còn rất ưu tú khiến mọi người kinh ngạc.

Cuối cùng, anh được phân phối đến quân khu Hỗ Thị, Thẩm Uyển Thanh đương nhiên sẽ đi tùy quân, nhưng người đàn ông đi sắp xếp ổn thỏa trước, anh mới không để vợ phải mệt mỏi.

Lại qua một tháng, Thẩm Uyển Thanh dẫn các con đi tùy quân, Thẩm Uẩn phái cảnh vệ viên đi theo họ, Phùng Cẩn Du quá bận thật sự không có thời gian về.

Họ ngồi xe lửa là giường nằm mềm, vé xe là cảnh vệ viên đi mua, ba vé giường nằm bọn trẻ ngủ cùng nhau, còn một vé là của một cô gái, cũng là đi Hỗ Thị tùy quân, hơn nữa họ còn đi cùng một quân đội.

“Chào tẩu tử! Em tên là Mã Tiểu Lệ, đến quân đội tùy quân.” Cô gái khuôn mặt tròn trịa rất đáng yêu.

“Tiểu Lệ, em nhỏ như vậy đã đi tùy quân là mới cưới sao?” Thẩm Uyển Thanh tò mò hỏi.

“Vâng, bọn em đã tổ chức tiệc rượu rồi, lần này qua đó sẽ lĩnh chứng nhận.” Cô gái trông nhiều nhất là mười tám tuổi.

“Ồ, vậy đối tượng của em có đến đón em không?”

“Em không biết, em đã gửi điện báo cho anh ấy rồi.”

“Không sao, không được thì đi cùng bọn chị.”

“Vâng, cảm ơn tẩu tử.”

Chiều hôm sau, xe lửa cuối cùng cũng đến ga.

Phùng Cẩn Du bảo cảnh vệ viên đến đón họ, nhân tiện đón luôn cô gái kia về.

“Chào tẩu tử! Đoàn trưởng dạo này thật sự rất bận, anh ấy bảo tôi xin lỗi chị trước.” Cảnh vệ viên Tiểu Lý nói.

“Không sao, chúng tôi đi cùng nhau rất an toàn, Tiểu Lệ lát nữa ngồi phía sau với chị.” Thẩm Uyển Thanh kéo Điềm Điềm không buông tay.

Bì Đản được cảnh vệ viên ôm vào lòng, nhà ga đông người sợ chúng đi lạc, rất nhanh đi ra ngoài lên xe Jeep.

Một giờ sau, họ mới đến gia thuộc viện, đăng ký kiểm tra xong mới vào trong, đưa Tiểu Lệ về trước nhà cô ấy gần hơn, cảnh vệ viên đưa chìa khóa cho cô ấy.

Rất nhanh, họ cũng đến trước cửa nhà mới, ở đây toàn là nhà lầu mới, ở tầng ba lại còn là ba phòng ngủ một phòng khách, có bếp, nhà vệ sinh và ban công lớn, hơn một trăm mét vuông khá rộng rãi.

“Mẹ, nhà mới của chúng ta trông cũng không tồi.” Điềm Điềm chọn căn phòng mình thích.

“Cũng được, có điện nước khá tiện lợi.” Thẩm Uyển Thanh cảm thấy chỉ thiếu đồ điện gia dụng.

“Mẹ, phòng của con chỉ cần một cái giường.” Bì Đản đột nhiên nói.

“Vậy quần áo chăn màn của con để đâu?” Thẩm Uyển Thanh cười hỏi cậu bé.

“Được rồi, cùng lắm thì thêm một cái tủ quần áo.” Bì Đản bực bội thỏa hiệp.

Thẩm Uyển Thanh vào bếp xem một vòng, đồ đạc rất đầy đủ không cần sắm thêm, cô muốn mua tủ lạnh, máy giặt, quạt điện, còn có tivi, xe đạp, nồi cơm điện.

Còn người khác sẽ nói gì, Thẩm Uyển Thanh đều không muốn biết, cô không có tâm trí đối phó với người khác, phải viết lách cô cũng không có thời gian.

Phùng Cẩn Du đã đảm bảo với cô, tiền đồ của anh anh sẽ tự mình giành lấy, biết vợ kiếm được rất nhiều tiền, càng sẽ không đi quấy rầy vợ.

Chập tối, Phùng Cẩn Du tan làm liền chạy về nhà, lâu không gặp vợ đặc biệt nhớ, còn có hai đứa con cũng vậy.

Thẩm Uyển Thanh đã làm xong bữa tối, trong nhà có rau còn hấp trứng, làm món thịt kho tàu thèm khóc hàng xóm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!