“Vị này là Vương Phương, hôm nay nàng dẫn các ngươi làm việc, có gì không hiểu thì đi hỏi nàng. Thanh niên trí thức mới các ngươi đều đi nhổ cỏ, làm vài ngày rồi đi lật đất khai hoang.” Từ Hữu Phúc sắp xếp xong việc đồng áng liền rời đi, việc đồng áng của những người khác đã sớm phân phối xong.
“Nhổ cỏ, việc này chắc không khó đâu nhỉ.” Từ Lệ cùng Sở Tương đứng cùng nhau xì xào bàn tán.
“Không biết, thời tiết này thật sự là oi bức.” Sở Tương lớn lên khá tốt, chỉ là tính cách có chút kiêu ngạo.
“Tiểu Tuyền ngươi mau nhìn, Thẩm Uyển Thanh làm việc thật nhanh nhẹn, nàng mỗi ngày có thể lấy đầy công điểm.” Vương Nhã uống ngụm nước nghỉ ngơi một lát, nhìn thấy màn này hâm mộ không thôi.
“Nàng thật ưu tú, lớn lên đẹp còn đặc biệt có thể làm việc.” Đổng Tuyền cũng uống ngụm nước đấm thắt lưng một cái, cứ ngồi xổm nhổ cỏ thắt lưng chịu không nổi.
Thẩm Tuyết cũng đang nhìn Thẩm Uyển Thanh, dựa vào cái gì nàng có thể làm việc như vậy? Lại nhìn tay mình bị siết đỏ, không tự giác đỏ vành mắt.
Tề Tư Hàn trong mắt có ảo não, còn có sự không cam lòng trong lòng, nàng trước kia là yêu mình, đều trách Thẩm Tuyết quyến rũ mình.
Tề Tư Hàn loại nam nhân này, có lỗi thì chỉ biết trách người khác, đặc biệt là đổ lên người phụ nữ, chính hắn vĩnh viễn không có lỗi.
Từ Thanh Phong bình thường rất ít xuống ruộng, thu hoạch vụ thu hắn liền có thể kiếm đầy công điểm, Từ Hữu Phúc chưa bao giờ quản hắn, hắn là thiếu gia không ai quản nổi.
Từ lão gia tử lúc còn sống, hắn đều không có quản được thiếu gia, huống chi là những người bọn họ.
Người trong thôn đều không dám đắc tội Từ Thanh Phong, hắn thủ đoạn tàn nhẫn hơn nữa lòng trả thù mạnh, có người không phục bị hắn ném vào ổ sói, cuối cùng bị thương đưa bệnh viện nhặt về mạng nhỏ, cho dù như vậy bọn họ đều không dám báo cảnh sát.
Nơi này trước kia gọi là Từ Gia Truân, đều họ Từ còn đặc biệt đoàn kết, Từ lão gia tử có tiền có đất, công xã Đại Thanh Sơn hiện tại, trước kia đều là sản nghiệp nhà họ Từ, đại địa chủ nổi tiếng gần xa.
Từ Thanh Phong bây giờ ở nhà, vẫn là đại viện địa chủ trước kia, không ai dám đến đập phá nhà hắn, trong nhà đều là kết cấu gỗ, bao gồm trên mặt đất lát sàn gỗ, mùa hè có thể chân trần giẫm lên trên.
Từ Thanh Phong vào núi bắt con mồi, hắn muốn cho vợ nhỏ hầm canh gà, nuôi tốt thân thể mới có thể sinh bảo bảo, hắn nghĩ đến mẫu thân tâm tình không tốt.
“Thanh Phong ca, ta cùng ngươi vào núi săn bắn.” Người này gọi là Từ Đại Dũng, sức lực lớn rất chất phác, là con một trong nhà, không chịu xuống ruộng làm việc, liền thích vào núi săn bắn, thích đi theo mình.
“Được, vậy ngươi lát nữa giúp đỡ cầm con mồi, ta muốn đưa cho Thẩm thanh niên trí thức một ít, thời tiết nóng vẫn là cho con sống đi.” Từ Thanh Phong nghĩ đến nàng khóe miệng mang theo ý cười.
“Thẩm thanh niên trí thức là ai? Là thanh niên trí thức mới đến sao?”
“Đúng, nàng là người phụ nữ lão tử thích, sau này nhìn thấy nàng phải gọi tẩu tử, dĩ nhiên có người ngoài thì đừng gọi, ngươi đi thông báo mọi người che chở nàng, nàng tên Thẩm Uyển Thanh đừng nhầm lẫn.”
“Được rồi, Thanh Phong ca.”
“Nhỏ tiếng chút, bên kia có hai con gà rừng.”
Từ Thanh Phong nhặt mấy viên sỏi, ném ra hai viên gà rừng ngã xuống đất, Từ Đại Dũng cười ngây ngô chạy thật nhanh, nhặt hai con gà rừng buộc lại, treo bên hông đi theo Thanh Phong ca.
Dọc đường đều có thu hoạch, hai người tay xách đầy mới xuống núi, cho hắn hai con gà rừng đã chết, Từ Đại Dũng vui vẻ mang về nhà.
Từ Thanh Phong đun nước nóng trụng lông gà, giết hai con gà rừng hầm canh uống, còn ở trong canh gà bỏ lát nhân sâm, hồng táo kỷ tử cũng bỏ một ít, như vậy canh gà hầm xong tươi ngọt.
Thổi cơm trắng, xào một đĩa trứng gà lớn, bỏ hành hoa đặc biệt thơm, đựng trong hộp cơm đưa cơm.
“Thanh Thanh, em có đó không?” Từ Thanh Phong xách hộp cơm đi vào điểm thanh niên trí thức.
“Ta có, anh đợi một lát.” Thẩm Uyển Thanh làm xong việc đang rửa mặt.
“Ta mang canh gà cho em, còn có cơm trắng tranh thủ lúc nóng mà ăn.”
“Được, anh đã ăn cơm chưa?”
“Chưa đâu, đợi em ăn xong ta mới về ăn.”
Thẩm Uyển Thanh nghe vậy nội tâm cảm động, mở hộp cơm ra mùi vị thực sự là thơm, trong canh gà cư nhiên còn bỏ nhân sâm, nam nhân này đối với nàng thật hào phóng.
“Ngon không? Qua vài ngày ta lại hầm canh gà cho em.” Từ Thanh Phong nhìn nàng ăn đồ rất mãn nguyện.
“Ngon, nhưng lần sau phải hớt bỏ dầu, dầu có thể để dành nấu mì ăn.” Thẩm Uyển Thanh không nỡ lãng phí nguyên liệu nấu ăn.
Từ Thanh Phong cười gật đầu, tiểu cô nương xinh đẹp đáng yêu, đuôi mắt xếch lên rất quyến rũ, đem hắn mê đến hồn xiêu phách lạc.
Đợi nàng ăn xong cơm, các thanh niên trí thức toàn bộ đều lần lượt trở về, Từ Thanh Phong cầm hộp cơm về nhà, ăn no uống say còn ngủ trưa một lát.
Chạng vạng, nam nhân vào núi sâu đào gốc sâm già, về bào chế tốt để dành dự phòng, đây là định cho Thẩm Uyển Thanh ăn, dược liệu trong núi hắn đều rõ ràng, chỗ nào có sâm hắn đều lưu ý.
Hắn còn ở trong sơn cốc trồng dược liệu, riêng là nhân sâm liền trồng rất nhiều, đều là dùng hạt nhân sâm sinh sản, còn trồng hoàng tinh, thiên ma, đảng sâm, thích ngũ gia, hoàng kỳ và hoàng cầm.
Chỉ cần có rảnh đi nhổ cỏ một chút, thời tiết nóng thỉnh thoảng đi tưới nước, những dược liệu này có thể tự mình sinh trưởng.