“Trông có vẻ không cứng chút nào, rất xốp mềm, cậu làm thế nào vậy?”
“Cho thêm không ít bột mì trắng, còn có một ít sữa bột nữa.”
Cả ba người đều nhìn về phía Thẩm Uyển Thanh, cho bột mì trắng không nói, còn cho cả sữa bột, bánh ngô như vậy có thể không ngon sao?
Thẩm Uyển Thanh ăn rất ngon lành, Tần Thiếu Dương nhìn thấy thật đáng yêu, giống như một chú chuột túi nhỏ (chuột hamster) múp míp, không chỉ xinh đẹp mà còn rất dễ thương.
Tần Thiếu Dương hiện tại không phải là người ban đầu, hắn là xuyên không từ cổ đại tới, may mà có ký ức của nguyên chủ, điều kiện gia đình tốt không thiếu tiền, xuống nông thôn là nguyên chủ tự nguyện.
Nói một cách khó nghe, cơ thể nguyên chủ này là một thanh niên phẫn nộ (phẫn thanh), đầy nhiệt huyết cùng bạn học đi đăng ký.
Trong nhà có tiền có quyền cũng vô dụng, tên đã báo lên thì chỉ có thể xuống nông thôn, Tần Thiếu Dương mang theo không ít tiền phiếu, hơn năm trăm đồng tiền mặt và tem phiếu, một chiếc rương đựng quần áo, chiếc còn lại đều đựng đồ ăn.
Hắn còn mang theo một cuốn sổ tiết kiệm, tiền tiêu vặt từ nhỏ của nguyên chủ, có hơn năm ngàn đồng, thật sự không hề ít, người này keo kiệt không nỡ tiêu, bây giờ đều hời cho người đến sau.
Tần Thiếu Dương xuyên không đến đây mười mấy ngày, hắn rất ít nói, nói nhiều sẽ sai nhiều, quan sát người khác còn đi ngân hàng rút tiền, tìm hiểu rõ tiền giấy của thời đại này, còn có các loại tem phiếu thật là phiền phức.
Lúc đầu, hắn không quen mặc quần áo của thời đại này, nhưng sau vài ngày lại cảm thấy thoải mái.
Mùa hè, hắn chỉ cần mặc một chiếc áo lót thấm mồ hôi, không cần mặc nhiều lớp lại không thoáng khí.
Tần Thiếu Dương biết võ công, là một cao thủ, mấy ngày nay vẫn luôn rèn luyện, đáng tiếc cơ thể này không có nội lực, đợi đến nông thôn hắn sẽ luyện võ lại.
“Tần đồng chí, mời anh ăn đồ hộp hoa quả.” Một giọng nữ nũng nịu vang lên.
“Không cần, đừng đến làm phiền tôi.” Tần Thiếu Dương không có hứng thú với những cô gái khác.
Trong lòng hắn đã có Thẩm Uyển Thanh, vậy thì sẽ không thích người khác, đây là vấn đề nguyên tắc, ý chí kiên cường, huống hồ cô gái này tự mình dán lên, Tần Thiếu Dương không thích loại con gái này.
Thẩm Uyển Thanh đương nhiên cũng nghe thấy, nhưng chẳng liên quan gì đến nàng, Tần Thiếu Dương lớn lên quả thật rất đẹp trai, nhưng nàng cũng coi như đã gặp qua vô số đàn ông, soái ca từng thấy thật sự không ít.
Mỗi lần nàng xuyên không gả cho đàn ông, không phải soái ca thì cũng là anh lính, cao ráo chân dài vóc dáng đều rất tốt, vóc dáng của Tần Thiếu Dương hiện tại chưa đủ nhìn, nàng thích nhất là cơ bụng của đàn ông.
Tần Thiếu Dương lúc này, vóc dáng quả thực không thể so với kiếp trước, ít nhất cũng phải rèn luyện vài năm mới được.
Mặt trời lặn, Thẩm Uyển Thanh đợi đến khi nhà vệ sinh không có người, cầm quần áo thay đi vào, Tần Thiếu Dương đợi ở cửa nhà vệ sinh, nghe thấy tiếng nước chảy trong nhà vệ sinh, nghĩ đến điều gì đó, người đàn ông đỏ bừng tai.
Trong nhà vệ sinh, Thẩm Uyển Thanh tắt nước rồi vào không gian, nhanh chóng tắm rửa thay quần áo, sấy khô tóc rồi tết tóc đuôi sâm, ra khỏi không gian tay cầm túi vải, bên trong là quần áo đã thay ra.
“Ơ, sao lại là anh nữa thế!” Thẩm Uyển Thanh không tin vào chuyện trùng hợp gì đó.
“Đi vệ sinh, nhường đường chút.” Tần Thiếu Dương mặt không đổi sắc nhưng tai rất đỏ.
Trở lại chỗ ngồi, Thẩm Uyển Thanh cất quần áo bẩn đi, nhắm mắt dưỡng thần rồi trực tiếp đi vào giấc ngủ.
Tần Thiếu Dương cũng trở lại chỗ ngồi, trong bóng tối nhìn Thẩm Uyển Thanh, trong lòng hạ quyết tâm phải có được nàng.
Ban đêm, phần lớn các thanh niên trí thức đều đã chìm vào giấc mộng.
Nửa đêm về sáng, có mấy tên trộm to gan đi tới trộm đồ.
“Có trộm, mọi người mau bắt lấy bọn chúng.” Thẩm Uyển Thanh lớn tiếng hét lên.
Rất nhanh, tất cả thanh niên trí thức đều bị đánh thức, bốn tên trộm lập tức bị khống chế, cảnh sát đường sắt đến rất nhanh, trên người tên trộm lục soát được rất nhiều tiền phiếu, những người mất tiền đều phải đi theo.
Tần Thiếu Dương nhìn chằm chằm Thẩm Uyển Thanh, cô gái nhỏ này thật sự rất gan dạ, những người mất tiền đều đến cảm ơn nàng, nếu không tiền mất sẽ bị đói, đến nông thôn thật sự sẽ mất mạng.
Thời đại này ở thành phố cũng không có lương thực, người nông thôn đều sẽ đi đào rau dại, không có tiền không có phiếu thì không mua được lương thực, xuống ruộng làm việc mà ăn không no sẽ bị chết đói.
Khoảng nửa tiếng sau, những người mất tiền đều quay lại, tặng cho Thẩm Uyển Thanh một ít đồ ăn, có người đưa đồ hộp hoa quả, có người đưa bánh đào tô, bánh quy, còn có người đưa kẹo hoa quả, đặt trên bàn rồi xoay người đi luôn.
Thẩm Uyển Thanh còn không kịp từ chối, ba người xung quanh đều giơ ngón tay cái lên, Tần Thiếu Dương nghiêng đầu nhìn nàng, cảm nhận được ánh mắt của người đàn ông, nàng lườm hắn một cái, trông vừa hung dữ vừa đáng yêu (nãi hung nãi hung).
“Vợ nhỏ tương lai của ta, thật mẹ nó đáng yêu quá đi.” Tần Thiếu Dương gào thét trong lòng.
Dọn dẹp xong đồ đạc trên bàn, Thẩm Uyển Thanh nhắm mắt ngủ, Hứa Phương Phương cũng nhìn chằm chằm nàng, dưới ánh đèn mờ ảo trông nàng càng đẹp hơn, cô mà là đàn ông thì cũng thích.
Hai người đối diện thì không có ý nghĩ gì, cô gái như vậy bọn họ nuôi không nổi, hơn nữa Thẩm Uyển Thanh cũng không thèm nhìn bọn họ, hai vị này trái lại rất có tự biết mình.
Hai ngày một đêm tiếp theo, không có chuyện gì lớn xảy ra, Hứa Phương Phương cũng đi thay quần áo, lấy chút nước lau qua một chút, thời tiết nóng nên người đều bốc mùi rồi.
Hai tiếng trước khi xuống xe, Thẩm Uyển Thanh đi vệ sinh rồi vào không gian, tắm rửa xong thay bộ quần áo tương tự, tóc không gội nên tốc độ rất nhanh.
Tàu hỏa đến ga, mọi người đều tranh nhau xuống tàu, Thẩm Uyển Thanh xách rương mây đi theo phía sau.
Tần Thiếu Dương đi theo sau lưng nàng, cô gái nhỏ quay đầu lườm hắn một cái, dường như đang nói anh là cố ý.
“Đừng nghĩ nhiều, tôi ở phía sau bảo vệ em.” Tần Thiếu Dương hạ thấp giọng nói.
“Hừ, anh tránh xa tôi ra một chút.” Thẩm Uyển Thanh kiều khí quay đầu đi không thèm để ý đến hắn nữa.
Tần Thiếu Dương một chút cũng không tức giận, đi theo nàng xuống tàu để tập trung, văn phòng thanh niên trí thức có người đến đón bọn họ, tất cả mọi người ngồi xe buýt đến công xã.
Lần này có hơn một trăm thanh niên trí thức, tất cả đều được phân phối đến công xã Hồng Kỳ, mỗi thôn phân phối mười thanh niên trí thức, tại hiện trường phân phối do các đại đội trưởng bắt thăm.
Bắt trúng toàn là nữ thanh niên trí thức cũng không được hối hận, hoàn toàn dựa vào vận may, các đại đội trưởng sẽ không phàn nàn, cách này vẫn là do lãnh đạo công xã nghĩ ra.
“Trương Tam, Vương Phong, Cao Mỹ Lệ, Triệu Lục, Từ Tuệ, Trương Lan, Mã Siêu, Tôn Hồng, Hồ Binh, Lục Lị, mười người các bạn đến đại đội 1.” Nhân viên công tác báo tên hai lần.
“Tần Thiếu Dương, Vương Lị Lị, Phạm Vĩ, Lý Mộng Hà, Chu Khải, Cao Bình, Trâu Hồng Tinh, Hứa Phương Phương, Thạch Tân Quang, Thẩm Uyển Thanh, mười người các bạn đến đại đội 2.”...
“Tôi tên là Tô Đại Dũng, mọi người hãy để hành lý lên xe bò.” Đại đội trưởng gọi mười thanh niên trí thức.