“Đại ca, sao anh vẫn chưa kết hôn vậy.” Khương Tiện vừa ăn socola vừa nói.
“Thằng nhóc thối, lo quản tốt bản thân mày là được rồi.” Khương Dần nói xong, bế Dương Dương lên hôn liền mấy cái.
“Đại ca chào anh! Bọn em có gửi bưu điện không ít hải sản, mấy ngày nữa lại phải làm phiền anh rồi.” Thẩm Uyển Thanh ngại ngùng nói.
“Không sao đâu, em dâu em khách sáo quá, chúng ta là người một nhà, huống hồ anh cũng được ăn mà, bỏ chút sức lực là chuyện rất bình thường.” Khương Dần bế Dương Dương dẫn họ ra xe.
Về đến gia thuộc viện, gia gia nãi nãi đã nghỉ hưu ở nhà, Dương Ngọc Mẫn cầm thịt và cá qua, đã hẹn tối nay cùng nhau ăn cơm tối.
“Gia gia nãi nãi chào hai người! Mẹ, mẹ cũng ở đây ạ!” Thẩm Uyển Thanh nói xong, trực tiếp ôm chầm lấy Dương Ngọc Mẫn.
“Gia gia nãi nãi, mẹ, đây là Dương Dương.” Khương Tiện nhét con trai cho hai ông bà.
“Cháu chào thái gia gia, thái nãi nãi, bà ngoại ạ!” Dương Dương ngoan ngoãn chào hỏi.
“Ây dô! Dương Dương nhà chúng ta thật tuấn tú, còn đẹp hơn cả ba cháu nữa.” Khương nãi nãi thích đến mức không buông tay được.
“Đứa trẻ này nuôi khéo thật, ánh mắt nhìn là thấy thông minh rồi.” Khương lão gia tử vô cùng hài lòng.
“Niếp Niếp, hai đứa định khi nào sinh đứa thứ hai?” Dương Ngọc Mẫn nhìn Dương Dương liền rất vui vẻ.
“Con đoán là đã mang thai rồi, tháng còn nhỏ ngày mai đi kiểm tra ạ.” Thẩm Uyển Thanh ngay cả Khương Tiện cũng chưa nói.
“Vợ à, sao em không nói cho anh biết?” Khương Tiện oán hận vô cùng.
“Đáng đời, mày là đàn ông của con bé, tại sao lại không biết?” Khương Dần thật sự chịu thua cậu em trai này.
Những người khác nghe vậy đều trừng mắt nhìn Khương Tiện, Thẩm Uyển Thanh ngồi xuống muốn uống nước, người đàn ông lập tức đi lấy sữa bột đến pha, dáng vẻ nịnh nọt một chút cũng không giống anh.
“Em cũng là phát hiện ở trên xe lửa, cho nên thật sự không phải muốn giấu anh đâu.” Thẩm Uyển Thanh cũng rất bất đắc dĩ.
“Không sao, cơ thể em vẫn ổn chứ, lên lầu nghỉ ngơi trước đi.” Khương Tiện nói xong, mọi người đều không ngừng gật đầu, ngồi xe lửa đường dài đặc biệt mệt mỏi, cho dù là giường nằm cũng mệt người.
Thẩm Uyển Thanh nghe lời lên lầu nghỉ ngơi, nhân tiện tắm nước nóng rồi đi ngủ. Những người khác ở phòng khách dưới lầu trò chuyện, Dương Dương bị mọi người bế qua bế lại, tiểu tử thở dài một hơi rồi xem truyện tranh.
Chập tối, Thẩm Quốc An tan làm liền đến nhà họ Khương, những người khác cũng lần lượt tan làm, hai gia đình bắt đầu ăn bữa cơm đoàn viên. Nghe nói Thẩm Uyển Thanh đã mang thai, những người đàn ông lại uống không ít rượu.
“Khương Dần, khi nào thì cháu tìm đối tượng?” Khương nãi nãi lại bắt đầu giục cưới.
“Nãi nãi, năm nay cháu nhất định sẽ kết hôn.” Khương Dần cũng biết không thể kéo dài thêm được nữa.
“Được, vậy chúng ta một lời đã định.”
“Một lời đã định, bảo đảm làm được.”
Một đêm ngủ ngon.
Sáng sớm hôm sau, Khương Tiện đưa Thẩm Uyển Thanh đến bệnh viện, sau khi kiểm tra xong xác định là đã mang thai.
Sau đó, họ lại đi giao bản vẽ, đối phương càng xem càng vui mừng, còn để lại địa chỉ quân đội, thuận tiện cho sau này liên lạc, nàng còn phải nhận tiền thưởng nữa chứ.
“A Tiện, em muốn ăn vịt quay và lẩu cừu.” Thẩm Uyển Thanh thật sự đói rồi.
“Được, em muốn ăn gì anh đều mua cho em.” Khương Tiện sẽ cố gắng hết sức để thỏa mãn nàng.
“Ừm, đi mua thêm nhiều dưa muối một chút, còn phải chia cho người nhà nữa, mua ít là không đủ cho em ăn đâu.”
“Được, nhà chúng ta em làm chủ.”
Khương Tiện coi nàng như trẻ con mà chiều chuộng, tay xách nách mang mua một đống lớn. Về đến nhà họ Khương không ai nói lời thừa thãi, về điểm này Thẩm Uyển Thanh rất hài lòng.
Đợi đến ngày bưu kiện tới, Khương Dần lái xe mang về, có một nửa đưa đến nhà họ Thẩm, còn một nửa để lại cho nhà họ Khương.
Hai vợ chồng đến nhà họ Thẩm ăn tối, Thẩm Quốc An và Dương Ngọc Mẫn rất vui vẻ, làm một bàn thức ăn lớn để chiêu đãi họ. Khương Tiện cùng Thẩm Quốc An uống chút rượu trắng, Dương Ngọc Mẫn nói với nàng vài lời thì thầm.
“Mẹ, đứa bé trong bụng con sau này mang họ Thẩm.” Thẩm Uyển Thanh cười nói.
“Thật sao? Con rể và nhà bên đó có thể đồng ý không?” Dương Ngọc Mẫn kích động hỏi.
“Mẹ, trong nhà chúng con không ai phản đối cả, hơn nữa lúc kết hôn đã nói rõ rồi.” Khương Tiện nói xong, còn kính nhạc phụ một ly rượu.
“Tốt, nhà họ Thẩm chúng ta có hậu rồi.” Thẩm Quốc An cũng đỏ hoe hốc mắt.
“Ba mẹ, con gái của hai người rất có bản lĩnh, sau này cứ ưỡn ngực mà đi, đường đường chính chính mà sống, cho dù có chuyện gì con sẽ giải quyết.” Thẩm Uyển Thanh vỗ ngực nói.
Khương Tiện nghe vậy đặc biệt chấn động, vợ có sức mạnh vô cùng sung túc, dường như trong tay vẫn còn át chủ bài, lợi hại như vậy anh càng thích, thậm chí trong lòng sùng bái tột độ.
“Niếp Niếp, con đoán xem ba kiếm được bao nhiêu tiền?” Thẩm Quốc An đắc ý xen vào.
“Ba, con đoán ba ít nhất cũng kiếm được gấp đôi.” Thẩm Uyển Thanh không dám coi thường người đàn ông trung niên này.
“Ha ha ha, ba con lúc trước có mười lăm vạn, bây giờ trong tay có hơn một trăm vạn.”
“Trời ạ! Lão ba, ba thật sự quá đỉnh rồi.” Thẩm Uyển Thanh đều không dám tin.
Khương Tiện càng trực tiếp sững sờ ở đó, đột nhiên nhớ tới lời gia gia nói, tư bản toàn bộ đều không phải dạng vừa, đầu óc của họ quả thực rất thông minh, Dương Dương nhỏ như vậy đã thông minh tuyệt đỉnh, cuộc sống sau này của họ sẽ càng tốt hơn.
“Ba, tốc độ kiếm tiền của ba có thể sánh ngang với tên lửa rồi.” Khương Tiện cũng ngưỡng mộ không thôi.
“Niếp Niếp, ngày mai con đến lấy tiền, ba cho con năm mươi vạn.” Thẩm Quốc An tài đại khí thô nói.
“Tiền này ba đừng đưa cho con, sau này để lại cho cháu, tiền cứ để chỗ ba, còn có thể tiền đẻ ra tiền.” Trong không gian của Thẩm Uyển Thanh có tiền, để trong tay nàng căn bản không có tác dụng gì.
Thẩm Quốc An thường xuyên phải ra ngoài thu mua, lợi dụng chức vụ để đầu cơ trục lợi, tốc độ kiếm tiền đó sánh ngang với tên lửa, có Càn Khôn Đại trong tay vô cùng an toàn.
Khương Tiện nghe xong vô cùng tán đồng, vị nhạc phụ này thật lợi hại, trở về tự mình tìm việc làm, còn có thể kiếm được nhiều tiền như vậy, thương nhân quả thực không đơn giản.