Virtus's Reader
Khoái Xuyên Niên Đại: Nữ Phụ Có Không Gian Tích Trữ Vật Tư

Chương 68: CHƯƠNG 66: NỮ PHỤ THẬP NIÊN 70 BỊ ÉP XUỐNG NÔNG THÔN (16)

“Anh phản ứng gì thế này? Nói cho người nhà biết không phải là nên làm sao?” Thẩm Uyển Thanh nghi hoặc hỏi.

“Nên nói cho người nhà biết, anh đã viết thư về rồi, phỏng chừng thư hồi âm sắp đến, em cũng phải nói cho trong nhà, có thể nói chi tiết một chút, anh không hút thuốc không uống rượu, biết chút quyền cước thân thể tốt.” Quý Hàn Dạ khẩn trương nói.

“Ha ha ha, Hàn Dạ anh thật đáng yêu!” Thẩm Uyển Thanh cười không ngừng.

“Ngoan bảo, khi nào thì em gả cho anh? Hôm nào đi chụp ảnh kết hôn, gửi về nhà mấy tấm ảnh, lại chụp thêm mấy tấm ảnh đơn, anh đều muốn giữ lại sưu tầm.” Quý Hàn Dạ không muốn chờ đợi nữa, cũng sợ sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

“Hàn Dạ, chúng ta mới vừa xử đối tượng, kết hôn có phải là quá nhanh không? Dù sao còn chưa hiểu rõ lắm.” Thẩm Uyển Thanh không nghĩ nhanh như vậy đã kết hôn.

“Em đợi anh một chút, rất nhanh sẽ trở lại.” Quý Hàn Dạ buông bát đũa, xỏ giày về phòng mình.

Khoảng chừng ba phút sau, người đàn ông nhét hết đồ cho cô, một cuốn sổ tiết kiệm và một xấp tiền phiếu, tất cả gia sản giao cho Thẩm Uyển Thanh.

“Anh đây là nộp tiền tiết kiệm sao? Chúng ta còn chưa lĩnh chứng kết hôn.” Thẩm Uyển Thanh ngoài miệng nói như vậy, tay lại đã nhận lấy đồ.

“Không sao, sớm muộn gì cũng đều là phải giao cho em.” Quý Hàn Dạ cười nói.

Thẩm Uyển Thanh đếm tiền mặt hơn năm trăm, con số trên sổ tiết kiệm cô rất hài lòng, hơn năm ngàn phỏng chừng là trong nhà cho, phiếu chứng tam chuyển nhất hưởng đều chuẩn bị đầy đủ.

Xem ra, người nhà họ Quý đối với Quý Hàn Dạ cũng không tệ, không có bởi vì anh xuống nông thôn mà mặc kệ, nghe nói mỗi tháng còn sẽ gửi bưu kiện, Thẩm Uyển Thanh hài lòng lộ ra nụ cười.

Kết hôn là phải sống cả đời, tìm đối tượng không chỉ cần điều kiện tốt, quan trọng là người nhà cũng phải dễ chung sống.

“Đây là tiền tiêu vặt cho anh, mỗi tháng đều có cầm lấy mà tiêu.” Thẩm Uyển Thanh đưa cho Quý Hàn Dạ mười đồng, còn có một ít phiếu chứng bình thường cần dùng.

“Cảm ơn ngoan bảo, anh để dành mua quà cho em.” Quý Hàn Dạ nói xong, cười cất kỹ tiền phiếu.

Ăn xong cơm tối, Thẩm Uyển Thanh liền bắt đầu viết thư, trước tiên viết cuộc sống hàng ngày của cô, mỗi ngày phải làm công việc nhà nông gì, lại viết về con người Quý Hàn Dạ, nói bọn họ đang xử đối tượng, hơn nữa rất nhanh sẽ kết hôn, bảo bọn họ không cần quá kinh ngạc.

Quý Hàn Dạ thu dọn xong bát đũa, còn giúp cô đun nồi nước sôi, vừa lúc Thẩm Uyển Thanh viết xong thư, đưa cho anh xem đặc biệt vui vẻ.

Tiếp đó, Thẩm Uyển Thanh lại viết thư cho anh cả, lấy ra một cây nhân sâm trăm năm, đặt ở trong hộp đưa cho Quý Hàn Dạ.

“Hàn Dạ, đợi thời tiết hửng nắng, anh chạy một chuyến đến bưu điện, giúp em gửi bưu kiện, cho anh cả ruột của em.” Thẩm Uyển Thanh nói xong, còn viết cho anh địa chỉ bộ đội.

“Ngoan bảo, nhân sâm này em còn không? Ông nội anh thân thể không tốt, vẫn luôn ở trong viện điều dưỡng, bác sĩ nói cần nhân sâm, có thể để ông sống thêm vài năm.” Quý Hàn Dạ nghẹn ngào nói.

“Anh yên tâm, ông cụ có thể sống lâu trăm tuổi.” Nói xong, cô lại từ trong tủ lấy ra một cây nhân sâm lớn hơn.

“Ngày mai anh đi một chuyến bưu điện, lại mua miếng thịt về hầm.” Quý Hàn Dạ không nhắc đến tiền, rất nhanh sẽ là người một nhà, người nhà sẽ gửi tiền cho anh, nhận được xong đều đưa cho ngoan bảo.

“Ngày mai anh đi trong thôn đổi chút đồ khô, thuận tiện gửi cho anh cả em một ít, nhà anh cũng không thể chỉ gửi nhân sâm, thuận tiện xem một chút có bưu kiện hay không.” Nói xong, lại nhét cho anh một trăm đồng, còn đưa giấy chứng nhận thân phận cho anh.

“Ngoan bảo, anh yêu em!” Quý Hàn Dạ cất kỹ xong ôm lấy cô hôn môi.

Người đàn ông chỉ hôn môi một cái, chỉ cảm thấy vừa mềm vừa thơm ngọt, Thẩm Uyển Thanh biết anh là tay mơ, hẳn là chưa từng xử đối tượng bao giờ.

Ôm lấy cổ người đàn ông, trực tiếp hôn lên, vươn đầu lưỡi liếm liếm, người đàn ông nếm được ngon ngọt, rất nhanh liền phản khách vi chủ.

Ở phương diện này, đàn ông đều có thể không thầy đốm cũng nên, hai tay cũng không có dừng lại, sờ soạng cô gái nhỏ một lượt, có điều không có tiến thêm một bước, thật muốn ngày mai có thể kết hôn, Quý Hàn Dạ nhịn rất vất vả.

Thẩm Uyển Thanh không dám trêu chọc nữa, dù sao bọn họ còn chưa kết hôn, chỉ có thể mặc cho người đàn ông ôm, đợi anh khôi phục mới về phòng.

“Haizz! Mình khi nào mới có thể ăn thịt a!” Thẩm Uyển Thanh đóng cửa phòng tiến vào không gian cảm thán nói.

Để phân tán sự chú ý, Thẩm Uyển Thanh bắt đầu làm việc, còn muối trứng vịt muối, làm trứng bắc thảo và dưa chua, còn có kim chi bí chế, lấy hải sản ra làm gỏi sống, đã lâu không ăn thật nhớ nhung.

Bận rộn hơn nửa đêm, Thẩm Uyển Thanh tắm rửa xong ra khỏi không gian, nằm ở trên kháng ngủ rất ngon.

Sáng sớm hôm sau, bầu trời đã không mưa, có điều vẫn không đi làm, Quý Hàn Dạ đi bưu điện, anh ngay cả cơm sáng cũng chưa ăn.

Trời còn chưa sáng, anh đã đi trong thôn đổi đồ khô, còn hỏi đại đội mượn xe đạp, hiện tại đã sớm đến bưu điện, bưu kiện đều gửi đi rồi, anh còn nhận được hai cái bưu kiện, có một cái là của Thẩm Uyển Thanh.

Còn đi mua thịt ba chỉ, hôm nay ngược lại là có sữa bột, lấy tiền phiếu ra mua hai gói, không phải anh luyến tiếc tiền, mà là mỗi người đều hạn lượng.

“Đồng chí, hôm nay vừa tới hai cây vải hoa, mua chút về tặng cho đối tượng.” Nhân viên bán hàng thấy anh có tiền liền ra sức chào hàng.

“Được, vậy đều cắt cho tôi năm thước.” Quý Hàn Dạ nhìn thấy vải vóc hài lòng trả tiền phiếu.

Mua xong đồ, Quý Hàn Dạ lại đi tiệm cơm quốc doanh, mua mười cái bánh bao thịt về, trong đó ba cái muốn cho Phạm Kiến Quân, trời nóng anh cũng không có mua quá nhiều.

Trở lại điểm thanh niên trí thức, Quý Hàn Dạ đưa đồ cho Thẩm Uyển Thanh, lại mang theo hai lạng đường đỏ đi trả xe đạp.

Thẩm Uyển Thanh nhìn thấy sữa bột rất vui vẻ, người đàn ông này để cô ở trong lòng, vội vàng đun nước sôi đi pha sữa mạch nha, thuận tiện lại hâm nóng hết bánh bao thịt.

Nhìn thấy hai khúc vải kia, liền biết là cho mình, Thẩm Uyển Thanh vô cùng hài lòng, người đàn ông này ánh mắt không tệ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!