“Mì trộn này ngon không? Chỗ em có dầu ớt, không đủ cay thì thêm chút.” Thẩm Uyển Thanh nói xong, nếm thử một miếng siêu cấp hài lòng, cô vừa rồi thêm dầu tùng nhung, hương vị này thật sự là rất thơm.
“Ngon, anh chưa từng ăn mì trộn ngon như vậy, dầu ớt này cũng là em tự thắng sao?” Quý Hàn Dạ người này rất thích ăn cay, dầu ớt này rất hợp khẩu vị anh.
“Ừ, dầu ớt này là em thắng, còn biết làm rất nhiều món ngon, đợi em rảnh rỗi làm cho anh ăn, mấu chốt nơi này không có nguyên liệu gì.” Thẩm Uyển Thanh khéo quá hóa vụng vì không có gạo.
“Không sao, cuộc đời chúng ta còn rất dài, ít nhất có thể ăn mấy chục năm.” Quý Hàn Dạ muốn sống cùng cô cả đời.
Ăn xong mì trộn, Quý Hàn Dạ đi đun nước sôi, luộc bình thủy tinh một lát, như vậy có thể diệt khuẩn khử trùng.
Thẩm Uyển Thanh không ngờ tới, hai người đàn ông to lớn bọn họ, ăn mấy chục hộp đồ hộp, tất cả đều là đồ hộp trái cây, Phạm Kiến Quân cống hiến cái chai, còn hỗ trợ rửa sạch sẽ, cho cậu ta một hũ dầu nấm.
“Em dâu, nếu như Hàn Dạ đối xử với em không tốt, em có thể cân nhắc tôi một chút.” Vừa dứt lời, đã bị Quý Hàn Dạ đá cho một cước.
“Phạm Kiến Quân, tôi thấy cậu là sống chán rồi, thế mà dám trước mặt cướp người.” Quý Hàn Dạ ngứa tay muốn đánh người.
“Bớt giận, tôi là nói đùa, cậu ngàn vạn lần đừng tức giận, em dâu tôi đi trước đây.”
“Hừ! Coi như cậu thức thời, Uyển Thanh cô ấy là của tôi.”
“Được được được, em là của anh.” Thẩm Uyển Thanh vội vàng an ủi người.
Đóng gói xong dầu nấm, chia xong bỏ vào túi hành lý, đợi có rảnh lại đi một chuyến bưu điện, múc nước tắm rửa trở về đi ngủ.
Một đêm ngủ ngon.
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Uyển Thanh đúng giờ rời giường rửa mặt, cơm sáng nấu cháo trắng ăn với dưa muối, Quý Hàn Dạ rửa mặt xong liền tới, hai người ăn xong cùng nhau đi làm.
“Nghe nói, bọn họ đang ở cùng một chỗ xử đối tượng rồi.” Có dân làng chỉ trỏ vào hai người.
“Còn đừng nói nữa, hai người này xác thực rất xứng đôi.” Cũng có người nói một câu công đạo.
“Quý thanh niên trí thức, cậu thật sự cùng Thẩm thanh niên trí thức xử đối tượng à!” Đại đội trưởng cố ý nói rất lớn tiếng.
“Không sai, tôi cùng Thẩm thanh niên trí thức đang xử đối tượng, đợi nhà cô ấy đồng ý thì kết hôn.” Quý Hàn Dạ rất lớn tiếng đáp lại.
Trong thôn có không ít cô nương, tất cả đều rất ghen tị với Thẩm Uyển Thanh, có điều đều có tự mình hiểu lấy, không có làm ra chuyện người khác thường.
Đương nhiên, trai tráng trong thôn cũng rất thất vọng, Thẩm thanh niên trí thức dáng dấp giống như là tiên nữ, nhanh như vậy đã bị Quý thanh niên trí thức ủi mất, trong lòng bọn họ ít nhiều có chút khó chịu.
Rất nhanh, Đại đội trưởng liền phân phối tốt công việc, Quý Hàn Dạ bọn họ đều đi khai hoang, Thẩm Uyển Thanh đi theo nhặt đá vụn, còn có thanh niên trí thức phải đi nhổ cỏ.
“Em không cần liều mạng làm việc, đợi anh làm xong sẽ giúp em.” Quý Hàn Dạ nói xong, liền đi xếp hàng nhận nông cụ.
Thẩm Uyển Thanh đi theo phía sau anh, cô cũng phải nhận cái mẹt chuyển đá vụn, móc ra hai quả trứng gà luộc cho anh, người đàn ông bỏ vào túi áo rất vui vẻ.
“Em mang theo bình tông quân dụng, anh khát thì tới tìm em.” Thẩm Uyển Thanh không thấy anh cầm bình nước.
“Được, buổi trưa em về sớm chút nấu cơm, mũ rơm đội vào đừng tháo xuống, thời tiết nóng cẩn thận đừng để trúng nắng.” Quý Hàn Dạ là cố ý không mang bình nước.
Rất nhanh, hai người nhận được nông cụ liền đi làm việc, thanh niên trí thức xuống nông thôn nhất định phải làm việc nhà nông, đương nhiên cũng có người đi trường học dạy học, có điều cần phải đi công xã mới được, trong thôn bình thường đều không có trường học.
Hiện tại có rất nhiều đứa trẻ đều không đi học, có đứa rất nhỏ đã đi lên núi cắt cỏ heo, mỗi ngày kiếm hai công điểm cũng là tốt, càng đừng nói con gái đều phải xuống ruộng, cho dù không xuống ruộng cũng phải làm rất nhiều việc.
Ví dụ như đi cắt cỏ heo, nấu cám heo, cho gà ăn, cho heo ăn, giặt quần áo, nấu cơm, quét dọn vệ sinh v. v.
Tóm lại, con gái trong nhà sống đều rất khổ, trừ khi nhà này đặc biệt thương con gái.
Ở nông thôn, hầu như tất cả đều trọng nam khinh nữ, đàn ông có thể xuống ruộng làm việc, cưới vợ có thể nối dõi tông đường, già rồi phải dựa vào con trai dưỡng lão, cho nên con trai được ưa chuộng hơn.
Đây là trạng thái bình thường, Thẩm Uyển Thanh không nghĩ đi thay đổi, làm tốt chính mình là được rồi, những người khác không liên quan đến mình.
Thẩm Uyển Thanh cầm cái mẹt nhặt đá vụn, chuyển mấy chuyến liền dừng lại nghỉ ngơi, uống ngụm nước cầm bình tông đi tìm anh, người đàn ông đang vung cái cuốc xới đất.
Quý Hàn Dạ mặc áo may ô, cơ bắp cuồn cuộn thật muốn sờ, cô đưa bình tông cho người đàn ông, đối phương nhận lấy trực tiếp uống.
“Mau ăn trứng gà nghỉ một lát, buổi trưa anh muốn ăn cái gì?” Thẩm Uyển Thanh nhìn chằm chằm cơ bắp hai mắt tỏa sáng.
“Đẹp không? Đợi trở về mới có thể cho em sờ, ở bên ngoài dù sao cũng phải chú ý một chút. Còn về ăn cái gì em tự xem mà làm, anh cái gì cũng ăn thật sự không kén ăn.” Quý Hàn Dạ biết Thẩm Uyển Thanh thèm thân thể anh.
“Hừ, vậy em liền tự mình xem mà làm.” Nói xong, liền đưa cho người đàn ông một chiếc khăn tay.
“Đừng quá mệt mỏi, về sớm chút làm cơm trưa, mệt thì em ngủ một lát.” Quý Hàn Dạ nói xong, liền cầm khăn tay bắt đầu lau mồ hôi.
Thẩm Uyển Thanh để bình tông lại, lại nhặt thêm mấy chuyến đá vụn, sau đó về điểm thanh niên trí thức nấu cơm, vừa vặn gặp được Vương Giai Giai, hôm nay đến phiên cô ta làm cơm trưa.
“Thẩm Uyển Thanh, cô còn đúng là hồ ly tinh, thế mà bắt được Quý Hàn Dạ.” Vương Giai Giai kiếp trước từng quyến rũ Quý Hàn Dạ, đáng tiếc người đàn ông này chưa bao giờ để ý tới cô ta, mỗi lần nhìn thấy cô ta giống như nhìn thằng hề nhảy nhót, cho nên kiếp này rất ghen tị với Thẩm Uyển Thanh.
“Vương Giai Giai, cô người này có phải có bệnh hay không? Tốt nhất đừng tới chọc tôi, nếu không tôi cho cô đẹp mặt.” Thẩm Uyển Thanh cũng không phải quả hồng mềm.
Lại qua vài ngày, Triệu Hải Bình sắp trở về thăm người thân, Vương Giai Giai còn chưa có gả cho hắn, cho nên không thể cùng người khác cãi nhau.
Nhà họ Triệu đến lúc đó tìm người làm mai, cô nương quá hung hãn thì không cần, còn muốn học lực cao có văn hóa, nhất là tướng mạo không thể khó coi.